Vương Phi 18 Tuổi Mang Tâm Hồn 13 Tuổi

Chương 31



* * * Buổi chiều- 5h30 * * *

- Vợ ơi, hôm nay vợ đẹp lắm đấy - Vừa đến bãi biển của tuần trăng mật, Kỳ Khải từ từ đưa bàn tay ôm lấy Minh Anh từ phía sau. Mang một sự hạnh phúc xen lẫn vào từng cảm nghĩ. Quả thực là bây giờ Khải cảm thấy như đang trên thiên đường vậy,được ôm người mình yêu một cách tự nguyện,và không bị tuổi tác ''cản trở''.

- Em đẹp bình thường,như mọi ngày đều vậy mà - Nó quay lại,tươi cười,nhưng đầu hơi nghiêng qua làm vẻ đáng yêu.

- Không, tại hôm nay rất đặc biệt.Nên anh thấy đẹp hơn mọi ngày.

- Đó là do anh nghĩ. Em vẫn thế . - Nó nhíu mi.

- Thôi được rồi,em cãi bướng quá.Đi ăn tối nhé !

Nói rồi,Khải dắt tay nó đi qua một bãi cát trắng,rồi đến nhà hàng Hải sản gần đó.Không khí lúc này thật trong lành,gió mát lùa qua làm cho lòng người khoan khoái lạ thường.Bãi biển trở nên thật tươi đẹp khi có một đôi vợ chồng trẻ đang tươi cười ngồi trong một nhà hàng vừa nói cười vừa ăn uống.Họ rất đẹp đôi ! Ngay cả thời tiết cũng tán thành và ban cho họ ít nắng nữa,dù bây giờ đã gần hoàng hôn rồi. Từng tia nắng chiếu xuống chỗ họ,làm cho một vùng trở nên sáng rạng rất kỳ diệu.

- Ăn cái này đi. - Minh Anh mỉm cười thật duyên dáng,ân cần gắp cho chồng mình một con tôm ''to'' ,chín đều và hồng rực,thơm nức..

- Không,anh bị dị ứng với.... - Hắn nhăn mày xua xua tay,như kiểu coi nó là một món ăn ''kinh khủng'' nhất chưa từng thấy.

- Hừ....Sao không nói trước,vậy em ăn - Nó bĩu môi,rồi ăn luôn.

- Em thật là.....đối xử với chồng như vậy hả?

- Đó là việc của em.

- Nhưng em là của anh,thì em thuộc quyền sai khiến của anh nhé.

- Kệ anh.Mắc mớ gì em chứ? - Nó nhíu mi,định đặt đũa xuống đứng dậy về khách sạn....Không ngờ bị tay hắn kéo lại,hắn cất tiếng trong dịu dàng,năn nỉ :

'' Xin lỗi vợ mà....Ngồi xuống ăn tiếp đi,đói là chồng không chịu trách nhiệm đâu nha...''

- Nể tình mấy món ngon này,em ngồi ăn tiếp đó .Xì... - Nó cười,rồi vẫn kéo ghế xuống ngồi chung với hắn ăn uống một cách tự nhiên...

( Mọi người thông cảm,diễn tả tiếp thì truyện nó không được ổn.Tua qua nhé )

* * *

Nắng vẫn vàng.Chiếu rọi xuống những bước chân hai người đi,họ trông như những người nổi tiếng thu hút ánh nhìn.Hai người cùng mặc đồ đôi,trên áo có ghi chữ Vk (vợ ),Ck (chồng),chắc hẳn ai cũng biết hai người vừa mới cưới.Bởi nụ cười trên môi và trong ánh mắt là đủ hiểu rồi. Tay hắn còn nắm chặt tay nó nữa....Như vậy thì...

Bước vào trong khách sạn Kim Yến,hắn đưa cái thẻ phòng cho nhân viên khách sạn,bỗng họ đưa lại rồi nhìn hắn với ánh mắt cực kỳ ngưỡng mộ....

- Ôi,đẹp trai quá.....

- Oa....anh ấy là idol của đâu vậy ? Đẹp quá.....Thật cute.... - Một nhân viên khác để ý,lại tiếp tục tròn mắt khen...

- Trời ơi,bà nhìn kìa.Đẹp đôi quá....

- Hoa có chủ rồi.....Đẹp cũng để ngắm thôi - Một nữ nhân viên đi qua,tặc lưỡi rồi bỏ đi.Làm tiếp việc của mình...

- Ớ....hình như...cô gái đi bên cạnh nhìn quen... - Lại một lời bàn tán...

- Là...ca sĩ Minh Anh....không ngờ cô ấy đã..lấy chồng rồi....

Sau đó,thì bao nhiêu cái máy ảnh đều chĩa về họ.Tách ,tách,tách... Ai cũng vui vì được chính mắt thấy ca sĩ Minh Anh đi cùng với một chàng trai,mà họ lại mặc áo đôi,thì ra là vợ chồng...Minh Anh kết hôn....Tin ''sốc'' đây.

Minh Anh vừa bĩu môi,vừa nhìn hắn ,với vẻ ghen tỵ,một nửa thấy bực mình ,kéo chặt tay hắn lại nói thầm :

'' Lần sau đi đâu bịt mặt lại nhé,không là chết với em ''

- Biết rồi,vợ cũng phải bịt đi.Làm ninja với chồng cho vui . Hắn cười,đáp.

Nó nhăn mặt,gật gật.Nhưng lại lắc đầu :

- Thôi,mất hết hình tượng của em...Em đâu phải người bình thường....

