Vụ Bí Ẩn: Người Mù Ăn Xin Có Vết Thẹo

Chương 2



Bóp Tiền Bị Đánh Mất

- Không thể được! Ông ấy không mù thật! Bob nói. Làm thế nào một người bị mù lại có thể di chuyển được nhanh như thế?

- Người mù có thể di chuyển nhanh nếu quen thuộc với hiện trường, Hannibal Jones nhận xét. Mà những người không dùng được mắt thường quen đi lại trong bóng tối hơn người khác.

Hôm sau, Bob, Hannibal và Peter Crentch đang tập hợp trong xưởng của Thiên Đường Đồ Cổ. Trời đã tạnh mưa. Thời tiết đẹp và mát, ba thám tử đang xem xét chi tiết các sự kiện ngày hôm qua. Bóp tiền bị đánh mất nằm trên bàn thợ.

- Nhưng cho dù đó có là người mù giả đi nữa, thì tại sao lại bỏ chạy như vậy? Bob nói. Tưởng như ông mù sợ mọi người!

Bob suy nghĩ thêm một hồi, rồi nói thêm:

- Dường như mọi người đã xử sự một cách không hợp lý. Người phụ nữ chờ xe cùng mình đã bỏ đi trong khi mình lao theo ông mù. Mình đoán bà đã lên xe buýt. Còn anh chàng lái xe thì đi ngay khi nghe mình báo rằng nạn nhân của ông đã biến mất. Cuối cùng chỉ còn lại một mình mình với cái bóp tiền này. Đáng lẽ mình đã phải báo cho anh chàng lái xe biết tên ông mù ăn xin và cả tên mình nữa.

- Lúc đó cậu đang bị sốc, Hannibal giải thích. Trong các trường hợp này người ta thường hành động lạ lùng.

Hannibal vừa nghe Bob nói vừa táy máy một cái truyền hình cũ của chú Titus vừa mang về. Hannibal đã thay ống tuýp cũ bằng ống mới và đã cố gắng sữa các bộ phận bị hư khác. Sau khi kê truyền hình trên bàn thợ, Hannibal xoay thử nút. Tiếng ù ù đầy hứa hẹn vang lên.

- A ha! Hannibal mừng rỡ reo lên.

Bob và Peter mỉm cười.

Hannibal Jones là thiên tài sửa chữa một món đồ nào đó. Hoặc chế tạo một món mới từ những bộ phận rơi thu thập được trong kho bãi đồ linh tinh của chú Titus. Hannibal đã sửa chữa lại được ba máy bộ đàm, mà ba thám tử dùng rất thường. Thám tử trưởng cũng đã sửa lại một máy in, rất có ích. Cũng chính nhờ tài khéo tay của Hannibal, mà bộ tham mưu của Ba Thám Tử Trẻ được trang bị kính tiềm vọng cho phép nhìn thấy người ta đến từ xa. Bộ tham mưu này chẳng qua là một chiếc xe lán cũ giấu gần xưởng của Hannibal giữa những núi đồ phế thải. Chú Titus và thím Mathilda đã quên mất chiếc xe lán từ lâu rồi.

Tuy nhiên, chú thím của Hannibal không quên rằng cháu mình, cũng như Bob và Peter say mê các cuộc điều tra hình sự. Chú thím biết rằng bộ ba tự xưng là Ba Thám Tử Trẻ. Nhưng chú thím không biết ba bạn thành công như thế nào trong lãnh vực này. Chiếc xe lán cũ được trang bị đủ thứ máy móc nhằm giúp cho công việc điều tra của ba thám tử. Có phòng thí nghiệm nhỏ, với đầy đủ đồ nghề để lấy dấu vân tay, có cả kính hiển vi. Ba thám tử tự rửa hình trong buồng tối. Còn có một bộ hồ sơ to tướng, đầy phiếu ghi chép. Và cuối cùng trang thiết bị còn có cả một máy điện thoại: ba thám tử trẻ tự trả tiền thuê bao và cước gọi bằng số tiền kiếm được khi làm việc ở kho bãi đồ linh tinh.

Và bây giờ dường như sắp có máy truyền hình nữa. Máy mà Hannibal vừa mới sửa đột ngột chạy được. Có hình ảnh rung trên màn hình, rõ dần. Giọng nói bình luận viên vang lên…

Bắt đầu, phát ngôn viên chào khán giả, rồi thông báo rằng cơn bão mới nhất từ Thái Bình Dương đã đi qua Los Angeles và thời tiết miền nam California sẽ đẹp và tốt suốt mấy ngày tới.

