Vương Phi Của Ta La Nam Nhân

Chương 8



Phía trước khác với địa lao, nơi này rõ ràng là gian hình phòng.

Bắc Đường Diệu Nguyệt bị cẩm y vệ đẩy mạnh từ phía sau, cước bộ bất ổn, lại đang mang thai.

Bắc Đường Diệu Nguyệt cảm thấy chân khí trong người hỗn loạn, phân tán khắp nơi, bất luận y có điều tức thế nào cũng không được, huyết quản cùng kinh mạc như căng ra tựa hồ muốn tê liệt, làm cho y cả người toát ra mồ hôi lạnh, bụng thì lại ẩn ẩn đau.

Đông Phương Diệp cùng Nam Cung Lưu Giản tiến vào, sai người trói y vào một chiếc ghế dài, tay chân bị cột ở bốn góc, thậm chí ngay phần lưng cũng bị xiềng xích.

Đông Phương Diệp dặn dò nha dịch “Cẩn thận một chút, không được để lại dấu vết”

Nam Cung Lưu Giản khiêu khích nhìn y, nói “Ta đây cũng không còn cách nào khác. Hoàng thượng ra lệnh, không được tra tấn hắn”

Nam Cung Lưu Giản nhìn Bắc Đường Diệu Nguyệt cứ nhắm chặt mắt, sắc mặt tái nhợt giống như một thứ đá hoa bình thường, không khỏi nhíu mày hỏi “Ngươi rốt cuộc đã làm gì hắn ? Bổn tọa nhìn hắn rất là khó chịu”

Đông Phương Diệp đắc ý cười nói “Bổn vương sợ tán công hương sẽ không có tác dụng với hắn, cho nên đã hạ thêm vào trong đó một chút ly hồn. Nếu công lực của hắn thật sự không tan hết, đối phó với hắn nhất định sẽ không có kết quả. Vạn nhất không được, chân khí cũng sẽ hỗn loạn, ha ha …”

Nam Cung Lưu Giản thầm mắng Đông Phương Diệp giả dối.

Ly hồn là một loại độc dược bá đạo, làm cho người luyện võ kinh mạch và chân khí hỗn loạn, nếu như không có người kịp thời tương trợ, giúp hắn điều chỉnh nội tức ổn định, chỉ sợ qua vài canh giờ, Bắc Đường Diệu Nguyệt sẽ tẩu hỏa nhập ma, mặc dù không đến mức phải chết, nhưng võ công cũng bị phế.

Nam Cung Lưu Giản và Bắc Đường Diệu Nguyệt cũng xem như có tình đồng môn, nhịn không được mà nói “Ngươi phế đi võ công của hắn, không sợ Hoàng thượng trách tội sao ?”

“Hoàng thượng chỉ nói không được dụng hình với hắn, nhưng không nói là bổn vương không thể phế võ công của hắn, hơn nữa, ta hạ hắn ly hồn xen lẫn tán công hương với một phân lượng nhỏ, nhiều lắm thì cũng chỉ làm cho hắn đau một chút, vẫn chưa đến mức phế võ công của hắn. Có điều …” trong ánh mắt của Đông Phương Diệp hiện lên một tia hung ác “Làm cho hắn tẩu hỏa nhập ma vẫn là chủ ý ban đầu !”

Nam Cung Lưu Giản hơi kinh hãi, trầm giọng nói “Nếu hắn thật sự tẩu hỏa nhập ma, chúng ta làm sao tìm được Ngân Long lệnh của hắn ?”

Đông Phương Diệp nói “Cái này sẽ dùng thủ đoạn của bổn vương”

Nói xong thì phất tay, một gã nha dịch cầm một cái khay tiến lên, trên đó bày hơn mười cái ngân châm, cài nào cũng dài và sáng bóng, cỡ khoảng chừng bảy tấc.

Nam Cung Lưu Giản nhìn mà kinh hãi.

Hắn thường đến các gian hình phòng và cũng từng gặp qua loại hình cụ này.

Là hình phạt từ các đạo sĩ, nhất châm nhất kim đâm vào xương cốt, cái này thật sự đau, có thể bức người sống trở nên điên loạn.

