Vũ Dạ Kỳ Đàm

Chương 48: Xà tộc, bộ tộc đáng sợ, không thể buông tha, là trùng hợp, hay là…



“Xà tộc?” Khế Liêu nghe xong nhíu mày lầm bầm một câu, “Thứ ghê tởm đó còn chưa tuyệt chủng sao?”

“Xà tộc là cái gì?” Miêu Tiêu Bắc hỏi, “Một loại rắn gì đó sao?”

“Nói đơn giản là, nửa trên là người, nửa dưới là rắn cái thứ ghê tởm đó đó!” Khế Liêu trả lời.

Miêu Tiêu Bắc ngẩn người, đột nhiên cùng Phong Tiểu Vũ liếc mắt nhìn nhau, đồng thanh, “A! Trong hoạt hình Anh em Hồ Lô!”

Tất cả mọi người hắc tuyến, chỉ có Lam Minh hiếu kỳ hỏi, “Anh em hồ lô là cái gì?”



“Không nói đùa nữa.” Poseidon nói, “Xà tộc rất giỏi bịa chuyện, là một tộc đàn xấu xa, hai con cá voi này là bị bọn chúng trộm đi nhãn cầu, đồng thời ma hóa.”

“Xà tộc đã tuyệt diệt rất nhiều năm, hiện tại đột nhiên xuất hiện, chẳng lẽ đã phục sinh?” Lam Minh dường như cảm thấy không thể tin, “Như vậy thì phiền rồi, đây là thứ không nên xuất hiện tại nhân gian, làm cách nào trốn tới?”

“Muốn cứu sống hai con cá voi này, phải tìm được xà tộc ô nhiễm bọn chúng, đồng thời giết chết mới được.” Poseidon nói, “Ta chỉ có thể ủy thác các ngươi giúp đỡ, dạo gần đây ta không thể đi ra, trong biển có rất nhiều sinh vật đã bị quấy nhiễu.”

“Cũng là xà tộc sao?” Bạch Lâu hỏi.

“Ta đang điều tra.” Poseidon nói, lấy ra một thứ đưa cho Lam Minh, “Có cái này, có thể nhanh chóng tìm được vị trí của xà tộc.”

Lam Minh vươn tay nhận lấy, chỉ thấy là một tảng đá hình cầu màu trắng hơi trong suốt.

“Đây là cái gì?” Miêu Tiêu Bắc hiếu kỳ tiến tới hỏi.

“Là xà quả.” Lam Minh nói, “Có thể tra ra hành tung của xà tộc.” Nói rồi cất lại thứ đó.

Mọi người cũng không còn tâm tư tham quan Thủy Tinh cung nữa, Miêu Tiêu Bắc còn chưa rõ tình hình cho lắm, chỉ là nghĩ, trong mắt bọn Lam Minh, thì xà tộc là loại vô cùng khó đối phó, tất cả mọi người có chút khẩn trương.

Tạm biệt Poseidon trở về mặt biển, mọi người lên máy bay.

Poseidon cùng Sesier từ biệt nhau, trước khi đi còn liên tục dặn nó phải ngoan ngoãn ăn nhiều cơm.

Sau đó, máy bay cất cánh… Miêu Tiêu Bắc theo đám người mang đầy tâm sự kia trở về EX.

.

Vừa đến nơi, Bạch Lâu đã chạy tới trước máy vi tính, tìm tư liệu về xà tộc.

Miêu Tiêu Bắc nhận được một cuộc điện thoại do lão Dương gọi tới, nói là vừa nhận được một vở diễn, kịch bản rất không tồi, rất thích hợp biên thành vũ kịch, bảo Miêu Tiêu Bắc đến gặp tác giả viết kịch bản, mọi người bàn bạc một chút.

Tiêu Bắc đương nhiên rất vui vẻ, mấy ngày nay cậu đã nhàn rỗi tới muốn phát bệnh rồi, bèn chạy đi ngay.

Lam Minh đứng lên, muốn đi theo.

“Tôi đi nghiên cứu vũ đạo, anh không biết, theo làm gì?” Miêu Tiêu Bắc không muốn dẫn hắn đi, nhưng Lam Minh nằng nặc đòi, “Ngươi có thể khiến ác ma nhớ thương như thế, lỡ như ta không theo sát, ngươi bị ai đó dụ dỗ hoặc là bị bắt thì làm sao bây giờ?”

