Vũ Nghịch Càn Khôn

Chương 453: Kiếm quang biển máu



- Ngươi yên tâm, vì hảo hảo báo đáp ngươi, lão phu nhất định sẽ dùng trạng thái đỉnh phong đánh ra một kích, để tiễn đưa ngươi.

Quái lão đầu lại nói:

- Ngoài ra, ngươi rất thích danh hiệu Ma Đạo Tử, ta cũng thỏa mãn nguyện vọng này của ngươi, cho ngươi chết giống như Ma Đạo tử năm đó, thế nào, ân nhân? Ha ha ha...

Sở Nam biểu hiện ra suy yếu vô cùng, trong nội tâm lại cực kỳ đề phòng, toàn thân mỗi một cái tế bào đều kéo căng ra, trong đầu cũng suy nghĩ cách thoát thân.

Quái lão đầu rất thoải mái phát tiết, vung tay lên, năm tên đồng tử liền đi tới trước mặt quái lão đầu, hô:

- Chủ nhân.

- Là các ngươi hiến thân sao.

Quái lão đầu nói một câu, bắt lấy cổ tên đồng tử, cả giận nói:

- Ngươi đáng chết, thiếu chút nữa dẫn sói vào nhà, hư mất đại sự của ta, làm cho ta suýt nữa tẩu hỏa nhập ma.

- Chủ...

Không chờ tên đồng tử nói "Nhân" ra, miệng quái lão đầu đột nhiên biến lớn, hướng đầu tên đồng tử táp tới.

Một màn như thế, làm suy nghĩ của Sở Nam liền dừng lại.

Quái lão đầu đã nắm lấy tên đồng tử, một ngụm cắn xuống, ngay lập tức tên đồng tử biến thành không đầu, quái lão đầu miệng đầm đìa máu tươi, hàm răng cắn ra "Kẽo kẹt kẽo kẹt", trong cổ họng không ngừng cắn nuốt, lưỡi dài xoay tròn, liền mang cốt thịt nuốt vào trong bụng.

Tiếp theo là bả vai, ngực bụng, tứ chi...

Chỉ mất không đến một phút đồng hồ, quái lão đầu đem cả người tên đồng tử, ăn sạch sẽ, ngay cả một giọt máu cũng không có bỏ qua.

Sở Nam không chỉ có khiếp sợ quái lão đầu huyết tinh, mà khiếp sợ sau khi quái lão đầu ăn xong tên đồng tử mà biến hóa.

Chỉ thấy quái lão đầu lúc này da dẻ mịn màng hơn, khuôn mặt cũng trẻ lại chừng sáu bảy mươi tuổi.

- Đây là hồi xuân sao? Đây rốt cuộc là công pháp gì? Sao tà dị như thế, còn cắn nuốt huyết nhục sống...

Sở Nam tuy cũng hấp thu nguyên lực, thế nhưng so với quái lão đầu trước mắt, quả thực là gặp dân chơi thứ thiệt, cách biệt một trời một vực.

Còn lại bốn đồng tử, đều phủ phục trên mặt đất, cả thân thể run rẩy.

Quái lão đầu ngẩng đầu lên, nhìn về phía Sở Nam dữ tợn cười cười, nói ra:

- Đừng hoảng hốt, lập tức đến ngươi rồi, ngươi cũng đừng lo lắng, lão phu cũng sẽ không ăn như bọn hắn đâu, ngươi mạnh mẻ như vậy, hơn nữa thân thể có kim hỏa thổ ba thể chất, có thể cùng Ngũ Hành thể chất lão phu tương hợp, phát huy ra uy lực lớn nhất, lão phu tự nhiên không nỡ hủy diệt, lão phu muốn ăn, là ăn tư tưởng của ngươi, là tinh thần của ngươi, là ý chí của ngươi, là ý thức của ngươi, sau đó, chiếm cứ thân thể ngươi, về sau, trên phiến đại lục này tựu không còn có ngươi, chỉ có lão phu, dựa vào thần công của lão phu, cộng thêm thân thể cường hãn của ngươi, tương lai lão phu không thể đánh giá, thậm chí là...

Nói đến đây, quái lão đầu ngẩng đầu, như lại cổ quật, nhìn bên ngoài Thương Khung, lẩm bẩm nói:

- Phá —— toái —— hư —— không...

