Vụ Bí Ẩn: Vòng Tròn Thần Bí

Chương 18: Lục soát



Đã gần bốn giờ khi ba thám tử leo lên thang máy dẫn lên căn hộ của hai chú cháu Tremayne. Ba thám tử gặp anh chủ nhiệm nhà xuất bản đang bước dọc bước ngang, nét mặt lo âu.

- Bữa ăn trưa có vui không? Bob ân cần hỏi.

- Về bữa trưa thì cũng được - anh Mập trả lời. Nhưng về buổi nói chuyện trong khi ăn, thì khá tồi. Tôi đãi Marvin bữa thịnh soạn nhất có trong thực đơn của nhà hàng sang trọng kia, chưa kể một hai chai rượu khai vị. Hắn ăn hết, uống sạch, và khi mặt trời mọc đỏ trên mặt hắn, tôi nghĩ hắn đã sẵn sàng tinh thần để nghe tôi nói, thế là tôi cho hắn biết tin xấu về bản thảo Bainbridge.

Lúc đầu, hắn có vẻ như không hiểu. Hắn nói với tôi về Jefferson Long. Hắn rất lấy làm buồn cười khi thấy chính Jefferson Long được giao nhiệm vụ phỏng vấn Madeline Bainbridge về vụ trộm mấy cuộn phim, rằng Madeline đã không chịu tiếp ông Long. Chắc là Gray không ưa gì ông Long. Tôi đoán hắn từng bị ông Long chỉ tay năm ngón thời hắn còn làm tài xế.

- Điều này thú vụ đấy - Hannibal nhận xét.

- Chờ nghe đã. Khi hiểu ra rằng bản thảo bị mất, Gray bắt đầu chớp mắt lia lịa như cái máy. Vài giây sau, hắn tuyên bố là thật đáng tiếc, nhưng dù sao có thể bà Madeline sẽ chịu viết lại hồi ký từ đầu tới cuối, nếu tôi trả gấp đôi khoản ứng trước dự kiến trong hợp đồng.

Anh Mập hai tay ôm đầu, rùng mình:

- Lộn xộn quá! Tôi phải cho nhà xuất bản Amigos hoạt động trở lại. Tôi phải đi thuê trụ sở. Tôi phải tập trung lại nhân sự. Cho mọi người làm việc trở lại. Để làm tất cả những việc này, tôi cần tiền, mà không có chú Willm, thì không có tiền. Mà cho dù chú Will có xuất hiện trở lại, có khi tôi cũng chẳng có tiền, bởi vì có thể chú Will sẽ bị buộc tội cố ý gây hỏa hoạn. Nếu vậy, công ty bảo hiểm sẽ không chịu trả tiền đền bù. Vậy mà Gray lại đòi khoản tiền gấp đôi.

Anh chủ nhiệm nhà xuất bản ngước mắt nhìn ba thám tử.

- Ít nhất cũng hy vọng rằng tôi không phí khoản tiền đầu tư bữa ăn ở nhà hàng - anh nói. Các cậu có gặp và nói chuyện được với bà Madeline không?

- Khỏi phải nói! Hannibal trả lời. Thậm chí Bob có chuẩn bị báo cáo trên xe buýt khi đi đến đây.

Bob mỉm cười rút quyển sổ tay ra khói túi, tóm tắt chuyến thăm trang trại của bà nữ diễn viên. Khi nghe Bob nói, nét mặt anh Mập bớt căng thẳng dần. Khi Bob nói xong, anh Mập rạng rỡ lên hẳn.

- Vậy là tôi hoàn toàn không bị ràng buộc! Anh reo lên. Tôi không nợ khoản tiền ứng trước nào cả!

- Ngoài ra, Hannibal nói thêm, qua câu chuyện Quần Đảo Java, ta có nhiều cơ sở để nghĩ rằng Gray đã cung cấp cho Thomas thông tin về mấy cuốn phim.

