Vương Gia Chạy Trốn

Chương 6: [ sát mạc tuyết



Sát Mạc Tuyết bỗng nhiên đứng lên bàn cao và nói lớn .

" Kính thưa tất cả mọi người có mặt tại trong tiểu lầu , và các tiểu nhị " .

Nhìn quanh như thiếu gì đó , là ông chủ của tiểu lầu , Sát Mạc Tuyết ngừng lại và cho gọi một tiểu nhị tới và nói với tiểu nhị .

" Ngươi cho gọi chủ quán ra đây , nói là Sát công tử cần ông chủ ra ngoài một lát " .

Chẳng biết Sát Mạc Tuyết kia có liên quan gì tới ông chủ của tiểu lầu lớn này hay không , mà tiểu nhị lại nhanh nhẹn chạy đi gọi .

" Có truyện gì mà ngươi làm ồn thế a , đứng xuống đi " .

Tiếng kêu gào của những người ở trong tiểu lầu nói với Sát Mạc Tuyết .

" Thỉnh các vị bớt giận , là tại hạ có việc muốn các vị làm chứng cho , nhưng giờ còn thiếu ông chủ , lát nữa ông chủ ra tại hạ xin nói , chỉ cần các vị chứng giám cho tại hạ , bữa ăn ngày hôm nay của tất cả các vị có mặt ở trong tiểu lầu này , tại hạ sẽ bao trọn gói cho các vị a " .

Tiếng nói vừa vang lên , tiếp theo đó tất cả tiếng vỗ tay liền vang lên hưởng ứng theo .

" Rầm , rầm , rầm " .

Thanh âm một người trong số khách trong tiểu lầu nói .

" Thật vậy chăng a , được chúng ta sẽ đợi ".

Sát Mạc Tuyết mỉm cười rồi gật đầu , ta giật ống tay áo dài của Mạc Tuyết nói nhỏ .

" Huynh a , như thế thì rất tốn kém đó , bao nhiêu người thế này a ".

Sát Mạc Tuyết mỉm cười thanh âm ôn nhu nói với ta .

" Không sao đâu a , huynh có rất nhiều tiền a , để cho nhiều người chứng kiến cho hai huynh đệ ta , xứng đáng mà " .

Sát Mạc Tuyết nhéo nhéo cái mũi của a .

Ta im lặng mặc huynh đấy , ngay sau đó từ bên trong tiểu lầu bước ra một người đàn ông tuổi 60 quay về gì đó .

Toàn thân ông có mặc một bộ đồ màu xám , thuộc loại tơ lụa thượng đẳng , đầu đội mũ vải , đi trước tiểu nhị vào trong cùng !

Ta đoán chắc ông ta là chủ quán , hay lão bản ở đây a !

" Ta là chủ của tiểu lầu này , Sát công tử , có gì cần gặp a " .

Nam tử mặc bộ y phục xám chất vải thuộc loại thượng đẳng vừa ra vừa nói .

" Được rồi , để huynh nói a " .

Sát Mạc Tuyết nhìn ta nói , ta gật đầu .

" Ân " .

" Kính thưa các bà con cô bác , các vị huynh đài , cùng ông chủ và tất cả mọi người có mặt trong tiểu lầu này , hôm nay ta Sát Mạc Tuyết cùng vị công tử tên Mộ Dung Ngọc đây kết bái làm huynh đệ , ở đây không hương , không khói , không chùa chiền , mà chỉ có tất thảy mọi người ở trong tiểu lầu này làm chứng lễ kết bái huynh đệ cho hai huynh đệ chúng ta , ngày trọng đại hôm nay chúng tôi xin lấy rượu để kết nghĩa , và toàn thể mọi người làm chứng cho huynh đệ hai ta " .

Sát Mạc Tuyết kéo ta đứng dậy từ trước khi bắt đầu bô loa , toàn thể mọi người ở đây nghe xong liền vỗ tay rền vang .

" Hay đấy , lấy rượu lấy toàn thể mọi người làm chứng , nghe cứ như là kết hôn đấy nhỉ " .

Thanh âm của một người trong số đám khách vang lên , Sát Mạc Tuyết chữa cháy .

