Vương Gia Cầm Phi

Chương 8



Sau giữa trưa, gió thu từ từ nhẹ lướt qua, mang đến từng trận cảm giác mát mẻ, nhìn lá cây đang dần dần ố vàng, cùng một vài lá khô bị gió thổi rơi xuống, ngồi trên thềm đá trước một gian sương phòng là hai huynh đệ, không hẹn mà cùng khẽ thở dài.

“Ca, chúng ta đến Minh Nguyệt sơn trang này đã được một tháng, như thế nào thương thế của Hải Diêu tỷ một chút cũng không có dấu hiệu chuyển biến tốt?”

“Tam ca nói nàng bị thương quá nặng, một chân đã bước vào quỷ môn quan, có thể giữ lại toàn mệnh cũng là dựa vào tổ tiên tích đức. Hải Diêu tỷ nội thương rất nặng, lục phủ ngũ tạng bị thương nghiêm trọng, chỉ sợ không tĩnh dưỡng nửa năm sẽ không có khả năng tốt lên, cũng vì nguyên nhân này mà Tam ca quyết định đem nàng đưa tới Minh Nguyệt sơn trang.”

Nói vừa xong, hai huynh đệ đối diện, lại là một tiếng thở dài.

“Ca, chúng ta không thể ở trong này thở dài. Tam ca muốn chúng ta đến, là muốn chúng ta chơi cùng Hải Diêu tỷ, khiến nàng vui vẻ, không phải ở trong này than thở.”

Trương Thắng tám tuổi lôi kéo ống tay áo huynh trưởng bên cạnh, nhắc nhở nói.

“Đúng vậy. Tính toán thời gian, Hải Diêu tỷ hẳn đã tỉnh dậy, chúng ta đi vào xem nàng đi.”

Trương Chấn kéo đệ đệ, nhẹ gõ cửa, trong phòng cũng không đáp lại, ý bảo đệ đệ phía sau chớ có lên tiếng, mới cẩn thận đẩy cửa phòng ra, nhẹ cước bộ đi vào.

“Là Trương Chấn cùng Trương Thắng sao?”

Nằm trên giường là một nữ tử dung mạo tuyệt mỹ thanh lệ đang ngồi, cho dù trên mặt nàng mang theo thần sắc tái nhợt có bệnh, vẫn không có gì làm tổn hao mỹ lệ của nàng; Nhìn kỹ trong ánh mắt nàng có cỗ anh khí, một đôi mắt sáng trong suốt động lòng người nhìn phương hướng cửa phòng mở ra.

“Đúng vậy, Hải Diêu tỷ, tỷ tỉnh rồi sao.”

Trương Chấn nắm tay đệ đệ đến gần giường, nhìn cặp mắt sáng trong suốt kia, tuy rằng là nhìn bọn họ, lại không có tiêu cự gì, hai người nhìn, một trận không chịu được, hai mắt không khỏi phiếm hồng.

“Ta không sao, ít nhất ta còn sống. Hai người các đệ không cần lo lắng.”

Mới vừa rồi lời nói của hai người ở ngoài cửa nàng đều nghe thấy được, nàng thật cao hứng tại địa phương xa lạ không quen này lại có bọn họ làm bạn cùng nàng.

“Hải Diêu tỷ, tỷ muốn xuống giường đi một chút không? Chúng ta có thể dìu tỷ.”

Hải Diêu tỷ từ nửa tháng trước sau khi được tam ca cứu sống, thời gian ngủ so với thời gian tỉnh còn nhiều hơn. Tam ca có dặn dò, nhất định phải để cho tỷ ấy nghỉ ngơi nhiều, mới cho thêm một ít miên dược* vào dược của tỷ ấy giúp tỷ ấy có thể ngủ được.

*miên dược: thuốc ngủ

“Cũng tốt, thừa dịp bây giờ còn chưa buồn ngủ, ở trên giường nằm hơn một tháng. Trong khoảng thời gian này thực cảm thấy chính mình giống một phế nhân.”

Trên khuôn mặt thanh lệ thoát tục của Hải Diêu toát ra một chút tự giễu, xốc chăn phủ gấm trên người lên, hai huynh đệ vội vàng một trái một phải đứng ở hai bên nàng, hai huynh đệ vóc dáng tuy rằng nhỏ, nhưng rất cẩn thận giúp dìu tay nàng.

“Giúp ta đến sân đi một chút đi.”

“Nhưng là……” Hai huynh đệ lo lắng liếc mắt lẫn nhau một cái.

“Đừng lo lắng, ta chỉ là muốn ra bên ngoài hít thở không khí, không muốn ở mãi trong phòng, huống chi với cơ thể hiện tại của ta, cũng không khả năng chống đỡ lâu lắm.”

Hải Diêu làm sáng tỏ băn khoăn của hai huynh đệ, nói tiếng trấn an.

Tam ca thật đúng là hiểu biết nàng, biết nàng cho dù bị trọng thương, cũng tuyệt đối không thể nằm yên ở trên giường nghỉ ngơi, vì thế mới hạ miên dược trong dược của tỷ ấy, khiến tỷ ấy không muốn nằm yên ở trên giường nghỉ ngơi cũng không được.

“Được rồi, Hải Diêu tỷ, chúng ta chỉ đi một chút liền trở về nha. Phía trước có cái cửa, tỷ đi cẩn thận.”

Trương Chấn suy nghĩ, chỉ cần cẩn thận một chút hẳn là không có việc gì. Một mặt cẩn thận dìu nàng, mặt khác ra tiếng cảnh báo, hai người cẩn thận dìu nàng đi xuống thềm đá trước cửa. Trương Thắng thập phần thông minh, vội vàng lại chạy vào trong phòng, lấy cái ghế ra, giúp đỡ nàng ngồi xuống.

“Hải Diêu tỷ, thời tiết dần dần chuyển lạnh, thân thể tỷ hiện tại không khỏe, không thể ở ngoài trời lâu, vạn nhất cảm lạnh sẽ không tốt lắm, chúng đệ chỉ cho ở ngoài này một khắc chung (10phút) liền đi vào đấy.”

Trương Chấn lo lắng khuyên bảo. Bọn họ phụng mệnh lệnh tam ca, phải cẩn thận chăm sóc Hải Diêu tỷ đến khi tỷ ấy khỏi hẳn. Huống hồ Hải Diêu tỷ đối với bọn họ ân trọng như núi, hai huynh đệ bọn họ là thiệt tình xem nàng như người nhà mà đối đãi, đương nhiên sẽ có tâm trạng thập phần lo lắng đối với thân thể của nàng.

“Ta biết. Trương Chấn, ngươi mới mấy tuổi, sao lại giông dài giống lão nhân vậy.”

Hải Diêu không còn cách nào chỉ thở dài. Tuy rằng cao hứng có bọn họ làm bạn, nhưng là nếu hắn có thể im lặng một chút, không cần ở bên tai nàng lải nhải không ngừng, nàng chắc chắn càng vui vẻ.

“Hải Diêu tỷ……” Trương Chấn không hờn giận quát to.

