Vũ Dạ Kỳ Đàm

Chương 93



“Vũ dạ tập!” Tiêu Bắc cầm tài liệu lên, nhìn xấp ảnh được kẹp trong tài liệu, trên hình hiển nhiên là một ít vật phẩm đấu giá. Vào đêm khai mạc của hành trình trên thuyền sẽ cử hành một buổi tiệc đấu giá, mà trong số những vật phẩm đấu giá chính là một quyển Vũ dạ tập.

Tiêu Bắc đối với hình dạng của Vũ dạ tập rất quen thuộc, trên tay cậu đã có vài cuốn. Mỗi một cuốn Vũ dạ tập cơ bản đều giống nhau, chỉ là trang trí quyển trục và dây cột có chút bất đồng… Cái này hình như là đồ thật.

“Không chỉ có Vũ dạ tập.” Bạch Lâu chỉ vào những món đấu giá phẩm khác nói: “Còn có ác ma chi thư, vong linh thư, chiêu hồn dẫn… Nếu như những món đấu giá này đều là đồ thật thì sẽ có vô số ác ma muốn lên du thuyền .”

“Chỉ là vì sao Diêu Chính Thành lại muốn triệu tập yêu ma… Hắn không sợ trên thuyền xảy ra đại loạn sao?” Phong Tiểu Vũ không hiểu .

“Nhìn kĩ coi những bảo bối đó được để ở đâu .” Khế Liêu chỉ chỉ ảnh.

Tiểu Vũ cùng Tiêu Bắc dí sát mặt vào nhìn thì thấy toàn bộ đều được đặt trong những chiếc hộp thuỷ tinh tinh xảo.

“Hộp?” Tiêu Bắc xem mọi người: “Hộp này thì sao?”

“Cái này không phải hộp bình thường.” Lam Minh giải thích cho cậu: “Là ma rương, ma rương là vật phẩm thuộc về đại ác ma, mỗi ma rương đều cần một mật mã hoặc một chìa khóa riêng mới có thể mở ra. Nếu như không có những thứ đó thì chỉ có thể dùng ma lực chuỳ đập nát nó ra.”(nôm na là ‘búa phép’)

“Ma lực chùy?” Tiêu Bắc nghe tên cảm thấy hẳn là thứ gì đó rất thú vị, liền hỏi: “Là búa à?”

“Ma lực chùy cần tề tụ ma lực của cả trăm hoặc là cả ngàn ác ma mới có thể hình thành… Lợi dụng hấp ma thạch, hút lấy toàn bộ linh lực cùng ma lực của ác ma cấp thấp, chuyển hóa thành chùy.” Cảnh Diệu Phong nói, lắc đầu: “Nhưng tất cả những ác ma bị hút ma lực cùng linh lực đều sẽ chết.”

“A? !” Tiêu Bắc khẩn trương: “Vậy các anh đừng đi!”

“Hấp ma thạch không ảnh hưởng đến chúng ta, yên tâm đi.” Lam Minh vỗ vỗ Tiêu Bắc: “Đối với phần lớn Thần Ma có suy nghĩ đều không hiệu quả, chỉ có loại ác ma vô thức, hoặc là ác ma cấp thấp mới có hiệu quả!”

“Vô luận ra sao lần này xem ra Diêu Chính Thành đã đổ hết cả vốn liếng ra rồi.” Long Tước xếp lại tư liệu: “Kẻ này dã tâm bừng bừng rất nguy hiểm.”

“Chúng ta có nên đi không?” Tiêu Bắc hỏi: “Nếu có Vũ Dạ Tập thật thì cũng đáng để mạo hiểm, ít ra vẫn tốt hơn rơi vào tay đám yêu ma quỷ quái không rõ lai lịch.”

“Đúng vậy, có liên quan đến Vũ Dạ Tập, huống chi trốn được mùng một cũng không trốn được 15.” Long Tước nhướn mi: “Hơn nữa, nếu là trên biển chúng ta chưa chắc sẽ thua, bởi vì có một trợ giúp cực mạnh!”

” Trợ giúp cực mạnh?” mọi người mờ mịt nhìn hắn.

“A!” Hi Tắc Nhĩ đột nhiên vỗ tay: “Poseidon!”

