Vương Phi Của Ta La Nam Nhân

Chương 12



Đông Phương Hạo Diệp nằm trên giường ba ngày, Bắc Đường Diệu Nguyệt cũng không tới thăm.

Sốt cao tuy rằng đã hết, nhưng người vẫn còn yếu.

Tiểu Vương gia hối hận ngày đó không nên nói như vậy, làm Bắc Đường Diệu tức giận, y vốn đang giận hắn, hiện tại lại càng không muốn gặp hắn nữa.



Vì vậy bệnh tình vừa chuyển biến tốt, hắn liền đi tìm Bắc Đường Diệu Nguyệt.

Mấy ngày này, vương phủ điều đến hai thị nữ Trúc Nhược cùng Hồng Cúc hầu hạ hắn.

Trúc Nhược nghe nói tiểu vương gia muốn đi gặp tam thế tử, liền đem tới một đống y phục và phụ kiện, đem hắn bọc kín, bên ngoài cùng khoác một kiện bạch linh đại điêu hoa lệ.

Tiểu Vương gia xuất thân phú quý, những cái này vừa nhìn có thể biết được, nhận ra đây là dùng tuyết điêu sinh trưởng ở Thiên Tuyết bắc địa cực hàn chế ra, trân quý đến nỗi khắp thiên hạ chỉ có ba, không khỏi ngạc nhiên nói “Đây là bạch linh tuyết điêu Thiên Tuyết sao?”

“Hồi Vương gia, chính là nó.”

Trúc Nhược nói “Đây là chiến lợi phẩm lão vương gia nhiều năm trước xuất chinh Ô Tuần mang về, nghe nói khắp thiên hạ chỉ có ba cái. Bởi vì quận chúa và tam thế tử là song thai sinh non, từ nhỏ thân thể suy nhược, lão vương gia và thế tử đau xót khi nhìn bọn họ, nên ban thưởng cho mỗi người một cái”

“……Đây là Diệu Nguyệt bảo ngươi đưa cho ta mặc sao?”

“ Vâng. Tam thế tử nói, tiểu vương gia người trời sinh sợ lạnh, tính tình lại ưa chạy loạn xung quanh, bị bệnh nhiều lần cũng không chịu an phận. Hiện tại mùa đông lạnh lẽo người sẽ không chịu nổi, nên sớm chuẩn bị cho tốt, để người mặc thật ấm áp, nếu để người bị cảm lạnh, chúng ta lại khó ăn nói với Văn đế” Trúc Nhược một bên giúp hắn thắt đai lưng, một bên đáp.

Đông Phương Hạo Diệp trong lòng cảm thấy ấm áp, cúi đầu sờ lớp da điêu mềm mại, sau khi Trúc Nhược giúp hắn thắt đai lưng xong, soi vào gương chỉnh lại cho thật đẹp, sau đó khẽ khụt khịt, xoay người ra ngoài.

Một trận gió bắc gào thét thổi qua bên cạnh hắn, nhưng hắn lại không thấy lạnh.

Nói thật, Đông Phương Hạo Diệp thật sự cũng không biết Bắc Đường Diệu Nguyệt nghĩ thế nào.

Thủy Liên Nhi từng nói qua, thích không phải chỉ do một người.

Thế nhưng từ khi hắn biết Bắc Đường Diệu Nguyệt đến giờ, hình như thích ……. vẫn chỉ là một mình hắn.

Bắc Đường Diệu Nguyệt mặc dù có bảo bối của hắn, nhưng khả năng có thể chỉ là nhất thời động tình mà thôi, bằng không, bằng không lúc đầu y làm sao có thể thờ ờ với chuyện hắn cùng Lưu Giản ? Bất quá nhiều lúc đứng ở góc độ của Diệu Nguyệt ngẫm lại, cũng hiểu được y như vậy là hoàn toàn có đạo lý.

Nếu như chẳng biết vì sao mình xa quê hương, gả cho một người cũng là nam nhân như mình, sợ rằng sớm đã nổi trận lôi đình, huống chi cùng người nọ tương kính như tân đã hơn một năm, cuối cùng còn bị cật kiền mạt tịnh……Huống chi Bắc Đường Diệu Nguyệt thích cường giả, cũng thưởng thức cường giả.

Hắn vốn kém Bắc Đường Diệu Nguyệt rất nhiều tuổi, võ công lại không bằng y, mọi thứ đều không bằng y, hiện tại thì tốt rồi, đến một chút công lực cũng không có, ở trong mắt Diệu Nguyệt không phải là một tên vô dụng sao.

Ai……Tiểu vương gia thở dài, mình cũng không thể hiểu nổi mình.

Bắc Đường Diệu Nguyệt tuy rằng rất đẹp, nhưng dù sao cũng là một nam nhân, tính tình lại lạnh lùng, không dễ dàng thân thiết

Năm đó hắn đối với Bắc Đường Diệu Nguyệt nhất kiến chung tình khi mới mười hai tuổi.

