Vụ Bí Ẩn: Người Mù Ăn Xin Có Vết Thẹo

Chương 20



MỘT ĐÊM KINH KHỦNG

Căn phòng lắc lư.

Đèn điện bị văng xuống đất, dây diện bị đứt và lột trần, bắn tia sáng ra.

- Hy vọng sẽ không gây cháy nhà! Eileen nói lớn tiếng.

Có tia sáng bắn ra nữa, màu trắng xanh, rồi tắt. Khi đó là nỗi lo sợ trong bóng tối... bóng tối như có ma với tiếng gỗ gẫy và tiếng kêu rít của đinh bị nhổ ra khỏi dầm và ván.

Thêm một cú giật mạnh mới. Lần này bà Denicola la lên.

- Cứu với!

Peter cũng gọi theo.

- Cứu với!

Không ai trả lời. Không ai đến.

- Cả ngọn đồi sắp sụp đổ bây giờ, Eileen kêu khẽ.

Cô vừa nói hết câu là khách sạn trượt mạnh. Các ghế bị văng vào nhau. Các tù nhân bị trói trên đó cũng bị văng theo.

- Bà Denicola ơi! - Hannibal gọi - Bà có bị thương không ạ?

- Có thể khá hơn, nhưng không có gì nghiêm trọng, bà già trả lời. Eileen ơi? Chị đang ở đâu vậy?

- Dưới sàn!

- Cảnh sát sẽ đến! Hannibal khẳng định bằng một giọng cố bình tĩnh. Bob có sao không? Còn Peter?

- Không sao! Bob hổn hển.

- Mình vẫn còn sống! Peter thông báo.

Tất cả chờ đợi, lắng nghe... Hannibal đột nhiên nghe tiếng nước... một thứ tiếng khác với tiếng mưa đập trên kính và gõ trên mái nhà. Thám tử trưởng nằm nghiêng lại, hai tay vẫn bị cột vào ghế. Cậu đột nhiên nghe thấy mùi ẩm khi hít thở mùi nước ứ đọng hôi thối. Hannibal tò mò cố đoán xem đó là gì. Rồi cậu đột ngột hiểu ra và nhắm mắt lại vì khiếp sợ và tuyệt vọng.

Có lẽ hồ bơi vừa mới bị nứt ra. Nước chứa trong đó đang chảy tràn vào phòng. Nếu các vách tường không chịu nổi, thì hàng tấn nước sẽ quẹt sạch tất cả trên đường chảy.

- Ê ! Này! Nước từ đâu ra vậy? Giọng của Peter hỏi trong bóng tối .

Elleen Denicola cũng đã hiểu chuyện đang xảy ra. Cô lại kêu cứu. Hannibal tự nói rằng có lẽ thảm họa đã làm cho điện bị cúp, đây là một điều hết sức may mắn. Nếu còn điện, chắc chắn các tù nhân đã bị điện giật!

Đột nhiên một giọng nói bên ngoài trả lời tiếng kêu của Eileen.

- Phía bên này! Ở khách sạn! Nhanh!

Một hồi sau, có người đang thử mở cửa, nhưng cửa bị kẹt. Một cú giật mới từ nền đất không chắc làm cho cửa sổ đối diện hồ bơi bị bắn ra thành nhiều mảnh. Khi ấy, các tù nhân nhìn ánh đèn pin mạnh, rọi sáng sườn đồi bị nạn. Những tiếng kêu khác vang lên bên ngoài. Nước tiếp tục tràn vào phòng.

- Bà Denicola! Hannibal hét lên. Hãy cứu lấy bà Denicola!

Một viên cảnh sát mặc đồng phục và một lính cứu hoả xuất hiện trong khung cửa sổ. Khi nhìn thấy hai người phụ nữ và ba cậu bé bị trói trên ghế, lính cứu hoả la lên:

- Cái gì vậy...

Anh không biết nói gì hơn. Hai người đàn ông nhanh tay chụp lấy bà già vẫn bị trói vào ghế bành, mang bà ra khỏi khách sạn. Những người cứu hộ khác đến mang Eileen và Ba Thám Tử Trẻ ra. Trong nháy mắt, tất cả được cởi trói ra, và được đưa về hướng chân đồi. Thời gian rất gấp. Mọi người bước thật nhanh, có khi bị té ngã, bị trượt rồi ngồi dậy, được những người cứu hộ giúp.