“Đúng rồi.” Bạch Lâu cũng hiểu ra: “Nếu đánh nhau trên biển, chúng ta có Hải Thần hỗ trợ, không lý nào không thắng !”

“Ta đi liên lạc với Poseidon, hỏi xem hắn có rảnh không.” Hi Tắc Nhĩ chạy đi mở máy tính.

Tiêu Bắc khó hiểu: “Hi Tắc Nhĩ, cậu dùng máy tính liên lạc với Poseidon kiểu nào?”

“Lên QQ á, lúc này chắc hắn đang on.”( Trangki : Té ghế )

Poseidon on QQ…

Mọi người bị tin tức sét đáng này làm cho kinh hãi, có cảm giác ánh mắt của mình hiện lên hình nhang muỗi… hiếu kỳ chạy tới xem danh sách bạn bè trên QQ của Hi Tắc Nhĩ, chỉ thấy danh sách đang On có:

Poseidon, Lucifer, Rafael, Michael, Murat, Athéna, Medusa…(Cc: lạy hồn)

“A…”

Hít sâu một hơi, quả nhiên người nào cũng đang on. Mọi người tự nhủ đừng có bị mấy cái tên đó lừa, đằng sau đống nickname hoa lệ đó ai biết là thật hay giả…

“Poseidon không biết chuyện này.” Hi Tắc Nhĩ vừa gõ bàn phím, vừa quay qua nói chuyện với bọn Lam Minh : “Ta vừa kể cho hắn, hắn nói hắn bị chấn kinh rồi!”

Mọi người thấy tin nhắn trả lời của Poseidon, một chuỗi văn tự hoàn toàn xem không hiểu, còn đính kèm một icon hình con bạch tuộc bị shock.

“Đây là văn tự gì vậy?” Tiêu Bắc khó hiệu, máy tính có thể đánh ra loại ký hiệu kì quái này sao?

“Là văn tự Thần giới!” Hi Tắc Nhĩ vừa trả lời Tiêu Bắc, vừa nhắn tin trả lời Poseidon, thì thầm: “Thêm mắm dặm muối chút!”

“A! Poseidon giận rồi.” Hi Tắc Nhĩ vui vẻ: “Hắn nói có người dám ở trên biển kiêu ngạo như vậy sao? ! Còn nói muốn cùng chúng ta lên thuyền giáo huấn bọn họ.”

“Hắn cũng đi?” Khóe miệng Lam Minh méo xệch, tựa hồ rất không hoan nghênh.

“Sao vậy? Tiêu Bắc nhìn Lam Minh.

“Không có gì, ta chỉ sợ hắn đoạt danh tiếng của ta.”

“Lam Minh… ngươi không tự tin như vậy sao?”

Tiếng nói từ cửa ra vào vang lên, mọi người quay đầu… Poseidon đã lâu không gặp đang khoanh tay, ưu nhã tựa vào khung cửa.

Mọi người cũng nhịn không được sợ hãi than… nhanh thật! Chẳng lẽ theo cáp quang bay tới ?

Poseidon mỉm cười, cầm điện thoại hướng mọi người vẫy vẫy: “Đầu năm nay điện thoại cũng có thể on QQ, các ngươi không biết à?”

“Poseidon, sao nhanh như vậy đã tới rồi?” Hi Tắc Nhĩ đứng lên ra đón hắn.

“Gần đây ta phát hiện trên biển có chút xao động nên muốn đến xem có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không, may mắn các ngươi đã phát hiện manh mối.” Poseidon cầm điện thoại bấm liên hồi: “Ta đi quấy rối Lucifer trước đã, bao giờ đi nhớ gọi ta, ta và các ngươi cùng lên thuyền.” Nói xong, phất tay: “Bái bái Lam Minh, còn có… Các vị.”

“Các vị?” Tiêu Bắc nhìn mọi người.

Khế Liêu nhún vai: “Ta đảm bảo hắn hoàn toàn không nhớ tên chúng ta.”

Mọi người hai mặt nhìn nhau, sau đó đều bất mãn không thèm nói nữa _ quá kiêu ngạo !

