Vụ Bí Ẩn: Sự Trùng Lặp Tai Họa

Chương 11: Ian khôn



Khi mở cửa phòng số 29, Peter rên một tiếng.

- Hannibal ơi, họ làm vệ sinh phòng rồi!

Hannibal nhìn khắp căn phòng rộng lớn, ánh nắng mặt trời sáng chói chiếu qua cửa sổ lớn. Cửa sổ nhìn xuống đường dẫn vào khách sạn, bãi đậu xe taxi, đường phố Rocky và Thái Bình Dương.

- Những gì họ có thể để sót lại, chắc chắn đã biến mất rồi, Bob bình luận.

- Đúng rồi, Hannibal ơi. MacKenzie nói thêm. Có lẽ người làm phòng đã vứt hết giấy tờ bỏ sót lại rồi.

- Có lẽ, Hannibal thừa nhận, mặc dù không phải lúc nào mấy cô làm phòng cũng làm việc kỹ lắm. Nhưng dù sao, mình không nghĩ Ian để lại bức thông điệp thông thường lắm. Vì sợ bọn bắt cóc lục soát phòng ngay hoặc về sau. Cái mà Ian để lại phải được mã hóa hoặc có tính chất tượng trưng. Một vật mà những người theo phe Sir Roger nhận ra ngay, nhưng kẻ thù thì không biết.

- Cậu nghĩ đến một vật mà Ian có sẵn, mà người ta không thể dọn đi khi làm phòng hả? Bob hỏi.

- Phải.

- Vậy thì tìm đi. MacKenzie kết luận.

Trong khi Peter lục soát nhà tắm, những người còn lại tìm kiếm trong phòng. Cả nhóm xem khắp mọi góc kẽ, dỡ tất cả mọi vật lên, nhìn phía sau tranh, màn và dưới thảm, xem xét lỗ thông hơi và trần nhà, thậm chí Hannibal mở tung giường lên, làm như Ian có thể viết cái gì đó lên nhãn nệm. Không có gì hết. Không có bức thông điệp, không có dấu vết nào.

- Một lần nữa, ta phải suy nghĩ thật đơn giản. Hannibal nói. Trong bức thông điệp đầu liên, Ian đã dùng mật mã kép: "Ở chỗ Djanga", có nghĩa là "Imbala" và "Imbala" có nghĩa là "Sư Tử Đỏ". Có giai đoạn trung gian giữa chỉ dẫn và bức thông điệp.

- Và muốn giải được bài toán, phải có kiến thức đặc biệt. Bob nói rõ.

- Đúng. Vậy là bất kỳ ai theo Ian đến đây phải hay biết một số điều nào đó. Thế nào Ian cũng nghĩ vậy, Hannibal lý luận. Chú Mac ơi, Ian có những mối quan tâm đặc biệt nào không?

- Lịch sử Nanda. Ndula trả lời.

- Cậu ấy sưu tập các tác phẩm điêu khắc Châu Phi, Mac nói thêm. Và cậu ấy có cái tật thích vẽ những bức hình nhỏ trên tường. Có hôm, Sir Roger than phiền vì Ian đã vẽ một cái gì đó trên tường phòng làm việc của ông.

- Vậy - Hannibal kêu - ta hãy tìm một bức hình ở một nơi mà người ta không thường lau chùi và bọn bắt cóc không nhìn đến, làm lại đi.

Tất cả làm lại, nhưng một lần nữa không tìm thấy gì: không có bức hình, không có dấu vẽ, trên tường cũng như trên bàn ghế giường tủ.

- Không có gì hết, Babal ơi. Peter thở dài nhận xét. Mình nghĩ Ian không kịp vẽ khi bọn bị cóc đến.

Hannibal đột ngột quay sang thám tử phó.

- Hay quá Peter! Cậu nghĩ ra rồi!

- Mình nghĩ ra à? Mình nghĩ ra cái gì? Peter chưng hửng hỏi lại.

