Vương Phi Của Ta La Nam Nhân

Chương 4



Sáng sớm hôm sau, tiểu vương gia còn chưa tỉnh ngủ đã bị Hoàng thượng triệu kiến vào cung, vừa ngáp ngắn ngáp dài vừa thay y phục rồi lại mơ mơ màng màng tiến cung.

Hoàng thượng vừa bãi triều, đến ngay thư phòng để gặp hắn.

“Ha ha, hoàng đệ, ngươi cũng thật giỏi, tối đêm qua ngươi đã thu phục được rồi phải không ?” hoàng thượng vừa nhìn thấy hắn liền cười hì hì mà hỏi.

“Hì hì, đều nhờ phúc của hoàng huynh cả”

Tiểu vương gia cũng cười theo, nhưng thật nhàm chán vì biết hoàng huynh tìm hắn đến là vì chuyện này

Hoàng thượng đắc ý nói “Phù Xuân Tô đó trẫm phải vất vả lấy từ chỗ của Bắc Đường Diệu Huy về mà”

“Bắc Đường Diệu Huy ? Nhị ca của Diệu Nguyệt ?” Tiểu vương gia kinh ngạc.

“Đúng vậy” Hoàng thượng hưng phấn nháy mắt mấy cái, cười nhạo nói “Hạo Hạo à, ngươi thật sự trưởng thành rồi, hoàng huynh không thể xem thường ngươi nữa. Nhanh, nói cho ta nghe một chút đi, ngươi làm sao mà thu phục được thế ?”

“Khụ khụ …” Đông Phương Hạo Diệp ho khan hai tiếng, nghiêm mặt nói “Hoàng thượng, người là quý vi thiên tử, lúc này nên lấy việc quốc gia xã tắc làm trọng, không nên đề cập tới việc riêng tư của thần đệ”

“Trẫm vẫn còn một lọ Phù Xuân Tô, muốn làm với Bắc Đường Diệu Nguyệt nữa không ?” Hoàng Thượng ra vẻ buồn rầu.

“Ha ha, thần đệ không thể cùng chia sẻ với hoàng huynh nữa, huống chi đã chịu ơn hoàng huynh một lần rồi”

Tiểu vương gia lập tức nịnh nọt cười nói, đem mọi chuyện nói rõ.

Trong lòng thầm nghĩ cũng may mắn là không ngồi xổm dưới cái bàn lần trước, bằng không hai chân hắn không thể nào đứng dậy.

Hoàng thượng biết rốt cuộc bọn họ cũng hiểu “phu thê hài hòa” là gì, cảm thấy vừa lòng hỏi “Hạo Hạo, hôm nay ngươi ở lại dùng bữa tối với trẫm”

Tiểu vương gia nghe vậy, vẻ mặt liền suy sụp.

Hôm nay chính là ngày đầu tiên sau khi hắn cùng Diệu Nguyệt da thịt chi thân, hắn muốn trở về lấy lòng Diệu Nguyệt một chút, cùng nghỉ ngơi tịnh dưỡng mà.

Hoàng thượng nhìn thấy bộ dạng hắn, liền hiểu được tâm tư, gõ đầu hắn một cái, cười mắng “Đệ thật sự là đại bất trung lưu, lúc nào cũng chỉ quan tâm tới ái phi”

“Ta nào có” Tiểu vương gia lập tức ưỡn ngực nói “Không phải là dùng bữa tối thôi sao. Hoàng huynh, đệ ở lại với huynh”

“Quên đi, quên đi, ngươi về đi. Trẫm nhìn ngươi sớm đã không yên lòng rồi”

Nói xong Hoàng Thượng khoát tay, đứng dậy rời khỏi Ngự thư phòng

Tiểu vương gia đi theo phía sau y.