Nhưng đây vẫn còn nhẹ, nếu ác hơn một chút, trực tiếp đâm vào yếu huyệt của kinh mạch vận hành, làm cho vận huyết ngược lại, không quá ba canh giờ, có thể làm cho người ta chết vì nghịch huyết.

“Ngươi uy hiếp hắn bằng cái này ?”

“Không sai”

Đông Phương Diệp đắc ý cười nói “Ta không tin dùng thúc giục hồn châm này, còn có bí mật nào không thể khai. Hơn nữa loại châm này không để lại dấu vết, cho dù Bắc Đường Diệu Nguyệt thật sự tẩu hỏa nhập ma thì cũng là do hắn vận công, không liên quan gì đến ta”

Thấy Nam Cung Lưu Giản vẻ mặt có chút bất an, hỏi “Sao ? Nam Cung môn chủ cảm thấy không được ổn ?”

“Không phải” Nam Cung Lưu Giản lắc đầu, cau mày nói “Chính là Hạo Diệp kìa …”

“Nam Cung môn chủ không cần lo lắng. Chỉ cần lấy được Ngân Long lệnh, trừ khử Bắc Đường Diệu Nguyệt, lục đệ sẽ là của môn chủ”

Nam Cung Lưu Giản do dự một chút, cuối cùng cũng gật gật đầu, chậm rãi bước sang một bên.

Đông Phương Diệp lấy ra một cây rất nhỏ nhưng là một ngân châm rất dài, đi đến trước mặt Bắc Đường Diệu Nguyệt, nhìn thân hình thon dài bị trói chặt mà cười nói “Tĩnh vương phi, ngươi nói bổn vương nên bắt đầu từ đâu trước nào ? Từ chân ? Từ tay ? Hay .. là vòng eo mảnh khảnh này ?”

Bắc Đường Diệu Nguyệt tuy rằng chân khí hỗn loạn, nhưng những lời vừa rồi bọn hắn nói y đều nghe được, lúc này cố gắng điều chỉnh nội tức đang điên loạn trong cơ thể, mở to mắt, thản nhiên mà liếc Đông Phương Diệp một cái, lại lẳng lặng nhắm mắt.

Đông Phương Diệp lại có cảm giác kì quái, bị y nhìn bằng một ánh mắt thản nhiên như vậy, thì trong lòng cảm thấy khó chịu, tựa như phi yến, nhanh nhẹn mà bay ngang trước mắt, lưu lại khí trời, chậm rãi tan đi, rất nhanh lại như lúc đầu.

Loại cảm giác này rất khó chịu, cứ như cách ngoa tao dương, làm cho người ta nhìn không được mà muốn hủy hoại, hận không thể lưu lại dấu vết trên mặt nước, như vậy mới có thể khoan khoái.

Trên mặt nước làm sao có thể lưu lại dấu vết ? Trên đời này, ôn nhu nhất, cũng luôn thay đổi không phải là nước hay sao ? Đông Phương Diệp mặt hung ác, giơ ngân châm lên không do dự mà đâm xuống.

*****

“Tránh ra ! Trong tay ta là Thu Thủy kiếm, người nào dám ngăn cản bổn vương sẽ chu di cửu tộc !” Đông Phương Hạo Diệp giơ lên Thu Thủy kiếm của tiên hoàng, lạnh lùng nhìn cấm vệ quân trước mắt, phía sau lại đại quân tinh nhuệ của Đông Thiên môn.

Cấm vệ quân bị khí thế của hắn ngăn cản, lại thấy trên tay hắn là tiên hoàng ngự kiếm, nên đều lui xuống.

Đông Phương Hạo Diệp chạy vào thiên lao, tìm tới hình phòng, một cước đá tung cánh cửa.

Nam Cung Lưu Giản vốn định lẩn đi, nhưng thiên lao này có đường nào để trốn, nhất thời chạm mặt.

Căn bản Đông Phương Hạo Diệp cũng không chú ý tới hắn, toàn bộ tinh thần đều bị kích động bởi cảnh tượng trước mắt.

“Diệu Nguyệt !” Đông Phương Hạo Diệp hét to một tiếng, chạy về phía trước.

Đông Phương Diệp nghe được người bên ngoài tiền vào báo tin, chỉ kịp thơi đem ngân châm rút ra, chưa kịp bỏ đi.

