Vụ Bí Ẩn: Quyển Nhật Ký Mất Trang

Chương 12: Rượt đuổi điên cuồng



Hannibal cùng ba bạn chạy ra nhà xe. Khói dày đặc hơn, nhưng không thấy lửa.

- Chỉ có gỗ cháy, Peter nhận xét. Đá không cháy được!

Harvey chạy đi tìm bình dập lửa. Peter và Bob cởi nhanh áo khoác cũ ra và bước theo Harvey vào nhà xe. Nhóm bạn nhìn nhanh và biết ngay:

- Góc nhà bị chạm mạch! Harvey la lên.

Bà Slunn và giáo sư Shay đứng bên ngoài nghe tiếng bình dập lửa xịt và tiếng áo khoác cũ đập vào lửa. Hannibal, vốn thực tế, đã chạy đi ngắt điện

Một hồi sau, khói giảm, rồi đám cháy tắt đi. Lửa cũng không kịp gây hại nhiều. Peter đắc thắng xuất hiện trở ra. Cậu cầm trong tay quyển nhật ký của ông Angus.

- Hơi bị vàng một chút thôi, Babal à! Peter rạng rỡ thông báo. Nhưng mình thắc mắc một điều... Mình tìm thấy nó dưới đất, gần cánh cửa nhỏ phía sau, cửa dẫn ra rừng. Và cửa này mở.

Hannibal chau mày.

- Mình đặt nhật ký trên bàn thợ mà, mình nhớ chắc, Hannibal tuyên bố. Vậy có lẽ có kẻ toan lấy cắp, nhưng do đám cháy, đã buộc phải bỏ chạy thật nhanh... Và khi chạy trốn, kẻ này làm rơi chiến lợi phẩm. Chỉ có thể giải thích cách đó mà thôi! Hannibal càng khó hiểu hơn cả Peter! Nếu Stebbin đã chụp lại quyển nhật ký và nếu hắn làm việc với Java Jim, thì cần gì phải lấy cắp quyển nhật ký ngay bây giờ?

Hannibal bị rứt ra khỏi dòng suy nghĩ bởi tiếng chạy đến. Đó là Rory. Rory chỉ vào nhà xe la lớn:

- Phía sau!... Sau nhà xe! Tôi thấy nó từ cửa sổ. Nó đang chạy qua cây rừng. Nhanh lên!

- Nhanh! Đến lượt giáo sư Shay kêu. Có thể còn kịp bắt hắn lại.

Hannibal không nghĩ thế, nhưng vẫn lao vào rừng theo mọi người. Rory dẫn đầu.

- Tôi nhìn thấy nó... đằng kia... phía trước! Anh chàng Tô Cách Lan đột nhiên gầm lên.

Nó đang cố ra đường.

Nhóm rượt đuổi tản ra giữa cây rừng, khó tiến lên do cây mọc rậm rạp. Giáo sư Shay cố gắng đi theo đường thẳng, mong chặn đường kẻ đang chạy trốn. Hannibal và Bob, ở phía hậu quân, đứng lại để nhìn vào trong rừng.

Im lặng đột ngột giáng xuống, như thể tất cả cũng đã đứng lại để lắng tai nghe và nhìn xung quanh. Rồi cách một khoảng về phía trước Hannibal và Bob, một giọng nói lầm bầm rằng "có lẽ tên vô lại ấy đang trốn". Hannibal và Bob tiếp tục thận trọng tiến lên thêm khoảng một trăm mét. Một cành cây đột ngột kêu rắc phía bên phải.

- Bob ơi! Hannibal kêu khẽ.

Hannibal không kịp nói gì thêm. Một tiếng la vang lên bên tai thám tử trưởng. Một hình bóng bắn ra từ bụi cây. Hannibal ngã xuống đất, trong một mớ hỗn độn chân tay quấn vào nhau, có tiếng kêu la đủ loại.

- Bắt được rồi! Peter la lên.

- Cứu! Cứu với! Hannibal hét lên phần mình.

Bob rầu rĩ rên:

- Kìa Peter! Bọn mình đây mà! Cậu vừa mới bắt được Babal!

Mớ xà ngầu đang lăn lộn trước mặt Bob dừng lại ngay. Hannibal ngước mặt lên và thấy Peter nằm dài bên cạnh và đè mình.

- Từ từ!

- Ủa! Peter sửng sốt thốt lên. Cậu đó hả?... Mình cứ tưởng... Mình nghĩ...

- Thôi! Dang ra! Hannibal càu nhàu và lồm cồm ngồi dậy, phủi quần áo. Lần sau, cậu phải nhìn kỹ rồi hẳn lao vào tóm người ta.

Peter nheo mắt tinh nghịch.

- Cậu hãy thú nhận rằng chính cậu cũng tưởng là cậu bắt được tên trộm, đúng không?

- Trông hai cậu buồn cười quá! Bob trêu.

