Vũ Dạ Kỳ Đàm

Chương 122



Cuối cùng cũng bắt được hung thủ đã giết những cô gái xinh đẹp. So với những nạn nhân hung thủ cũng không may mắn hơn bao nhiêu, thậm chí còn tệ hơn, tướng mạo của hắn căn bản không thể ra ngoài gặp người.

Tiêu Bắc tìm hiểu lai lịch của hắn.

Nghe nói hồi trước người đàn ông này rất đẹp trai. Người bạn tốt nhất của hắn bởi vì xấu xí bị người khác cười nhạo sau đó tự sát, nên hắn quyết tâm trở thành bác sĩ chỉnh hình, muốn mang lại vẻ đẹp cho thật nhiều người.

Nhưng loại chuyện như phẫu thuật thẩm mỹ có thể thành công cũng có thể thất bại, mà đại đa số yêu cầu của mọi người về khía cạnh này lại rất cao, ai cũng hy vọng sau ca phẫu thuật là có thể trở thành thần tiên. Hy vọng càng nhiều thất vọng càng lớn, vị bác sĩ trẻ tuổi mỗi ngày đều sống giữa sự nỗ lực của chính bản thân cùng thất vọng và tức giận của người khác, áp lực rất lớn.

Rốt cục, sau một ca giải phẫu, một người bệnh cảm thấy không hài lòng, hơn nữa còn khăng khăng cho rằng kỹ thuật của bác sĩ không tốt, làm cho khuôn mặt của mình bị huỷ! Bắt hắn bồi thường tiền chữa trị với cái giá trên trời.

Vị bác sĩ kia không thể chịu nổi áp lực tinh thần nữa, nhảy sông tự sát. Sau khi tự sát, hắn nghe thấy có người đang gọi hắn, một khắc trước khi chết một ác ma xuất hiện trước mắt hắn.

Ác ma kia rất xinh đẹp, ở trong nước lại càng hoàn mỹ.

Bác sĩ thật hâm mộ. Ác ma nói với hắn, nhân loại phần lớn đều như thế, luôn vọng tưởng những thứ không có thật, hơn nữa lòng tham không đáy. Làm một nhân loại, ngươi rất khó thỏa mãn những nhân loại khác… Trừ phi ngươi có ma lực.

Vì vậy, ác ma kia giao dịch với hắn, dùng dung mạo của vị bác sĩ trẻ đổi lấy năng lực ngày hôm nay. Sau đó vị bác sĩ nọ bắt đầu những hành động điên cuồng… Nếu nói lúc đầu hắn hoàn phát từ ý nghĩ ‘yêu thương’ mà giúp nhân loại trở nên xinh đẹp, thì hôm nay hắn hoàn toàn là vì hận ý mà đùa bỡn những người muốn trở nên xinh đẹp.

Cũng chính vì hành vi điên cuồng này của hắn mà vô số án mạng liên tiếp xảy ra.

Hiện tại trước mắt mọi người lại là một vấn đề vô cùng nghiêm trọng, chính là cô gái kia tuy đã sống lại, nhưng mặt của cô ta đã trở thành mặt âm dương nửa xấu nửa đẹp.

“Chỉ còn cách triệu hồi ác ma đã giao dịch với hắn mới có thể giải trừ lời nguyền trên người hắn.” Lam Minh kéo Tiêu Bắc chỉ chỉ gã chủ quán: “Bắc Bắc, thông qua hắn tìm ác ma kia, bắt hắn tới!”

Tiêu Bắc đích xác đã thấy loại ma phá này trong Vũ Dạ tập, chỉ cần giao dịch với ác ma, trên người nhất định sẽ lưu lại ấn ký. Loại ấn ký này như một sợi dây, bắt được một đầu là có thể lôi người đầu kia ra.

Khắc chế cảm giác không thoải mái, Tiêu Bắc đi tới cạnh người nọ, hỏi: “Anh có muốn làm khuôn mặt trở về như trước kia không?”

Gã giật mình ngửa mặt nhìn Tiêu Bắc… Tuy không nhìn ra nét mặt của hắn, nhưng kỳ vọng trong mắt lại vô cùng rõ ràng.

