Vương Gia Ngốc Tỉ Tỉ Đến Đây

Chương 15



Hằng năm, vào dịp lễ tế Tiên vương và Thượng thần, hoàng đế Nhân quốc lại tổ chức đại hội đi săn. Người tham dự gồm toàn bộ con cháu trong hoàng thất và các vương tôn công tử của văn võ bá quan trong triểu. Con thú lớn nhất săn được trong ngày hôm ấy sẽ được đem đi tế thần để cầu phúc cho dân chúng.

Huỳnh Hiểu và Mộ Dung Phong thay y phục cho phù hợp rồi cùng lên đường tới khu rừng phía Tây thành Đông Doanh. Chiếc xe ngựa chậm rãi lăn bánh, theo sau là một đoàn quân hộ vệ cùng tì nữ. Huỳnh Hiểu âm thầm thở dài, cũng quá khoa trương đi. Nàng vén rèm xe ngựa, đưa mắt quan sát cảnh vật bên ngoài. Đường phố cổ đại tuy có chút gập ghềnh nhưng cũng khá đẹp mắt. Người dân đi lại nô nức, âm thanh náo nhiệt vang tới khiến Huỳnh Hiểu thấy rộn ràng hẳn lên. Chỗ này khác hoàn toàn với vương phủ tĩnh lặng của Mộ Dung Phong.

Đến nơi, Huỳnh Hiểu cố gắng hết sức để lết xuống. Quãng đường vừa rồi phải đi qua rừng, đường rất khó đi, nàng không nghĩ tới ngồi trong xe ngựa lại xóc dã man đến vậy. Trời ơi, cái mông của nàng, đau quá đi à. Đi bộ có khi còn sướng hơn. Mắt thấy Mộ Dung Phong vẫn điềm nhiên bước đi, Huỳnh Hiểu không khỏi khâm phục sức chịu đựng của hắn. Cả người nàng đau ê ẩm rã rời, không biết ngày mai có thể cùng hắn đi săn không. Huỳnh Hiểu mệt mỏi gọi Mộ Dung Phong :

- Tiểu Phong à, đi chậm chút, ta không thể đi tiếp được nữa rồi.

- Hiểu Hiểu cố lên nào, một chút nữa là đến lều trại của chúng ta rồi.- Mộ Dung Phong khảng khái đến bên cạnh dìu nàng đi.

- Tiểu Phong, chân ta thật sự là không thể bước tiếp được. Hay là cậu cõng ta đi nha.-Huỳnh Hiểu chớp chớp mắt tỏ vẻ đáng thương đề nghị. Ây, nàng là đáng thương thiệt nha.

- Ừ, tỉ lên đi.- Mộ Dung Phong xoay người, cúi thấp xuống đỡ lấy Huỳnh Hiểu.

Hắn xốc nàng lên, hai tay đưa ra sau giữ lấy hai chân nàng. Huỳnh Hiểu vòng tay qua ôm lấy cổ hắn, dựa cả người vào bờ vai rắn chắc của Mộ Dung Phong. Mộ Dung Phong đứng lên, cõng nàng đi thẳng vào lều. Huỳnh Hiểu vui vẻ mỉm cười, tiểu Phong của nàng đáng yêu ghê. Ai, được cõng đi thế này thích thật đấy. Lưng Mộ Dung Phong vừa to dày, vừa ấm áp, nàng tựa vào rất thoải mái nha. Đám người hầu đi theo sau nhìn hai người thì hốt hoảng vô cùng. Lính canh cũng chẳng khá khẩm gì hơn, mắt họ suýt lồi ra ngoài, miệng mở lớn tới mức có thể nuốt trọn một con voi. Ai chẳng biết Mộ Dung Phong tính tình kì quái, chỉ hận không thể tránh xa loài người mà nay lại chịu hạ mình cõng nữ nhân. Có lẽ nào trời sắp nổi giông bão?

Vào trong lều, Mộ Dung Phong đặt Huỳnh Hiểu ngồi xuống giường, hắn tự tay rót cho nàng một li trà, quan tâm nói :

- Tỉ uống đi cho đỡ mệt.

Huỳnh Hiểu vui vẻ nhận lấy uống cạn một hơi. Nàng nằm xuống giường, đi đường cả ngày khiến nàng mệt chết rồi. Bây giờ nàng phải ngủ bù dưỡng sức mới được. Mộ Dung Phong nhìn nàng như mèo con say ngủ, khóe miệng hắn cong lên một nụ cười yêu chiều.

Sáng sớm, những giọt sương đêm vẫn còn đọng lại trên những phiến lá, ánh nắng sớm tươi mát tưới thêm sức sống cho cảnh vật. Cánh rừng rậm mang theo mùi ẩm ướt và mùi đất ngai ngái. Ở doanh trại, quân lính tập hợp theo hàng lối, tiếng tù và báo hiệu đã vang lên. Tất cả những người tham gia đều tập trung lại ởhoàng lăng chờ lệnh của hoàng đế. Họ đứng cạnh tuấn mã của mình, cung kiếm sẵn sàng, chỉ chờ hiệu lệnh là có thể xuất phát. Mộ Dung Phong dẫn Huỳnh Hiểu tới cạnh một con bạch mã cao lớn, đây chính là người bạn đồng hành của hai người họ.

