Vương Phải Tình Em

Chương 9



"Cậu điên à?" "Không sao đâu."

Maddie ngoảnh lại nhìn Adele và mở cửa tiến vào trong quán Mort's.

"Không phải hắn đã nói sẽ tống thẳng cậu ra khỏi đây sao?"

"Chính xác thì lúc đó chúng tớ nhắc đến bar Hennessy's đấy chứ."

Họ bước vào và cánh cửa đóng lại đằng sau. Adele dính sát vào với Maddie và hỏi to trong tiếng ồn và tiếng nhạc phát ra từ máy hát tự động. "Cậu nghĩ anh ta còn quan tâm đến chuyện chính xác này không à?"

Maddie coi đó là một câu hỏi tu từ nên mắt cô bắt đầu láo liên tìm ông chủ quán Mort's giữa đám đông, trong làn ánh sáng lờ mờ của quán bar. Lúc này khoảng 8g30 phút tối thứ 6 và Mort's lại chật cứng. Cô đã định chẳng bao giờ bước chân vào cái quán cao bồi này thêm lần nào nữa, cho đến khi Mick cấm cô không được tới. Cô muốn để cho Mick biết anh ta còn lâu mới doạ được cô. Anh ta cần phải biết là cô không sợ anh ta. Cô chẳng sợ cái quái gì cả.

Cô nhận ra Darla từ lần trước cô tới Mort's và hàng xóm của cô là Tanya trong lễ hội thịt nướng nhà Allegrezza. Cô không thấy Mick đâu cả và cả tưởng dễ thở hơn một chút. Không phải vì sợ hãi gì cả. Cô chỉ muốn tiến vào quán bar được sâu sâu một chút trước khi Mick nhìn thấy cô.

Trước đó, cô đã tự làm tóc xoăn bằng máy uốn, và mái tóc lúc này chia làm nhiều lọn lỏng. Cô trang điểm đậm hơn thường lệ, mặc một cái váy trắng bằng cotton có dây đeo vòng qua sau cổ và đi đôi guốc cao sáu phân, để nếu có bị tống ra ngoài thì trông cô còn xinh đẹp một chút. Cô mang theo một cái áo len dệt bằng lông vì thể nào sau chín giờ người cô cũng sẽ hoá đá nếu không có nó.

Cái máy hát đang phát một bài gì đó về những phụ nữ thô thiển trong khi Adele và Maddie đang len lỏi qua đam đông để chiếm lấy cái bàn còn trống ở gốc. Adele, với tóc xoăn, quần jeans bó sát và chiếc áo phông in chữ " SAVE A HORSE, RIDE A COWBOY" cũng cùng Maddie dáo dác tìm kiếm.

"Cậu có nhìn thấy anh ta không?" Adele hỏi khi hai người len được vào một bàn đối diện quầy bar và ngồi quay lưng vào tường.

Họ đã kiểm tra kỹ lưỡng lại kế hoạch. nó đơn giản thôi. Và cũng không có gì nguy hiểm: chỉ cần bước vào Mort's, uống chút gì đó, và đi ra! Không thể dễ hơn, nhưng giờ Adele có vẻ khá là hoảng sợ, đôi mắt to đảo lên đảo xuống như đang chờ một đội đặc nhiệm đột kích vào, giương mấy khẩu AK-47 và bắt họ phải nằm rạp xuống sàn ngay bây giờ không bằng.

Adele nghiêng đầu sang phía cô và hỏi, "Anh ta trông thế nào?"

Cô giơ tay lên ra hiệu người phục vụ. "Cao, tóc đen và mắt xanh đậm," cô trả lời. Quyến rũ mỗi khi anh ta muốn, và nụ hôn có thể làm người ta ngu muội đi. Maddie nghĩ đến hôm anh ta mang cho cô cái bẫy chuột, về nụ hôn và đôi tay của anh ta đặt trên eo cô. Một chút cảm giác lại quay lại. "Khi cậu thấy bọn con gái ở đây bắt đầu sửa đầu sửa tóc và tìm kẹo sao su bạc hà thì cậu khắc biết là đó là lúc anh ta đến."

Một cô phục vụ với mái tóc quăn xấu tệ, cái quần Wrangler bó sát và áo phông đồng phục quán bar tới ghi đồ uống cho họ. "Anh ta hoàn mỹ đến thế cơ à?" Adele hỏi khi cô phục vụ đi khỏi.

"Chưa. Tớ chưa thấy." Maddie để cái ví lên bàn bên cạnh khuỷu tay và hướng mắt lên phía quầy bar. Ánh sáng từ cái máy hát và đèn quán bar rọi vào đám đông nhưng hầu như không thể chiếu tới các góc phòng. Đây là địa điểm lý tưởng để quan sát mà không bị phát hiện.