Hoàng Thượng đột nhiên cười nói “Như vậy cũng tốt. Bây giờ, các ngươi, phu thê ân ái, có chuyện phòng the. Sau này chỉ cần ngươi quan tâm đến y nhiều hơn, sớm làm cho Diệu Nguyệt sinh con trai cho ngươi, đến lúc đó gạo nấu thành cơm, ngươi cũng không cần sợ y chạy mất, Văn quốc và Minh quốc cũng … Hạo Hạo, ngươi làm sao vậy ? Gì mà nhìn trẫm như thế ?”

Tiểu vương gia khiếp sợ cùng bi thống nói “Hoàng huynh, người … người gần đây có chăm sóc sức khỏe của mình không đấy ? Hay là quá mệt mỏi ? Thân thể khó chịu sao ?”

“Làm sao thế ? Trẫm thật sự không sao mà” Hoàng Thượng ngạc nhiên nói.

Tiểu vương gia lại thương tâm, không nhịn được mà ôm chặt hoàng huynh mà nghẹn ngào “Ôi, hoàng huynh, người còn nói đầu óc ta không tốt, người xem lại mình đi … Nếu thân thể khó chịu thì ngàn vạn lần đừng miễn cưỡng, người là thân thể vạn kim, nhất định phải bảo trọng long thể … ”

“Ngươi rốt cuộc đang nói gì thế ?!”

Hoàng Thượng nhíu mày “Có chuyện gì thì cứ từ từ nói, đừng có như vậy chứ”

“À à ..” Tiểu vương gia khổ sở đến cực điểm nói “Hoàng huynh, đầu óc người không phải là hồ đồ rồi đấy chứ ? Người không nên làm ta sợ …Diệu Nguyệt của ta là nam nhân, làm sao mà sinh con cho ta được ? Hoàng huynh, người làm sao mà cả nam hay nữ cũng không phân biệt được …. Ôi, hoàng huynh …”

Hoàng Thượng không khách khí mà quay người, nói “Trẫm thấy ngươi mới là hồ đồ đó ! Bắc Đường Diệu Nguyệt là người của ma da tộc, có nam tử sinh dục thể chất, ngươi thật không nhớ sao ? Nếu không như thế cho dù ngươi có muốn, trẫm và mẫu hậu làm sao có thể đồng ý cho ngươi lấy một nam nhân.”

“Cái gì ?” Đông Phương Hạo Diệp có chút mờ mịt, ngơ ngác nhìn Hoàng Thượng.

“Diệu Nguyệt là người của ma da tộc ? Chính là cái thời kì thượng cổ Trung Nguyên đổi dời, nghe nói bọn họ đã được thần thánh chiếu cố, người của ma da tộc, nam nữ đều có thế sinh con ?”

“Đúng”

Diệu Nguyệt có thể sinh con vì là người của ma da tộc … nam nữ đều có sinh con … có thể sinh con … sinh … Tiểu vương gia cảm thấy đầu óc mình có chút choáng.

Hắn ngây người một lúc, đột nhiên bổ nhào về phía Hoàng Thượng, nắm chặt vạt áo người “Hoàng huynh, người đang nói giỡn à ? Có phải vì ta mất trí nhớ mà đem ta ra đùa cho vui ? Người vừa nói đều là sự thật sao ? Có phải không ? Có phải không ? Có phải không ? …

“Là thật ! Là thật ! Khụ khụ … ngươi buông tay ra mau !” Hoàng Thượng bị hắn xiết mạnh, xém chút là ngộp thở, bỏ tay hắn ra được rồi ho khan vài tiếng, ngồi xuống mà thở hổn hển.

Ngẩng đầu nhìn tiểu vương gia … “….Hạo Hạo, ngươi không sao chứ ?”

“Ha ha …”

“Hạo Hạo, trẫm là ai ?”

“Ha ha …”

“Hạo Hạo, đây là mấy ?” Hoàng Thượng đưa hai ngón tay lắc lắc trước mặt hắn.

Đông Phương Hạo Diệp vui mừng đến choáng váng, không còn nhận thức mà đứng cười ngây ngô.

