Vương Phi 18 Tuổi Mang Tâm Hồn 13 Tuổi

Chương 54: Ngoại truyện 9 (phần 1)



#Lề_Chương : Đáng ra Tiểu Yên tính viết thêm chap 8(P5) nhưng vì thấy dài dòng,tua qua ngang đoạn chiều luôn,để mọi người có thể bớt hóng dài cổ a ~ =]] Qua Mồng 1 rồi. Chúc m.n thật hạnh phúc,vui vẻ bên gia đình nha :* Chúc những bạn F.a nhanh có gấu nhé..Ahihi :3 . Năm nay Tiểu Yên sẽ cố gắng thật kiên nhẫn chỉnh sửa văn phong và trình bày thật đẹp để mọi người không cảm thấy nhàm nữa :]] Friting :)))

_2016 vui vẻ _

* * *

Buổi chiều .

''Đi mà,nha ~ Cho ta đi thượng triều với ngươi đi '' _ Tiếng nói của nàng rất nhẹ nhàng , pha chút sự nhõng nhẽo - vọng lên trong tẩm cung của Vũ Thần , câu nói được lặp đi lặp lại bao nhiêu lần rồi , và đây là lần thứ 5 , tiếng nói ấy làm cho hắn ta cảm thấy rất mệt mỏi , nàng bám đuôi hắn ta hoài như vậy làm hắn thực sự rất là khó chịu , không thể nào mà làm gì nên hồn được luôn .

Vũ Thần là vua của một vương quốc , hắn là vua , cho nên hắn không thể đem theo một nữ nhân như nàng lên thượng triều , sẽ bị các mệnh quan triều đình quở trách vô tội , không đáng hình tượng của một quân vương trẻ tuổi hào kiệt chí khí không sợ nữ nhân , hơn nữa còn làm cho người khác thấy khó chịu khi không khí ''nam tử '' trong triều bị phá đi bởi một nữ nhân như nàng .

Nhưng không đúng , nữ nhân thì sao ? Nàng vẫn có thể lên triều như ai , nàng cũng là một 'nữ vương ' sau này mà, cho nên việc này là xứng đáng , Vũ Thần dù có nói thế nào , nàng cũng đòi đi theo cho được mà thôi , nàng đã muốn đi là đi cho bằng được , không bao giờ chịu bó tay trước việc gì ai ngăn cản nàng .

''Thôi được rồi ! Ta cho nàng đi theo , đừng có phá là được '' _ Vũ Thần bị bàn tay mềm mại của nàng lay lay , kéo suýt nữa thì rách luôn cả áo , khuôn mặt hắn ta tràn ngập trong sự ''đau khổ '' đến tột độ , hắn ta suy nghĩ trong chốc lát , nếu đem nàng đi theo thì cũng không sao , nàng chỉ ngồi nhìn mà thôi , cứ nghĩ thế , cho nên Vũ Thần đã thay đổi quyết định , hắn ta gật đầu cho phép nàng đi cùng mình .

- Oa , cảm ơn ngươi nhiều , Vũ Thần . Ta từ giờ sẽ biết ơn ngươi _ Chỉ nghe thấy thế thôi , nàng vui mừng muốn nhảy cẫng lên , chợt lòng không kìm nén được , cảm xúc có lẽ đang dần tuôn trào , không thể nào mà không ôm chầm lấy Vũ Thần , hắn chợt mỉm cười trước hành động này của Nguyệt Minh , nàng cũng dần tự chủ được mình đang làm gì , thả lỏng đôi tay ra , và nhìn hắn e thẹn , nàng quá là mê trai rồi .

* * *

''Đức vua an khang,vạn tuế ''

Khi bọn người của cung đức vua mới bước vào cánh cửa đại thượng sảnh , lập tức họ nghe tiếng quỳ rạp xuống của những vị đại thần , đầu họ cúi sát xuống gần đất rất cung kính , mở miệng chào hỏi cũng lễ phép , khiến cho không khí trở nên nhộn nhịp hẳn , chứ không hề mang nét u ám như một sự cung đấu lẫn nhau , điều đó cho thấy mọi thứ xảy ra rất bình thường , họ không hề ghét đức vua hiện tại .