Đông Phương Hạo Diệp lại nhanh tay giơ cao Thu Thủy kiếm, chặt đứt dây trói trên người Bắc Đường Diệu Nguyệt.

Lại nhìn thấy sợi xích quấn lấy phần thắt lưng, muốn chặt đứt nó đi, chân khí xuyên qua thân kiếm “keng” một tiếng, sợi xích bị chặt làm đôi.

Sau khi tự do, phản xạ của Bắc Đường Diệu Nguyệt là muốn đứng dậy, nhưng tay chân lại không nghe lời sai bảo, vùa mới bị động vào huyệt vị căn bản máu không thể vận hành, thân thể run rẩy.

Đông Phương Hạo Diệp nhẹ nhàng ôm lấy y, nhìn thấy y cả người đều toàn mồ hôi lạnh, hai mắt nhắm nghiền, môi dưới còn lưu lại vết máu, sắc mặt tái nhợt.

Đông Phương Hạo Diệp trong lòng căm hận, nhẹ nhàng bế y lên, xoay người bước đi.

“Khoan đã, Lục đệ, ngươi muốn đem phạm nhân đi đâu ?” Phúc vương chặn hắn, lạnh lùng nói.

“Hắn là vương phi của bổn vương, dĩ nhiên bổn vương muốn đưa hắn hồi phủ !” Đông Phương Hạo Diệp thản nhiên nói, liếc hắn một cái.

Phúc vương cười nói “Chẳng lẽ Lục đệ đã quên, Bắc Đường Diệu Nguyệt bây giờ là phạm nhân của bổn vương”

“Chỉ cần Phúc vương có thể đưa ra căn cứ xác thực ái phi của ta có tội, bổn vương sẽ lập tức giao người lại, tùy ngươi xử trí !”

“Nếu ta không có chứng cớ, làm sao dám đến phủ của Lục đệ bắt người !”

Đông Phương Hạo Diệp lạnh lùng cười “Trước khác nay khác, khi đó có chứng cớ, nhưng hiện tại ta không thấy”

Đông Phương Diệp sửng sốt, nhất thời kinh nghi bất định đứng lên.

Đông Phương Hạo Diệp nghiêm nghị nói “Nếu không có chứng cớ, Phúc vương đó gọi là vu tội. Vu tội hoàng tộc, Phúc vương cũng biết là tội danh gì chứ ?” nói xong không hề để ý đến hắn, ôm lấy Diệu Nguyệt rời khỏi đại lao.

Đông Phương Diệp thấy lạnh toát, liên thanh quát “Hồi phủ ! Mau ! Hồi phủ”

“Diệu Nguyệt ! Diệu Nguyệt !” trong mã xa, Đông Phương Hạo Diệp lo lắng gọi tên của Bắc Đường Diệu Nguyệt.

Bắc Đường Diệu Nguyệt “ưm” một tiếng, không mở mắt ra được.

Đông Phương Hạo Diệp mở miệng của y, đưa viên thuốc đỏ thẫm vào rồi bắt mạch, cảm thấy chân khí của y hỗn loạn, nội tức hỗn độn, lập tức hiểu được chuyện gì đã xảy ra.

Hỗn đản, Đông Phương Diệp ! Đông Phương Hạo Diệp trong lòng mắng, chậm rãi đem nội lực của mình đưa vào người Bắc Đường Diệu Nguyệt, nội tức ngừng rối loạn, từng chút từng chút đưa khí đạo về như ban đầu.

Cũng may Bắc Đường Diệu Nguyệt đã dùng ba, bốn thành công lực của mình để điều tức, lại thêm thân thể đặc biệt, nội tức vô lực, rất nhanh bị chủ đạo.

Sau một hồi lâu, Bắc Đường Diệu Nguyệt cuối cùng cũng chậm rãi mở mắt, liếc nhìn Đông Phương Hạo Diệp một cái.

“Diệu Nguyệt, ngươi sao rồi ?”

Bắc Đường Diệu Nguyệt miễn cưỡng lắc đầu, đột nhiên mi mắt nhíu lại, tay đặt tại vùng bụng, vẻ mặt đau đớn.