Hoàng Thượng bất đắc dĩ thở dài “Hạo hạo, trẫm đưa ngươi hồi phủ được không ?”

“Ha ha … hả ? Hồi phủ ? Được ! Được ! Nhanh ! Nhanh ! Ta muốn hồi phủ ! Ta muốn hồi phủ !” Đông Phương Hạo Diệp vừa nghe những lời này, lập tức thần hồn trở về, cầm lấy tay Hoàng Thượng hướng thẳng đến đại điện.

‘Từ từ, kiệu ở bên đây …”

“Kiệu cái gì mà kiệu, ta muốn kỵ mã ! Ta muốn cưỡi kỵ mã về! Hoàng huynh, người đem Vân Sơ cho ta mượn.”

Hoàng Thượng thấy hắn khí thế to lớn mà ào ạt tới, vội vàng nói “Được rồi ! Được rồi ! Biết rồi ! Biết rồi ! Người đâu, mau giúp Tĩnh thân vương chuẩn bị ngựa !” Đông Phương Hạo Diệp thân thủ mạnh mẽ kéo Hoàng Thượng ra ngoài cửa mà yêu cầu Vân Sơ, bụi đất bay mù mịt, Hoàng Thượng bỗng nghi hoặc “A? Sao mà hắn biết được tên con ngựa yêu quý của ta ?” Chẳng lẽ …

Trong lòng Hạo Hạo, chẳng lẽ trẫm không bằng một con ngựa sao ? Nhất thời, Hoàng Thượng tối mặt.



“Diệu Nguyệt ? Diệu Nguyệt ?” Tiểu vương gia phi như bay về vương phủ, không thèm để ý ánh mắt của mọi người, tìm khắp vương phủ không chừa một chỗ nhưng cũng không thấy người cần tìm.

Trong lòng hắn sốt ruột, gặp được Tiểu Đông liền hỏi “Vương phi đâu ?”

Tiểu Đông hoảng sợ nói “Vương phi đã đi Kinh Giao Biệt Viện rồi ạ”

“Kinh Giao Biệt Viện ?” Tiểu Vương Gia lớn giọng “Y đi đến đó làm gì ? Bao giờ thì trở về ?”

“Tiểu nhân cũng không rõ, dường như có chuyện gì đó không ổn, vương phi đi để thăm dò ạ”

Tiểu vương gia nghe vậy, lập tức quay ra ngoài.

Tiểu Đông chợt giữ hắn lại nói “Vương gia, người vừa mới về, lại muốn đí đâu nữa ?”

“Kinh Giao Biệt Viện”

“Người làm sao vậy ? Sao lại vội vã như thế ? Tốt xấu gì cũng phải ăn cơm rồi mới đi chứ, nơi đó nếu có phóng kỵ mã thì cũng mất một canh giờ mà. Không chừng vương phi chỉ đi một lúc sẽ quay về ngay, vạn nhất bỏ lỡ cơ hội thì sao ?”

Tiểu vương gia nghe nói cũng có lí, đành phải áp chế tâm tình, dậm chân một cái rồi quyết định ở nhà chờ y.

Buổi chiều, hắn chạy tới thư phòng, tìm hết tất cả các sách ở đó, cuối cùng cũng tìm được một số ít nói về ma da tộc.

Ma da tộc, bất cứ nam hay nữ đều có thể sinh con, nhưng nam nhân lại không giống nữ tử, bọn họ cũng không có quỳ thủy chi trạng như nữ nhân, thụ thai cũng không được xem là cho phép, họ tự thân động tình khi cơ thế tiết ra một loại vật chất có thể cùng nam nhân tinh thủy kết hợp mà thụ thai.

Chủng tộc thời kì thượng cổ đi dời đến Trung Nguyên, rất nhiều văn hóa tập tục khác với người Trung Nguyên, hơn hai mươi năm trước đã suy vong, số người vẫn còn lưu lại thì rất ít.

