Vũ Luyện Điên Phong

Chương 622: Lần đầu luyện đan



Mãi lâu sau, hắn mới bắt đầu thử lần thứ hai.

Thất bại vừa rồi đã khiến linh trận trong lò luyện đan cũng bị thiêu rụi, nên lần này buộc phải bắt tay làm từ đầu.

Hắn cẩn thận dùng chân nguyên khắc linh trận cần thiết vào bên trong lò luyện.

Nhưng lần này còn chẳng bằng lúc nãy. Vì một sơ suất mà lúc dùng chân nguyên khắc linh trận, đã bị lệch đi một chút, ngay lúc đường hoa văn thành hình thì linh trận bỗng nhiên nổ tung.

Ngay lập tức, từng guồng sóng năng lượng hỗn loạn phóng ra từ trong lò đan, hệt như con ngựa hoang thoát cương khó thuần hóa.

Dương Khai đau đầu vô cùng, giờ hắn mới hiểu, nắm được tri thức thuật luyện đan là một chuyện, còn bắt tay luyện chế thật sự lại là một chuyện khác.

Bởi vậy mới thấy, thiên chất của tiểu sư tỷ quả thật đáng ganh tỵ, với thể chất Dược Linh Thánh Thể, nàng có thể luyện đan theo ý muốn, bất cứ dược liệu nào vào tay nàng cũng đều ngoan ngoãn dung hợp thành thứ mà nàng muốn.

Sau ba lần thất bại liên tiếp, linh trận của hắn mới ổn định trong lò đan được.

Vì trong quá trình khắc linh trận, bắt buộc phải tập trung hết sức, không thể lơ là dù gì một chút, hơn nữa toàn bộ linh trận cũng phải thông liền mạch, nếu ở giữa có bất cứ sai sót hay khác thường nào, linh trận sẽ đổ bể ngay.

Việc này cực kỳ hao tổn tinh lực và chân nguyên.

Chỉ có cách hoàn thành một cách chính xác, linh trận mới có thể thành hình và phát huy được tác dụng của nó.

Nói nghe thì dễ, nhưng nếu bắt tay vào việc thật, thì sẽ thấy khó khăn chồng chất đủ khiến người ta phát điên. May mà Dương Khai cũng khá kiên nghị, không nhụt chí chỉ vì một hai lần thất bại.

Mỗi một lần thất bại chỉ tăng thêm kinh nghiệm cho thành công của hắn mà thôi.

Sau khi linh trận đã ổn định, Dương Khai lại thả dược liệu vào lò luyện từng thứ một, tay đun đẩy chân nguyên, nhanh chóng nung chảy số dược liệu đó thành dược dịch, dung hòa vào nhau.

Đủ thứ dược tính đã lên mùi, quyện thành khối, xung đột tác dụng lẫn nhau, nảy sinh những thay đổi rất nhỏ bé.

Lần này hắn điều tiết đã cẩn thận hơn, thế mà vẫn thất bại.

Khi hắn định loại bỏ tạp chất trong dược liệu để dược dịch tinh khiết hơn, thì thình lình có tiếng nổ vang bên trong lò luyện, mùi khét lại trào ra lần nữa.

Ngồi như khúc gỗ trong phòng, Dương Khai im lặng suy nghĩ, từ từ khôi phục tinh thần.

Sau một hồi điều tức, tinh khí đã trở về trạng thái tốt nhất, hắn lại bắt tay vào việc.

Thất bại, thất bại...

Thất bại liên tiếp nhiều lần, đủ khiến bất kỳ ai phải mệt mỏi, nhưng Dương Khai vẫn bình thản, hết lần này đến lần khác đổ nguyên liệu bỏ đi từ trong lò ra, rồi lặp lại các thao tác trước khi thất bại.

Vì hắn biết, vào mỗi một lần thất bại, hắn lại có thêm chút tiến bộ.

Trăm hay không bằng tay quen, câu này quả là không nói suông! Muốn luyện chế được đan được, không phải một sớm một chiều là làm được, hiện tại hắn chỉ vừa mới bắt đầu mà thôi.

Số nguyên liệu bỏ đi trong phòng mỗi lúc một nhiều, mùi cháy khét ngập tứ phía, Dương Khai cũng chưa bao giờ lơ là đến một giây.

Thời gian chậm rãi trôi qua, không biết là đã qua bao lâu rồi.

Số nguyên liệu mua bằng năm mươi viên tinh thạch đã hao đi khoảng tám phần, Dương Khai vẫn chưa thể luyện ra được một viên đan dược thành phẩm.

Nhưng hắn cứ như bị nhập ma, thần sắc vẫn cẩn trọng, chăm chú như thế.

Hít một hơi thật sâu, Dương Khai thử lại lần nữa, không biết đã là lần thứ mấy rồi.

Có điều lần này khác với những lần trước, hắn mơ hồ có một cảm giác, đó là cảm giác tự tin, hắn dự cảm rằng lần này chắc chắn sẽ thành công.

Đã thành thạo công việc khắc linh trận, Dương Khai chỉ cần thời gian độ mười hơi thở là có thể khắc xong một linh trận ổn định trong lò luyện đan.