Đông Phương Hạo Diệp cả kinh, cầm lấy tay y bắt mạch, thần sắc không khỏi biến đổi, nhấc vạt áo của y lên, chỉ thấy hai chân đã thâm màu vết máu.

Đông Phương Hạo Diệp đầu váng mắt hoa, tâm kinh hoàng, lẩm bẩm nói “Không sao, ta đã cho ngươi ăn dược giữ thai rồi … không sao đâu …”

Bắc Đường Diệu Nguyệt nghe thấy ba chữ “dược giữ thai” thì cả người run lên, kinh hãi mà nhìn hắn.

Mã xa dừng lại trong hoàng cung, Đông Phương Hạo Diệp ôm lấy y chạy vào đại điện, kêu to “Hoàng tẩu ! Hoàng tẩu ! Mau tới cứu người !”

*****

Bắc Đường Diệu Nguyệt nằm trên long sàn, sắc mặt tái nhợt, hai mắt nhắm nghiền.

“Hoàng tẩu, thế nào ? Diệu Nguyệt có làm sao không ? Hoàng tẩu ….”

“Đừng la nữa !” Thu Tử Lăng trừng mắt nhìn tiểu vương gia liếc một cái, không nhịn được mà quát một câu, ngân châm trên tay không chút do dự mà châm xuống.

Đông Phương Hạo Diệp biết nàng thành thạo trong việc châm cứu, hơn nữa cũng tin tưởng y thuật của hoàng tẩu sẽ không có vấn đề gì, nhưng không kìm chế được sự căng thẳng, lòng bàn tay toát ra mồ hôi lạnh.

“Hoàng tẩu, Diệu Nguyệt thế nào ?” qua hơn nửa canh giờ, hoàng hậu cuối cùng cũng châm xong, tiểu vương gia vội vã hỏi.

Đôi mi thanh tú của hoàng hậu nhíu lại, nói “Không có gì nghiêm trọng”

“Vậy đứa bé …”

“Đứa nhỏ tuy rằng tạm thời được giữ lại, nhưng thai nhi chỉ vừa được một tháng vẫn chưa được ổn định, lại gặp phải chuyện này, còn rất khó nói, phải cẩn thận điều dưỡng”

“Vậy, vậy …”

Hoàng hậu tức giận nói “Yên tâm, có Thu Tử Lăng ta ở đây, chắc chắn sẽ chăm sóc tốt cho y”

“Đa tạ hoàng tẩu !” Đông Phương Hạo Diệp lúc này mới yên lòng lại, cẩn thận giúp Bắc Đường Diệu Nguyệt lau đi mồ hôi trên trán.

Tuy rằng điểm ngủ huyệt để giảm đau đớn khi châm nhưng Bắc Đường Diệu Nguyệt vẫn toát ra mồ hôi lạnh.

Hoàng hậu thu dọn đồ đạc, đứng dậy nói “Y bây giờ không nên cử động, các ngươi trước hết cứ ở lại Hiên Vân điện đi, vương phủ gần đây bận rộn, quay về cũng thế. Ta sẽ sai người chuẩn bị chu toàn cho các ngươi. Ta đi trước, còn lại những thương thế kia, ngươi tự xử lý đi”

Đông Phương Hạo Diệp gật gật đầu, nhìn hoàng tẩu rời đi, sau đó cẩn thận cởi y phục của Bắc Đường Diệu Nguyệt, cẩn thận kiểm tra thương thế của y.

Bắc Đường Diệu Nguyệt nội tức hỗn loạn đã được hắn điều tức quay về kinh mạch, còn ngoại thương thì không biết thế nào.

Đông Phương Hạo Diệp sau khi kiểm tra cẩn thận, toàn thân y có chín chỗ để lại một dấu vết nhỏ của thúc giục hồn châm, bọn họ tra tấn đều nhằm vào các huyệt đạo chết không đền mạng.

Tiểu vương gia vừa đau lòng vừa căm hận, không biết hắn chân khí đã hỗn loạn sao mà còn sử dụng hình phạt như vậy !

Nghĩ đến thì lại đau lòng như muốn chết đi, hận không thể đem Đông Phương Diệp thiên đao vạn quả.

