Vương Gia Cầm Phi

Chương 9



Con ngươi đen sắc bén nhìn chăm chú vào thân thể mềm mại gầy yếu của nàng đang rúc vào trong ngực Đông Phương Đường, cho dù hai người là thân huynh muội, hắn cũng không cho nàng tựa vào trong ngực nam nhân khác.

“Vương gia, dục giữ lấy của người thật đúng là mạnh.”

Trong hai tròng mắt của Đông Phương Đường lóe ra hứng thú, trên mặt tao nhã hiền lành có mạt không dừng được thâm ý cười.

Dưới sự nhìn chằm chằm như hổ rình mồi của hắn ta, Đông Phương Đường nhịn cười, chậm rãi buông người trong lòng ra, thân hình thon dài như nhau, không sợ hãi mà đi đến trước mặt Long Hạo Thiên.

“Vương gia, chúng ta nói chuyện đi.”

Hai người mặt đối mặt, hai mắt mỉm cười cùng con ngươi đen lãnh duệ nhìn nhau hồi lâu, thân hình cao lớn của Long Hạo Thiên dẫn đầu rời đi; Đông Phương Đường quay đầu liếc mắt tiểu muội đang nằm ở trên giường, khóe môi giương lên, theo sát phía sau hắn ta rời đi.

Ra sân, hai người đi vào trong một tòa thạch đình, Long Hạo Thiên khoanh tay đứng nhìn bầu trời xanh, Đông Phương Đường theo đuôi tới cũng dẫn đầu đánh vỡ trầm mặc.

“Vương gia, nửa năm trước từ biệt trong cung, vẫn chưa gặp lại.”

Đông Phương Đường y thuật trác tuyệt, liền ngay cả ngự y trong cung đều nhìn bóng lưng này, cảm thấy không bằng. Có điều hắn lại không muốn ở trong cung, chí hướng vì thiên hạ dân chúng tận tâm lực, Hoàng Thượng đành phải lấy lui mà tiến, nói rõ nếu trong cung có lúc cần hắn, bất luận hắn đang ở phương nào cũng phải tức tốc hồi cung để chẩn trị, cũng bởi vậy, hắn cùng Long Hạo Thiên đã có duyên gặp mặt tại trong cung.

“Thương thế của nàng có chuyển biến tốt hơn không?”

Long Hạo Thiên vô tâm cùng hắn ta hàn huyên nói việc nhà, mở miệng liền hỏi chuyện hắn quan tâm nhất.

“Nghe nói Vân Yên bộ quán này của Vương gia gặp may mắn có được một hồ ôn tuyền, nước suối kia giúp ích rất lớn đối với trị liệu nội thương.”

Đông Phương Đường cũng không trực tiếp trả lời, hai tròng mắt mỉm cười nhìn thẳng hắn ta. Hắn sớm nghe nói tác dụng của ôn tuyền này, nhưng ngại vì đó là sản nghiệp riêng không thể dòm ngó, nhưng hiện tại từ trên người tiểu muội đã nghiệm chứng được, tin đồn quả thực không giả.

“Vậy thì sao?”

Long Hạo Thiên cũng không phủ nhận, con ngươi đen tinh nhuệ cuồng rầm rĩ nhìn thẳng hắn ta, biết hắn ta hỏi như vậy là có dụng ý, giọng điệu cuồng ngạo trả lời.

Ánh mắt Đông Phương Đường tràn đầy ý cười, hai người hiểu lòng mà không cần nói. Nếu đúng vậy thì việc này đã chứng tỏ thân mình của tiểu muội sớm bị hắn ta xem hết, cũng rõ ràng phản ứng khác thường vừa rồi của tiểu muội.

“Cảm tạ Vương gia tận tâm chiếu cố tiểu muội như thế, tình trạng nội thương của nàng phục hồi như cũ so với lúc trước ta dự đoán còn tốt hơn, ta sẽ thay nàng điều chỉnh một chút dược. Một tháng sau, ta sẽ lại đến xem nàng.”

