Vương Phi 18 Tuổi Mang Tâm Hồn 13 Tuổi

Chương 16



*** Chợ ***

- Tiểu Phi,cô thật ra bao nhiêu tuổi vậy?-Đi đến chợ,nàng bất chợt nhớ ra điều gì,hỏi cô,quả thực nhìn cô trông rất người lớn,chắc là 18 hay 19 tuổi gì đó rồi....Còn nàng thì mới có 13 ._. Có phải nàng nên xưng hô theo tuổi tác không?!

- Công chúa,tôi thực ra mới có 9 tuổi thôi ạ...! -Tiểu Phi nhăn mặt,giọng nói vẻ rụt rè.? Cái gì.....9 tuổi? sao một cô bé 9 tuổi lại có thể làm vệ sĩ cho nàng được,đùa người quá đáng nha :v

-Không thể nào,cô nhỏ như vầy,sao mà...-Nàng khó tin

- Thật đó ạ,ở thế giới bóng đêm thì tôi 9 tuổi,còn xuống trần gian thì là 19 tuổi ạ.

- À,ờ hiểu rồi,nhưng ta gọi cô là tỷ tỷ nhé,vì tính ra dưới trần gian ta có 13 tuổi,còn cô 19 lận...-Nàng gật gù tỏ vẻ hiểu chuyện rồi nói,cô cũng mỉm cười đồng ý,dẫn dàng đi tiếp chọn đồ

*** Tại Phủ Y ****

- Thiếu gia , hắn đã tỉnh thuốc mê rồi - Tổng quản trông già nhưng dáng đi khỏe mạnh nói,rồi hướng tay vào căn phòng chật hẹp kia dẫn lối y vào

- Ra ngoài đi,ta ở đây với hắn 1 chút- Y phẩy tay rồi bước vào trong,bước đi từ từ về phía hắn đang nằm,trông hắn có vẻ mệt mỏi lắm

Trên môi y khẽ nở một nụ cười gian xảo,sau đó đặt tay lên khuôn mặt vô cảm của hắn đang nhìn chằm chằm mình,y nhếch môi rồi lên tiếng:

- Vương gia,ngươi thật kém sắc,thật mất hết phong độ của hoàng tộc.

- Ta...làm sao là do ngươi thôi,ta không hề gây ra vụ cháy...đó.-Hắn tức giận,hất tay y ra,mắt hằm hằm về phía y,hắn đã rất tức giận rồi,và cũng không biết y đã làm gì nàng nữa,đó làm cảm giác nhớ và hận 2 người khác nhau,xen lẫn trong tâm can

- Ngươi đối với ta như thế,mất công ta đối xử tốt với ngươi,hừ -Y nói nửa miệng,rồi sau đó ngồi xuống cái ghế được để sẵn.

- Cảm ơn lòng tốt,ta chưa khi nào thấy ngươi đối tốt với ta đó -Hắn hừ lạnh,mắt căm hận chĩa về y....hazz ,thôi nào hai người,giận là già trước tuổi đấy,bớt giận đi nào.Nhưng mà với hắn thì sao mà hết giận được ._. Hắn là ai chứ? Một vương gia mà lại phải bị cái tên thiếu gia không rõ tung tích đổ lỗi cho người khác hành hạ ,thì hắn mất mặt chết thôi!

Y gạt những lời hắn nói,đi thẳng vào công việc chính.Là tra khảo để xác minh chuyện vụ cháy từ thời ông cố ấy ạ :v

- Ngươi nói đi,năm đó ngươi cố tình hay là cố ý hoặc cố giết phụ thân phụ mẫu ta? -Y nhấc cằm hắn lên y như cách nhấc với nữ nhân,hỏi với ánh mắt thám tử

Nhưng mà anh ơi,cố tình,cố ý,với cố giết đều giống nhau là cố thôi :3 vậy phải chọn chữ nào mới thoát tội nhỉ?Tội nghiệp hắn,y chỉ biết cách đổ lỗi thật siêu sao thôi :v

- ta không có biết vụ cháy năm nào hết,ngươi nói cái đếch gì thế? -Hắn nhíu mi,lại lần nữa hất cái tay nham hiểm của y,mắt trừng lên đáng sợ.

Ôi anh này hiện đại thế? cái đếch là cái đếch gì? (hơi tục...sorry các đọc giả :3 )

- Đếch là gì? -Y hỏi ngu,quả thực y chưa có hỉu từ này,cả hắn cũng không hiểu bản thân mình ấy chớ

- Ta không biết,cái miệng ta ta không quản được :v -Hắn trả lời

Vậy là hắn đã hơi nghi ngờ thân phận thật của bản thân rồi đấy các bạn ạ ^^

- Mà thôi kệ,ngươi nói đi,cố tình? Cố ý hay cố giết?