Maddie gật đầu. Hoàn mỹ là một từ khá đúng để miêu tả anh ta. Mick rõ ràng là khiến người ta thèm nhỏ rãi. Và chính cô cũng đã một hai lần muốn được "cắn" vào cái vật hoàn mỹ ấy. Như lần cô đang dùng món salad ở nhà hàng Willow Creeck và anh ngồi đối diện cô chẳng hạn. Chỉ mới phút trước cô chỉ quan tâm công việc của mình, đọc những gì mới nhất ghi được từ ông cảnh sát trưởng Potter. và sau đó, đùng một cái Mick xuất hiện, trông đầy quyến rũ và triêu ngươi. Bình thường, một gã đàn ông đang cau có vì giận dữ đối với cô chẳng có cái khỉ gì hấp dẫn. Nhưng Mick không phải là một gã bình thường. Khi anh ta ngồi đối diện cô, bắt đầu tức giận ra mặt và cấm cô tới mấy cái quán bar của anh, không hiểu sao đôi mắt anh lại xanh đến thăm thẳm và đầy lôi cuốn. Và cô tự hỏi giả sử lúc đó cô trèo qua bàn, đặt lên môi anh ta một cái hôn thì sao nhỉ. Nếu cô hôn lên cổ và cắn vào bên dưới tai anh ta thì thế nào nhỉ.

"Hôm nay tớ đã nói chuyện với Clare," Adele nói và kéo Maddie trở lại khỏi cơn thèm thuồng Mick. Họ ngồi nói về đám cưới sắp tới cho đến khi người phục vụ quay lại với ly "Bitch on Wheels" cho Adele và rượu vodka martini loại extra-dry cho Maddie. Cô phục vụ bàn có tóc xấu thật, nhưng cô ta phục vụ tốt ra phết.

"Tóc tai của bọn họ bị làm sao vậy?" Adele hỏi khi người phục vụ vừa đi khỏi.

Maddie nhìn khắp đám đông một lượt và nhẩm tính tỉ lệ tóc đẹp-xấu là 50-50. "Tớ cũng đang cố gắng tìm hiểu xem tại sao." Maddie nâng ly lên miệng. "Một nửa trong số họ thì không sao, còn nửa còn lại là mớ lộn xộn bị chế biến quá tay." Qua vành chiếc ly, cô tiếp tục quan sát. Vẫn chẳng có dấu hiệu nào của Mick.

"Tớ đã kể cho cậu về cái gã tớ hẹn hò cuồi từan trước chưa nhỉ?" Adele hỏi.

"Chưa." Maddie mặc áo len vào và chuẩn bị tinh thần nghe một câu chuyện hẹn hò đầy thảm hoạ.

"Thế này. Anh ta đón tớ bằng một chiếc Pinto đã được tăng công suất."

"Pinto ấy à? Những cái xe của thập kỷ 70 đó còn chưa được thanh lý hết à?"

"Đúng, nó màu da cam nhạt, giống như cái bia tập bắn di động ấy. Còn anh ta vừa lái xe vừa tưởng mình là Jeff Gordon." Adele vuốt mấy lọn tóc ra sau tai. "Anh ta lại còn đeo găng tay đua không ngón nữa chứ!"

"Cậu đùa tớ à? Cậu gặp cái gã đó ở đâu thế?"

"Ở đường đua."

Maddie không hỏi Adele đã đến đường đua làm gì. Cô cũng chẳng muốn biết. "Đừng nói là cậu ngủ với anh ta rồi nhé."

"Không, tớ nghĩ một gã lái xe nhanh như vậy thì các chuyện khác cũng tốc độ không kém." Adele thở dài. "Tớ bị nguyền rủa nên chỉ toàn gặp phải những cuộc hẹn tồi tệ thôi."

Maddie không tin vào mấy lời nguyền, nhưng cô cũng không thể không đồng ý. Adele là người xui xẻo nhất mà cô biết trong mối quan hệ với đàn ông. Và chính cô giờ cũng đang gặp quá nhiều xui xẻo rồi.

Trong một giờ tiếp theo, sau ba câu chuyện hẹn hò tồi tệ nữa, vẫn không thấy dấu hiệu nào của Mick. Maddie và Adele gọi thêm mỗi người một ly nước nữa. Cô bắt đầu nghi ngờ có thể tối nay anh ta không đến. "Xin chào các quý cô."