Có Long Hạo Thiên tự mình chiếu cố tiểu muội, hắn không có gì lo lắng, ngược lại nếu hắn ở lại, chỉ sợ còn phải e ngại ánh mắt của người nào đó.

“Hai mắt của nàng thật sự trong hai tháng liền có thể phục hồi như cũ sao?” Long Hạo Thiên lo lắng hỏi lại.

“Đúng vậy. Vừa nãy ta mới xem qua mạch của nàng, cũng xem qua khối bầm sau đầu nàng, chỉ cần tiếp tục uống thuốc, trong hai tháng, tiểu muội nhất định sẽ nhìn thấy trở lại.”

“Khẩu vị nàng vẫn không tốt, có món gì nàng đặc biệt thích ăn không?”

Nhìn thân hình nàng từ từ gầy gò, hắn phi thường lo lắng, lại không thể cứng rắn bức nàng ăn cái gì được.

Đông Phương Đường nhíu mày, khó nén kinh ngạc trên mặt, trên mặt cười không khỏi càng sâu sắc. Xem ra đại ca lo lắng là dư thừa, người luôn luôn mắt cao hơn đỉnh, ngay cả đương kim Thánh Thượng đều phải kính trọng ba phần - Tĩnh vương, nhưng lại đối với tiểu muội dụng tâm như thế, có thể thấy được phân lượng của tiểu muội ở trong lòng hắn.

“Tiểu muội vẫn luôn kiêng ăn, huống chi hiện tại thân thể nàng còn không khoẻ, tất nhiên là càng không có khẩu vị, bất quá cũng có mấy thứ là nàng thích ăn nhất.”

“Là cái gì?” Long Hạo Thiên vội hỏi, một lòng thầm muốn đem thân hình gầy gò của nàng từ từ bồi bổ lại.

“Mỳ hoành thánh phỉ thúy, đường sao hạt dẻ, đường phèn củ sen, đây là ba món ăn tiểu muội yêu thích nhất.”

Xem bộ dáng Long Hạo Thiên còn đang nghiêm túc ghi nhớ, giờ phút này trong lòng hắn lại càng không còn gì lo lắng, cũng là lcú hắn nên cáo từ rồi.

“Vương gia, cáo từ trước, ta đi xem tiểu muội một chút, tiểu muội về sau liền phiền người chiếu cố.”

Đông Phương Đường hướng về phía hắn ôm quyền vuốt cằm rồi đi: Cho dù không có được khẳng định chính xác của Long Hạo Thiên, nhưng tâm ý của hắn ta đối với tiểu muội, đã sớm từ ngôn hành cử chi của hắn ta mà nhìn ra được, bởi vậy hắn thập phần yên tâm đem tiểu muội giao cho hắn ta chiếu cố.

Long Hạo Thiên lặng im không nói, con ngươi đen khó dò nhìn bóng dáng hắn ta rời đi, cho dù hiểu được ngụ ý của hắn ta, cũng không muốn đáp lại một lời khẳng định rõ ràng.

Đông Phương Đường đẩy cửa gỗ khắc hoa ra, liếc mắt một cái tức nhìn thấy tiểu muội vốn nên nằm ở trên giường nghỉ ngơi lại là bộ dáng như đã chờ hồi lâu.

“Tam ca, huynh sẽ không dẫn muội đi, đúng không?”

Hải Diêu từ tiếng bước chân đến cũng phán định được người đến là ai, cũng đoán được quyết định của hắn, hoặc là nên nói ngay từ đầu, khi hắn biết nàng ở trong này nhận được chiếu cố thích đáng thì Tam ca vốn đã không có cái quyết định kia rồi.

“Tiểu muội, muội luôn luôn băng tuyết thông minh, chắc đã đoán được quyết định của tam ca, vậy càng hẳn là biết vì nguyên nhân gì mới đúng.”

Đông Phương Đường chậm rãi đi vào ngồi xuống bên cạnh nàng, bàn tay thương tiếc khẽ vuốt khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt gầy yếu của nàng. Khi nàng mặc nam trang, tư thế oai hùng hiên ngang, tuấn mỹ mê người; Khi nàng mặc nữ trang, thanh lệ thoát tục, hơn nữa tư thái yếu đuối giờ phút này, giống như thủy tiên mảnh mai vô y, yếu ớt, cũng khó trách người nào đó thương yêu không bỏ.

