Vương Phi Vô Lại Của Hàn Vương

Chương 93: Song Long gào thét tiếu



Phút chốc, bốn đạo tiếng gió hướng bốn phương tám hướng đánh tới, trong lúc nhất thời, tiếng vù vù chung quanh vang lên, làm cho lòng người trực phát hàn.

Một trận cuồng phong luân canh, mùi máu tươi từ bốn phương tám hướng đánh tới, dạ dày Ngạo Tình cũng vận hành như dời sông lấp biển, dốc hết sức bình sinh mới miễn cưỡng ngăn chận cảm giác nôn mửa này, sắc mặt bắt đầu có chút tái nhợt, cái trán loáng thoáng có mồ hôi rịn, trong lòng âm thầm oán thầm, thật không có tiền đồ. Sự sợ hãi đối với mãn xà tột cùng là bắt đầu khi nào? Đời trước? Kiếp trước nữa? Không thể nào biết.

Nghe chuyển động lên tiếng, mãng xà rống giận một tiếng, nhiều tiếng kinh lật (hoảng sợ, run rẩy), nhiều tiếng bi thống, thỉnh thoảng truyền đến mấy tiếng kinh hô của Lãnh Đan Đan, Ngạo Tình đại khái đoán được, dần dần là người chiếm thượng phong.

Ngao. Ngao. Ngao. Chẳng những có âm thanh của vật nặng rơi xuống đất, chấn động trên vách núi cũng run rẩy không ngừng, Đại Gia Hỏa quả nhiên đủ rung động.

Không tốt. Thượng Quan Liệt lên tiếng.

Không ngừng nghe được trong dầu có tiếng xì xì, đốt trụi tất cả, mùi máu tươi tràn ngập, xem ra mãng xà tính toán đập nồi dìm thuyền liều mạng một phen trước rồi.

"Chủ tử, cẩn thận." Đồng thời lên tiếng, Vô Trần cùng không có kết luận đồng thời nhảy lên, chạy đi tương trợ.

Mở mắt vừa nhìn, thì ra là Sở Mộc Hi cùng Cự Mãng đang đánh nhau thì Sinh Tử Cổ đột nhiên phát tác, hai mắt đã sớm đỏ tươi, lui tới một bên, những tiểu binh tiểu tướng kia tất nhiên đồng loạt xông lên, trước có Cự Mãng, sau lại có bầy mãng xà, như ngàn cân treo sợi tóc.

Trong Điện Quang Hỏa Thạch, mấy con mãn xạ miệng đầy máu nhào đến bên Sở Mộc Hi, Ngạo Tình chợt cảm thấy tâm đau xót, sắc mặt đại biến, cũng quên sợ: "Hi, cẩn thận."

Vội vàng uống, người đã vội vàng nhào tới hướng của Sở Mộc Hi, Thiên Tàm Ti trong tay bắn ra, quấn lấy hông của Sở Mộc Hi, nâng lên, thời thế thay đổi, Sở Mộc Hi cùng Ngạo Tình hai người áp sát vào nhau, Cự Mãng chưa từ bỏ ý định, giữa không trung đứng lên, mở miệng to như chậu máu muốn nuốt sống hai người.

"Ngạo nhi." Phong Dạ Hàn kinh hãi, quát to một tiếng, ngưng tụ nội lực một quyền đánh vào đầu Cự Mãng , ô ô ô. , vật nặng ngã xuống đất lúc, lướt gấp tới.

Người chưa đến, sau lưng Ngạo Tình giống như mọc thêm con mắt, ô tàm ti đưa tới, Sở Mộc Hi liền bay về phía Phong Dạ Hàn, "Nhận lấy hắn."

Mắt phượng Phong Dạ Hàn nóng lên, cơ hồ muốn phun lửa, lại muốn hắn cứu tình địch, cuối cùng ở giữa nhất niệm, vẫn là tiếp nhận Sở Mộc Hi, chưởng phong đưa tới, ném Sở Mộc Hi về phía vách núi, Vô Phong kịp thời tiếp được.

