Vương Gia Sợ Vợ

Chương 23



Cái này gọi là cái gì?

Trả thù! Đúng vậy, chính là trả thù!

Không ít dân chúng đều chính tai ở ngoài tướng phủ nghe được, lão tướng gia hướng đến thanh chính liêm minh, bề ngoài hiền lành, vẻ mặt kiên cường rõ ràng nói với Tấn vương tiến đến bái phỏng: "Lão thần phòng ốc sơ sài nghèo khó, thứ (tha thứ) cho khó có thể tiếp đãi Vương gia quý giá."

Nghe nói, lúc ấy Tấn vương anh tuấn bất phàm bị tức đến tức thì biến sắc mặt, oán hận phất tay áo rời đi, nhưng ngày hôm sau vẫn tiến đến, ngày thứ ba như cũ, ngày thứ tư…

Chút mưa gió ngoài phủ ảnh hưởng không đến bên trong.

Đã gần cuối năm, thời tiết càng ngày càng lạnh, bụng Tô Linh Linh đã hơi lồi lên thường thường lười biếng nằm ở thư phòng của phụ thân.

Phía trước cửa sổ thư phòng là một cây sồi xanh, trong mùa cỏ cây điêu tàn này vẫn có thể nhìn đến xanh lá cây đầy mắt, cửa sổ rộng mở thỉnh thoảng tiến vào vài tia gió lạnh, nhưng đây đều không thể phá hư tâm tình tốt của nàng.

Từ lúc bụng càng lúc càng lớn, nàng lại càng muốn dính ở bên cạnh phụ thân.

Nàng thuở nhỏ mất mẹ, phụ thân lại không thể làm bạn bên cạnh, sau khi trưởng thành chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều, thật vất vả cha và con gái mới cùng ở trong kinh thành, lại vì một Vương gia ghen tỵ không có đạo lý mà không có biện pháp hầu hạ dưới gối.

Lần này nhờ mang thai, nàng rốt cuộc có thể dọn về tướng phủ, làm bạn ở bên cạnh phụ thân.

Cũng may, tuy rằng thân mình nàng càng ngày càng nặng, nhưng không có bệnh không tốt khi có thai nào, chỉ cần không ngửi thấy mùi máu tươi, sẽ không có hiện tượng nôn nghén, cho nên mới có thể thỉnh thoảng xuống bếp vì cha.

Tất cả điều này lại làm cho Long Kí Vân khi biết được tin tức rất là bất mãn, mỗi ngày một phong thơ kháng nghị với nàng.

Cười xem xong thư kháng nghị hôm nay, nàng nửa tựa vào trên giường mềm nhắm mắt dưỡng thần, bất tri bất giác liền ngủ đi.

Chờ lúc nàng mở to mắt, liền phát hiện mình đã trở lại trong phòng. Vươn tay xốc lên màn giường, thấy được bóng dáng quen thuộc ngồi ở phía trước cửa sổ đọc sách, không khỏi đưa ra một nụ cười yếu ớt, "Vương gia, người tới lúc nào?"

"Về sau cẩn thận một chút, thời tiết càng ngày càng lạnh, cẩn thận không nên nhiễm phong hàn." Long Kí Vân hơi trách cứ nói với nàng, "Nếu hiện tại thân mình nàng sinh bệnh thật không tốt."

"Đã biết."

Sau khi hắn hỏi, nhịn không được mặt nhăn mày nhíu. "Còn tính tiếp tục ở tướng phủ sao?"

"Ngươi còn tính không cho cha ta gặp ta sao?" Nàng cũng nhíu mày nhìn hắn.

Long Kí Vân nhịn không được thầm mắng một tiếng ở trong lòng. Sao mỗi lần cùng nàng đối trận, mình liền không có phần thắng đáng nói?

"Nàng cũng không thể mỗi lần đều có cha sẽ không cần trượng phu a… "

Thấy ủy khuất khó được xuất hiện trên mặt hắn, Tô Linh Linh hì hì một tiếng nở nụ cười.

"Nàng còn cười!"

Nàng vươn tay về phía hắn, hắn đi qua, ngồi xuống ở đầu giường, nàng tựa đầu vào trên vai hắn, mỉm cười mở miệng, "Ngươi nói cả đời cả thế dài bao nhiêu?"

"Cả đời cả thế có thể rất dài, cũng có thể rất ngắn, tuy rằng một chút cũng không lãng mạn, nhưng lại là sự thật."

"Mẹ ta qua đời sớm, cha lại bị vây trong chuyện triều chính, mà tính tình ta lại là không an phận, mấy năm nay cha và con gái chúng ta vẫn chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều. Nay tuổi của cha cũng lớn, ta đương nhiên muón tận khả năng ở bên cạnh hắn nhiều."

Yên lặng vỗ về tóc dài rối tung ở sau người của nàng, giờ phút này Tô Linh Linh nói chuyện thật ôn nhu, hắn muốn vĩnh viễn khắc sâu trong lòng.