“Huynh liền yên tâm giao muội cho hắn như vậy sao? Đại ca nói như thế nào?”

Trước hết nàng vẫn phải biết ý tứ của đại ca thế nào.

“Đại ca có nói qua, nếu muội ở đây được chiếu cố tốt, thì cứ để muội tiếp tục ở lại, ở nơi nào cũng không bằng được chính Long Hạo Thiên bảo hộ.”

hông hổ là đại ca, vậy mà đã sớm đoán được bước này. Nếu không , xác thực với việc giả chết của tiểu muội, tuyệt không thể lộ ra sơ hở, hơn nữa thương thế hiện tại của nàng rất nặng, bức thiết cần một nơi an toàn ẩn mật để chữa thương, ở dưới cánh chim của Long Hạo Thiên, cho dù chân tướng bị vạch trần, tin tưởng chỉ cần Long Hạo Thiên đồng ý, nhất định có thể bảo hộ nàng chu toàn.

“Đây là loại tình cảm tay chân gắn bó của Đông Phương gia chúng ta sao?”

Nàng lạnh lùng nói, trong lời nói không khỏi có oán hận, vậy mà không có người nào từng hỏi qua ý nguyện của nàng, tốt xấu cũng nên tôn trọng người đương sự như nàng một chút chứ?

“Tiểu muội, tha thứ tư tâm làm huynh trưởng của chúng ta, ở lại đây chữa thương thật tốt đi.”

Đông Phương Đường trấn an cười nói, hiểu được bất mãn dưới đáy lòng của nàng.

“Ba người thân là huynh trưởng cũng đều thay muội quyết định như vậy rồi, nay muội đã là tay trói gà không chặt, có năng lực làm gì đâu?” Nàng tự giễu, giận dỗi nói.

“Tam ca phải đi. Một tháng sau, ta sẽ lại đến xem thương thế của muội, muội không thể ngồi nhiều, vẫn là nằm nghỉ trên giường thì tốt hơn.”

Đông Phương Đường động tác ôn nhu đem nàng ôm ngang, bước về phía giường, đem nàng ôm ngồi ở trên giường, đang định giúp nàng nằm xuống, bàn tay mềm của nàng lại ngăn cản.

“Tam ca, muội với hắn thật sự là vị hôn phu hôn thê sao?”

Việc này một ngày không biết rõ ràng, nàng một ngày cũng không thể tiêu tan.

“Chuyện này muội nên đích thân hỏi đại ca đi. Bất quá, có phải hay không rất quan trọng sao? Người của Đông Phương gia từ bao giờ đã xem hôn ước là chuyện bắt buộc vậy? Chỉ quan trọng xem muội có tự muốn hay không thôi.”

Cha của bốn huynh muội bọn họ, từ trước lúc mất liền thay ba huynh đệ chọn thê tử tương lai, nói rõ ở trước hai mươi lăm tuổi, nếu có người cầm vòng tay bạc có khắc tên chính mình đến phủ, nhất định phải thực hiện lời hứa cùng người đó thành hôn, còn nếu không, khi qua hai mươi lăm tuổi hôn ước liền tự động từ bỏ.

Ban đầu Đông Phương Đường cho rằng tiểu muội là người duy nhất tránh được hôn ước vớ vẩn này, không ngờ nàng cũng khó trốn khỏi vận mệnh.

Hải Diêu cúi đầu trầm ngâm hồi lâu, thế này mới ngẩng đầu nhìn về phía huynh trưởng, tìm kiếm cam đoan nói:

“Nếu cuối cùng muội lựa chọn không cần, ba người huynh trưởng các huynh hẳn là sẽ không để muội lại nơi này, mặc kệ muội chứ?”

Đông Phương Đường nghe vậy buồn cười mà cười ra tiếng. Có thể thấy được lần này hắn không chịu mang nàng đi, làm cho trong lòng nàng có bao nhiêu oán giận ba người bọn họ.

