Vương Quốc Của Những Giấc Mơ

Chương 14



Để đáp lại lời kêu gọi của cha nàng, Jenny kéo những ý nghĩ của nàng khỏi kí ức về người đàn ông đẹp trai, mắt màu xám vẫn ám ảnh nàng suốt ngày suốt đêm. Đặt cái khung thêu của nàng xuống, nàng nhìn Brenna một cách mơ hồ, rồi kéo cái áo choàng màu xanh quanh vai nàng và rời khỏi ánh mặt trời. Giọng đàn ông cãi vã vang lên khiến nàng dừng lại trong hành lang và nhìn vào trong sảnh. Ít nhất hai tá đàn ông - những người đồng bào của nàng và các quí tộc trong vùng - đang tụ tập quanh lò sưởi, những khuôn mặt gồ ghề của họ dữ dằn như tử thần. Cha xứ cũng ở đó, và khuôn mặt nghiêm khắc, lạnh băng của ông ta khiến nàng co rúm lại vừa cảnh giác vừa xấu hổ. Ngay cả bây giờ, nàng vẫn có thể nhớ lại được từng từ trong bài diễn văn đả kích làm nàng đau đớn khi nàng thú nhận với ông ta tội lỗi nàng mắc phải với Royce Westmoreland: “Cô đã sỉ nhục cha cô, quê hương cô, và Chúa của cô bởi những khát vọng không kiềm chế được với người đàn ông đó. Cô có tội bởi dục vọng, cô đã coi trọng mạng sống hơn là danh dự!” Thay vì cảm giác được trong sạch như nàng thường cảm thấy mỗi khi thú tội, Jenny cảm thấy nhơ bẩn và gần như không thể được cứu rỗi.

Giờ đây, trong khi hồi tưởng lại, nàng thấy hơi kì cục khi cha xứ lại đặt Chúa Trời ở vị trí cuối cùng khi ông ta nêu ra những người mà nàng đã sỉ nhục. Và bất chấp cảm giác tội lỗi của nàng về việc thực sự ham thích những việc mà Bá tước Westmoreland đã làm với nàng, nàng không tin rằng Chúa của nàng phán tội vì thoả thuận nàng lập trước đó. Đầu tiên, Bá tước Westmoreland không muốn mạng sống của nàng, chàng chỉ muốn thân thể nàng. Và mặc dù nàng đã sai khi vui thú ăn nằm với một người đàn ông không phải chồng mình, nhưng thoả thuận đó được lập vì mạng sống của Brenna một cách cao thượng - hoặc là nàng đã nghĩ như vậy.

Chúa Trời mà Đức cha Benedict nói tới theo khía cạnh đáng sợ của sự trừng phạt khủng khiếp và sự chuẩn mực, không phải là Chúa Trời mà Jenny thường kêu tên trong tim. Chúa trời của nàng thấu tình đạt lí, tốt bụng, và chỉ hơi nghiêm khắc mà thôi. Nàng hi vọng, rằng Người sẽ hiểu tại sao nàng không thể dứt ra khỏi đầu sự ngọt ngào đam mê của cái đêm nàng đã trải qua trong vòng tay Royce Westmoreland. Kí ức về những nụ hôn nồng nhiệt của chàng, những câu thì thầm ngợi khen và đam mê, cứ trở đi trở lại giày vò nàng, và nàng không thể chống trả được. Vài lần, nàng thậm chí không muốn cố... vài lần, nàng đã mơ về chàng, giống như khi nụ cười uể oải quét qua khuôn mặt rám nắng của chàng, hay khi...

Jenny kéo trí óc ra khỏi những ý nghĩ như thế và bước vào trong sảnh, sự miễn cưỡng phải đối mặt với những người đàn ông tập trung quanh lò sưởi tăng lên cùng với mỗi bước chân của nàng. Cho đến bây giờ, nàng vẫn gần như được tách biệt trong lâu đài Merrick, cần đến cảm giác an toàn mà những bức tường cổ kính, thân thương của nó bao quanh nàng. Bất chấp sự biệt lập nàng tự giành cho mình, nàng chắc chắn những người đàn ông ở đây biết rõ những việc nàng đã làm. Cha nàng đã bắt nàng kể chi tiết về vụ bắt cóc, và ở giữa chừng những câu giải thích của Jenny, ông đã ngắt lời nàng để thẳng thừng hỏi có phải Sói đã ép nàng ngủ với chàng hay không. Khuôn mặt của Jenny đã trả lời, và bất chấp những nỗ lực của nàng nhằm xoa dịu cơn giận của ông bằng cách giải thích về thoả thuận và đảm bảo với ông rằng người bắt giữ nàng đã không hề tàn bạo, cơn giận của ông vẫn lên đến đỉnh điểm. Những tiếng thét nguyền rủa của ông vang lên đến tận nóc nhà, và tất nhiên nguyên nhân của chúng không thể giữ trong bí mật được. Tuy vậy, nàng không cách nào biết được những người đàn ông trong sảnh đường coi nàng như là một nạn nhân bất lực hay là một con điếm tầm thường.