Khi đó tuổi còn nhỏ, sa vào lưới tình cũng có thể là sớm.

Khi hắn trở lại Minh quốc đón dâu, đã mười tám tuổi, Bắc Đường Diệu Nguyệt cũng đã hai mươi ba, thân hình từ lâu đã thoát khỏi sự thuần mỹ ngây ngô của thiếu niên, chuyển thành dáng vẻ cao ngất đầy khí phách của người trưởng thành.

Thế nhưng, vì sao mà mình lại mê muội y như vậy ? Lẽ nào thực sự là do kiếp trước thiếu nợ y, nên kiếp này nhất định hắn phải đau khổ truy đuổi ? Đông Phương Hạo Diệp miên man nghĩ, bất tri bất giác đã đi tới Phù Dung Uyển, còn chưa vào nhà, đã nghe được tiếng nói chuyện hòa thuận vui vẻ, một giọng nữ duyên dáng vang lên.

“Bụng đã lớn như vậy rồi. Nguyệt, cho ta sờ chút, keo kiệt với tỉ tỉ cái gì, thật là ! Có điều, thật không ngờ tiểu Hạo Diệp bản lĩnh lại cao như vậy, ta rất nhanh sẽ thành dì rồi. Ha ha ……”

Một thanh âm thuần hậu chần chờ khác nói “Thần nhi, phải là bác ……..”

“Ai nha, Nguyệt sinh hài tử, thiếp đương nhiên là dì. Hơn nữa thiếp đã từng làm bác, lần này thiếp muốn làm dì. Nguyệt, đệ nói có đúng hay không?”

Thanh âm Bắc Đường Diệu Nguyệt như hàm chứa ý cười nhàn nhạt nói “Vậy tùy tỉ.”

“Mà phải nói. Nguyệt, thật không nghĩ tới đệ cũng có ngày này. Ta từ biên quan về muộn vài ngày, vì cháu trai sắp ra đời của mình chuẩn bị quà, không biết đệ với Hạo Diệp có thích không ?”

Đông Phương Hạo Diệp sớm đã kiềm chế không được, lập tức nhảy vào, kêu lớn “Chỉ cần là do tỷ tỷ chuẩn bị, đệ và Diệu Nguyệt đều thích.”

Bắc Đường Diệu Thần thấy hắn, nhãn tình sáng lên nói “Hạo Hạo mau tới đây, tỉ tỉ nhớ đệ lắm.”

Đông Phương Hạo Diệp chạy qua, ôm lấy nàng cười nói “Đệ cũng vậy. Tỉ tỉ mười năm rồi vẫn như vậy, vĩnh viễn mỹ lệ động lòng người”

Bắc Đường Diệu Thần cười nói “Cái miệng nhỏ nhắn vẫn ngọt như thế. Có điều không nên gọi ngươi tiểu Hạo Hạo nữa, thăng cấp cho đệ từ tiểu thành đại Hạo Hạo được không ……..”

“ Ha ha ha, thăng, thăng……….”

“ Khụ khụ……” Có người ho nhẹ hai tiếng, tiểu vương gia nhìn qua…Hừ, chính là tên Giản Khanh kia.

Tên đó đang nhìn chằm chằm như hồ rình mồi theo dõi bàn tay đang ôm Bắc Đường Diệu Thần của hắn, trong ánh mắt………. như muốn bốc hỏa ? Đông Phương Hạo Diệp đang kinh ngạc, bỗng nhiên nghe thấy Bắc Đường Diệu Nguyệt gọi.

“Hạo Diệp, lại đây”

Bắc Đường Diệu Nguyệt hướng hắn ngoắc tay, chỉ vào cái ghế bên cạnh.

Tiểu Vương gia kinh hỉ vạn phần, lập tức buông Bắc Đường Diệu Thần, liền chạy đến ngồi bên người y.

Bắc Đường Diệu Nguyệt hỏi “Ngươi sao lại ra đây ? Trúc Nhược cùng Hồng Cúc nói ngươi còn chưa khỏi bệnh.”

“Được rồi, được rồi, đã sớm đỡ hơn rồi, chút bệnh vặt ấy là gì.”

Tiểu Vương gia thử kéo tay áo y, thấy y không có phản ứng gì, nói “Nhưng vì ngươi, ngươi không có đến thăm ta, ta còn nghĩ ngươi thân thể không tốt”

Bắc Đường Diệu Thần nói “Hạo Diệp bị bệnh sao? Ta thấy khí sắc quả thật không tốt lắm. Nguyệt, Hạo Hạo bị bệnh đệ sao không đến thăm đệ ấy?”

Tiểu vương gia vội nói “Diệu Nguyệt sợ bệnh của đệ ảnh hưởng đến bảo bối, cho nên mới không tới thăm đệ.”