“Muội yên tâm, muội là muội muội duy nhất của chúng ta, chúng ta làm huynh trưởng sao có thể không để ý đến muội được?”

Đông Phương Đường trấn an đem nàng kéo vào trong lòng, khẽ vuốt tóc đen bóng mềm của nàng, yêu thương cười nói.

“Phải không? Vậy muội phải nhắc nhở tam ca huynh, hơn nữa lúc này đây là huynh đang bỏ mặc muội đã là lần thứ hai rồi.”

Hải Diêu tức giận cãi lại. Nói dễ nghe như vậy! Làm như nàng là tiểu hài tử ba tuổi, dễ lừa như vậy sao!

“Tiểu muội, muội thật sự là càng lớn càng không đáng yêu, nhất là từ sau khi làm Ngọc Diện thần bộ.”

Hắn cảm thán nói. Tiểu muội sau khi lớn lên, trở nên càng lúc càng khôn khéo, hắn thật đúng là hoài niệm tiểu muội mới trước đây luôn đi theo sau ba người bọn họ, đòi bọn họ ôm một cái.

“Đông Phương Đường, ngươi cần phải đi rồi?”

Con ngươi đen của Long Hạo Thiên híp lại, đẩy cửa đi vào, lại thấy tình cảnh hai người đang ôm nhau. Tình cảm của hai huynh muội này không khỏi cũng quá tốt rồi sao, tốt đến làm hắn đỏ cả mắt.

“Giờ phải đi rồi. Tiểu muội liền phiền Vương gia chiếu cố.”

Đông Phương Đường buồn cười nhìn biểu tình ghen tị của người nào đó, đứng dậy rời khỏi giường; Khi đi qua bên người Long Hạo Thiên, tinh tường thấy trong tay hắn ta đang bưng một chén mỳ hoành thánh phỉ thúy. Khi hắn rời đi khóe môi gợi lên một hình cung ẩn chứa thâm ý cười.

“Tam ca……” Hải Diêu không tha khẽ gọi.

“Hắn đã đi rồi.” Thân hình cao lớn ngồi xuống ở bên giường, con ngươi đen không hờn giận nhìn thấy cô đơn trên mặt nàng.“Miệng mở ra, cả ngày này nàng chưa ăn được bao nhiêu, còn tiếp tục như vậy, thể lực của nàng sẽ chống đỡ không được mất.”

Hải Diêu lười tranh cãi với hắn, miệng hé ra, lập tức bị đút một ngụm mùi vị nàng quen thuộc, hai tròng mắt kinh ngạc, đây là……

Ngay tại khi nàng khó nén kinh ngạc, tâm tư trăm chuyển ngàn hồi, một chén mỳ hoành thánh phỉ thúy đã thấy đáy, mà nàng cũng không nghĩ muốn tiếp tục trốn tránh nữa.

“Long Hạo Thiên, ngươi đối với ta rốt cuộc là loại tình cảm gì? Là đoạt lấy hay là yêu?”

Long Hạo Thiên buông bát không trong tay ra, con ngươi đen lửa nóng nhìn chăm chú vào hai tròng mắt không có tiêu cự của nàng, bàn tay to khẽ vuốt khuôn mặt non mềm khéo léo của nàng, tiếng nói hùng hậu hàm chứa tình cảm thấp giọng nói:

“Mới đầu là đoạt lấy. Ta muốn phong thái tuyệt mỹ thịnh hành thế nhân Ngọc Diện thần bộ này của nàng chỉ thuộc về một mình ta. Mãi đến một khắc nàng rơi xuống vách núi đen, sinh tử chưa biết kia, ta mới đột nhiên hiểu được, từ đêm trăng tròn hôm đó, trong hồ ôn tuyền, nàng đã lưu lại dấu vết ở trong lòng ta. Đúng vậy, ta yêu thương nàng, Đông Phương Hải Diêu, mà bất luận thân phận của ta hay là kiêu ngạo của ta cũng tuyệt không chấp nhận sự cự tuyệt; Đời này nàng nhất định trốn không thoát.”

