Vũ Dạ Kỳ Đàm

Chương 24



Phong ấn quanh đồng tử mắt, câu đố thân phận lạ lùng



Miêu Tiêu Bắc có chút khó hiểu nhìn Lam Minh đột nhiên khôi phục nguyên dạng trước mắt.

Hai người nhìn nhau một lúc lâu, Lam Minh cười hỏi, “Bị điện giật rồi sao?”

Miêu Tiêu Bắc rất thành thật lắc đầu.

“Vì sao?” Lam Minh cười.

“Anh là nam.” Miêu Tiêu Bắc trả lời đơn giản.

“Vậy thì sao chứ? Muốn ta biến thành nữ à?” Lam Minh thản nhiên hỏi.

“Quên đi.” Miêu Tiêu Bắc vừa nghĩ đến cảnh đó thì cảm thấy hơi bị khó tiếp thu.

“Hôn cũng đã hôn rồi, ngủ chung cũng đã ngủ rồi, còn chưa bị hấp dẫn?” Lam Minh có chút tổn thương hỏi, “Ta rất không có mị lực sao?”

Miêu Tiêu Bắc khe khẽ thở dài, giơ tay nhẹ nhàng vỗ vỗ vai hắn, nói, “Ai, anh tệ lắm, loại chuyện thuộc về cảm tình này, không thể đem ra nói đùa.”

Lam Minh nhướng mi một cái, “Ừm, ngươi là người lý trí, người lý trí khi đánh mất lý trí thì sẽ trở nên rất đáng yêu.”

“Anh chơi trò chủ tớ với tôi lâu như vậy, cũng không thấy được đó là thật tình.” Miêu Tiêu Bắc nói, “Được rồi, tên quỷ hút máu kia, nói anh trước đây là một người rất nghiêm túc?”

Lam Minh giật giật khóe miệng, tựa hồ có chút ngán ngẩm, “Thỉnh thoảng, thời gian trôi qua lâu lắm rồi, không nhớ rõ nữa.”

“Vì sao anh bị phong ấn lâu như vậy?” Miêu Tiêu Bắc có chút hiếu kỳ hỏi.

“Ngươi còn nói ta tồi tệ.” Lam Minh nhíu mày, “Ngươi còn muốn vạch trần vết sẹo của ta nữa sao?”

Miêu Tiêu Bắc cười cười, nói, “Có vài điểm hơi tò mò.”

“Ngày đó Phong Danh Vũ nói với ta, khi một người sản sinh lòng hiếu kỳ với một người khác, thì chính là đã nảy sinh thiện cảm với người kia.” Lam Minh vươn tay nhẹ nhàng sửa lại tóc Miêu Tiêu Bắc, “Ngươi có thiện cảm với ta sao?”

Miêu Tiêu Bắc suy nghĩ một chút, nói, “Tôi hiếu kỳ chuyện ngày xưa hơn, cảm thấy rất thú vị.”

“Thế giới kia tràn ngập giết chóc, không hề thú vị như hiện tại.” Lam Minh thản nhiên cười.

“Đúng rồi.” Miêu Tiêu Bắc hỏi, “Anh với tổ tiên kia của tôi, có quan hệ gì sao?”

Lam Minh hơi sửng sốt, cười nói, “Ngươi đang suy nghĩ cái gì vậy?”

“Tôi đang nghĩ, có phải anh có quan hệ gì đó với người kia, cho nên mới đối xử tốt với tôi.” Miêu Tiêu Bắc cân nhắc câu chữ.

“Tính cách của ngươi thật khiến người khác phải thích.” Lam Minh cười cười, nói, “Có điều ngươi suy nghĩ nhiều quá, ta và hắn chẳng qua chỉ là quen biết mà thôi, hắn khi đó không có chút nào đáng yêu như ngươi, là một Đại Vu Sư ngay thẳng cứng nhắc, ta là tượng trưng cho tội ác, cho nên hắn vẫn luôn muốn tiêu diệt ta.”

“Vậy… Chuyện anh bị phong ấn có liên quan gì đến người đó sao?” Miêu Tiêu Bắc hỏi.

