Vũ Dạ Kỳ Đàm

Chương 10



Kẻ địch của Lang tộc, Thủ Hộ thần ký túc và Dự Ngôn sư



Lam Minh vừa dứt lời, thì thấy phía sau ba người xuất hiện một thân ảnh màu đen… Sau đó, một đạo quang hoa bạc trắng chợt lóe xoẹt qua, tiếng gió thổi mang theo tiếng kim khí lành lạnh khiến người ta vô thức run rẩy, trong tâm truyền đến một dự cảm chẳng lành.

Các người sói liền cảm thấy sau gáy bị người túm một cái, một lực lượng cường đại kéo lấy bọn họ. Người sói bị đè ngã xuống đất, mắt thấy ánh bạch quang đó từ đỉnh đầu bọn họ xẹt qua… rồi khựng lại. Xung quanh quay về im lặng, ngẩng đầu lên, các người sói liền thấy trên đỉnh đầu bọn họ có một lưỡi hái màu bạc thật lớn… Đó là lưỡi hái khổng lồ thuộc về tử thần.

Mà chiếc chuôi thật dài của lưỡi hái, đang được một bàn tay tái nhợt nắm lấy, móng tay sắc nhọn cùng với hình xăm đồ án màu đen mang điềm xấu, chứng minh chủ nhân của bàn tay không phải nhân loại. Một đầu của lưỡi hái mang theo phần màu bạc bị Lam Minh dẫm bên cửa xe.

Mọi người cùng nhau ngước mắt nhìn người cầm đao, chỉ thấy hắn mặc một chiếc áo choàng đen rất to, mũ áo che khuất đôi mắt, đồng thời phủ xuống một chiếc bóng, chỉ có thể nhìn được mũi hắn, cằm và môi cũng bị cổ áo cao cao dựng thẳng che khuất.

Lam Minh quan sát hắn một hồi, khẽ nhíu mày, hỏi, “Vì sao tử thần lại truy sát người sói?”

Ba người sói đó nghe được hai chữ tử thần, cũng đều có chút khó hiểu, bọn họ thối lui đến bên cạnh xe, khẩn trương nhìn chằm chằm thân lưỡi hái bị Lam Minh dẫm dưới chân… Quang mang dị dạng đó, rõ ràng trên thân đao có quét một lớp bạc.

Ai ai cũng biết, muốn giết chết người sói, thì hãy dùng bạc! Các người sói e ngại vũ khí bằng bạc, cũng giống như Hấp Huyết tộc e ngại ánh sáng.

“Tạo hình cực giỏi nga.” Phong Tiểu Vũ ngồi phía bên cửa không an toàn lắm, liền hướng trong xe nhích vào, tận lực kề sát Domi, nhưng cũng không dám ôm Domi nữa.

“Xí… Thì ra là một tử thần.” Ngoài dự đoán của mọi người, Bạch Lâu lại không sợ tử thần, hắn ló đầu lên ghế trước, nhìn tử thần kia một chút, “Ai nha, tử thần này bị giáng! Trên đầu hắn không có vòng tử thần hoàn!”

Lam Minh nhướng mi một cái, “Đọa thần(thần bị đày)? Cũng đúng… Không đi xử quyết các ác linh, lại tới nơi này truy sát người sói, chẳng lẽ có tư oán với Lang tộc?”

Tử thần kia cũng không nói lời nào, rút lại lưỡi hái, chợt lóe đã không thấy tăm hơi.

Lam Minh cũng không đuổi theo, xoay mặt nhìn ba người sói đang sợ hãi kia, “Trước đây truy sát các ngươi chính là hắn?”

“Đồng bạn của chúng ta đều là bị vũ khí bằng bạc chém thành hai đoạn mà chết, sau đó còn bị đốt trụi thi thể, cho nên không có cách nào tái sinh.” Người sói dẫn đầu trong lòng còn chút sợ hãi nói, “Hắn rất lợi hại.”

“Đây là chỗ bất lợi của Yêu tộc.” Bạch Lâu nắm tay chống cằm nói, “Không nên bảo lưu thực thể, giờ thì được rồi, có hình thái thì có thân thể, có thân thể thì tức là có thể tiêu diệt.”

Lam Minh cười cười, “Quỷ cũng có thể bị tiêu diệt… Hồn phi phách tán không phải được sao?”