"Có những vụ trượt lở xảy ra trên vùng núi Malibu - Phát ngôn viên nói tiếp. Dân ở Big Tujunga Canyon sẽ phải bỏ nhiều công sức xây lại nhà ở...

"Về tin hình sự, phóng viên chúng tôi hiện đang ở Santa Monica, nơi vừa mới diễn ra một vụ cướp táo bạo cách đây chỉ hai giờ tại Thrift and Savings Company.

"Bọn cướp đã đột nhập vào ngân hàng này tối hôm qua, giả danh nhân viên đội vệ sinh. Sau khi nhốt bảo vệ vào một phòng làm việc, bọn chúng chờ nhân viên đến. Ngay khi ngân hàng mở cửa lúc tám giờ bốn mươi lăm sáng nay, ông Samuel Henderson, phó chủ tịch ngân hàng đã bị ép phải mở két sắt ra. Bọn cướp đã lấy đi được khoảng một phần tư triệu đô-la tiền mặt và phần tiền chứa trong các két sắt cá nhân khách hàng của ngân hàng. Chúng tôi sẽ cung cấp thêm chi tiết trong buổi phát tin trưa nay."

- Úi chà! Hannibal vừa thốt lên vừa tắt truyền hình.

- Trời! Bob kêu. Đúng ngân hàng Santa Monica chỗ mình chờ hôm qua! Mình đang đứng ở đó, ngay bên kia đường, khi ông mù có vết sẹo...

Bob đột ngột ngưng nói, mặt tái mét.

- Mình dám cá mình đã thấy một trong bọn chúng! Bob nói thêm.

Peter và Hannibal nhìn Bob không nói tiếng nào.

- Phải, mình chắc chắn là như thế, Bob nói tiếp. Từ trạm xe buýt, mình nhìn thấy bên trái ngân hàng rất rõ. Mình thấy đội vệ sinh gồm một ông và một bà đi ra, leo lên thang máy tòa nhà. Một hồi sau, người đàn ông quay lại, gõ cửa ngân hàng, ông bảo vệ ra mở.

- Ông ấy quay lại à? Hannibal hỏi. Cũng người đó?

- Thì, có lẽ vậy... Bob nhăn trán suy nghĩ. Thật ra mình cũng không biết. Ông mù làm rơi cái ca. Mọi người lao đến để lượm lại mấy đồng xu lăn tứ phía... Sau khi trả của lại cho ông mù, mình mới thấy nhân viên đội vệ sinh ở ngay cửa ngân hàng.

- Vậy thì cũng có khi là người khác? Hannibal nói.

- Có thể.

- Kế hoạch tài tình quá! Peter thốt lên. Đội vệ sinh làm xong công việc, bấm thang máy đi lên lầu. Rồi một người ăn mặc giống như nhân viên đội vệ sinh ấy đến gõ cửa. Ông bảo vệ tin tưởng mở cửa và bị cho vào chuồng cừu, xong! Bảo vệ bị vô hiệu hóa, nhốt vào phía sau. Tên cướp cho đồng lõa vào. Cả bọn như ở trong nhà mình. Hệ thống báo động không làm việc, chẳng có gì lạ. Chỉ còn mỗi việc chờ người của ngân hàng đến.

- Cậu nói đúng, Bob đồng tình. Có lẽ mọi việc xảy ra như thế.

- Bob ơi ! Hannibal hỏi. Cậu có thấy "nhân viên vệ sinh giả" đến từ đâu không? Ý mình muốn nói... Hắn vào tiền sảnh từ thang máy hay từ cửa ngoài đường?

Bob lắc đầu.

- Mình không biết. Hắn đã đứng sẵn ngay cửa ngân hàng khi mình thấy hắn. Đương nhiên là mình nghi hắn bước ra từ thang máy. Nhưng cũng có thể hắn từ ngoài đường, nếu hắn là nhân viên vệ sinh giả.

- Vậy là ta có thể tưởng tượng một số giả thuyết - Hannibal vừa tuyên bố vừa lấy bóp tiền mà Bob đã để trên bàn thợ. Giả sử hắn đến từ ngoài đường, ông mù làm rớt tiền đúng lúc nhân viên vệ sinh giả đến gần cửa. Bob và người phụ nữ ở trạm xe buýt đã cúi xuống, như bất cứ ai đã làm, để giúp lượm tiền lên. Bob và người phụ nữ tập trung nhặt đồng xu, nên cúi mặt một hồi, không thể thấy tên cướp bước vào tiền sảnh tòa nhà. Cậu có ý kiến gì không?