Hắn cuồng bá biểu thị công khai, mãnh liệt, trực tiếp, không cho người khác cự tuyệt, thẳng đảo lòng người, không hổ là tự cao tự đại, tự cho mình rất cao Tĩnh vương; Nhưng, cũng nên có người giáo huấn hắn rằng chuyện tình cảm không phải chỉ mình hắn nhận định là được.

Môi phấn hồng của Hải Diêu khẽ nhếch. Nếu trốn không thoát, như vậy nàng cũng chỉ phải đối mặt.

“Ta không biết tình cảm của mình đối với ngươi như thế nào, nhưng nay nếu ta trốn không thoát, như vậy ta cũng vì mình mà định ra một kỳ hạn, nếu trước khi thương thế của ta khỏi hẳn, ngươi có thể làm ta yêu thương ngươi, ta đây liền cam tâm tình nguyện làm Tĩnh vương phi của ngươi; Nếu đến lúc đó ta vẫn như cũ không thể yêu thương ngươi, ngươi nhất định phải thả ta đi, hơn nữa không được làm khó ta cùng bất cứ người nào trong Đông Phương gia. Tĩnh vương, ngươi bằng lòng nhận khiêu chiến này không?”

Đây là nàng muốn cho nhau cơ hội, đồng thời cũng cắt đứt ý niệm muốn chạy trốn trong đầu mình.

Khuôn mặt tuấn tú của Long Hạo Thiên hiện lên một nụ cười khó lường, con ngươi đen chăm chú nhìn nàng lộ ra một tia biến hoá kỳ lạ. Chút tâm tư đó của nàng, đừng tưởng rằng hắn không biết, ở mặt ngoài là đồng ý thử nhận tình cảm của hắn, kì thực còn đang ngầm an bài đường lui cho mình. Hay cho một Đông Phương Hải Diêu.

“Ta đồng ý.”

Vừa dứt lời, môi cũng đồng thời quặc trụ môi phấn hồng của nàng, thân hình cao lớn áp chế thân thể mềm mại của nàng, lộ ra con ngươi đen tình dục, ẩn hàm một cỗ thâm trầm giữ lấy.

Đúng vậy. Nếu có thể tạm thời lơi lỏng cảnh giác của nàng, hắn không ngại cùng nàng chơi một trò chơi, nhưng hắn sẽ để nàng biết, bất luận kết quả như thế nào, đời này nàng đều mơ tưởng thoát khỏi hắn, trừ bỏ để hắn ôm ấp, nàng làm gì cũng đừng mong thoát.

Hải Diêu bị một tiếng động dị thường làm bừng tỉnh.

Hơi mở hai tròng mắt buồn ngủ, liền cảm giác chính mình đã tựa vào một bộ ngực dày rộng, một đôi cánh tay sắt chặt chẽ kiềm chế chặt nàng, làm cho thần trí nàng đột nhiên thanh tỉnh.

“Ngươi muốn dẫn ta đi đâu?”

Hai người giờ phút này đang ngồi trong xe ngựa, tiếng động làm nàng bừng tỉnh chính là tiếng xe ngựa đang đi. Sao vừa tỉnh lại, nàng đã ở trên xe ngựa ? Mà nam nhân này lúc trước thậm chí cái gì cũng không đề cập qua.

“Trong cung truyền đến tin tức, khiến ta không thể không hồi cung một chuyến.”

Khuôn mặt tuấn tú cùng vành tai và tóc mai nàng chạm vào nhau, ở bên tai nàng nhỏ giọng nói, bàn tay to khẽ vuốt đầu tóc đen mềm mượt của nàng, cũng may tình hình hồi phục của nàng rất tốt, thân mình mới có thể chịu được tình huống đi lại xóc nảy này.

“Còn hai huynh đệ Trương Chấn cùng Trương Thắng đâu rồi?”

“Ta đã phái người đưa bọn họ về Long Phượng Lâu.”