Miêu Tiêu Bắc hết cách, Sphinx đi tới, “Bắc Bắc a, tiểu mỹ nhân, anh đi với cưng… ai nha.”

Còn chưa nói xong đã bị Lam Minh một cước đạp bay, “Ngươi thành thật ở nhà cho ta! Động vật họ mèo!”

“Dám kỳ thị động vật họ mèo hả!” Sphinx căm giận trở lại trên thảm nằm sấp, “Lam Minh ngươi chờ, sớm muộn cũng có một ngày, ta bay cao ba mươi ngàn mét rồi thả ngươi xuống! Hừ!”

Cuối cùng, Miêu Tiêu Bắc khoác balo, dẫn theo Cổ Lỗ Y và Lam Minh ra ngoài.

Phong Tiểu Vũ vốn định cùng đi, nhưng nó phải tắm rửa cho Domi và dạy Domi cách mặc quần áo, cho nên không đi được.

Lại nói, Phong Danh Vũ và Huệ Tư Mẫn một mực đứng ngoài cửa phòng tắm nghe trộm động tĩnh bên trong, hai người kích động nửa ngày, nhưng tiếc là không nhìn thấy, chỉ đành lấy khăn tay bịt mũi, không ngừng cố gắng.

Cảnh Diệu Phong vài lần đi ngang qua, đều có chút khó hiểu, hỏi Bạch Lâu đang xem tư liệu gần đó, “Điều gì khiến hai cô nàng có thể trở thành như vậy?”

Bạch Lâu không để ý, thản nhiên đáp lại một câu, “Hủ.”

Trả lời xong, hai người đều sửng sốt, Bạch Lâu vội vã im lặng cúi đầu.

Cảnh Diệu Phong cũng kích động đến run rẩy toàn thân, đi tới, “Tiểu Lâu, em vừa nói chuyện với anh sao?”

Bạch Lâu tự nhủ, đó là một sai lầm, lanh mồm lanh miệng thôi!

“Tiểu Lâu?”

Bạch Lâu vẫn giữ im lặng, tiếp tục không để ý tới anh.

Cảnh Diệu Phong thì lại cười đến thỏa mãn, là thật rồi!



Lam Minh lái xe, đưa Miêu Tiêu Bắc đến nhà hát.

“Cáp a~” Cổ Lỗ Y lại ngáp một cái thật to, ngã trái ngã phải trong balo làm con lật đật. Miêu Tiêu Bắc ngồi trong xe, đặt balo trên đùi, vươn tay nhéo Cổ Lỗ Y đang liên tục gật gật, “Cổ Lỗ Y, nếu muốn ngủ thì ngủ đi, gắng gượng làm cái gì?”

“Cô kỷ.” Cổ Lỗ Y lầm bầm một tiếng, không biết nói cái gì.

Miêu Tiêu Bắc ngẩn người, “Nằm mơ? Mơ cái gì a?”

“Cô kỷ cô kỷ.” Cổ Lỗ Y huyên thuyên kể lại.

“A? Nằm mơ thấy rắn a? Đó là đại cát đại lợi a.” Miêu Tiêu Bắc nắm đuôi nó nói, “Anh thường nghe các cụ nói, nằm mơ thấy rắn là gọi tiền vào trong túi đó!”

“Cô kỷ?” Cổ Lỗ Y hình như lần đầu tiên nghe nói tới.

“Đúng vậy!” Miêu Tiêu Bắc rất khẳng định mà gật đầu, “Nằm mơ thấy rắn, nếu như là bị rắn đuổi theo, đó là tiền tài đang ào ạt tới, nhưng nằm mơ thấy trẻ em thì không tốt, cưng có mơ tới trẻ em không?”

“Cô kỷ.” Cổ Lỗ Y lắc đầu.

“Vậy thì không sao.” Miêu Tiêu Bắc sờ sờ đầu nó, “Không cần quá lo lắng, đây là chuyện rất bình thường!”

Cổ Lỗ Y cọ cọ Miêu Tiêu Bắc, tiến vào trong balo chuẩn bị sung sướng ngủ một giấc.

