Vương Phi Thất Sủng

Chương 24: Cộng túy nhất mộng




Rượu của Túy Yên lâu cũng như nữ nhân ở Túy Yên lâu, đều là kinh thành đệ nhất.

Đối mặt với Liễu Thiến, người đã sớm nhìn thấu hắn, Tần Mộ Phong gỡ bỏ lớp mặt nạ ngụy trang, phóng túng dùng rượu ngon chuốc say chính mình.

Không biết bắt đầu từ khi nào, hắn học được cách tự ngụy trang chính mình. Vì muốn che dấu bản thân mình, hắn không cho phép mình được uống rượu.

Say? Có cảm giác thế nào a? Hắn sớm đã không còn nhớ rõ.

Hắn là thân huynh đệ của đương kim thiên tử, là Bình Nam Vương tay nắm trọng binh, là niềm mơ ước của mọi nữ nhân. Vô số hào quang vây quanh hắn, nhưng cuối cùng, bỏ lại tất cả, chỉ còn một tâm hồn tịch mịch cô đơn.

Hắn nhìn như cái gì cũng có, kỳ thật cái gì cũng đều không có. Trong lúc cô đơn, ngay cả người có thể sẻ chia hắn cũng không có.

Hắn thực may mắn, trên đời này còn có nữ tử như Liễu Thiến.

Nàng hiểu hắn, làm cho hắn không hề cảm thấy gánh nặng khi ở trước mặt nàng, bộc lộ con người thật của mình.

Nàng tịch mịch, hắn cũng tịch mịch. Hai khỏa tâm hồn cô đơn dựa vào nhau, cùng dùng rượu ngon chuốc say chính mình.

Hắn không biết chính mình uống bao nhiêu rượu, một ly, rồi lại một ly nữ, sớm đã không đếm được.

"Liễu cô nương, còn rượu không?" Tần Mộ Phong đem vò rượu không vứt xuống đất, để nó cùng bầu bạn với những vò rượu không trên mặt đất.

"Vương gia, đừng uống nữa." Liễu Thiến lảo đảo đứng lên, giật lấy cái chén trong tay Tần Mộ Phong,"Người đã uống nhiều rồi."

Tần Mộ Phong cười khổ,"Say một chút chẳng có gì không tốt, vì cái gì mà ta phải cố tình bắt mình không bao giờ được say."

Đôi thủy mâu của Liễu Thiến nửa nhắm nửa mở, nàng mở to mắt liếc hắn một cái,"Người đã say rồi." Người say không chỉ có mình Tần Mộ Phong.

Tần Mộ Phong loạng choạng đứng lên, tiến đến trước mặt Liễu Thiến, nheo mắt nhìn nàng,"Thật sự ta đã say sao? Vậy tại sao ta vẫn nhìn rõ bộ dáng của ngươi?"

Liễu Thiến nhếch miệng, ngây ngô cười,"Ta làm sao mà biết được."

"Liễu cô nương, cám ơn ngươi đã ở bên ta."

"Đừng khách khí, cũng cám ơn ngươi đã ở bên ta." Liễu Thiến vươn ngón tay lạnh lẽo, chạm vào mặt hắn,"Mặt của ngươi thật đỏ a, một đại nam nhân mặt đỏ, đáng yêu ghê."

Tần Mộ Phong bắt được tay nàng,"Không cho ngươi sờ linh tinh."

"Keo kiệt." Liễu Thiến khẽ cong đôi môi đỏ mọng, bộ dáng giống tiểu hài tử làm nũng, tựa hồ cọ sát vào người hắn.

Tần Mộ Phong vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng,"Thiến Nhi, uống nhiều rượu như vậy, vì sao sắc mặt ngươi vẫn như thường?."

Liễu Thiến le lưỡi,"Tại sao ta phải nói cho ngươi?" Truyện được copy tại TruyệnFULL.vn

Khuôn mặt hai người cơ hồ kề sát vào nhau, có thể cảm nhận được hơi thở của lẫn nhau, hơi thở ám muội của hai người phả vào nhau,"Thiến Nhi, ta có thể hôn ngươi một chút được không."

"Vì sao?" Đôi thủy mâu của Liễu thiến giương to, nghi hoặc nhìn hắn.

Bị men rượu thúc giục, Tần Mộ Phong nâng cằm nàng lên, chế trụ chính xác đôi môi cánh hoa màu hồng phấn, triền miên mút vào. Liễu Thiến nhắm chặt mắt lại, mặc hắn muốn làm gì thì làm.

Mùi hương trên cơ thể nàng, hòa quyện cùng hương thơm của rượu, xâm nhập đến từng tế bào của hắn. Tần Mộ Phong ôm sát thân thể của nàng, để thân thể mềm mại kia dính sát vào người hắn.

Liễu thiến hoàn toàn chìm đắm trong nụ hôn, quên hết thảy mọi chuyên, vươn hai tay ôm lấy cổ hắn, như một dòng sông xuân, xụi lơ nằm trong lòng hắn.

Ôm lấy nhuyễn ngọc ôn hương trong lòng, chỉ một cái hôn, nhất quyết chưa thể thỏa mãn, Tần Mộ Phong càng muốn nhiều hơn.

Tay hắn rút thắt lưng của nàng, lại thuần thục trút bỏ quần áo cho nàng, từng mảnh quần áo bay tứ tung trên mặt đất.

Đối với việc giường chiếu, Liễu Thiến thực sự không muốn. Nhưng ở trong lòng hắn, nàng căn bản không có năng lực phản kháng. Nàng bất lực tựa vào người Tần Mộ Phong, mặc hắn bài bố.