“Được được được, hảo đệ đệ của ta, ta ngồi một lát, nhất định sẽ ngoan ngoãn trở về phòng.”

Hải Diêu xem như sợ hắn. Như thế nào nàng trước kia cũng chưa phát giác hắn dông dài như vậy? Tam ca thật đúng là tìm đúng người đến chăm sóc nàng, nhịn không được mà ai thán dưới đáy lòng.

Trương Thắng ở một bên nghe hai người đối thoại nhịn không được cười ra tiếng, nhìn thấy Hải Diêu tỷ hôm nay có tinh thần như vậy, hắn thật sự thật cao hứng.

Trương Chấn thấy đệ đệ nở nụ cười, lại nhìn bộ dáng bất đắc dĩ của Hải Diêu tỷ, chính mình cũng nhịn không được nở nụ cười. Nhìn đến Hải Diêu tỷ có thể giống như trước cùng bọn họ cười nói như vậy thật tốt.

“Ca…… Người kia!”

Trương Thắng đột nhiên kêu sợ hãi, ngón tay chỉ về hướng hai nam nhân không biết xuất hiện từ khi nào đang hướng về nơi này đi tới, trọng yếu hơn là, bọn họ thập phần nhìn quen mắt.

Trương Chấn nhìn lại, hai mắt bất giác kinh ngạc mở to khi nhìn thấy người đang tới, đang chuẩn bị kêu ra tiếng, lại bị một người nam nhân trong đó điểm trụ huyệt đạo, tính cả Trương Thắng bên kia cũng cùng bị đưa đi.

“Trương Chấn, Trương Thắng, làm sao vậy? Là ai đến?”

Hải Diêu thấy không ổn. Đột nhiên mất đi thanh âm của hai huynh đệ, hơn nữa trong không khí lộ ra một bầu không khí dị thường, nàng phút chốc đứng dậy, con mắt sáng trong suốt không có tiêu cự nhìn phía trước, hét lớn:

“Là ai? Vì sao không lên tiếng?”

“Ta nên gọi nàng là Đông Phương Kiệt, Triệu Linh, Đông Phương Hải Diêu, hay là vị hôn thê của ta?”

Nói xong chữ cuối cùng, eo nhỏ cũng theo người mà căng thẳng, ngay sau đó, thân thể nhỏ nhắn mềm mại vừa chuyển liền ngã vào trong ngực dày, xiêm áo dưới cũng tùy theo bị nâng lên.

“Đáng chết! Đã có chuyện gì xảy ra với hai mắt của nàng?”

Long Hạo Thiên từ chỗ tối quan sát trong chốc lát. Ban đầu không dám tin, đến bây giờ tự mình xác nhận, ngực mới nổi lên một cỗ đau đớn, không thể ngờ chuyện nàng bị mù này là thật, nhịn không được ở bên tai nàng gầm nhẹ.

“Ngươi là ai? Cái ngươi nói ta nghe không hiểu, ta cũng không quen biết ngươi, xin ngươi buông ra.”

Thân thể mềm mại hơi cứng, cưỡng chế khủng hoảng trong lòng. Trước khi mù nàng còn không phải là đối thủ của hắn, huống chi hiện tại hai mắt đã mù, bản thân nàng bị trọng thương, hiện nay, nàng chỉ có thể liều chết không thừa nhận.

“Đã như vậy rồi, nàng còn không thừa nhận?”

Khuôn mặt tuấn tú âm trầm, con ngươi đen tràn ngập lửa giận, gân xanh trên trán nổi lên, cánh tay ôm chặt eo nhỏ của nàng phút chốc càng chặt hơn, tiếng nói hùng hậu lạnh lẽo vang lên.

Bên hông đột nhiên căng thẳng, làm đôi mi thanh tú của nàng hơi nhướng, thân mình vốn đã suy yếu rốt cuộc chống đỡ không nổi nữa, một cỗ mắt hoa bao trùm, trước khi mất đi ý thức, vẫn quật cường phun ra:

“Ta…… Vốn…… không quen biết ngươi……”

Con ngươi đen nghiêm khắc nhìn chăm chú vào người nào đó đang hôn mê ở trong lòng hắn, hồi lâu mới hướng về Lưu Dũng ở phía sau hạ lệnh:

“Đem hai tiểu hài tử này mang theo cùng.”

Thân hình Cao lớn nhanh chóng biến mất, cũng không hề kinh động như khi đến, không người nào phát hiện.

“Làm sao bây giờ? Hải Diêu tỷ nhất định là bị Vương gia hung ác kia dọa, mới mê man ba ngày còn không có tỉnh lại thế này.”

Trương Thắng sợ hãi khóc nức nở lên. Nghĩ đến vẻ mặt sẵng giọng của nam nhân kia, lại nhìn đến bộ dáng Hải Diêu tỷ vẫn mê man bất tỉnh, hắn lại vô cùng lo lắng.

“Đó là bởi vì sau khi Hải Diêu tỷ hôn mê, Vương gia đều đúng ba canh giờ đút tỷ ấy uống dược. Đệ cũng không phải không biết, Hải Diêu tỷ chỉ cần uống dược do tam ca khai, sẽ ngủ tiếp. Vương gia cho mời đại phu đến xem qua, cũng không có việc gì.”

Trương Chấn tức giận liếc cái xem thường, cũng không ngăn cản đệ đệ ghé vào bên giường khóc, nếu có thể đem Hải Diêu tỷ làm ồn mà tỉnh cũng không tồi; Tuy rằng miệng hắn nói như vậy, nhưng là bất luận kẻ nào nhìn nàng mê man như vậy mà bảo không lo lắng thì đó là nói dối.

Nói về Tĩnh vương này, thật đúng là đáng sợ. Hai huynh đệ bọn họ vừa thấy Hải Diêu tỷ hôn mê ở trong lòng hắn, đã sớm bị hù chết, càng miễn bàn sau đó bị hắn trừng mắt, liền ngoan ngoãn thành thật phun ra hết thảy. Mà Vương gia này vừa nghe đến dược của Hải Diêu tỷ là Tam ca khai phương thuốc, lập tức đã kêu hộ vệ Lưu Dũng của hắn về Minh Nguyệt sơn trang tìm Thượng Quan trang chủ lấy phương thuốc; Mà Thượng Quan trang chủ kia cũng thật là ý tứ, sau khi hỏi rõ ràng tất cả, chẳng những hai tay dâng phương thuốc, còn chuẩn bị một đống dược liệu để Lưu Dũng mang về.

“Trương Thắng, đệ còn khóc nữa, giường của Hải Diêu tỷ sẽ ngập nước.”

Một đạo thanh âm mỏng manh vang lên, hai mắt của hai huynh đệ đồng thời sáng ngời, nhìn về phía giường.

“Hải Diêu tỷ, tỷ rốt cục cũng tỉnh!”

Hai tay Hải Diêu chống thân mình ngồi dậy, Trương Chấn vội vàng đem gối kê ở sau lưng nàng, để nàng có thể thoải mái mà ngồi dựa vào.

“Đây là đâu?”