Bạch Lâu nhíu mày, dường như đã bị đả kích nào đó, lui về phía sau, nói thầm một câu, “Vậy cũng so với Yêu tộc an toàn hơn!”

“Chúng ta cũng không biết đã đắc tội gì với hắn.” Người sói dẫn đầu nói, “Có điều dường như hắn đang truy sát Lang Vương.”

“Nga?” Lam Minh suy nghĩ một chút, hỏi, “Lang Vương không lí nào lại không giải quyết được một đọa thần ngay cả tử thần hoàn còn không có… Hay là Lang Vương này là một đồ bỏ?”

“Không phải!” Ba người sói vội lắc đầu.

“Khế Liêu là Lang Vương trẻ tuổi nhất và cũng cường đại nhất từ trước tới nay!” Người sói dẫn đầu có chút tự tin nói, “Không chỉ vậy, chúng ta tin tưởng sau này sẽ không có Lang Vương nào siêu việt hơn hắn.”

“A.” Lam Minh nhịn không được cười cười, “Khẳng định như thế?”

“Mẫu thân của Lang Vương, là Huyết tộc!” Người sói dẫn đầu nói.

Ánh mắt Lam Minh lộ ra một tia kinh ngạc, Miêu Tiêu Bắc chính là lần đầu tiên nghe được, liền hỏi, “Như vậy thì nói rõ cái gì?”

Lam Minh nhếch miệng nói, “Lang tộc cùng Huyết tộc coi như thiên địch, đồng thời thuộc tính hoàn toàn tương phản!”

“Rồi sao?” Miêu Tiêu Bắc hỏi.

“Lang tộc nếu như là sói, vậy Huyết tộc chính là rắn… Hai loại động vật kết hợp lại sinh ra được đứa con, ngươi nghĩ là cái gì?” Lam Minh hỏi ngược.

Miêu Tiêu Bắc cũng không hiểu rõ lắm, vào lúc mọi người đang trầm mặc, lại nghe Phong Tiểu Vũ nói, “Cái kia, người sói và người rắn sao?”

Tất cả mọi người quay đầu nhìn nó, chỉ thấy vẻ mặt nó lộ ra biểu tình ‘thật muốn nói a’.

Miêu Tiêu Bắc hỏi nó, “Em có cao kiến gì?”

“Ngô.” Phong Tiểu Vũ nhịn cười, nói, “Người Ai Cập.”



“Mọi người chưa thấy qua sao?” Phong Tiểu Vũ che miệng nói, “Mấy bức vẽ trên tường đá của Ai Cập có một loại người thân chó đầu rắn nha!”

Mọi người trầm mặc.

Bạch Lâu sờ sờ cánh tay, một lát mới nghẹn nói ra một câu, “Ta là quỷ mà còn thấy lạnh.”

Phong Tiểu Vũ ôm Domi ngồi xổm xuống vẽ vòng tròn, “Domi… Mỗi lần đều tẻ ngắt nha, có phải cha không có thiên phú nói chuyện tiếu lâm?”

Phong Tiểu Vũ đang nói thầm, lại nghe được Lam Minh nện lưng ghế ha ha phá lên cười, chỉ vào Phong Tiểu Vũ nói, “Thằng nhóc thật thú vị! Ha ha ha…”

Miêu Tiêu Bắc đỡ trán, Bạch Lâu vuốt cằm nói, “Hắn có phải Thần Ma cực mạnh hay không ta không dám nói, nhưng khẳng định là người cười nhảm nhất! Lần sau ta dẫn hắn đi coi tướng thanh*, hắn có thể trực tiếp cười chết luôn không?”

*(Tướng thanh: một loại khúc nghệ của Trung Quốc dùng những câu nói vui, hỏi đáp hài hước hoặc nói, hát để gây cười, phần nhiều dùng để châm biếm thói hư tật xấu và ca ngợi người tốt việc tốt)

Miêu Tiêu Bắc nghe đến đó, đột nhiên xoay mặt hỏi Bạch Lâu, “Thần Ma rốt cuộc là cái gì?”

Bạch Lâu sửng sốt nhìn Miêu Tiêu Bắc, một lát mới hỏi, “Nha, ngươi mất đi năng lực của Vu Sư sao?”