Trên đường, xe cộ qua lại đã gián đoạn. Nghe tiếng nổ máy của xe cảnh sát và xe cứu hoả. Đèn chiếu đang quét sườn đồi. Khi năm người được cứu về đến đường quốc lộ, đám cứu hộ cho tất cả băng qua đường thật nhanh và cuối cùng tất cả được an toàn.

- Tôi nói với họ là mọi người ở trên đó!

Ông Bonell mừng rỡ ôm Hannibal và bắt tay đến muốn gãy xương.

- Đội ơn trời! Tất cả bình an vô sự!

Ông bị tiếng kêu của bà già Denicola ngắt lời:

- Tàu!

Ngôi nhà Denicola, cũng như văn phòng hãng, bị chìm trong bóng tối. Chiếc xe hòm màu trắng đã biến mất. Nhưng, cách cầu tàu vài trăm mét, có thể thấy đèn chiếc Maria II đang đi xa dần.

- Bọn cướp! Eileen hét, mắt sáng lên vì tức giận. Nếu muốn thoát...

Không nói hết câu, Eileen lao về hướng cầu tàu.

- Đi theo cô Eileen! Peter kêu.

Rồi nắm cánh tay Bob, Peter lao theo Eileen.

- Bác Bonell ơi, bác có thể báo tin cho cảnh sát được không? Hannibal nói. Để cảnh sát báo động cho tàu tuần tra bờ biển! Bọn người đang bỏ chạy trên chiếc tàu kia là bọn bươn vũ khí.

- Để tôi đi báo cảnh sát. Bà Denicola tuyên bố.

Hannibal gật đầu, rồi chạy theo hai bạn mình. Eileen vừa mới bước vào nhà. Trong đó, cô lấy một chìa khoá trong tủ rồi ra lệnh cho Peter đi kiếm một cặp chèo trong cái kho nhỏ bên cạnh văn phòng.

Đúng lúc đó, có tiếng ồn ào khủng khiếp. Ngọn đồi vừa mới trượt, kéo theo khách sạn sụp đổ theo. Con đường bị ngập một nửa bởi dòng đất chảy xuống, đang bị nước hồ bơi biến thành bùn.

Eileen và ba thám tử không nán lại xem vụ thảm họa, nhưng cũng nhẹ nhõm nhận thấy rằng nó không lan tràn đến hãng thuê tàu. Eileen chạy về cầu tàu nhỏ của hãng Denicola.

- Ta sẽ mượn tạm canô gắn máy của ông Sebastian! Cô la lên. Cũng sẽ dễ dàng bắt kịp chiếc Maria II.

Có Ba Thám Tử Trẻ đi theo sau, Eileen nhảy lên chiếc xuồng cột ở đó. Peter bắt đầu chèo mạnh về hướng phao neo canô máy của nhà văn.

- Không thấy đèn của chiếc Maria II nữa! Eileen đột ngột nói.

- Nó chạy dọc theo bờ, về hướng bắc.

- Thằng Erny này không biết lái tàu, Eileen nói. Nó điều khiển tàu đi vào chỗ đá ngầm.

Cả ba đến xuồng máy, tháo tấm bạt ra. Hannibal cột chiếc xuồng vào phao. Eileen nhanh nhẹn nổ máy. Chiếc canô máy phóng lên khỏi mặt nước đen tối, đâm vào làn mưa. Mũi tàu xé sóng. Nhưng Eileen cầm bánh lái rất vững, còn ba thám tử bám thật chặt để không bị lắc.

Ánh sáng trên bờ đã xa, khi Bob phát hiện ra trên chiếc Maria II.

- Maria II kìa! Bob thông báo.

- Hay quá! Eileen nói rồi tăng tốc.

Đúng giây phút đó, bốn người bị chùm sáng đèn chiếu làm chói mắt và nghe tiếng động cơ trực thăng ngay trên đầu mình. Rồi chùm sáng rời bỏ chiếc xuồng đi tìm xung quanh.

- Đội tuần tra bảo vệ bờ biển! Eileen giải thích.