Nếu nàng đoán không lầm, đây hẳn là nơi ở của Long Hạo Thiên.

“Nơi này là dinh thự của Vương gia, hắn nói trước kia tỷ đã tới. Hải Diêu tỷ, các người thật sự là vị hôn phu hôn thê sao?”

Trương Chấn tò mò hỏi, âm thầm đoán quan hệ của hai người. Vương gia nổi giận lên, bộ dáng đáng sợ kia đến hôm nay vẫn làm hắn còn sợ hãi. Hải Diêu tỷ thật đáng thương, cùng hắn là loại quan hệ này, cũng khó trách nàng lại chết cũng không thừa nhận.

“Không phải.”

Nàng không chút nghĩ ngợi liền một mực phủ nhận. Quả nhiên bị nàng đoán trúng, một đôi mắt sáng bất đắc dĩ nhắm lại, nàng đúng là vẫn trốn không khỏi lòng bàn tay hắn sao?

“Nàng xác định là không phải sao?”

Bỗng dưng, tiếng nói hùng hậu vang lên, hai huynh đệ vừa nghe đến thanh âm này, tự động nhường chỗ lui đến một bên góc.

Thân thể mềm mại của Hải Diêu chấn động, trợn to một đôi mắt vô thần, hai đấm bên cạnh người không khỏi nắm chặt.

“Hai người các ngươi đi xuống trước đi.”

Con ngươi đen thâm trầm liếc mắt hai huynh đệ đang nao núng trong góc, ra mệnh lệnh.

“Hải Diêu tỷ, tỷ…… Tự bảo trọng.”

Trương Chấn kéo đệ đệ, tuy rằng rất muốn ở lại, nhưng lại không dám cãi mệnh lệnh của Vương gia, khi rời đi vẫn lo lắng mà liên tiếp quay đầu.

Hai huynh đệ vừa đi, trong phòng tràn ngập một bầu không khí bức người, Long Hạo Thiên nhìn chăm chú vào cặp đôi mắt vốn nên sáng trong suốt động lòng người kia, giờ phút này lại chỉ là vô thần nhìn về phía trước, tầm mắt dừng trên dung nhan thanh lệ tái nhợt không có chút máu của nàng.

Sau khi nghe hai huynh đệ kia nói xong, mới biết được ngày ấy cũng may mắn đúng lúc Đông Phương Đường đi qua dưới núi, mới có thể cứu nàng một mạng, hai mắt nàng nhìn không thấy là vì ở gáy có ứ huyết(máu bầm), chỉ cần điều dưỡng tốt, liên tục dùng dược do chính Đông Phương Đường khai, sau ba tháng, ứ huyết trong đầu tất sẽ tan dần, đến lúc đó nàng tự nhiên sẽ thấy được. Chẳng qua, tuy nàng đại nạn không chết,nhưng thân mình lại bị thương rất nặng, nếu không phải ngày đó gặp được chính là thần y Đông Phương Đường, chỉ sợ hiện tại nàng đã sớm đi gặp Diêm Vương báo danh rồi.

Hôn mê hơn nửa tháng, người được cứu sống, nhưng nội thương rất nặng, ít nhất cũng phải tiêu tốn hơn nửa năm điều dưỡng, mới có thể hoàn toàn chữa khỏi thương thế; Nhưng là ít nhất nàng còn sống, hắn nên cảm tạ Đông Phương Đường đã kịp thời xuất hiện. Cánh tay dài duỗi ra, đem nàng đang không hề phòng bị ôm nhanh vào trong lòng, cảm nhận được người nào đó trong lòng đang yếu ớt, một cỗ không tha hung hăng vùng khỏi hắn, hai tay không khỏi ôm chặt hơn.

“Ngươi lại muốn làm ta hôn mê lần nữa sao?”

Người trong lòng cũng không chống cự nhiều, hoặc là do nàng vô lực chống cự. Nàng mãnh liệt hoài nghi ý đồ của hắn, nàng cũng không muốn lại hôn mê nữa.

“Nàng còn không thừa nhận chính mình là Đông Phương Kiệt sao? Vị hôn thê của ta?”

Long Hạo Thiên đột nhiên tâm tình tốt, con ngươi đen mỉm cười dừng ở trên người nàng, bàn tay to thương tiếc khẽ vuốt qua ngũ quan khéo léo của nàng.

“Ta không phải vị hôn thê của ngươi, các hạ xin đừng nhận loạn thê tử.”

Đôi mi thanh tú của nàng nhướng lên, quay mặt qua chỗ khác, làm như không muốn hắn đụng chạm nhiều.

Con ngươi đen nguy hiểm nheo lại, không bỏ qua phản kháng của nàng, nâng cằm nàng lên, hơi thở ấm áp phất trên mặt hắn, ở bên tai nàng lạnh lùng thấp giọng nói:

“Chuyện này đại ca nàng Đông Phương Lăng hẳn là biết, có cơ hội nàng không ngại đến hỏi hắn chứ. Mà nói đi cũng phải nói lại, Ngọc Diện thần bộ Đông Phương Kiệt, chẳng những không chết, còn nhanh chóng biến hóa thành nữ nhi, tội khi quân này, chỉ sợ Đông Phương quý phủ sắp tới cũng trốn không thoát.”

“Ngươi uy hiếp ta?”

Kiều nhan thanh lệ của Hải Diêu thắt chặt, đôi môi nhếch, giọng điệu nén giận.

“Không phải uy hiếp, chỉ là nói sự thật cho nàng thôi.”

Tiếng nói hùng hậu hàm chứa một chút ác ý. Nhìn người trong lòng, cho dù là tức giận, trên mặt thanh lệ vẫn tái nhợt không có chút máu như trước, con ngươi đen liền nổi lên một cỗ không đành lòng — nàng rốt cuộc bị thương nặng đến mức nào?

“Ngươi muốn thế nào?”

Nàng thất bại nhỏ giọng. Nàng không thể để hơn trăm mạng người của Đông Phương quý phủ cùng chịu tội với nàng.

“Nàng hẳn là biết ta muốn cái gì, chỉ cần nàng thừa nhận nàng là vị hôn thê của ta.”

Hắn không chỉ nói qua một lần, chỉ cần nàng thật sự là thân nữ nhi, thì nàng tuyệt trốn không khỏi lòng bàn tay hắn. Huống chi hai người sớm có hôn ước, nàng thừa nhận cũng vậy, không thừa nhận cũng vậy, đời này nàng là trốn không thoát được.

“Xem ra, ta tựa hồ là không có lựa chọn nào khác.”

Nàng tức giận nói. Loại bị người quản chế, mặc người xâm lược này, chỉ sợ từ giờ trở đi, nàng muốn không quen cũng khó.

“Đúng vậy. Vị hôn thê của ta.”

Nói vừa xong, môi lửa nóng nhanh chóng chế trụ môi mềm mại của nàng, bức bách nàng chỉ có thể chấp nhận, mại đến khi nàng thở hồng hộc, suýt nữa không vận khí lên được, hắn mới không đành lòng mà buông nàng ra.