Đến lượt Hannibal và Peter cũng phá lên cười theo. Hai thám tử vẫn đang cười khi giáo sư Shay, Rory và Harvey quay trở lại. Mắt giáo sư tức giận sáng lên sau cặp kính. Khuôn mặt tròn trịa và hồng hào của ông biểu lộ một nỗi thất vọng trông gần như hài hước. Rory cũng tức giận không kém.

- Nó thoát rồi, anh chàng Tô Cách Lan giải thích. Quỷ tha ma bắt nó! Tôi đã thấy nó rất rõ! Đó chính là Java Jim, theo lời mô tả của các cậu.

- Java Jim à! Giáo sư Shay phản đối. Anh McNab thân mến à, ý anh muốn nói Stebbin chứ! Tôi cũng đã thấy nó.

- Ông nói gì vậy! Rory thô lỗ càu nhàu. Tôi nhìn thấy một kẻ trông như thủy thủ, có râu đen.

- Không phải là râu! Mà là ria râu, giáo sư chỉnh lại.

- Này! Tôi cũng đã gặp Stebbin rồi và nếu là nó thì tôi đã nhận ra!

- Nhưng... giáo sư Shay bắt đầu nói.

Rồi ông im lặng và có vẻ suy nghĩ.

- Thật ra cũng có thể tôi nhìn lầm. Tôi chỉ thoáng thấy hắn thôi.

- Còn tôi đã nhìn thấy rất rõ! Rory cam đoan. Tôi chắc chắn là nó.

- Cãi cọ cũng vô ích thôi! Hannibal nói. Ta đang mất thời gian. Về!

Nhóm nhỏ nhanh chóng về đến nhà. Bà Slunn đang lo lắng chờ. Hans đã bỏ xe tải để xem có chuyện gì và đang đứng cùng bà.

- Tên vô lại thoát rồi, Rory càu nhàu. Nếu tôi ra khỏi nhà nhanh hơn, tôi đã tóm được nó rồi!

- Vậy chú đang ở trong nhà à? Hannibal vô tư hỏi.

- Đương nhiên rồi. Tôi ngửi thấy mùi khói, tôi nhìn ra cửa sổ... và tôi thấy tên đó rình rập gần nhà xe.

- Phải báo công an, giáo sư Shay tuyên bố. Tôi đến để chỉ báo mọi người rằng Stebbin đang được tạm tha. Bây giờ tôi phải đi đây. Nhưng tôi phải đi báo đồn công an... lần này thì về Java Jim!

- Phải, phải, ông nói đúng, Rory tán thành (giọng nói Rory đột nhiên trở nên thân thiện một cách lạ lùng). Chắc là tôi phải xin lỗi các cậu! Rory nói thêm với ba thám tử trẻ. Tôi vẫn không tin là có kho báu, nhưng tôi thừa nhận rằng, ngoài các cậu, còn có những người khác tin là kho báu có thật.

Anh chàng Tô Cách Lan lắc đầu và thở dài:

- Theo tôi, đối thủ của các cậu là những người nguy hiểm. Chính công an phải chăm lo đến bọn chúng. Chứ không phải các cậu!

Giáo sư Shay cũng nói theo ý đó:

- Tôi rất tiếc phải nói với các cậu là tôi hoàn toàn đồng ý với anh McNab.

- Phải, cũng có thể... bà Slunn bắt đầu nói.

- Nhưng thưa cô, tụi cháu không hề bị nguy hiểm! Hannibal nhanh miệng cam đoan. Rõ ràng là Java Jim đã có trong tay tất cả những gì hắn muốn. Hắn sẽ không toan tấn công tụi cháu nữa. Trên đảo, Stebbin cũng chạy trốn được. Cả hai đều săn lùng kho báu. Hay nhất là tụi cháu phải tìm ra trước. Bob và Peter sẽ thận trọng. Còn Harvey và cháu thì đã có anh Hans đi cùng.

- Dù sao, tôi vẫn không thích! Rory sầm mặt càu nhàu.

- Tôi nghĩ các cậu này sẽ biết giữ mình, bà Slunn bình tĩnh đáp.

- Đúng đấy, mẹ à! Harvey rạng rỡ nói.

Giáo sư Shay mỉm cười.

- Tôi cũng thế thưa chị, tôi tin các cậu này. Bây giờ tôi phải đi đây. Các cậu nhớ thông tin cho tôi nhé!

Giáo sư nhỏ bé leo lên xe hòm và biến mất. Rory miễn cưỡng giúp Hans chất lên xe tải nhẹ đống đồ đạc và bàn ghế cũ mà bà Slunn chịu bán cho chú Titus. Khi làm xong, Rory bước ra xe Ford cũ của bà Slunn.

- Có thể mọi người dư thừa thời gian, nhưng tôi thì không. Chưa nói tôi còn phải sửa nhà xe nữa!

Peter và Bob đã leo lên xe đạp ngồi để chuẩn bị chạy về Rocky tiến hành điều tra về hãng Ortega.

Phần mình, Harvey và Hannibal leo lên xe tải nhẹ. Hans cho xe chạy đi Santa Barbara.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.