Maddie ngẩng đầu lên, rời mắt khỏi ly martini và nhìn hai gã đàn ông đứng trước mặt cô. Hai gã đó đều cao, tóc vàng hoe và da cháy nắng. Cái gã vừa mở miệng nói giọng Úc.

"Xin chào." Adele nói và uống một ngụm rượu. Adele có quá nhiều cuộc hẹn hò tồi tệ, nhưng chỉ vì cô ấy thu hút quá nhiều đàn ông. Với những lọn tóc vàng óng ánh và đôi mắt to màu xanh ngọc, Adele dường như hút đàn ông như hút lũ ong vậy. Rõ ràng là sức quyến rũ của cô ấy có tác dụng đối với bất cứ ai, dù đến từ xó xỉnh nào trên thế giới. Đằng sau cái ly, Maddie liếc sang Adele và cười thích thú.

"Các anh có muốn ngồi không?" Adele hỏi.

Họ không cần phải để hỏi đến lần thứ hai, ngồi vội vào hai cái ghế trống còn lại. "Tên tôi là Ryan," anh chàng ngồi gần Maddie tự giới thiệu, kéo dài mấy nguyên âm như thể tên anh ta là Crocodile Dundee vậy.

Cô đặt cái ly xuống. "Maddie."

"Đây là Tom. Cậu ấy là bạn tôi." Anh ta chỉ vào anh bạn của mình. "Các cô có sống ở Truly không?"

"Tôi vừa chuyển đến." Trời ạ, cô tưởng anh ta sẽ nói "Một ngày tốt lành" hay một câu cảm thán, hay đại loại như thế. Góc phòng tối om nên cô không nhìn được màu mắt của anh ta, nhưng trông cũng khá dễ thương. "Còn anh thì sao?"

Anh ta lôi ghế lại gần để cô có thể nghe rõ hơn. "Chúng tôi mới đến làm ở đây. Cứu cháy rừng cho mùa hè này."

Người nước ngoài và dễ thương. "Anh là lính cứu hoả nhảy dù à?"

Anh ta gật đầu và bắt đầu giải thích rằng mùa hay xảy ra hoả hoạn ở Úc ngược hoàn toàn với Mỹ. Vì vậy rất nhiều lính cứu hoả nhảy dù của Úc đến miền tây nước Mỹ kiếm việc vào mùa hè. Anh ta càng nói chuyện lâu, cô lại càng thấy thích thú, không chỉ vì những gì anh ta nói mà còn vì ngữ điệu của anh ta. Và càng như vậy, Maddie càng băn khoăn không biết có nên dấn sâu hơn vào mối quan hệ với anh ta. Anh ta sẽ chỉ ở Truly một thời gian ngắn, và sau đó về nước. Anh ta không đeo nhẫn cưới, nhưng cô biết điều đó cũng chẳng nói lên cái gì. Cô cúi gần vào anh ta một chút, "Anh có gia đình chưa?" Cô hỏi chỉ để chắc chắn. Nhưng trước khi anh ta kịp trả lời, hai bàn tay đã nắm chặt lấy cánh tay cô và lôi cô đứng dậy. Cô từ từ quay người lại cho đến khi trước mắt cô là bộ ngực lực lưỡng trong một chiếc áo phông đen của Mort's. Trong bóng tối bao quanh họ, cô vẫn nhận ra bộ ngực đó, ngay cả trước khi cô ngẩng lên nhìn cái cổ, cái cằm săn chắc và đôi môi anh. Cô cũng không cần nhìn rõ đôi mắt anh để biết có một ngọn lửa giận dữ đang cháy trong đó.

Mick nghiêng người lại gần và hỏi ngay bên tai cô, "Cô đang làm cái gì ở đây?"

Anh ta có mùi xà bông và sản phẩm chăm sóc da. "Hình như đang nói chuyện với anh thì phải?"

Anh ta đưa một tay nắm lấy tay cô và lôi đi. "Đi nào."

Cô với lấy chiếc ví trên bàn, ngoảnh lại nhìn Ryan và sau đó là Adele. "Tôi sẽ trở lại ngay," cô nói với lại.

"Cô nói nghe có vẻ chắc chắn thế!" người đàn ông đang kéo cô xềnh xệch qua đám đông đến cửa sau của quán bar nói. "Xin lỗi," cô nói khi đâm phải Darla. Anh ta vẫn nắm tay cô chặt cứng và len qua đám đông như một tuyển thủ bóng bầu dục vậy. Cô buộc phải nói câu "xin lỗi, anh nhắc lại đi" và "Xin lỗi" trong khi tiếng nhạc vẫn phát ra đều đều từ chiếc máy hát. Họ tới tận cuối quán, đi qua một cái hành lang ngắn và rồi anh kéo cô phía sau, đi vào một căn phòng nhỏ.