Hải Diêu vô lực thở dốc ở trong lòng hắn, nam nhân này hiện tại thấy nàng mắt mù, chiếm hết tiện nghi của nàng sao?

“Còn nhớ tình huống lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không? Lúc ấy nàng đang ngâm ôn tuyền, đối với việc trị liệu nội thương rất có ích, với thân thể suy yếu hiện tại của nàng, mặc dù không nên phao lâu lắm, nhưng mỗi ngày ngâm hai khắc(30phút), hẳn là có thể, tin chắc sẽ giúp ích rất lớn cho nội thương của nàng.”

Mày rậm nhíu chặt, bàn tay to khẽ vỗ lưng nàng, lo lắng vì bộ dáng vẫn suyễn không ngừng của nàng. Hắn không thích bộ dáng yếu đuối hiện tại của nàng, hắn thưởng thức là người luôn dùng giọng điệu trào phúng nói chuyện với hắn, tinh thần sáng láng Đông Phương Kiệt, mà không phải Đông Phương Hải Diêu hiện tại nhu nhược không chịu nổi này.

“Ngươi…… Từ khi nào…… Bắt đầu hoài nghi ta là nữ tử?”

Hải Diêu hơi suyễn hỏi. Vấn đề này từng làm cho nàng kinh hãi run lên hồi lâu, nàng tự nhận che dấu rất khá, chưa từng có người phát hiện ra, vì sao lại bị hắn nhìn thấu?

“Còn nhớ đêm đó nàng cùng Thành Cương đi vào trong vương phủ lùng bắt Đồ Tể không, khi nàng rời đi đã phát ra tiếng cười trào phúng, rất giống tiếng cười của nữ tử đêm trăng tròn hôm đó ta gặp phải trong hồ ôn tuyền, cho nên ta mới bắt đầu hoài nghi nàng. Sau đó nàng lại dịch dung giả trang thành Triệu Linh, trúng độc của La Sát, ta phát giác sau vai trái của nàng có bớt hình bán nguyệt, sau tai có một nốt ruồi son nhỏ, tất cả đều chứng thật điều ta đoán lúc trước.”

Con ngươi đen thâm thúy nhìn chăm chú vào người trong lòng, một tay lưu luyến trên gương mặt khéo léo của nàng, tay còn lại thì đang khẽ vuốt lưng nàng.

Hải Diêu nghe vậy kinh ngạc trợn to hai mắt vô thần, không ngờ cái khiến thân phận nàng bại lộ lại là bớt trên người nàng! Nàng bất đắc dĩ thở dài.

“Ngày ấy,nàng rớt xuống từ vực sâu vạn trượng, vì sao lại không chết?”

Hắn thập phần cảm tạ ông trời cho nàng còn sống, nhưng lại thật sự tò mò. Theo lý thuyết rớt xuống vực sâu vạn trượng, hẳn là không thể giữ được mạng sống, sao nàng có thể tránh được một kiếp này?

“Khi La Sát kéo ta xuống vách núi, độc trên người ta đồng thời cũng phát tác. Ta cố ép chính mình thanh tỉnh, rút trường kiếm đâm lên người nàng ta, rồi dùng mũi kiếm đâm vào vách đá, thuận thế làm chậm lại tốc độ rơi xuống của ta, mãi đến khi ta chống đỡ không được nữa mới thôi.”

Lúc ấy nàng vốn tưởng rằng chính mình không có khả năng giữ được mạng sống, không ngờ khi nàng mở mắt ra, đã là chuyện hơn nửa tháng sau rồi. Nàng còn nhớ rõ khi mở mắt ra, thì thấy bộ dáng tam ca nhẹ nhàng thở ra, mới biết chính mình đã trở về từ quỷ môn quan rồi.

“Thì ra là thế.”

Cái này cuối cùng hắn cũng hiểu được. Ban đầu hắn cũng từng hoài nghi cho dù Đông Phương Đường y thuật trác tuyệt đi chăng nữa cũng sao có thể cứu được một người không có khả năng giữ được mạng sống; Thì ra là nàng dùng kiếm để làm chậm lại tốc độ rơi, nếu là nàng không đúng lúc làm như vậy, người từ vách núi đen thẳng tắp rơi xuống, chắc chắn là không có khả năng giữ được mạng sống.

“Vậy làm sao ngươi lại biết là ta không chết, còn tìm được đến Minh Nguyệt sơn trang này?”

Lần này nàng đại nạn không chết, ba vị huynh trưởng cũng thừa cơ hội này tuyên bố với người bên ngoài tin tức Đông Phương Kiệt đã chết, để cho Đông Phương Kiệt vĩnh viễn biến mất, còn thân phận Đông Phương Hải Diêu của nàng, không ngờ cũng lại bị hắn nhìn thấu.

“Bởi vì Đông Phương Lăng nói một câu, làm cho lòng ta sinh hoài nghi.”

“Nói cái gì?”

Nàng thập phần tò mò, lần tới thấy đại ca, nhất định phải thật tốt mà cười nhạo hắn một phen.

“Hắn nói khi Đông Phương Đường phát hiện thi thể của nàng, thì đã sớm có mùi, cho nên lập tức đem thi thể đốt thành tro cốt mang về Đông Phương phủ ở Lạc Dương. Chiếu theo lẽ thường, cho dù thi thể đã có mùi, cũng nên bỏ vào quan tài mang về, không nên khinh suất mà thiêu hủy. Đây không phải đả làm cho ta hoài nghi rằng hắn là muốn che dấu sự thật sao.”

Nhờ điểm này làm hắn hoài nghi, mới sai người ngầm điều tra hành tung của Đông Phương Đường, khi điều tra đến Minh Nguyệt sơn trang. Quả nhiên không ngoài dự liệu của hắn, chỉ có thể nói người của Đông Phương phủ xác thực không đơn giản, còn muốn dùng chiêu này để lừa dối, đáng tiếc bọn họ xem nhẹ hắn, mới để hắn có thể phát hiện chân tướng như vậy.

Nghe đến đây, quả nhiên là Hải Diêu không còn lời nào để nói. Nam nhân này quả thật là một người tâm tư kín đáo, không bỏ qua một chi tiết nhỏ nào, nghĩ đến khốn cảnh trước mắt của chính mình, thật đúng là xác minh lời nói lúc trước của hắn, khó thoát khỏi lòng bàn tay hắn.

“Mệt mỏi không? Nàng mê man ba ngày, chưa dùng bữa, hay là ăn chút gì trước rồi hãy ngủ tiếp?”

Long Hạo Thiên dừng lại ở hai tròng mắt hơi hạ của người trong lòng, trên khuôn mặt nhỏ nhắn thanh lệ tràn đầy ủ rũ, ôn nhu thấp giọng hỏi.

“Không cần, ta không muốn ăn, chỉ là cảm thấy thực mệt mỏi.”

Giọng nói nàng nhỏ bé yếu ớt. Đã nói lâu như vậy, với thể lực hiện tại của nàng, đã sắp chống đỡ không được.