Tiêu Bắc thở dài, việc gì phải… Thật không biết nên nói hắn là bất hạnh hay hoang đường đây, có lẽ điểm xuất phát là tốt nhưng kết cục lại khiến người khác không thể tiếp thu.

“Ấn ký trên người anh ở đâu?” Tiêu Bắc hỏi hắn.

Gã duỗi tay, trên tay hắn có một chữ “Mỹ”.

Tiêu Bắc sửng sốt, mọi người cũng minh bạch, hoá ra là ấn kí! Khó trách hôm đó Tiêu Bắc nhìn thấy còn tưởng lầm là nhân viên của thẩm mỹ viện.Lúc này nhìn kĩ lại, Tiêu Bắc mới phát hiện điểm bất đồng, chữ ‘mỹ’ này giống hệt mình đã thấy, kiểu dáng có chút khác với chữ ‘mỹ’ trên tay nhân viên thẩm mỹ viện. Chữ ‘mỹ’ này thoạt nhìn được viết theo phong cách cổ xưa và tà khí hơn.

Nhắm mắt lại, Tiêu Bắc vươn tay chạm vào chữ “Mỹ”, chăm chú tưởng tượng chữ “Mỹ” kia tách ra! Tách ra… tốt nhất là có thể nắm!

Sau khi Tiêu Bắc lập lại như vậy vài lần, giữa bóng đêm đột nhiên xuất hiện một sợi dây… lập tức vươn tay túm lấy, Tiêu Bắc bắt đầu dùng sức _ kéo.

Sau đó một tiếng “kẽo kẹt” vang lên, tựa hồ là tiếng ma sát kim loại, dây thừng cũng bắt đầu càng lúc càng căng, kéo không nhúc nhích .

Tiêu Bắc đang nhíu mày, Lam Minh đã đi tới sau lưng, cầm tay cậu, giúp kéo mạnh một cái…

Đồng thời mọi người nghe thấy một tiếng ” rầm” thật lớn.

Mở to mắt, Tiêu Bắc nhìn thấy dưới chân mình có cái đống gì đó.

Sở dĩ nói đống gì đó mà không phải người là vì thứ đó nhão nhão dính dính tạo thành một vũng lớn, giống như thứ gì đó bị vỡ, không còn là hình người.

Đột nhiên thứ dính dớp đó chậm rãi ngưng đọng, mơ hồ có thể thấy được tứ chi và phần đầu… lại thêm chút nữa đã biến thành con người. Người nọ từ từ đứng lên, ngẩng đầu kinh hãi nhìn mọi người, tựa hồ rất giật mình.

“A…” Bạch Lâu nhận rahắn: “Nguyên lai là Hà yêu!”

Hà yêu chậm rãi biến sắc, cuối cùng cũng biến thành hình dáng con người, một thanh niên anh tuấn trẻ tuổi mỹ nam tử. Hắn mờ mịt nhìn mọi người: “Các ngươi… Các ngươi là ai? Chuyện gì đang xảy ra?”

“Đừng kích động.” Lam Minh nhìn hắn, chỉ người đang ngồi chồm hổm trong góc: “Giải trừ lời nguyền và khế ước cho hắn, làm hắn khôi phục nguyên trạng.”

Hà yêu nhìn ông chủ quán một lát sau đó vỗ đầu, tựa hồ đã nhớ ra. Hắn cũng không dám cãi lời Lam Minh, đưa tay sờ ấn kí trên tay mình, móng tay nhẹ nhàng cứa một đường… máu xanh chảy ra, ấn ký bị huỷ. Sau đó, hắn hướng ông chủ quán bar búng tay.

“A…”

Gã chủ quán che mặt hét lên. Mọi người nhìn lại thì thấy mặt hắn bắt đầu xuất hiện những chỗ nhấp nhô, không còn phẳng lì như lúc nãy. Lúc hắn quay lại, mọi người lại giật mình…

Khuôn mặt đã khôi phục tướng mạo vốn có của con người, quả nhiên rất anh tuấn.