Ánh đèn chiếc Maria II đã tắt và chiếc tàu đánh cá chỉ còn là một khối hình màu tối trong bóng đêm. Bây giờ chiếc canô máy đã đến gần sát và thấy được lằn tàu phía sau.

- Chết! Eileen kêu. Chúng chạy ra khơi! Coi chừng chúng thoát được !

Cô bẻ bánh lái để cho canô đi theo lằn tàu phía trước.

Khi đó, tàu đánh cá quẹo lại, và khi đi ngang song song với chiếc canô, một phát súng bắn ra.

- Đồ hèn! Eileen la lên.

Cô tăng ga, rồi vượt qua chiếc Maria II, cản đường nó.

Con tàu đánh cá quẹo một lần nữa và do vậy phải giảm vận tốc.

Đèn chiếu của chiếc Maria II chiếu thẳng vào chiếc canô máy nhỏ. Một phát súng bắn ra nữa. Nhưng không trúng đích, viên đạn lạc xuống biển. Gần như ngay sau đó, trực thăng bay qua hai chiếc tàu. Đèn chiếu mạnh dừng ngay con tàu đánh cá.

- Rồi! Họ tìm thấy bọn chúng rồi! Hannibal reo lên khi thấy trực thăng đi xuống một chút.

Nhưng chiếc Maria II lại tăng tốc. Nó bắt đầu rẽ sang phải, rồi sang trái, như để trốn khỏi đèn chiếu. Đột nhiên, nó lại phóng ra khơi tiếp.

Eileen Denicola cười, rồi không do dự đuổi theo ngay.

Một lần nữa, cô chặn đường bọn cướp. Tên đang lái chiếc Maria II buộc phải quẹo để tránh đụng chạm.

Đột nhiên Hannibal thấy nước sôi sục lên và nghe tiếng sóng vỗ vào đá.

- Coi chừng! Peter hét lên.

Eileen điều khiển nhanh bánh lái. Canô nghiêng đi một cách hết sức nguy hiểm. Cô lái cho tàu thẳng lại, tất cả lại nằm trong bóng tối, nhưng an toàn.

Ngược lại, chiếc Maria II không được may mắn như vậy. Nó va thật mạnh vào đá. Những người trên tàu bắt đầu kêu cứu. Đột nhiên, bốn người trên canô máy thấy một ngọn lửa màu đỏ cam bắn ra khỏi xác tàu.

- Tàu cháy! Eileen Denicola nói khẽ.

Cơn giận của cô đã nguôi. Chiếc canô mà cô vẫn lái theo bản năng đang nhảy múa trên sóng. Cô bắt đầu khóc. Nước mắt chảy trên má cô, nhìn thấy rất rõ dưới ánh lửa đám cháy.

- Chắc là thùng xăng bị thủng! Cô nói thêm.

Một người đàn ông xuất hiện trên boong tàu, rồi một tên thứ nhì, rồi hai tên còn lại. Tất cả nhảy xuống nước.

- Cầm chèo lên! Eileen ra lệnh. Nếu có thằng vô lại nào đòi lên canô, thì phải dọa hắn!

- Vâng, thưa cô, Peter đáp.

Một tên đang bơi đến rất gần canô máy.

- Dưới ghế có phao, Eileen cho biết. Lấy ra cho bọn chúng!

Hannibal ném cái áo phao cho từng người đang bơi đến. Erny định đến gần canô máy, nhưng Peter huơ cái chèo. Bốn tên hiểu rằng không nên lại gần.

Bob tìm thấy một đoạn dây ném cho bọn cướp, giúp chúng dễ dàng nổi trên mặt nước hơn.

Rồi mọi người nhìn chiếc Maria II đang đắm xuống biển. Bây giờ vụ cháy đang đến giai đoạn cực độ. Đột nhiên có tiếng nổ. Chiếc tàu tội nghiệp bay lên trời, rồi các mảnh rơi xuống nước trở lại, chìm sâu. Eileen khóc to hơn.

Khi tàu tuần tra đến hiện trường, lính bảo vệ bờ biển chỉ thấy canô máy nguyên vẹn và cách đó không xa là bốn người dang nổi bập bềnh theo sóng biển.

Không còn dấu vết gì của chiếc Maria II và đống hàng chết người mà nó chở!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.