Mày rậm hơi nhướng, mặc dù lo lắng,nhưng vẫn mềm nhẹ đặt nàng lên giường, mà nàng cơ hồ là đầu vừa đặt lên gối liền ngủ say. Cẩn thận đem chăn phủ gấm đắp lên người nàng, càng nhìn sắc mặt tái nhợt của nàng càng lo lắng, thời gian nàng ngủ so với lúc thanh tỉnh có khi còn dài hơn, nếu không phải đã thỉnh đại phu đến xem, mấy lần cam đoan là vì thân mình hiện tại của nàng quá yếu mới có thể như vậy, hắn đã sớm sai người tìm Đông Phương Đường về đây rồi.

Thật sâu dừng ở khuôn mặt đang ngủ của nàng hồi lâu khuôn mặt tuấn tú ngưng trọng mới rời đi.

“Tiểu thư, người tỉnh rồi sao, có muốn ăn chút gì đó hay không? Vương gia có dặn dò, sau khi người tỉnh lại, nhất định phải cho người ăn một chút gì đó mới được.”

Khi Hải Diêu mở mắt ra lần nữa, còn chưa kịp phản ứng gì, lập tức được người dìu ngồi lên. Người nọ còn cẩn thận đem gối đầu để ở phía sau nàng, khiến nàng có thể thoải mái dựa vào mà ngồi.

“Ngươi là ai? Vì sao lại gọi ta là tiểu thư?” Nàng hỏi thanh âm xa lạ này.

“Tiểu thư, ta gọi là Hạnh Hoa, là người Vương gia từ trong vương phủ điều riêng tới hầu hạ tiểu thư.”

Oa! Bộ dạng của cô nương này vậy mà so với quận chúa còn đẹp hơn, tuy rằng cặp mắt trong suốt mê người kia tạm thời không nhìn thấy, nhưng nhìn nàng ấy cả người da dẻ tuyết trắng khéo léo, càng miễn bàn đến ngũ quan tinh xảo tuyêt mỹ của nàng ấy, đặc biệt nhất là trong ánh mắt nàng ấy có một cỗ anh khí, làm cho cái đẹp của nàng ấy còn mang theo một cỗ độc đáo ý nhị.

Nàng lớn đến tận hôm nay vẫn chưa gặp qua một người đẹp như vậy, cũng khó trách Vương gia lại động tâm với nàng ấy.

“Ta không cần nha hoàn, ta có thể tự mình làm.”

Đôi mi thanh tú nhíu chặt, nàng chỉ là tạm thời mù mà thôi, cũng không phải là một phế nhân.

“Nàng cần. Trừ phi nàng hy vọng tự ta cống hiến sức lực của mình để tắm rửa thay quần áo cho nàng, ta thì rất vui lòng, chỉ sợ nàng không dám.”

Tiếng nói hùng hậu hàm chứa trêu tức vang lên quanh mình, thân hình cao lớn của Long Hạo Thiên đã đi đến cạnh giường.

“Hạnh Hoa, ngươi lui xuống trước đi, đem dược thiện** mà tiểu thư phải ăn bưng lên đây.”

**dược thiện : thức ăn bằng thuốc.

“Vâng.” Hạnh Hoa trộm ngắm hai người liếc mắt một cái, nhanh chóng rời đi.

“Suy nghĩ sao rồi, hiện tại quyết định có cần nha hoàn hay không?”

Thân hình cao lớn tự động ngồi xuống ở bên giường nàng, con ngươi đen thâm thúy ôn nhu dừng ở nàng, khóe môi mang một chút cười.

Hải Diêu trả lời là — quay mặt qua chỗ khác, âm thầm sinh hờn dỗi, chán ghét tình thế trước mắt thân bất do kỷ*** này.

***thân bất do kỷ : không theo ý mình.

“Nhẫn nại một chút, dù sao hai mắt của nàng còn phải mất một đoạn thời gian nữa mới có thể bình phục, trong khoảng thời gian này vẫn cần phải có người ở bên cạnh giúp nàng.”

Giúp nàng vén sợi tóc xòa ở một bên ra sau tai, bàn tay to khẽ vuốt mái tóc đen mềm mại của nàng, mà nàng cũng không có phản kháng, ý cười trong con ngươi đen càng sâu sắc.

Khi Hạnh Hoa lại gõ cửa tiến vào, nhìn thấy cảnh tượng này, đáy lòng nhịn không được tán thưởng: Vương gia cao lớn tuấn tú rất xứng với tiểu thư thanh lệ mềm mại, thật đúng là một bức họa đẹp nhất thế gian! Nhất là giờ phút này đáy mắt Vương gia chứa nhu tình là nàng chưa bao giờ gặp qua. Sau khi nàng hồi vương phủ, nhất định phải nói cho mọi người tin tức tốt này mới được.

“Vương gia, cháo tổ yến đã tới.”

“Giao cho ta đi, dược của tiểu thư thì trễ một chút hãy uống. Ngươi lui xuống trước đi.”

Tiếp nhận cháo tổ yến Hạnh Hoa bưng tới, Long Hạo Thiên cẩn thận dặn dò. Nàng vừa mới tỉnh, cũng không muốn để nàng lại ngủ, tuy rằng nói nàng hiện tại cần nghỉ ngơi nhiều, nhưng là ngủ đã lâu rồi.

“Ăn cháo đi.”

Dùng thìa múc cháo lên, thổi nguội một chút, đưa đến bên miệng nàng, ý bảo nàng há mồm ra.

Hải Diêu do dự một chút, mới không tình nguyện há miệng, trong lòng biết người này cố chấp, xem tình trạng suy yếu hiện tại của nàng, vẫn là chừa một chút khí lực, không phản kháng thì tốt hơn.

“Nàng bị thương nặng như vậy, vì sao Đông Phương Đường không ở bên cạnh chiếu cố nàng, mà lại để nàng một mình ở lại Minh Nguyệt sơn trang, chỉ để cho hai tiểu hài tử ở cùng nàng? Đây không phải thật rất không hoàn thành trách nhiệm rồi sao.”

Đông Phương Đường thân là huynh trưởng của nàng, lại là một đại phu, làm sao có thể bỏ lại muội muội bị thương nặng! Chẳng lẽ hắn một chút cũng không lo lắng sao?

“Tam ca có việc gấp khác, mới có thể rời đi, chờ hắn xử lý sự tình tốt rồi sẽ gấp gáp trở về chiếu cố ta. Nếu ngươi ngại chiếu cố người bị thương nặng như ta rất phiền toái, sao không để ta về Minh Nguyệt sơn trang đi?”

Trong lòng nàng kỳ thật cũng rất ngạc nhiên, rốt cuộc là chuyện gì có thể làm Tam ca luôn luôn tao nhã hiền lành vội vã rời đi.

“Nàng nghĩ cũng đừng nghĩ nữa. Đừng quên nàng là vị hôn thê của ta, tương lai là Tĩnh vương phi. Từ nay về sau, nàng muốn ở đâu, trừ phi là ta cho phép, nếu không nàng thế nào cũng đừng mong đi.”