Vốn dĩ họ gần như đã biến mất, vì gần mấy trăm năm qua thiên hạ phân liệt, chư quốc phân tranh, dân cư giảm mạnh, nam nhân cũng mai một đi mất, gần như tuyệt tích.

Diệu Nguyệt có huyết thống của ma da tộc ? Tiểu vương gia vừa rồi kinh hỉ quá độ nên quên hỏi Hoàng Thượng.

Nghe nói người của ma da tộc huyết mạch sinh sản thâm cường, mặc dù là nữ nhân hạ sinh nhưng cũng có thể thừa kế huyết thống.

Nói như vậy, tổ tiên của Diệu Nguyệt là ma nhân nữ tử, đại đại truyền thừa, nên Diệu Nguyệt mới có khả năng sinh con.

Đông Phương Hạo Diệp nóng lòng chờ Diệu Nguyệt trở về, ai ngờ rằng đến khi đã chạng vạng, người từ biệt viện truyền tin về, mọi chuyện ở đó vẫn chưa giải quyết xong nên đêm nay, Vương phi phải ở lại đó.

Tiểu Vương gia vừa nghe xong, hận là không thể bóp chết Tiểu Đông.

Hắn nói cái gì mà sẽ trở lại rất nhanh, không cho hắn đi tìm, kết quả bỏ không một ngày chờ đợi.

A a a … Cổ nhân thường nói cô đơn lẻ bóng thì rất khó ngủ, hôm nay đã thật sự hoàn toàn lý giải.

Diệu Nguyệt … Tiểu vương gia nằm trên chiếc giường lớn, ôm chiếc gối của Diệu Nguyệt trong lòng mà lăn qua lăn lại.

Buổi sáng, nghe Hoàng Thượng nói thế mà lòng hưng phấn, kích động mãi không thôi, trong đầu thầm nghĩ muốn thân mật cùng ái phi đem ái phi ôm chặt vào lòng, tưởng tượng y sinh cho mình một tiểu bảo bảo, ha ha … Tiểu vương gia ôm gối mà ngây ngô cười, ngoài cửa sổ đột nhiên có tiếng động lạ vang lên, cứ như có cái gì đó vừa chạm vào.

Đông Phương Hạo Diệp hơi kinh hãi, trầm ngâm lắng nghe, một lúc sau lại vang lên lần nữa.

Tiểu vương gia trong lòng lo lắng, cầm lấy bảo kiếm ở đầu giường, muốn gọi người đến giúp nhưng rồi lại thôi.

Cầm lấy bảo kiếm, đem theo một số ám khí, thay y phục chỉnh tề, cẩn thận đẩy cửa sổ ra, quả nhiên là tên hắc y nhân vẫn còn lảng vảng đâu đây.

Hắc y nhân thấy hắn đang nhìn mình, liền xoay người chạy đi.

Đông Phương Hạo Diệp do dự một chút, rút kiếm đuổi theo.

Vẫn là khu rừng phía sau núi.

Tên hắc y nhân đã từng đánh nhau cùng Diệu Nguyệt dừng lại, tiến gần đến Đông Phương Hạo Diệp nói “Tiểu vương gia cũng có lá gan ghê gớm thật, thực sự đuổi theo ta”

Tuy trong lòng Đông Phương Hạo Diệp không yên, nhưng chẳng biết sao lại cảm thấy hắn không có ác ý, lấy can đảm ra mà cười nói “Ta cũng không phải là đại hiệp có lá gan to lớn gì, nhưng trong vòng ba ngày mà ngươi đã hai lần đến thăm”

“Đại hiệp ?” tên hắc y nhân nhẹ nhàng cười “Tiểu vương gia càng nói càng nghe hay nhỉ. Hãy bớt xàm ngôn đi, đến đây, chúng ta giao đấu”

Nói xong bạch quang liền lóe sáng, một thanh kiếm lao nhanh về phía hắn..

