Vương Phi Không Viên Phòng

Chương 3-2



Thẩm Bình Tam nghĩ ngợi nói: “Nếu hoàng thượng chịu lấy ra cho Tứ hoàng tử dùng, vậy chứng tỏ ở trong lòng hoàng thượng Tứ hoàng tử rất quan trọng.”

Thiệu Ấn Hành lập tức tiếp lời. “Vậy ý tứ của hoàng thượng có khả năng để hắn làm thái tử.”

”Nếu hoàng thượng chịu cho Tứ hoàng tử dùng bí dược, đến lúc đó bố cục của chúng ta ở trong triều phải thay đổi đôi chút.” Rất nhanh Sa Lãng Thần đem tình hình ở trong lòng suy diễn một phen.

Thẩm Bình Tam nghĩ ngợi nói: “Ý Vương Gia là nếu Tứ hoàng tử lấy được bí dược, thì bỏ qua con cờ ban đầu, đổi thành ủng hộ Tứ hoàng tử sao?”

Sa Lãng Thần gật đầu.

Nói xong chuyện này, Thiệu Ấn Hành nhớ tới một chuyện khác, xin chỉ thị:“Vương Gia, cái đinh mai phục trong phủ ta đã nhổ xong một, còn diệt trừ cái đinh kia?”

Vì tranh đoạt ngôi vị thái tử, chư vị hoàng tử đều được sự ủng hộ của vương gia, vì vậy ào ào hiến tặng mỹ nhân giai lệ, cùng đủ loại kỳ trân dị bảo muốn lôi kéo hắn.

Bọn hắn bày tỏ thái độ tốt như thế đồng thời cũng phái mật thám trà trộn vào vương phủ, muốn dò xét động tĩnh của vương gia, muốn biết Vương Gia đến tột cùng ủng hộ người nào.

Theo danh vọng cùng thế lực của Tĩnh An vương ở Đại Thịnh Vương Triều, nếu có được đến ám trợ của vương gia, có thể nói nắm vững phần thắng tranh đoạt ngôi vị hoàng đế.

Nhưng trong những hoàng tử này, nhưng không phải ai cũng muốn lôi kéo Vương Gia, trong đó có một hận không thể đẩy hắn vào chỗ chết.

Nếu không phải thủ vệ vương phủ sâm nghiêm, tất cả thị vệ dưới tay hắn nghiêm chỉnh huấn luyện, chỉ sợ Vương Gia đã sớm đã xảy ra chuyện.

Tuy biết người nhiều lần được phái tới là người nào, nhưng thứ nhất không có chứng cớ xác thật, thứ hai vì ngại thân phận của đối phương, nên tạm thời không động đến hắn được.

Sa Lãng Thần suy nghĩ một chút, chỉ thị: “Khoảng thời gian này ngươi nghĩ cách ly gián những người đó trước, tạm thời đừng tự thân động thủ nữa.”

Thiệu Ấn Hành suy nghĩ thêm một chút liền hiểu.”Ý Vương gia là không như Thái phu nhân và Hồng phu nhân lúc trước, làm cho các nàng tự mình chó cắn chó, đấu lưỡng bại câu thương?”

Sa Lãng Thần gật đầu.

Cho nên trong vương phủ có nhiều cơ thiếp như vậy, bởi vì hoàng thượng tứ hôn cho hắn đồng thời, cũng ban thưởng sáu mỹ nhân làm thiếp cho hắn.

Sau đó, những quan lại quyền quý đối với hắn cầu xin cũng đi theo dâng lên mấy mỹ nữ, còn dư lại là mấy vị hoàng tử tặng.

Dù sao Tĩnh An vương phủ khá lớn, chứa đủ những cơ thiếp này ôm mục đích bất đồng đến gần hắn, vì vậy đối với những người tiến dâng mỹ nhân, bất luận ai hắn cũng không cự tuyệt.

Bởi vì ở thời điểm cần thiết, hắn cũng sẽ lợi dụng các nàng truyền lại tin tức hắn muốn lan rộng ra ngoài, cũng cố ý phóng túng họ ghen tuông, giết hại lẫn nhau.

Khi con cờ không còn hữu dụng thì hắn liền mượn tay của các nàng trừ đi.

Cũng tỷ như lúc trước sáu mỹ nhân do hoàng thượng ban tặng, tất cả đều chết trong tranh đấu cơ thiếp.

Mặt Thiệu Ấn Hành lộ vẻ vẻ hưng phấn, một lời đáp ứng luôn. “Dạ, Vương Gia, chuyện này giao cho thuộc hạ làm, thuộc hạ bảo đảm nhất định ổn thỏa.”