Qua trong giây lát, Phong Dạ Hàn nghĩ trở về thì chỉ thấy bóng dáng nho nhỏ cùng Huyết Mãng đã lao vào nhau. Phong Dạ Hàn gia nhập chiến đấu hăng hái, một người phía trước tấn công, một người phía sau tập kích, phối hợp không chê vào đâu được.

Huyền Minh chưởng một quyền đánh ra, có một vật nặng rơi xuống đất tạo cảm giác rung động , lại giải quyết được một đại gia hỏa (ý chỉ Mãn Xà). Hai người nhìn nhau cười, ôm nhau bay về phía trên vách núi. Chỉ còn dư lại Phong Hề Ngạn cùng Lam Cô Tử hai người đang đánh túi bụi.

"Đi giúp chủ tử các ngươi đi." Phong Dạ Hàn ý bảo bốn người Thanh Y tương trợ Phong Hề Ngạn, Truy Nguyệt cùng Bích Nguyệt giúp Lam Cô Tử.

Ngạo Tình vừa tới vách núi, liền rạch một đường ngang cổ tay, trực tiếp đưa vào miệng Sở Mộc Hi "Hi, mau." Thấy hắn toàn thân không ngừng co quắp, đôi môi đã sớm cắn trắng bệch, chỉ có thể cầm vào ngực.

Sau khi uống máu, Sở Mộc Hi toàn thân vô lực, không thể làm gì khác hơn là thuận thế tựa vào trong ngực Ngạo Tình , sau cảm giác đau đớn vô lực khiến cho mắt đào hoa có chút tan rã, chậm rãi nhắm mắt lại.

Chỉ thấy Phong Hề Ngạn khi được bốn người Thanh Y tương trợ, không hề phí sức. Cuối cùng, Phong Hề Ngạn dùng nội lực truyền vào nắm đấm hét lớ một tiếng, nặng nề đánh vào trên người mãng xà, con vật khổng lồ như thế, lại bị hắn đánh cho gào thét kêu lên, thân thể như cây cổ thụ ngã về một bên, ai ngờ, khi đến giữa không trung, lại có thể vội vàng lộn vòng trở về, hóa giải không ít sức lực của đòn kích kia, đầu Mãng Xà chợt quét ngang qua năm người bọn họ.

Phong Hề Ngạn bay lên cao lật người lại, liền tránh thoát, hai chân đạp đỉnh đầu mãng xà, hai quả đấm lần nữa đánh tới, ô ô ô. Vọt một tiếng ngã xuống đất, huyết tương bắn tán loạn, quái dị gầm lên giận dữ, chợt thẳng tắp hướng về phía Ngân Y quét ngang qua, ba người Thanh Y hợp lực lại, kiếm hợp nhất, đâm thẳng vào mắt của Mãng Xà. Con ngươi (mắt) tương bắn ra bốn phía, ô ô ô.

Sơn động dao động, khiếp địa kinh thiên quỷ thần. Cùng lúc đó, Lam Cô Tử bên kia cũng nhanh chóng giải quyết Cự Mãng này, trực tiếp đem nó đánh vào trong đầm sâu.

Ô ô ô. , tiếng nghẹn ngào kinh khủng tận xương.

A. Sở Mộc Hi bắt đầu toàn thân co quắp, co rúc ở trong ngực Ngạo Tình, từng trận khổ sở kêu rên, tiếng kêu xuyên thấu cả tầng mây, vang tận mây xanh, đột nhiên, ngã nhào trên mặt đất, đáy mắt trong veo tất cả đều là nồng nặc vẻ khổ sở, đôi môi đã bị hắn cắn đầm đìa máu tươi, cái trán gắn đầy, không phân rõ mồ hôi lạnh hay chính là đổ mồ hôi.

Chủ tử. Bốn người Vô Trần lên trước một lượt, bảo vệ Sở Mộc Hi.

"Hi. Ngươi làm sao vậy?" NgạoTình vội vàng ôm chặt thân thể run rẩy của Sở Mộc Hi, một tay bắt mạch cho hắn, Lam Cô Tử cũng lấn người tiến lên, bắt được một tay kia của Sở Mộc Hi , xem mạch .