Anh đóng cửa và buông tay cô ra. "Tôi đã nói cô tránh xa quán bar của tôi cơ mà."

Maddie nhìn lướt qua căn phòng một lượt: một cái bàn bằng gỗ sồi, một cái giá mắc áo, một cái két to bằng kim loại, và một cái ghế sofa bằng da thuộc. Lần đó anh nói đến quán Hennessy's đấy chứ."

"Không, tôi đâu chỉ nói đến một cái." Anh ta nheo mắt lại và cô rõ ràng cảm nhận được sự giận dữ đang tuôn ra từ anh ta theo từng đợt sóng. "Bởi vì tôi còn tử tế, nên tôi cho cô chọn cách nắm tay bạn cô mà dắt nhau ra cửa đi."

Một lần nữa, cô không có cảm giác sợ hãi trước cơn tức giận của anh. Thay vào đó, dường như cô lại thấy thú vị khi mắt anh đang bừng lên giận dữ. Cô đứng dựa vào cửa. "Nếu không thì sao?"

"Tôi sẽ đá đít cô ra ngoài."

Cô nghiêng đầu về một bên. "Vậy thì có lẽ tôi nên cảnh báo với anh, nếu anh dám động vào tôi một lần nữa, tôi có một khẩu súng bắn điện, có thể gí tới năm mươi nghìn vôn điện vào chính mông anh đấy."

Anh ta chớp mắt. "Cô giữ súng bắn điện trong người à?"

"Đúng, là một trong số một đống thứ khác nữa."

anh la lại chớp mắt thêm lần nữa, chậm chạp, như thể không chắc chắn những gì tai mình nghe thấy. "Thứ khác là những gì?"

"Bình xịt cay, nắm đấm đồng, còi báo động 125 đêxiben, còng tay và một cái Kubaton"

"Cầm súng điện trong người không bị coi là vi phạm phát luật sao?" "Hợp pháp trên bốn mươi tám bang toàn nước Mỹ. Đây là Idaho. Anh nghĩ sao?"

"Cô bị điên!"

Maddie mỉm cười. "Câu đó tôi nghe rồi." A

nh đứng nhìn chằm chằm vào cô một lúc trước khi lên tiếng, "Cô thường có thói quen chạy khắp nơi và làm cho mọi người điên tiết lên à?"

Cô cũng thỉnh thoảng làm cho người khác phát điên, nhưng đó chưa bao giờ là thói quen của cô. "Không."

"À, thế thì chắc có mỗi tôi."

"Tôi không cố ý trêu tức anh đâu."

Một bên lông mày rướn lên trên vầng trán rám nắng của anh.

"Thật ra, trước buổi tối nay tôi không hề cố tình trêu tức anh. Nhưng tôi lại bị dị ứng với việc người ta bắt tôi phải làm gì và không được làm gì."

"Chết tiệt." Mick khoanh tay trước bộ ngực lực lưỡng. "Cô cần tất cả những thứ quái quỷ đó để làm gì?"

"Tôi phải phỏng vấn những người không được tốt đẹp cho lắm." Cô nhún vai. "Mặc dù họ đều bị xích, còng chân và khoá tay vào một cái bàn khi tôi nói chuyện với họ. Hoặc là tôi phỏng vấn qua một tấm kính. Tất nhiên các nhà tù không cho phép tôi mang những vũ khí phòng thân vào đó, nhưng xong việc tôi sẽ lấy lại chúng. Tôi cảm thấy an toàn hơn khi phòng bị kỹ càng."

Anh lùi lại một bước và nhìn cô từ đầu đến chân, rồi lại từ chân lên đến đầu. "Cô trông có vẻ bình thường nhưng thực sự không phải vậy."

Maddie không biết có nên coi đó là một lời khen hay không. Nhưng nhìn tình hình thì chắc là không phải.

Anh đứng thẳng người và nhìn cô. "Vậy cô cũng định hạ gục cái gã tóc vàng lúc nãy ngồi cạnh cô chứ?"

"Ryan ấy à? Không, nhưng nếu anh ta chơi bài ngửa thì có thể tôi sẽ còng tay anh ta."

"Gã đó không tốt đẹp gì đâu." Nếu cô không sáng suốt hơn thì đã tưởng là Mick đang ghen.

"Anh biết anh ta à?"

"Tôi chẳng cần biết gã đó để kết luận câu vừa rồi."

Chẳng có ý nghĩa gì cả. "Làm sao anh nói kẻ khác là xấu xa khi anh thậm chí không quen người ta?"