Từng cây thảo dược được thả vào trong lò và hòa tan, hợp thành dược dịch dưới tác dụng của chân nguyên. Chân nguyên luồn lách không ngừng giữa dược dịch, thiêu đốt những tạp chất và thành phần không cần thiết trong dược dịch.

Toàn bộ quá trình không có một chút sai sót, Dương Khai trông như tay lão luyện đang làm cho đan dược dần thành hình.

Rất nhanh, một mùi hương dìu dịu thoảng ra từ trong lò đan.

Dương Khai phấn khởi, càng không dám qua loa sơ suất trong việc điều khiển lượng chân nguyên và sức lửa luyện thành đan.

Lại thêm một hồi lâu nữa, khi những dược dịch đó đã cô đọng tới cực hạn, Dương Khai liền thu hồi tất cả chân nguyên lại.

Lúc này, linh trận trong lò luyện cũng thu hẹp dữ dội, tựa như một tấm lưới lớn bắt gọn hết mọi dược dịch lại, và tụ thành một viên đan tròn xoe.

Leng keng...

Một âm thanh giòn giã vang lên từ trong lò luyện đan.

Dương Khai đổ mồ hôi đầm đìa, nhưng lại không kìm nén nổi sự vui sướng trong lòng, hắn vội vàng lấy viên đan trong lò ra.

Hương thơm mê người quẩn quanh chóp mũi, một viên đan nhỏ bé lại hội tụ gần như mọi tâm huyết của Dương Khai, nó chỉ lớn bằng đầu ngón tay cái, bên trong cơ hồ ẩn chưa tất cả dược tính của số dược liệu kia.

Cẩn thận cảm nhận qua, Dương Khai phát hiện viên đan đầu tiên do mình luyện ra lại chỉ là Phàm cấp phẩm.

Số nguyên liệu mà hắn dùng tới toàn là Địa cấp, vì ở đại lục Thông Huyền, dược liệu Phàm cấp về cơ bản không có ai hái cả, chẳng khác nào hoa dại ven được, không có chút giá trị.

Địa cấp thì còn chút tác dụng.

Dùng nguyên liệu Địa cấp luyện chế ra đan dược Phàm cấp, thì thành quả thế này chẳng đạt yêu cầu. Nhưng Dương Khai đã hài lòng rồi, vì đây là viên đan đầu tiên do hắn đính thân luyện thành.

Nắm viên đan này trong tay, Dương Khai đăm chiêu suy nghĩ về những cảm thụ trong quá trình luyện chế.

Hắn nghĩ bụng, nếu có thể ngưng kết dược tính thêm, tạp chất sẽ được khử sạch sẽ hơn, sức lửa sẽ được điều khiển ổn hơn nữa, chất lượng đan dược chắc chắn sẽ tốt hơn.

Vả lại, qua lần thành công này, Dương Khai đã nhận thức một cách sâu sắc được sự uyên thâm của thuật luyện đan, và cũng đã có được khái niệm nhất định đối với các bí ẩn và huyền cơ trong luyện đan.

Muốn trở thành một luyện đan sư chuẩn quy cách, chỉ nắm những tri thức khổng lồ thôi vẫn chưa đủ, mà buộc phải qua nhiều lần gọt giũa và tích lũy kinh nghiệm.

Thành công lần đầu đã giúp hắn tích lũy được không ít kinh nghiệm quý giá.

Sau khi nghỉ ngơi được một lúc, hắn lại tiếp tục kiên trì cố gắng.

Thoắt một cái, đã qua mười ngày.

Số dược liệu Dương Khai mua bằng năm mươi viên tinh thạch đã được dùng hết toàn bộ.

Đúng vào lúc hắn định xuất quan, thì bên ngoài chợt có tiếng bước chân nhè nhẹ, qua tiếng bước chân ấy, Dương Khai biết ngay thân phận của người đang đi đến.

Khẽ mỉm cười, hắn phất tay xua đi kết giới bao trùm gian phòng, chủ động mở cửa ra.

Thủy Linh đứng ngay bên ngoài, sắc mặt có đôi phần phức tạp.

Ngửi thấy mùi bên trong phòng, nàng liền đưa tay lên hất qua hất lại, nhíu mày bảo:
- Mùi gì vậy?

Dương Khai gãi tai, hơi lúng túng.

Cách đó không xa, Vân Huyên và đám người gã râu quai nón cũng đã đi đến.

Biết Dương Khai mấy ngày nay đang luyện đan, gã râu quai nón đi đến nháy mắt với Dương Khai:
- Huynh đệ, thành quả thế nào rồi? Có luyện được hảo đan gì không, đem ra chia sẻ xem nào?

- Quý Hoằng!
Vân Huyên trừng y một cái.

Trước đó, vừa nhìn Dương Khai là đủ biết hắn chưa bao giờ luyện đan, hắn bỗng nổi hứng mua đan dược về làm thử, lại không có ai chỉ dạy, luyện ra được đan dược mới là lạ.

Nếu đan dược mà dễ luyện đến vậy, thì thân phận luyện đan sư đã chẳng tôn quý đến thế.