Món nợ này nếu ta không đòi, thì ta sẽ không mang họ Đông Phương ! Đông Phương Hạo Diệp căm hận mà thề.

Nhẹ nhàng giúp Bắc Đường Diệu Nguyệt uống dược, mỗi huyệt vị đều dùng tay cẩn thận xoa bóp, sau đó cởi y phục của y, đỡ lấy nửa người của y, chậm rãi cởi ra bộ y phục đầy máu đó, thay một bộ khác sạch sẽ hơn.

Đông Phương Hạo Diệp cẩn thận nằm xuống bên cạnh y, đưa tay sờ vùng bụng rắn chắc của y, may mắn thay bảo bối vẫn còn.

Diệu Nguyệt, thật xin lỗi, để ngươi chịu khổ rồi … Đông Phương Hạo Diệp hôn lên đôi môi tái nhợt của Bắc Đường Diệu Nguyệt, lẳng lặng ôm y vào lòng, nhẹ nhàng mà ngủ.

Không biết qua bao lâu, sắc trời dần dần sáng tỏ, tia nắng ban mai chậm rãi tiến đến.

Bắc Đường Diệu Nguyệt cử động, từ từ mở mắt, cảm giác được hô hấp của người bên cạnh, nghiêng đầu nhìn, trông thấy khuôn mặt thanh tú có vẻ trẻ con.

Người này … nước miếng chảy trên vai ta … Bắc Đường Diệu Nguyệt nhíu mi, trong lòng thở dài, hắn rốt cuộc có lớn lên không đây …

“A a a, Diệu Nguyệt, ngươi có đau không, có đau không hả …” đang nghĩ ngợi, Đông Phương Hạo Diệp bỗng nhiên nức nở, vòng tay ôm lấy y.

Bắc Đường Diệu Nguyệt hơi sửng sốt, trong lòng ấm áp, nhẹ nhàng đưa tay …

“Ha ha, bảo bối vẫn còn, bảo bối vẫn còn, …Ta có tiểu bảo bối với Diệu Nguyệt ….ha ha … Hoàng huynh, ngươi sẽ ghen tị cho coi …”

Bắc Đường Diệu Nguyệt thấy thế, đưa tay lên mặt của tiểu vương gia, dùng sức nhéo.

“A a … đau quá … Ai nhéo ta vậy ?” tiểu vương gia nghiến răng mở mắt, nhìn thấy gương mặt xinh đẹp của Bắc Đường Diệu Nguyệt.

“Diệu Nguyệt, ngươi tỉnh rồi” Đông Phương Hạo Diệp vui mừng “A a a .. đau quá …đừng nhéo, đau quá …”

Bắc Đường Diệu Nguyệt lạnh lùng nhìn hắn, tay vẫn đang nhéo mặt hắn, đem gương mặt tiểu vương gia nhéo đến biến hình.

“Diệu Nguyệt, ngươi vừa mới tỉnh lại, đừng quá kích động, cẩn thận thân thể …”

Bắc Đường Diệu Nguyệt đột nhiên nhớ tới gì đó, lập tức dừng tay, sờ lấy bụng mình.

Đông Phương Hạo Diệp xoa mặt, vội vàng nói “Ngươi yên tâm, đứa nhỏ không sao”

Bắc Đường Diệu Nguyệt nghe vậy, thần sắc phức tạp, nhìn hắn một cái.

“Diệu Nguyệt, ngươi chịu khổ rồi”

Tiểu vương gia nhớ tới việc này liền căm hận, cắn răng nói “May mắn là ta đến đúng lúc, bằng không bảo bối của chúng ta không giữ được rồi, ngươi còn phải chịu nhiều khổ”

“Ngươi khôi phục trí nhớ khi nào ?”

“A ? hả ?” Tiểu vương gia không hề đoán được y lại đột nhiên hỏi ra một câu như vậy, nhất thời không biết làm sao.

Bắc Đường Diệu Nguyệt híp mắt, nhẹ nhàng nói “Hiện tại tinh thần ta không được tốt, ngươi không muốn nói cũng không sao, cho dù ngươi có nói dối, ta cũng không còn cách nào khác. Bất quá lần sau ta hỏi rõ một lần”

Nói xong, tinh thần mệt mỏi, khép hờ mắt, mặt quay sang hướng bên cạnh.