" Nhưng lần này là kết bái huynh đệ a , mọi người cứ làm chứng cho chúng thuộc hạ là tốt rồi a " .

Một trận cười vang liền ầm lên .

" Thôi được rồi , hai người mau thành thân , à kết bái huynh đệ đi " .

Một người khác giục .

" Ta Sát Mạc Tuyết năm nay 20 tuổi " .

Sát Mạc Tuyết nói , và sau đó nhìn ta như chờ đợi .

" Ân , ta Mộ Dung Ngọc năm nay 16 tuổi " .

" Hôm nay nhân cơ hội gặp mặt người huynh đệ Mộ Dung Ngọc , mới gặp mà như đã quen từ kiếp nào , cơ may gặp mặt nên cả hai chúng ta nguyện kết bái huynh đệ thân thiết , có phúc cùng hưởng , có họa cùng chịu " .

Sát Mạc Tuyết thay luôn lời nói cho ta , theo tập tục cả hai uống cạn hai vò rượu .

Mà ta cư nhiên không biết uống rượu nhưng đành phải mắt nhắm mắt mở mà cạn cho bằng hết vò rượu kia của mình .

Mùi vị của rượu thật nặng làm cho ta cay đến ứa nước mắt .

" Khà , khà , rất cay a " .

Ta từ trước tới giờ ( từ khi còn là cô gái ) vẫn chưa từng uống rượu nên hương vị của mùi rượu này rất cay , ta không còn biết ngon là gì nữa .

Ta thầm mắng ở trong đầu : mẹ nó không ngờ rượu kia thật là nặng a , từ giờ chắc ta không dám uống rượu nữa .

" Xong rồi , tại hạ đa tạ tất cả mọi người đã chứng kiến cho " .

Sát Mạc Tuyết quay qua ông chủ của tiểu lầu rồi nói .

" Ông chủ , tất cả chi phí hôm nay của tất cả các khách nhân ở đây hôm nay Sát công tử ta trả " .

Y quay qua nói với những người có mặt trong tiểu lầu .

" Các vị , thỉnh cứ dùng tự nhiên a , mọi thứ hôm nay ta chiêu đãi " .

Sau đó tất cả vỗ tay .

" Rầm , rầm , được a , thế thì chúng ta không khách khí a " .

Sau đó ai vào việc đấy , còn hai người chúng ta tiếp tục ăn , nhưng ta lúc này đã say mèm , đôi má phiến hồng đã trở nên như ánh mặt trời , trời đất thì cứ quay cuồng nhìn từ một người , mà biến ra thành hai người , lúc này ta không biết là mình đang nói lảm nhảm gì nữa !

Lúc này một mảng mơ hồ lẫn lộn .

" Ta bay , ta đang bay a " .

Ta lúc này là say rượu a , toàn thân cứ hướng lên phía trước , tạo hình kiểu dáng chim bay trên trời ..

" Ngọc đệ , đệ sao thế ? " .

Sát Mạc Tuyết thấy ta gương mặt đã phiếm hồng như mặt trời , lại còn làm ra những động tác kì lạ , một lúc sau y mới phát hiện ra là ta đang say rượu .

" Một con kiến vàng , một con kiến vàng , xòe đôi cánh , xòe đôi cánh ".

Ta say qúa nên bài hát ở hiện đại cũng bị ta sửa nhảm đi .

" Ngọc đệ , đệ say rồi , huynh dìu đệ về nhà nghỉ a " .

Sát Mạc Tuyết dùng tay hắn ôm lấy eo đỡ ta đang say đã muốn lảo đảo , y gọi mà không thấy ta trả lời , y hỏi tiếp .

" Huynh hỏi , nhà đệ ở đâu a ? " .

Ta không nghe gì vẫn hát bựa tiếp !

Sát Mạc Tuyết chỉ biết lắc đầu , đã thế thì huynh đành phải đưa đệ và phủ của mình để đệ nghỉ ngơi a .

Sáng sớm ngày hôm sau mãi tận trưa ngày ta mới tỉnh dậy , lần này thì phát hiện ra mình đang ngủ ở tại một gian phòng ngủ rất rộng rãi và sang trọng .

