Vương Phi 18 Tuổi Mang Tâm Hồn 13 Tuổi

Chương 57: Ngoại truyện 10 (phần 1)



'' Hình như có người tới đấy '' Vũ Phong đang nói chuyện với hắn , chợt có linh cảm hơi lạ , hắn nhắm mắt lại cảm nhận được có người đang tới , vì nghe thấy tiếng bước chân ngựa đang dồn dập đi ...

Y chỉ sợ là có binh lính tới , hoặc là thổ phỉ trong rừng ... Như thế thì hai bọn họ sẽ phải giết người vô tội mất thôi a ~ Nên họ phải biết cách đê đề phòng ..

Hắn nhìn y , cũng biết được , liền lôi áo Vũ Phong chạy đi , nhanh chóng nấp sau một cái cây cổ thụ , rồi ánh mắt vẫn hướng ra về phía hai con ngựa đang tiến tới , chợt thấy tim hắn đập thình thịch , hắn nhận ra bóng dáng quen thuộc đang nhảy xuống ngựa ấy , là .... :

''Ủa , sao không thấy có người ? '' Nàng nhìn vào đống lửa đang rực cháy , rõ ràng lứa không thể tự cháy mà không có người được , liền đem một dấu thắc mắc tự đặt cho mình ...

- Chắc có ai đó đang ở đây , ẩn nấp rồi _ Vũ Thần mỉm cười , rồi vỗ nhẹ vai nàng ..

Hành động đó được hắn và y nhìn thấy, vì hắn không chịu nổi , còn y thì vẫn cố nhịn , hắn bật chạy ra ngoài , hắn gọi to , khuôn mặt mừng rỡ :

''Nguyệt Minh ..''

'' Nhược Thiên ...''

Hai người họ thấy nhau thì ôm nhau , nàng là người mừng rỡ nhất , nàng thực sự nhớ Nhược Thiên vô bờ , nỗi nhớ ấy không thể nào ngưng lại trong suốt những giờ phút đã qua ...

Bây giờ được ôm hắn như vậy , nàng cảm thấy thật hạnh phúc , và càng thêm yêu đời hơn , yêu mình hơn , hắn cũng siết chặt tay , tham lam hít lấy hương thơm từ mái tóc nàng , hắn cảm thấy nhớ những thứ đó...

''Hai người không cần phải mừng vậy đâu nha '' _ Đúng lúc ấy , Vũ Phong bước ra , nhẹ nhàng cười rồi nói , y bây giờ đã thoải mái hơn , cảm thấy lòng mình thanh thản vì bây giờ đã có câu trả lời .... Y nhường hắn cho nàng , và nhất định nàng sẽ được hạnh phúc...

Thực ra....nhường nàng cho hắn là việc khó khăn, và y sẽ nhận được một sự trừng phạt,nhưng y vẫn cố gắng làm vậy , đi đến bên họ và vỗ vai cả hai :

'' Hai người rất đẹp đôi ''

- Ngươi ... _ Nàng cảm thấy sự kỳ lạ ở y , chỉ có hai ngày không gặp , y đã trở nên như thế rồi ... Liệu có phải y đã thay đổi tình cảm với nàng hay không ?

''Cảm ơn ngươi nha , huynh đệ tốt '' Nhược thiên cười , nhìn y bằng đôi mắt rất thiện cảm , đúng là quan hệ của hai người đã được cải thiện đến rõ rệt...

Còn Vũ Thần ,hắn đứng đó mà không hiểu cái chuyện gì đang xảy ra cả , nhưng nhìn nàng với hắn , có chút ghen tỵ , nhưng thấy mình không là gì của nàng , nên cũng thôi , rồi Vũ Thần ngưng suy nghĩ , đến bên ba người họ :

- Chào hai người .

- Ngươi là....

- À...Ta xin giới thiệu , ta là vua của đất nước này , tên Vũ Thần ... _ Vũ Thần chìa tay ra , rồi mỉm cười nhẹ nhàng nhìn hai người họ.

Xem ra hắn ta cũng là người rất tốt , rất lịch sự và tao nhã , khiến cho hắn lẫn y có cái nhìn tốt , ba người họ chắc chắn sẽ là những người bằng hữu rất tốt nha ~

Vũ Phong , cùng với Nhược Thiên cũng mỉm cười , Nhược thiên cướp lời nói trước , cất giọng nhẹ :

- Ta là Nhược Thiên , hoàng tử của Trái Đất , và là ... _ Nói đến đây , hắn có chút ngập ngừng , nhìn nàng.

- Phu quân của Nguyệt Minh ? _ Vũ Thần nhận ra ẩn ý sau câu nói đó , có chút đau nhói nhưng hỏi tiếp trong thái độ vui vẻ ..

'' À...ừm...'' _ Hắn gãi đầu .

- Ta là Vũ Phong , cũng như là Thần bóng đêm của vương quốc Bóng đêm. Hân hạnh được biết ngươi .... _ Vũ Phong chìa tay ra , một nụ cười lại nở trên môi y , y nói câu này làm Vũ Thần hơi giật mình...

Vương quốc bóng đêm sao ? Vậy....

''Ngươi là người Bóng đêm thật sao ? '' Vũ Thần đôi nét ngạc nhiên .

Vậy là chắc chắn , quen được nàng thì cũng không phải dễ , nàng phải là một người nào đó trên vương quốc bóng đêm đó rồi ...

''Đúng , Nguyệt Minh là công chúa bóng đêm,ngươi chẳng lẽ không biết ?''

- Nguyệt Minh ... nàng ... _ Vũ Thần nghe nói xong , mặt mày tím tái lại , không ngờ nàng chính là người có hôn ước với hắn ta , mà nàng lại giấu thân phận...

''Thôi thôi,danh phận gì đó đừng bàn nữa...Chúng ta đi chơi đi nha '' Nàng thấy hắn ta vậy , cười khổ xua xua bàn tay , rồi đi tiếp nhìn quanh , sau đó quay lại nói với bọn họ :

- Ở bên kia có suối , hay qua đó bắt cá nha...

''Ờ'' Cả ba gật đầu .

Vũ Thần nhìn nàng , đúng là bướng bỉnh và cá tính , mang nét dễ thương nữa...

Vũ Phong cũng nhìn , một cảm xúc nhói đan xen,chẳng bao lâu nữa,ta phải xa nàng rồi ....

Nhược Thiên thì khác ,mỉm cười rồi đợi bóng nàng đi khuất , ngắm nhìn nàng mải mê quên mất mọi thứ ....

Bỗng dưng có một tiếng nói vang lên , trong tiềm thức nàng :

'' Cô đã có câu trả lời rồi .... ''

- Là gì vậy nhỉ ? - Nàng chợt ngạc nhiên.

Thực chất , chính là giọng của người tạo ra trò chơi ''Five days'' ....Hình như,trò chơi cũng sắp kết thúc rồi....

[ Vì tác giả gần cho Full rồi nên sớm full trò chơi luôn ]

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.