- Cái nào cũng chỉ ý đổ lỗi cho ta thôi,ngươi cho ta lựa chọn tốt hơn chút đi -Hắn bực mình

- Chọn nhanh-Y ra lệnh

- Này,ngươi chỉ là một công tử nhỏ của 1 ông già nào đó thôi,ngươi dám ra lệnh cho bổn thiếu gia sao-? Hắn trợn ngược mắt,nói ra câu hăm dọa y

- Ơ,ngươi...-Y hết lời nói,nhíu mày hơi sợ sệt

-Sao,sợ rồi à?-Hắn cười khẽ

-Sợ gì chứ,ta nói ngươi biết,ta sẽ giết ngươi trong nay mai thôi,và vương phi của ngươi sẽ là của ta-Y hù dọa không kém hắn

-Yên Linh là của ta rồi!

- Của ngươi nhưng giờ là của ta -Y hất mặt kiêu ngạo,cái thái độ làm hắn tức ói máu mà! Khổ thân cho vương gia cao quý !

- Bây giờ của ngươi nhưng mãi mãi và sau này của ta-Hắn đáp lại với một câu nói không kém phần bá đạo

-Tùy thôi,ta cũng xem ngươi cướp nàng ấy từ ta thế nào-Y cười nhạt vẻ thông minh,rồi đứng dậy xoa cằm,như một người đang suy nghĩ hay vạch ra một âm mưu gì đó

-Biến đi,ngươi để ta yên-Hắn không muốn nói thêm gì nữa,nói lớn như đang ra lệnh cho y khiến y phải nhăn nhó bỏ đi,có lẽ y đã nhầm.hắn không dễ đối phó đâu ạ..

** Ngoài cửa phòng hắn đang bị nhốt***

- Ngươi điều tra lại vụ cháy năm đó đi,ta thấy hơi có vấn đề-Y truyền lệnh cho một người hầu rồi đi mất,hình như hắn phản kháng nhiều quá khiến cho y nghi ngờ về sự thật mà hắn nghĩ rồi

*** Quay lại chợ ***

- Tiểu Phi tỷ,ta đói muốn ăn rồi - Nàng lên giọng nhõng nhẽo như con mèo ngoan ,kè kè bên cạnh cô,đôi mắt đáng yêu không kém sự dụ dỗ của mình

Sau vài canh giờ đi mua nàng cũng mệt muốn rã cái chân rồi ,cô cũng giống nàng thôi,hai người quyết định đi vào một quán trọ dùng bữa

- Quán Trọ Kinh Thành ư? -Vừa đọc bảng hiệu nàng đã tò mò muốn chết,nơi này trông có vẻ kiêu sang ghê,dành cho người hoàng tộc đúng không nhỉ?

Vừa nghĩ nàng chạy vào bên trong và vấp ngã,đè lên một vật gì đó mềm mềm và ấm ấm.........Không gì khác,đừng nghĩ bậy chính là người đó ạ !

Nàng đã đè lên một phu nhân cao quý rồi,bà ta trong hơi già,nói thế chứ bà ấy 63 tuổi rồi đấy!Thân phận thật là một bí mật,chỉ cần biết là một người hoàng tộc thôi ạ !

- Ta xin lỗi,xin lỗi,ta bất cẩn quá-Nàng đứng phắt dậy,lấy khăn phủi hết bụi cho phu nhân rồi cúi đầu liên tục,tỏ rõ lòng thành của mình

-Không sao đâu...

~ từ nay tác giả viết cấp tốc đây,thỏa mãn đọc giả với lại phải nhanh Full mới được @@(còn nữa từ đây tác giả viết mỗi chương dài hơn 1 xíu nha-'

==========

-Không sao đâu...

-Nhưng....áo của người bị bẩn rồi,hay để ta mua đồ mới cho người ạ- Nàng nhìn qua cách ăn mặc của phu nhân rồi hỏi han,chắc hẳn bà ta rất cao quý,nếu đụng phải thì nàng có chín cái mạng cũng không thể trả giá nổi cho sự xâm phạm lần này!!

-Không sao mà...-Bà ta từ chối

-Nhưng...ta thấy hổ thẹn lắm ạ,xin hãy cho ta bồi thường-nàng nhíu mi,với ánh mắt đáng yêu

Mong rằng bà ta đồng ý đi mà,nếu không nàng sẽ tự kỷ cho đến khi điên lên mới thôi đó phu nhân à....

-Ta đã nói không cần,cô làm gì pải hổ thẹn chứ

-Vậy....người cần gì không ạ?