“Này, ngươi không gọi sao ?” Đông Phương Hạo Diệp hoảng sợ, không nghĩ tới người này nói đánh là đánh, nhất thời luống cuống tay chân.

Trong lòng hắn tức giận, mới vừa rồi hắn còn trông tên kia sẽ gọi một tiếng đại hiệp.

Kiên trì cùn tên hắc y nhân được vài chiêu, Đông Phương Hạo Diệp cũng không chiếm được ưu thế, phải chịu thiệt khá nhiều.

Hắn tuy rằng võ công không cao cường, nhưng tốt xấu gì cũng là con cháu hoàng tộc luyện võ từ nhỏ, từ năm lên bốn mỗi ngày đều phải luyện công suốt hai canh giờ cùng các vị hoàng huynh.

Tuy rằng chừng đó thời gian, những võ công đó cũng theo kí ức mà quên đi mất nhưng tự bảo vệ bản thân là một loại bản năng tự nhiên.

Có điều thì chỉ có mình biết thôi.

Giao đấu với tên hắc y nhân kia cũng đã được ba chiêu, tự thấy mình không phải là đối thủ của tên đó, có thể chống đỡ đến giây phút này cũng là do đối phương thủ hạ lưu tình. Ngày trước, lúc giao đấu cùng Bắc Đường Diệu Nguyệt mới là bản lãnh thực sụ.

Đầu óc hắn quay cuồng, thật là ân hận, đáng lẽ không nên tùy tiện đuổi theo.

“Xem ám khí !” Hắn đột nhiên hét lớn một tiếng rồi giơ tay lên, tên hắc y nhân kia vội vàng né tránh, ai ngờ chẳng có ám khí gì mà là một quả vụ đạn của tiểu vương gia.

Vật đó chạm trúng thân cây “Bùm” một tiếng nổ tung, khói trắng bốc lên.

Sau đó, nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, thừa lúc tên hắc y nhân tinh thần sửng sốt, tiểu vương gia liền xoay người, thực không có khí phách … Chạy.

Tên hắc y nhân ngây người rồi chợp mắt mới phản ứng “Đừng chạy !”

Giỡn sao ! Không chạy mới là lạ ! Tiểu vương gia nghĩ thầm. Đêm nay, Diệu Nguyệt và Lưu Bá đều không có ở đây, làm sao mà hắn có thể chống lại tên hắc y nhân đó, vào lúc này, chạy là tốt nhất!

Thân hình hắn linh hoạt, những khúc quanh co trong rừng cây đều có thể né tránh. Khinh công của tên hắc y nhân cũng không tồi, nhưng nhất thời không đuổi kịp hắn.

“Đông Phương Hạo Diệp ! Ngươi đứng lại đó cho ta !” Tên hắc y nhân quát.

“Tên tặc tử to gan ! Dám gọi thẳng tên bổn vương ! Ngươi đừng tưởng như thế ta sẽ đứng lại, ta không đứng ! Ngươi dừng lại cho ta!” Tiểu vương gia đem khinh công của mình so với sức mạnh của tên hắc y nhân, nhưng cũng phải vì thế mà sợ, lập tức đem hai từ “đại hiệp” đổi thành “tặc tử”

“Ngươi” thanh âm của tên hắc y nhân có chút hổn hển, nhưng phía trước chỉ còn cách hai bước.

Tiểu vương gia kinh hãi … không … nhưng chỉ là một cước giẫm lên không.

“Ôi !” hắn hét lên một tiếng, ngã xuống một cái hố to tướng, thất điên bát đảo.

Lần này là xong rồi … Đông Phương Hạo Diệp trong lòng kêu thảm thiết,

Một lát sau, ngẩng đầu nhìn lên, thấy tên hắc y nhân kia đang cười và ngồi xổm trước mặt hắn.

