Vũ Dạ Kỳ Đàm

Chương 77: Bi kịch ngay từ đầu đã định trước, lực lượng hắc ám không thể nhìn thấy…



Tiêu Bắc cũng muốn dùng linh lực dò thám thế giới nội tâm của ông lão này, nhưng không đụng vào thì phải làm sao? Nếu như ông lão là một ma vật có ma lực rất mạnh thì còn dễ làm, nhưng lúc này… ông lão thoạt nhìn rất bình thường, linh lực yếu ớt, Tiêu Bắc không thể cảm giác được.

Thomas chậm rãi đi tới trước chiếc xe, dựa vào mui xe, lạnh nhạt nhìn mọi người, “Các vị lợi hại hơn tưởng tượng của tôi… Quả nhiên là ác ma cao cấp nhất.”

“Ngươi rất hiểu về ác ma.” Lam Minh hỏi, “Ngươi cũng vậy sao?”

Thomas nhẹ nhàng lắc đầu, “Tôi là con người… Ma vật và thần vật thiện lương không thể giết chết con người, bởi vì các vị về mặt đạo đức không cho phép.”

Lam Minh cười nhạt một tiếng, “Loại đối đãi này thứ tội phạm giết người như ngươi không thể hưởng thụ.”

Thomas cười ha ha, “Tôi giết ai? Tôi chưa từng giết bất kỳ người nào.”

“Marilyn!” Tiêu Bắc nghiêm túc nói, “Còn có Maggie.”

Tâm tình của Thomas đột nhiên hơi kích động lên, một lúc lâu mới hít một hơi sâu, “Không phải! Bọn họ không phải tôi giết!”

“Nói láo!” Bạch Lâu cảm thấy kẻ này vừa ích kỷ lại vừa cố chấp.

“Con người sống trên đời, luôn có vài chuyện không thể khống chế được!”

“Loại người đó phân tích từ góc độ học thuật là loại theo chủ nghĩa tuyệt đối ích kỷ và chủ nghĩa bi quan!” Sesier nhích tới lầm bầm với Tiêu Bắc, “Ông ta đang trốn tránh trách nhiệm.”

Tiêu Bắc bất đắc dĩ, xoay người nhìn Lam Minh.

Lam Minh nhìn chằm chằm Thomas một lúc lâu mới hỏi, “Ngươi không sợ sao?”

Thomas lắc đầu.

“Tại sao?” Long Tước hỏi, “Nhiều phi nhân loại như vậy, còn có Sophie trong kia, ngươi cư nhiên không sợ?”

“Tôi đã là kẻ sắp chết.” Thomas đột nhiên nhẹ nhàng cởi áo khoác ngoài của mình, Tiêu Bắc vốn cảm thấy kỳ quái, trong ngày oi bức thế này sao ông lão này lại mặc nhiều lớp như vậy, nhưng vừa thấy ông ta cởi áo, tất cả mọi người đã hiểu… Chỉ thấy cơ thể ông, đã thối rữa giống như Sophie.

“Tại sao lại…”

“Tôi đã bị ô nhiễm.” Thomas nhìn Tiêu Bắc chằm chằm nói, “Cậu cũng là con người, cậu cũng sẽ bị ô nhiễm! Ác ma không có thứ nào tốt.”

“Được rồi.” Lam Minh có chút mất kiên nhẫn cắt lời ông, “Ngươi có thể ngay cả bản thân cũng không biết mình là cái gì, đã nhanh miệng mắng ác ma rồi, ngươi dùng phong thư kia dẫn chúng ta tới, chính là vì muốn đem chúng ta tiêu diệt chung với Sophie?”

“Đúng vậy.” Thomas cũng không phủ nhận.

“Nội dung trong thư là giả?” Tiêu Bắc nghi hoặc, “Ông thật sự lừa Marilyn?”

Ông lão ngẩn người, thật lâu không nói gì, một lúc lâu sau mới lắc đầu, “Không phải như thế…”

Trong phòng, Marilyn chậm rãi ngẩng đầu, nhìn ra bên ngoài.