- Rõ ràng Ian rất thông minh, Hannibal giải thích chậm chạp. Tại sao Ian lại ra lệnh giám đốc cho khách lên phòng, trong khi Ian đang trốn và không thể biết khách đó là bạn hay thù. Ở địa vị Ian, ta có nói giám đốc cho khách lên ngay không?

- Không - Bob nói. Mà ta sẽ nói hãy cho khách chờ và cố nhìn khách và không để khách thấy mình.

Hannibal gật đầu.

- Tất nhiên là có thể Ian đã nhìn thấy bọn ấy qua cửa sổ, nhưng nếu vậy là do rất may mắn. Nguyên nhân hợp lý duy nhất để Ian có thể cho khách lên phòng, là Ian không cần để bọn chúng chờ, như vậy sẽ gây nghi ngờ. Vậy Ian đã lên sẵn một kế hoạch.

- Kế hoạch nào Babal? Bob hỏi.

- Kế hoạch hết sức đơn giản: rời khỏi phòng và trốn đâu đó, nơi Ian có thể nhìn thấy chúng và bỏ trốn, nếu đúng là bọn đã tấn công cậu ấy ở Los Angeles. Đi theo mình.

Tất cả bước theo Hannibal ra hành lang, thám tử trưởng vẫn còn đang suy nghĩ lớn tiếng:

- Một chỗ gần lối ra... Một chỗ, nơi Ian có thể nhìn thấy mặt bọn chúng... Một chỗ giống như...

Mắt Hannibal dò xét mọi góc kẽ.

- Giống như cái tủ này!

Tủ dài và hẹp, dùng để cất chăn mền và chổi lau nhà, nằm cách cầu thang một mét. Khi để cửa tủ hé mở có thể nhìn thấy cả thang máy lẫn phía trên cầu thang. Bất cứ ai đến tầng này và đi về hướng phòng của Ian buộc phải qua địa điểm quan sát ấy.

- Ta hãy tìm bất cứ loại hình vẽ nào bằng bút chì. Hannibal ra lệnh.

Peter tìm thấy ngay trên cánh cửa tủ, phía bên trong.

- Ian này khôn thật! Và có tài nghệ sĩ nữa! Mình thấy một chiếc xe, tài xế và một gì tên đó.

- Trên tài xế hay trên xe? Hannibal hỏi.

- Trên xe chứ! BoB nói. Một cái đèn báo hiệu sáng, giống như taxi.

- Trước khách sạn, có trạm đậu taxi. MacKenzie nhận xét.

- Vậy Ian nghĩ rằng ta sẽ đoán ra rằng Ian trốn để quan sát khách và cho ta biết Ian định trốn đi bằng taxi.

Tất cả chạy nhanh xuống cầu thang. Chỉ có một chiếc xe đang chờ. Tài xế đang đọc báo, ông không có chở khách nào cỡ tuổi Ian cách dây bốn ngày, hay bất cứ lúc nào khác.

- Có bao nhiêu chiếc taxi dùng trạm đậu này? Ndula hỏi.

- Nhiều lắm, thưa ông, nhưng đều thuộc cùng một hãng: hãng Select.

- Bãi đậu của ông ở đâu? MacKenzie hỏi.

Theo chỉ dẫn của tài xế, MacKenzie lái chiếc Cadillac đỏ đến bãi đậu của hãng Select, cách cảng không xa, gần khu kho bãi. Người quản lý bãi đang ngồi trong văn phòng bừa bộn. Sau khi nghe giải thích, ông xem xét một danh sách.

- Sư Tử Đỏ hả? Cách đây bốn ngày à? Hãng có năm tài xế ở Sư Tử Đỏ ngày hôm đó. Xem nào, Falzone và Johansen đang ở đây. Bắt đầu nói chuyện với hai anh này trước đi.

Johansen đang kiểm tra máy xe. Anh không chở cậu bé nào ở Sư Tử Đỏ cách đây bốn ngày.

Falzone đang uống cà phê.

