Vũ Dạ Kỳ Đàm

Chương 31



Virus dị biến, đặt chân lên Ác Ma đảo, thăm hỏi khoa học quái lão đầu

Nhóm Lam Minh mang Hạ Nguyệt về tới EX, Long Tước đang chải lông vũ trên cánh cho Sesier. Hôm qua Sesier nô đùa với đám sói con cả buổi chiều, buổi tối nói trên người bị ngứa, nhìn kỹ thì thấy bị cắn sưng vài cục… Long Tước cả kinh nhảy dựng lên hô một tiếng —— Bọ chét!

Vì vậy, tối hôm qua Long Tước đẩy Sesier và đám sói con vào phòng tắm tắm rửa sạch sẽ.

Sau đó thay toàn bộ ga giường chăn gối sạch, còn đem đi hấp.

Nhưng vừa nãy Sesier nói hơi ngứa, cho nên Long Tước lại tắm rửa cho nó thêm lần nữa, bây giờ đang sấy khô đôi cánh xinh đẹp của nó.

Tình hình của Hạ Nguyệt đã chuyển biến tốt hơn, mọi người đưa cô vào phòng nghỉ ngơi, bọn Long Tước thấy hình thức ở chung của Bạch Lâu và Cảnh Diệu Phong thì nghĩ hai người bọn họ phỏng chừng có một câu chuyện xưa rất dài.

“Tiểu Vũ.” Phong Danh Vũ nhích đến bên cạnh Phong Tiểu Vũ, hỏi, “Đây là chuyện gì vậy?”

Phong Tiểu Vũ nhỏ giọng kể lại một chút về chuyện đã xảy ra, đôi mắt Phong Danh Vũ lại phát sáng, “Cặn bã công sao?”

“Cặn bã công gì?” Miêu Tiêu Bắc bên cạnh mở to hai mắt hỏi.

“Ha hả a.” Phong Danh Vũ che miệng cười xấu xa, “Bây giờ càng lúc càng đặc sắc, ngược tra công, tình tiết tôi thích nhất a~”

Long Tước lấy một ít da từ chỗ vết cắn trên cổ Hạ Nguyệt làm mẫu, lại rút ra một ít máu bỏ vào lọ, giao cho Lam Minh, nói, “Tìm lão già chết tiệt kia phân tích một chút.”

“Frank?” Lam Minh vội lắc đầu, “Ta không đi đâu, lão già đó còn chưa chết sao?”

“Nếu lão không chết, vậy hứng thú đối với ngươi chỉ tăng không giảm nha.” Long Tước cười nói, “Ngươi đi tìm lão thì tốt nhất, đỡ tốn tiền, không chừng lão chỉ cần một sợi tóc của ngươi là đủ rồi, không cần chi tiêu tốn kém.”

“Lỡ như lão dùng tóc ta tạo ra một ta khác thì sao?” Lam Minh liên tục lắc đầu.

Miêu Tiêu Bắc hiếu kỳ, hỏi, “Ai a?”

“Là một khoa học quái nhân.” Long Tước cười cười, “Rất giống một người trong phim điện ảnh.”

“Frankenstein sao?” Phong Tiểu Vũ mở to hai mắt hỏi, “Chính là kẻ điên dùng thi thể tạo ra con người?”

“Ha hả.” Long Tước cười cười, “Rất nhiều năm trước có một nhà văn nữ tên là Shelly từng phỏng vấn Frank, sau đó viết ra khoa học quái nhân đó, cũng là tự truyện của lão già nọ.”

“Thật sự có chuyện này?” Phong Tiểu Vũ mở to hai mắt.

“Ừm… Nói chung, chuyện xưa đó chẳng qua chỉ là một ít thứ vặt vãnh trong những thực nghiệm nhỏ của lão mà thôi.” Long Tước nhún nhún vai, “Hành vi đáng sợ đáng tởm của lão không chỉ ngừng ở đó.”

Lam Minh nhíu mày, “Lão già điên hiện đang ở đâu?”

“Trong một mảnh rừng trên hòn đảo nhỏ ở Thái Bình Dương.” Long Tước sờ sờ cằm, nói, “Nhớ không lầm thì lão gọi đó là đảo Ác Ma, khi thế chiến thứ hai nổ ra lão còn kiếm được một chiếc tàu chiến rồi lấy đó làm thành biệt thự.”

