Vương Gia Sợ Vợ

Chương 9



Cánh tay nàng chống đỡ giữa hai người dần dần mất đi lực chống cự, cũng sa vào trong nụ hôn sâu của hắn, cả người mềm yếu, cuối cùng chỉ có thể thở phì phò ngã vào trong lòng hắn.

“Chúng ta về nhà.”

Trong mơ mơ màng màng, nàng nghe được lời vô nghĩa của hắn bên tai mình, nhưng không cách nào lại suy nghĩ sâu xa ý nghĩa chân chính của những lời này.

Người trong Tấn vương phủ phát hiện, gần đây Vương phi của bọn họ cả ngày uể oải không có tinh thần, khi bất chợt nhìn đến Vương gia bọn họ lại còn có thể phát run.

Mà Vương gia của bọn họ luôn ôn hòa cười nhạt, không phải xem như không có việc gì lướt qua bên người Vương phi, mà là săn sóc đi qua bồi Vương phi cùng nhau nhàn nhã ngồi đón gió thưởng cảnh(thưởng thức cảnh vật).

“Linh nhi.”

Tô Linh Linh đang buồn ngủ dựa vào trên nhuyễn tháp vừa nghe tiếng kêu to này, thân thể lập tức rùng mình, tỉnh táo lại ngay, mở to đôi mắt kinh hoảng nhìn lại chỗ phát ra thanh âm.

“Dọa nàng sao?” Long Kí Vân ôn nhu cười ngồi xuống nhuyễn tháp.

Nàng kinh ngạc nghi ngờ nhìn hắn, lông mi thật dài nhịn không được run run. Hắn lại muốn làm gì? Rõ như ban ngày, trời đất sáng sủa, trước mắt bao người, hắn lại muốn làm cái gì?!

Nhìn nàng giống như con thỏ nhỏ vì chấn kinh quá độ mà lông cả người đều dựng thẳng lên, Long Kí Vân không phúc hậu cười mị mắt.

“Ngươi…” Tô Linh Linh tức giận trừng mắt hắn.

Trong thiên hạ, chỉ có ta mới có tư cách không kiêng nể gì bắt nạt nàng như vậy.....

Trong đầu không tự chủ được hiện lên những lời nói hắn từng tà mị nói bên tai mình, tiện đà nhớ tới hắn một lần lại một lần không kiêng nể gì “bắt nạt” như thế nào, mặt Tô Linh Linh bỗng dưng đỏ lên, đôi mắt lại quẫn đến không biết nên nhìn thế nào.

“Nghĩ đến cái gì? Hử, nương tử?” Hắn phút chốc gần sát nàng, giọng điệu hết sức khiêu khích.

Thì thầm thân mật bên tai làm cho nàng theo bản năng lui về phía sau trốn, không biết sao liền bị người đặt trên nhuyễn tháp, tư thế cực kỳ ái muội.

“Vương… Vương gia….”

“Hử?” Hắn lên tiếng trả lời, tâm tình lúc này tốt lắm.

Nàng khó khăn nuốt nước miếng, nhắc nhở. “Như vậy khó coi.”

Long Kí Vân ở vai nàng nở nụ cười. Xem ra mấy ngày nay hắn thật sự thành công dọa nàng!

“… ” Trong nháy mắt Tô Linh Linh khẩn trương không ngừng. Hắn sẽ không phải trước mặt nhiều người như vậy không khống chế được, hẳn là sẽ không… Nàng thật sự không thể xác định.

Sau khi nở nụ cười trong chốc lát, Long Kí Vân buông nàng ra, sau đó lúc Tô Linh Linh vừa mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, liền cởi giày lên tháp, không e dè đem nàng ôm vào trong lòng.

Nàng nhất thời lại cứng đờ, nam nhân này thật là yêu ma hóa thành!

“Nhìn vết thâm quầng dưới mắt nàng đen như vậy, chắc là không ngủ được rồi.” Giọng nói hắn mềm nhẹ, đưa tay tháo ra búi tóc của nàng, “Chỗ này ánh sáng vừa tốt, nàng ngủ một lát đi.” Hắn thích bộ dạng tóc dài rối tung nhu nhược e lệ của nàng, nhưng nàng chạy trốn liên tiếp làm cho tâm linh hắn bị thương sâu sắc.

Vương gia thật ôn nhu, tỳ nữ bên cạnh lại bắt đầu ở một bên cảm thán.

Đầu gối lên trên đùi hắn, mặc hắn vỗ về tóc dài mềm mại của mình, Tô Linh Linh ngay từ đầu lo sợ bất an, dần dần khó có thể chống cự ý nghĩ nhắm mắt lại.

Nàng thật sự quá mệt mỏi, đã nhiều ngày hắn giống dã thú không biết thoả mãn không ngừng áp bức nàng, cắn gặm nàng, làm cho thân thể của nàng đều mệt tới cực điểm, không còn khí lực phản kháng, chỉ có thể tiêu cực cầu nguyện hắn nhanh chút bình ổn lửa giận trong lòng.

Tấn vương lúc tức giận thật sự rất khủng bố!

Lần đầu tiên tức giận, hắn tăng số người giám thị nàng lên,việc này không doạ được nàng, nhiều lắm làm cho nàng buồn rầu.