Nói xong, quái lão đầu lại ha ha ha cười, vẫy tay, một tên đồng tử liền bị quái lão đầu chộp tới, sau đó mở ra miệng máu, "Răng rắc" cắn xuống.

Lúc này quái lão đầu đã nuốt sống huyết nhục đồng tử thứ hai, quái lão đầu tuổi càng trẻ, một đầu tóc trắng, cũng biến thành tóc bạc, vẫn còn tiếp tục biến hóa, huyết nhục trên người càng thêm dày đặc, càng có uy lực.

Sở Nam thấy quái lão đầu muốn chiếm cứ thân thể của hắn, trong nội tâm hoảng hốt, nhìn thấy quái lão đầu huyết tinh phệ người, hắn thầm suy nghĩ:

- Công lực của quái lão đầu đang kịch liệt gia tăng, năm tên đồng tử này là Ngũ Hành Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ, quái lão đầu vừa nói Ngũ Hành thể chất, chẳng lẽ là hắn nuốt một tên, là có được một loại thuộc tính sao?

Sở Nam tiếp tục suy ngĩ.

- Nếu như công pháp này, không ngờ nghịch thiên như vậy, chỉ cần có năm tên đồng tử, là có ngũ hành thể chất sao?

Sở Nam đầy nghi vấn, lập tức liền đã nhận được đáp án.

Chỉ nghe quái lão đầu bên cắn nuốt nói:

- Ngươi có phải cảm giác như trong mộng hay không? Có phải rất muốn biết chuyện gì xảy ra hay không? Ha ha ha...

Sở Nam kinh ngạc nhìn.

Quái lão đầu cắn xong một đoạn tứ chi, dương dương tự đắc nói:

- Ngươi đừng xem thường năm tên đồng tử này, mỗi một gã đồng tử, đều là hài nhi tư chất thượng giai.

Nghe thế, Sở Nam hít một hơi khí lạnh.

- Bọn hắn hội tụ tinh hoa Ngũ Hành nguyên lực, tại Thương Huyền thuật, hấp thu khí, đúc thành thân thể cường hãn vô cùng, mà lại có thể bách độc bất xâm, vốn, bọn hắn còn chưua đạt yêu cầu của ta, còn muốn tế luyện bảy bảy bốn mươi chín năm, thế nhưng có ngươi rồi, cho nên tất cả đều đã đủ, Thiên Địa Nhân toàn bộ đều đủy, lão phu thần công đại thành, công lao ngươi không thể bỏ qua ah, Ha ha ha...

- Ngươi mới thật sự là ma đầu, giết hại nhiều người vô tội như vậy sinh linh.

- Buồn cười, ngươi không phải Ma Đạo tử sao? Năm đó ngươi giết ít người sao? Mà cái thế giới này, thực lực mới là căn bản, lão phu so với ngươi còn mạnh hơn, cho nên, lão phu nói ngươi là ma, ngươi chính là ma.

Quái lão đầu nói xong, đã nuốt hết tên đồng tử thứ hai, cả người đã biến thành trung niên nam tử bốn mươi tuổi, huyết nhục như mỹ ngọc, trên người quanh quẩn hào quang kim thủy nguyên lực.

Lúc này nếu đổi lại người bình thường ở vào vị trí của Sở Nam, không nói là câm như hến, thì cũng là kinh hoàng thất thố, bỏ chạy như điên rồi. Nhưng Sở Nam lại nghĩ rõ ràng, nếu để cho thần công quái lão đầu đại thành, vậy dù có trên trời xuống đất, cũng chạy không thoát khỏi lòng bàn tay của quái lão đầu.

Trốn, là khẳng định phải trốn rồi.

Nhưng trước khi trốn, còn phải phá hư ma công của quái lão đầu.

Đây cũng gọi là mình làm người khác hưởng.

Một phen đổ máu, át chủ bài Sở Nam chưa sử dùng cùng không còn nhiều, một là Ngũ Hành, hai là Ngọc Chi san hô, ba là hấp lực.

Bạo lộ Ngũ Hành không phải là lựa chọn sáng suốt, vòng xoáy hấp lực cũng không được, quái lão đầu này công phu cao hơn hắn quá nhiều, có lẽ không thể hấp thu được, ngược lại có khi bị khống chế ngược lại.

Bởi vậy, còn lại cũng chỉ có Ngọc Chi san hô mà thôi.

Trong lúc quái lão đầu thò tay bắt lấy tên đồng tử thứ ba, Sở Nam mở ra túi đại linh thú.