Bắc Đường Diệu Thần ngạc nhiên “Các đệ phân phòng ngủ sao? Đệ sao lại không ở Hàn Thanh Các cùng Diệu Nguyệt ?”

Bắc Đường Diệu Nguyệt khẽ nhíu mày, không nói gì.

Giản Khanh tiến đến ôm Bắc Đường Diệu Thần, nói “Phu nhân, chuyện nhà người ta, quan tâm làm cái gì.”

Gì ? Gì gì ? Gì cơ ? Đông Phương Hạo Diệp kinh hãi.

Trượng phu của Bắc Đường Diệu Thần không phải là Minh quốc Quan bắc Đại tướng quân Cung Kiếm Vũ sao? Đổi thành Giản Khanh này từ lúc nào thế ? Khoan đã, ngẫm lại, để hắn ngẫm lại. Cung Kiếm Vũ tên tự gọi là gì ? Gọi ……. Gọi ……..Hình như là gọi………Giản Khanh……..

Bắc Đường Diệu Thần liếc mắt nhìn Cung Giản Khanh, nói “Thiếp đương nhiên phải quan tâm, Nguyệt là đệ đệ duy nhất của thiếp. Nguyệt, nếu Hạo Hạo bệnh đã đỡ rồi, để đệ ấy ở lại Hàn Thanh Các đi. Đệ ấy ngàn dặm xa xôi từ Văn quốc tới đây, đệ phải chiếu cố đệ ấy cho tốt.”

Bắc Đường Diệu Nguyệt liếc mắt sang tiểu Vương gia, rồi nhìn Bắc Đường Diệu Thần nói “Yên tâm đi, quan tâm nhiều quá. Tỉ nên quản chính mình đi.”

Bắc Đường Diệu Thần trừng mắt lên, vừa muốn nói gì đó, nhưng thấy Đông Phương Hạo Diệp trên người mặc bạch sắc đại điêu kia, nhẹ nhàng cười, nói “Ta thực sự là quá quan tâm rồi.”

Quay đầu nhìn Cung Giản Khanh nói “Tướng công, ngày hôm nay thiếp mới từ biên quan trở về, thực sự rất mệt, chúng ta về nghỉ ngơi một chút, vẫn còn rất nhiều việc phải thu xếp”

“Được”

Cung Giản Khanh cùng Bắc Đường Diệu Thần cáo từ rời đi, tiểu vương gia thấp thỏm bất an nhìn Bắc Đường Diệu Nguyệt.

Bắc Đường Diệu Nguyệt nhìn vẻ mặt của hắn, thở dài, nói “Đêm nay ở lại Hàn Thanh Các của ta đi. Tỉ tỉ bọn họ đã trở về, ngươi ở chỗ đó cũng không thích hợp”

Đông Phương Hạo Diệp mừng rỡ, kích động đến nỗi phát run.

Một chuyến đi quả thực quá đáng giá. Phúc tinh quả nhiên vẫn theo hắn ! Đông Phương Hạo Diệp quyết định, tuy rằng ông trời đã quên mất hắn một thời gian, nhưng lúc này đã bù đắp cho hắn, hắn mong ông trời tâm tình tốt, đừng quên để Nguyệt lão đem tơ hồng của hắn và Bắc Đường Diệu Nguyệt thắt chặt một chút !

***************

Hàn Thanh Các thiết kế mộc mạc, thanh đạm nhã nhặn, rất thích hợp với tính cách tĩnh lặng nhưng lạnh lùng của Bắc Đường Diệu Nguyệt.

Tiểu vương gia đoan đoan chính chính ngồi trên tấm lót da hổ mềm mại, trong tay cầm một chén bạch ngọc, từng ngụm từng ngụm uống canh thịt hươu, con mắt nhìn Bắc Đường Diệu Nguyệt, vài lần thiếu chút nữa đem canh nhét vào lỗ mũi.

Bắc Đường Diệu Nguyệt ngồi trên bàn, với ánh đèn ngọc lưu ly đang lật xem gì đó, thần tình chăm chú, như đã quên bên cạnh còn có một người nữa.

“Diệu Nguyệt, à……….sắc trời đã muộn, chúng ta có phải nên đi nghỉ ngơi?” Tiểu Vương gia thấy đã qua giờ Tuất, Bắc Đường Diệu Nguyệt lại không hề có ý định đi ngủ, nhịn không được nhắc nhở.

Bắc Đường Diệu Nguyệt đầu không hề ngẩng lên, thản nhiên nói “Ngươi nếu mệt thì ngủ trước đi.”

Đông Phương Hạo Diệp sờ sờ miệng bát, lấy lòng nói “Ngươi có muốn uống chút canh thịt hươu không ? Sẽ rất bổ ch thân thể”

“Ta mới uống thuốc, không muốn ăn.”