Đông Phương Hạo Diệp trong đầu lập tức cẩn thận phân tích, bây giờ thẳng thắn vẫn tốt hơn.

Vì thế thật cẩn thận mà nhỏ giọng nói “Ngươi phát hiện từ khi nào ?”

Bắc Đường Diệu Nguyệt thản nhiên liếc mắt nhìn hắn một cái, nói “Từ lúc Đông Phương Diệp muốn bắt ta đi”

Tiểu vương gia nhớ lại, khi đó vì nhắc nhở Đông Phương Diệp là phủ đệ do tiên hoàng ngự ban.

Vì vậy nên mới bị phát hiện … Nhìn thần sắc Bắc Đường Diệu Nguyệt tái nhợt, Đông Phương Hạo Diệp cảm thấy áy náy, , nhỏ giọng nói “Diệu Nguyệt, ta cho ngươi biết, ngươi cũng không nên tức giận. Ta … ta …. Kỳ thật ta mất trí nhớ đến ngày thứ bảy thì đã nhớ lại …”

Bắc Đường Diệu Nguyệt hơi chấn động “Thất ngày vong trần ?”

“ ….. Ừ”

Bắc Đường Diệu Nguyệt cười khổ “Ngươi vẫn lừa gạt ta. Buồn cười, vậy mà ta vẫn tin là thật”

“Không phải, không phải ! Không phải ! Ta … ta …” Đông Phương Hạo Diệp bỗng nhiên không nói được nữa, bởi vì đúng là hắn lừa y.

Bắc Đường Diệu Nguyệt quay mặt đi không hề nhìn hắn, thản nhiên nói “Ta mệt rồi, muốn ngủ một chút, ngươi đi đi”

“Ta, ta …” Đông Phương Hạo Diệp chân tay luống cuống muốn nói gì với y, nhưng miệng lại lắp bắp không nói được.

Bất đắc dĩ thở dài, ảm đạm bò xuống giường nói “Diệu Nguyệt, ngươi nên nghỉ ngơi cho khỏe, ta sẽ trở lại thăm ngươi”

Tiểu vương gia đi từng bước vừa đi vừa quay đầu lại mà rời khỏi tẩm cung.

Hắn chưa thấy Bắc Đường Diệu Nguyệt như thế bao giờ, hai tay nắm chặt thành hai đấm.

*****

Tại kinh thành bậc nhất này, nơi xa hoa nhất, xa xỉ nhất, nơi có nhiều mỹ nhân nhất chính là – Vọng Xuân lâu.

Lúc này Đông Phương Hạo Diệp đang ngồi bên cạnh người mà ai cũng thèm thuồng, hy vọng xa vời, ngưỡng mộ là Văn Quốc đệ nhất mỹ nữ – Thủy Liên.

“Ngươi sao vậy ? Vẻ mặt bi thương quá !” Thủy Liên không chút khách khí mà khinh hắn.

“Tên họ Thủy kia, trước mặt chủ ngươi cũng nên khách khí một chút” Đông Phương Hạo Diệp vô tình trừng mắt liếc nàng một cái.

“Ôi, lúc này mới nhớ mình là môn chủ sao ?” Thủy Liên quyến rũ vuốt ve mái tóc như mây, nói “Cũng không muốn nghĩ tới là ai làm cho một tuyệt thế giai nhân, đại tướng quân của Đông Thiên Môn, đêm qua phải lén lút dò thám Phúc vương phủ”

Đông Phương Hạo Diệp nhớ tới việc này, vội vàng thay đổi sắc mặt mà cười cười, rót một chén trà đưa đến trước mắt nàng, nói “Thủy tướng quân vất vả ! Thủy tướng quân uống trà !” Nếu đêm qua không có Thủy Liên thừa lúc bọn họ đang thẩm tra Bắc Đường Diệu Nguyệt mà theo lời Đông Phương Hạo Diệp lẻn vào vương phủ tìm ra chứng cớ xác định tội của Bắc Đường Diệu Nguyệt, cho dù Đông Phương Hạo Diệp trên tay có Thu Thủy kiếm của tiên hoàng đến đại lao cứu người cũng không được. Cuối cùng, bây giờ đã không còn lo lắng gì nữa.

