Vụ Bí Ẩn: Sự Trùng Lặp Tai Họa

Chương 5



Peter đang đứng cạnh chiếc Mercedes và nhìn lớp bụi đường. Peter ngồi chồm hổm xuống, lướt nhẹ bàn tay trên nền đất.

- Chú xem này, Peter nói và chỉ khoảng trống dưới chân. Cả đường chỗ này là phủ cát. Thấy rõ vết bánh xe của chiếc Mercedes, nhưng không thấy dấu bánh xe hay dấu giày nào khác. Hôm nay, không có chiếc xe nào chạy ngang qua đây. Bọn bắt cóc cũng không đi tiếp bằng xe. Và cũng không đi bộ nữa, ít nhất là đi theo đường này.

Đến lượt cảnh sát trưởng xem xét nền đất và gật đầu.

- Khô, bụi và không có dấu vết.

- Có nghĩa là bọn chúng vẫn còn quanh đây, Bob nhận xét.

- Đúng - Peter nói và ra vẻ ta đây quan trọng giống như chính Hannibal. Bọn chúng không băng qua đường, không đi theo con đường: vậy bọn chúng đi về hướng núi qua rừng cây bụi.

- Chú ý - cảnh sát trưởng Reynolds nói, dọc đường có cỏ. Có thể bọn chúng bước trên cỏ.

- Có thể - cảnh sát trưởng kia nói và quay sang hai người lính. Billings, Rodriguez, hai anh đi theo cỏ theo hai hướng, xem cỏ mọc đến đâu và có thấy dấu chân xuất hiện lại trên đường hay không. Còn ta sẽ phân tán ra, tìm dấu đi trong rừng cây bụi. Mọi người hãy chú ý khi bước đi.

- Tìm tất cả những gì trông giống như dấu chấm hỏi - Bob nói thêm. Hoặc là đống sỏi, hay cành cây bẻ gãy một cách bất thường. Tụi cháu thường hay để lại bức thông điệp như thế khi phải chia nhau ra trong một cuộc điều tra.

Cảnh sát phân tán ra và tiến hành xem xét ven đường, phía bên rừng cây bụi đi về hướng núi. Chẳng bao lâu Billings và Rodriguez thông báo rằng cỏ mọc không xa hơn bao nhiêu, và qua khỏi đó cũng không thấy dấu chân. Một người phát hiện một đống sỏi. Phải chăng đó là dấu vết của Hannibal để lại? Không, đống sỏi phủ đầy bùn khô và dính vào nhau: chúng có ở đó từ lâu rồi. Một người cảnh sát khác tìm thấy cành cây gẫy chỉ vào một lùm cây khá dày. Nhưng lục khắp xung quanh, cũng không thấy lối mòn nào.

- Sếp ơi! Một viên cảnh sát gọi. Xem này!

Anh chỉ một vật nhỏ trắng bị móc ở dưới lùm cây, thật thấp. Bob và Peter chạy đến.

- Đường như... Bob bắt đầu nói.

- Danh thiếp của bọn mình! Peter kết thúc câu.

Peter cúi xuống lượm lên.

- Đúng là danh thiếp của nhóm tụi cháu. Có lẽ Hannibal nhét vào đây, thừa dịp bọn cướp nhìn chỗ khác.

- Dẹp đống này, cảnh sát trưởng ra lệnh.

Nhóm cảnh sát tìm đường vào rừng cây bụi và nhanh chóng tìm thấy lối mòn giấu kín.

- Đúng là lối đi rồi, cảnh sát trưởng Reynolds thừa nhận. Và có người đã đi qua cách đây không lâu. Xem mấy cành cây gẫy, mấy bụi cỏ bị giẫm nát này!

Mọi người vội vàng bước vào lối mòn.

- Đây! Bob la lên.

Bob chỉ một chỗ đường như rừng cây bụi bị một khối to tướng giẫm qua. Có lẽ một người không nhẹ cân lắm đã ngã nằm xuống đó. Và phía bên cạnh, trên một viên sỏi, có một dấu chấm hỏi nhỏ xíu vẽ bằng phấn trắng.

- Đây là phấn của Hannibal. Babal không quên mang phấn theo!

- Nhanh lên, nhanh lên! Chú Titus van xin. Chắc là gần đây thôi, dưới chân núi...

Chú Titus ngưng nói, há miệng. Chú vừa mới nghe một tiếng gì đó. Chẳng bao lâu mọi người đều nghe tiếng động cơ lớn dần. Thím Mathilda chỉ bầu trời:

- Trực thăng!

- Có phải trực thăng của ta không? Cảnh sát trưởng hét lên để át tiếng động cơ.

Trực thăng đang bay qua đám cảnh sát khoảng một trăm mét, đâm thẳng về hướng núi.

- Không phải, cảnh sát trưởng Reynolds nói. Chắc là của bọn chúng. Có lẽ bọn chúng định mang Hannibal đi bằng cách đó.

Mọi ánh mắt vẫn dán vào trực thăng cho đến lúc nó biến mất phía sau lùm cây rậm trên núi. Rồi không nghe nó nữa.

- Vậy mà anh nói bọn bất lương ấy không thể rời khỏi hạt này được! Thím Mathilda giận dữ la lên.

- Cứ tiến tới, cảnh sát trưởng rầu rĩ nói. Có lẽ bọn chúng ở đâu đó trước ta, trên con đường mòn này.