Mộ Dung Triệt một thân long bào màu tím chói mắt, oai vệ bước lên bục đọc điếu văn. Hắn hướng mắt nhìn xung quanh, dáng vẻ cao ngạo, lạnh lùng. Sau đó, Mộ Dung Triệt đánh ba hồi trống, âm thanh vang dội tứ phương. Toàn thể quân sĩ đều hô vang một tiếng “ xuất phát”. Thấy hiệu lệnh, tất cả mọi người cùng lên ngựa thẳng tiến vào rừng. Lát sau đã không thấy bóng dáng bất cứ một ai, chỉ còn lại cả một khoảng sân trống vắng mịt mù khói bụi và tiếng vó ngựa từ xa vọng lại.

Mộ Dung Triệt lúc này mới vẫy tay gọi Vệ Ảnh lại, cẩn thận dặn dò :

- Ngươi đuổi theo bảo vệ vương gia. Cố gắng giữ khoảng cách, đừng để nó phát hiện.

- Thuộc hạ đã rõ.- Vệ Ảnh tuân lệnh rồi nhanh chóng lên ngựa đuổi theo.

Mộ Dung Phong nói là đi săn nhưng trên người hắn không hề mang theo cung kiếm. Hắn chẳng qua là muốn dẫn Huỳnh Hiểu đi thăm thú khu rừng một chút. Lần đầu tiên cưỡi ngựa, Huỳnh Hiểu có chút sợ hãi, tay ôm chặt lấy Mộ Dung Phong không rời. Mộ Dung Phong biết nàng sợ bèn điều chỉnh cho ngựa chạy chậm lại.

Quá trưa, hai người dừng lại ở bên một con suối nhỏ nghỉ ngơi. Huỳnh Hiểu lấy thức ăn trong giỏ ra đưa cho Mộ Dung Phong. Hắn nhận lấy, không có chút hình tượng nào ngấu nghiến ăn. Huỳnh Hiểu cũng thật tốt, nàng còn nhớ mang theo bánh ngọt cho hắn. Huỳnh Hiểu lấy nước suối rửa mặt, oa, cảm giác mát mẻ làm nàng tỉnh táo, khoan khoái lạ thường. Huỳnh Hiểu hít sâu một hơi, không khí ở đây thật trong lành, khác xa với không khí đầy khói bụi của thế kỉ 21. Nàng ngồi xuống cạnh một gốc cổ thụ lớn, thoải mái dựa vào thân cây, tận hưởng thiên nhiên. Mộ Dung Phong nhìn nàng vui vẻ, hắn cũng thấy vui lây.

Bỗng nhiên Mộ Dung Phong nhăn trán, hắn dường như nghe thấy tiếng động ở gần đây thì phải. Là ai đến đây? Ngẫm nghĩ lại, hôm nay là đại hội đi săn, người ta đến suối lấy nước uống cũng không có gì là lạ. Nghĩ tới đây, hắn âm thầm thở phào một cái. Tuy nhiên, hắn không thích có bất cứ kẻ nào đến phá vỡ không khí vui vẻ của hắn và Hiểu Hiểu.

“ Soạt…soạt…soạt.”

Một đám hắc y nhân che mặt hiện ra, trong tay chúng lăm lăm những lưỡi kiếm dài sắc nhọn. Mộ Dung Phong lập tức lấy thân che chở cho Huỳnh Hiểu. Huỳnh Hiểu hoảng sợ nhìn đám người lạ mặt xuất hiện, đây chính là thích khách trong truyền thuyết sao? Nhưng tiểu Phong và nàng đâu có đắc tội ai mà lại bị ám toán thế này? Huỳnh Hiểu hai tay run rẩy nắm lấy áo Mộ Dung Phong, nàng bây giờ phải làm sao đây? Mộ Dung Phong nheo mắt nhìn mấy hắc y nhân, ánh mắt giận dữ đầy sát ý không có lấy một tia run sợ. Hắn điềm tĩnh vỗ vai trấn an Huỳnh Hiểu :

- Đừng sợ, ta sẽ bảo vệ tỉ.

- Mộ Dung Phong, mau ngoan ngoãn đầu hàng theo ta đi. Nếu không, ngươi đừng trách chúng ta không khách khí.- Một hắc y nhân cất cao giọng đe dọa.

Mộ Dung Phong nhếch mép cười, hoàn toàn không đem lời nói của nam nhân kia để vào tai. Hắn mạnh mẽ phun ra hai tiếng :

- Đừng mơ.

- Tất cả xông lên bắt lấy hắn. Nhớ là phải bắt sống, tuyệt đối không được giết chết hắn.- Hắc y nhân giơ cao kiếm ra lệnh.

Những bóng dáng màu đen vụt tới đem lưỡi kiếm sắc nhọn hướng Mộ Dung Phong mà xuất chiêu. Mộ Dung Phong trước tình thế nguy hiểm mà không hề lộ ra một tia lúng túng hay lo sợ, hắn nhanh chóng đẩy Huỳnh Hiểu ra, trực tiếp lao vào cuộc chém giết.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.