Vũ Thần nhìn mọi người trong dáng vẻ hài lòng , rồi hắn phẩy nhẹ bàn tay , bước đi đường hoàng với bộ hoàng bào màu đen thật phong độ , nụ cười tỏa sáng đang hiện rõ trên mặt hắn , nàng đi bên cạnh , có gì đó thích thú , đảo mắt nhìn quanh , khung cảnh quả thật rất là tuyệt , một nơi vừa bàn việc chính sự , nhưng lại thuận tiện làm nơi nghỉ dưỡng , thích hợp với người như nàng đây .

Sau khi nàng nhìn hết mọi nơi , là lúc mà Vũ Thần ngưng bước chân , đến bên ngai vàng ngồi nhẹ xuống , từng cử chỉ làm lộ rõ nét quý tộc bên trong , nàng đứng kế , cảm thấy buồn cười , vì hắn bây giờ đang ra vẻ rất hình sự , hai tay hắn đặt lên hai đùi ngồi chễm chệ , nàng ước tính cỡ vài giây sau , hắn ta mới cất tiếng dõng dạc :

''Hôm nay thiết triều , có chuyện gì mới không , bộ phận Thượng thư ? ''

Từng người sau khi nghe Vũ Thần nói xong , họ đưa đôi mắt nhìn hắn ta , rồi ngập ngừng đôi chút vì thấy sự hiện diện của một cô gái ''lạ '' đứng cạnh hắn ta . Thiết triều lại đem nữ nhân vào , như thế thì buổi thiết triều nãy có thành công như những buổi khác không ?

Một người trong số đó bỗng quỳ xuống , hai tay chắp trước mặt , ánh mắt khẩn khoản , dùng lời lẽ biểu lộ sự ''nghiêm trọng '' nói lớn :

''Bẩm đức vua , chúng đại thần đang cần thông báo một chuyện mật khẩn rất gấp ''

- Mau nói đi ! - Vũ Thần hạ lệnh , hắn thực sự đang muốn biết có chuyện gì xảy ra .

''Hiện nay , tình trạng hoa héo đã dần xuất hiện , ước tính trong vài tháng nữa , hoa sẽ bị hủy diệt , do một chất sinh độc trong hoa đã làm cho tố chất tươi bị hủy bỏ , diệp lục trong lá của hoa cũng mất dần , ngoài ra còn do thiếu nước và cả một số điều kiện khác , nếu cứ tiếp diễn , thì có lẽ sự an toàn tính mạng của vương quốc này sẽ ở trên con đường nguy nan mất '' _ Vị đại thần kia kể lể một tràng dài , mang vẻ cầu khẩn rất là thảm thiết , một phần cũng do ông quá lo cho vương quốc , sợ nó sẽ bị hủy diệt , thế giới sẽ không có hoa nữa , như thế thật là thảm họa , nghĩ đến đây , ông chợt nói tiếp trong sự hối thúc :

- Hơn nữa đức vua , người phải tìm ra một người để giải quyết vụ việc này !

Vũ Thần trầm ngâm một hồi , suy đi tính lại thế nào hắn cũng không nghĩ ra cách giải quyết , một đức vua anh minh nhưng gặp chuyện cũng cần có cái não để nghĩ , thế nhưng hắn đang chìm vào sự bế tắc , hắn khó ở chỗ là không tìm ai làm việc này được .

Không khí yên lặng dần dần bao trùm lấy nơi đây , nàng nghe thấy ý kiến của vị đại thần đó có vài chỗ rất dễ giải quyết , nếu như nàng dụng một cách thì sẽ cứu lấy được tương lai và tồn tại hay không của vương quốc này , khi đó nàng sẽ là một ân nhân với vương quốc này , vì vương quốc , cũng như sự tồn tại của mình , và cả thế giới , nàng phải cố gắng để loài người có thể được ngắm hoa nở trong ban mai , hoa trong sương ...