Miêu Tiêu Bắc nhíu mày, Bạch Lâu và Lam Minh đều nói cậu là Vu Sư… Cậu căn bản không biết cái gì Vu Sư hay không Vu Sư, trước khi quen biết Lam Minh, cậu là một người từ đầu đến cuối theo chủ nghĩa vô thần.

“Lang Vương của các ngươi xem ra không phải vì sợ tử thần kia mới thất tung.” Lam Minh vừa lúc cắt đứt cuộc đối thoại của Bạch Lâu và Miêu Tiêu Bắc, tuy rằng ngữ điệu nói rất lơ đãng, nhưng Miêu Tiêu Bắc mơ hồ ý thức được… Lam Minh dường như cũng không nghĩ ra được bản thân mình rốt cuộc thuộc dạng tồn tại gì.

Bạch Lâu gật đầu, “Khả năng sinh con thành công của Huyết tộc cùng Lang tộc tính theo một phần trên một trăm triệu, nhưng loại hậu đại này thuộc về siêu hỗn huyết(con lai cao cấp ^^), năng lực của Lang Vương tuyệt đối so với chư thần bình thường gấp hơn mười lần, làm sao có thể bị một Đọa Thần truy đuổi đến chạy vòng quanh thế giới?!”

“Oách thật nga.” Phong Tiểu Vũ đột nhiên nói, “Kịch bản này là ai nghĩ ra được?”

Miêu Tiêu Bắc đột nhiên rất muốn an ủi Phong Tiểu Vũ một chút —— Thôi đi, không tin cũng không cần phải miễn cưỡng chính mình như vậy, tiếp thu hiện thực đi.

“Các ngươi lên xe đi.” Lam Minh nói, “Ta tiễn các ngươi đến nơi an toàn, các ngươi tận lực tụ tập một chỗ không nên phân tán nhiều nơi, nếu hắn chỉ là một Đọa Thần, vậy tức là chỉ có hồn phách, nơi có nhiều chó, hắn không dám tới gần.”

Ba người sói liếc mắt nhìn nhau, cảm kích gật đầu, hỏi Lam Minh, “Vậy… Chuyện của Lang Vương…”

“Ta sẽ cố hết sức, dù sao Long Tước cũng nhận tiền của các ngươi.” Lam Minh ra hiệu bảo mấy người sói đến ngồi phía sau, Miêu Tiêu Bắc nói, “Không đủ chỗ ngồi…” Vừa dứt lời, chỉ thấy ba người sói lui sang một bên, ngồi xổm xuống, biến thành con sói bốn chân chấm đất, chỗ duy nhất không giống với loài sói bình thường, chính là trên đầu mỗi con đều có một vằn màu trắng, giống như một con mắt.

“Cái trán của người sói là nhược điểm của bọn họ.” Lam Minh cười cười, nói, “Chỉ cần dùng vật gì đó che lại vết trắng kia, bọn họ sẽ không thể ma hóa… Đương nhiên, một khi gặp người sói ma hóa, dùng vật nhỏ chuẩn xác ném trúng vằn trắng trên đỉnh đầu bọn họ thì có thể khiến bọn họ trở về nguyên hình.”

Miêu Tiêu Bắc cười cười, “Động tác của bọn họ rất nhanh, người bình thường làm sao có thể ném trúng?”

Bạch Lâu đẩy cửa sau ra, ba con sói nhảy vào… Nhìn lại Phong Tiểu Vũ, chỉ thấy nó ôm Domi, trong miệng lầm bầm, là kỹ xảo diễn xuất, là kỹ xảo diễn xuất đó!

Sau khi ba con sói vào xe, ngồi xổm cách Phong Tiểu Vũ khá xa, kề sát cửa xe, nói, “Yên tâm đi, người sói chúng ta sẽ không chủ động tập kích nhân loại.”



Miêu Tiêu Bắc lại một lần nữa đỡ trán.

“Nha a~” Chợt nghe Phong Tiểu Vũ hét to một tiếng, nói, “Nói kìa! Con sói nói chuyện kìa a!”

Miêu Tiêu Bắc khởi động xe vội vã rời đi, Lam Minh rút chân về, cửa xe đóng lại.

.

Bạch Lâu vỗ Phong Tiểu Vũ, “Đừng kêu, tiếp nhận hiện thực đi.”