“Tôi lúc đó vô cùng mâu thuẫn, có đôi khi chuyện đã dự định và hiện thực thường sẽ rất mâu thuẫn, không phải sao?” Thomas nói, “Chuyện đời không thể luôn theo ý người, Maggie và Marilyn đều có chỗ xuất sắc, tôi đều yêu các cô ấy, nhưng ả đàn bà này… cô ta khiến tôi hai bàn tay trắng, thoáng cái hại chết hai người trong lòng tôi.”

Biểu tình dữ tợn trên gương mặt của Thomas, khiến người ta trong nháy mắt sinh ra ảo giác, không biết là người thật hay là ác quỷ.

Tiêu Bắc khẽ cau mày, “Không lẽ ông không có một chút sai lầm nào sao?”

“Tôi yêu thì có gì sai?” Thomas hỏi ngược.

“Yêu đương nhiên không sai, yêu tới chết cả người ông còn dám nói mình không sai?” Tiêu Bắc chán ghét, “Trên đời này tại sao lại có kẻ ích kỷ như vậy?”

“Cậu sẽ không thể hiểu, bởi vì cậu không biết yêu.” Ánh mắt Thomas trở nên âm trầm, sau đó lại mỉm cười, “Bất quá cũng đừng lo, dù sao ác ma cũng tốt, nhân loại cũng tốt, ai cũng phải chết, ai cũng không vĩnh viễn tồn tại… Tương lai không xa, các vị sẽ hiểu thôi.”

“Có ý gì?” Lam Minh sửng sốt.

Thomas cười nhạo hỏi ngược, “Lẽ nào các vị không phát hiện, dạo này ác ma càng ngày càng nhiều sao? Lực lượng hắc ám đang trở nên ngày càng mạnh sao? Đợi khi hắc ám bao phủ đại lục, mọi thứ sẽ không còn tồn tại…” Nói rồi ông ta đột nhiên từ trong tay lấy ra một thứ giống như điều khiển từ xa, hướng về Marilyn bên trong… Ấn nút.

Mọi người quay đầu lại, chợt nghe một tiếng “Ầm”…

Phía sau phòng khách chỗ Marilyn, cửa một căn phòng đột nhiên bị mở ra… “Ào” một tiếng, bên trong chảy ra một lượng máu lớn… Máu này chảy lên mặt đất, dọc theo chú phù chậm rãi lưu động, sau cùng cấu tạo thành một bức đồ án…

Đồ án vẽ tới đâu, mặt đất nơi đó dần dần lõm xuống, có tia sáng màu đỏ bắt đầu chiếu rọi.

Bốn phía vốn đang tối đen bị ánh sáng đỏ này chiếu vào, có vẻ âm trầm quái dị.

“A!”

Marilyn trong phòng đột nhiên hét to một tiếng.

“Cô ấy…” Tiêu Bắc muốn đi vào, bị Lam Minh kéo lại, “Thôi Bắc Bắc, cô ta đã sớm không phải người, địa ngục là nơi cô ta nên đến.”

Tiêu Bắc nghe được Lam Minh nói. Nhìn lại… chỉ thấy Marilyn đột nhiên chậm rãi ngã xuống, làn da trắng như tuyết trong nháy mắt biến thành vàng vọt khô nứt… từ trong hài cốt của cô, đột nhiên toát ra vô số hồn thể màu đen… Những hồn phách này hợp thành những khuôn mặt bất đồng, vặn vẹo dữ tợn, có một ít còn không hoàn chỉnh, bọn họ tràn đầy ai oán, há to miệng kêu gào.