Đông Phương Hạo Diệp biết y mỗi ngày đều đúng giờ uống dược an thai, thấy y vất vả cực nhọc như vậy, vẫn cảm thấy đau lòng, sợ y không chịu được.

“Diệu Nguyệt, đừng xem nữa, sớm nghỉ ngơi một chút.”

“Ngươi nếu mệt thì ngủ trước đi.”

“Không mệt, không mệt. Ta tuyệt không mệt, ta chờ ngươi.”

Bắc Đường Diệu Nguyệt ngẩng đầu nhìn hắn, đột nhiên buồn cười, nhẹ nhàng cười.

Tiểu Vương gia trừng lớn hai mắt, không hiểu mà nhìn y.

Bắc Đường Diệu Nguyệt chỉ chỉ chóp mũi hắn, khẽ cười nói “Ô uế”

“Hả?”Đông Phương Hạo Diệp vẫn chìm đắm trong nụ cười thanh lệ của y, ngơ ngác mà dùng tay lau mũi, không hề có cảm giác.

Bắc Đường Diệu Nguyệt vươn tay, nhẹ nhàng giúp hắn lau đi vết bẩn trên chóp mũi, sau đó lại cúi đầu duyệt thư, không nói thêm gì.

Đông Phương Hạo Diệp tim đập bịch bịch, đau khổ chua xót cùng ngọt ngào tràn đầy trong lòng không thể nói nên lời.

Hắn đau lòng khi Bắc Đường Diệu Nguyệt khổ cực như vậy, Minh quốc lúc này thời buổi rối loạn, mười vạn phản quân của Lý Tham đang tới gần, Bắc Đường Diệu Thần cùng Cung Kiếm Vũ từ biên quan chạy về, Xa Kinh canh phòng nghiêm ngặt, Bắc Đường Diệu Nhật cũng không thấy bóng dáng…….. Đông Phương Hạo Diệp cảm thấy xấu hổ, cái gì đối với Bắc Đường Diệu Nguyệt cũng không làm tốt nhất, thấy y cầm đuốc soi đêm hè, lo lắng hết lòng, vẫn thấy thật đau lòng.

Hàn Thanh Các đúng như kỳ danh, nội thất vắng vẻ chỉ có thanh âm Bắc Đường Diệu Nguyệt đang lẩm nhẩm đọc trang sách, cũng với tiếng vang của ánh nến thỉnh thoảng phát ra.

Không biết qua bao lâu, Bắc Đường Diệu Nguyệt buông thứ trong tay ra, mệt mỏi rã rời nhu nhu mi tâm.

Đông Phương Hạo Diệp lập tức gọi người đến hầu hạ, hai người chuẩn bị đi nghỉ.

Bắc Đường Diệu Nguyệt cởi y phục nằm lên giường, đưa lưng về phía Đông Phương Hạo Diệp nằm xuống.

Tiểu Vương gia do dự một hồi, thổi tắt nến, cẩn thận bò lên theo.

Trong bóng tối mơ hồ không rõ bóng dáng Bắc Đường Diệu Nguyệt, Đông Phương Hạo Diệp xích lại gần, nhưng cũng không dám lại gần quá, chỉ có thể nhìn bóng lưng y thở dài.

Bắc Đường Diệu Nguyệt thập phần mệt mỏi rã rời, rất nhanh chìm vào giấc ngủ.

Tiểu Vương gia vốn cho rằng sẽ có một đem trằn trọc khó ngủ, ai ngờ bệnh nặng mới khỏi, lại nằm bên cạnh ái phi, tâm tình thư sướng, cũng mơ mơ màng màng ngủ, ngủ đến không biết đất trời.

Sáng sớm hôm sau, tiểu vương gia mơ màng tỉnh dậy, cảm thấy thân thể thật mỹ mãn, ngửi mùi hương trong không gian, tràn đầy hương vị của Bắc Đường Diệu Nguyệt.

Tiểu Vương gia lười biếng mở mắt ra, đã thẩy dung nhan thanh lệ của Bắc Đường Diệu Nguyệt ngay trước mắt.

“Đông ——-“ một tiếng. Đông Phương Hạo Diệp nghĩ tim của mình như không chịu được kích thích mãnh liệt, ngày càng mạnh và nhanh hơn.

Hắn nuốt nuốt nước bọt, thân khẽ giật, đột nhiên phát hiện không biết từ lúc nào đã chui vào chăn của Bắc Đường Diệu Nguyệt.

Bắc Đường Diệu Nguyệt nghiêng người nằm, đầu nghiêng nhiều về bên phía Đông Phương Hạo Diệp, ngủ rất sâu.