Ba người sói cũng không biết nên làm thế nào, muốn tới gần an ủi Phong Tiểu Vũ hai câu, nhưng nghe được một tiếng gừ gừ khe khẽ. Người sói thoáng giật mình, xoay mặt, thì thấy Domi ngồi chỗ kia, khẽ híp mắt nhìn bọn họ.

Miêu Tiêu Bắc từ trong kính chiếu hậu thấy được, cũng có chút kỳ quái… Domi là một chú chó to, tuy rằng to như gấu, nhưng dù sao cũng chỉ là chó… Vì sao có ba con sói tới mà nó lại không sủa?

Mà ba con sói nhìn chằm chằm Domi một hồi, đột nhiên đều yên lặng cúi đầu ghé vào trên chỗ ngồi, tận lực lui vào góc không dám tới gần Phong Tiểu Vũ.

“Nga?” Bạch Lâu giật mình tiến tới nhìn chòng chọc vào Domi một lát, sau đó “Má ơi” một tiếng lui ra phía sau dán lấy cửa xe nói, “Thủ Hộ Thần a!” Vừa nói, vừa ôm lấy lưng ghế của Miêu Tiêu Bắc, tận lực đem thân chen vào trong góc, miệng nói thầm, “Thật đáng ghét a… So với chó lông trắng còn đáng sợ hơn a!”

Miêu Tiêu Bắc nghe thấy phía sau ồn ào, vừa tập trung lái xe để tránh xe hủy nhân vong, vừa hỏi Lam Minh, “Thủ Hộ Thần là cái gì?”

Lam Minh cười cười nói, “Sao lại ngốc vậy a… Thủ Hộ Thần, đương nhiên là ‘Thần’ bảo hộ!”

Miêu Tiêu Bắc cảm thấy chính mình càng ngày càng hồ đồ, có điều trong đầu đã rất hỗn loạn, cậu cũng lười nghĩ, nhanh chóng lái xe ra khỏi rừng, bây giờ cậu vô cùng thèm canh gà mà mẹ của Phong Tiểu Vũ nấu!

.

Lái xe đến gần một nhà xưởng trong khu vực thành thị, ba con sói liền thấy được đồng bạn, bọn họ cám ơn nhóm Lam Minh, xuống xe rời đi. Miêu Tiêu Bắc dừng xe ở gần đó, cho tới khi các người sói tiến vào nhà xưởng, đồng thời thấy gần đó có người dắt chó tới… Mới yên lòng rời đi.

“Hmm…” Lam Minh tựa vào kính cửa sổ trên xe, dường như có chút uể oải.

“Chuyện gì vậy?” Miêu Tiêu Bắc khó hiểu hỏi.

“Ta đói quá a… Vừa nãy bắt tử thần kia ăn tươi là tốt rồi, có thể chống cự một tháng.” Lam Minh lẩm bẩm.

“Anh dám ăn thứ đó thì cút ra ngoài tự lực cánh sinh cho tôi!” Miêu Tiêu Bắc rống lên.

Lam Minh thở dài, chẳng lẽ đây chính là ăn nhờ ở đậu và ăn chực cơm trong truyền thuyết?

Rất nhanh, tâm tình của mọi người đều bình phục, Miêu Tiêu Bắc tập trung lái xe, Phong Tiểu Vũ đã ghé vào ghế sau ngủ, Bạch Lâu lơ lửng nổi lên nóc xe, không dám tới gần Domi, Domi thì đang quỳ rạp trên sàn xe, đối hắn vẫy đuôi.

“Domi một chút cũng không giống thứ gì không tốt.” Miêu Tiêu Bắc lại lo lắng nói, “Nếu như nó có chuyện gì thì Tiểu Vũ chắc chắn sẽ nhảy lầu.”

Lam Minh cười cười, vươn tay qua, nhẹ nhàng xoa đầu Domi, cười nói, “Nó còn chưa thức tỉnh bởi vì chủ nhân nó còn đang ngủ say.”

“Tốt nhất là cả đời cũng đừng tỉnh lại!” Bạch Lâu nhỏ giọng nói thầm, “Thủ Hộ Thần gì đó, ta ghét nhất!”

Vừa dứt lời, chỉ thấy Phong Tiểu Vũ mơ mơ màng màng mở mắt, chỉ vào Bạch Lâu nói, “Chị hai nói, cái này gọi ngạo kiều…”



“Là sao?” Lam Minh khó hiểu hỏi.