Tiêu Bắc nghe được bên tai không ngừng truyền đến tiếng kêu thảm thiết, trước mắt nhiều lần xuất hiện những hình ảnh giống như đang xem phim cũ trắng đen, đa phần vô cùng thê thảm, nhiều tới nỗi cậu cảm thấy nhìn bằng hai mắt cũng không đủ, đầu váng mắt hoa không nói, còn có một loại cảm giác như muốn tan vỡ. Sau đó hình ảnh xuất hiện giống như kim thép mạnh mẽ đâm vào óc, đau nhức khó nhịn, không ngừng có tin tức truyền vào, Tiêu Bắc muốn không tiếp nhận cũng không được.

Cuối cùng, trước mắt Tiêu Bắc bị bóng đen thay thế… ngước mắt thì thấy oan hồn bay đầy bầu trời, bên tai truyền đến tiếng kêu của Lam Minh, dần dần xa xôi…

.

Chờ lúc Tiêu Bắc tỉnh lại, cảm thấy trên người hơi tê mỏi, giống như bệnh nặng mới khỏi. Trong phòng mở điều hòa, độ ấm thích hợp, trong chăn ấm áp dễ chịu, Tiêu Bắc bắt đầu chờ đợi mùa đông lạnh đến, mùa đông vùi trong chăn nằm trên giường cảm giác đặt biệt thích.

“Cô kỷ.”

Tiếng kêu quen thuộc truyền đến, Tiêu Bắc ngẩng mặt, thấy Cổ Lỗ Y ngồi bên gối đầu, vươn cánh tay nhỏ bé nhẹ nhàng vỗ lên trán cậu, ngẩng mặt giống như đang cảm nhận nhiệt độ, sau đó thu tay lại, gật đầu tiến lên hôn một cái, “Bắc Bắc.”

“Cổ Lỗ Y…”

Tiêu Bắc nhìn trái nhìn phải, phát hiện đang nằm trong phòng của mình.

Tiêu Bắc nghi hoặc, “Tại sao lại ở chỗ này, mình về hồi nào?”

“Ngươi hôn mê, ta bế ngươi về.”

Ngoài cửa truyền đến giọng nói của Lam Minh.

Tiêu Bắc ngẩng đầu nhìn, thấy Lam Minh đang tựa trên cửa, cầm đồ uống trên tay, ngửi mùi thì có lẽ là ca cao nóng.

Tiêu Bắc nhìn nhìn đồng hồ báo thức trên giường, là mười giờ tối, tự nhủ mình đã ngủ lâu như vậy a, bèn hỏi, “Buổi tối uống ca cao nóng không thấy khó chịu sao? Coi chừng tăng đường trong máu đó.”

Lam Minh cười cười, “Tiêu Bắc, giờ là sáng sớm mà.”

“A?” Tiêu Bắc sửng sốt, Cổ Lỗ Y bay đến bên cửa sổ, giơ tay kéo rèm cửa mở ra… Ánh mặt trời mạnh mẽ chiếu vào, Tiêu Bắc khẽ nhắm mắt lại, rồi lại mở mắt nhìn ra, quả nhiên bên ngoài là bầu trời quang đãng.

“Trời đã sáng?” Tiêu Bắc giật mình.

“Nhưng lại là sáng sớm ba ngày sau.” Lam Minh bưng ly ca cao nóng đi tới, ngồi bên giường cậu, “Ngươi không đói bụng sao? Ca cao nóng là đưa cho ngươi.”

“Sao tôi ngủ lâu quá vậy?” Tiêu Bắc nhận ca cao, thật đúng là cảm thấy hơi đói, uống một ngụm, ca cao nóng hổi chảy vào bụng thật là thoải mái.

“Ý thức của ngươi tiếp thu quá nhiều tin tức từ ác linh, thừa nhận quá tải, cho nên hôn mê, đột nhiên phát sốt.” Lam Minh sờ sờ trán Tiêu Bắc, “Có khó chịu không?”

“Bây giờ đã ổn rồi.” Tiêu Bắc cũng thấy được lỗ kim trên tay, hẳn là đã truyền dịch, “Sau đó thế nào? Thomas và Marilyn thế nào?”

Lam Minh nhẹ nhàng lắc đầu, “Đều đã chết.”

“Đã chết?”

