Vương Phi Vô Lại Của Hàn Vương

Chương 87: Trong mộng thực tế



Băng Tâm đột nhiên có chút quá mót, để lại Truy Nguyệt phía sau, liền vội vàng tìm chỗ thật xa giải quyết ba gấp. Ai ngờ, vừa về tới lều, chỉ thấy đám người Truy Nguyệt toàn bộ đều bị định trụ, té thành một khối ngổn ngang, ngay cả ba người Bách Mị cũng trúng chiêu, Băng Tâm ngẩn ra, hoàn toàn không thấy ánh mắt Truy Nguyệt , lạnh lẽo từ lòng bàn chân chạy như bay đến ót, lao thẳng tới lều, như ngũ lôi oanh đỉnh, tiểu thư. . . . . . Không thấy.

Lập tức, cơ thể nàng cũng mềm nhũn lúc này mới nhớ tới đám người Truy Nguyệt, thật nhanh giải huyệt, lại phát hiện bọn họ không phản ứng chút nào, lập tức ngẩn ra sau, liền rót vào nội lực hô to"Cô gia" , cánh tay nhỏ bắp chân run cả đời.

Đúng lúc, Phong Dạ Hàn nghe được Băng Tâm la lên, trong lòng run lên, như cơn lốc bay về phía trận doanh , lúc này, Sở Mộc Hi cũng chạy về.

"Cô gia, tiểu thư không thấy. Bọn họ cũng bị điểm huyệt. Băng Tâm không giải được. Làm thế nào?" Băng Tâm vừa thấy cô gia nhà mình, giống như gặp được Bồ Tát sống kích động không thôi, miệng lưỡi răng rắc vang lên không ngừng, vừa sợ vừa loạn.

Phong Dạ Hàn cùng Sở Mộc Hi sau khi ngẩn ra, liền nhanh chóng giải điểm huyệt cho thuộc hạ, đều không có kết quả. Hai người liếc mắt nhìn nhau, trong bụng run lên, cùng người này phân cao thấp, ngay cả hắn là cao thủ số một số hai cũng không giải được. Này cảnh ngộ Ngạo Tình không phải cực kì nguy hiểm sao.

"Ngạo nhi, ngươi xem ai tới rồi." Lúc này, Phong Hề Ngạn mang theo hai người chạy vội tới. Nụ cười không đạt tròng mắt, lại bị sắc mặt kỳ quái của mọi người làm kinh hãi.

"Không tốt. Xem ra Ngạo nhi thức tỉnh trước thời hạn." Người nói chuyện chính là Lam Cơ Tử, gương mặt lo âu.

"Vậy làm sao bây giờ, lão tiên sinh?" Băng Lam vội vàng hỏi, còn là chậm một bước.

"Chẳng lẽ đây là Ngạo nhi điểm huyệt?" Phong Dạ Hàn vội hỏi.

"Các ngươi rót một phần nội lực vào đầu ngón tay, lại giải huyệt." Lam Cô Tử kịp thời nói với Phong Dạ Hàn.

Quả nhiên, quả nhiên có hiệu quả, Truy Nguyệt được giải huyệt, gấp đến không kịp thở, dứt khoát nói: "Chủ tử, vương phi đem toàn bộ chúng ta điểm huyệt, liền đi về phía nam”.

"Trước tiên đem Ngạo nhi tìm lại rồi nói, mau." Lam Cô Tử không quên dặn dò: "Ngạo nhi có thể sẽ tạm thời không nhận biết các ngươi, cho nên các ngươi không được mạnh mẽ mang nàng về, tìm được người lập tức phát tín hiệu. Nhớ lấy, không cần cùng với nàng động võ, chúng ta đều không phải là đối thủ của nàng."

Lam Cô Tử vừa nói lời này ra, đám người Phong Dạ Hàn đều bị đe dọa, nhưng nghĩ tới tình cảnh mới vừa rồi, không thể không tán thành lời Lam Cô Tử nói.

Phong Dạ Hàn lưu lại Bích Nguyệt trông chừng ba người Bách Mị, liền xuất động tìm người.

Ngạo nhi, ngươi ngàn vạn lần đừng có chuyện gì, nếu không. . . . . . Phong Dạ Hàn trong lòng bách vị tạp trần, chưa có từng nghĩ tới có một ngày sẽ mất nàng, vậy hắn. . . . . . Nên làm cái gì?

"Cô gia, đừng lo lắng, tiểu thư sẽ không có chuyện gì ." Băng Lam nhìn thấy bộ dạng hoang mang lo sợ của Phong Dạ Hàn, trong lòng cũng mơ hồ đau lòng, vội an ủi.

"Chỉ hy vọng như thế." Phong Dạ Hàn vô hồn đáp một câu, liền tập trung lại tinh lực của mình dùng phát tán nội lực cảm ứng hoàn cảnh chung quanh.

Rất nhanh, liền phát hiện có người phát tín hiệu, là tín hiệu bên Phong Hề Ngạn.

Chỉ thấy một gốc cây khô đứng độc lập bên vách núi, có một bóng hình trắng ngà xinh đẹp, đón gió mà đứng, tay áo bồng bềnh, bóng dáng cô đơn tiêu tàn toát ra sự cô đơn và bi thương nồng đậm.

Phong Hề Ngạn phát giác trước đó, quả thật sợ vỡ mật, động tác nguy hiểm như vậy làm cho hắn ngay cả hô hấp cũng chậm mấy nhịp , liền bảo Thanh Y chạy nhanh ra xa để phát tín hiệu, chỉ sợ làm kinh ngạc Ngạo Tình. Trừ phát tín hiệu, Phong Hề Ngạn không biết nên làm cái gì? Cùng thuộc hạ ngơ ngác nhìn dung nhan nữ tử dịu dàng, phiêu dật trên vách núi cao như một bức tranh thần tiên , lạnh nhạt như thanh thu.