"Xem ra có một thứ gì đó đang hấp dẫn Sinh Tử Cổ trong cô thể hắn." Lam Cô Tử kịp thời đưa ra phán đoán, Ngạo Tình cũng nhất trí phán đoán này.

"Tiểu thư, mau nhìn!"

Theo tiếng kêu nhìn lại, ánh mắt hơi chậm lại, cư nhiên. . . . . . Lại là hai cái song đầu Bạch Mãng xà, so sánh với đại Huyết Mãng, vô luận là hình thể hay là sát khí, ước chừng lật hơn gấp mấy lần, thì ra đây mới là vua thật sự. Chúng mãng xà thấy vương giả, rối rít nhường đường, tuyệt đối sùng bái.

Hai cái Bạch Mãng xà càng đến gần, Sở Mộc Hi càng bộc phát khổ sở kêu rên đến muốn điếc màng nhĩ người. Mắt trong veo hiện ra tia linh quang, lạnh lùng nhếch khóe miệng, cúi người ôm lấy Sở Mộc Hi, nhẹ nhàng lau đi vết áu nơi khóe miệng hắn, nhìn vào mắt đào hoa đang tan rã ra, "Hi, ta sẽ không để cho ngươi có chuyện."

Không liên quan đến tình yêu nam nữ, duy nhất đau lòng. Mấy người lực chiến Cự Mãng hơi sức chưa khôi phục, Ngạo Tình tất nhiên sẽ không để cho bọn họ đi mạo hiểm nữa.

Quay đầu lại nhìn về phía Phong Dạ Hàn, vẻ mặt tỉnh táo nghiêm túc: " Hai con song đầu Cự Mãng này đã xảy ra biến dị, khó đối phó, chăm sóc tốt hắn, chàng không cần ra tay."

Biến dị? Mọi người không hiểu, đành đưa toàn bộ ánh mắt nhìn lên người của Ngạo Tình.

Ngạo Tình biết nhất thời khó mà giải thích, việc cấp bách là phải giải quyết Cự Mãng hai đầu này.

"Ngạo nhi, chẳng lẽ ngươi biết cách sử dụng lực lượng thần bí kia?" Lam Cô Tử thấy gương mặt tự tin của Ngạo Tình, kinh hãi nói.

Ngạo Tình lành lạnh cười một tiếng, "Trước không biết làm sao dùng, hiện tại đã biết."

Mắt phượng lay động, đang muốn ngăn cản, lại bị Lam Cô Tử đè xuống, chỉ có thể không phản bác được. Hai mắt Sở Mộc Hi sâu sắc nhìn Ngạo Tình một cái.

Tiến lên vài bước, nhìn song đầu Bạch Mãn Xà vận công chờ phát động, mắt rong veo run lên, đem nội lực ngưng tụ vào tay phải, chợt vỗ đan điền, rưới vào nội lực, vốn là lúc đang đại chiến Huyết Mãng, trong cơ thể này lực lượng thần bí liền rục rịch chộn rộn, hiện tại bị đánh thẳng vào, nhất thời hỏng mất hầu như không còn, lực lưỡng này nhanh chống hóa thành hai luồng băng và lửa, liên tục không ngừng xông ra trong cơ thể.

Sau một trận cả kinh, mọi người đột nhiên cảm thấy hai cổ khí lưu nồng đậm đập vào mặt mình, một lạnh một nóng, thân thể giống như đụng phải hai tầng bức tường vô hình, lúc này bị chấn phải lui về sau vài bước.

Thân thể Ngạo Tình phát ra tia sáng chói mắt, hào quang màu trắng bạc cùng ánh sáng lửa đỏ luân phiên vận chuyển, linh quang lưu chuyển, trong nháy mắt hóa thành một một con rồng màu bạc trắng và một con màu lửa đỏ, xông thẳng lên trời. Màu bạc tinh khiết không có một chút tạp chất, một màu đỏ rực thông suốt cũng không tì vết.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.