Ba ngày sau, bọn Lam Minh Bạch Lâu tiếp tục tìm kiếm tư liệu, chuẩn bị lên thuyền…

Bất quá bận rộn nhất chính là Tiêu Bắc, cậu vừa phải tập luyện vở kịch mới sắp diễn, còn phải dạy Hi Tắc Nhĩ và Cổ Lỗ Y tập bơi.

Bể bơi đằng sau biệt thự mấy ngày nay phát huy công dụng. Tất cả mọi người đều siêng năng tập bơi để tránh ngày đó lên biển lại trở tay không kịp, mặc dù trong mắt Lam Minh chuyện này hoàn toàn tốn thời gian vô ích.

Hi Tắc Nhĩ không thích nước, hơn nữa nó cảm thấy ướt sũng rất khó coi, không có phong độ quý tộc.

Tiêu Bắc khuyên thế nào cũng không có biện pháp, cuối cùng Long Tước phán một câu: “Hi Tắc Nhĩ, có từng nghe nói cái gì gọi là mỹ nam dưới nước chưa?”

Hi Tắc Nhĩ nghiêm túc nghĩ nghĩ một lát, sau đó lập tức theo Tiêu Bắc xuống nước, bất quá vừa xuống nước liền chìm nghỉm, hoàn toàn không có một chút thiên phú.

Ngược lại Cổ Lỗ Y rất thông minh, sau khi xuống nước thì thu cánh. Đừng thấy nó tay ngắn chân ngắn, bì bõm trong nước mấy cái lập tức như một quả ngư lôi, bơi vòng vòng quanh Tiêu Bắc cùng Hi Tắc Nhĩ, mấy lần Hi Tắc Nhĩ chìm xuống đều do nó kéo lên.

Ngày nọ, buổi chiều, Tạp Mậu đến EX, mang theo một cái hộp.

“Đây là cái gì?” Tiêu Bắc nhìn Tạp Mậu mở hộp ra, bên trong có một hạt châu màu đen.

“Là tử thần châu.” Hi Tắc Nhĩ cầm lên, để dưới ánh mặt trời. Ánh sáng xuyên qua hạt châu, có hình ảnh truyền ra, chiếu lên mặt đất.

“Là hắn!” Tiêu Bắc nhìn hình ảnh trên mặt đất… Chính là gã tử thần tên Carlos, dùng Tử thần chi nhãn khiến những cặp tình nhân tự giết lẫn nhau.

“Hắn bị Lucifer xử quyết rồi sao?” Hi Tắc Nhĩ bỏ tử thần châu vào trong hộp, hỏi Tạp Mậu.

“Vâng, Lucifer tìm được hắn rồi, hắn chỉ là bị lạc bản tính.” Tạp Mậu có chút thương cảm: “Một kẻ đáng thương.”

“Tử thần bị lạc bản tính?” Hi Tắc Nhĩ cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

“Vâng. Lucifer hiện tại rất đau đầu, bởi vì gần đây có một thế lực hắc ám mê hoặc mọi người.” Tạp Mậu lo lắng nói: “Lực lượng kia vô cùng cường đại, phần lớn tử thần dưới Địa ngục đều đang bị chúng uy hiếp.”

“Lại là lực lượng hắc ám.” Tiêu Bắc nhìn Lam Minh: “Lần trước Poseidon cũng nói như thế, rất nhiều sinh vật trong nước của hắn đều bị hắc ám hóa.”

“Những người bị hại, những ai chưa bị thiêu đều đã sống lại, nhưng có mấy người đã bị hoả táng nên không thể cứu sống, Lucifer đã bồi thường cho họ dưới Địa ngục.” Tạp Mậu cất hạt châu đi: “Còn có, nhắc đến Poseidon đại nhân, bệ hạ bảo ta nhờ các ngài một việc.”

“Cái gì?” Mọi người khó hiểu _ Đại Ma vương còn cần người khác giúp gì?

“Ngài ấy điện thoại cho ngài.” Nói xong, Tạp Mậu lấy điện thoại từ trong túi ra đưa cho Lam Minh.

Lam Minh vẻ mặt nghi hoặc nhận lấy, vừa mới bắt máy hỏi một tiếng: ” Alo ? ” thì đầu kia truyền đến tiếng hét của Lucifer: “Đem tên cá chết này đi ngay cho ta! Ta hết chịu nổi rồi !”