Thấy hắn lộ ra nụ cười khát máu, Thẩm Bình Tam nhịn không được nhắc nhở:“Ngươi đừng làm quá đáng, ngược lại thêm phiền cho Vương Gia.”

Thiệu Ấn Hành tức giận liếc hắn một cái.”Chuyện này ta tự có chừng mực, ta làm việc còn có thể phạm sai lầm sao?”

Thẩm Bình Tam nói: “Ta xem bộ dạng ngươi muốn đại khai sát giới.”

”Hắc hắc, giết người tính là gì, mượn đao giết người mới lợi hại đấy. Đúng rồi, Vương Gia, vị Vương phi kia…” Hắn còn chưa nói xong, liền nghe Sa Lãng Thần nói: “Trước đừng động nàng, Bổn vương hoài nghi nàng là giả mạo.”

”Nàng là giả? Nhạc Bình Hầu sao lớn mật như thế, dùng thế thân lừa gạt Vương Gia, đây là tội lớn khi quân, hắn không sợ bị hỏi tội sao?” Thiệu Ấn Hành lấy làm lạ hỏi.

”Chuyện này Bổn vương chỉ hoài nghi, không có chứng cớ. Bình Tam, ta có việc giao ngươi làm.”

”Vương Gia xin phân phó.”

Sau khi có người cố ý cùng Sa Lãng Thần tận lực buông xuôi, trong vương phủ chuyện các cơ thiếp lục đục đấu đá càng ngày càng kịch liệt, mới ngắn ngủn mấy ngày, lại có mấy cơ thiếp chết oan chết uổng.

Nhưng những sóng gió này không lan đến gần Triệu Như Hi, ở trong mắt người ngoài, nàng chỉ là một vương phi bệnh tật lại không được sủng ái, không ai đặt nàng trong mắt, vì vậy nàng yên lặng trải qua cuộc sống của mình, không chịu ảnh hưởng hỗn loạn bên ngoài.

Ngày hôm đó thấy trời ngừng tuyết, mới vừa dùng đồ ăn sáng, nghe Phù Dung nhắc sắp tới lễ mừng năm mới, Triệu Như Hi chợt nhớ tới, tới thế giới này đã hơn một tháng, lại cả ngày nhốt trong vương phủ, chưa từng đi ra xem bên ngoài thế giới, vì vậy quyết định xuất phủ đi dạo một chút.

Nàng đi với cùng Uyển Uyển, Trăn nhi và Phù Dung, ngồi kiệu tới phố phồn hoa nhất.

Trên đường đi, từ Phù Dung nàng biết được, trong thành này ước chừng có hơn triệu cư dân, là thành trì lớn nhất phía Đông Nam, phố xá náo nhiệt nhất nằm ở ngã tư giao giữa đường Nam Ly cùng đường Đông Huyền.

Sau khi xuống kiệu, nàng ngước mắt nhìn quanh, đường phố Lai Ngọc Thành tựa như bàn cờ, ngang dọc đan xen, ngay ngắn trật tự, vả lại vào cuối năm, dân chúng mua đồ tết không ít, hai bên đường phố tiếng hò hét của người bán hàng rong, rất náo nhiệt.

Nhìn mọi người lăng xăng, khóe môi Triệu Như Hi hiện lên cười khẽ, từ từ đi dạo, khi thì tiến lên nhìn gian hàng đàng trước, lúc lại vào cửa hàng dọc hai bên đường nhìn một chút, đối với mọi thứ đều hiếu kỳ không thôi.

Ở một gian bán sách mua mấy quyển sách, sau khi ra ngoài Triệu Như Hi chợt ngửi thấy mùi thơm của thức ăn, con sâu thèm ăn trong bụng của nàng động đậy, nàng không nhịn được hỏi thăm Phù Dung. “Phù Dung, ngươi nói ở đây nhà hàng nào ăn ngon?”

”Nhà hàng?” Phù Dung chưa từng nghe qua cách nói này, nhưng nàng cũng cơ trí, lập tức nói: “Vương phi nói khách sạn hoặc là tửu lâu sao?”

”Không sai.” Triệu Như Hi gật đầu.

”Muốn nói đến ăn, trong Lai Ngọc Thành nổi danh nhất là Đan Hoa tửu lâu, khách sạn Bồng Lai cùng quán ăn Đổng Tứ.”

”Những nơi này có món gì nổi tiếng?” Triệu Như Hi hỏi kỹ lưỡng, dự định hôm nay đi một tiệm nếm thử một chút trước.

”Đan hoa tửu lâu nổi tiếng vì xử lý các món cá, bọn họ có thể làm ra trên trăm loại cá khác nhau, mà Bồng Lai khách sạn còn lại là...”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.