Da y cũng không quá trắng, nhưng trong suốt nhu lượng, giống như màu mật ong, lông mi không quá dày, thế nhưng rất dài rất đẹp, phủ trên đôi mắt to tròn khiến Đông Phương Hạo Diệp ý loạn tình mê, hơn nữa, chiếc mũi rất thẳng, biểu hiện cho tính cách cương nghị cùng kiên định của chủ nhân, còn có đôi môi đỏ mọng liễm diễm……Đông Phương Hạo Diệp trong lòng đấu tranh, nhân cơ hội y chưa có tỉnh chui lại ổ chăn của mình, hay là nhân cơ hội chiếm cho mình chút tiện nghi ? Thế nhưng không đợi hắn hiểu rõ, thân thể hắn đã thay hắn quyết định.

“Chu” một tiếng, tiểu vương gia hôn lên hai gò má của Bắc Đường Diệu Nguyệt.

Đông Phương Hạo Diệp nghĩ thầm, hiện tại cũng hôn trộm rồi, vậy hôn thêm hai cái có khác gì đâu? Nên ‘chu’ một tiếng, lại hôn một chút.

Đông Phương Hạo Diệp còn muốn, mặt cũng đã hôn rồi, vậy hôn nhẹ lên môi một chút cũng không có vấn đề gì.

Vì vậy mân mê đôi môi, mà hôn lên.

Một cảm giác thật mềm mại, ấm áp, hương vị của Diệu Nguyệt.

Tiểu vương gia nhắm mắt nhẹ nhàng hôn một chút, lại hôn một chút, tiếp tục hôn một chút……Cái miệng của hắn căn bản không khống chế được, thế nào cũng không thể bỏ đi những nơi kia, càng không ngừng nhẹ nhàng hút, nhẹ nhàng cắn.

Đông Phương Hạo Diệp ngày càng hưng phấn, hoàn toàn quên mình đang làm cái gì, thậm chí đem Bắc Đường Diệu Nguyệt ôm ngày càng chặt, đẩy môi của y ra, đầu lưỡi nhẹ nhàng tiến vào.

Ta hôn, ta hôn, ta hôn hôn hôn……Cảm giác y yếu ớt đáp lại, tiểu vương gia càng hưng phấn.

Chờ hắn hôn đủ rồi, từ trong say sưa tỉnh lại, mở mắt ra, chính là thấy đôi mắt sâu không thấy đáy của Bắc Đường Diệu Nguyệt, không khỏi hoảng sợ.

“Diệu, Diệu Nguyệt…………”

Bắc Đường Diệu Nguyệt nhíu mi nhìn hắn, nói “Hạo Diệp, ngươi rất muốn?”

“Cái, cái gì?” Đông Phương Hạo Diệp chớp mắt.

“Ngươi nơi đó………cứng quá. Ngươi nghĩ có muốn không?” Bắc Đường Diệu Nguyệt thân thủ đưa tay xuống phía dưới tìm kiếm, một bên hỏi, một bên mò lấy hạ thân của hắn, xoa nắn qua lại.

Đông Phương Hạo Diệp rút khẩu khí, hai tay ôm lấy cổ Bắc Đường Diệu Nguyệt, vô thức luồn tay vào mái tóc dài đen bóng của y, khiến cho toàn thân giống như bị lửa thiêu, nhịn không được đong đưa thắt lưng, dán hạ thân của hắn xuống nhẹ nhàng ma sát, nhỏ giọng nói “Muốn………….Diệu Nguyệt, ta, ta muốn …………”

“Ngươi muốn ta?” Con ngươi Bắc Đường Diệu Nguyệt trở nên thâm trầm.

Tiểu Vương gia bị động tác của y khiến cho thần hồn điên đảo, trong mắt hiện lên một tầng thủy quang, vô ý thức gật đầu.

Bắc Đường Diệu Nguyệt chà xát một trận, bỗng nhiên một khoái cảm kéo tới, Đông Phương Hạo Diệp ‘A’ một tiếng liền tiết ra.

Trời ạ ! Thật mất mặt! Đông Phương Hạo Diệp nhắm mắt lại không dám nhìn y.

“Thật nhanh. Ngươi như vậy mà cũng dám nói là muốn ta?”

Đông Phương Hạo Diệp đỏ mặt, có chút hổn hển nói “Đó là ta lâu lắm mới được chạm vào ngươi, đương nhiên nhịn không được ……….”

“Nhịn không được có thể đi tìm người khác sao?” Bắc Đường Diệu Nguyệt nhàn nhạt cắt lời hắn.

Đông Phương Hạo Diệp nóng nảy “Ta không đi người khác ! Thật không có ! Lần trước là Lưu Giản lừa ngươi, chúng ta không có chuyện gì cả! Diệu Nguyệt ngươi phải tin ta, trừ ngươi ra ta ai cũng không muốn ! Thực sự, ngươi phải tin ta …….” Đông Phương Hạo Diệp rốt cục tìm được cơ hội đem sự tình ra nói rõ ràng, bất quá tâm tình hắn vô cùng kích động, nói có chút bừa bãi.