Thay vì trả lời câu hỏi, anh nói, "Cô đanh chuẩn bị hôn anh ta rồi chứ gì?"

"Thật lố bịch. Tôi chưa từng hôn một người lạ nào trong quán bar kể từ hồi học đại học."

"Có thể cô đã chán ngán cái cảnh 'đại khái là đang kiêng sex' của mình rồi."

Chán ngán là còn nhẹ đấy. Cô đã ngấy lên tận cổ cái cảnh đó. Nhưng mỗi khi nghĩ đến những cảnh ái ân xác thịt, nóng bỏng và trần tục, người duy nhất cô nghĩ đến là Mick. Ryan đáng yêu thật, nhưng cuối cùng cũng là một gã lạ hoắc gặp ở quán bar, và cô từ lâu đã không quan hệ cái kiểu như vậy nữa. "Không cần phải lo cho cuộc sống độc thân của tôi."

Mick nhìn xuống miệng, đến cằm và cổ, rồi dừng lại trên ngực cô. Bây giờ đã quá chín giờ, nên cô thấy lạnh là phải. "Cưng ạ, thân hình nóng bỏng kia không phải để dành cho cuộc sống độc thân." Ngực cô in rõ ra ngoài thân váy cô đang mặc tạo thành hai núm tròn. "Nó cần được vuốt ve, được làm tình." Mick nhìn lên khuôn mặt cô. "Những cuộc vui nóng bỏng, ướt át, những đêm dài vui vẻ cho đến tận sáng hôm sau."

Bình thường nếu nghe một gã tuôn ra những lời đó, có lẽ cô đã cho hắn vài gậy. Nhưng khi người đó là Mick, cô lại cảm thấy cái gì đó râm ran. Và cơ thể cô thúc giục cô tự nguyện thực hiện cái nghĩa vụ của tạo hoá đó. "Độc thân là một trạng thái tinh thần."

"Và là điều chứng minh cho sự điên rồ của cô."

"Bây giờ ai mới là kẻ xấu xa đây?" Cô chỉnh lại cái dây túi xách để nó không tuột khỏi vai, nhưng Maddie còn chưa kịp chạm vào cái túi thì Mick đã chộp lấy cổ tay cô và ấn nó vào cửa bên cạnh đầu cô.

Cô nhìn lên khuôn mặt anh, cách mặt cô khoảng vài xăngtimét. "Anh làm cái gì vậy?"

"Tôi không ngu ngốc mà đứng chờ cô bắn năm mươi nghìn vôn vào mông đâu!"

Cô cố nhịn cười mà không được. "Tôi chỉ chỉnh lại cái quai túi trên vai thôi."

"Cô nghĩ tôi bị hoang tưởng cũng được, nhưng tôi không tin đâu."

"Anh thật sự nghĩ là tôi sẽ bắn anh à?" Trong đầu cô chưa bao giờ gợn lên một ý nghĩ nào như thế.

"Cô không định làm vậy à?"

Cô cười khẽ. "Không, một người đẹp như anh không đáng phải nhận năm mươi nghìn vôn."

"Tôi không đẹp." Anh thở phào một cái, hơi thở ấy phả lên mặt và cổ cô. "Cô có mùi dâu tây."

"Đó là kem dưỡng da của tôi."

"Cái ngày tôi gặp cô ở cửa hàng dụng cụ Handy Man tôi cũng ngửi thấy mùi dâu tây." Anh hít mùi hương trênt óc cô, Maddie thấy sốc như chính mình vừa bị điện giật vậy. "Mùi hương của em quyến rũ lắm. Nó làm tôi phát điên đấy." Mick ấn sát người vào cô. "Khi tôi nhìn thấy em ở góc quán bar, tôi đã muốn được thế này." Mặt anh giờ đang ở ngay bên cổ cô.

"Tôi tưởng anh muốn đá tôi ra khỏi đây chứ." Sao tự dưng cô bỗng cảm thấy nóng ran vậy nhỉ? Vài phút trước cô còn đang lạnh đến phát run lên. Còn bây giờ sức nóng đang râm ran trên da cô.

"Tôi sẽ làm thế. Nhưng để sau đi." Anh thả tay cô ra, nhưng hông vẫn ấn chặt cô vào cửa. Cái của anh ta nằm phía bên trái. Nó dài, cứng và cô cảm giác được nó giữa hai đùi cô. Bà Harriet đã nói đúng. Đàn ông nhà Hennessy đều may mắn. "Tôi muốn cảm nhận được mùi hương của em ở chỗ này." Anh kéo cái áo len của cô xuống và hôn lên một bên vai trần của cô. "Thật mềm mại và có vị thật tuyệt."