“Ha hả.” Lam Minh lắc đầu, “Ngươi đang nói đùa à, hắn chỉ là một Vu Sư, nhân loại làm sao có khả năng phong ấn Khu Ma Nhân.”

“Vậy sao anh lại bị phong ấn?” Miêu Tiêu Bắc rất có điệu bộ truy hỏi tới cùng, “Tôi nghe bọn Sesier nói, anh hình như là một nhân vật siêu cấp lợi hại, hầu như không ai có thể địch nổi anh.”

“Xem như là thế.” Lam Minh nhún nhún vai.

“Vậy anh là… bị rơi vào gian kế của kẻ khác mới bị phong ấn sao?” Miêu Tiêu Bắc thăm dò.

Lam Minh cười, “Rất thông minh a.”

“Bị bạn bè tốt nhất phản bội? Hay bị người yêu dấu bán đứng?” Miêu Tiêu Bắc hỏi tiếp.

Lam Minh nhịn không được nở nụ cười, lắc đầu, “Ngươi lại sai.”

Miêu Tiêu Bắc cảm thấy khó hiểu, điều thê thảm nhất trên thế gian này không phải chính là hai chuyện như vậy sao? Lẽ nào cũng không phải?

“Bị thân nhân bán đứng?” Miêu Tiêu Bắc hỏi.

Lam Minh tiếp tục lắc đầu.

“Hmm…” Miêu Tiêu Bắc rốt cuộc hoàn toàn đoán không ra.

“Người kia đi ra rồi.” Ngay khi Miêu Tiêu Bắc vắt óc suy nghĩ, Lam Minh nói một tiếng, ra hiệu bảo cậu nhìn cổng trường.

Hiện tại đã là giờ tan học, thật nhiều học sinh đi ra, trong đó có một người cũng cầm sách đi ra ngoài, dáng vẻ đó, giống người trong ảnh chụp như đúc.

“Hắn có thể đi lại dưới ánh mặt trời, thì chứng tỏ hắn không phải quỷ hút máu.” Lam Minh thấp giọng nói, “Ngay cả Dracula cũng sẽ bị chút dị ứng khi đứng dưới mặt trời.”

“Cảm giác hắn và quỷ hút máu kia không giống.” Miêu Tiêu Bắc gật đầu.

Ngay khi hai người đang nói chuyện với nhau, đột nhiên, cách đó không xa truyền đến một tiếng phanh gấp vừa khẩn cấp lại vừa chói tai, sau đó là tiếng thét chói tai.

Miêu Tiêu Bắc và Lam Minh nhìn theo hướng âm thanh phát ra, chỉ thấy một chiếc xe buýt trắng vọt tới, cửa sổ xe mở ra, tài xế nhô đầu ra, hô to với phía trước, “Chạy mau, chạy mau! Thắng không ăn!”

Tất cả mọi người kêu to tản ra.

Lúc này, chỉ thấy Trần Vũ đứng ở giữa đường sơ tán học sinh, miệng hô, “Mau tránh ra, mau!”

Mà chiếc xe buýt đó như phát điên, lạng một vòng hình chữ S kỳ lạ, giống như muốn tông vào những học sinh này,

“Nha a!” Nhóm học sinh kinh hoàng, Lam Minh mở cửa xe muốn đi ra ngoài nhưng lúc này đã không còn kịp nữa, chỉ thấy chiếc xe buýt màu trắng sắp tông phải các nữ sinh đứng bên tường không đường thối lui.

Ngay thời khắc nguy cấp, Trần Vũ lao đến đẩy các nữ sinh kia ra, mà đồng thời, xe buýt lao thẳng đến đụng phải hắn.

Lam Minh cau mày… Những học sinh kia cũng đều thét lên, nhưng kỳ quái chính là, không nghe được tiếng vang của xe tông, chiếc xe trong nháy mắt khi đụng vào Trần Vũ thì ngừng lại.

Lam Minh hơi sửng sốt, lúc này, chuyện càng kỳ lạ hơn lại diễn ra, chỉ thấy chiếc xe buýt trắng chậm rãi lui về phía sau, thối lui từng chút một, bốn cái bánh xe đột nhiên rơi xuống, rồi nguyên cả chiếc xe rớt xuống cái rầm… không nhúc nhích.