“Tiểu vương gia làm sao mà không cẩn thận thế”

Đông Phương Hạo Diệp tức giận không nói nên lời, đành chỉ trừng mắt căm giận nhìn hắn.

“Ngươi còn chưa đứng lên sao?” Tên hắc y nhân nói giọng trêu chọc.

Đông Phương Hạo Diệp dựa vào vách tường mà đứng lên, chân trái lại đau biết ngay là trẹo chân rồi.

Tên hắc y nhân thấy hắn đứng bất động, đột nhiên nhảy xuống, làm hắn hoảng sợ.

“Ngươi định làm gì ?” Tiểu vương gia giơ kiếm lên phòng bị

“Mang ngươi lên”

Tên hắc y nhân cũng không nói nhiều, một phen ôm hắn đưa hắn lên trên.

Tiểu vương gia rơi xuống đất, đau đớn phải nghiến răng chịu đựng.

“Ngươi té bị thương rồi phải không ?” tên hắc y nhân thân thiết hỏi.

“Mắc mớ gì tới ngươi”

”Để ta xem giúp ngươi”

“A ? Không cần ! Không cần !” Ít nhiều cũng có gian trá ! Đông Phương Hạo Diệp cảnh giác trừng mắt nhìn hắn.

Tên hắc y nhân thở dài nói “Ngươi thật là cái gì cũng quên hết, ngay cả ta là ai ngươi cũng không nhớ sao?”

Nói nhảm ! Ngay cả mặt ngươi ta còn không thấy, làm sao biết ngươi là ai ! Đông Phương Hạo Diệp trong lòng không nhịn được nhìn bằng ánh mắt xem thường, bỗng thấy người kia bỏ lớp mặt nạ, để lộ ra gương mặt tuấn mỹ.

“Ta là Nam Cung Lưu Giản” hắn tự giới thiệu.

“A”

Nam Cung Lưu Giản nhìn tiểu vương gia, tiểu vương gia nhìn hắn.

Tiểu vương gia không nói gì, thầm nghĩ: chẳng lẽ còn muốn ta nói hạnh ngộ hay cửu ngưỡng đại danh sao ? Nam Cung Lưu Giản hỏi “Không có ấn tượng gì sao ?”

“Có ” Tiểu vương gia gật gật đầu.

“Thật sao ?” Vẻ mặt hắn kinh hỉ.

“Ngươi không phải hôm trước đã tới rồi sao ?” Tiểu vương gia nháy mắt mấy cái, nghĩ thầm rằng ngươi cho ta là ngu ngốc sao, chuyện tối hôm trước không nhớ được à ?

Nam Cung Lưu Giản hơi run rẩy, bình tĩnh nói “Ý ta nói là trước kia”

Dường như sợ hắn nghe không hiểu, thêm vào một câu “Trước khi ngươi mất trí nhớ”

Dù sao cũng là trước khi mất trí nhớ, vậy cũng không cần nói nhiều vô ích ! Đông Phương Hạo Diệp bĩu môi “Không ấn tượng”

Vẻ mặt Nam Cung Lưu Giản tràn đầy thất vọng.

Tiểu vương gia kỳ quái hỏi “này, ngươi rốt cuộc là ai ?”

“Hạo Diệp, ngươi không cần khẩn trương như thế, ta không có ác ý với ngươi” Nam Cung Lưu Giản cười cười nói “Vừa rồi ta chỉ thử ngươi thôi, để xem ngươi có quên luôn võ công của mình không”

“Ta trước kia cũng gần gũi với ngươi sao ?” Đông Phương Hạo Diệp nhíu mày.

“Ít ra thì cũng gần gũi hơn Bắc Đường Diệu Nguyệt” Nam Cung Lưu Giản mỉm cười.

Trong lòng Đông Phương Hạo Diệp đột nhiên nhảy dựng lên, nói “Ngươi biết ái phi của ta sao ?”