Nhưng lần thứ hai tức giận, hắn lại làm người ta giận sôi theo, tự mình đem nàng vây ở trên giường, làm việc phi thường không có đạo đức….

Trong lúc giống như ngủ nhưng chưa ngủ, giống như tỉnh nhưng không tỉnh, Tô Linh Linh nghe được tiếng bẩm báo của người hầu.

“Lại bộ Trình đại nhân --”

Nàng nghe được nam nhân bên cạnh nhẹ nhàng lặp lại, trong lòng không khỏi cảm thấy hoang mang.

Tên này rất quen thuộc.

“Thay ta hồi đáp, đúng giờ dự tiệc.”

Lòng bàn tay Long Kí Vân không yên, cứ vuốt ve mặt thê tử, dùng ngón tay phác thảo mặt mày của nàng, trong lòng cân nhắc Trình đại nhân này, đến tột cùng là vì cái gì lại nhiều lần mời hắn qua phủ ngắm trăng.

Tâm tư vòng vo vài vòng, hắn hạ mắt nhìn tiểu nữ nhân đang gối lên mình ngủ say, khóe miệng nổi lên nụ cười ôn nhu sủng nịch.

Đã nhiều ngày hết sức chuyên chú “giáo huấn” nàng, tuy là có chút hao tổn tinh lực, nhưng thể xác và tinh thần sung sướng, từ trong ra ngoài đều xuyên thấu sảng khoái.

Bàn tay to lặng lẽ bao trùm trên bụng của nàng. Hắn dụng công tận tâm như vậy, nơi này có thể mang hài tử của hắn chưa? (#Ami: gian quá, gian quá ca ơi >.

Chính là tưởng tượng, môi Long Kí Vân liền không thể ngăn chặn bay lên. Hắn tuyệt không bài xích khả năng này, con nối dõi của nàng với hắn, thật rất tốt!

Nhìn bộ ngực vì hô hấp mà không ngừng phập phồng của nàng, ánh mắt trong trẻo nhuộm thấm vẩn đục, ngón tay thon dài men vào chỗ hở ra ở cổ áo nàng, dần dần xâm nhập --

“Người tới, dựng lều.”

Bốn chữ tóm tắt đơn giản rõ ràng vừa ra, kế tiếp đó là khảo nghiệm tốc độ thần tốc của thị vệ trong vương phủ.

Một tòa lều trại hành nhân được tạo thành bằng tốc độ nhanh nhất, Tấn vương cùng thê tử bị vây trong nhuyễn tháp, mà người hầu tỳ nữ sớm lui ra hết.

“A…” Đang ngủ không nghe lọt tiếng nô tài kinh hô, thanh âm liền lọt vào cắn nuốt, thổi qua như những cơn gió nhẹ ngoài màn, trôi đi vô tung vô ảnh….

Trong màn, hai người xiêm y hỗn độn, da thịt ẩn hiện, xuân sắc rực rỡ, làm mất hồ người.

Người dưới thân giãy dụa mỏng manh rước lấy áp bách trên người càng nặng nề hơn, trên nhuyễn tháp lập tức một mảnh hỗn độn.

Thoát hết quần áo xong, tóc dài ẩm ướt do mồ hôi càng thêm hỗn độn, tuấn nhan như ngọc sớm vì kích tình mà nhiễm hồng, nàng có tâm lui trốn, hắn tiến sát từng bước, né tránh của nàng ngược lại làm cho hắn càng thêm gần sát.

Hoa đã tàn, phong chưa mệt, khuê tình mật ý còn đang tiếp tục.

Không biết qua bao lâu, Tô Linh Linh ghé vào trên tháp, nàng giống như ngủ giống như tỉnh, mí mắt nửa mở nửa khép, mệt mỏi tựa như con mèo lười, như hoa sen mảnh mai trong gió.

Chấm dứt hết thảy, Long Kí Vân đem hai chân của nàng duỗi ra, sau đó cả người đổ xuống, gần sát bên tóc mai của nàng, yêu thương hỏi: “Đang ngủ sao?”

“Ừ…”

Gạt qua một phần tóc dài quấn vào ngón tay của nàng, hắn cười khẽ, “Buổi tối cùng đi ngắm trăng đi.”

“Ừ…”

“Nàng đáp ứng rồi, không được đổi ý.”

“Ừ.”

Hắn gian trá nở nụ cười, chỉ sợ lúc này bán nàng, nàng cũng không biết, thê tử mơ mơ màng màng, thật sự là đáng yêu cực kỳ.

“Về sau an tâm ở bên cạnh ta, không nên còn muốn ly khai, được không?”

Lời này, lúc nàng thanh tỉnh hắn tuyệt đối sẽ không nói, bởi vì sợ nàng cự tuyệt, chỉ có hiện tại nàng buồn ngủ như vậy, thần chí mất hết, hắn mới dám nói ra miệng.

Tô Linh Linh không có nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng nữa, nàng hô hấp vững vàng, sắc mặt bình tĩnh an tường, dĩ nhiên đang ngủ.

Hắn hơi hơi cười khổ, nhẹ nhàng cầm tay nàng, đem người ôm vào trong lòng mình, nhếch môi cười cười.

Không sao, cho dù hiện tại lòng của nàng còn chưa có giao cho hắn, chỉ cần có thể lưu người lại, là sẽ có cơ hội.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.