"Tôi thích một làn da mềm mại.” Cô thở nhẹ và nhắm mắt lại. Cô muốn anh hôn cô xuống bên dưới một chút nữa cơ. “Tôi có phần theo chủ nghĩa khoái lạc ở điểm đó đấy.”

“Làm sao một người theo chủ nghĩa khoái lạc lại cùng lúc sống độc thân được?” anh hỏi bên cổ Maddie.

“Không dễ chút nào.” Và độc thân lại càng khó khăn hơn. Nếu cô không cẩn thận, cái chủ nghĩa khoái lạc trong cô có thể sẽ lấn át nửa kia, và cô sẽ dễ sa vào những thú vui xác thịt. Điều nghe cũng không đến nỗi kinh khủng cho lắm. Chỉ không phải là với anh ta. Cô đưa tay lên mặt anh và cọ lên những sợi râu thưa trên má. “Nhất là khi ở bên cạnh anh.”

Mick phì cười. Âm thanh đầy nam tính phát ra từ sâu trong ngực anh. Mick ngẩng lên, mắt anh đầy ham muốn và đôi lông mi thật dài. Sự ham muốn mãnh liệt đang cháy trong đôi mắt ấy trong khi tay anh đang tìm xuống thắt lưng cô.

“Nếu phải chọn một người đàn ông thì anh là người cuối cùng trên thế giới này.” Cô rướn người lên để chạm môi vào môi anh, Mick cũng nới lỏng sức mạnh đang đè lên người cô. “Và cũng là người tôi khát khao nhất.”

“Cuộc sống thật trớ trêu,” anh thì thầm trên môi cô.

Maddie gật đầu và kiễng chân lên. Đưa tay ra sau đầu Mick, cô ấn đôi môi mình vào môi anh, trong khi tay Mick ôm chặt lấy eo cô. Anh rên khe khẽ trong họng và đưa một tay ra phía sau thắt lưng cô, còn tay kia đặt đằng sau vai cô bên ngoài chiếc áo len. Anh ôm cô vào ngực, và hôn thật ngọt ngào, nhẹ nhàng. Đôi môi anh mới tuyệt làm sao. Anh kéo lưỡi cô sang miệng mình và mút nhẹ.

Chiếc túi của Maddie rơi xuống đất. Cô đưa một tay lên nghững cơ bắt rắn chắc trên vai và cánh tay anh. Hơi ấm toả ra từ anh và hâm nóng cho bộ ngực cô, nơi đang áp sát vào ngực anh. Maddie chưa bao giờ là một người tình thụ động. trong khi anh đang hôn cô, cô luồn tay qua những sợi tóc anh, và tay còn lại thì lần sờ trên những dẻ sườn. Nếu đây không phải là Mick Hennessy, cô đã cởi phăng cái ao trên người anh và cảm nhận làn da trần nhẵn nhụi.

Mick đưa miệng tới bên cổ cô. “Em là người đàn bà cuối cùng nếu tôi phải lựa chọn,” anh nói trong hơi thở gấp gáp. “Nhưng là người duy nhất khiến tôi không thể không nghĩ đến.” Anh dịch tay xuống thấp hơn, còn hông cô thì ép chặt vào anh. “Không hiểu điều gì ở em khiến tôi si mê đến vậy nhỉ?” Áp chặt hơn nữa vào bụng cô, sức nặng làm hông cô hơi đau.

Hơi hơi thôi. Cô tựa người vào anh trong khi anh đang kéo chiếc áo len xuống cánh tay cô. Anh vứt chiếc áo lông đâu đó cưới sàn, nhưng cô cũng không quan tâm nữa. Cô đã thấy đủ nóng rồi. Bàn tay cô đặt trước ngực áo sơ mi của anh, và môi cô tìm đến cổ anh. Cảm giác thật tuyệt vời dưới đầu lưỡi. Da thịt ấm áp và trước mặt cô là một người đàn ông đầy sinh lực. Cô nắm lấy cổ áo anh và chà người cô lên anh đang cương cứng. Đã bốn năm rồi cô không được tận hưởng cái cảm giác thú vị này, và cô nhớ nó vô cùng. Cô mong mỏi những động chạm của bàn tay đàn ông, miệng anh và tiếng rên khe khẽ phát ra sâu trong cuống họng anh.