“Cá chết?” Mọi người khó hiểu.

“Hi Tắc Nhĩ!” Lucifer lại hét lên: “Đem! Hắn! Đi! Ngay! Cho! Ta!”

Lucifer nghiến răng nghiến lợi có vẻ rất giận dữ .

Hi Tắc Nhĩ le lưỡi: ” Khẳng định Poseidon đang làm gì đó, lần nào cũng chọc cho Lucifer nổi giận.’’

“A, vậy thì thật đáng sợ.” Tạp Mậu đội mũ tấm tắc lắc đầu: “Mỗi lần Poseidon đại nhân đến đều đem Địa ngục lật tung, bệ hạ lại không biết bơi lội, báo không được thù nên luôn buồn bực mấy ngày. Lam Minh đại nhân, các ngươi mau đem hắn đi. Vạn nhất lát nữa hắn rủ cả Michael đại nhân hay Rafael đại nhân đến, Địa ngục sẽ rối tung. Gần đây bệ hạ còn bề bộn nhiều việc.’’

“Được rồi.” Hi Tắc Nhĩ đi cùng Tạp Mậu bắt Poseidon về. Bọn Lam Minh Tiêu Bắc tiếp tục thương lượng chuyện Diêu Chính Thành.

Buổi tối, Poseidon bị đem về, đồng thời bọn Lam Minh cũng chuẩn bị xong. Tiêu Bắc gọi cho Diêu Chính Thành, nói lúc nào cũng có thể lên thuyền, thời gian do hắn định, nhưng… trước khi lên thuyền phải rút đơn kiện của lão Dương! Còn phải trả hết tất cả chứng cớ.

Diêu Chính Thành sảng khoái đáp ứng. Ngày hôm sau, lão Dương chạy đến nói với Tiêu Bắc, đối phương rút đơn kiện chứng cớ cũng được trả lại .

Tiêu Bắc cuối cùng cũng nhẹ nhàng thở ra, cùng Phong Tiểu Vũ đến nhà hát biểu diễn vũ kịch mới. Ngày đó nhà hát chật ních người, kết quả rất đáng kinh ngạc. Tất cả mọi người đều bị hút hồn, kể cả Poseidon bị Hi Tắc Nhĩ tóm về từ Địa ngục.

Khi xem vũ kịch, Lam Minh ngồi cạnh Poseidon.

“Ai nha, chậc chậc, dáng người Tiêu Bắc tốt thật nha. Lam Minh, ngươi cứ vậy mà làm Liễu Hạ Huệ lâu như vậy sao? Thật khiến người khác khâm phục!” Poseidon cười dùng cánh tay đẩy đẩy Lam Minh: “Sao vậy? Cố kỵ gì à?”

Lam Minh dùng tròng trắng liếc hắn: “Ngươi cho rằng ta giống ngươi chỉ biết dùng nửa người dưới thôi hả.”

“Ha ha.” Poseidon nhìn Tiêu Bắc trên sân khấu, thấp giọng nói: “Ai, nhìn xung quanh đi! Những người này, vô luận cả trai lẫn gái hoàn toàn không có ai là không bị Tiêu Bắc hớp hồn. Để ý đi! Đầu năm nay, người cạnh tranh rất nhiều đấy.”

Lam Minh nhíu mày: “Rốt cục ngươi muốn nói cái gì?”

“Không muốn nói gì, chỉ là nhắc nhở ngươi nên ra tay, sau này cũng đừng nương tay.” Poseidon sâu kín nói: “Chỉ cần ngươi động chân tình thì còn sợ gì cậu ta không vui? Nếu nhàm chán quá thì nghĩ đến chuyện hôm nay hoặc sau này, còn chuyện bất tử hay già chết đâu phải là vấn đề.”

Khế Liêu ngồi phía sau bọn họ, thính giác của hắn rất tốt, lời của Poseidon nghe được nhất thanh nhị sở. Hắn quay sang nhìn Tiếu Hoa bên cạnh đang chăm chú thưởng thức vũ kịch, chuẩn bị cho dự thảo ngày mai, hoàn toàn không có chú ý tới mình đang nhìn hắn.

Lam Minh không nói chuyện.