“Ái phi ?” Nam Cung Lưu Giản hơi sửng sốt, rồi đột nhiên phá lên cười “Ngươi bình thường cũng gọi hắn như vậy sao ?”

“Ta gọi hắn thế nào thì liên quan gì tới ngươi” Tiểu vương gia trong lòng không vui.

Cái cách cười này … làm cho hắn cảm thấy khó chịu …

Nam Cung Lưu Giản ngưng cười, nghiêm mặt nói “Hạo Diệp, ngươi mất đi trí nhớ, chuyện gì cũng không biết, nhưng ta khuyên ngươi không nên gần gũi quá với Bắc Đường Diệu Nguyệt, đối với ngươi sẽ chẳng tốt lành gì”

Đông Phương Hạo Diệp trong lòng rùng mình “Ngươi nói bậy bạ gì đó ! Y là vương phi của ta ! Tại sao ta phải nghe lời ngươi !”

Nam Cung Lưu Giản thần sắc lạnh băng “Ngươi có thể không nghe ta, nhưng ngươi không được quên thân phận của ngươi, mục đích của ngươi.”

“Ngươi có ý gì ? Thân phận của ta ngoại trừ là Văn quốc Tĩnh vương gia còn có gì khác sao ?”

“Đúng vậy”

Nam Cung Lưu Giản tiến tới gần hắn, nhìn chăm chăm vào hai mắt hắn, từng chữ một mà nói ra “Ngươi còn một thân phận khác, chính là người đứng đầu tứ môn uy chấn võ lâm, Đông Thiên Môn môn chủ”

“Cái gì ?” Tiểu vương gia trừng mắt nhìn hắn.

“Ngươi sở dĩ kết thân với Bắc Đường Diệu Nguyệt là vì muốn thâu tóm thế lực của Bắc Thiên Môn. Điều này, ngươi bất luận thế nào cũng không được quên.” Nam Cung Lưu Giản tiếp tục nói, làm cho hắn khiếp sợ.

Đông Phương Hạo Diệp nhìn hắn, môi khẽ run lên.

Tứ Thiên Môn là môn phái đứng đầu giang hồ, thống lĩnh hắc bạch lưỡng đạo, sừng sững thống trị võ lâm đã ba trăm năm mà chưa từng sụp đổ.

Năm đó giang hồ đại loạn, bốn vị môn chủ của Thiên Môn bất đồng thế lực cũng theo đó mà phân tán.

Năm đó, Văn quốc tiên đế Đông Phương Hi, chính là phụ hoàng của tiểu vương gia, từng là môn chủ Đông Thiên Môn.

Ông ta lên ngôi hoàng đế và cũng là người đứng đầu Đông Thiên Môn. Ngày xưa, tại Minh quốc, Bắc Đường Vương Bắc Đường Ngạo là Bắc Thiên Môn môn chủ.

Hiện giờ Đông Phương Hi đã băng hà, Bắc Đường Ngạo cũng thoái vị, môn chủ của Đông, Bắc Thiên Môn cũng truyền lại cho người kế tục.

“Ngươi, ngươi nói ta là môn chủ Đông Thiên Môn ? Việc đó … việc đó … Đông Thiên Môn ?” Tiểu vương gia bắt đầu run rẩy, vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi.

“Việc đó, việc đó cái gì. Trên giang hồ còn có người khác làm môn chủ Đông Thiên Môn sao ?” Nam Cung Lưu Giản không hờn giận nói.

“Không thể nào !” Đông Phương Hạo Diệp ngây người một lát, bỗng nhiên ôm đầu kêu lên “Ta không phải chỉ là một vương gia bình thường thôi sao ? Ta không có bản lĩnh mà thống trị cả Thiên Môn lớn như vậy”

“Ai nói ngươi chỉ là một vương gia bình thường ?” Nam Cung Lưu Giản cố nén tức giận, đanh mặt lại nói “Ai nói ngươi không có bản lĩnh ? Cho dù mất trí nhớ, ngươi cũng có thể đi dò hỏi, người trong cung ai chẳng biết lúc trước Văn Huệ đế đã truyền ngôi vị lại cho ngươi”

“Nhưng, võ công của ta không giỏi …” tiểu vương gia run giọng.