Khuôn mặt tuấn tú của Long Hạo Thiên trầm xuống, khí phách tuyên bố. Từ giờ trở đi, nàng tốt nhất là sớm nhận rõ thân phận chính mình một chút.

“Tĩnh vương phi? Chỉ sợ ta trèo cao không nổi.”

Hải Diêu hừ lạnh, nổi bật một cỗ kháng cự, dừng lại, không muốn ăn tiếp.

“Loại lời nói này, tốt nhất đừng để ta nghe được lần nữa.”

Hắn cảnh cáo nói, con ngươi đen híp lại, cánh tay dài duỗi ra, mạnh mẽ ôm thân mình gầy yếu của nàng vào trong lòng, múc thìa cháo, đưa đến bên miệng nàng, bức nàng ăn.

Tính tình Hải Diêu cũng rất quật cường, liều chết mím môi, không chịu mở ra.

Thấy thế, ngực Long Hạo Thiên lửa giận dâng lên, giọng điệu lạnh lẽo ở bên tai nàng nhẹ giọng uy hiếp.

“Nàng muốn tự mình há mồm, hay là muốn ta dùng miệng giúp nàng? Tự nàng chọn đi.”

Nghe vậy, thân mình Hải Diêu cứng đờ, hai gò má tái nhợt vì xấu hổ mà nổi lên một chút đỏ ửng, làm cho con ngươi đen của Long Hạo Thiên vẫn luôn nhìn chăm chú vào nàng cũng trở nên thâm trầm.

Rất sợ hắn thật sự sẽ hành động, Hải Diêu bị bắt há mồm, tiếp theo tức bị đút một miếng cháo vào.

“Thật sự là đáng tiếc, ta đang chuẩn bị lấy miệng giúp nàng, không ngờ nàng thay đổi chủ ý nhanh như vậy.”

Miệng hắn tán tỉnh, làm cho hai gò má nàng phút chốc nổi một tầng hồng, trên kiều nhan thanh lệ tăng thêm một chút tuyệt sắc. Lúc này, Long Hạo Thiên không hề khắc chế chính mình, cúi người áp chặt môi mềm mại của nàng, lưỡi trơn trượt thâm nhập ngọt ngào của nàng, nếm cả tư vị của nàng, cuốn lấy cái lưỡi thơm tho của nàng, khiến nàng không thể không hưởng ứng theo hắn, mãi đến khi nàng sắp không thở nổi, tay nhỏ bé hơi đánh vào đầu vai hắn, như vậy hắn mới buông nàng ra.

“Thể lực của nàng quá kém, bất quá có thể huấn luyện.”

Bàn tay to khẽ vuốt lưng nàng, giúp nàng thuận khí, tay kia thương tiếc khẽ vuốt hai gò má phiếm hồng của nàng. Hắn không ngại về sau đều dùng phương thức này khiến cho trên dung nhan tái nhợt của nàng đỏ bừng lên.

Nghe thêm một chút! Nam nhân này nói cái gì vậy! Không khỏi rất được một tấc lại muốn tiến một thước rồi.

“…… Ngươi…… Không cần được tiện nghi còn khoe mẽ.”

Hai tròng mắt nàng nhắm chặt, thở hồng hộc, mỏng manh phát ra tiếng động kháng nghị.

“ Hải Diêu, nàng có biết ta vui mừng bao nhiêu khi biết nàng còn sống không?”

Tiếng nói hùng hậu hàm chứa một chút áp lực, không hiểu sao lại khơi mào tình cảm khác thường ở ngực nàng, lửa nóng cũng theo lời nói của hắn phát ra, ở bên tai nàng lại hạ cái hôn nhẹ.

“Hải Diêu…… Hải Diêu……”

Hắn càng không ngừng gọi tên nàng, cùng với không ngừng hạ những cái hơn nhẹ xuống, mỗi một tiếng đều ẩn chứa cảm tình dày đặc hơn, làm ngực nàng mạnh chấn động, giống như nghe được tiếng gì vỡ ra từ chỗ sâu nhất nào đó dưới đáy lòng.

Nàng phát giác chính mình cũng không thể lại trở lại lúc ban đầu thờ ơ đối với hắn, một tiếng thở dài nhẹ đến không thể nghe thấy từ trong miệng nàng phát ra, hai tay chủ động ôm lấy thắt lưng hắn.

Con ngươi đen toát ra một chút mừng như điên! Khó được nàng chủ động như vậy, có phải chứng minh rốt cục nàng cũng thừa nhận quan hệ của hai người bọn họ rồi không? Hai tay gắt gao ôm chặt người trong, khóe môi gợi lên một chút tươi cười thỏa mãn.

Đông Phương Hải Diêu, thê tử của hắn.

Hải Diêu, nàng có biết ta vui mừng bao nhiêu khi biết nàng còn sống không?

Không thể không thừa nhận, những lời này của hắn đã làm tim nàng đập thình thịch, mỗi khi nhớ tới, đều làm tâm tình của nàng kích động không thôi.

“Hải Diêu tỷ.”

Tình cảm của hắn chấp nhất cuồng bá, cũng không buông tha cho sự trốn tránh của nàng, nhưng cũng làm nàng không biết nên đối mặt như thế nào.

“Hải Diêu tỷ.”

Nàng sớm biết ngày nào đó khi chân tướng bị vạch trần, hắn sẽ không bỏ qua cho mình, nhưng cũng không nên giống như loại cục diện trước mắt này khiến cho nàng không thể động đậy, khiến cho nàng không có đường chống đỡ.

“Hải Diêu tỷ!”

Rồi đột nhiên một tiếng kêu nhỏ, cùng với cánh tay trái bị lay động, cuối cùng cũng mang tâm thần đang dao động của nàng trở lại.

“…… Trương Chấn…… Có việc sao?”

Ánh mắt không hề có tiêu cự của nàng hướng về phía bên trái, buồn bực hỏi.

“Hải Diêu tỷ, tỷ không sao chứ? Đệ đã gọi tỷ vài tiếng, nhưng tỷ cũng không nghe được.”

Trương Chấn lo lắng nhìn nàng rõ ràng thất thần, Hải Diêu tỷ giống như đang có tâm sự.

“Phải không? Có thể là ta đang suy nghĩ chuyện gì đó. Có việc gì sao?”

Khóe miệng nhếch lên một chút cười, hai tròng mắt hơi nhắm, ngầm bực chính mình không nên bị nam nhân kia ảnh hưởng.

Trương Chấn nhìn nàng một hồi, xác định nàng không có việc gì, thế này mới yên tâm, một lần nữa cầm lấy bánh quế hoa đã ăn được một nửa lại cắn mấy miếng, mơ hồ không rõ mà nói:

“Hải Diêu tỷ, kỳ thật lúc đầu chúng đệ đều thực lo lắng Vương gia sẽ bắt nạt tỷ, nhưng sau đó, chúng đệ lại phát hiện cái Vương gia kia là thật tâm đối tốt với tỷ, chăm sóc tỷ rất chu đáo, vậy nên chúng đệ mới yên tâm.”