Miêu Tiêu Bắc nhún nhún vai, nói, “Danh Vũ thường hay nói mấy thứ kỳ quái, sở thích hơi đặc biệt.”

“Nga?” Lam Minh hiếu kỳ, hỏi Phong Tiểu Vũ, “Ngạo kiều là cái gì?”(Thuật ngữ chúng hủ -__-)

“Ngô…” Phong Tiểu Vũ hiển nhiên còn chưa hoàn toàn tỉnh lại, mơ mơ hồ hồ chỉ chính mình nói, “Em là ngốc tự nhiên, Bắc Bắc là nữ vương.”

Lam Minh cảm thấy càng thêm hứng thú, hỏi, “Ta đây thì sao?”

“Anh đừng nghe nó nói bậy.” Miêu Tiêu Bắc nhịn không được sáp vào một câu.

“Ừm.” Phong Tiểu Vũ mở miệng nói, “Lam ca loại này, hẳn là tính như… Cực phẩm…”

Nói chưa dứt, chợt nghe Domi gâu gâu sủa hai tiếng.

“Hắc hắc.” Phong Tiểu Vũ sờ đầu Domi, “Là đế vương… hay là trung khuyển đây? Sau này để chị hai giám định một chút.”

“Thì ra gần đây có rất nhiều cô gái loại này a.” Lúc này, Bạch Lâu lơ lửng trên xe đột nhiên nói, “Lần trước có mấy người tới hiệu sách của ta. Lúc lật sách cũng nhắc tới cái gì cực phẩm tiểu thụ tiểu công, kỳ lạ.”

“Công thụ?” Lam Minh xoay mặt nhìn Miêu Tiêu Bắc.

Miêu Tiêu Bắc tốt xấu gì cũng là người hiện đại, hơn nữa lớn lên đẹp như vậy lại là một vũ công, đương nhiên đã từng gặp phải đồng tính có hứng thú với mình mò tới làm quen, thậm chí là quấy rầy, thấy Lam Minh nghiên cứu không chịu thôi, liền rống lên một tiếng, “Đổi chủ đề khác đi!”

“Woa…” Bạch Lâu có chút bội phục vỗ tay nói với Miêu Tiêu Bắc, “Bắc Bắc, ngươi thật mạnh mẽ nga, ngay cả thần chủ cũng không dám hung hắn như vậy a.”

“Thần chủ là cái gì?” Miêu Tiêu Bắc nhíu mày nói, “Không nhận ra, đổi chủ đề!”

Phong Tiểu Vũ lại trở mình một cái, “Bắc Bắc… không nên phản kháng, chị hai nói, trời sinh anh ra chính là để người ta nhung nhớ…”

“Kétttttt” một tiếng, xe của Miêu Tiêu Bắc đánh một đường hình chữ S rồi dừng lại, Miêu Tiêu Bắc xoay mặt âm trầm nhìn Phong Tiểu Vũ, “Em có ngon thì nói lại lần nữa coi?”

Lúc này, Phong Tiểu Vũ đã sớm từ trên ghế sau lăn xuống sàn xe, ngay cả kẻ đang lơ lửng trên nóc là Bạch Lâu cũng đụng đầu rồi ngã xuống.

Phong Tiểu Vũ vội ôm Domi nói, “Chỉ nói giỡn thôi mà, làm gì nghiêm túc vậy.”

Miêu Tiêu Bắc khởi động xe, vừa nghĩ đến Phong Danh Vũ cả ngày nói bậy còn giới thiệu bạn trai cho mình, nổi nóng, xoay mặt thì lại thấy Lam Minh tựa vào cửa xe, ý nghĩ bất minh nhìn cậu mà cười.

.

Rất nhanh, xe ngừng lại dưới lầu nhà Phong Tiểu Vũ.

Mọi người người đi vào, chỉ thấy mẫu thân đại nhân của Phong Tiểu Vũ ngồi trong phòng khách vừa đếm tiền vừa xem TV.

“Woa, mẫu thân đại nhân thắng được bao nhiêu tiền a?” Phong Tiểu Vũ tỏ ra giật mình hỏi.

“Ngoan, cầm đi tiêu vặt!” Mẹ của Phong Tiểu Vũ rất phóng khoáng đưa qua cho nó một xấp dày.

Phong Tiểu Vũ nhanh chóng tiến lên nhận, còn rất chân chó nịnh nọt xoa bóp cho mẹ mình.

