Vương Gia Ngốc Tỉ Tỉ Đến Đây

Chương 6



Vừa về đến phủ vương gia, Huỳnh Hiểu chạy ngay vào phòng tìm Mộ Dung Phong. Tên ngốc này không biết trốn đi đâu rồi, phòng trống trơn à. Huỳnh Hiểu ngó nghiêng lục tung cái phòng mà không thấy hắn đâu. Đột nhiên nàng nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đang ngồi co ro ở góc tường, Huỳnh Hiểu vội chạy tới :

-Tiểu Phong sao cậu lại ngồi đây?

-…

-Tiểu Phong đứng dậy nào.-Nàng cố nâng Mộ Dung Phong lên,nhưng cái tên to xác này không chịu dậy, cứ ngồi lì mặc nàng muốn làm gì thì làm.

-Tiểu Phong cậu sao thế, nói gì đi chứ?

-…

Đáp lại Huỳnh Hiểu chỉ là sự im lặng của Mộ Dung Phong.Hắn không thèm để ý gì đến nàng quay mặt ra chỗ khác, chính thức đem Huỳnh Hiểu trở thành không khí.Độc thoại từ nãy đến giờ Huỳnh Hiểu giờ mới nhận thấy thái độ của hắn giống như giận dỗi ai đó, nàng kiên nhẫn kéo mặt hắn lại hỏi :

-Tiểu Phong, cậu giận ai thì phải nói chứ. Ngoan nói đi , ta sẽ cho người đó một trận.

Hắn gạt tay Huỳnh Hiểu ra:

-Oaaaaaaaaaa, người bắt nạt là là Hiểu Hiểu đó. Tỉ bảo ta đi lấy bánh rồi chuồn đi chơi mất. Tỉ không thích ta, tỉ nói dối ta.Ta ghét tỉ.

Hóa ra là chuyện đó. Huỳnh Hiểu oan ức nhìn hắn, chuyện này không phải nàng cố ý, muốn trách thì trách hoàng huynh của hắn chứ. Nhìn hắn khóc khổ thân , nước mắt nước mũi tèm nhem, nàng vội dỗ hắn :

-Tiểu Phong ngoan nha, Hiểu Hiểu chẳng phải đã trở về với cậu rồi sao. Tại lúc đó hoàng huynh của cậu bắt ta đến hỏi chuyện chứ ta đâu cố ý.Tiểu Phong nín đi nào.

Hắn nghe xong lại càng khóc to hơn:

-Oaaaaaaaaaa, Hiểu Hiểu cố ý đi gặp hoàng huynh, tỉ thích chơi với huynh ấy nên mới về trễ.

-Không phải.-Nàng lập tức chối, ai bảo là như thế hả? Ôi, nỗi oan này ai giải giúp nàng đây?-Hoàng huynh cậu dặn dò ta chăm sóc cậu kĩ quá nên mới lâu.Thật đấy, nếu không giờ ta đã ở đó rồi.

Mộ Dung Phong trưng cái gương mặt bánh bao nghi hoặc nhìn nàng rồi chu môi nói :

-Tỉ không gạt ta đấy chứ ?

Huỳnh Hiểu gật gật đầu, nàng kéo đầu hắn lại kiss một phát lên trán như vẫn làm với các bạn nhỏ ở cô nhi viện :

-Tất nhiên là không rồi, tiểu Phong vừa đẹp trai, lại dễ thương như thế thì ai nỡ gạt chứ, ta yêu còn không hết nữa là.

Mộ Dung Phong bật cười sung sướng, lấy tay quệt quệt mặt lau nước mắt :

-Ta tha cho tỉ đó.

Huỳnh Hiểu nhoẻn miệng cười, tiểu gia hỏa này hết dỗi rồi nè.Nàng xoa cái bụng đói meo của mình, thầm trách tên Vệ Ảnh xấu xa sao không đến muộn chút nữa , ít ra phải để nàng ăn rồi mới bắt đi chứ.Nàng tiu nghỉu cụp mắt xuống, thôi nuốt ngụm nước bọt cho đỡ vậy. Ực...nhưng mà sao vẫn đói thế này.

Ọc…ọc…ọc.Không thể chịu được nữa rồi, nàng phải tìm gì đó bỏ bụng thôi. Tiểu Phong, a, chính hắn, vị cứu tinh của đời nàng.Huỳnh Hiểu ngước mắt lên , một khối bánh vuông vức thơm lừng ở ngay trước mắt.Nước mắt trực trào, nước dãi trực chảy, nàng vội cầm lấy bỏ vào miệng nhai rồi giơ ngón tay cái nói :

-Ngon thật đấy.

Mộ Dung Phong bộ dáng tự đắc :

-Tất nhiên, bánh của ta là ngon nhất kinh thành đấy, trong cung cũng không có đâu.

Thấy nàng có vẻ không tin hắn vội nói thêm :

-Hoàng huynh tìm đầu bếp giỏi nhất phái tới đây làm bánh cho ta ăn mà. Nếu để ta phát hiện ra trong cung có bánh ngon hơn, ta sẽ mách thái hậu và không thèm nói chuyện với huynh ấy nhiều ngày luôn.Thế nên huynh ấy sợ ta lắm.

Huỳnh Hiểu suýt sặc, đe dọa kinh ghê ha, hẳn là “ không thèm nói chuyện với huynh ấy nhiều ngày luôn”. Nhìn cái bộ dạng trẻ con đắc ý của hắn nàng thấy chạnh lòng thay bạn hoàng thượng, có một ông em như vậy cũng khổ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.