Bob nuốt nước miếng rồi nói khẽ:

- Ông mù là đồng lõa!

Hannibal xem xét bóp tiền:

- Bóp tiền này rất đẹp, Hannibal đánh giá. Bằng da đà điểu, mua ở cửa hàng Neiman - Marcus... một trong những cửa hàng sang nhất thành phố.

- Ủa mình không để ý, Bob nói. Mình chỉ mở ra xem ông mù có số điện thoại để gọi không. Nhưng không có.

Hannibal xem xét phần bên trong bóp tiền.

- Thẻ tín dụng - thám tử trưởng thông báo - hai mươi đôla tiền mặt, bằng lái xe. Bằng lái xe có ích gì cho một người mù nhỉ?

- Không giúp ích được gì, tất nhiên! Bob đáp.

- Biết lắm mà. Ông này đâu có mù!

- Hector Sebastian, Hannibal đọc lớn tiếng trên bằng lái xe. Cư ngụ tại 2287, đường vực hẻm cây Bách. Ở Malibu.

- Malibu là khu nhà giàu, Peter tuyên bố. Có khi nghề ăn xin cũng dễ kiếm ăn đấy!

- Cũng có khi đây không phải là địa chỉ của ông mù, - Hannibal nhận xét. Có khi ông mù ăn xin của cậu là một kẻ móc túi chôm được món tiền này. Hoặc lượm được ở đâu đó. Xem thử có tên Hecto Sebastian trong danh bạ không?

- Không thấy, Bob trả lời sau khi tìm nhanh.

Hannibal đứng dậy.

- Có thể chuyện này sẽ làm cho cảnh sát quan tâm đấy. Ngoài ra việc một người mù đánh mất bóp tiền có thể không có nghĩa gì. Đường vực hẻm cây Bách cũng gần đây thôi. Hay ta hãy thử đến đó trước khi quyết định.

- Sáng kiến hay! Bob kêu.

Ba bạn đi lấy xe đạp. Năm phút sau cả ba đạp cật lực trên con đường dọc biển về hướng bắc, phía Malibu. Chỉ trong vòng nửa tiếng, ba thám tử đã qua trung tâm thương mại của bãi biển danh tiếng của Hollywood.

Đường vực cây Bách là một con đường khá hẹp, nhiều khúc quanh quẹo và nhánh lẻ, leo rất dốc rồi đi song song bờ biển, nhưng nằm khá sâu trong đất liền.

Ba thám tử vừa đạp xe trên con đường này, vừa nghe tiếng xe cộ chạy trên đường cái vang lên. Thỉnh thoảng ba bạn nhìn thấy được biển óng ánh giữa hàng cây phía bên trái. Còn bên phải sườn đồi rất dốc đi thẳng lên về hướng bầu trời xanh biếc.

- Mình không ngờ lại có người dám đến đây ở. Bob vừa đạp xe trên con đường đất khó đi vừa nói. Mà có thấy nhà nào đâu? Hay địa chỉ trên bằng lái là địa chỉ giả?

- Bí ẩn dày đặc thêm - Peter nói. Tại sao một ông mù lại có bằng lái? Và nếu là bằng lái thật, thì tại sao lại ghi địa chỉ giả?

Con đường đâm xuống chỗ đất trũng có con suối nhỏ, qua khỏi đó, con đường lại đi lên dốc tiếp. Đến đỉnh dốc, ba thám tử dừng nghĩ một lát. Đường đi bị một dòng suối nhỏ cắt ngang. Gần sát bên bờ mương có một tòa nhà cũ kỹ, kiểu kho thóc được tu sửa lại, khá tồi tàn. Có bảng hiệu đề tên tiệm "Charlic".

- Nhà hàng hả? Bob hỏi .

Hannibal lấy bóp tiền ra khỏi túi, liếc nhanh bằng lái.

- Số 2287! Đúng số ghi trên hộp thư mới toanh kia! Thám tử trưởng nhận xét.