Tránh vướng tay vướng chân. Hắn muốn tất cả dưỡng thương cùng lòng của nàng đều chỉ tập trung vào trên người hắn, hai cái tiểu quỷ kia thực làm người ta chướng mắt.

Biết hai huynh đệ bình an vô sự, nàng an tâm. Nhắm hai mắt lại, trán tựa vào cổ hắn, không thèm nhắc lại.

Đột nhiên, xe ngựa chậm rãi dừng lại, Lưu Dũng xốc màn che lên, thăm dò thấp giọng nói:

“Vương gia, đã đến khách điếm.”

Long Hạo Thiên vuốt cằm, bế người trong lòng lên, để mặt nàng tựa vào trong lòng hắn, không cho bất luận kẻ nào có thể nhìn trộm mỹ mạo kinh người của nàng. Bảo chưởng quầy chuẩn bị một gian phòng, đến khi rượu và thức ăn lục tục đưa tới, mới buông người trong lòng ra.

“Ăn chút gì rồi nghỉ ngơi một lát, chúng ta còn phải đi tiếp.”

Tự mình gắp rau, đút nàng ăn mấy miếng đồ ăn, rồi mới bắt đầu ăn, con ngươi đen ôn nhu nhìn chăm chú vào nàng, xác định đồ ăn trong miệng nàng đã nuốt xuống, lại bắt đầu đút nàng tiếp, tựa hồ thập phần hưởng thụ lạc thú tự mình hầu hạ nàng.

“Rốt cuộc trong cung đã xảy ra chuyện gì mà khiến ngươi vội vã hồi cung như vậy?” Nàng tò mò hỏi.

“Không có gì, tự ta có thể xử lý. Nàng không cần lo lắng, chỉ cần chuyên tâm dưỡng thân mình thật tốt là được.”

Lại đút nàng uống một ngụm canh gà, trên khuôn mặt tuấn tú nở nụ cười sâu sắc, khó có được nàng bắt đầu quan tâm đến chuyện của hắn.

Xoay mình, cửa gian phòng bị mở ra, Lưu Dũng đi đến, ở bên tai Long Hạo Thiên thấp giọng nói vài câu, chỉ thấy khuôn mặt tuấn tú của Long Hạo Thiên phút chốc trầm xuống, đem một chén nóng canh đặt ở hai tay Hải Diêu, ở bên tai nàng giống như cảnh cáo dặn dò:

“Ta có việc đi ra ngoài một chút, nàng ở đây uống canh gà trước, ta lập tức quay lại. Nàng hẳn là biết tình hình thân thể trước mắt của mình, ngoan ngoãn dùng bữa, đừng nghĩ nhân cơ hội chạy trốn.”

Sau khi hai người vừa đi, không bao lâu, cửa gian phòng lại lần nữa bị mở ra, đi vào là một thân hình khôi ngô cường tráng.

“Sư muội?”

“Sư huynh.”

Hải Diêu chợt nghe thấy tiếng nói, kinh hỉ buông bát canh trong tay, sờ soạng đi đến phương hướng có tiếng nói.

“Để ta đưa muội đi.”

Thành Cương nhìn sư muội mình luôn yêu thương biến thành bộ dáng này, đau lòng không biết nên nói cái gì mới tốt.

Mới vừa rồi, hắn ngồi ở một góc sáng sủa của khách điếm, nhìn thấy Long Hạo Thiên ôm một người trong lòng đi vào, chỉ cần nhìn tấm lưng kia, hắn cũng biết là sư muội. Hắn không biết sư muội làm sao có thể ở trên tay Long Hạo Thiên, rõ ràng nghe Đông Phương Lăng nói qua, sư muội đang dưỡng thương ở Minh Nguyệt sơn trang. Vì thế lập tức kết luận, chắc chắn là Long Hạo Thiên bắt nàng đi, cho nên thừa dịp Huyện lệnh địa phương tiến đến bái kiến Long Hạo Thiên, hắn quyết định đi cứu sư muội.

“Cái gì! Không được……”

Hải Diêu lời còn chưa dứt, tức thì bị hắn ôm lấy, thân hình nhanh chóng rời khỏi khách điếm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.