“Thầy!” Có vài học sinh phản ứng lại, thấp thỏm chạy tới nhìn Trần Vũ.

Mà Trần Vũ cũng hoảng hốt một hồi, không bị thương, hắn vội vàng từ bên tường chạy ra, chưa hết kinh hoàng nhìn chiếc xe vừa bị biến đổi.

“Má ơi, có phải có quỷ hay không a!” Tài xế kia cũng mở cửa xe vọt ra.

Lam Minh nhíu mày, nhìn lại, chỉ thấy Miêu Tiêu Bắc tựa vào lưng ghế thở dốc, sắc mặt tái nhợt.

“Tiêu Bắc?” Lam Minh quay về trong xe, vươn tay vuốt tóc cậu, nhìn cậu, “Chuyện gì xảy ra? Ngươi kéo xe trở lại sao?”

Miêu Tiêu Bắc nhìn nhìn Lam Minh, có chút không xác định, “Có lẽ…”

“Ngươi làm thế nào?” Lam Minh thắc mắc hỏi.

“Tôi… Dựa theo phương pháp của anh, nghĩ.” Miêu Tiêu Bắc nói, “Muốn xe dừng lại, thối lui, không nhúc nhích nữa.”

Lam Minh cảm thấy thật khó tưởng tượng nổi, lẩm bẩm, “Không thể nào a… Pháp lực của Vu Sư cũng chỉ khi liên quan với những thứ phi nhân loại mới dùng được, hơn nữa đều là lực lượng phi thực thể, chưa từng nghe nói Vu Sư có loại năng lực này a.”

“Vậy hay là không phải tôi.” Miêu Tiêu Bắc nói.

“Ngươi mệt lắm phải không?” Lam Minh hỏi.

“Không động đậy nổi.” Miêu Tiêu Bắc thành thật trả lời.

“Bắt đầu từ lúc xe dừng lại sao?” Lam Minh hỏi, “Có cảm giác gì không?”

“Mệt, xương cốt tê rần… Giống như phát sốt.” Miêu Tiêu Bắc trả lời.

Lam Minh giơ tay sờ trán cậu… Nhiệt độ không thay đổi, cũng không phải sinh bệnh, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

“Đều không sao!” Lúc này, chỉ thấy Trần Vũ và vài bảo vệ từ trong trường học chạy đến tập trung những học sinh bị chấn kinh quá độ lại một chỗ, lần lượt kiểm tra xem bọn họ có bị thương hay không, cũng may xe dừng lại đúng lúc, chỉ có vài người bị ngã xuống bị trầy da một chút, những người khác đều bình an vô sự.

Trần Vũ và hai bảo vệ gọi điện thoại cho xe cảnh sát và xe cứu thương, một mặt nắm lại tài xế kia không cho chạy, việc này bắt tài xế này phụ trách. Tài xế vẻ mặt oan uổng, liên tục hô, “Tôi không phải cố ý a… Tôi không làm gì a, bỗng nhiên không khống chế xe được! Giống như bị trúng tà.”

.

Lam Minh nhìn tình huống bên ngoài một chút, khẽ nhíu mày, cảm thấy so với tưởng tượng của mình còn phức tạp hơn một chút, xoay mặt nhìn Miêu Tiêu Bắc, “Đã đỡ hơn chút nào chưa?”

Miêu Tiêu Bắc nhẹ nhàng gật đầu, “Đỡ nhiều rồi, đầu không đau nữa.”

“Có thể cử động chưa?”

Miêu Tiêu Bắc vẫn lắc đầu.

“Cô kỷ?” Lúc này, Cổ Lỗ Y từ trong túi chui ra, tiến đến bên cổ Miêu Tiêu Bắc ngửi ngửi, xoay mặt nhìn Lam Minh, “Cô kỷ, cô kỷ cô kỷ.”

Lam Minh nghe không hiểu Cổ Lỗ Y muốn nói gì, nhưng biểu tình thì vẫn có thể đoán, dường như nó đang lo lắng cho Miêu Tiêu Bắc.