Ba vạn đầu Ngọc Chi san hô, bắn ra hào quang chói mắt, giống như lưu tinh, tỏa ra gai nhọn sắc bén, hướng ba gã đồng tử đâm tới.

Tiểu Lam thì đâm về tên đồng tử trong tay quái lão đầu.

Quái lão đầu sắc mặt biến sắc, hắn không nghĩ tới Sở Nam còn có hậu chiêu như vậy, thật không ngờ Ngọc Chi con san hô tốc độ nhanh như vậy, mà lại nhiều như thế, vì không đề phòng, tuy phản ứng của hắn cũng rất nhanh, nhẹ nhàng bảo vệ ba gã đồng tử, đem Ngọc Chi con san hô ngăn ở bên ngoài.

Thế nhưng Ngọc Chi con san hô đâm vào ba gã đồng tử, thích thú đâm xuống.

Quái lão đầu giận dữ.

- Dám phá thần công của ta, lão phu muốn cho các ngươi hồn phi phách tán.

Nói xong, ngón tay biến thành kiếm, kiếm khí huyết sắc chém xuống, công phu của quái lão đầu quả nhiên lợi hại, lúc vừa rồi vận dụng biển lửa đã hao hết tất cả khí lực của Sở Nam, lúc này cũng đành để Ngọc Chi con san hô bị tiêu diệt, làm cho Tiểu Lam tiến hóa.

Mà kiếm khí huyết sắc của quái lão đầu chém ra, lập tức có hơn mấy chục Ngọc Chi con san hô bị chém thành hai nửa, ngã xuống đất.

Nhưng quái lão đầu cũng phải kinh ngạc, hắn không cảm thấy hài lòng, dù sao vài chục đầu Ngọc Chi con san hô đối với ba vạn thật sự là quá ít, ít đến mức không đáng kể.

- Đám con sâu cái kiến, ta cho ngươi nhìn thấy sự lợi hại của lão phu.

Quái lão đầu lại chém ra, lúc này nước chảy màu đỏ như máu, sau đó tràn ra khắp nơi, đám Ngọc Chi con san hô kia bị nước màu đỏ như máu vây quanh, sau đó vỡ vụn thành từng mảnh vụn.

Sở Nam khiếp sợ vô cùng.

Bởi vì trước mắt hắn một mảnh huyết sắc, ở nơi nào cũng là nước, do vô số sát khí tạo thành kiếm quang huyết tinh.

Kiếm quang trở thành biển máu.

- Đây là cái gì vũ kỹ? Thiên giai? có thể xem như là vũ kỹ sao?

Sở Nam phát lạnh, thần niệm khẽ động, Tiểu Lam liền từ trong biển máu giãy dụa đi ra, cùng với đám Ngọc Chi san hô bay ngược trở về.

Nhưng trong tích tắc sau, ba gã đồng tử kia chỉ còn xương bọc da, thân thể như là cây gỗ khô.

- Ah...

Quái lão đầu thê lương gào thét, hắn lại sai lầm một lần nữa, không ngờ rằng tốc độ hút máu của Ngọc Chi san hô lại nhanh đến thế, hắn nhìn Sở Nam, một tay túm lấy thân thể của đồng tử đã trở thành da bọc xương, nhét vào trong miệng, vừa ăn vừa nói:

- Mấy trăm năm tâm huyết của lão phu, không ngờ bị hủy trong tay ngươi, thần công của lão phu không thể tu luyện đại thành, ngươi phải trả giá thật nhiều, trả gấp trăm lần nghìn lần.

Quái lão đầu gào thét, kiếm quang trong biển máu mãnh liệt đánh về phía Sở Nam.

Sở Nam đối với uy hiếp của quái lão đầu, cũng không để trong lòng, sau khi nhìn thấy ba vạn Ngọc Chi con san hô, mới một một hơi gian đã tổn thất một vạn, lòng của hắn đang nhỏ máu.

Nhưng lúc này không phải thời khắc thương tâm, Sở Nam kéo lấy thân thể trọng thương, mạnh mà nhảy lên, một quyền hung hăng đánh tới thạch bích cổ quật, gào thét:

- Mở ra cho ta.

Mười mấy vạn cân lực nện xuống, cổ quật chấn động, một quyền của Sở Nam đánh thành một cái hố sâu, thế nhưng ở phía trước, vẫn đen kịt một mảnh.