Miêu Tiêu Bắc ngẩng đầu, chỉ thấy Lam Minh cũng vừa lái xe vừa ngáp.

“Anh cũng mơ thấy rắn sao?”

“Rắn cái gì a.” Lam Minh có vẻ rất buồn ngủ, vẻ mặt chán nản, “Gần đây chán quá, ngay cả một con yêu qua quỷ quái mạnh một chút cũng không có, cả ngày không chạy Đông thì chạy Tây, cả người đều khó chịu!”

“Lần này không phải nói có thể đối phó xà tộc sao?” Miêu Tiêu Bắc hỏi.

“Xà tộc cái gì a.” Lam Minh lắc đầu, “Có phải hay không còn chưa xác định được.”

“Thấy các anh giống như gặp đại địch, thứ đó rất lợi hại sao?” Miêu Tiêu Bắc hiếu kỳ.

“Xà tộc là ma vật thời thái cổ lưu lại, đó là ma vật đẳng cấp cao, bọn chúng giỏi bịa chuyện lừa gạt, đầu độc nhân tâm, còn có thể tùy ý biến hóa, sau khi khôi phục nguyên trạng thì lực sát thương rất mạnh.” Lam Minh nói, “Đúng rồi, hạt châu lúc nãy Poseidon đưa để trong túi ta, ngươi có thấy không?”

“Ừ.” Miêu Tiêu Bắc vươn tay lấy ra, quan sát một chút, hỏi, “Hạt châu này có gì đặc biệt sao?”

“Xà quả là thứ rất đặc biệt.” Lam Minh nói, “Nó có thể nhạy bén cảm ứng được khi xà tộc đến gần, chỉ cần gần đây có xà tộc, nó sẽ đổi màu, càng gần màu càng đậm.”

“Thật không…” Miêu Tiêu Bắc gật đầu, “Chuyện này thật là thần kỳ.”

.

Rất nhanh, xe dừng trước cửa nhà hát, điện thoại Miêu Tiêu Bắc vang lên, “Uy? Lão Dương, chúng tôi tới rồi.”

Miêu Tiêu Bắc trả lời, lại nghe lão Dương nói, “Tiêu Bắc a, chúng ta không định gặp ở nhà hát, cậu đến cửa bắc của phố Xưa, nơi này có một phòng trà, người viết kịch bản nói gặp ở đó.”

Miêu Tiêu Bắc treo điện thoại, nói với Lam Minh, “Tới cửa bắc phố Xưa.”

“Xa như vậy?” Lam Minh khẽ nhíu mày, “May là ta theo tới, nếu không ngươi bị người ta bán cũng không biết.”

Miêu Tiêu Bắc trừng hắn, “Làm gì có nhiều người muốn bán tôi như vậy chứ?”

Lam Minh tiếp tục khởi động xe, lại lái một hồi…

“A! Dừng xe!”

Lam Minh đột nhiên nghe được Miêu Tiêu Bắc hét to một tiếng, vội vã thắng gấp, khó hiểu mà nhìn cậu, “Bắc Bắc ngươi muốn làm gì? Hành động như ngươi chính là sát thủ đường phố đó!”

“Không phải a!” Miêu Tiêu Bắc đưa xà quả trong tay nâng lên cao cho Lam Minh xem, “Nhìn! Biến thành màu cam rồi!”

Lam Minh vươn tay cầm lấy nhìn, nhíu mày, “Thật sự có xà tộc ở gần đây?”

“Xà tộc đó ở đâu?” Miêu Tiêu Bắc có chút khẩn trương nhìn nhìn bốn phía, tự nhủ trên xe không có rắn chứ hả? Lá gan của cậu tuy không nhỏ, nhưng nhìn thấy rắn tới gần cũng sẽ rất khó chịu!

“Không, nếu như đến gần, sẽ hoàn toàn biến thành màu đỏ, màu cam tức là đang ở xung quanh.”

“Xung quanh…” Miêu Tiêu Bắc mở cửa sổ xe nhìn ra ngoài, có chút nhụt chí, “Xung quanh có rất nhiều người a!”

Lam Minh cũng nhìn lướt qua một hồi, nhíu mày, gần đây có một siêu thị, người đến người đi nối liền không dứt.

“Hẳn là đang ở trong đám người đó!” Lam Minh lắc đầu, “Như vậy rất khó nhận ra!”