“Không dám !”

Thủy Liên đắc ý bưng khay lên, nói “Đông Phương Diệp bị ta mê hoặc làm ra những điều bừa bãi. Ta chỉ đến làm khách của vương phủ một chuyến, nhân tiện thăm dò tất cả môn đạo. Ha ha, tên kia tuy có một chút đầu óc, nhưng Đông Phương huynh đệ các ngươi đều có chung một điểm – háo sắc”

Nói xong, kiều mị liếc mắt nhìn tiểu vương gia.

“Trong lòng ta chỉ có một mình ái phi ! Tuy rằng hắn là nam nhân, nhưng ngươi cũng đừng nghĩ sẽ mê hoặc được ta” Đông Phương Hạo Diệp lời lẽ đanh thép nói.

“Mê hoặc ngươi ? Phi ! Tiểu hài tử, ngươi nằm mơ đi !” Thủy Liên lườm hắn một cái, vẻ mặt khinh thường.

A a – tiểu hài tử ? Tiểu vương gia thân là môn chủ của thiên môn mà lại bị coi là một tiểu hài tử.

Đông Phương Hạo Diệp bi phẫn không thôi, tức giận mà trừng mắt nhìn nàng, nhưng lại không giống bình thường đứng lên tranh cãi cùng nàng.

Thủy Liên là đại tướng quân của Đông Thiên Môn, chỉ dưới một người mà trên vạn người.

Môn hạ của Đông Thiên Môn tại tất cả các tửu lâu, kỹ viện, sòng bạc, trà phường, đều do nàng quản lý.

Nếu làm cho nàng nóng giận, để nàng chạy theo người khác, tiểu vương gia đến lúc đó khóc cũng không kịp.

“Còn món đồ đó ?” Tiểu vương gia nhẫn nhịn không cùng nàng so đo, đưa tay đòi một vật.

Thủy Liên lấy trong tay áo ra một món đồ, đưa cho hắn.

Đông Phương Hạo Diệp nhận lấy tín hàm có thể chứng minh Bắc Đường Diệu Nguyệt “Thông đồng với địch bán nước”, cũng không thèm nhìn tới, vứt vào lư hương bên cạnh, nhìn nó từ từ hóa thành tro bụi.

Thủy Liên nói “Ngươi không xem qua sao ?”

“Có gì để xem. Chứng cớ là giả, nên thủ tiêu sớm”

“Nếu như đó là thật ?”

Đông Phương Hạo Diệp liếc mắt nhìn nàng “Làm sao ngươi biết ? Bổn tọa nói nó là giả thì là giả”

Thủy Liên nhìn hắn, thở dài một tiếng “Ngươi si tình với Bắc Đường Diệu Nguyệt như thế, lại không biết hắn đối xử với ngươi thế nào ?”

Đông Phương Hạo Diệp thở dài nói “Đại khái là yêu hận đan xen”

Thủy Liên mở đôi môi mọng đỏ, u oán nói “Có ta là một tuyệt thế mỹ nữ bên cạnh ngươi, còn ngươi lại đi thích một nam nhân, thật là không biết nhìn người”

“Đại tỷ, ngươi đừng có chọc ta” tiểu vương gia vô lực mà liếc nhìn nàng, gục xuống bàn thở dài một tiếng “Ai … Ta cũng không còn cách nào khác, thích một người không thể tự mình làm chủ được”

Thủy Liên nhìu mày hỏi “Vậy còn Phúc vương, ngươi định xử lý thế nào ?”

“Hắn ? Hừ ! Ngươi không phải đã đem chứng cớ xác minh hắn mưu phản giao cho Hoàng Thượng rồi sao ? Cứ để hoàng huynh lo liệu được rồi, chúng ta gấp làm gì”

Thủy Liên cười khanh khách nói “Cứ để cho Hoàng Thượng xử trước, ngươi lại giậu đổ bìm leo, thật là tiện cho ngươi. Thật không hổ danh là môn chủ của Đông Thiên Môn. Thật là gian xảo !”

Tiểu vương gia nghi hoặc mà nhìn nàng nói “Ngươi đang khen ta sao ?”

