Vừa Gặp Nương Tử Lầm Cả Đời

Chương 40: Giết không tha!



Cửa Tây viện bị một nhóm thị vệ bao vây, thái tử kiêu ngạo bước vào cửa, nhìn Đoàn Thịnh cười lạnh.

Hộ vệ ở Tây viện thấy một thái tử khác hung hăng xuất hiện, lập tức hiểu ra người trước có thể là kẻ giả mạo, bèn nhanh chóng rút kiếm ra giơ về phía Đoàn Thịnh.

Đồng thời, cung thủ trên nóc nhà cũng lập tức nhắm tên vào hắn. Giờ Đoàn Thịnh mới biết mình đã thành cá trong chậu, thái tử đã sắp xếp sẵn thiên la địa võng!

Thái tử cười lạnh nói: “Trên trời có lối ngươi không đi, địa không không cửa lại xông vào!”

Đoàn Thịnh lui một bước, thị vệ đi theo nhanh chóng tản ra bảo vệ xung quanh hắn.

Thái tử nhìn Đồng Ca, ánh mắt phức tạp, Đồng Ca là cá, hắn muốn, nhưng Đoàn Thịnh là gấu, hắn càng muốn, nếu như chỉ có thể chọn một trong hai, hắn đành buông tha cá!

“Nếu ngươi không muốn Đồng Ca chết theo ngươi thì mau buông nàng ra!”

Đoàn Thịnh cúi đầu nhìn Đồng Ca, hiện giờ nàng không có nội lực, muốn bảo vệ nàng không bị thương tổn rất khó.

Đồng Ca hiểu được băn khoăn của Đoàn Thịnh, nàng cười nói: “Chàng thả ta xuống đi!”

Đoàn Thịnh do dự, Đồng Ca kéo ống tay áo hắn: “Trong phủ thái tử, ăn ngon uống ngon, còn được hưởng vinh hoa phú quý vô tận, ta quyết định ở lại đây rồi!”

Nghe Đồng Ca nói, thái tử và Điền Khang kinh ngạc nhìn nhau, sao nàng còn nói được?!

“Thái tử, nữ tử này không giữ lại được!” Điền Khang nói nhỏ.

Thái tử âm hiểm nhìn hắn một cái, rồi nói “Đồng Ca, tới đây!”

Để nàng đi có lẽ có thể bảo vệ được tính mạng, hiện giờ thái tử đang có hứng thú với nàng, tạm thời sẽ không thương tổn nàng, tối nay mình thoát đi, sẽ tiếp tục tính kế cứu nàng ra, nghĩ vậy, Đoàn Thịnh buông Đồng Ca ra.

Đồng Ca vẫn còn rất yếu, nàng bước từng bước về phía thái tử, không quay đầu lại. Đoàn Thịnh nhìn bóng lưng Đồng Ca, lòng rất khó chịu, hắn nắm chặt đốc kiếm, vẻ mặt nặng nề.

Đồng Ca vừa ra khỏi tằm ngắm của cung thủ, thái tử liền ra lệnh: “Bắn tên! Giết không tha!”

Mưa tên nhắm thẳng vào Đoàn Thịnh, Đoàn Thịnh vừa vung kiếm chém tên vừa lui dần về sau, thị vệ xung quanh nhanh chóng tiến lên giúp Đoàn Thịnh cản bớt tên.

“Ai giết được kẻ giả mạo bổn cung, tiền thưởng vạn lượng, thăng lên một cấp!”

Người chết vì tiền , chim chết vì ăn, thái tử vừa nói ra, thị vệ phủ thái tử càng thêm liều chết. Thái tử kéo Đồng Ca lại gần hả hê nhìn cảnh tượng trước mắt.

Dưới làn tên như mưa, thị vệ của Đoàn Thịnh lần lượt ngã xuống, Đồng Ca thầm toát mồ hôi lo lắng không yên. Trong lúc này, Giang Tiểu Thủy đang giả thành thị vệ phủ thái tử, lặng lẽ đến gần Đồng Ca.

Bỗng một tiếng hét to vang lên, hai người áo đen che mặt bay ra, một người trong đó vung thanh kiếm trong tay lên, khiến cho mũi tên bốn phía bị chẻ thành từng khối vụn. Hai người hạ xuống bên cạnh Đoàn Thịnh, đâu lưng với hắn, mặt hướng về kẻ địch.

“A Thịnh!”

Đoàn Thịnh gật đầu, hai người áo đen vừa xuất hiện, Đoàn Thịnh đã biết đó là ai.

Có Sở Mộ Hành và Tang Vân, tình thế liền thay đổi, những thị vệ trên nóc nhà đã bị hai người giải quyết, hiện tại chỉ còn thị vệ xung quanh và cung thủ.