Cha nàng đang đứng cạnh lò sưởi, lưng quay lại các vị khách. “Cha muốn gặp con, thưa cha?”

Ông nói không hề quay mặt lại, và âm thanh không lành trong giọng nói của ông khiến nàng nổi gai ốc trên sống lưng. “Ngồi xuống, con gái,” ông nói, và em họ của nàng, Angus, nhanh chóng đứng dậy nhường ghế của anh ta cho nàng. Sự nhanh nhẹn, sẵn lòng trong cử chỉ lịch sự đó khiến Jenny bàng hoàng.

“Cháu thấy sao, Jenny?” Garrick Carmichael hỏi, và Jenny nhìn chằm chằm vào ông ta kinh ngạc, cảm xúc chẹn ngang họng nàng. Đó là lần đầu tiên ông nói chuyện với nàng kể từ khi Becky chết đuối.

“Cháu - Cháu ổn,” nàng thì thầm, nhìn vào ông với ánh mắt chân thành. “Và cháu - cháu cảm ơn vì chú đã quan tâm, Garrick Carmichael.”

“Cô rất dũng cảm,” một người đàn ông khác lại nói, và trái tim Jenny bắt đầu reo vui.

“Phải,” một người khác nói. “Đúng là một Merrick đích thực.”

Một ý nghĩ thoáng qua đầu óc vui vẻ của nàng, bất chấp khuôn mặt đen tối không thể hiểu được của cha nàng, đây có lẽ là ngày tuyệt vời nhất trong đời nàng.

Hollis Ferguson nói to, giọng nói cộc cằn như thể ông ta đang nói lời xin lỗi thay mặt tất cả mọi người vì những hành xử trong quá khứ của họ: “William đã kể cho chúng tôi tất cả những chuyện xảy ra khi cô ở trong doanh trại của tên Man rợ đó - chuyện cô đã trốn trên ngựa của hắn thế nào, và tấn công hắn bằng chính gươm của hắn, và cắt nát những cái chăn. Cô đã biến hắn thành trò cười khi bỏ trốn. Một cô gái với lòng dũng cảm như cô không thể làm những chuyện điên khùng như lời Alexander đã nói. William đã khiến chúng tôi nhận thấy điều đó. Alexander đã nhìn nhầm cô.”

Ánh mắt Jenny hướng tới khuôn mặt người anh trai kế của cô, và có cả một biển yêu thương và cảm kích trong đôi mắt đó.

“Anh chỉ nói sự thật thôi mà,” anh nói, nụ cười của anh nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa nỗi buồn trong đó khi anh nhìn lại nàng - như thể niềm vui của những kết quả đạt được đã bị gánh nặng nào đó khác trong anh che lấp đi.

“Cô là một Merrick,” Hollis Ferguson tự hào nói. “Một Merrick từ đầu đến chân. Chưa từng có ai trong chúng tôi có thể chém được con Sói một nhát, nhưngcô đã làm được, dù cô nhỏ bé như thế, lại là một cô gái nữa.”

“Cảm ơn, Hollis,” Jenny nói nhẹ nhàng.

Chỉ có Malcolm, anh trai kế trẻ nhất của nàng, vẫn tiếp tục đối xử với nàng như trước đây, khuôn mặt anh ta đầy ác ý lạnh lùng.

Cha nàng đột ngột quay lại, và biểu hiện trên mặt ông khiến niềm vui trong Jenny biến mất. “Có chuyện gì... không hay đã xảy ra ạ?” nàng rụt rè hỏi.

“Phải,” ông nói một cách cay đắng. “Số phận của chúng ta được định đoạt bởi đức vua, chứ không phải chính ta.” Khoanh tay ra sau lưng, ông bắt đầu đi lại chầm chậm trong khi giải thích bằng một giọng đều đều gay gắt: “Khi con và em gái con bị bắt, cha đã thỉnh cầu Vua James gửi hai ngàn quân tới hợp với chúng ta để có thể đuổi theo kẻ xâm lược đó vào nước Anh. James đã trả lời, ra lệnh cho ta không được làm gì cho đến khi ngài có thời gian yêu cầu Henry thả các con ra, đồng thời đền bù sự vi phạm này. Ngài nói rằng Ngài vừa mới kí kết đình chiến với người Anh.”

“Đáng lẽ cha không nên nói với Vua James điều cha muốn làm. Đó là sai lầm của ta,” ông rít lên, bắt đầu tăng tốc. “Chúng ta không cần thêm sự trợ giúp nào! Chúng đã xâm phạm vào sụ thiêng liêng của một trong những tu viện của chúng ta khi bắt các con từ đất của tu viện. Trong vòng vài ngày, tất cả nhà thờ Công giáo ở Scotland đã sẵn sàng - giận dữ - cầm vũ khí và hành quân cùng với chúng ta! Nhưng James,” ông kết thúc một cách giận dữ, “muốn hoà bình. Hoà bình với cái giá là lòng tự hào của Merrick - hoà bình bằng mọi giá! Ngài đã hứa với ta sự trả thù. Ngài đã hứa với tất cả người Scotland rằng ngài sẽ khiến tên Xâm lược trả giá cho hành động này. Và,” Bá tước Merrick giận dữ phun phì phì, “ngài đã bắt hắn trả giá, đúng vậy! Ngài đã có sự đền bù từ bọn người Anh.”