“Anh cũng không rõ sao?” Miêu Tiêu Bắc nghi hoặc, “Nhưng mà, không phải nói xà tộc không có chân, chỉ có đuôi sao? Vậy nên có thể đoán ra a.”

“Đó là tướng mạo sẵn có của bọn chúng.” Lam Minh lắc đầu, “Bọn chúng giống như người cá, người sói, có thể biến thành hình người.”

“Như vậy a.” Miêu Tiêu Bắc gật đầu, “Vậy anh cũng không nhìn ra sao?”

“Ừ.” Lam Minh gật đầu, “Trừ phi hắn đứng ngay trước mắt ta.”

“Hay là, tôi để hắn hiện nguyên hình?” Miêu Tiêu Bắc hỏi, “Không phải có thể sử dụng niệm lực sao?”

Lam Minh bật cười, “Ngươi đừng làm nha, thứ này không nhỏ đâu, ngươi để hắn hiện nguyên hình tại khu náo nhiệt như vậy sẽ tạo thành hỗn loạn đó.”

“Rất lớn sao?” Miêu Tiêu Bắc mở to hai mắt nhìn Lam Minh.

Lam Minh nhướng mi một cái, “Ngươi hỏi chỗ nào?”

Miêu Tiêu Bắc giật giật mí mắt, vươn tay nhéo má Lam Minh, “Anh đừng có suy nghĩ bậy bạ!”

Lam Minh có chút kinh ngạc nhìn Miêu Tiêu Bắc, sau đó xoa xoa mặt, “Sao ngươi lại tán tỉnh ta ngay trên đường a?”

Miêu Tiêu Bắc híp mắt lại, lười khua môi múa mép với hắn, xoay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ xe.

“Chắc là đi xa rồi.” Lúc này, Lam Minh đưa hạt châu cho Miêu Tiêu Bắc xem, “Màu nhạt đi rồi, vừa nãy hẳn là chỉ đi ngang qua.”

Miêu Tiêu Bắc lại nhìn hạt châu nọ, quả nhiên đã biến thành màu vàng nhạt.

“Hô, vậy thì thôi, cũng đỡ phải tạo thành hỗn loạn.” Miêu Tiêu Bắc mở balo, nhìn Cổ Lỗ Y đang ôm một con gấu bông nhỏ ngủ rất say bên trong, vừa nghĩ đến quái vật đầu người thân rắn đó còn thấy hơi buồn nôn, nhưng mà bây giờ được Cổ Lỗ Y trị hết rồi!

Lam Minh khởi động xe, vừa nói với Miêu Tiêu Bắc, “Thứ đó một khi hiện nguyên hình, sẽ giống như Godzilla xông vào thành phố.”

“Lớn như vậy sao?” Miêu Tiêu Bắc cảm thấy không tin nổi.

“Nó vốn chính là thuộc về thời thái cổ.” Lam Minh nhún vai, “Tiến hóa loại kém, phẩm tính cực tệ, ích kỷ tàn bạo.”

“Là bởi vì cái người gọi là Rafah đó mở ra Vạn Ma động sao?” Miêu Tiêu Bắc hỏi.

“Vạn Ma động quả thật là một nguyên nhân.” Lam Minh gật đầu, chỉ là không phải nguyên nhân duy nhất, trong Vạn Ma động chỉ có ác linh, mà không có quái vật tuyệt diệt… Nếu như thật sự có xà tộc, vậy sẽ không phải đi ra từ Vạn Ma động, mà là được ma tộc có lực lượng hắc ám đi ra từ Vạn Ma động phục sinh. Nếu như có thể tìm được lăng tẩm của xà tộc, nói không chừng sẽ có đầu mối.”

“Lăng tẩm của xà tộc?” Miêu Tiêu Bắc cảm thấy sờ sợ, “Mai táng rất nhiều rắn sao?”

Lam Minh thấy Miêu Tiêu Bắc vừa hỏi vừa xoa cánh tay, giống như bị nổi da gà, bèn nói, “Cũng phải, xà tộc rất tàn bạo, một thành viên xà tộc chết, sẽ tìm tới nghìn vạn con rắn chôn cùng…”

“Ách…” Miêu Tiêu Bắc liền cảm thấy lông tơ toàn thân dựng thẳng, không được tự nhiên lại có chút ngứa, “Anh đừng nói nữa, ghê quá đi!”