“Kỳ thực bọn họ đã sớm chết rồi, chỉ là oán linh khoác cái xác đứng nơi đó mà thôi, giữ lại tri thức oán niệm khi bọn họ còn sống.” Lam Minh nhẹ nhàng thở dài.

Tiêu Bắc ấn ấn huyệt thái dương, “Tôi nghe được rất nhiều tiếng động kỳ quái, gào thét ầm ĩ, còn thấy cảnh tượng rất đáng sợ.”

“Cuối cùng thâm uyên phù chú kia đem toàn bộ ác linh đều hút đi… Bao quát Thomas.”

“Thomas cũng là ác linh?” Tiêu Bắc nhíu mày.

“Ông ta đã sớm oán niệm tới chết.” Lam Minh ngồi xuống bên giường nhìn Tiêu Bắc, “Ngươi nhìn thấy cái gì? Hẳn là rất phong phú phải không?”

“Ừ.” Tiêu Bắc nhíu nhíu mày, cũng không quá muốn hồi tưởng lại, “Tôi thấy cảnh tượng trong trại tập trung có người kêu khóc, còn có những đứa trẻ lưu lạc sau chiến tranh không nhà để về, tai nạn xe cộ, giết người… Thật nhiều bi kịch, giống như phim điện ảnh cũ. Tôi còn thấy hình ảnh Maggie đang hát, còn có Thomas lúc trẻ cùng Marilyn khiêu vũ, còn có…”

“A!” Tiêu Bắc vừa nói chuyện, đột nhiên nhổm phắt dậy.

“Làm sao vậy?”

Tiêu Bắc kéo cánh tay Lam Minh, “Người nhà của Thomas, cũng không phải Maggie hay Sophie giết chết!”

“Cái gì?” Lam Minh nhíu mày.

“Là bị một ông lão đánh chết…” Tiêu Bắc nghĩ tới đây, hỏi, “Ảnh chụp lúc trước còn không? Tấm ảnh gia đình ấy?”

Cổ Lỗ Y bay xuống lầu, giúp Tiêu Bắc cầm lên, bọn Bạch Lâu nghe nói Tiêu Bắc tỉnh, cũng theo lên.

Tiêu Bắc cầm ảnh chụp tới nhìn kỹ, chỉ vào cha của Thomas nói, “Ông ta! Là ông ta đánh chết!”

“Nói như vậy… Cha của Thomas cũng là ác ma?” Tất cả mọi người thắc mắc.

“Thi thể của Thomas thì sao?”

Lam Minh suy nghĩ một chút, Marilyn toàn bộ đều bị hút vào thâm uyên, linh hồn của Thomas bị hút đi, thi thể vẫn lưu lại, có người khiêng ông ta đi.

“Có biết lễ tang cử hành ở đâu không?” Tiêu Bắc hỏi, “Hay là, người sau cùng biết được chân tướng mọi việc, là cha của ông ta!”

“Nhưng cha ông ta không phải đã chết rồi sao?” Khế Liêu thắc mắc.

“Nếu như không phải nhân loại, vậy trước khoan hãy nói.” Lam Minh suy nghĩ một chút, gọi điện thoại cho Cảnh Diệu Phong.

Cảnh Diệu Phong sau khi đón điện thoại đã hiểu đại khái nội tình, nói có thể giúp bọn Lam Minh tra được địa điểm, quả nhiên, không bao lâu anh gọi điện lại, nói lễ tang cử hành ngay chiều nay tại khu mộ phía sau giáo đường.

Tiêu Bắc rời giường thay quần áo, cùng bọn Lam Minh đi tham gia lễ tang của Thomas.

.

Tới tham gia tang lễ của Thomas, là một người phụ nữ da đen già cỗi, mái tóc bạc phơ, thân tình tiều tụy.

Mọi người nhận ra, bà hẳn là một trong những người mẹ da đen khi xưa đã chăm sóc bọn Thomas.