Chỉ là…

Sau khi khôi phục nguyên dạng gã chủ quán chạy đến trước gương, mừng như điên cười to ba tiếng sau đó… ngửa mặt lên trời ngã quỵ _ chết queo .

“Saolại có thể như vậy?” Tiêu Bắc kinh hãi: “Vì cái gì?”

“Bình thường mà!” Hà yêu nhún vai: “Đã nói rồi, hắn nhảy sông tự sát sau đó ta trao đổi khế ước với hắn, về lý hắn đã chết rồi! Giải trừ khế ước, lời nguyền biến mất thì hắn cũng chết luôn thôi.”

Mọi người nhíu mày… này cũng xem như một loại báo ứng sao? !

Còn cô gái kia cũng đã trở lại như cũ, chỉ là trên mặt vẫn còn dính một chút phấn trang điểm. Cô ta lấy tay bôi đi, đến trước gương xem lại mới nhẹ nhàng thở ra. Có thể là vì lúc nãy căng thẳng quá mức, lúc này có thể thả lỏng nên lập tức hôn mê bất tỉnh.



“Đã giải quyết xong, ta đi đây.” Hà yêu xoay người muốn đi.

“Chậm đã.” Khế Liêu ngăn hắn lại: “Đi nhanh như vậy? Ngươi nghĩ cũng đẹp thật. Ngươi đã hại chết không ít người không thể cứ vậy mà bỏ qua.”

“Ai!” Hà yêu vội vàng lắc đầu, biểu tình vô tội: “Chuyện này không đúng a Lang Vương! Ta cho người khác ma lực, hắn dùng ma lực giết người, đây là chuyện của hắn, cũng giống như ta là ma đao mà người khác lại dùng ma đao giết người… Muốn ta chịu trách nhiệm thì cái này có chút không nói lý phải không? !”

Khế Liêu nhíu mày, sắc mặt khó coi. Hà yêu lập tức lùi lại: “Ta chỉ là một ác ma cấp thấp thôi mà. Lang Vương sẽ không lấy mạnh hiếp yếu, ỷ lớn hiếp nhỏ đấy chứ?”

Khế Liêu thực sự bó tay.

Tiêu Bắc nhìn Lam Minh _ tên Hà yêu này thật xảo quyệt, rất biết nói láo.

Hà yêu nói xong, thấy mọi người tựa hồ không thể bắt mình, dương dương tự đắc cười cười bước đi, tính toán mau rời khỏi đây. Chỉ là, hắn vừa mới bước một bước, đột nhiên dưới chân trống trơn…

“A!”

Hét thảm một tiếng, Hà yêu nhoáng cái rơi xuống hố to dưới chân, một tay bám lấy mặt đất kêu cứu: “Cứu mạng, các ngươi muốn làm gì?”

Vực sâu dưới chân hắn truyền đến tiếng ma kêu quỷ khóc, không khí âm trầm mơ hồ ám chỉ _ bên dưới chính là Âm Ty địa ngục.

“Ta không muốn xuống Địa ngục!” Hắn giãy dụa muốn bòlên: “Mọi chuyện không quan hệ tới ta! Các ngươi không thể giết ta!”

Lam Minh cười lạnh: “Đúng vậy! Đâu ai giết ngươi. Chỉ có điều ta sơ ý đào một cái hố có thể thông đến Địa ngục ở đây, mà tự ngươi lại té xuống, không liên quan tới chúng ta… chúng ta đâu có trách nhiệm gì.”

“Ta… A!” Hà yêu đột nhiên hét lên, bởi vì từ dưới Địa ngục vô số cánh tay vươn lên bắt lấy chân hắn…

Theo tiếng kêu thảm thiết của Hà yêu, cả người hắn bị kéo xuống Địa ngục, cửa trên mặt đất cũng khép lại… mọi thứ khôi phục nguyên dạng.

Bốn phía yên tĩnh trở lại, mọi người cũng cảm thấy hắn bị như vậy là đáng đời.