“Oách quá!” Phong Tiểu Vũ cảm thấy vô cùng kỳ diệu, có thể đi du lịch!

“Ngươi nhìn thấy rồi sẽ không còn thấy oách nữa đâu.” Lam Minh bất mãn nói, “Đầu óc lão già đó có vấn đề.”

“Tại sao lão lại hứng thú với anh?” Miêu Tiêu Bắc khó hiểu nhìn Lam Minh.

“Bởi vì ta đẹp trai!” Lam Minh trực tiếp trả lời.

Tất cả mọi người hoài nghi nhìn hắn, tỏ ý không tin.

“Là vì trên người Lam Minh tồn tại rất nhiều điều rắc rối mà lão không thể nghiên cứu thông suốt.” Long Tước sờ sờ cằm, nói, “Nhưng vấn đề là làm sao đi đây? Có thể sẽ gặp chút phiền phức, phải đi máy bay, rồi hạ cánh xuống gần hải đảo…”

“Tôi có máy bay tư nhân.” Lúc này, Phong Danh Vũ đột nhiên cười cười, “Thủy hay bộ đều có.”

Tất cả mọi người nhướng mi —— Tiện quá!

“Vốn định một thời gian nữa dẫn các anh đến xem, nhưng nếu hiện giờ cần dùng thì vừa lúc.”

.

Phong Danh Vũ dẫn mọi người lái xe tới một sân bay loại nhỏ ở vùng ngoại thành.

Trong một nhà kho rất lớn, mọi người thấy được một chiếc máy bay thương nhân cỡ trung, trên cánh và đuôi máy bay có vẽ biểu tượng của EX.

“Woa, thật oách!” Phong Tiểu Vũ nhịn không được khen nức nở.

“Đúng vậy!” Lam Minh cũng gật đầu.

“Bên trong còn có phòng tắm phòng ngủ với giường lớn siêu xa hoa!” Đôi mắt Phong Danh Vũ lại phát sáng, “Có thể làm một ít chuyện mình thích trên độ cao mười ngàn mét! Nhưng mà, tôi chưa mời phi công chuyên nghiệp.” Phong Danh Vũ có chút buồn rầu nói, “Bởi vì chưa tìm được phi công nào tuấn tú.”

Tất cả mọi người hết nói, phi công thì xem kỹ thuật là được rồi? Đẹp trai có quái gì để dùng a.

“Tôi biết lái.” Cảnh Diệu Phong đột nhiên mở miệng.

Tất cả mọi người nhìn anh, “Anh biết lái?”

Cảnh Diệu Phong gật đầu, “Tôi từng lái phi cơ tham gia thế chiến thứ hai, lúc đó tôi là phi công của quân liên minh.”

“Woa… Anh cũng coi như là cựu quân nhân sao?” Phong Tiểu Vũ vẻ mặt kính phục, là vệ sĩ của hòa bình còn sống sót a.

Sau đó, thành viên sẽ đi đến hòn đảo kia được xác định, Lam Minh, Miêu Tiêu Bắc, Cổ Lỗ Y, Phong Tiểu Vũ, Domi, còn có Bạch Lâu… lái phi cơ là Cảnh Diệu Phong.

Bạch Lâu vốn không muốn đi, nhưng không nén nổi tò mò, hơn nữa Long Tước nói, Frank có tồn trữ rất nhiều bộ sách trên đảo, hầu như đều là những quyển mà thế giới không còn xuất bản nữa, Bạch Lâu lập tức dao động.

Quay về thu xếp một ít hành lý, mọi người vào máy bay, xuất phát.

.

Lam Minh ngồi xuống ghế phó cơ trưởng, học cách lái máy bay, năng lực học tập như siêu nhân của hắn giúp hắn nhanh chóng có thể thông thạo.

Trong khoang khách xa hoa, không xếp chỗ ngồi một loạt như máy bay thông thường mà là bố trí như phòng khách, còn có máy vi tính và TV.

Phong Tiểu Vũ ngồi trên thảm lót sàn trước sofa, ôm Domi xem TV, nó tìm được bộ phim điện ảnh cũ về khoa học quái nhân, đang xem lại, vừa nói, “Tiêu Bắc, có biết không, khoa học quái nhân có thể là bộ phim kinh dị sớm nhất trong lịch sử loài người đó.”