Cởi hết quần áo xong, hắn bế nàng lên giường.

Liễu Thiến một thân võ công, lúc này lại như biến đi đâu mất, nàng lấy hai tay che khuất cảnh xuân quang trước ngực, thân thể mềm mại bất lực liền run lên, không biết nên làm thế nào."Ta...... Sợ."

Hắn bỏ hai tay đang che trước ngực của nàng, lại bá đạo ra lệnh,"Thiến Nhi, ôm ta."

Liễu Thiến run run, chậm rãi vòng tay ôm lấy eo hắn, lại nghiêng đầu tựa vào vai hắn. Da thịt nóng bỏng dán chặt vào nhau, dựng nên một bầu không khí ám muội.

Chính tại thời điểm này, hắn chỉ là một nam nhân bình thường, nàng cũng chỉ là một nữ nhân bình thường. Một đôi nam nữ tịch mịch, vì dục vọng mà tìm đến với nhau, bằng phương thức ám muội mà chặt chẽ kết hợp. Không liên quan đến tình yêu, thứ bọn họ khát vọng chính là thân thể đối phương. Dùng thân thể đối phương, để sưởi ấm tâm hồn cô đơn của chính mình.

Ánh trăng soi rọi vào phòng, tạo nên một bầu không khí mờ ảo. Qua lớp trướng hồng, lờ mờ thân ảnh một đôi nam nữ say ngủ ôm chặt lấy nhau, trong không khí còn lưu lại mùi vị của một trận ân ái.

****

Đau đầu kịch liệt, là cảm giác đầu tiên Tần Mộ Phong nhận thấy sau khi tỉnh lại. Đây là đâu? Là phòng của Thái Y sao?

Buông nữ nhân trong lòng ra, hắn ngồi dậy dựa đầu vào đầu giường.

Không đúng, đây là một nơi xa lạ, không phải phòng của bốn thị thiếp kia.

Đây là đâu? Hắn theo bản năng cúi đầu xuống, thấy rõ bộ dáng nữ nhân trên giường, mọi việc vừa rồi phát sinh hết thảy đều hiện lên trong đầu hắn.

Hắn sớm thành thói quen qua đêm cùng những nữ nhân khác nhau, huống chi Liễu Thiến là nữ tử thanh lâu, đối với sự việc vừa rồi, hắn cũng không kinh ngạc lắm.

Hắn không có ý định đánh thức Liễu Thiến, bèn bước xuống giường mặc quần áo. Bỏ chăn ra, bỗng chốc hắn chú ý đến một vệt đỏ sẫm trên sàng đan*. Nàng là xử nữ? Liễu Thiến cư nhiên là xử nữ tử, đây là điều ngoài ý liệu của hắn.

Tần Mộ Phong tuy đã từng có rất nhiều nữ nhân, nhưng không động đến nữ tử đàng hoàng, không động đến xử nữ là nguyên tắc của hắn. Liễu Thiến không phải một nữ tử đàng hoàng, cũng là xử nữ.

Hắn cư nhiên trong lúc say rượu hủy hoại một nữ tử trong sạch, tuyệt đối là rượu say loạn tính.

Hắn nên làm gì bây giờ? Có nên chịu trách nhiệm với nàng hay không? Liễu Thiến có bắt hắn chịu trách nhiệm hay không? (Đọc đến đây ghét ghê, có gan làm mà không có gan chịu)

"Ngươi đang suy nghĩ cái gì vậy?" Liễu Thiến đột nhiên lên tiếng.

"Ngươi đã tỉnh?" Tần Mộ Phong lần đầu tiên cảm thấy xấu hổ.

Liễu Thiến xoay người đưa lưng về phía hắn,"Ân."

"Ngươi tính làm sao?" (Haizz.., mình làm sao còn hỏi người ta)

"Chuyện này là do say rượu, không nên tính toán làm gì, mọi người đều nên quên đi."

"Quên đi?" Hắn đã nghĩ tới rất nhiều khả năng, nhưng lại chưa từng nghĩ đến nàng sẽ bảo hắn quên đi.

Liễu Thiến rầu rĩ đáp,"Đúng vậy, chẳng lẽ ngươi muốn để ta làm Vương phi?"

"Ngươi muốn ta bồi thường cho ngươi thế nào?" Chỉ cần không thái quá, hắn sẽ đáp ứng yêu cầu của nàng.

"Ta là thanh lâu nữ tử, sự trong sạch sớm hay muộn cũng khó giữ được, ngươi không cần tự trách mình."

"Ngươi......" Nữ nhân này, sao có thể thế này, hắn tốt xấu gì cũng là Bình Nam Vương, tại sao đối với nàng mà nói một chút lực hấp dẫn đều không có? (Phong ca tự ái rồi)

"Vương gia, xin người đi đi. Xin đừng đem chuyện này nói với ai, coi như chúng ta trong lúc đó chưa từng phát sinh cái gì."

Cho dù có làm thiếp của hắn, cũng có thể hưởng vinh hoa phú quý, nữ nhân này đã không cần hắn chịu trách nhiệm, còn vội vã cùng hắn cắt đứt quan hệ. Là nàng cao ngạo, hay là đầu óc có vẫn đề rồi?

"Ta thay ngươi đi chuộc thân." Hắn chưa bao giờ chủ động thay thanh lâu nữ tử chuộc thân, nàng là người đầu tiên.

"Ta cảm thấy rất tốt, Vương gia, mời ngươi đi đi, ta muốn yên tĩnh một chút."

"Sau khi hiểu rõ có thể đến vương phủ tìm ta."