Ngón tay anh tìm tới cái nút của dây áo đằng sau cổ cô, kéo mạnh cho đến khi dải áo tuột ra trong tay anh. Anh kéo dải áo xuống trong khi lưỡi một lần nữa tìm đến lưỡi cô. Lần này không còn là nụ hôn ngọt ngào mềm mại. Nó đầy nhục dục và mạnh mẽ, ngấu nghiến và đầy ham muốn. Cô tận hưởng tất cả cảm giác đó. Đáng lẽ cô có thể chặn anh lại. Nhưng cô không muốn thế. Chưa muốn, khi mà cô càng lúc càng khao khát. Phần trên của chiếc váy tuột xuống tới thắt lưng, Mick đưa hai tay lên hai gò bồng đảo của cô bên ngoài chiếc áo nịt không dây. Cái khung bằng kim loại giúp chiếc áo ôm chặt vào khuôn ngực cỡ DD của cô. Anh chà nhẹ tay lên hai cái núm in ra bên ngoài áo ngực bằng cotton. Cô ép sát hơn nữa vào người anh. Chạm vào nơi anh đang nhô lên cứng ngắc. Anh rên lên khe khẽ trong miệng cô. Cô gợi cảm và thật khiến người ta choáng váng. Da cô ngứa râm ran, và cô cảm nhận được sức nặng của bộ ngực đang căng lên. Đã quá lâu cô không cảm nhận được sự khoan khoái này, cô vuốt tay dọc theo ngực anh, qua cái dây lưng quần và xuống dưới. Ở đó cô cảm nhận được nó.

“Chạm vào anh đi.” Anh rên rỉ vào miệng cô. Maddie làm theo. Bản lĩnh trong cô biến mất và thay vào đó là cảm giác ướt át, nhức nhối. Nó thúc giục Maddie kéo tay anh vào giữa hai chân và chạm vào đó bên ngoài quần cô, và… Cô buông tay ra. “dừng lại.”

Anh ngẩng đầu lên. “Chỉ một chút nữa thôi.”

Một phút nữa khoái cảm sẽ không cho phép cô dừng lại nữa. “Không.” Cô lùi lại một bước và tay anh rời khỏi người cô. “Anh biết là chúng ta không thể mà. Chúng ta không bao giờ có thể làm chuyện đó được. Cô nhìn anh trong khi hai tay đang buộc lại dây áo đằng sau cổ. “Không thể là anh và tôi.”

Anh ta lắc đầu, đôi mắt hơi dại một chút. “Anh nghĩ lại rồi.”

“Chẳng có gì để nghĩ lại cả.” Anh là Hennessy và cô là Maddie Jones. “tin tôi đi, anh là người cuối cùng để tôi có thể ngủ cùng. Và tôi cũng là người đàn bà cuối cùng trong số những lựa chọn của anh.”

“Ngay bây giờ anh không nhớ lý đo là gì cả.”

Cô nên nói với anh. Tất cả. Rằng cô thật sự là ai và hai người đang ở vị trí nào. “Bởi vì…” Cô liếm môi và nuốt cục nghẹn trong cổ, họng cô tự dưng khô cứng lại. Nhục dục kéo họ lại với nhau, một lực hút nóng bỏng không thể cưỡng lại được. Cổ anh đỏ lên do cô vừa “đánh dấu” lên đó, và đôi mắt xanh kia đang nhìn cô với sự khát khao. Và cô không thể để tất cả những ham muốn mãnh liệt trong đôi mắt đó biến mất và thay vào đó là sự khinh ghét, ghe tởm. Không phải là bây giờ. Vào một lúc khác. “Bởi vì tôi đang viết sách về bố mẹ anh và Alice Jones. Và tôi có ngủ với anh thì sự thật đó cũng không thay đổi. Nó chỉ làm mọi thứ tồi tệ hơn thôi.”

Anh lùi lại mấy bước và ngồi lên mép bàn. Mick hít một hơi dài rồi đưa hai tay lên vuốt tóc. “Tôi đã quên mất điều đó.” Anh buông thõng tay. “mấy phút vừa rồi, tôi đã quên mất rằng cô đến đây để đào bới quá khứ và biến cuộc sống của tôi thành địa ngục.”

Maddie cuối xuống nhặt cái túi xách, “Tôi rất tiếc.” Cô thực lòng cảm thấy vậy, nhưng tiếc nuối cũng đâu có thay đổi được điều gì? Cô đã ước mọi thứ có thể thay đổi.

“Hai tiếng ‘rất tiếc’ không đủ để dừng việc đó lại.”

“Không,” cô nói trong khi mở nắm đấm cửa ra vào. “Không phải tiếc vì chuyện đó.”

“Bao lâu hả Maddie?”

“Ý anh là sao?”