Sở Mộc Hi so với nhóm người Lam Cô Tử tới trước một bước, vừa nhìn, tâm treo đến giữa không trung, loạn nhịp.

"Vật nhỏ, mau trở lại!" Sở Mộc Hi vội vàng hô. Lam Cô Tử muốn ngăn cản cũng không kịp, khổ não một hồi.

Cho là Ngạo nhi sẽ không chút nào phản ứng, không ngờ nàng nghe được âm thanh Sở Mộc Hi, chợt hiểu cả kinh, quay người lại, kinh hãi nhìn Sở Mộc Hi, tâm tình có chút kích động, trong mắt tràn đầy xé tâm đau tính cùng quyết tuyệt, cả giận nói: "Âu Trạch Xuyên, ngươi rốt cuộc còn muốn ta phải như thế nào? Ngươi vì sao lại không thể không bức tử ta? Ta vì ngươi, thiết kế Tiêu Nhiên, làm hại hắn thân bại danh liệt, thẹn với con dân của hắn, ngươi hôm nay được thiên hạ, còn muốn lấy được ta sao? Ha ha. Ngươi hậu cung giai lệ ba ngàn, cần gì chấp nhất ta. Ta và ngươi, ngay từ lúc Tiêu Nhiên mất tích, đối với ngươi yêu đã sớm không còn sót lại chút gì."

Vừa nói xong một đoạn, mọi người như bị vây rong sương mù, nhất là Sở Mộc Hi, thấy Ngạo Tình đối chính mình ánh mắt tuyệt vọng, có yêu, có đau, có oán, duy chỉ không có hận, không khỏi nhớ tới một màn ở Ngàn Tư Động vật nhỏ vuốt ve mặt mình , chẳng lẽ mình cùng nam nhân trong mộng của Ngạo Tình có dáng vóc giống nhau? Chẳng lẽ kiếp trước mình thật làm chuyện tội nghiệt không thể tha thứ được?

Sở Mộc Hi muốn nói chút gì đó, nhưng lại không biết nên nói cái gì. Lam Cô Tử linh cơ nhất động, khiến Sở Mộc Hi theo tâm ý của nàng.

"Thật xin lỗi, là ta sai lầm rồi! Ngươi về đây trước có được không?" Sở Mộc Hi khẩn cầu, trong mắt đào hoa chưa bao giờ có bàng hoàng cùng luống cuống.

Sắc mặt Ngạo Tình ngẩn ra, có chút nghi ngờ, nhưng khôi phục rất nhanh sự lạnh nhạt: "Ngươi không cần gạt ta nữa, lòng ta đã chết, chỉ cầu trước khi chết có thể gặp được mặt Tiêu Nhiên một lần, tâm đã trọn rồi, nhưng. . . . . ." Nói không xong sự cô đơn cùng áy náy, chậm rãi xoay người, nhắm mắt trong veo lại, lành lạnh cười một tiếng, "Nhân sinh giống như chỉ mới gặp gỡ lần đầu, Âu Trạch Xuyên, ta không hận ngươi, kiếp sau gặp lại, gặp nhau như người lạ" bóng hình xinh đẹp chậm rãi mở ra hai cánh tay, đang muốn hướng vách đá nhảy xuống.

"Ngạo nhi, không cần."

Phong Dạ Hàn hoảng sợ hô to, một khắc kia, tim của hắn cơ hồ muốn vỡ ra .

Ngạo Tình có chút dừng lại, âm thanh quen thuộc, vui mừng ngoái đầu nhìn lại, vừa nhìn, chưa nói mà lệ đã chảy trước: "Tiêu Nhiên, ngươi không chết?" Vẻ mặt không thể tin , ngón tay thon dài lau nước mắt, như đứa trẻ nhỏe miệng cười, vui vẻ nói: "Ngươi không chết, thật tốt."

Phong Dạ Hàn không ngờ Ngạo nhi lầm hắn với người khác, với nam tử tên ——Tiêu Nhiên, Sở Mộc Hi lập tức mật thất truyền âm"Theo tâm ý của nàng" , Phong Dạ Hàn lúc này mới hồi hồn.

"Đúng. Ta không có chết, Ngạo nhi, ngươi mau trở lại." Phong Dạ Hàn chưa bao giờ có cẩn thận như thế này, chỉ sợ giọng nói không đúng, hủy tánh mạng Ngạo nhi.

"Ngạo nhi? Không phải ngươi một mực gọi ta là Yên Nhi sao? Ta tên là Dạ Ngữ yên, ngươi thích gọi ta là Yên Nhi, quên sao?" Ngạo Tình mờ mịt một hồi, lúc chợt ngước mắt: "Tiêu Nhiên, Ngạo nhi là cô gái ngươi mới thích phải không? Ta biết ngay, ta hại ngươi như vậy, căn bản không đáng giá để ngươi trước sau như một yêu ta, che chở ta...ta cũng biết." Mấp máy đôi môi, thản nhiên cười một tiếng: "Tiêu Nhiên, nếu như có kiếp sau, không cần gặp lại ta...ta ngươi, chỉ có vô tận phản bội cùng tổn thương, quên ta thôi."

"Yên Nhi, ta chưa bao giờ trách ngươi, chưa bao giờ, cũng không có thích cô gái khác, ta chỉ yêu một mình ngươi, ngươi trước trở lại, có được hay không?" Phong Dạ Hàn tâm quýnh lên, như vừa thông suốt, "Ngươi phải tin tưởng ta." Nhìn gương mặt tuyệt vọng của Ngạo Nhi, tim của hắn cũng rối rắm đến thành một khối, hung hăng co rút đau đớn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.