Từ mùi khét lẹt xộc ra ngoài và số nguyên liệu bỏ đi chất thành đống kia, Vân Huyên đã đủ hiểu mười ngày qua Dương Khai chật vật tới đâu rồi.

- Hê hê, nói chơi thôi mà.
Gã râu quai nón cười hề hề, y cũng không có ác ý.

Vân Huyên nhìn Dương Khai một cái đầy áy náy, ngập ngừng một lúc mới nói:
- Nếu ngươi thật sự muốn luyện đan, ta có thể giới thiệu ngươi tới làm học đồ ở Đan hội trong minh, tới đó tìm một vị sư phụ chỉ bảo, tốt hơn so với việc tự mày mò.

- Không cần đâu, ta chỉ nghịch cho vui thôi mà.
Dương Khai lắc đầu cười.

Vân Huyên khẽ gật đầu, không nói gì thêm, chỉ cảm thấy tên thiếu niên này rất thú vị, đúng là hắn rất có hứng với thuật luyện đan, nhưng lại không muốn để ai dạy, mà thà tự mò mẫm trong phòng một mình còn hơn.

Thiếu phụ thầm thở dài, nếu cứ thế này thì cả đời này hắn cũng đừng hòng luyện ra được đan dược, có điều đây là chuyện của người khác, người ngoài như nàng đâu tiện chĩa vào.

- Dương Khai, Thủy Thần Điện phái người đến đón ta về rồi.
Thủy Linh nói.

- Ồ? Vậy xin chúc mừng.
Dương Khai cười đáp.

- Ừ, ta đợi ngươi ta là để cáo biệt với ngươi.
Thủy Linh nói.

Hai ngày trước, người của Thủy Thần Điện đã đặt chân đến Độc Ngạo Thành, có điều lúc đó Dương Khai vẫn đang bế quan luyện đan trong phòng, nên Thủy Linh cũng ngại không thể đi thẳng một hơi.

Dù gì thì Dương Khai cũng đã đưa nàng về đây.

Sắp đến lúc chia tay, Thủy Linh cũng không buồn là mấy, mà chỉ hân hoan vô cùng, dọc đường đi ra ngoài toàn nói nói cười cười với bọn Dương Khai.

Bên ngoài phủ đệ của tiểu đội Vân Huyên, có một cỗ xe trang trí xa hoa được kéo bằng mấy con dị thú kỳ tuấn, dưới chân chúng là những luồng năng lượng gió âm thầm rục rịch.

Dương Khai nhìn vào đó, không kìm được tấm tắc tán dương.

- Tiểu thư!
Bên ngoài xe, có một vị cao thủ Siêu Phàm Cảnh đang chờ, nhìn thấy Thủy Linh đi ra liền gọi một tiếng, thần sắc lạnh lùng.

Thủy Linh khẽ gật đầu, rồi quay sang bảo Dương Khai:
- Nói sao đi nữa thì ta vẫn muốn cảm tạ ngươi. Ừm, miếng ngọc bội Thủy Lam này ngươi cầm lấy, khi nào ngươi cần gì thì có thể đến Thủy Thần Điện tìm ta. Ngoài ra, tung tích mấy vị bằng hữu của ngươi, ta cũng sẽ để ý giúp cho. Nếu có tin tức gì, ta sẽ tìm cách để thông báo cho ngươi hay.

- Đa tạ.
Dương Khai đưa tay nhận lấy ngọc bội Thủy Lam, chân thành cảm tạ.

Vị cao thủ Siêu Phàm Cảnh nọ nhìn Dương Khai hơi ngạc nhiên, hình như không hiểu được, một thiếu niên như hắn sao lại được tiểu thư nhà mình coi trọng đến mức tặng cả ngọc bội Thủy Lam như vậy.

Ánh mắt Vân Huyên cũng sáng rực, quan sát Dương Khai một cách ngờ vực.

Tuy Thủy Linh đã ở lại phủ đệ của họ được mười mấy ngày, quan hệ đôi bên cũng khá vui vẻ, nhưng đến tận giờ, Vân Huyên vẫn chưa rõ quan hệ giữa Dương Khai và Thủy Linh rốt cuộc là gì.

- Thế nhé, ta đi đây.
Thủy Linh nhoẻn miệng cười, quay người bước lên xe.

Vị cao thủ Siêu Phàm Cảnh kia lạnh lùng ra mặt, không thèm nhìn bọn Dương Khai lấy một cái, liền đi thẳng tới chỗ của phu xe phóng ào chân nguyên nội thể ra, lòng bàn chân mấy con thú nọ liền nổi gió, cỗ xe vút bay vào không trung sau một tia sáng và rời đi trong nháy mắt.

- Không hổ danh là tiểu công chúa của Thủy Thần Điện, màn tiếp giá này đúng thật là oai phong.
Đám người gã râu quai nón nhìn đến mê tít.

Cỗ xe đó vừa nhìn đã đủ biết là bí bảo chuyên để chở người phi hành, đẳng cấp không thấp, luyện chế cũng cực kỳ khó, chỉ có thế lực như Thủy Thần Điện mới sở hữu được.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.