Vương Phi 18 Tuổi Mang Tâm Hồn 13 Tuổi

Chương 55: Ngoại truyện 9 (phần 2)



Trong căn phòng màu trắng tinh , dùng để trưng bày những bông hoa đẹp nhất , điều khiển mọi hoạt động của hoa trong vương quốc Hoa , có tiếng bước chân cộp cộp liên hồi đang đi vào . Đó chính là đoàn người của cung đức vua , dẫn đầu là đức vua Nghiêm Vũ Thần , nàng đang đi bên cạnh hắn , còn đằng sau là những người hầu đi theo và có cả hậu vệ của cung . Vừa bước vào phòng mang tấm biển : '' Hoa chủ '' , thì ngay lập tức có một nam nhân bước nhanh ra , cúi đầu và chậm rãi hỏi nhưng vẻ còn rất thắc mắc :

''Đức vua , tại sao hôm nay người lại đến đây ? ''

''Ta là vua , chẳng lẽ không được đến sao ? Hay các ngươi cấm ta trị bệnh cho các loài hoa ? '' Vũ Thần hơi nghiêng đầu , đôi lông mày anh vũ chau lại , mặt tối xầm , nhưng chưa đến mức nóng giận nói , thực sự là không coi đức vua này ra gì rồi , nếu coi ra gì thì làm sao phải hỏi cặn kẽ từng hành động của đức vua như vậy chứ ?

''Thuộc hạ không có ý đó , mời đức vua vào.... '' Người kia cúi đầu , vẻ mặt đã biết hối lỗi , cảm thấy có chút chua xót cho mình vì bị vua quở trách , rồi y lại quan sát nữ nhân bên cạnh đức vua , trạng thái chuyển sang ngạc nhiên :

- Cô gái này là .... ? Đức vua , Hoa chủ không cho phép nữ nhân vào đâu .

''Đây là người của ta , dù cho Hoa chủ không cho phép , ta vẫn cho nàng ấy vào , ngươi muốn cãi lại chủ ý của trẫm hay sao ? '' Giọng rất là hung dữ .

'' Không , thuộc hạ do không biết , mời điện hạ theo lối này ''

Nói rồi , y chìa tay dẫn lối , trong lòng thì run sợ , đắc tội với đức vua như thế , chắc hẳn sẽ không được trọng dụng trông coi khu Hoa chủ này nữa , vậy thì chỉ có nước về quê làm ruộng thôi .

Y nhắm mắt cho đức vua và nàng bước vào như gió thoảng qua ... trong lòng y cũng không tin đức vua vì một nữ nhân mà phá lệ, ngay cả hoàng hậu cũng chưa làm được như thế . Chắc hẳn đức vua đã thay đổi , chỉ vì nàng ....

Còn Vũ Thần , hắn thản nhiên lôi tay nàng vào trong , để lại một cái lườm khi đi ngang tên thuộc hạ kia , loại người như thế , hắn ta phải diệt trừ ngay , không sẽ có lúc làm phản mất !

* * *

Nguyệt Minh bước vào , đập vào mắt nàng là một khoảng không toàn là hoa với hoa , từng đóa hoa nhiều màu sắc , nhưng tất cả đều mang màu tối , khác hẳn so với ngoại thành . Nàng thấy kỳ lạ , khi mà ở đây toàn là những bông hoa màu đen , trắng , xám , đen trắng , xanh đen , trắng xám ...vv ... Đúng là rất nhiều màu tối , nhưng sao lại có sức hút nhiều hơn những bông hoa ở ngoài ?

Nàng đem câu hỏi này truyền đến tai Vũ Thần :

''Tại sao toàn hoa này ? ''

''Nàng muốn biết lý do sao ? '' Vũ Thần cười , nhìn nàng hỏi lại .

Phải rồi , hắn thừa biết câu trả lời là có , sao còn hỏi nàng nhỉ ? Đúng là một người thích đùa ... Nàng vẫn ung dung nhìn hắn chờ tiếp phản hồi , một hai giây sau , hắn ngắt một bông hoa màu đen , khẽ miết nhẹ từng cánh mỏng của nó , hắn ta nói trong sự u sầu :

''Thực ra...nơi này là để tưởng niệm một cặp đôi , là người của vương quốc bóng đêm , chính bọn họ đã cứu vương quốc này thoát khỏi sự diệt vong , phụ hoàng của ta từng rất là thân thiết với họ , coi họ là bằng hữu , và từng có một hôn ước giữa ta với con gái của họ nữa ... Nhưng họ lại tự tử , vì không đến được với nhau , phụ hoàng ta đâm đau buồn cho họ , nên từ nay đổi Hoa chủ thành màu của đêm tối ... ''

- Cặp đôi ... ? Hôn ước nữa ... ? - Nghe đến đây , nàng sững sờ... Hắn ta đang nói , có phải là cha mẹ của nàng không ? Thực sự là vương quốc này có liên hệ với hai người đó sao....?