Đúng lúc này, một đội quân tràn vào, mấy người thầm kinh hãi, thái tử điều cả quân giữ thành tới, xem ra không muốn cho họ sống!

“Chủ thượng, mau rút lui!” thủ hạ của Đoàn Thịnh quát to.

Đoàn Thịnh, Sở Mộ Hành, Tang Vân vẫn không động, tiếp tục vung kiếm tấn công kẻ địch, nhưng mắt lại nhìn về phía Đồng Ca.

Đồng Ca làm như không có gì xảy ra, cười tự nhiên, chỉ có Giang Tiểu Thủy là thấy tay nàng đang nắm chặt một cây trâm giấu trong ống tay áo.

Thái tử ôm chặt vai Đồng Ca, nói, “Nàng biết thức thời đó!”, dáng vẻ như là đã ban cho Đồng Ca ơn huệ to lớn lắm.

Đồng Ca nghiêng đầu, giả vờ cười một tiếng, nụ cười như gió xuân vờn quanh cánh hoa, khiến lòng thái tử nhộn nhạo, nhất thời bị phân tâm. Trong trong nháy mắt này, nàng kề sát cây trâm bạc vào huyệt thái dương của thái tử, còn Giang Tiểu Thủy thì nhanh chóng điểm huyệt của hắn.

“Bảo vệ thái tử điện hạ!” một tiếng quát vang lên, bọn thị vệ rối rít vây xung quanh thái tử.

Đồng Ca lạnh mặt nói, “Lui về sau, nếu không ta giết hắn!”

Đám thị vệ kia sợ thái tử có chuyện gì thì liên lụy đến mình, vội lui về sau mấy bước .

“Cô nương, đừng nóng! Giết thái tử là tội lớn, cô không gánh nổi đâu!” Điền Khang không hổ là thủ lĩnh quân sư của thái tử, vào lúc này vẫn có thể dùng lý lẽ để lung lạc lòng người.

Đồng Ca cười một tiếng nói: “Ta cũng không muốn hại hắn, nhưng nếu hắn hại ta trước thì mọi chuyện lại khác!”

Thái tử vô cùng lo lắng, hung hăng nói: “Đồng Ca, mau thả ta ra! Ta sẽ coi như chuyện hôm nay chưa hề xảy ra!”

Đồng Ca cười nói: “Thả ngươi ra cũng được, nhưng mau kêu bọn họ bỏ vũ khí xuống!”

“Đồng Ca, ta đối xử với ngươi không tệ, đừng để cho ta phải vô tình với ngươi!” Tiếng thái tử như vọng lại từ địa ngục, làm người ta rợn cả tóc gáy.

Mắt Đồng Ca lộ vẻ tàn nhẫn, tay nàng hơi dùng sức, máu từ da đầu thái tử chảy ra, khiến bọn thị vệ càng thêm sợ hãi.

Đồng Ca nghiêm túc nói: “Các ngươi bỏ vũ khí xuống!”

Bọn thị vệ nhìn Đồng Ca, lại nhìn thái tử, chần chừ không biết có nên bỏ vũ khí xuống hay không.

Thái tử vừa hận vừa giận, cơn đau đang lan tràn khắp toàn thân hắn. Đồng Ca lại tăng thêm chút lực, mắt thái tử lóe lửa giận, hắn âm trầm nói: “Bỏ vũ khí xuống!”

Bọn thị vệ rối rít bỏ vũ khí xuống.

Đoàn Thịnh, Sở Mộ Hành, Tang Vân nhanh chóng đến bên cạnh Đồng Ca. Sở Mộ Hành đặt Bàn Khánh Kiếm lên cổ thái tử. Đồng Ca mệt mỏi ngã xuống, Đoàn Thịnh lập tức ôm lấy nàng trước Giang Tiểu Thủy.

“Đồng Đồng, nàng sao vậy?”

Mặt Đồng Ca trắng bệch, nàng cười khẽ: “Không sao, hơi mệt chút thôi, chúng ta đi nhanh đi!”

“Thái tử, phiền ngài hộ tống chúng ta một đoạn!” Sở Mộ Hành nói.

Giang Tiểu Thủy và ám vệ của Đoàn Thịnh đi trước mở đường. Đoàn Thịnh ôm Đồng Ca theo sau, Sở Mộ Hành đi giữa, Tang Vân đi sau cùng.

Có thái tử làm bùa hộ mệnh, bọn thị vệ không dám lộn xộn, nhưng vẫn đi sát theo sau, giống như một đám rồng rắn.

Sở Mộ Hành nói: “Ba người đi trước đi, hai ta sẽ theo sau!”