Trương Chấn vừa ăn bánh quế hoa, vừa nói ra kết quả mà hai huynh đệ bọn họ đã quan sát.

“Đúng vậy, Hải Diêu tỷ, bởi vì bộ dáng Vương gia kia thoạt nhìn thật hung ác, hơn nữa hắn còn dọa tỷ ngất.”

Trương Thắng mỗi lần nghĩ đến kia một màn kia liền cảm thấy sợ hãi. Hải Diêu tỷ đáng thương.

Hải Diêu nhưng cười không nói, lười đi sửa đúng hắn. Nàng không phải bị nam nhân kia dọa ngất, là thân thể nàng rất suy yếu mới bị hôn mê thôi.

Đột nhiên, nàng nhớ tới một chuyện, việc này nàng vẫn treo ở trong lòng, hôm nay cuối cùng cũng nhớ, vì thế hỏi hai huynh đệ miệng luôn bận rộn này.

“Đúng rồi, ta vẫn quên hỏi các đệ, sao tam ca lại tìm các đệ đến chỗ này?”

Người nào không chọn, vì sao lại chọn hai huynh đệ này? Chẳng lẽ tam ca biết quan hệ của nàng với bọn họ? Mới có thể tìm được sao?

“…… Nha…… Có thể là bởi vì lúc trước Hải Diêu tỷ an bài chúng đệ ở gò đồi thành Long Phượng Lâu để hỗ trợ việc gặp tam ca, nên tam ca mới biết chúng đệ là do tỷ an bài đến, mới tìm chúng đệ giúp đỡ.”

Trương Chấn nghiêng đầu nhướng mi suy nghĩ một chút, hẳn là nguyên nhân này. Còn nhớ rõ khi hai huynh đệ bọn hắn biết tứ ca biến thành tứ tỷ, lúc ấy hai người đã bị chấn động lớn bao nhiêu.

“Thì ra là thế.”

Quả nhiên! Tam ca biết quan hệ của nàng cùng hai huynh đệ, mới có thể tín nhiệm bọn họ.

“Hai người các ngươi, đừng luôn ở trước mặt tiểu thư nói xấu Vương gia của chúng ta, Vương gia là thật tâm đối tốt với tiểu thư.”

Hạnh Hoa bưng một mâm bánh quế hoa đẩy cửa đi vào, nàng vừa đến bên ngoài chợt nghe thấy hai tiểu tử này thật to gan dám phê bình Vương gia không tốt, cũng không ngẫm lại hiện tại là đang ở địa bàn của ai, nếu tiểu thư chịu ảnh hưởng của bọn họ thì không cần đến Vương gia trách phạt hai huynh đệ này, Hạnh Hoa nàng cũng sẽ là người đầu tiên không tha cho bọn hắn.

Hai huynh đệ nhìn nhau, cho nhau cái thè lưỡi bướng bỉnh. Vẫn là không nên trêu chọc Hạnh Hoa tỷ tức giận tốt hơn, để tránh về sau đều không được ăn món ngon.

“Tiểu thư, sao người không ăn chút bánh quế hoa nào vậy? Đây là do Hạnh Hoa làm riêng cho người ăn nha.”

Hạnh Hoa đem một mâm bánh quế hoa đặt lên bàn, hai mắt của hai huynh đệ trong nháy mắt liền tỏa sáng, dưới sự nhìn chằm chằm của Hạnh Hoa mới không dám có hành động gì, chỉ có thể thèm nhỏ dãi nhìn bánh quế hoa trước mặt mùi đã tỏa ra bốn phía.

“Ta không có khẩu vị gì, các người ăn cũng được.”

Nàng nhướng mi nhạt nói, một tay khẽ vuốt ngực thỉnh thoảng co rút đau đớn, trên mặt thanh lệ tái nhợt hơi lộ ra đau đớn.

“Tiểu thư, không phải người lại không thoải mái chứ?”

Hạnh Hoa phát hiện sự khác thường của nàng, lo lắng đi đến bên giường, khẩn trương nhìn nàng.

Hải Diêu cười khổ. Với thương thế của nàng cơ hồ có thể một chân bước vào quỷ môn quan, cũng đã tĩnh dưỡng được thời gian một tháng ngắn ngủi, so với khoảng cách tam ca dự đoán nửa năm thì còn năm tháng thời gian, vừa nghĩ đến nàng phải mang theo thân mình gầy yếu này lâu như vậy, liền cảm thấy thống khổ vạn phần.

“Hải Diêu tỷ, không phải là nội thương của tỷ lại đau nữa chứ?”

Hai huynh đệ này cũng bất chấp bánh quế hoa, vây quanh ở bên giường nàng với vẻ mặt sốt ruột.

“Ta không sao, các người cũng đừng lo lắng.”

Trên mặt tái nhợt mạnh xả ra một nụ cười, cho dù không nhìn thấy ba người, cũng biết được bọn họ tuyệt đối sẽ mang vẻ mặt lo lắng nhìn nàng.

“Đã xảy ra chuyện gì?”

Long Hạo Thiên vừa bước vào trong phòng, đã thấy ba người vây quanh ở bên giường Hải Diêu, tất cả đều là vẻ mặt lộ vẻ ưu sắc.

“Tham kiến Vương gia.” Hạnh Hoa vừa nhìn thấy hắn liền cúi người, cuống quít vội la lên:“Là nội thương của tiểu thư lại đau, chúng ta thực lo lắng.”

Nghe vậy, mày rậm của Long Hạo Thiên nhíu chặt, bước đi đến trước giường, hai huynh đệ thức thời nhanh chóng nhường chỗ.

“Rất đau sao?”

Nhìn chăm chú vào kiều nhan tái nhợt của nàng, đôi mi thanh tú thống khổ nhanh nhướng lên, quan tâm hỏi.

“Ta không sao.”

Nàng vẫn là trả lời câu ban nãy. Khi đối mặt với hắn, sẽ không nhịn được mà nhớ tới lời hắn nói, làm nàng không thể lạnh lùng đối với hắn.

Con ngươi đen dừng ở nàng hồi lâu, thình lình, cánh tay sắt duỗi ra, trong tiếng kinh hô kinh ngạc của nàng, hắn đã bế nàng, đi nhanh ra ngoài, suốt dọc đường đi là tiếng quát tháo nhỏ bé yếu ớt của Hải Diêu.

“Long Hạo Thiên, rốt cuộc ngươi muốn đưa ta đi đâu……”

“Long Hạo Thiên, rốt cuộc ngươi muốn đưa ta đi đâu……”

Bị hắn đột nhiên ôm ra khỏi phòng, Hải Diêu một tay vỗ ngực co rút đau đớn, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt tựa vào cổ hắn, suy yếu hỏi.

“Mang nàng đi ngâm trong hồ ôn tuyền, nước suối nơi đó đặc biệt chữa thương hiệu quả, nhất là rất thích hợp nhất với loại nội thương này của nàng.”