Poseidon thay đổi chủ đề: “Lại nói, có rảnh thì tìm ta, ta sẽ dẫn bọn ngươi đi xem nhân ngư múa, rất đẹp đó, Tiêu Bắc nhất định sẽ thích.”

“Ta cũng muốn nghe nhân ngư hát.” Lam Minh đột nhiên nói: “Trước kia từng nghe qua một lần, rất hay. Khó trách người đi trên biển nghe thấy tiếng hát của nhân ngư đều sẽ bị lạc.”

“Sau này chỉ sợ không nghe được nữa.” Poseidon khẽ thở dài.

“Vì sao?” Lam Minh khó hiểu.

“Ai, gần đây nhân ngư càng ngày càng hiếm.” Poseidon lắc đầu: “Rất nhiều sinh vật trân quý dưới nước đều bị tuyệt tích, hiện tại hậu đại của những trân thú kia sinh ra đều giao cho ta nuôi ở Hải Long cung, sợ bị bắt đi. Nhân ngư xinh đẹp biết ca hát chỉ còn cực ít , đều bị hại chết.”

“Bị loài người?”

“Còn có thể là ai?” Poseidon bất mãn: “Loại động vật yếu ớt đưa vào vũ khí lấy việc bắt giết những sinh vật khác làm thú vui, có lúc ta còn cảm thấy phụ thân ngươi lúc đó tiêu diệt hết bọn họ là đúng, loại sinh vật tham lam…”

Nói đến đây, Poseidon đột nhiên cảm giác thấy Lam Minh đang tức giận, lập tức ngậm miệng chuyển chủ đề: “Nhưng vậy thì quả thực có hơi cực đoan, một số nhân loại rất đáng yêu. Nói lại nhớ Lam Minh, ngươi cùng bằng hữu của ngươi đều có thân phận không nhỏ, sao lại muốn ở lại nhân thế mở văn phòng thám tử, làm loại công việc nhàm chán này?”

“Rất thú vị.”

“Ngươi chỉ là muốn giết thời gian thôi.” Poseidon thần sắc nghiêm túc: “Ngươi buồn chán một ngàn năm nên buồn chán đến hồ đồ rồi sao? Đừng quên ngươi là thân phận gì.”

“Tóm lại ngươi muốn nói cái gì?” Lam Minh không vui.

“Gần đây lực lượng hắc ám ngày càng cường thịnh, đã bắt đầu ảnh hưởng Hải dương cùng Minh giới. Ta không thể liên lạc với Michael, nghe nói gần đây hắn rất bận, phỏng chừng cũng là vì lực lượng hắc ám quấy rầy.” Poseidon nhìn Lam Minh: “Từ sau khi Hắc ám chi môn bị mở ra, thế giới này cũng đã phát sinh biến hóa nghiêm trọng. Ngươi còn nhớ lời tiên đoán trước khi chết của phụ thân ngươi không?”

Sắc mặt Lam Minh khẽ biến.

“Thế giới này, có ngày cũng sẽ có đêm, đừng tưởng rằng ánh sáng chiếm cứ thật lâu thì bóng tối sẽ không đến… kết thúc một ngàn năm hắc ám, đổi về một ngàn năm ánh sáng, một ngàn năm sau… hắc ám sẽ sống lại, và cũng hoàn toàn nuốt chửng ánh sáng.”

Lo lắng trong lòng Lam Minh cũng dần tăng lên _ đúng vậy, từ khi Tiêu Bắc vô thức đánh thức mình, sau đó là sự tụ tập của những vật chất hắc ám, còn có ác ma bị lạc tâm trí, hết thảy hết thảy, tựa hồ cũng biểu thị hắc ám đang sống lại. Mà chuyện làm Lam Minh đặc biệt để ý chính là… người kia tiến nhập vào mộng cảnh của Tiêu Bắc… Chẳng lẽ hắn cũng đang chuẩn bị sống lại? Không có khả năng! Dù có thì hắn cũng tuyệt không cho phép!

———————

Trangki : Cảm giác khi beta quyển 12 là…………….. mệt muốn chết, dài quá lòi cả mắt :v

Chuongco: ai nha. cực choa anh rùi ~~~~ mọi ng dành 1 tràng pháo tay choa Trangki nào :)) *vỗ tay lẹp bẹp*

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.