- Gray cũng có thể đặt thiết bị gây hỏa hoạn lại nhà xuất bản - Horace giả thiết. Ông ta, và cả Thomas, đều có cơ hội làm việc này. Tuy nhiên là ta vẫn cần có chứng cớ. Không ai sẽ tin lời nói khơi khơi. Có cách nào làm rõ vai trò Gray trong vụ cháy để minh oan cho chú Will không? Chẳng hạn như có lẽ kẻ gây hỏa hoạn đã phải mua magnê cho thiết bị gậy cháy...

- Chắc chắn là hắn phải mua đâu đó - Hannibal tỏ vẻ đồng tình. Anh Horace ơi, anh có cho phép tụi em lục soát căn hộ anh được không?

- Lục loát căn hộ à? Anh Mập ngồi dậy hỏi lại. Để kiếm cái gì?

- Kiếm magnê.

- Babal à, cậu phải nghiêm túc chứ! Chẳng lẽ cậu thật sự nghĩ rằng chú Will đã đốt nhà sao? Tôi cũng biết rằng chú Will không phải là loại người gây thiện cảm, nhưng chú không phải là tội phạm. Chẳng lẽ cậu tưởng tượng chú núp trong một góc để lắp ráp cái máy sẽ nổ vào đúng sáu giờ tối để thiêu hủy văn phòng nhà xuất bản chúng tôi sao? Tính chú không phải như vậy đâu.

- Không, Hannibal nói, không giống tính chú.

Hannibal đứng bất động, đầu nghiêng một bên như đang nghe những tiếng mà người khác không nghe được.

- Trong vụ này - thám tử trưởng nói - có một cái gì đó làm em thắc mắc ngay từ đầu. Bây giờ, em đã biết đó là gì. Một điều mà em đã thấy mà không nhận ra ngay lúc ấy. Bây giờ, ta sẽ kiểm tra lại. Em biết là sẽ tìm thấy những gì ta đang tìm.

- Hannibal vừa mới có sáng kiến đột xuất - Peter nói khi thấy nét mặt chưng hửng của anh Mập.

- Anh đừng lo - Bob nói với anh chủ nhiệm nhà xuất bản. Hannibal có bộ nhớ siêu đẳng, và khi nhớ lại một cái gì đó đã nghe hay đã thấy, thì Hannibal không lầm đâu.

- Bây giờ em muốn thật sự lục soát căn hộ - Hannibal nói. Và em muốn bắt đầu từ phòng ngủ của chú Will.

- Thôi được, anh chủ nhiệm nhà xuất bản ấp úng. Nếu cậu nghĩ là việc này giúp ích.

Hannibal bước thẳng đến chiếc tủ có cửa luồn, chiếm cả một vách tường. Hannibal mở ra. Hàng chục bộ complet sang trọng và đôi giày tây đánh bóng xuất hiện. Hannibal tiến hành lục túi các áo vét.

- Đây! Thám tử trưởng lấy ra một dải kim loại từ một chiếc áo vét bằng vải mỏng màu kem.

- Chẳng lẽ đây là magnê? - Anh Mập la lên.

- Em tin chắc đây là magnê, và bất cứ phòng thí nghiệm nào cũng sẽ xác nhận được cho anh. Em cũng tin chắc rằng chú Will đã không cố ý gây cháy. Chú Will bỏ trốn, do hoảng sợ, nhưng nếu chú là thủ phạm, thì chú đã không bỏ lại miếng magnê này.

Điện thoại trên bàn kế đầu giường reo.

- Anh trả lời không?

Hannibal vui vẻ nói với anh chủ nhiệm nhà xuất bản.

- Em có đưa cho bà Bainbridge số điện thoại nhà này cũng như số bộ tham mưu của bọn em ở Rocky. Em có nói bà ấy gọi cho tụi em, trong trường hợp Gray làm một việc bất thường nào đó. Có thể bà ấy gọi.

Anh Mập nhấc ống nghe. Sau khi nghe một hồi, anh đưa máy cho Hannibal.

- Đúng bà Bainbridge đòi nói chuyện với cậu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.