- ta chỉ cần cô mời ta một bữa ăn do tự tay cô nấu là được..Đã lâu ta chưa thử món do một cô nương nấu..-Phu nhân cười xòa,rồi nhìn nàng với ánh mắt dịu dàng và ân cần nhất,yêu cầu một việc khó khăn,đến nỗi nàng muốn đập đầu xuống đất mà chết @@

Hic hic,tội nghiệp nàng-nàng chỉ mới được học nấu các món ăn ở hiện đại,còn cổ trang thì nàng đâu có biết tý nào đâu....Vậy là...chết chắc,biết ăn nói làm sao với người ta bây giờ?

-Ta...ta...ta chỉ nấu những món ta tự nghĩ ra thôi,nên...chắc...phu nhân không hợp khẩu vị đâu ạ...-Nàng gãi đầu gãi tai viện cớ ,mặt đỏ như gấc,một lần nữa nàng lại nói 1 câu thông minh tuyệt đỉnh nữa rồi..

Bà ta nghe xong thì ngạc nhiên? Ồ....món tự nghĩ ra sao? Có vẻ hay đấy,ta muốn ăn thử.Và đây chính là suy nghĩ của phu nhân đó ạ !! ^_^

-Ta về nhà của cô được chứ?-Bà ta đề nghị..

-Không....không...ta...ta không có nhà..-Nàng lắp bắp trả lời,lại 1 lời nói dối trắng trợn

-Kỳ lạ vậy?Cô không có nhà ư?

-Không...Ý ta...là ta vừa bỏ nhà ra đi-Nói xạo lần 2 nhé Yên Linh :3

-Bỏ nhà?Cô có chuyện gì sao?

-Không , ta chỉ...bị ép hôn......-Lần này nói thật :3 nàng cũng bị ép hôn mà

-Chuyện hôn nhân cô bắt buộc phải nghe theo cha mẹ rồi,đâu trách được-Không ngờ bà ta không nghĩ theo hướng của nàng mà còn đồng tình với quan niệm cổ hũ này nữa,chắc nàng chết!

-Phu nhân...ta không nấu ăn được rồi,để ta mời bà một bữa nha-Nàng cười gượng rồi đề nghị

-Ừ,ta cũng chưa ăn...

-Ủa..?Phu nhân vừa đi ra từ đây mà?

-Thực ra,nơi này ta chỉ đến để xem qua thôi...chứ bây giờ ta định đi ăn nơi khác-Bà mỉm cười

-Vậy để ta mời ạ,phu nhân vào trong đi-Nàng kính cẩn nói

-Thôi được,ta sẽ ăn ở đây-Nói rồi,bà nhìn qua cô nương đi bên cạnh bà rồi nháy mắt nói thầm:''Hiên Ly,cô gái này có thể làm phi của hoàng thượng được chứ''?

''Thái hậu à,người đừng hại đời của cô ấy nữa,cô ấy không hợp đâu''Vị cô nương kia đáp,rồi mỉm cười

''Ừm,ta đùa thôi'' Thái hậu cười thân thiện quay sang chỗ nàng và bước vào trong quán ăn trước chọn món dùng bữa

-Họ vừa nói gì thế,Tiểu Phi?-Nàng nhìn qua cô rồi thắc mắc

Hình như nàng nghe được chuyện gì liên quan đến nàng và hoàng thượng thì phải? Điềm xấu hay tốt đây?

-Không có gì,công chúa đi vào đi-Tiểu Phi đã nghe được,nhưng vô tình che giấu để nàng không lo lắng,cùng nàng đi vào trong.

***Quay lại với y****

-Cốc cốc

-Vào đi-Y như nhận biết được thuộc hạ đã điều tra xong vội vàng truyền vào

Trong lòng y mong rằng sự thật không thay đổi và mong đây không phải hiểu lầm.Tên thuộc hạ đưa một bức thư kèm trong là một số giấy tờ tiền án với lại danh sách,kèm cả dấu vân tay nữa

Y lật từng thứ ra xem và vô tình giật mình,chẳng lẽ.....y đã bắt nhầm người? Không phải là Tam vương gia mà là Nhị Hoàng Tử ư?

Không...không thể nào,đây là sự thật ư?Nhưng trước khi qua đời Đô Ty cha y đã bảo chính tam vương gia làm mà,việc này là sao?

-Nhầm rồi,sao ngươi làm việc kỳ cục thế? chính cha ta bảo tam Vương gia cố ý gây ra vụ cháy mà-Y đập bàn rồi ánh mắt hình viên đạn nhìn tên thuộc hạ

- Thiếu gia,đây là sự thật,hơn nữa....lúc đó là do cha người nhìn nhầm,thực ra Nhị Hoàng tử đã mượn y phục của Tam vương gia mặc thử ,đó không phải vương gia...-Tên thuộc hạ gục xuống và chân thành bẩm báo

Vậy...y đã trách nhầm người sao? Bắt người vô tội để kẻ thù sống trên đời trong vinh hoa phú quý sao? Thật nực cười,một thiếu gia sao có thể làm việc hồ đồ như vậy...