''Ta sẽ giải quyết ''

Đột nhiên , tiếng nói của nàng vang lên , phá tan bầu không khí im ắng , những ánh mắt nghi hoặc hoảng hốt đang chằm chằm nhìn nàng của những vị đại thần hiện rõ , họ nhìn nàng , ngạc nhiên đến tột cùng , sao một nữ nhân lại có thể làm được chuyện phi thường đó ? Không lẽ là ... nàng chính là một vị tiên nữ sao ? Hình như người ta đồn nàng được đức vua mang về trong trạng thái ngất , nếu là tiên nữ thì vương quốc này được cứu rồi ... Nhưng , còn hắn vẫn thản nhiên ngồi xem nữ nhân này đang định làm gì , hắn thấy thật thú vị .

Các vị đại thần lại lần nữa chìm trong những lời bàn tán xôn xao , họ xì xạc um xùm , người lo lắng , người nửa tin nửa nghi , người nói xấu nàng , rốt cuộc họ cũng không thể tin nàng , mà đáp lại :

''Ngươi là nữ nhân . Ngươi làm gì được ? ''

- Tại sao không được ? Chỉ cần các người đưa ta đến phòng Hoa chủ , ta sẽ chữa trị cho loài hoa đó .

''Nếu không được cô phải đánh đổi cả mạng sống ! ''

''Tôi không sợ chết , đưa tôi đi ... ''

Vũ Thần nhìn đám đại thần với nàng nói nãy giờ , đâm ra phiền não , hắn phẩy phẩy tay , khuôn mặt nhăn nhó mang sự bực bội khi nói :

''Đừng ... các người cứ để nàng ấy làm thử . Nàng ấy mà chết thì ta là người giết các ngươi ''

''Dạ...chúng thần rõ ''

* * *

''Nơi này là chỗ nào nhỉ ? ''

Khi mới vừa thoát ra cái chỗ hầm tối nguy hiểm kia , Vũ Phong cùng Nhược Thiên đi cùng nhau tiến tới phía trước , họ rất ngạc nhiên khi thấy nơi đây khá là lạ , phải chăng một khu rừng , mà nơi đây cũng không giống một khu rừng , là một cao nguyên thì đúng hơn , hai bọn họ không nói gì cả cứ đi tiếp , vừa đi Vũ Phong vừa mở miệng nói với hắn :

- Ta hỏi nhé Thiên .

- Nói đi _ Nhược Thiên đồng ý , hắn nhìn y rồi mỉm cười , trong lòng không so đo tính toán trả lời y , bởi vì thực sự y với hắn chỉ là dành một nữ nhân , không cần thiết ghét nhau đến mức không nhìn mặt nhau đâu , hắn muốn làm bằng hữu tốt với y , nếu cho nàng chọn y , thì hắn cũng đành chấp nhận định mệnh .

Vũ Phong nghe được câu trả lời , y hơi yên lặng trong suy nghĩ một lát , rồi lại nói tiếp , lòng y có gì đó nhói đau khi hỏi câu này , y thực sự không chấp nhận , nhưng nó sẽ là sự thật , y sợ nó :

''Nếu Nguyệt Minh chọn ngươi thì sao ? ''

''Thì ... ta sẽ ở bên Nguyệt Minh ''

''Ừ . Nếu nàng ấy chọn ai , thì ... hãy luôn yêu và bảo vệ nàng ấy nhé '' Y mỉm cười , đặt đôi tay thân thiện vỗ lên vai hắn , hắn chỉ cười , gật nhẹ đầu , rồi cả hai cùng đi tiếp .

Một đoạn , bọn họ nhìn thấy phía xa trước có một căn nhà nhỏ , có khói bốc ra , họ vui mừng nhìn nhau , cuối cùng đã có chỗ nghỉ chân rồi , họ đang rất đói , và cần nghỉ ngơi dưỡng sức nữa , họ không hề phải người thường , nhưng mà cho dù nói thế , ăn vẫn là quan trọng .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.