Đúng lúc đó, ba bạn nghe tiếng xe chạy trên đường phía sau lưng. Ba thám tử tránh ra nhường đường cho xe chạy. Đó là một chiếc xe thể thao màu đỏ, người lái là một người đàn ông trẻ, tóc xám, nét mặt khá đẹp nhưng rất buồn. Ông có vẻ như không để ý đến bộ ba, ông cho xe chạy một vòng quanh sân trước tiệm Charlic rồi tắt máy, chậm chạp bước xuống xe, lấy cây gậy trên yên sau rồi từng bước thận trọng đi đến tòa nhà cũ. Cánh cửa khép lại sau lưng ông. Ông biến mất.

- Ông ấy đi cà nhắc! Peter nhận xét. Này Bob, ông ăn xin của cậu cũng đi cà nhắc khi chạy trốn tối hôm qua, đúng không?

- Thật ra ông ấy đi cà nhắc sau khi xe tông. Chuyện bình thường thôi.

- Nhưng người kia có thể là ông mù của cậu chứ? Hannibal hỏi. Trông có giống không?

Bob nhún vai.

- Tầm vóc và tuổi tác cỡ nhau. Mình chỉ có thể nói thế thôi. Không có nghĩa lắm, có hàng triệu người giống ông ấy.

- Thôi được - Hannibal nói khẽ.

Hannibal đột ngột như tỉnh lại rồi cương quyết nói.

- Mình sẽ vào trong đó.

- Để làm gì? Peter hỏi. Cậu định mua khúc bánh mì kẹp thịt hả?

- Cũng có thể, hoặc giả vờ hỏi đường. Nhưng bằng cách này hay cách khác, mình sẽ hỏi thăm về con người này. Bob, mình khuyên cậu nên tránh xa ra. Nếu đúng ông này có mặt gần ngân hàng Santa Monica tối hôm qua thì ông ấy sẽ nhận ra cậu... và có thể sẽ nguy hiểm.

- Mình sẽ chờ cùng Bob - Peter quyết định. Mình hay dị ứng với những kẻ có khả năng trở nên nguy hiểm.

- Đồ nhát gan! Bob trêu.

- Mình chỉ là một người có nhiều tham vọng - Peter chỉnh. Tham vọng của mình là sống thật thà.

Hamibal mỉm cười, rồi bỏ lại hai bạn ven đường. Thám tử trưởng dắt xe đạp đến sân đậu xe trước cửa tiệm Charlic. Hannibal dựng xe đạp vào tường nhà, rồi bước lên các bậc thềm trước cửa. Cậu mạnh dạn đẩy cửa bước vào. Vì chuyển đột ngột từ ánh nắng mặt trời sáng sủa vào bóng tối, Hannibal thấy được sàn nhà lót gạch và tấm gỗ lót tường của tiền sảnh. Qua khỏi cánh cửa thứ nhì, nặng nề hơn, Hannibal tìm thấy một gian phòng rộng lớn, không có người. Một vách phòng hoàn toàn làm bằng cửa kính cho phép thấy biển ở xa qua hàng cây. Xưa kia gian này là phòng ăn của nhà hàng. Còn chính nhà hàng thì rõ ràng là không còn nữa từ lâu rồi. Kế tiếp phòng ăn là một phòng khách nhỏ. Sau đó là một nơi bụi bặm cất đầy bàn ghế hư và chén đĩa mẻ. Có lẽ nơi này dùng làm quán bar.

Trong một góc, Hannibal nhìn thấy những thùng giấy và thùng gỗ, sạch bụi. Có một thùng gỗ mở để lộ mạt cưa dùng để bảo vệ vật chứa trong thùng.

Thám tử trưởng để ý thấy ba cánh cửa bên tay phải. Hannibal thận trọng bước tới và cảm thay sợ sự im lặng bao trùm. Cậu chuẩn bị gọi thử xem có ai không, thì nghe tiếng điện thoại nhắc lên. Hannibal đứng sững tại chỗ lắng tai nghe. Một người mà cậu không thấy được đang quay số.

Im lặng một lát, rồi giọng đàn ông vang lên:

- Sebastian đây!

Sau một hồi im lặng ngắn nữa, giọng nói nói tiếp:

- Phải. Tôi biết là đắt, nhưng cái gì cũng có cái giá của nó. Tôi sẽ trả cái giá cần thiết.

Đúng lúc đó, một vật nhỏ và cứng đâm vào lưng Hannibal ngay phía trên dây thắt lưng.

- Đưa tay lên... cao tận trần nhà! Một giọng dịu dàng nói. Đứng yên không tôi bắn!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.