“Làm môn chủ võ công không giỏi cũng không sao, bên cạnh ngươi rất nhiều người võ công cao cường”

Tiểu vương gia vẫn đang run rẩy.

Không biết tại sao, hắn cảm thấy không chấp nhận được.

Giống như đang ngồi nhàn hạ uống trà, thì bầu trời đột nhiên sụp xuống vậy.

Tiểu vương gia uể oải nói “Vì cái gì mà ta muốn thâu tóm thế lực của Bắc Thiên Môn ? Diệu Nguyệt là Bắc Thiên Môn môn chủ sao ?”

“Đúng vậy. Bắc Đường Vương đem vương vị truyền cho trưởng tử Bắc Đường Diệu Nhật, môn vị truyền lại cho tam thế tử Bắc Đường Diệu Nguyệt. Lúc trước ngươi nói thế lực của Bắc Thiên Môn phát triển quá mạnh, lại liên kết với Tây Thiên Môn sẽ tổn hại đến lợi ích của Văn quốc, nên ngươi mới nghĩ ra cách kết thân cùng Bắc Đường Diệu Nguyệt, đem hắn về bên cạnh ngươi, từ từ tiêu diệt thế lực của Bắc Thiên Môn”

Nam Cung Lưu Giản không chút khách khí mà đả kích hắn.

“Ta, ta không nhớ …” A a a, Diệu Nguyệt, ta thực sự xin lỗi ngươi.

Khó trách ngươi luôn lãnh đạm với ta, vì ban đầu ta với ngươi chẳng có tình cảm gì … Đông Phương Hạo Diệp khóc không ra nước mắt, ủ rũ lắc lắc khuôn mặt nhỏ nhắn, ngay cả Nam Cung Lưu Giản tới gần cũng không biết.

“Sao lại uể oải như vậy ? Chẳng lẽ ngươi còn luyến tiếc Bắc Đường Diệu Nguyệt sao ?” Nam Cung Lưu Giản nâng cằm hắn lên, nhìn hắn chăm chú.

“Liên quan gì tới ngươi” Đông Phương Hạo Diệp suy nghĩ mọi chuyện đều do tên “đầu xỏ” này gây nên, chẳng có một chút dễ gần, gạt tay hắn ra, tức giận nói “Ngươi là Nam Thiên Môn môn chủ sao ? Chúng ta quan hệ tốt lắm sao ? Ngươi nói những chuyện này với ta làm gì ?”

“Quan hệ giữa chúng ta đương nhiên rất tốt. Lúc ngươi mười hai tuổi ta đã ở bên ngươi rồi”

Đông Phương Hạo Diệp chớp mắt hoài nghi.

Nam Cung Lưu Giản cười nói “Bằng không ngươi cho rằng đêm đó vì sao Lưu Bá lại buông tha cho ta ? Đương nhiên là do hắn nhận ra ta”

‘Hừ !” Đông Phương Hạo Diệp nhịn không được hừ lạnh một tiếng, nói “Được rồi, bây giờ ta biết rồi, ngươi có thể về rồi”

Nam Cung Lưu Giản khiêu khích hắn “Cứ như vậy mà đuổi ta đi sao ?”

“Ngươi còn muốn sao, a a …” Đông Phương Hạo Diệp kinh sợ, trừng mắt nhìn hắn – người nam nhân trước mắt này !

Ta bị hôn ! Ta bị hôn ! Ta lại bị một người nam nhân cưỡng hôn ! Đông Phương Hạo Diệp trong lòng căm giận.

Ái phi, ta thực sự xin lỗi ngươi, một người nửa đêm không nên ra ngoài, tướng công ta trinh tiết khó bảo toàn …

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.