- Vấn đề là bọn mình có đến kịp trước khi trực thăng mang bọn chúng và Hannibal đi hay không, Peter nhận xét.

***

Ở dưới đáy khe vực, hai lên bắt cóc thấy trực thăng đáp xuống trong một đám mây bụi. Luồng khí xoáy do cánh quạt gây nên làm rối tóc và thổi phồng quần áo hai tên cướp. Để máy chạy chậm, phi công nhảy ra khỏi buồng lái. Trùm kín mít trong bộ áo liền quần, phi công bước ra với hai tên bắt cóc.

- Đúng giờ quá! Walt bình luận.

- Chúng tôi tóm được nó rồi! Fred mỉm cười nói thêm.

Viên phi công không cười.

- Cảnh sát đầy lúc nhúc nơi con đường các anh bỏ xe Mercedes lại. Đường như có một số cảnh sát đang đi ngược theo con đường mòn nữa kìa.

- Làm cách nào họ tìm ra ta nhanh như thế? Walt hỏi.

- Tại thằng nhóc mắc dịch! Fred la lên. Nó ngã mấy lần. Chắc là nó để lại dấu vết chỉ đường cho họ.

Walt phá lên cười.

- Nhằm nhò gì? Phải mất ít nhất nửa tiếng mới đến chỗ này được. Lúc ấy ta đang bay đua cùng chim én rồi.

- Đúng, vậy thì không nên rề rà nữa - phi công đáp. Vụ này quá hệ trọng cho nước ta. Không được sai lầm. Các anh đi tìm cho tôi thằng bé đi.

- Đi đây, đi đây, Walt nói.

- Nó đâu rồi?

- Trong nhà chòi.

- Tốt. Phi công nói. Nhanh đi.

Ba người đi đến cuối khe vực. Wall xoay chìa trong ổ khóa.

- Nào, đứng dậy đi! Walt la lên. Bước ra!

- Nó đâu thể ra được, bởi vì không có nó trong đó nữa. - Fred nhận xét.

Thật vậy, nhà chòi tối tăm hoàn toàn vắng vẻ.

- Các anh đã để cho nó thoát! Phi công hét lên.

- Không thể thoát được: không có ngã nào ra cả. Walt nói.

Mọi người chưng hửng nhìn khoảng trống xung quanh.

- Có thể không có lối thoát, Fred càu nhàu, nhưng cũng không có chỗ nào để trốn. Vậy mà nó không còn đây nữa.

- Không nên hoảng hốt. Walt ra lệnh. Nếu nó ra khỏi nhà chòi được, thì nó không ra khỏi khe vực được. Chỉ có một con đường duy nhất, mà ta không hề rời mắt khỏi con đường đó. Do nó không thể đi vòng qua ta được, có nghĩa nó đang trốn phía sau nhà chòi. Ta hãy ra đó tìm nó.

Ba tên bắt cóc phóng ra phía sau và phân tán nhau đi tìm Hannibal.

***

Hổn hển, hai thám tử trẻ, cảnh sát, thím Mathilda và chú Titus vừa mới đến được khe vực dài hẹp đâm vào núi. Hai mươi phút đã trôi qua từ lúc trực thăng bay qua. Mọi người nhìn khe vực, nhưng không hy vọng lắm.

- Trực thăng kìa! Bob la lên.

Thật vậy, trực thăng đang ở đó, bên trong khe vực, cánh quạt quay chậm. Đúng lúc đó phi công nhảy lên ghế và tăng ga để cất cánh.

- Nhanh! Peter la lên.

Mọi người đổ xô đến trực thăng. Hai gã đàn ông vừa mới xuất hiện, tay cầm va li và chạy đến trực thăng.

- Bọn chúng ngoài tầm, cảnh sát trưởng Reynolds nói.

- Đứng! Đứng lại! Cảnh sát đây! - Viên cảnh sát trưởng la và chạy ra.

Nhưng bọn bắt cóc đang leo lên trực thăng. Mọi người bất lực nhìn theo trực thăng đang cất cánh trong đám mây bụi. Trực thăng bay lượn tại chỗ một hồi, rồi bay sát vách khe vực biến mất về hướng nam.

Tất cả nhìn bầu trời và không biết nói gì.

- Bọn chúng... đi rồi, chú Titus không tin nói.

- Trở về xe, cảnh sát trưởng ra lệnh. Thông báo bằng đài rằng trực thăng đang đi về hướng nam.

Tất cả người của ông quay lui.

- Khoan đã, chú ơi. Bob nói. Cháu không thấy Babal trên trực thăng. Chỉ có mình phi công và hai tên bắt cóc.

- Có thể khi thấy ta, bọn chúng sợ và bỏ chạy. Peter nói thêm, nhưng bỏ lại Babal trong nhà chòi kia.

Reynolds bước đến nhà chòi trước, ông mở cửa ra và mọi người bước vào. Không có ai trong căn phòng nhỏ độc nhất.

- Babal không có đây. Peter rên.

- Chắc là Babal đang ở trong trực thăng rồi. - Bob kết luận - Ta đế trễ quá.

- Đâu có trễ, Bob! Một giọng nói vang lên không biết từ đâu. Mọi người đến thật đúng lúc.

Hai tấm ván sàn nhà nhấc lên từ cuối nhà chòi và Hannibal rất tự mãn chui lên.

- Hannibal! Nhiều giọng nói đồng thanh reo lên.

- Tất nhiên - thám tử trưởng đáp, chứ còn có thể là ai khác đâu?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.