Vung Tiền Mua Định Mệnh

Chương 17



Trường cấp 3 Thanh Lịch là trường top 1 nổi tiếng với danh lan xa ra cả trong và ngoài nước. Tất nhiên với một trường như thế thì việc phải có đội tuyển là không tránh khỏi. Nhật Hạ đang rất buồn vì thầy cô ép cô vào đội tuyển. Trường này, học sinh toàn là những thiên tài, những người thừa kế tài năng của các tập đoàn lớn ở Việt Nam( như đã nói rất nhiều lần và sẽ không lặp lại: đây hoàn toàn là sản phẩm của trí tưởng tượng). Nhật Hạ được học bổng toàn phần vào trường này có thể coi là một may mắn của cô. Vì sao ư? Vì cái bộ não mà người ta gọi là “thiên tài” của cô chỉ là cái đinh 3 phân nếu bọn học sinh trường này thực sự có ý học. Nói huỵch toẹt ra Nhật Hạ may mắn trụ vững trong lớp 11a này và có số điểm cao ngất là vì bọn học sinh trường này đến trường với mục đích: giao tiếp. Bọn họ sớm đã có cái bằng đại học của những trường nổi tiếng thế giới nhưng bố mẹ lại bắt đi học để kết giao bạn bè, tạo mối quan hệ giữa các tập đoàn. Đáng buồn nhất, bọn họ cố tình thấp điểm hơn cô để ép cô vào đội tuyển thế cho họ, coi cô như một tấm bình phong luôn tự đắc về thành quả của mình. Nhật Hạ biết có gen thiên tài cũng là cái lợi và cô không có quyền trách họ khi mình không có cái gen đó nhưng việc coi thầy cô như ma-nơ-canh lại là cái tội không thể tha thứ. Và đây, cái việc không coi trọng thầy cô đó đang diễn ra trước mắt cô đây!

Trong phòng họp hội đồng, phía bàn Nhật Hạ đang bàn bạc cùng các thầy cô thì bọn con trai từ khắp các nẻo trong trường đang tụ lại, giả vờ hỏi han đủ thứ mặc dù họ biết thừa và rất nhiều giáo viên của tất cả các môn đang đứng sừng sững một đống ở ngay kia.

-Nhật Hạ nghe nói cậu được vào đội tuyển, cậu giải hộ mình bài này được không?

Liên quan không vậy???

-Nhật Hạ, em giải hộ anh bài này được không?

Đây là của lớp 12 mà???

-Chị Nhật Hạ, em trả hiểu em sai chỗ nào mà nó cứ ra vô cùng ý ạ!

Giáo viên ngay kia kìa???

-Bla...bla...bla...

Một giáo viên gần đó thấy thế thì tốt bụng lên tiếng:

-Các em có thể hỏi chúng tôi.

Ngay lập tức, hàng chục con mắt đồng loạt hướng về phía cô giáo kia, trăm miệng một lời rống:

-KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN CÔ!-Nghe học sinh mặt hầm hầm gằn từng chữ làm cô giáo kia sợ hết hồn, khóc lóc hoảng sợ ngồi run một chỗ. Hiệu trưởng thấy vậy đành cho cuộc họp kết thúc, miệng chẹp chẹp liên tục. Nhật Hạ đã đến giới hạn, đập bàn quát lên:

-THÔI ĐI, TÔI MỆT LẮM RỒI ĐẤY!!!

Cả đám con trai thấy vậy thì đứng sững lại một lúc, xong lại nhao nhao:

-Nhật Hạ yêu quý, em ốm à?

-Chị cứ nghỉ khỏe đi, hôm khác em hỏi!

-Thương quá cơ, để tớ dìu cậu!

-Để tao dìu cô ấy đi!

-Không, để em tiễn cô ấy!

-Bla...bla...bla...