Bắc Đường Diệu Nguyệt lẳng lặng nghe, chờ hắn thật vất vả dừng lại, bỗng nhiên cười cười, có điểm bất đắc dĩ nói “Ngươi rốt cuộc đến Minh quốc làm gì? Vì ta? Vì hài tử? Hay vẫn vì ……… thời cơ ?”

Tiểu Vương gia khiếp sợ, nhìn y nói “Ngươi nói cái gì ? Diệu Nguyệt, ngươi, ngươi ……. Ngươi vì sao luôn không chịu tin ta?” Hắn trong lòng đau xót, bỗng nhiên cắn răng, thân thể co rút lại, dán trên thân thể Bắc Đường Diệu Nguyệt trượt xuống dưới.

Hắn không tin Bắc Đường Diệu Nguyệt đối với hắn thực sự thờ ơ như vậy.

“Ngươi làm cái gì?” Bắc Đường Diệu Nguyệt có chút kình ngạc, cuống quít bắt lấy tay hắn.

Đông Phương Hạo Diệp nhưng không chút nào để ý tới y, chui vào trong chăn, nhanh chóng cởi bỏ tiết khố của Bắc Đường Diệu Nguyệt.

Ngọc hành sung huyết run rẩy đứng lên, đẹp đến kinh người.

Tiểu Vương gia mở đôi môi, nhẹ nhàng liếm hạ thân có chút ẩm ướt.

“ A ———–“ Bắc Đường Diệu Nguyệt khẽ kêu một tiếng, nắm lấy vai Đông Phương Hạo Diệp, nhưng rõ ràng đã mất đi vài phần khí lực.

“ Diệu Nguyệt, ta thích ngươi…….” Đông Phương Hạo Diệp thì thào, đầu lưỡi nóng ướt liếm linh khẩu, hạ thân được ôm trong hai tay hắn càng phát run dữ dội, đôi môi và đầu lưỡi dọc theo hình dạng ngọc hành liếm từng chút từng chút một.

“Hạo Diệp, ngươi, ngươi………….” Bắc Đường Diệu Nguyệt thở gấp gáp.

“Ta là lần đầu tiên…….ngươi đừng ghét bỏ ………” Tiểu vương gia nghe thanh âm hổn hển mềm yếu vô lực của y, tâm tình càng tốt, âu yếm nhìn hạ thân của ái phi trong miệng mình biến ngạnh, khiến hắn có chút đắc ý.

Huống chi vị đạo của ái phi nhà hắn tốt như vậy, yêu còn không kịp.

“A………..” Bắc Đường Diệu Nguyệt nguyên bản đang chống cự, thanh âm lại trở nên trầm thấp, tiếng rên rỉ ở sâu trong cổ phát ra, đứt quãng truyền vào trong tai Đông Phương Hạo Diệp.

Đông Phương Hạo Diệp từ từ tìm được bí quyết.

Cùng là nam nhân, đương nhiên sẽ biết làm thế nào để khiến y thoải mái, vì vậy càng thêm ra sức.

Bắc Đường Diệu Nguyệt dần dần chịu không được, cơ thể liền nhấc lên, tay nguyên bản đặt trên vai hắn để xuống dưới, để Đông Phương Hạo Diệp miệng càng nuốt sâu hơn hạ thân của y.

Tiếng thở dốc của Bắc Đường Diệu Nguyệt ngày càng nhanh, Đông Phương Hạo Diệp càng nỗ lực điều khiển, bống nhiên dùng sức mút mạnh.

Bắc Đường Diệu Nguyệt đột nhiên hít mạnh, rốt cục dâng lên bắn ra.

Đông Phương Hạo Diệp trở tay không kịp, nuốt một chút, nước bọt trong miệng cùng chất dịch ‘ừng ực’ nuốt vào, sau đó lăn khỏi ổ chăn, thân thủ lau đi dịch bạch trên mặt.

Bắc Đường Diệu Nguyệt có chút bối rối nhìn hắn.

Đông Phương Hạo Diệp hì hì cười, cố ý đưa tay đến bên môi, vươn đầu lưỡi liếm sạch.

Bắc Đường Diệu Nguyệt vô cùng khó xử “Cái này……….Ngươi thế nào, ngươi thế nào lại…………..”

“Hương vị của Diệu Nguyệt không tệ”

Tiểu vương gia dường như chưa đã mà liếm ngón tay.

Trước đây nghe các Ngự y nói qua, mỗi người có thể chất khác nhau, hương vị dịch thể cũng sẽ khác nhau, ái phi nhà hắn tuyệt đối thuộc loại có mùi thơm ngát, ha ha ha……

Bắc Đường Diệu Nguyệt mặt đỏ tới tận mang tai, lãnh đạm cùng giận dữ vừa rồi đã không cánh mà bay.