Đầu đau như búa bổ , ta cố nghĩ vì sao mà mình lại ở trong nhà của người ta a !

Mà chỉ nhớ được , lúc đó ta kết nghĩa huynh đệ cùng Sát đại ca , sau đó thì uống rượu !

" A , có phải là ta uống rượu say a , nhưng đây là nhà của ai mà lại to lớn như tại Ngọc vương phủ ở Xuất Vân Quốc của mình a " .

Ta cố gắng nghĩ mãi mà không ra , đầu đau nên day hai huyệt thái dương , bỗng nhiên có tiếng mở cửa vào , một vị cô nương mặc váy trắng , thân hình thon nhỏ , dung mạo xinh xắn , làn da trắng ngần , mái tóc buộc theo kiểu đầu của nàng Trúc Anh Đài liền tiến vào trong , thanh âm nghe như chim sơn ca líu lo nói .

" Công tử đã tỉnh a , nô tì Thảo Nhi xin được hầu hạ công tử a " .

Thanh âm nghe mượt mà của Thảo Nhi làm ta thanh tỉnh hơn , ta đi xuống giường đi vào đôi ủng màu xanh lá chuối nhẹ đi vào đôi chân ngọc do cô nương Thảo Nhi vừa mới mang vào .

" Công tử , để nô tỳ thay y phục khác , và chải tóc , đưa khăn lau mặt , nước súc miệng cho người a " .

Thảo Nhi nói ra một loạt vấn đề cá nhân cho ta .

" Ân , được rồi " .

Ta đang định tự mặc đồ thì nàng ta nói .

" Ấy , công tử , người cứ để cho nô tì làm a , vì tất cả những việc này đều là tì nữ thu xếp cho chủ nhân , nếu không , nô tì sẽ bị phạt a " .

Ta đành phải nghe lời nàng ta , im lặng mặc nàng ta làm !

Bộ y phục mà ta thay lần này là màu xanh nhẹ của lá cây chuối , trong chốc lát , trong một chốc lát đã xong tất thảy vấn đề , ta lúc này tranh thủ nàng ta đeo đai lưng vào eo ta , ta liền hỏi .

" Chủ nhân của nàng , à , Thảo Nhi là ai a , ta liệu có quen không a " .

Nha đầu Thảo Nhi vừa thắt đai vừa trả lời , thanh âm nữ nhi vẫn thế vang lên .

" Chủ nhân nô tì là Sát vương gia , đệ đệ duy nhất của Hoàng đế Tây Lộ Quốc , còn đây là Sát Dạ vương phủ a " .

Tì nữ vâng mệnh nói .

" Công tử , giờ vương gia muốn gặp người a " .

Ta gật đầu trả lời .

" Được rồi , ngươi dẫn ta đi " .

Ta theo Thảo Nhi , nàng dẫn ta đi theo con đường bằng đá óng ánh , ở bên cạnh hai hàng hoa hồng đủ màu sắc được vun trồng cắt tỉa gọn gàng hai bên .

Đi đến một cái đình lớn , có một đám nữ tử ở đó , một cô gái mặc bộ váy màu đỏ liền đi đến chỗ ta , ta thấy nàng rất quen .

" Đứng lại , ngươi vì sao lại ở trong này " .

Cô gái đanh đá mặc váy đỏ ngăn ta lại .

Nàng ta nhìn ta với ánh mắt muốn tức giận , muốn tìm thứ gì đó để xả .

" Quận chúa , là vương gia muốn gặp vị công tử này a , mà vị công tử này là khách qúy mà vương gia đêm qua mang về a " .

Thảo Nhi e sợ vị quận chúa đanh đá này , nàng cũng chỉ là dám nói nhỏ .

" Bang " .

Một cái tát như trời giáng vừa lướt qua dung mạo mảnh mai của Thảo Nhi !

Thảo Nhi đau đớn , đưa tay nhỏ của nàng lên che bên má mà vừa bị quận chúa tát .

" Con nô tì đáng chết , đây không phải là việc của nhà ngươi nói chen vào a , hôm nay bổn quận chúa phải hảo tâm dạy dỗ ngươi mới được a " .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.