“Cô ta tính sao đây?” Tiêu Bắc nhìn cô gái vẫn còn bất tỉnh trên mặt đất: “Lần này xem như cô ta may mắn, nếu chúng ta không theo dõi, nói không chừng lúc này lại có thêm một xác chết xinh đẹp.”

“A.” Lam Minh cười: “Không hài lòng với dung mạo của mình đến vậy sao? Nhân loại đúng là loài động vật rất thú vị mà.”

“Tôi xoá trí nhớ của cô ta.” Bạch Lâu vẽ một phù chú trên trán cô gái kia: “Sáng mai tỉnh lại cô ta sẽ cho là mình nằm mơ. “

Mọi người đem cô gái kia đi, tìm một nơi an toàn thả xuống, báo cho cảnh sát nói là phát hiện một người say bị ngất trên đường. Đợi xe cấp cứu đến đưa cô ta đi mọi người mới trở về…

Tuy trải qua một hồi rối loạn nhưng cuối cùng án tử cũng được giải quyết thuận lợi.

“Ai…” Quay lại xe, Tiêu Bắc gác tay sau đầu, bất đắc dĩ thở dài: “Những người này đang suy nghĩ gì vậy… Vì dung mạo chẳng lẽ ngay cả tính mạng cũng không cần? !”

“Cô kỉ!” Cổ Lỗ Y nói một câu, Tiêu Bắc gật đầu: “Đúng vậy, Cổ Lỗ Y nói rất đúng!”

“Nó nói cái gì?” Lam Minh khó hiểu.

“Cổ Lỗ Y nói rất hay, con người không nhất định phải cái gì cũng hoàn mỹ mới có thể tìm được hạnh phúc!” Tiêu Bắc nói: “Thế giới của Thần Ma là thế giới năng lực, mà thế giới của nhân loại lại là thế giới cảm tình!”

“A.” Lam Minh bật cười: “Nói không sai, gần đây tên nhóc này rất thông minh!”

“Cô kỉ.”

“Cổ Lỗ Y nói không phải nó nói, là nhân vật Lưu Oánh diễn nói!” Tiêu Bắc thấy Cổ Lỗ Y lại lấy cuốn sổ có chữ kí của Lưu Oánh ra ngắm, còn cọ cọ, bất đắc dĩ lắc đầu.

Khế Liêu ngồi một bên cảm thấy hiếu kỳ: “Phim hay vậy sao?”

“Anh sẽ không thích phim tình cảm đâu.” Hi Tắc Nhĩ ngáp một cái: “Thể loại săn mà cà rồng hoặc chiến binh máu hợp với anh hơn.”

Khế Liêu bĩu môi, ngoắc Cổ Lỗ Y: “Có đĩa không?”

“Cô!” Cổ Lỗ Y lôi ra từ trong ba lô một chồng đĩa CD mới mua, đưa Khế Liêu, nói với hắn _ rất rất rất hay đó!

Về EX, mọi người tự về phòng tắm rửa nghỉ ngơi.

Khế Liêu ngủ không được, về phòng mở máy tính lên, bỏ đĩa vào, bắt đầu ‘luyện’ phim…

Mới xem chưa được nửa giờ đã cảm thấy ngực có cái gì đó ấm ấm rất dễ chịu, cúi đầu, khoá miệng Khế Liêu giật mạnh _ trong ngực không biết lòi đâu ra năm con sói con, còn có cả Cổ Lỗ Y đang một tay cầm khăn một tay cầm bỏng.

Phim cũng không quá dài, khoảng hai mươi tập, xem hết một tập lại một tập, khá hay. Trước kia Khế Liêu hoàn toàn không tài nào hiểu nổi những bộ phim do con người làm ra, cũng như tình cảm nhân loại. Nhưng từ khi hiểu rõ tình cảm của mình với Tiếu Hoa, Khế Liêu lại có thể xem hiểu, thậm chí nhiều đoạn, đặc biệt là đoạn nói về tình yêu hắn còn có thể cảm thông một chút.

Đám sói con nằm dài trước màn hình xem phim. Thỉnh thoảng Cổ Lỗ Y đến cảnh thương tâm thì bắt đầu rút khăn giấy lau nước mắt.