Anh hít thở một hơi thật sâu. “Cô sẽ ở lại đây và làm đảo lộn cuộc sống của tôi trong bao lâu nữa?”

Hỏi hay đấy. “Tôi không biết. Có thể tới mùa xuân năm sau.”

Anh cúi xuống nhìn chân mình. “Chết tiệt.”

Cô đeo cái túi lên vai và nhìn anh. Anh đang ngồi đó với mái tóc đen lởm chởm do tay cô làm rối. Cô cố nén để không chạy lại đó vuốt lại tóc cho anh.

Anh ngẩng lên. “Rõ ràng chúng ta không thể ở cùng nhau vài thước thế này mà không lao vào nhau. Tôi đã nói cô tránh xa quán bar của tôi rồi mà chẳng khác nào vẫy mảnh vải đỏ trước mặt con bò tót. Nên tôi sẽ nói lại lần nữa, cô hãy tránh thật xa hai quán bar của tôi ra.”

Ngực cô vừa giãn ra lại vừa như thắt lại. “Anh sẽ không thấy tôi ở đây nữa đâu,” cô cam đoan và mở cửa bước ra ngoài, nơi đang nồng lên mùi bia và tiếng nhạc đồng quê inh ỏi. Cô hướng tới phía Adele. Khi bước chân vào đây cô đã tự hỏi không biết Mick có đá cô ra khỏi quán như khi anh đe doạ cô không.

Nhưng giờ cô đang nghĩ có khi anh làm vậy lại tốt hơn.

--- ------ ------ ---------

Mick đóng cửa văn phòng và tựa lưng vào đó. Anh nhắm mắt và đưa một tay xuống ấn vào nơi đang cương cứng. Nếu Maddie không ngăn anh lại, có lẽ anh đã đưa tay lên đùi cô, tháo hết những thứ cô mặc trên người và làm tình ngay tại đây, ngay ở cánh cửa này. Anh hy vọng lúc đ1o sẽ đủ tỉnh táo để bấm cái khoá cửa vào trước. Nhưng anh không chắc mình có thể nhớ được điều đó.

Anh buông tay xuống và đi vòng qua cái bàn. Cái áo len màu đỏ của cô đang nằm trên sàn, anh nhặt nó lên trước khi ngồi vào ghế, trong khi mắt nhìn vô thức vào cái két kê sát tường phía bên kia. Vừa rồi, anh đã cực kỳ sốc khi nhìn thấy Maddie ngồi đó, nhâm nhi ly martini như thể lời nói của anh chẳng có chút trọng lượng nào với cô. Choáng váng như bị cái súng điện trong túi cô dí vào người vậy. Nhưng trên tất cả những điều đó là một nỗi tức giận và sự thôi thúc muốn được tận hưởng mùi hương trên cổ của cô.

Nhìn thấy cô cười nói với gã Aussie, anh cũng thấy một cảm giác gì đó. Một cái gì hơi khó chịu trong người. Cái gì đó khiến anh muốn vặt đầu cái kẻ đang nói chuyện với cô ta. Thật nực cười. Anh chẳng thù hằn gì với nhà Aussie cả, và lại càng chẳng có quan hệ gì với Maddie Dupree. Anh chẳng có cảm giác gì với cô, ngoại trừ tức giận, và cả ham muốn cuồng nhiệt nữa. Một khao khát cháy bỏng được vùi mặt vào cổ cô khi ấn mình vào sâu bên giữa cặp đùi mềm mại của cô. Hết lần này đến lần khác.

Có một cái gì đó ở Maddie, ngoài thân hình nóng bỏng và khuôn mặt xinh đẹp kia. Cái gì đó còn hơn cả mùi hương trên da thịt cô và khuôn miệng tinh nghịch. Nó hút ánh mắt anh vào chiếc bàn ở góc quán tối tăm cho dù quá bar đang chật ních người. Một cái gì đó không thể định nghĩa được, nhưng khiến anh phải hôn cô, chạm vào cô và ôm chặt cô vào ngực như thể cô thuộc về nơi đó, dù thực tế cô phải tránh xa anh.

Anh đưa chiếc áo len lên gần mặt. Nó có mùi hương của cô. Ngọt ngào như mùi dâu tây, và anh vứt nó xuống bàn.

Vài tuần trước, cuộc sống của anh vẫn đang tốt đẹp. Anh đã lên kế hoạch cho tương lai và trong đó không có chỗ cho quá khứ. Một quá khứ anh đã rất cố gắng để lãng quên.

Mọi thứ thay đổi khi Maddie cùng chiếc Mercedes đen của cô tối thị trấn này và làm đảo lộn cuộc sống của anh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.