“Dì.” Miêu Tiêu Bắc cùng mẹ của Phong Tiểu Vũ chào hỏi, nói, “Cháu còn dẫn theo hai người.”

“Vừa lúc vừa lúc!” Mẹ Phong Tiểu Vũ nhiệt tình đứng lên, nói, “Dì chuẩn bị nhiều lắm, còn sợ ăn không hết này…”

Đang nói, bà liếc mắt thấy được Lam Minh, liền ngây ngẩn cả người.

Miêu Tiêu Bắc nhìn ra được sắc mặt của mẹ Phong Tiểu Vũ thay đổi, dường như là kinh ngạc, sau đó biến thành biểu hiện sợ hãi mơ hồ. Miêu Tiêu Bắc kinh hãi, tâm nói… Không phải chứ?!

Lam Minh nhìn bà một hồi, khếch miệng cười cười, ưu nhã nói, “Quấy rầy rồi.”

Phong Tiểu Vũ hỏi mẹ mình, “Mẫu thân đại nhân, nhìn, tuấn tú lịch sự không? Có phải loại hình mẹ thích nhất?”

“Ừm…” Mẹ Phong Tiểu Vũ gật đầu, cười nói, “Ngồi đi, mẹ đi dọn đồ ăn ra!” Nói xong, vội vã chạy vào bếp.

“Hửm?” Phong Tiểu Vũ khó hiểu chớp chớp mắt, tâm nói, mẹ mình trước đây thấy người đẹp trai là hoa cả mắt mà, hơn nữa Lam Minh lại là loại hình bà thích nhất!

“Ta đến giúp một tay.” Lam Minh xoay người đi vào bếp, mẹ của Phong Tiểu Vũ ngước mắt nhìn Lam Minh, thấp giọng nói, “Tiểu Vũ căn bản không biết nó là ký túc thể (thể xác ký sinh), ngươi đừng thương tổn nó!”

Lam Minh nhướng mi một cái, nói, “Vì sao ta lại phải tổn thương nó? Ngươi đem Thủ Hộ Thần an bài bên trong cơ thể Domi, nói cách khác, Dự Ngôn Sư ở trong thân thể Phong Tiểu Vũ sao… Ký túc thể à, cấp bậc của Dự Ngôn Sư này, là tiên tri phải không? Hắn sẽ phù hộ Phong Tiểu Vũ khỏe mạnh bình an, thực sự là một người mẹ vĩ đại, tuy rằng bản thân là thiên sứ, cư nhiên lại cùng nhân loại kết hôn sinh con.”

“Ta không có cánh.” Mẹ Phong Tiểu Vũ không hề gì cười cười, “Giống như ngươi, không được Thần cũng không được Ma hoan nghênh, cho nên ta thích nhân loại!” Nói xong, bưng món ngon đi ra, tới cửa, dừng bước, quay đầu lại nói với Lam Minh, “Nếu đã định khế ước với Tiêu Bắc, thì cẩn thận chăm sóc nó… Ngươi cũng biết nó là ai rồi chứ?”

Lam Minh khẽ nhíu mày, có chút thất bại, mẹ của Phong Tiểu Vũ đã khôi phục tự nhiên và thong dong, bưng món ngon ra ngoài nói, “Đến đến, ăn nhiều nga!”

Lam Minh thở dài, vừa muốn đi ra ngoài, lại bị Miêu Tiêu Bắc giả vờ đi vệ sinh ngang qua túm kéo vào trong WC.

“Ta không thích thô bạo.” Lam Minh thấy dáng vẻ nhìn chằm chằm vào mình của Miêu Tiêu Bắc, cười nói, “Tuy rằng ngươi cực kỳ đáng yêu.”

“Tôi cảnh cáo anh.” Miêu Tiêu Bắc chăm chú nói, “Phong Tiểu Vũ và mẹ của nó, vô luận bọn họ là thứ gì, cũng không được thương tổn bọn họ! Nếu không tôi không tha cho anh đâu.”

Lam Minh nhìn người trước mắt đang vừa có chút khẩn trương lại vừa tức giận một lúc lâu, nhếch mép cười, tiến tới nhẹ nhàng thơm lên má cậu, thấp giọng nói, “Tuân lệnh, chủ nhân.”



.

.

___________________

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.