Nhưng hắn còn nói , hắn có hôn ước với nàng ??? Vậy .... thì ra ....

Rắc rối quá ! Sao lại có thêm chuyện nữa rồi ?

''Nàng biết họ ? '' Thấy vẻ mặt nàng , coi như đoán được phần nào , Vũ Thần đưa đôi mắt xoáy sâu vào , như là đang tra khảo phạm nhân ...

Hẳn luôn nghĩ rằng , nàng là người của bóng đêm , vì nàng cư xử rất kỳ lạ ... Hơn nữa là ... hắn tình nguyện yêu nàng , và mong nàng là người của bóng đêm... Nàng biết họ nhất định là người của vương quốc đó !

''Ta không biết '' - Nàng vẫn chối , trong thâm tâm nàng biết , nàng nói ra sẽ không có ích lợi , còn bị Vũ Thần hắn cưỡng hôn nữa , vì nàng từng đọc ngôn tình năm còn 13 tuổi , nàng biết sẽ bị đè ra mà hôn ...

Còn nữa , hắn mà vì chuyện hôn ước đòi cưới nàng thì khổ !

''Hoa chủ là bông hoa màu đen kia đúng chứ ?'' Nàng không kịp để cho hẳn nói , chỉ tay vào bông hoa màu đen to nhất , xung quanh đó toàn là gai và gai , nàng nhanh chân bước đến và chợt nghĩ ra điều gì đó ...

Hắn vẫn trầm ngâm nhìn nàng hành động , nhưng chưa kịp nhìn đã bị nàng chỉ thẳng mặt , ánh mắt nàng trông vẻ khó chịu , lộ rõ sự ích kỷ :

''Ta sợ ngươi ăn cắp bí quyết của ta , ngươi đi ra ngoài để ta làm việc ''

''Nhưng....'' Hắn ta ngạc nhiên , mặt chuyển sang chế độ '' ngu '' ...

Lần đầu có người dám ra lệnh cho hắn ra ngoài ... Thật thú vị , nàng gây cho hắn biết bao nhiêu là bất ngờ... Chắc hắn sẽ điên vì nàng mất ...

''Ra ! '' Nàng ra lệnh , mắt trừng lên . Tên này cũng cứng đầu quá đấy ! Nam nhân như ngươi ta không sợ đâu ... hừm ..

- Thì ra ...

* * *

Đến lúc trời sẩm tối ...

''Thành công rồi '' Sau bao nhiêu giờ đồng hồ ròng rã , nàng cất tiếng nói trong mừng rỡ , nhưng bông hoa ấy đã tiếp tục nở rộ , diệp lục đã được chuyển hóa nâng lên cấp cao , có thể coi như bất tử , những bông hoa này sẽ không bao giờ chết nữa ...

Nghe nàng nói vậy , Vũ Thần cùng tên thuộc hạ trông coi Hoa chủ chạy vào , nhìn nàng rồi như không tin vào mắt mình , còn riêng hắn thì mừng rỡ khôn xiết , hắn biết nàng sẽ làm được mà , vì nàng không tầm thường như hoàng hậu của hắn ...

Nàng mỉm cười , khẽ đụng nhẹ vào cánh hoa màu trắng cạnh đấy , rồi nói trong vui vẻ :

''Ngươi thấy ta giỏi không ? ''

''Giỏi lắm , ta sẽ suốt đời nhớ đến công ơn của nàng ... ''

''Không cần đâu .. '' - Nàng lại cười lần nữa , rồi nhìn vào những bông hoa trong trạng thái thoải mái , nàng lại đâm ra nghĩ vẩn vơ vì chiến công của mình , nhất định hắn sẽ không bắt nàng cưới đâu ... Nàng phải làm gì đó...

Nhưng ... Sao bây giờ đầu nàng lại đau thế ?? ..

Nàng ngã xuống , nàng đang cảm nhận cơ thể mình đang nóng lên.... Chẳng lẽ dược xuân sao ?

''Hình như cô ấy ở lâu quá nên trúng độc xuân rồi ! '' Thấy nàng ngất , tên thuộc hạ chạy tới đỡ , sờ trán nàng rồi bắt mạch , sau đó nói với hắn ta...

Hắn chết đứng ngay tại chỗ , mặt tái lại , không ngờ để nàng liên lụy rồi :

''Mau gọi thái y , tới cung ta ''

* * *

''Cảm ơn cô nương đã cho chúng tôi ở nhờ ... Chúng tôi có ít tiền , cô nương ... ''

Y với hắn sau khi ăn xong bữa tối , cảm thấy rất vui và hạnh phúc , y cất tiếng cảm ơn , mang một nụ cười nở trên môi , trong lòng chắc hẳn không thân thiện như ngoài này rồi...

Hắn cứ chằm chằm nhìn y , nhưng lại đang nghĩ về nàng ..

''Hai công tử không cần khách sáo đâu ... Đã muộn rồi ... mau đi ngủ thôi ''

''Cảm ơn , cô tốt quá ''

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.