Tiểu Vương gia đang đắc ý muốn nói gì đó, đã thấy hắn bỗng nhiên bị hất xuống, lại càng hoảng sợ, hoảng hốt nói “Diệu Nguyệt, có phải ta làm không tốt? Ngươi đừng tức giận, đều do ta không có kinh nghiệm, lần sau ta nhất định…………..”

“Câm miệng!” Bắc Đường Diệu Nguyệt đỏ mặt quát “Ta muốn rời giường.”

Chăn xốc lên, thiếu độ ấm của Bắc Đường Diệu Nguyệt, tiểu vương cảm thấy lạnh, cũng từ trong chăn chui ra, run run la lớn “Ta cũng dậy! Ta cũng dậy!”

Hai nha hoàn bưng các thứ đến hầu hạ, Đông Phương Hạo Diệp theo Bắc Đường Diệu Nguyệt ra ngoài, đi tới tiểu thính, trên bàn đã bày đầy đồ ăn.

Bắc Đường Diệu Nguyệt dùng xong dược, sau đó mới ăn sáng.

Cháo nóng hổi vẫn còn có hơi nóng bốc lên.

Đông Phương Hạo Diệp thổi một chút rồi húp một ngụm, bỗng nhiên nhớ tới chuyện tình đang muốn hỏi “Đã nhiều ngày rồi sao không thấy hoàng tẩu ?”

Bắc Đường Diệu Nguyệt dừng một chút, nói “Nàng không có ở kinh thành.”

“Không ở kinh thành ?” Đông Phương Hạo Diệp ngạc nhiên nói “Nàng đi đâu ?”

“Đi Yến Sơn gặp Thu thần y.”

“Cái gì? Một người thôi sao?”

“Có thị vệ giỏi nhất Bắc Đường Vương phủ ta đi cùng”

Đông Phương Hạo Diệp nhịn không được oán giận nói “Hoàng tẩu cũng thật là, thời gian này nàng không ở đây cùng ngươi, đến nơi xa như vậy làm cái gì? Dù là mong nhớ Thu thần y, Thu thần y ở nơi đó không phải chỉ ở một ngày hai ngày gì, không cần tốn công như vậy”

Bắc Đường Diệu Nguyệt liếc mắt nhìn hắn, bỗng nhiên cho thức ăn vào miệng hắn

Tiểu Vương gia thụ sủng nhược kinh, lời nói vừa rồi nhất thời ném qua sau đầu.

Dùng xong bữa trưa, Bắc Đường Diệu Nguyệt đi giải quyết công việc, tiểu vương gia ở lại Hàn Thanh Các không có việc gì làm, liền ở trong vương phủ đi dạo.

Thạch Nham bọn họ ở trong Xa Kinh ẩn núp nhiều ngày, nhưng không tìm được hành tung của Bắc Đường Diệu Nhật, khiến cho tiểu Vương gia cảm thấy thập phần kỳ quái.

Thời kỳ như thế này, lại không thấy bóng dáng hắn, thật không giống tác phong của hắn.

Mà có thể khiến hoàng tẩu trong thời gian này bỏ Bắc Đường Diệu Nguyệt chạy đi Yến Sơn, khẳng định là vì chuyện rất quan trọng………hoặc là người.

Đông Phương Hạo Diệp lòng liền hiểu được, trong lòng hoàng tẩu có thể có phân lượng lớn như vậy, ngoại trừ hoàng huynh, chỉ có vị Bắc Đường Vương này.

Bắc Đường Diệu Nhật, ngươi rốt cục đang ở đâu ? Tiểu Vương gia lắc lắc đầu.

Ai, hoàng huynh à hoàng huynh, con đường phía trước của ngươi phải từ từ, đừng nói đệ đệ này không giúp ngươi, thật sự là………ai.

Ngươi sớm một chút để hoàng tẩu sinh nhi tử cho ngươi là tốt rồi, nàng sẽ không nhiều tâm tư như vậy.

Bất quá nghĩ tới đây, tiểu vương gia lại thở dài.

Thỉnh thoảng đồng tình cùng hoàng huynh, còn không bằng đồng tình với chính mình.

Hai huynh đệ thật sự bên tám lạng bên nửa cân, không kém nhau mấy, tình lộ đều gian khổ

Đông Phương Hạo Diệp càng nghĩ càng phiền, quay về phòng luyện công, ngồi xếp bằng dưới đất, vận khí luyện công.

Tuy rằng hắn chỉ là công phu mèo cào, nhưng nếu luyện tập không ngừng cũng sẽ mạnh lên.

Nội lực của hắn mấy năm qua cũng có chút thành tựu, một chưởng bị người ta đánh đến thất linh bát lạc, không mau lấy về thật đáng tiếc.

Ta luyện! Ta luyện! Ta luyện luyện luyện……Hô………Vù vù……Hô………

“ Hạo Diệp. Hạo Diệp? Hạo Diệp!”