Lam Minh xấu xa cười rộ lên.

“Cô kỷ.” Lúc này, Cổ Lỗ Y lại nằm mơ, ôm cổ tay Miêu Tiêu Bắc cọ tới cọ lui, trong miệng lầm bầm, “Cô kỷ ~ Bắc Bắc ~”

Miêu Tiêu Bắc cảm thấy buồn cười, một đống rắn trong đầu cũng bị đuổi đi hết.

Đột nhiên, Lam Minh dừng xe ngay bên đường, Miêu Tiêu Bắc đưa tay vào trong balo để Cổ Lỗ Y ôm, cùng Lam Minh đi đến phòng trà mà lão Dương nói.

.

Đó là một phòng trà tư nhân nhỏ, lầu một là nơi bán trà, lầu hai có đặt vài chiếc bàn.

Miêu Tiêu Bắc và Lam Minh lên lầu hai, thấy lão Dương đang cùng một người đàn ông trung niên nghiên cứu kịch bản.

Hai người đi qua, ngồi xuống sau khi được lão Dương giới thiệu.

Tác giả kịch bản trẻ tuổi này gọi là Nhạc Dương, Miêu Tiêu Bắc từng nghe qua, có người nói rất khó ở chung, nhưng đã sáng tác rất nhiều kịch bản hay, thường được khen ngợi, cho nên vô cùng nổi danh trong giới vũ kịch, lần này là lần đầu tiên bọn họ hợp tác.

Nhạc Dương nhiển nhiên rất yêu thích Miêu Tiêu Bắc, sau khi trò chuyện vài câu với cậu, có chút khó hiểu nhìn Lam Minh, hỏi, “Anh cũng là diễn viên vũ đạo?”

Lam Minh mỉm cười, bình tĩnh tự nhiên nói, “Tôi là người đại diện của cậu ấy.” Nói, giơ một ngón tay chỉ Miêu Tiêu Bắc… Đây là Phong Danh Vũ dạy hắn, sau này vô luận ai hỏi, chỉ cần nói là người đại diện của Miêu Tiêu Bắc, sẽ không bị ép rời khỏi cậu.

Quả nhiên, Nhạc Dương nhíu mày, không nhiều lời, tiếp tục nói chuyện kịch bản với lão Dương, Miêu Tiêu Bắc rất nhanh cũng tham dự.

Lam Minh buồn chán ngồi một bên, bồi bàn bưng cho hắn một tách trà, Lam Minh tùy tiện uống một ngụm, le lưỡi – Đắng quá nhạt quá! Chẳng có chút hương vị gì cả, quả nhiên coca hay nước có ga các lại vẫn hợp với mình hơn.

May là còn có chút bánh ngọt ăn kèm, Lam Minh sung sướng kêu vài phần, nhưng phát hiện, bánh ngọt cũng không có hương vị, trong lòng oán giận, cái kẻ mở tiệm bán trà bánh này chẳng lẽ không có vị giác?!

Đang khi hắn buồn chán muốn ngủ, đột nhiên cảm giác được hạt châu trong túi nóng lên, trở nên đỏ như lửa – Nói cách khác, xà tộc ngay gần đây?

Đang suy nghĩ, chợt nghe dưới lầu vang lên tiếng chuông gió đinh đang, có người đẩy cửa bước vào, hô lên, “Ông chủ có đây không? Bán trà đi.”

“Tới.” Nhạc Dương đứng lên, thì ra cửa hàng này là nhà anh ta.

“Cậu cứ việc, chúng tôi cũng phải thương lượng một chút.” Lão Dương vô cùng khách sáo.

Nhạc Dương gật đầu, đi xuống lầu.

Miêu Tiêu Bắc vừa định bàn chuyện kịch bản với lão Dương, nhưng cảm giác Lam Minh vỗ vỗ mình, quay đầu lại, chỉ thấy hạt châu vốn có màu gạo trắng trong lòng bàn tay, bây giờ lại biến thành màu đỏ.

Tiêu Bắc ngước mắt, chỉ thấy Lam Minh cong lên khóe miệng, cười nói với cậu, “Tới!”

.

.

______________________




Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.