Khế Liêu chống cằm, tập trung chuyên môn.

Tiêu Bắc tắm rửa xong, vào phòng sấy tóc lại phát hiện không thấy Cổ Lỗ Y đâu: “Lam Minh, Cổ Lỗ Y đâu?”

Lam Minh đang ngồi trên ghế xem tạp chí: “Không biết, lúc nãy thấy nó cầm khăn tay, nước ngọt còn có cả bỏng ngô, chắc là xuống lầu xem phim với Hi Tắc Nhĩ rồi. “

Tiêu Bắc chạy xuống lầu.

Trong phòng khách, Hi Tắc Nhĩ nằm dài trên ghế salon thoải mái rên rỉ, Long Tước đang massage cho nó. Hi Tắc Nhĩ hỏi Long Tước: “Mai chúng ta đi xem Harry Potter được không?”

“Phim trẻ con, cậu đi với Cổ Lỗ Y đi.”

“Gần đây anh bận lắm sao?” Hi Tắc Nhĩ bất mãn: “Đã rất lâu rồi anh không đi với tôi!”

“Khụ khụ.” Long Tước gật đầu: “Rồi rồi, mai đi với cậu.”

“Vậy thì còn được.” Hi Tắc Nhĩ hài lòng.

Tiêu Bắc đứng trên cầu thang tìm một vòng, Cổ Lỗ Y không ở đây, lại chạy lên lầu. Cửa phòng Phong Tiểu Vũ và Sỉ Mị đóng chặt. Tiêu Bắc chạy tới cửa nghe thử, toàn là âm thanh phi lễ chớ ‘thính’, định đi nhanh ai dè sau lưng bị Phong Danh Vũ vỗ một cái, Tiêu Bắc giật mình nhảy dựng.

Phong Danh Vũ sáp tới, thần bí hề hề nói: “Ai, Bắc Bắc à, nghe lén người khác làm gì vậy, định học tập rồi tự mình thí nghiệm một chút à!”

Tiêu Bắc xấu hổ: “Nào có… Tôi đang tìm Cổ Lỗ Y.”

“A!” Phong Danh Vũ chỉ hướng cuối hành lang: “Tôi thấy nó bay vào phòng Khế Liêu.”

Tiêu Bắc nói cảm ơn rồi nhanh chóng chạy vụt đi.

Còn chưa đến cửa phòng Khế Liêu đã thấy Tiếu Hoa đang đứng ngoài cửa, không nhìn rõ vẻ mặt nhưng ánh sáng màu trắng phản quang trên mắt kính có chút dọa người.

Tiếu Hoa ngẩng đầu thấy Tiêu Bắc đi đến, không nói gì, xoay người đi.

Tiêu Bắc thấy sắc mặt Tiếu Hoa bất thiện, tâm nói _ ai nha, đừng nói Khế Liêu lại cãi nhau với Tiếu Hoa nha? Thận trọng nhìn vào phòng thì thấy Khế Liêu đang chăm chú xem phim, hoàn toàn không nhận ra lúc nãy Tiếu Hoa đứng ngoài cửa nhìn mình lâu như vậy.

Tiêu Bắc chậc chậc hai tiếng, ai thán… Khế Liêu tiêu rồi, chắc chắn Tiếu Hoa đang không vui.

Vào phòng liếc nhìn màn hình máy tính một cái, Tiêu Bắc càng hết nói nổi. Trên màn hình đang chiếu bộ phim do Lưu Oánh thủ vai…

Trong đầu lóe lên một suy nghĩ _ Khế Liêu chết chắc, Tiếu Hoa ghen rồi.



Lam Minh xem tạp chí thật lâu mới phát hiện trời sắp sáng, ngẩng lên _ Tiêu Bắc đâu mất rồi, về phòng ngủ rồi à? Nghĩ lại… không đúng, này là phòng Bắc Bắc mà!

Bước ra ngoài thì thấy cửa phòng Khế Liêu mở toang. Tới xem thử, một đám đang bu quanh giường, đều chuyên chú dán mắt vào màn hình máy tính.

Lam Minh nhìn trời, này là chuyện gì đây?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.