“ Ai dám………” Đông Phương Hạo Diệp mơ mơ màng màng mở mắt, khuôn mặt bị vỗ đến hồng lên, thấy Bắc Đường Diệu Nguyệt đang tiếu phi tiếu nhìn hắn, nói “Ngươi làm sao ngồi đây mà ngủ ? Chẳng lẽ đang ngồi mà ngủ sao ?”

Đông Phương Hạo Diệp liền ngồi thẳng lên, nghiêm mặt nói “Ta là đang luyện Miên tức công thất truyền đã lâu.”

Bắc Đường Diệu Nguyệt gật đầu “Thì ra thế, ta còn không biết luyện Miên tức công có thể chảy nước miếng.”

Đông Phương Hạo Diệp dùng tay lau khóe miệng, quả nhiên là ướt sũng.

Bắc Đường Diệu Nguyệt lấy ra chiếc khăn gấm đưa cho hắn, tiểu vương gia cúi đầu thấp đến không thể thấp hơn, khó mà một lần lại đỏ mặt.

Ai……….đều là do ngủ say quá..….. Bắc Đường Diệu Nguyệt nói “Đói bụng sao ? Đi dùng cơm thôi”

“Diệu Nguyệt, ngươi cố ý đến đây gọi ta đi dùng bữa sao?”

“Không phải.”

Bắc Đường Diệu Nguyệt liếc nhìn hắn một cái, khẽ cười nói “Ta trở về thay y phục, vừa lúc nhìn thấy một tiểu trư ở trên giường ta chảy nước miếng”

“Đâu đâu ?” Tiểu Vương gia giả bộ ngó đông ngó tây.

“Xa cuối chân trời, gần ngay trước mắt.”

Tiểu Vương gia nghiêm mặt nói “Diệu Nguyệt, tiểu trư thông minh như thế khó tìm lắm. Bắc Đường Vương phủ to lớn như vậy, gian phòng không có một nghìn thì cũng tám trăm, nó đi đâu không đi, cố ý nhảy lên giường của ngươi, có thế thấy được mắt nó thật tốt. Loại động vật quý hiếm này ngươi nhất định phải quý trọng, không cẩn thận để mất về sau thấy hối hận !”

Bắc Đường Diệu Nguyệt nhìn hắn, nhịn không được dùng tay nắm lấy khuôn mặt tròn nhỏ nhắn của hắn, cố sức kéo sang hai bên, thấp giọng nói “Sao lại có người da mặt dày thế ? Không biết từ cái gì mà làm ra”

“Ô oa oa………Văn quốc hoàng ất sản uất, ế ạo da iểu ư, là ơi duy ất không ó nơi ứ ai! (Văn quốc hoàng thất sản xuất, chế tạo da tiểu trư, là nơi duy nhất không có nơi thứ hai!)”

Bắc Đường Diệu Nguyệt bị hắn chọc cho cười, liền cười rộ lên, buông mặt hắn ra nói “Đi ăn thôi.” Nói rồi liền ra các.

Tiểu vương gia theo phía sau, xoa mặt, trong lòng ngọt ngào.

Diệu Nguyệt đã lâu rồi không có làm hắn như vậy.

Trước đây Diệu Nguyệt cùng hắn đùa giỡn cũng chỉ nặn mặt hắn, một tiếp xúc ngọt ngào, cảm giác thân mật này, quả thực không thể dùng ngôn từ để miêu tả.

Đông Phương Hạo Diệp tuy rằng không thích khuôn mặt búp bê của mình, nhưng nhìn Bắc Đường Diệu Nguyệt cũng không để ý đến, lại rất thích nhéo mặt mình, hắn cảm thấy hưng phấn khi bộ dáng lại tốt như vậy, mất đi vài phần khí khái nam nhi cũng không sao.”

“ Diệu Nguyệt, ngươi chừng nào thì cùng ta về Văn quốc?”

Bắc Đường Diệu Nguyệt nói “Ta sẽ không cùng ngươi trở về”

Tiểu Vương gia biết y sẽ đáp như thế, nói “Ngươi muốn trở về hay không cũng không sao, ta ở lại đây cùng ngươi.”

“………..Không cần, ta không cần ngươi theo.”

“Hì hì hì, dù sao ta cũng sẽ không đi, ngươi đừng nghĩ sẽ đuổi ta đi.”

Tiểu Vương gia làm sao có thể chấp nhận bị đuổi đi dễ dàng như vậy.

Hắn cười hì hì gắp thức ăn cho Bắc Đường Diệu Nguyệt, lấy lòng nói “Diệu Nguyệt, ăn nhiều một chút, đừng để bảo bối đói”

Bắc Đường Diệu Nguyệt nói “Ăn không nói, ngủ không nói. Ăn.”

“Được”

Tiểu vương gia lập tức ngoan ngoãn cúi đầu ăn, trong lòng tự tán thưởng mình thật rất biết nghe lời quả là một trượng phu tốt.

Hì hì hì…………

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.