- Có, có một cậu bé. Giống y như cậu này - anh nói và chỉ Hannibal. Có phải cậu bị bắt cóc cách đây một hai ngày, đúng không? Tôi thấy hình cậu trên báo...

Hannibal ngắt lời:

- Đúng, em bị bắt cóc - Hannibal nói. Nhưng em không phải là người anh chở. Anh hãy nhìn em kỹ hơn.

Anh tài xế chau mày.

- Trông cậu giống y cậu ấy, anh nói, ngoại trừ cách ăn mặc và nói chuyện là không giống. Thôi được, cứ cho là có người giống người.

- Anh có nhớ anh chở cậu bé đến đâu không? Ndula hỏi.

- Đương nhiên là nhớ. Bởi vì cậu bé ấy có thái độ kỳ lạ lắm. Tôi rất thắc mắc... Cậu ấy chạy ra khỏi khách sạn, rồi báo tôi chở ra cuối thành phố, rồi cứ quay lại nhìn phía sau suốt đường di... Tôi tự hỏi không hiểu cậu ấy có chôm chỉa cái gì của khách sạn không hay đang trốn nhà. Rồi còn chiếc xe kia nữa...

- Anh chở cậu ấy đến đâu? MacKenzie nóng lòng hỏi.

- Thì tui đang kể đây, Falzone trả lời. Cậu ấy cứ quay lại nhìn phía sau, khi xe băng qua hết thành phố, thì cậu ấy kêu tôi dừng xe lại. Xung quanh chỉ có nhà máy và nhà kho. Cậu ấy lại trả tiền xe, nhảy ra ngoài, rẽ vào con đường nhỏ. Cậu ấy không thèm chờ tôi thối tiền lại. Và như tôi đã nói, có chiếc xe chạy qua mặt tôi, chạy rất chậm, hết sức chậm. Nó không dừng lại, nhưng tôi nghĩ bụng, có lẽ bọn này đang tìm thằng bé.

- Xe loại gì? Hannibal hỏi.

- Merceđes xanh lá. Sang lắm. Tôi từng mơ ước có được một chiếc như vậy.

- Anh làm ơn chở chúng tôi đến chỗ anh cho thằng bé xuống xe di. Ndula ra lệnh.

- Sẵn lòng, gần đây thôi.

Đúng là gần. Falzone dừng lại giữa ngoại ô, ở một khu vắng người chỉ có nhà kho, xưởng và bãi đất trống. Tài xế chỉ một con đường nhỏ giữa hai tòa nhà.

- Nó rẽ ngã này, tôi không thấy nó ra lại.

Ndula trả tiền taxi, và MacKenzie đang lái xe Caldillac đi theo, đậu xe bên lề.

- Không hiểu Ian tìm cái gì ở đây? Peter vừa hỏi vừa nhìn quanh khu phố vắng vẻ.

- Có thể Ian chỉ muốn trốn bọn bắt cóc. Bob nói. Có lẽ Ian phát hiện mình bị bọn chúng đi theo.

- Có thể, Hannibal thừa nhận. Vậy là Ian đi tìm ra một chỗ trốn nào đó. Ta hãy đi theo con đường này, xem có thấy dấu vết gì khác không.

Đường rất chật hẹp, hai bên là tường gạch. Có ba cánh cửa, nhưng đóng bằng những ổ khóa sét rỉ, có lẽ không mở từ lâu rồi.

Cả nhóm ra đến bên kia.

- Bây giờ làm gì? Peter hỏi.

Bên này, lối đi chật hẹp dẫn ra con đường giống y đường lúc nãy: nhà kho, xưởng, bãi đất trống đầy rác. Im lặng. Xa hơn một chút, có con đường vuông góc tạo thành chữ T với con đường cả nhóm đang đứng.

- Ian có thể chọn bất cứ hướng nào trong ba hướng. Ndula nói chậm chạp. Ta không thể biết cậu ấy đi ngả nào được.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.