Cước bộ của Long Hạo Thiên không ngừng, đi nhanh đến hồ ôn tuyền sau viện, trong lòng ôm nàng rõ ràng gầy yếu, vì sức nặng chỉ như lông chim kia mà thập phần bất mãn, con ngươi đen thương tiếc chăm chú nhìn vào khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng đang đau đớn đến nhíu chặt.

Rất nhanh, bọn họ đã đi vào hồ ôn tuyền sau hậu viện; Hắn ôm nàng ngồi ở trên viền đá xung quanh hồ, liền động thủ tự thoát y bào trên thân mình.

“Ngươi đang làm cái gì?”

Nàng tựa hồ nghe âm thanh rất tốt, hắn sẽ không là muốn……

“Cùng nàng ngâm ôn tuyền.”

Thân hình cao lớn toàn thân trần trụi đi về phía nàng, ở trước mặt nàng hơi cúi người, bàn tay hướng vào vạt áo nàng, chuẩn bị tự mình động thủ giúp nàng thoát y sam.

“Ta không cần! Ta có thể tự làm. Nếu không, nếu ngươi lo lắng, cũng có thể tìm Hạnh Hoa đến giúp ta.”

Đẩy tay hắn ra, cho dù hiện tại nàng không nhìn thấy, nhưng là vừa nghĩ đến bộ dáng hắn giờ phút này toàn thân trần trụi, trên kiều nhan tái nhợt vẫn không thể ức chế mà hiện lên hai mạt đỏ ửng.

“Chúng ta là vị hôn phu hôn thê, nên để tự ta giúp nàng, ta không yên tâm giao nàng cho người khác, hiện tại hai mắt nàng không nhìn thấy, vạn nhất té xỉu thì phải làm sao?”

Con ngươi đen lửa nóng nhìn chăm chú vào khuôn mặt nhỏ nhắn đang quẫn bách vì xấu hổ của nàng, hắn phát giác tầm mắt chính mình càng lúc càng không thể rời khỏi người nàng, nhất là giờ phút này, nàng xuất hiện thẹn thùng hiếm có như vậy, lại càng khiến hắn mê muội thật sâu.

“Ta không ngâm, ta muốn trở về phòng.”

Nàng phút chốc đứng dậy, tay nhỏ bé vỗ ngực đau đớn, chưa đi được vài bước, một cỗ choáng váng bao trùm lên, thân mình đột nhiên mềm nhũn, ngay sau đó, lập tức ngã vào một bộ ngực dày rộng trần trụi.

Khi Hải Diêu lại tỉnh lại, đã là một khắc chung (10phút) sau. Lúc nàng phát hiện cả người mình trần trụi, rúc vào trong một bộ ngực cũng đồng dạng trần trụi thì cho dù hiện tại hai mắt nàng không nhìn thấy, nhưng vẫn không muốn mở mắt ra, lựa chọn không nói một câu, trầm mặc tựa vào trong lòng hắn.

“Tỉnh rồi?”

Long Hạo Thiên sâu sắc nhận thấy được nàng đã thanh tỉnh, con ngươi đen mỉm cười, biết nàng giờ phút này không muốn mở mắt, là không biết nên như thế nào đối mặt với hắn sao; Bàn tay to khẽ vuốt qua đường cong mềm nhẵn xinh đẹp trên thân nàng, cúi người không ngừng hôn nhẹ lên kiều nhan thanh lệ của nàng, cuối cùng lưỡi nóng bỏng dừng lại ở trên môi hồng phấn mềm mại của nàng, còn tay kia nhẹ đặt trước ngực rất tròn của nàng.

“Đủ chưa?”

Hải Diêu thở gấp không ngừng, tay nhỏ bé kéo bàn tay to trước ngực xuống, lại bị hắn giữ chặt, trên khuôn mặt nhỏ nhắn thanh lệ lại có mạt quẫn bách xấu hổ, còn có thêm không biết làm sao, nhếch môi phấn hồng khẽ run.

Con ngươi đen thật sâu nhìn chăm chú vào nàng hồi lâu, đem thân thể mềm mại trong lòng ôm chặt, hơi thở ấm áp thổi qua bên tai nàng.

“Ta không bức nàng, nhưng chúng ta nhất định sẽ trở thành vợ chồng, nàng phải nhanh chóng quen với đụng chạm của ta mới được.”

Câu trả lời của nàng là nhắm hai mắt lại, không thèm nhắc lại, đầu tựa vào cổ hắn.

Con ngươi đen của Long Hạo Thiên khó lường dừng ở khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của nàng, biết nàng lựa chọn lấy loại phương thức trầm mặc này để trốn tránh; Hắn có thể cho nàng thời gian để thích ứng quan hệ lẫn nhau, nhưng cho tới bây giờ hắn chưa từng là người có kiên nhẫn, khi hắn hết kiên nhẫn, cho dù phải dùng sức mạnh hay thủ đoạn, hắn cũng nhất định phải có được nàng.

Hải Diêu là bị bừng tỉnh.Vì trong lúc ngủ say nàng mẫn cảm nhận thấy được cổ tay mình tựa hồ bị người cầm, bên cạnh có người đang chăm chú nhìn nàng; Khi nàng mở mắt ra đồng thời có một đạo thanh âm ôn hòa quen thuộc cũng đồng thời vang lên bên tai nàng.

“Tiểu muội, muội tỉnh rồi?”

“Tam ca.”

Hải Diêu kinh hỉ la lên, ngồi ngay dậy, ập về phía phát ra thanh âm, một đôi cánh tay có lực hợp thời ôm lấy nàng.

“Nhìn muội ở đây được chiếu cố rất khá, ta an tâm.”

Trên khuôn mặt tuấn tú tao nhã của Đông Phương Đường có mạt yên tâm cười. Khi hắn chạy về Minh Nguyệt sơn trang, biết nàng bị Long Hạo Thiên mang đi, đã từng lo lắng; Nhưng vừa rồi khi bắt mạch cho nàng, phát hiện tình hình phục hồi của nàng so với dự đoán của hắn tốt hơn rất nhiều, có thể thấy được Long Hạo Thiên là cẩn thận chiếu cố nàng như thế nào.

“Nhị ca bảo huynh đến đưa muội đi sao?”

Lời nói của tam ca khiến nàng nhớ tới tình hình mấy ngày nay hai người lỏa thân cùng ngâm mình, hai tay hắn làm càn sờ toàn thân trên dưới của nàng, nếu còn như vậy nữa, sớm muộn cũng có một ngày, nàng nhất định sẽ bị hắn ăn.

Trước khi nàng chưa hiểu rõ mình có muốn nhận tình càm của hắn hay không, ít nhất cũng nên chờ thương thế của nàng khỏi rồi mới nói sau, dưới đáy lòng nàng thầm muốn trốn tránh.

Đông Phương Đường thú vị nhìn mạt đỏ ửng khả nghi trên mặt tiểu muội, khi đang định hỏi thì một đạo tiếng nói nén giận hùng hậu vang lên, cùng với một thân hình cao lớn đẩy cửa mà vào.

“Không có sự cho phép của ta, ai cũng đừng mong mang nàng đi. Đông Phương Đường, lập tức bỏ tay ngươi ra.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.