Tiêu Bắc dùng mắt ra hiệu cho Lam Minh, bà ta cũng là quỷ hả?

Lam Minh cười cười lắc đầu —— Chỉ là một bà lão gần trăm tuổi mà thôi.

Tiêu Bắc thở phào nhẹ nhõm, bọn họ đứng ở khá xa, vẫn không đi đến, toàn bộ quá trình tổ chức tang lễ cho Thomas, chỉ có người mẹ da đen kia và người nhà của bà tham gia, rất nhanh, tang lễ kết thúc, mọi người tản đi.

Bọn Tiêu Bắc đứng chờ thật lâu, thủy chung không thấy ai khác tới, cuối cùng chỉ đành bỏ cuộc, chuẩn bị rời đi.

Mọi người vừa định đi, Cổ Lỗ Y ngồi trên đầu vai Tiêu Bắc túm tóc của cậu lại, giơ tay chỉ về phía trời xa.

Chỉ thấy có một ông lão, chậm rãi đi tới.

Ông râu tóc bạc phơ, nhưng thoạt trông tràn trề sức sống, chậm rãi đi tới trước mộ phần của Thomas, đứng thẳng… cúi đầu nhìn ngôi mộ cô đơn.

Vừa liếc nhìn, Tiêu Bắc liền nhận ra, người nọ là cha của Thomas, trong số hình ảnh nhìn thấy lúc đó, chính là ông ta đánh chết hầu như toàn bộ thân nhân của Thomas… mà hình tượng của những thân nhân này cũng thật đáng sợ, đều là quái thú biến dị dữ tợn.

Ông lão ngẩng đầu, nhìn nhìn bọn họ.

Tiêu Bắc chú ý thấy ông ta và Thomas vô cùng giống nhau, ông hiện tại, cảm giác còn trẻ hơn Thomas một ít.

“Nó rốt cuộc vẫn phải chết.” Ông lão khe khẽ thở dài, ngẩng đầu nhìn bọn Lam Minh, “Phiền mọi người rồi.”

“Ách… Ông cũng là quỷ sư?” Bạch Lâu có chút khiếp sợ.

Ông lão gật đầu với mọi người, “Chính xác, một quỷ sư thất bại.”

“Năm xưa đã xảy ra chuyện gì?” Tiêu Bắc hỏi, “Vì sao lại giết những đứa con của mình?”

Ông lão gật đầu, giơ tay chà chà mặt, “Tôi thu dưỡng rất nhiều trẻ con, bọn chúng đều là cô nhi trong chiến tranh. Trên chiến trường, chung quanh đều có du hồn, tôi lúc đó thu dưỡng những đứa trẻ đó, là bởi vì bọn chúng không phải nhân loại.”

Tất cả mọi người kinh hãi.

“Toàn bộ trẻ em đều không phải nhân loại?”

“Đúng, bao gồm cả Thomas.” Ông lão ngẩng mặt, nhìn bầu trời đêm trên đỉnh đầu, “Những đứa trẻ ấy nếu như thả đi, bọn chúng sớm muộn gì cũng ma hóa, sẽ trở thành lệ quỷ hại người, vì vậy tôi thu dưỡng bọn chúng, nuôi trong nhà mình.

Trang viên của tôi bốn phía đều có phù chú, chỉ dùng để khống chế ác ma, tôi tận lực khống chế những đứa trẻ ấy, giúp tâm linh của bọn chúng tiến hóa, cố gắng khiến bọn chúng đến già cũng không phát hiện mình là lệ quỷ, nên biết, chỉ cần ma quỷ vẫn luôn cho mình là nhân loại, khoảnh khắc ban đầu ma tính không bị tỉnh lại, những ma tính đó sẽ vẫn ngủ say.”

Tất cả mọi người liếc nhìn Bạch Lâu, Bạch Lâu gật đầu, “Là như vậy.”