"Lão nhân gia (ông bà cụ) thường nói: Nuôi con mới biết ơn cha mẹ. Từ khi ta bắt đầu có bầu, cảm thụ hắn lớn lên từng ngày ở trong cơ thể ta, cái loại cảm giác này thật huyền diệu, nói không nên lời, trong lòng thật cảm động."

Tay hắn xoa cái bụng nhô lên của nàng, lộ ra ý cười, "Tiểu tử kia thật khỏe mạnh."

Vẻ mặt nàng hạnh phúc. "Sang năm, nhà chúng ta sẽ nhiều người đây."

"Ừ, nhiều con nhiều phúc khí, chúng ta còn phải không ngừng cố gắng."

Nàng liếc mắt khinh thường. "Thối, không đứng đắn."

Hắn nói được lời lẽ chính nghĩa. "Cực kỳ đứng đắn, nối dõi tông đường, khai chi tán diệp chính là đại sự đời người, sao không đứng đắn!"

"Ta không có da mặt dày như ngươi." Nàng không muốn tiếp tục cùng hắn nói đề tài này.

"Tạm thời nhạc phụ còn chưa thể cáo lão hồi hương." Sau một lúc trầm mặc, hắn nhẹ nhàng nói ra những lời này.

Tô Linh Linh rũ mắt xuống, thanh âm có chút rầu rĩ, "Ta biết, Hoàng Thượng có suy tính của người."

Không muốn thấy nàng lộ ra thần sắc ưu thương, Long Kí Vân ôm sát nàng, "Cũng may chúng ta cùng ở trong kinh thành, thật sự không được liền đón nhạc phụ đến ở cùng." Dù sao hiện tại tướng phủ vương phủ đã phân không rõ, hơn nữa phụ hoàng cùng hoàng huynh cũng đều không ngại bọn họ một vương một tướng kết bạn thân thiết.

"Thật sự có thể chứ?" Nàng có chút không xác định nhìn hắn, cũng biết trong đó tồn tại một ít chuyện hoàng gia để ý, nhưng hắn không nói, nàng cũng không thể hỏi.

"Có thể." Nguyên bản không có cái gì không thể, lòng trung thành của hắn cùng với nhạc phụ, vô luận phụ hoàng hay là hoàng huynh đều hiểu được, chẳng qua hắn vẫn ghen tị nhạc phụ, mới không muốn nhượng bộ, nhưng hiện tại hắn không nhượng bộ, thê tử sẽ không về phủ. Hắn cũng chỉ có thể làm theo.

Tô Linh Linh nghe vậy liền vui vẻ, hai tay vòng qua eo hắn, lúm đồng tiền như hoa. "Ta chỉ biết ngươi yêu ta nhất."

Ừ, hắn yêu nàng, yêu đến tẩu hỏa nhập ma, nhưng ở trong lòng của nàng lại vẫn đang là phụ thân thứ nhất, hắn thứ hai, không, hiện tại có thể là trong bụng nàng xếp thứ hai… Vì sao địa vị của hắn càng ngày càng thấp vậy? Long Kí Vân càng nghĩ càng buồn bực.

"Linh Linh, ta từ cửa hàng nhỏ giúp con lấy rau ngâm (dưa muối ngâm nước tương) đã trở lại." Lúc này thanh âm sang sảng có thần của Tô lão tướng gia từ ngoài cửa truyền đến.

Long Kí Vân cắn răng trừng hướng cửa phòng. Lão nhạc phụ này, luôn chọn thời gian như vậy, thiếu chút nữa hắn có thể cùng thê tử nghỉ ngơi, còn thiếu một chút.

Quả thật Tô Linh Linh bay nhanh đẩy hắn ra, xuống giường mang giày liền đi ra ngoài, "Cha, người lấy bao nhiêu trở về?"

Mặt âm trầm đi theo phía sau thê tử ra cửa, Long Kí Vân nghiêm mặt xấu giống một người chồng ghen tỵ đi gặp nhạc phụ của mình, cùng với "rau ngâm" hấp dẫn toàn bộ lực chú ý của thê tử.

Thật hận!

Năm sau, khi hoa sen trong hồ sau vườn hoa Tấn vương phủ nở rộ, Tấn vương phi sinh hạ một tiểu quận chúa.

Cảnh rượu mừng đầy tháng thật náo nhiệt, thừa dịp rượu say tai nóng hết sức, hoàng đế bệ hạ thuận tay bế hoàng tôn nữ (cháu gái) hồi cung.

Kết quả, mãi cho đến mấy tháng sau, Tấn vương mới thành công "giải cứu" con gái từ trong cung ra.

Từ nay về sau, hoàng đế cũng thành đối tượng bị Tấn vương phủ canh phòng nghiêm ngặt.

Mà lời đồn đãi trong kinh thành Đại Nghiệp hoàng triều còn đang đổi mới.

Hết truyện.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.