“Hiện tại nhìn lại kịch bản, hóa trang cũng rất kỳ lạ.” Miêu Tiêu Bắc nói, vừa dùng hai ngón tay mát xa cho Cổ Lỗ Y đang nằm trên đùi mình.

Cổ Lỗ Y thoải mái nằm sấp, đuôi lắc lắc, miệng thì thào, “Cô cô kỷ… Cô cô kỷ…”

Bạch Lâu ở một bên online, tìm một vài tư liệu về đảo Ác Ma, nhưng hoàn toàn không có đầu mối, đảo này có lẽ quá nhỏ cho nên là chỗ trống trên bản đồ.

Lộ trình bay rất dài, sắp tới sáu giờ cũng là chạng vạng, máy bay rốt cuộc cũng đáp xuống một hòn đảo nhỏ trên một vùng biển rộng, sau khi giữ một khoảng cách với mặt nước thì cũng đáp xuống bên bờ đảo.

Mọi người chuẩn bị đèn pin, ba lô bình nước, các loại thiết bị cần thiết rồi rời máy bay, Phong Tiểu Vũ hỏi, “Có cần chuẩn bị vũ khí không?”

Miêu Tiêu Bắc nhìn nhìn Lam Minh, còn có Cảnh Diệu Phong chẳng biết từ bao giờ đã rút ra một thanh trường kiếm, nghĩ vấn đề an toàn chắc là không cần lo chứ?

Mọi người ra khỏi phi cơ, bước lên đảo Ác Ma.

Không như cái tên, đảo Ác Ma trong ánh chiều tà trông đẹp không sao tả xiết. Khu rừng xanh mướt rậm rạp, nước biển xanh thẳm, hải âu bay lượn ngoài khơi xa…

“Không biết lão già kia đang ở đâu.” Lam Minh hơi mất kiên nhẫn nhìn khắp nơi, như đang tìm cái gì, trong miệng hùng hùng hổ hổ, “Ngay cả cái cửa cũng không có.”

Phân rõ phương hướng, mọi người đi vào trong rừng, trên mặt đất có một con đường mòn uốn lượn.

“Thật căng thẳng a.” Phong Tiểu Vũ nói khẽ với Miêu Tiêu Bắc, “Thật giống như đi vào nhà ma.”

Mọi người loanh quanh trong rừng, mắt thấy trời đã sắp tối vẫn không phát hiện ra đầu mối gì, ngay cả một tòa nhà, một pháo đài cổ kính, một hang núi cũng không có.

“Có phải đến nhầm chỗ rồi không?” Cảnh Diệu Phong hỏi, “”Vùng này có rất nhiều đảo nhỏ.”

“Không đâu.” Lam Minh nhếch môi cười cười, “Ngay bên ngoài đảo ta cũng đã ngửi thấy mùi thối nát trên người lão già kia, có lẽ là vì đã tàng trữ quá nhiều thi thể trong nhiều năm.” Nói rồi, hắn vươn tay nhẹ nhàng cởi nút áo, giơ tay vói vào ngực kéo giật ra, “Lam… gọi kẻ sùng bái ngươi ra đây!”

Vừa nói xong, chợt nghe một tiếng kêu chói tai truyền đến… một con rồng lớn màu lam bay ra khỏi cơ thể Lam Minh, vọt vào không trung, hướng xa xa kêu vài tiếng… Trong rừng nháy mắt gió lớn thét gào!

“Oách!” Phong Tiểu Vũ đang cầm DV mà Phong Danh Vũ giao cho, trước khi đi Phong Danh Vũ còn dặn nó phải quay lại tất cả những cảnh hay về cho chị, có phần thưởng xứng đáng.

Miêu Tiêu Bắc hỏi Lam Minh, “Thả Lam ra như vậy có bay đi luôn không?”

Lam Minh khẽ cười cười, “Hắn chịu đi ta còn mừng.”

Miêu Tiêu Bắc khó hiểu, chỉ thấy Lam sau khi bay vài vòng ngoài không trung thì vội vã quay lại với Lam Minh, tất cả đều khôi phục bình tĩnh.

“Rồi sao nữa?” Miêu Tiêu Bắc hỏi Lam Minh, “Cứ chờ như vậy?”

“Ừ.” Lam Minh gật đầu, “Nếu như đếm tới ba mà lão còn chưa ra thì đi được rồi, không phải nơi này.”

Hắn vừa dứt lời, Cảnh Diệu Phong đột nhiên nói, “Tới!”