-Ra ngoài đi-Y ra lệnh

Bây giờ y cần yên tĩnh,cần một chút thời gian,làm sao để báo thù tiếp đây? Hắn không phải người giết cha mẹ y,mà chính là Nhị hoàng tử -Mạc Liêu sát hại và gây ra vụ cháy ư?

**** Trở lại nàng với phu nhân kia***

- Phu nhân thấy đồ ăn có hợp vị không ạ?-Nàng mỉm cười hỏi,món ăn trông cũng được nhưng không biết vị phu nhân kia thấy thế nào nữa..Mong là ngon miệng

-Rất ngon đấy-Bà cười rồi gắp tiếp một miếng ăn

-Phu nhân...người là phu nhân của tướng quân nào vậy?-Đang ăn thì nàng chợt nhớ ra chuyện gì hỏi tiếp,khiến bà sặc cơm:

-Hả,...?

-Phu nhân có sao không?-Nàng lấy khăn lau cho bà rồi lo lắng

Hình như nàng đã làm gì sai nữa rồi,khổ thân,làm gì cũng khiến người khác tổn thương............

-Ta không sao...Ta không phải phu nhân của tướng quân nào hết-Bà nhăn mặt rồi trả lời bình thản,trước khi lấy lại bình tĩnh

-Không là phu nhân tướng quan nào...vậy người là một vị quý phi sao?-Nàng thắc mắc hỏi,chuyện này nàng nhận ra chút ít rồi...là nhờ sức mạnh tâm linh của công chúa bóng đêm đấy ạ

-Cô nhiều chuyện rồi đó...-Bà nhíu mi,lấy khăn lau miệng rồi uống một ngụm trà

Nhìn bà trông không giống tức giận gì cả,khiến nàng không lo lắng gì,nhưng im bặt không nói gì luôn

-Phu nhân,ta xin lỗi-nàng cúi đầu

-Thôi,không sao,thân phận ta là 1 bí mật,cô cứ hiểu thế là được-Bà ta cười nhẹ rồi đáp,đúng là sắc thái của một thái hậu ah~

- Vậy...tiểu nữ nên gọi người là gì,người có tên không ạ?

-Tên?-Bà ngạc nhiên,chưa ai từng hỏi bà câu này nha

-Đúng ạ,ai cũng có tên cả,tiểu nữ tên là Yên Linh,còn phu nhân ạ?-Nàng dường như không thấy được sự ngạc nhiên đó,ôn tồn giảng giải như một giáo sư

-Ta là Mạc Nhân Y-Phu nhân nói,rồi nhăn mặt khó chịu,lần đầu tiếp xúc với một người như nàng thật mới lạ và không kém phần thú vị

-Cái tên hay quá ạ-Nàng cười lên 1 tiếng rồi rót trà cho bà,nàng không nhận ra đây là tên của thái hậu vì nàng không biết về thời Mạc năm này lắm

Về lại hiện đại nàng sẽ nghiên cứu về thời này mới được.Nàng tự nhủ rồi cười thầm như một con ngốc mới trốn trại

-Thôi,ta phải về-Còn vui vẻ thì phu nhân đứng dậy,trong lòng cũng thoải mái nhiều rồi,nói với nàng và nhờ Hiên Ly đỡ dậy

-Sao người về sớm vậy ạ-Nàng tò mò

Đã tối đâu,mới hết buổi trưa mà về nhà sớm vậy,thật chán à nha.Suy nghĩ của nàng không kém phần ngộ nghĩnh và bá đạo,người ta thích về thì kệ người ta đi bà !

-Ta phải làm vài việc,cô khỏi tiễn-Bà ta nói xong thì hướng thẳng vào xe ngựa đang đổ cạnh lề đường và đi luôn khiến nàng thấy thật khó chịu:

-Tiểu Phi,ta có gì không đúng rồi sao?

-Không,công chúa đã tạo ấn tượng tốt rồi ạ,sức mạnh tâm linh của người không cho thấy sao?-Tiểu Phi nói rồi mỉm cười,trước sự đáng yêu của nàng

Phải ha,sao nàng không nghĩ ra nhỉ,nàng cũng cảm thấy mà.Nhưng thôi,nàng bây giờ phải về cùng cô rồi,chắc ở phủ y đang mong nàng về đây,nàng còn phải thăm hắn xem hắn ra sao đã chứ!!

-Về phủ đi Phi tỷ-nàng mệt mỏi nói

-Ừm,công chúa ra ngoài xe đi-Nói xong tiểu phi vào trong thanh toán

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.