Nhật Hạ nhướng mày nhìn một lũ háu sắc, không thèm chấp sách đồ bước ra khỏi phòng. Lũ cũng không hẳn là não phẳng kia vẫn cãi nhau hăng say cãi nhau mà không để ý người đẹp đã về từ lâu.

***

Nhật Hạ ra đến cổng trường

-Sao, thế nào, buổi họp lại không thành phải không chị dâu?-Shiki hỏi.

-Đây là đồ ăn, em bồi bổ đi, nhìn “héo” hết người rồi kìa!-Sukei ân cần đưa cho Nhật Hạ cái bánh bao và bịch sữa.

-Đừng lo, lần sau nhất định tớ sẽ bảo vệ cậu!-Dạ Thiên vò vò mái tóc của Nhật Hạ.

Nhật Hạ cảm động muốn rớt nước mắt. Suốt quãng thời gian cô đi học, đây là quãng thời gian cô hạnh phúc nhất. Đây là quãng thời gian duy nhất có người thật sự quan tâm đến cô ở trường, để ý đến sự mệt mỏi của cô. Nhật Hạ nhào tới khoác tay 3 người, tay giật cái bánh nhai ngấu nghiến, húp sùm sụp bịch sữa, nhồm nhoàm nói:

-Em yêu ọi ười ất!!(Em yêu mọi người nhất!!)

Ba chàng trai bị cô kéo đi đồng loạt in trên miệng một nụ cười.

***

-Ơ... Hạ, sao lại kéo bọn tôi về nhà cậu?-Dạ Thiên hỏi.

Nhật Hạ đột nhiên quay phắt mặt lại đối diện với 3 người kia. Thái độ của Nhật Hạ cũng thay đổi 180•, trịnh trọng nói:

-Em muốn mọi người giúp!

-Chị không muốn thi đội tuyển?-Shiki hỏi. Nhật Hạ gật gật.

-Và em muốn anh bày kế giúp em khỏi thi?-Sukei phối hợp. Nhật Hạ gật gật sùng bái.

-Hôm thi cậu nên nghỉ học, đỡ bàn nhiều!-Dạ Thiên thần thánh phán. Nhật Hạ sắp lập bàn thờ để tôn thờ được rồi.

Nghĩ ngợi một lúc, Nhật Hạ hỏi:

-Hôm thi đội tuyển, các học sinh khác được nghỉ đúng không?

3 chàng trai nhìn nhau rồi gật đầu. Nhật Hạ cười ranh ma.

-Vậy hôm đó làm cho em cái giấy chuẩn đoán đau bao tử rồi chúng ta đi chơi nhé?

Bắt gặp ánh mắt mong đợi của Shiki, Nhật Hạ bổ sung:

-Hôm đó chị sẽ bắt Nguyệt Đông nghỉ làm. Đừng lo, em rể!

Lời vừa dứt, mắt chàng ta sáng rạng rỡ, trong đầu luẩn quẩn hình ảnh của Nguyệt Đông. Sau một hồi bàn bạc, cả nhóm thống nhất đi Royal City chơi. Tất nhiên, 3 chàng trai trẻ lợi dụng Nhật Hạ nấu cho họ bữa cơm coi như là phí đóng cho chuyến đi chơi ngày sau. Nhật Hạ gào ầm lên kêu nhỏ mọn nhưng rồi cũng đành đi vào bếp.

A~~~Nhật Hạ rất mong chờ chuyến đi ngày hôm đó!

***

Sáng hôm thi đội tuyển để chọn ra học sinh tài năng nhất đi thi thành phố thì bàn của đại diện lớp 11a lại trống. Trên mặt bàn giáo viên coi thi còn có một tờ chuẩn đoán đau bao tử của bệnh viện kẹp ghim với đơn xin nghỉ học của ai đó.

Trong lúc đại diện các lớp đang căng thẳng thi thì cô gái thiên tài nào đó rất được cô Tú ninja kì vọng lại đang ung dung chơi đùa ở Royal City với những người mà cô yêu mến...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.