Phong Tiểu Vũ và Miêu Tiêu Bắc hoàn toàn không nghe được bất kỳ động tĩnh nào, ngay cả Domi cũng không có phản ứng.

Lam Minh mỉm cười, “Không hổ là người có thể diệt ma, loại năng lực này hẳn là khổ luyện mới có được a.”

Cảnh Diệu Phong không nói thêm gì, chỉ tập trung nhìn Bạch Lâu bên cạnh, từ sau khi rời khỏi phi cơ, đường nhìn của anh không hề dời đi nơi khác.

Bạch Lâu lúc này hết nhìn đông rồi lại nhìn tây, không đề phòng, hai người bất ngờ chạm mắt.

Bạch Lâu lập tức chuyển đường nhìn, Cảnh Diệu Phong thì mừng như điên, nhìn chằm chằm Bạch Lâu không chớp mắt.

Phong Tiểu Vũ đột nhiên cảm thấy, Cảnh Diệu Phong hình như rất si tình a.

Đúng lúc này, chợt nghe được trong rừng truyền đến một trận xào xạc lớn, lập tức, hai bên rừng cây chia ra, một bóng hình thật lớn vọt ra, đồng thời, lại nghe được có người hô, “Lam Minh đại nhân! Là Lam Minh đại nhân sao?! Vị thần của ta a!”

Nhìn qua, một động vật to lớn quái dị đáp xuống trước mắt mọi người.

Tất cả mọi người nhịn không được mà mở to hai mắt, đó là một con hưu ba đầu, hình thể như là ngựa, nhưng lại hình như là trâu rừng, rất lớn… cổ rất ngắn, trên bộ ngực thô thô là ba cái đầu dính liền, đầu lưỡi thè dài ra thở hồng hộc.

“A. Đây là chó địa ngục ba đầu sao?” Phong Tiểu Vũ nhảy bật lên, “Em đã thấy trong vua hải tặc!”

Miêu Tiêu Bắc đột nhiên cảm thấy rất bội phục Phong Tiểu Vũ, nó luôn ghi nhớ những thứ hoàn toàn vô ích, đồng thời sẽ nhớ lại ngay trong tình huống mà mọi người không ngờ.

“Lam Minh đại nhân!” Trên lưng chó ba đầu, một lão già béo ú râu bạc đầu hói lao xuống, trên mũi lão có một con mắt thứ ba, mặc áo dài trắng, vừa lăn xuống thì lập tức bổ nhào đến bên Lam Minh, “Lam Minh đại nhân, cống hiến thân thể ngài cho ta thực nghiệm đi… Ai nha.”

Lão vừa lao tới gần, đã bị Lam Minh giơ chân đá bay ra.

“Ngô.” Lão già ngã chổng vó, cho nên bọn Miêu Tiêu Bắc đều lo lắng không biết lão có té bị thương hay không.

“Lam… Lam Minh đại nhân!” Lão già bò dậy, vừa định lao tới lần nữa thì nghe Lam Minh thản nhiên cười, “Frank, lão còn chưa chết à?”

“Khụ khụ.” Lão già tên Frank bị gọi vội vàng đứng thẳng người, ho khan một tiếng, hành lễ với Lam Minh, “Lam Minh đại nhân, vị thần của ta, chúc mừng ngài đã cởi bỏ phong ấn giá lâm với nhân thế.”

“Không có gì đáng chúc mừng cả.” Lam Minh nói, “Mượn phòng thí nghiệm của lão dùng một lát, có vài thứ cần lão phân tích.”

“Thứ gì?” Frank nheo mắt lại, “Vậy đi, xin cho ta một sợi tóc vàng óng ả cao quý rực rỡ của ngài đi?”

Miêu Tiêu Bắc nhịn không được mà nhíu mày, lão già này kỳ quái thật, Phong Tiểu Vũ thì lại tiến tới gần thấp giọng nói với cậu, “Bắc Bắc, người này, hình như biến thái!”

Lam Minh chán nản nhíu mày, “Trước tiên phải xem kết quả quân tích của lão đã.”

“Ha ha, mời vào trong, Lam Minh đại nhân, xin ngài hãy lưu lại tế bào và lông tóc trong phòng thí nghiệm của ta! A, ta yêu ngài như vậy đó!”