“Hôm nay đến đây là đủ rồi.” Lam Minh hạ lưng ghế của Miêu Tiêu Bắc thấp xuống, để cậu nằm xuống, sau đó khởi động xe, rời đi… Về EX, để Sesier nhìn xem chuyện gì xảy ra.

Lam Minh lái xe đi rồi, Trần Vũ vốn đang đứng trước cổng trường trấn an học sinh, đột nhiên chậm rãi quay đầu nhìn thoáng qua, khóe miệng nhẹ nhàng cong lên, lộ ra một nụ cười không rõ ý nghĩa.

.

Trong EX, Long Tước đang chải tóc cho Sesier, Sesier vừa mới tắm rửa, sấy tóc xong, Long Tước buộc lên cho nó, để mái tóc dài của nó khỏi phải vướng vào tay nắm cửa hoặc móc vào giá áo, Bạch Lâu ở một bên điều tra tư liệu.

Phong Danh Vũ và Phong Tiểu Vũ ngồi một chỗ chơi game, lúc này, bỗng nhiên cửa bị đẩy ra, Lam Minh ôm Miêu Tiêu Bắc tiến vào, “Sesier.”

“Xảy ra chuyện gì?” Long Tước ngước mắt vừa nhìn, cũng bị giật mình một cái.

“Nha!” Phong Danh Vũ nhanh tay cầm lấy camera chụp tách tách, “Bế công chúa!”

“Đừng náo loạn chị hai.” Phong Tiểu Vũ cũng chạy tới nhìn, hỏi Lam Minh, “Chuyện ra sao rồi? Bắc Bắc bị thương?”

“Vừa xảy ra vài chuyện kỳ quái.” Lam Minh nhíu mày, nói, “Trước tiên xem cậu ấy có bị sao không?”

“Đặt lên sofa trước đã.” Bạch Lâu chỉ chỉ sofa, Lam Minh bế Miêu Tiêu Bắc đến đặt lên, Bạch Lâu đi tới, ngồi quỳ xuống vươn tay bắt mạch cho Miêu Tiêu Bắc.

“Bạch Lâu anh biết bắt mạch?” Phong Tiểu Vũ giật mình hỏi.

“Em xem cậu ta sống lâu lại cổ điển như vậy, đương nhiên là một lão trung y chính hiệu rồi.” Phong Danh Vũ rất xác định nói.

“Thế nào?” Lam Minh hỏi Bạch Lâu, có chút vội vã.

“Đừng nóng vội, không có gì trở ngại.” Bạch Lâu tiếp tục bắt mạch.

Lúc này, chỉ thấy Cổ Lỗ Y bay đến ngồi lên vai Long Tước, cô kỷ cô kỷ bắt đầu nói chuyện với hắn.

Sau khi Long Tước nghe xong, mở to hai mắt, hỏi, “Ngươi nói Tiêu Bắc dùng niệm lực cưỡng ép một chiếc xe buýt đang chạy ngừng lại, sau đó kéo lùi còn tháo xuống bánh xe?”

“Cô kỷ kỷ.” Cổ Lỗ Y gật đầu.

“Thật hay giả?” Phong Danh Vũ giật mình nói, “Tôi quen Tiêu Bắc đã lâu như vậy, chưa từng thấy cậu ấy có năng lực đặc biệt này a.”

“Đúng vậy!” Phong Tiểu Vũ giơ tay, “Tôi thề a! Tiêu Bắc ngoại trừ vóc người siêu siêu siêu đẹp, thì những điểm khác cũng y như những người khác!”

“Ngươi thấy thế nào?” Long Tước hỏi Lam Minh.

Lam Minh lắc đầu nói, “Vu Sư không có loại năng lực này.”

“Không sao.” Lúc này, Bạch Lâu rụt tay lại, nói, “Tiêu hao quá nhiều tinh lực, tương đương với hiệu quả của một người đã chạy liên tục một ngày một đêm.”

“Woa… Như vậy có chết người không đó?” Phong Tiểu Vũ há to miệng, “Sao lại có thể như vậy a?”