“Dĩ nhiên”

Thủy Liên nháy đôi mắt to tròn “sùng bái” nói “Lúc Bắc Đường Diệu Nguyệt về lại Minh Quốc là cơ hội cho ngươi thực hiện kế hoạch thất ngày vong trần, làm cho tất cả mọi người tưởng rằng ngươi thật sự mất trí nhớ, lơ là cảnh giác.

“Lại ngăn chặn tất cả các liên hệ của Bắc Đường Diệu Nguyệt với Minh Quốc, mặc kệ Phúc vương khuếch trương thế lực, lấy tĩnh chế động, lấy lui để tiến, cuối cùng một lưới bắt hết, một lần hành động phải được tất cả”

Tiểu vương gia nghe nàng như châm chọc, mặt nhăn lại nói “Thủy Liên, ngươi rốt cuộc muốn nói cái gì ?”

Thủy Liên tươi cười rồi nghiêm mặt nói “Môn chủ, ngươi có nghĩ tới hay không, nếu việc này của ngươi để cho Bắc Đường Diệu Nguyệt biết, hắn có thể tha thứ cho ngươi sao ?”

Đông Phương Hạo Diệp nhảy dựng lên “Ý ngươi là gì ?”

“Thuộc hạ chỉ muốn nhắc nhở người, Bắc Đường Diệu Nguyệt cho dù thế nào thì cũng là người của Minh Quốc, là người của dòng họ Bắc Đường, là môn chủ của Bắc Thiên Môn. Dù hiện tại hắn và người sống cùng một chỗ, cũng không nhất định …”

“Đủ rồi ! Đừng nói nữa ! Chuyện này không cần ngươi nhiều lời”

“Ngươi không cần ta nói, thì trong lòng ngươi sẽ không nghĩ như vậy sao ?” Thủy Liên vẫn tiếp tục hăm dọa.

“Thủy Liên, ngươi càn rỡ”

“Ta cũng làm càn cho ngươi thấy !” Thủy Liên hừ lạnh một tiếng, nói “Ngươi cho rằng Bắc Đường Diệu Nguyệt vì vậy mà thích ngươi sao ? Ngươi nói thích hắn, mà sau lưng lại làm ra những chuyện như vậy ? Hắn có thể sao ?”

Đông Phương Hạo Diệp bị nàng chọc cho tức giận đến run người, lại không nói đến chuyện bắt bẻ, rất nhanh hai tay nắm chặt thành đấm, run người một lúc lâu, mới nghẹn ra một câu “Y và ta không giống nhau …”

Đúng vậy, hắn biết, hắn và Bắc Đường Diệu Nguyệt không giống nhau.

Bắc Đường Diệu Nguyệt là một người bề ngoài lạnh nhưng bên trong lại rất dễ mềm lòng, tuy rằng mỗi lần y trả lời rất lạnh lùng, nhưng Đông Phương Hạo Diệp biết y sẽ không làm tổn thương đến mình, bằng không y có rất nhiều cơ hội để hạ thủ với mình, làm gì vẫn ngấm ngầm chịu đựng đến giờ.

Nhưng tính cách của hắn và mình trái ngược nhau …

“Nếu thất ngày vong trần cả đời này không được giải thì tốt rồi …” Đông Phương Hạo Diệp thì thầm tự nói, bỗng nhiên từ từ đau buồn, hai mắt nháy liên tục, từng giọt từng giọt nước mắt rơi xuống.

Thủy Liên chưa thấy bộ dáng này của hắn bao giờ, sợ tới mức sửng sốt, ngây người một lúc lâu, tài hoa nãy giờ biến đâu mất, nói “Môn chủ, người khóc cái gì ?”

“Đừng gọi ta là môn chủ !” Đông Phương Hạo Diệp không kìm được nước mắt mà rơi xuống.

Hắn càng nghĩ càng thương tâm, khóc thút thít nói “Ta không bao giờ … muốn làm môn chủ gì cả. Ta cho đến bây giờ vẫn không muốn làm ! Ta chỉ vì hắn ! chỉ là vì hắn ! Hu hu …” Tiểu vương gia đột nhiên gục đầu xuống bàn, lớn tiếng khóc y như một đứa trẻ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.