Hiển nhiên, chưua đánh ra được lỗ thủng.

- Muốn chạy trốn? đã ở trong tay lão phu, ngươi còn có thể chạy thoát được sao?

Quái lão đầu đã đem hai gã đồng tử nuốt vào trong bụng, sắc mặt biến hóa cũng không lớn, hiển nhiên những tinh hoa kia, đã bị Tiểu Lam cùng một đám Ngọc Chi con san hô hấp thu rồi.

Ngọc Chi con san hô cũng không trở về túi đại linh thú, ngược lại bao vây quanh thân Sở Nam, xây thành một tầng tường thịt, Sở Nam lần nữa hướng một chỗ khác đánh ra một quyền mà vẫn không được, nhưng lúc này kiếm quang biển máu cách hắn càng ngày càng gần rồi.

- Chỉ cần rơi xuống chỗ này, mới có thể chạy thoát?

Sở Nam cười cười, dùng thần niệm truyền lại cho Tiểu Lam,

Lập tức, còn lại hai vạn Ngọc Chi con san hô, liền vây quanh Sở Nam, hướng bên trên bay đi.

Quái lão đầu thấy thế, biến sắc, rống to:

- Lão phu đã từng nói qua, thân thể của ngươi là của lão phu, ngươi trốn không thoát đâu.

Rống to lên tiếng, nhất thời, trong biển máu dâng lên một cơn sóng.

Đầu sóng phô thiên cái địa giống như đem Sở Nam bao phủ tại bên trong.

Sở Nam trốn tránh, nhưng trong ánh mắt tóe ra chiến ý, hai đấm nắm chặt...

Toàn thân huyết dịch, oanh liệt sôi trào ra.

Bên trong cổ quật, kiếm quang rít gào, sát ý.

Sở Nam hai đấm nắm chặt, rít gào một tiếng, làm chấn động cả cổ quật, trong mắt chiến ý sôi trào.

- Bằng vào ngươi, có thể giết được ta sao?

- Tên tiểu tử cuồng vọng, cũng dám khiêu khích ta sao, đúng là không biết sống chết.

Quái lão đầu tuôn ra một cổ khí tức Cuồng Bạo.

- Vì sao không cuồng ngạo?

Sở Nam nắm chặt hai nắm đấm.

- Ngươi muốn tiêu diệt ý thức ta, ta vì sao không chống lại? Ngươi muốn chiếm thân hình ta, vì sao ta không chống lại? Ngươi muốn gạt bỏ sự hiện hữu của ta, lại làm cho cha mẹ ta, bạn gái, huynh đệ ta không gặp được ta, ta vì sao không chống lại đây?

- Ha ha ha... Buồn cười, chống lại thì hữu dụng sao?

- Ngươi có kiếm quang biển máu, ta cũng có biển lửa.

Hỏa diễm màu xanh da trời trong tay Sở Nam cháy rực lên.

- Đông lạnh lại cho ta! Đông lạnh! Đông lạnh! Đông lạnh!

Ôm lấy đầu sóng của ngàn vạn huyết sắc kiếm quang, sát khí liên tiếp đập xuống, đụng phải ngọn lửa hàn ngọc, lúc này Sở Nam quát lên một tiếng, làm cho vô số kiếm quang huyết sắc thoáng chốc bị đông cứng lại, sương trắng tràn ngập ra.

Ngọn lửa hàn ngọc không ngừng từ trong hai tay Sở Nam tuôn ra, sau đó không chỉ có kiếm quang biển máu bị đông cứng lại, mà cả âm lãnh chi khí trong cổ quật, cũng như bị đông lại.

Quái lão đầu thấy thế, cũng không hoảng hốt, khóe miệng cười lạnh.

- Ta có biển máu bao la bát ngát, ngươi có thể đông lạnh được hết sao?

Nói xong, quái lão đầu một tay đặt tại trong kiếm quang biển máu bị đóng băng, sau đó truyền đến "Xoẹt zoẹt~ xoẹt zoẹt~" thanh âm chói tai vang lên, tiếng vang này như muốn phá băng lao ra vậy.

Sở Nam thúc dục nguyên lực trong cơ thể, đúng là thúc ngựa cũng theo không kịp quái lão đầu này, lúc này hắn chỉ là nương tựa ngọn lửa hàn ngọc, mới có thể chống lại Khô mộc thần công của quái lão đầu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.