“Tất cả đều bình an vô sự, cho tới khi Thomas rời khỏi.” Ông lão tiếp tục kể chuyện, “Thomas là con trai của tôi, vốn có thể trở thành quỷ sư, nhưng tình yêu méo mó với Maggie, khiến nó dần dần hiển lộ một mặt ma tính. Ngay trong khoảng thời gian nó rời đi, xảy ra một chuyện rất kỳ quái.”

“Chuyện kỳ quái?”

“Đúng… Lực lượng hắc ám đột nhiên trở nên cường đại!” Ông lão nghiêm túc nói, “Đối với ác linh mà nói, đặc biệt là những ác linh có linh lực quá yếu, nguy hại mà lực lượng hắc ám mang lại đặc biệt lớn. Lũ ác linh rục rịch, bọn nhỏ bắt đầu phóng xuất lực lượng đáng sợ, bãi cỏ xác xơ, bò cừu bị cắn chết, cây cối héo rũ. Tôi chỉ đành tự tay giết chết những đứa trẻ đã hoàn toàn ma hóa, muốn đi ra ngoài hại người.”

Mọi người liếc mắt nhìn nhau… Thì ra là như vậy.

“Lúc Thomas trở về, tôi đang định giải quyết Sophie.” Ông lão bất đắc dĩ lắc đầu, “Thế nhưng nó quá nóng nảy… Tôi không thể ngăn cản nó, bởi vì không dám nói cho nó, nó không phải nhân loại.”

“Vậy làm sao ông ta biết được?”

Ông lão lắc đầu, “Tôi không dám đối mặt với nó, liền nói dối rằng mình đã chết.”

Lam Minh cười, “Ngươi thân là quỷ sư, năng lực thừa nhận trong lòng cũng quá kém rồi đó.”

Trên mặt ông lão hiện lên một tia xấu hổ, “Được rồi… Tôi thừa nhận, tôi đã không cách nào đối phó với Thomas và Sophie, Thomas không trở thành quỷ sư, không ngừng giãy dụa giữa người và quỷ, mất đi Maggie và Marilyn khiến nó hoàn toàn tan vỡ, hối hận cộng thêm oán hận không chỗ phát tiết, bắt đầu hận tất cả ác ma. Sophie cũng không vui vẻ gì, có được thân thể của mình nhưng lại mất đi người bạn… Thân thể và linh hồn cả hai bắt đầu hư thối, cho nên bây giờ cả hai đều đã chết.”

“Loại hư thối này cũng không phải hiện tượng bình thường phải không?” Bạch Lâu hỏi, “Còn ông? Ông thế nào?”

“Lực lượng hắc ám mà ma vật tân sinh nhận được có ảnh hưởng rất lớn, tôi hiện nay vẫn chưa cảm thấy không thích hợp… có điều, lực lượng này đang dần dần mạnh lên, tôi cảm thấy, có chuyện gì đó đang xảy ra.” Nói xong, ông lão xoay người, “Tôi đi, sau này có duyên, có lẽ còn có thể gặp lại.”

Nói xong, ông xoay người, đi mà không ngoảnh đầu nhìn lại.

Bọn Tiêu Bắc thấy ông đi xa, cũng đều cảm thấy có chút áp lực… Náo loạn nửa ngày, thì ra ngay từ đầu đã định trước là một bi kịch.

Bất quá khiến người ta chú ý chính là ông lão và Thomas đều nhắc tới lực lượng hắc ám, đến tột cùng đó là cái gì?

Tiêu Bắc lặng lẽ nhìn sang Lam Minh bên cạnh, chỉ thấy sắc mặt hắn không tốt lắm, dường như có chút trầm trọng, hiển nhiên cũng rất hoang mang. Tiêu Bắc lại nhớ tới người đeo mặt nạ từng gặp lúc trước, quả thật có chuyện đáng sợ gì đó, đang xảy ra ở nơi mà bọn họ nhìn không thấy. Sự phục sinh của Lam Minh, có thể có liên quan tới lực lượng đó hay không? Tất cả đều không ai biết, nhưng khiến người ta bất an.

.

.

__________________




Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.