- Biết rồi.Em là Ca Sĩ ,được chưa ? Lên mặt hoài à,anh cũng là tổng giám đốc mới nhận chức đó nhé. - Hắn tỏ ra hơi phiền,hất mặt,vuốt vuốt tóc,...nhưng dẫu sao cũng chỉ nói chơi mà thôi.

[Vâng ạ,sau bao nhiêu năm qua.Minh Anh đã được ba mẹ gửi vào học ở Học viện Âm Nhạc,rồi thu âm bài hát đầu vào năm 17 tuổi,sau 1 năm.Thì nó chính thức bước vào giới Showbiz,và là một gương mặt mới và đại diện cho bao nhiêu sản phẩm quảng cáo,mặt báo,tập san...vv..Nhờ tài năng diễn xuất vốn có nữa,nên nó cũng tham gia diễn vài bộ phim,như :'' Vương phi 18 tuổi'' , '' Kim Ngọc Nhi '' (phim cổ trang),...vv...]

* * *

- Em tắm trước đi . - Hắn quay sang nó,mỉm cười và nói.Nhưng hắn không biết nó đang nhìn hắn chằm chằm....

- Này....'' tắm trước đi'' nghĩa là sao hả ? Anh có ý đồ ''đen tối'' gì đó ? - Minh Anh nhíu đôi mày thanh nhã,nhấc cằm hắn lên,dáng vẻ 'tra khảo'.

Hắn hơi đờ ra.....Hờ...Không ngờ nó vẫn là nó của năm nào...Trẻ con,vẫn là trẻ con thôi ,hắn ôm nó,cười cười :

- Thì....anh với em tắm xong...Chúng ta phải làm việc mà cặp vợ chồng nào cũng phải làm thôi...

- Làm....ý...anh ?

- Ý anh...là.....anh....muốn..... - Hắn cười.....''dâm tặc '', tiến sát gần người nó,định hôn....nhưng lại bị nó chạy sang chỗ khác,đạp xuống giường :

- Đồ biến thái,em không chơi với anh nữa.

- Em không muốn tắm trước phải không hả ? - Hắn nhìn nó,rồi suy nghĩ cực gian lóe lên trong đầu.

Hắn gian tà,môi cười nhếch lên,ôm nó chạy vào trong phòng tắm,mặc cho nó vùng vẫy la hét,thả nó vào trong bồn rồi khóa chặt cửa lại....Cùng lúc....mở......mặc cho tiếng điện thoại đang ren lên....Ba mẹ nó cùng ba mẹ hắn đang ở đầu dây kia nhìn nhau...

( Thôi thôi,mình không muốn miêu tả tiếp đâu,đọc giả tự tưởng tượng nhé :3 Mất trong sáng lém )

* * *

- sao tụi nó không bắt máy nhỉ ? - Bà My nhìn bà Huyền cùng hai ''ông chồng'',thắc mắc...

- Chắc là bận ân ái cuốn lấy nhau rồi,đâu còn lo cho chúng ta đâu...Hazz - Bà Huyền lắc đầu,thở dài...làm vẻ tiếc...

Cả 4 người bụm miệng cười,rồi nhìn nhau :

- Thôi,bây giờ 4 người chúng ta cũng cùng đi du lịch vài ngày nhé.

- Được .

- Hay đó...

* * *

Khi tắm xong,cũng là lúc 6h30,hoàng hôn đã hé lên lâu rồi.Và nó thì đang nhìn lên cái đồng hồ đang tích tắc tích tắc chạy từng giây.Hơi sợ...vì đây là đêm ''đầu tiên''.Phải,ai cũng sợ như vậy cả ~

- Em mặc đồ xong chưa ? - Vừa bước ra khỏi phòng tắm với một chiếc khăn mỏng quấn ở phần ''dưới '' ,thì nhìn nó đang ngồi trên giường,run run.

- Nhìn là biết à - Nó hơi cúi mặt,má đỏ ửng nói với hắn...

Hắn đi nhẹ đến bên nó,ngồi xuống,tay kéo nó ôm vào lòng,cùng lúc vuốt vuốt tóc nó,theo thói quen ,vừa nói :

- Vợ ơi,đừng bao giờ rời xa chồng nha.

- Ừm.

- Giờ chồng ''đói'' ....Chồng muốn ''ăn''....

- Anh ...mới ăn đó mà ? - Nó ngạc nhiên....vì chả hiểu được những ''từ'' ''đen tối'' này....(Vâng,chỉ có tác giả hiểu.Tác giả hơi bị ''hiểu biết '' :v )

- Em thực sự không hiểu hả ? ...-Hắn nhăn mày...rồi kéo nó lại hôn - Thôi được,để anh dạy em nhé....

- Ơ....buông em...r....- Chưa kịp nói hết,thì hắn đã đè lên người nó,hôn tới tấp...Từng nụ hôn sâu đến lạ thường,nó cảm nhận được vị ngọt truyền ra,mỉm cười hạnh phúc trong lòng....Nhưng đột nhiên,có gì đó xen lẫn,là cảm giác như sắp xa hắn...Không biết do linh cảm,hay là do nó suy nghĩ mông lung nữa...Thôi..quên đi vậy...Nó phải tập trung cho ''đêm'' nay mới được...Đó là điều cần thiết của một người làm vợ ah~

P/s: Hehe.M.n đừng sốc nhé.Vì tác giả viết cảnh hơi nóng nóng xíu....chứ không viết H được thôi ah ~ Sorry những bạn ít tuổi còn trong sáng :D Tiếp tục ủng hộ mình ra chap nhá

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.