Miêu Tiêu Bắc nghe được nổi da gà toàn thân, đương nhiên, Lam Minh nổi da gà còn nhiều hơn cả cậu, mọi người cũng hiểu vì sao Lam Minh chết sống cũng không muốn đi gặp lão Frank này.

“Frank.” Lam Minh hỏi lão, “Lão hiểu bao nhiêu về virus của quỷ hút máu?”

Frank hơi sửng sốt, nói, “Ừm, bí mật này vốn không thể nói, nhưng nếu Lam Minh đại nhân đã hỏi, vậy ta sẽ nói.”

“Virus có bí mật?” Cảnh Diệu Phong nhịn không được hỏi.

“Ừ.” Frank gật đầu, nói, “Ta đã từng được bá tước Mel Linke ủy thác điều tra chuyện này, sau khi có kết quả thì bá tước dặn ta không được nói với người khác, nếu không sẽ khiến quỷ hút máu, nhất là các quý tộc lãnh đạo bị chìm ngập trong tai ương.”

“Mel Linke?” Phong Tiểu Vũ vẻ mặt sùng bái, “Tên nghe kêu quá, không biết có Bathory và Akasha không a?”

“Hai ả đó hiện tại chắc đang ở một xã hội thượng lưu nào đó tìm trai đẹp để ‘ăn uống’.” Frank trả lời, làm cho Phong Tiểu Vũ mở to hai mắt —— Thực sự có a?! Muốn gặp thử nữ quỷ hút máu quá, manh nha!

“Bí mật gì?” Bạch Lâu hỏi.

“Thật ra virus quỷ hút máu, thời gian đầu tiên sinh ra, gọi là A.” Frank dẫn mọi người ra khỏi rừng, nhìn lên thì thấy phía trước có một pháo đài, bên trong thoạt nhìn vô cùng hùng vĩ, hệt như đã nghe đồn —— Quần thể kiến trúc của tòa pháo đài là một chiến hạm thật lớn, ngoài cửa còn bày ra ngư lôi làm trang trí.

(ngư lôi = quả đạn có điều khiển hoặc không, di chuyển được trong nước, dùng diệt tàu nổi, tàu ngầm, phá huỷ bến cảng.)

“Thứ này không nổ chứ?” Miêu Tiêu Bắc lo lắng.

“Không cần lo, ta đã xử lý qua.” Frank cười trả lời đồng thời hỏi Lam Minh, “Vị mỹ nhân có năng lực siêu phàm này là ai?”

Lam Minh cười cười, “Đại tế ti.”(tế ti là linh mục đó, đại tế ti tương đương với giáo hoàng, nhưng mà ghi vào thấy kỳ quá, vì đó là danh xưng tại thế giới khác, nên ta vẫn ghi là đại tế ti nhé.)

“?!” Frank ngạc nhiên không ngớt, “Đây là Đại tế ti gần gũi nhất với thần linh trong truyền thuyết sao, quả nhiên có một loại cảm giác cao quý.”

“Virus A, sau đó thì sao?” Cảnh Diệu Phong hối thúc Frank nói tiếp.

Frank gật đầu, nói, “Virus F, trên thực tế là từ virus A tiến hóa mà thành, giai đoạn đó, chỉ cần năm tháng.”

Lam Minh khẽ nhíu mày, hỏi, “Virus có thể tiến hóa? Hơn nữa lại nhanh như vậy sao?”

“Không sai, càng về sau thì tốc độ tiến hóa càng nhanh!” Frank trả lời, “Nhưng mà, tới cấp độ F, virus sẽ trì trệ không tiến, sau đó Mel Linke đại nhân cũng ý thức được sự nghiêm trọng của chuyện này, bảo ta nghiên cứu ra một loại huyết thanh cứu mạng, virus F đã bị giết chết, hiện nay không tồn tại loại virus này nữa, một khi có người ngẫu nhiên nhiễm virus dưới cấp F, cũng có thể tiêm vào huyết thanh trị liệu. Thật ra virus quỷ hút máu cũng không đáng sợ, bởi vì chúng nó đã cao đến giai đoạn F thì không thể tiến hóa thêm được nữa.”

Lão vừa nói hết lời, bọn họ lại liếc mắt nhìn nhau.

Một lúc lâu, Lam Minh mới hỏi, “Nếu tiến hóa thì sao?”

“Vậy thì thật đáng sợ!” Frank lắc đầu, “Sẽ tạo thành tai họa!”

.

.

________________________

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.