Mọi người trong lúc này cũng không biết nên làm thế nào, đều đứng giữa phòng khách xuất thần.

Lúc này, chỉ thấy Sesier đột nhiên cúi đầu, nhìn Miêu Tiêu Bắc.

“Sesier, đừng đi quấy rầy Tiêu Bắc, để cậu ta nghỉ ngơi một lát đi.” Long Tước gọi nói.

Lại nghe Sesier nói, “Anh ta trước đây, từng bị phong ấn.”

“Cái gì?” Tất cả mọi người kinh hãi, mở to hai mắt nhìn Sesier.

Sesier nhìn chằm chằm đôi mắt khẽ nhắm lại của Miêu Tiêu Bắc, con ngươi màu hổ phách, nói với mọi người, “Các ngươi nhìn mắt anh ta đi.”

“Rất bình thường a.” Phong Tiểu Vũ nhìn chằm chằm nửa ngày, lắc đầu.

“Bạch Lâu.” Lam Minh kêu hắn một tiếng, Bạch Lâu gật đầu, nhắm mắt lại, khi lần nữa mở mắt ra thì, con mắt đã biến thành màu trắng, có tia sáng màu trắng bắn ra, tia sáng chiếu tới mắt Miêu Tiêu Bắc, Bạch Lâu giơ tay, nhẹ nhàng vén lên mí mắt Miêu Tiêu Bắc… Mọi người vừa nhìn, chỉ thấy xung quanh đồng tử của Miêu Tiêu Bắc, có một vòng màu xám, giống như một loại chữ Phạn.

“Phong ấn chú!” Long Tước cả kinh, “Là đang tháo gỡ, vài ngày tiếp theo màu sắc sẽ tan đi, sẽ hoàn toàn biến mất!”

“Là sao?” Phong Danh Vũ thắc mắc hỏi.

“Loại năng lực này…” Long Tước nhìn Lam Minh, “Sẽ không là…?”

Lam Minh nhẹ nhàng gật đầu, “Ta đã nói cậu ta có năng lực mà, thì ra lại đặc biệt như vậy.”

“Các anh đang ám chỉ gì đó?” Phong Tiểu Vũ sốt ruột, “Em tò mò lắm rồi nha.”

Sắc mặt Lam Minh trông không đẹp cho lắm, thản nhiên nói, “Tiêu Bắc có một năng lực rất khủng khiếp, trước đây là có người vì muốn bảo vệ cậu ấy, hạ xuống một đạo phong ấn cho cậu ấy, để năng lực của cậu ấy không thể phát huy.. Nhưng lần kia Tiêu Bắc nhảy đoạn vũ đạo trong Vũ Dạ tập, ngoại trừ triệu hồi ta, dường như còn giải trừ phong ấn của bản thân… Hoặc là, có người nào đó, giúp cậu ấy giải trừ.”

“Vậy Tiêu Bắc không phải nhân loại a?” Phong Tiểu Vũ hỏi, “Vì sao lại có năng lực này? Nếu như không phải, Tiêu Bắc sẽ rất đau lòng.”

“Cậu ta là nhân loại.” Lam Minh nhìn nhìn Phong Tiểu Vũ, nói, “Nhân loại cũng chia ra rất nhiều loại, có một loại người, đã tuyệt tích từ rất lâu, năng lực bọn họ trên cả thần, có điều loại người này một khi xuất hiện, cũng có nghĩa là, bắt đầu tranh đoạt.”

“Tranh đoạt cái gì a?” Phong Tiểu Vũ có chút lo lắng, “Không phải là giành Bắc Bắc chứ?”

Lúc này, ý thức của Miêu Tiêu Bắc dường như đã chậm rãi hồi phục, cũng không còn quá mệt mỏi nữa.

“Chuyện gì vậy?” Cậu ngước mắt nhìn mọi người đang vây quanh mình.

“Không có gì.” Lam Minh cười cười, ghé sát vào bên cậu, nhẹ nhàng giúp cậu lau đi mồ hôi bên thái dương, thấp giọng nói, “Chỉ là mọi chuyện bắt đầu trở nên thú vị mà thôi.”

.

.

___________________________

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.