“Cẩn thận!” Đoàn Thịnh ôm Đồng Ca đi, Giang Tiểu Thủy đi theo.

Một lát sau, Sở Mộ Hành đoán chừng bọn họ đã an toàn, mới nháy mắt với Tang Vân. Tang Vân móc đạn khói ra, ném đi, lập tức khói dâng lên mù mịt, hắn và Sở Mộ Hành nhanh chóng rút đi.

“Đuổi theo cho ta! Băm bọn chúng thành trăm mảnh!” Thái tử tàn nhẫn quát, từ trước tới giờ hắn luôn cao ngạo tự phụ, lần này bị bắt làm con tin, khiến hắn cảm thấy tôn nghiêm bị người hung hăng dẫm đạp, nên hắn hận điên lên.

Bọn thị vệ lập tức đuổi theo. Điền Khang tiến lên giải huyệt cho thái tử.

Thái tử tát một cái lên mặt Điền Khang, “Đồ vô dụng!”

“Thuộc hạ đáng chết!” Điền Khang thấy mặt thái tử âm trầm như muốn ăn thịt người thì vô cùng sợ hãi.

Thái tử lại tát hắn một cái nữa, “Không phải ngươi nói đã độc cho Đồng Ca câm rồi hay sao? Sao nàng ta còn nói được?”

Điền Khang biến sắc, quỳ xuống, “Thái tử, thật sự thuộc hạ đã bỏ độc vào chén thuốc của nàng ta, không biết tại sao …?”

Thái tử càng đen mặt, rút thanh kiếm của tên thị vệ bên cạnh đặt ngang cổ Điền Khang nói: “Đồ vô dụng, ta giữ ngươi lại có ích gì?!”

Mặt Điền Khang trắng bệch, cả người run rẩy, nói: “Thuộc hạ biết tội! Nhưng chuyện cấp bách lúc này là Đồng Ca đã biết quá nhiều, sợ rằng chuyện đã lộ, phải nhanh chóng tính toán bước tiếp theo, thuộc hạ nguyện lấy cái chết để tạ tội sau khi thái tử lên ngôi!” Điền Khang quỳ mọp xuống.

Thái tử nhắm mắt hít sâu một hơi: “Chuẩn bị đi!”

Đoàn Thịnh không ôm Đồng Ca về Ngự Vương Phủ mà đến một nơi ở bí mật chỉ có Sở Mộ Hành biết. Đoàn Thịnh chắc chắn thái tử đã biết hắn đóng giả, nên mới không tiếc mọi giá để giết hắn. Vì vậy hiện tại Ngự Vương Phủ đã không an toàn, thái tử có thể viện cớ để tìm đến.

Đoàn Thịnh nhẹ nhàng đặt Đồng Ca lên giường.

“Đồng Đồng, có chỗ nào thấy khó chịu không?” Đoàn Thịnh dịu dàng hỏi.

Đồng Ca yếu ớt nói: “Đau lưng!”

“Đại Đại, muội không sao là tốt rồi, làm ta lo lắng muốn chết!” Giang Tiểu Thủy nắm cổ tay Đồng Ca nói.

Đồng Ca thấy người trước mắt có khuôn mặt xa lạ, nhưng giọng điệu và động tác rất quen, “Giang Tiểu Thủy?!”

“Đại Đại, nội lực của muội đâu rồi?!” Giang Tiểu Thủy đột nhiên nhíu mày hỏi.

Đoàn Thịnh lo lắng nắm cổ tay Đồng Ca: “Đồng Đồng, đã xảy ra chuyện gì?”

Đồng Ca nói: “Ta cũng không biết, chắc là trúng độc gì đó!”

Đoàn Thịnh nhíu mày, hắn sải bước ra cửa, nói với ám vệ, “Mời Đường Cẩm Vinh đến!”

Đồng Ca nhìn Giang Tiểu Thủy nói, “ Giang Tiểu Thủy, ngươi gỡ mặt nạ ra đi!”

Giang Tiểu Thủy hỏi: “ Đại Đại, muội không thích gương mặt này sao? Đẹp trai hơn trước mà!”

Đồng Ca nói: “ Khuôn mặt trước nhìn quen hơn!”

Sở Mộ Hành và Đoàn Thịnh vào phòng.

“Đồng Ca, cô nương sao rồi, có khỏe không?” Sở Mộ Hành lo lắng hỏi.

Đồng Ca cười nói giỡn: “ Ngoại trừ không có nội lực, và trên lưng có một vết thương, còn lại đều khỏe!”

“Thịnh, Mộ Hành, Tiểu Thủy, cám ơn ba người đã cứu ta! Đêm đó là do ta quá lỗ mãng! Nhưng mà bù lại ta đã biết được một chuyện rất kinh người!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.