Trong một thoáng lo sợ, Jenny đã băn khoăn liệu Royce Westmoreland đã bị tống giam hay tệ hơn, nhưng dựa theo cái nhìn giận dữ của cha nàng, có vẻ như không có sự trừng phạt nào - mà cha nàng coi là phù hợp - được thực hiện. “Đức vua đã chấp nhận điều gì coi như một sự đền bù?” nàng hỏi khi cha nàng dường như không thể tiếp tục nói.

Đối diện với nàng, William ngần ngại và những người khác bắt đầu nhìn vào tay họ.

“Hôn nhân,” cha nàng rít lên.

“Của ai?”

“Của con.”

Trong một giây đầu óc Jenny hoàn toàn trống rỗng. “Hôn nhân của - của con với ai?”

“Với Đứa con của Satan. Với kẻ sát nhân đã giết em trai ta và con trai ta. Với Sói Đen!”

Jenny nắm thành ghế của nàng chặt đến nỗi những khớp ngón tay nàng trắng bệch ra. “Cái gì!”

Cha nàng gật đầu, nhưng giọng nói và biểu hiện của ông lại nhuốm vẻ chiến thắng kì cục khi ông đi đến trước mặt nàng. “Người ta cho rằng con sẽ trở thành công cụ của hoà bình, con gái ta,” ông nói, “nhưng sau này, con sẽ là công cụ chiến thắng cho Merrick và cho toàn nước Scotland!”

Jenny lắc đầu rất chậm chạp, nhìn thẳng vào cha với một cái nhìn hoài nghi. Những sắc màu còn lại trên mặt nàng biến đi ngay khi cha nàng tiếp tục nói, “Một cách vô tình, James đã cho ta công cụ để huỷ diệt tên Xâm lược, không phải trên mặt trận, bằng cách kết thúc sinh mạng hắn, như ta mong muốn, nhưng thay vào đó là trong chính lâu đài của hắn, bằng cách huỷ diệt những gì còn lại của tên con hoang đó. Thực ra,” ông kết thúc với một nụ cười hiểm ác, tự hào, “con đã bắt đầu rồi.”

“Ý - ý cha là gì?” Jenny thì thào khản đặc.

“Cả nước Anh đang cười vào mặt hắn vì con. Câu chuyện hai lần trốn thoát của con, việc con làm hắn bị thương bằng chính con dao của hắn, tất cả những chuyện đó, đã được lan truyền từ Scotland sang nước Anh. Sự tàn bạo đã khiến hắn có rất nhiều kẻ thù ở chính đất nước mình, và những kẻ thù này đang bận rộn lan tin khắp mọi nơi. Con đã làm nhà vô dịch của Henry thành trò cười cho thiên hạ, con gái yêu quí ạ. Con đã huỷ hoại danh tiếng của hắn, nhưng sự giàu có của hắn thì vẫn còn, cùng với tước hiệu của hắn nữa - của cải và tước hiệu mà hắn đã đạt được bằng cách giẫm nát Scotland dưới bàn chân hắn. Và con chính là người khiến hắn không bao giờ hưởng thụ được những chiến lợi phẩm đó - và con có thể, bằng cách không cho hắn một người thừa kế. Bằng cách không cho hắn lòng thương mến của con, bằng-”

Bàng hoàng và sợ hãi lẫn lộn trong Jenny khiến nàng run rẩy đến tận gót chân. “Chuyện này thật điên rồ! Hãy nói với Vua James con không cần “sự đền bù” nào hết.”

“Chuyện này không liên quan gì đến cái chúng ta muốn! Rome muốn được đền bù. Scotland cũng muốn. Claymore đang trên đường đến đây ngay khi chúng ta đang nói chuyện đây. Thoả thuận hôn nhân sẽ được kí kết và đám cưới sẽ được tổ chức ngay sau đó. James không cho chúng ta một lựa chọn nào khác.”

Jenny chậm chạp lắc đầu, trong im lặng, phản đối một cách tuyệt vọng, trong khi giọng nói của nàng hạ xuống thành một tiếng thì thào sợ hãi: “Không, cha ơi, cha không hiểu. Cha biết đấy - con - ông ta đã tin tưởng con sẽ không cố trốn thoát, nhưng con đã làm. Và nếu con thật sự đã khiến ông ta thành trò cười, ông ta sẽ không bao giờ tha thứ cho con...”

Sự tức giận khiến khuôn mặt cha nàng chuyển thành một màu đỏ kinh khủng. “Con không cần sự tha thứ của hắn. Chúng ta muốn đánh bại hắn bằng mọi cách - dù lớn hay nhỏ - mà chúng ta có thể đạt được! Mỗi một người Merrick, mỗi một người Scot, đều trông đợi vào con để đạt được điều đó. Con phải có đủ dũng cảm để làm thế, Jennifer. Con đã chứng minh được điều đó khi con là con tin của hắn...”

Jenny không còn nghe cha nói nữa. Nàng đã sỉ nhục Royce Westmoreland, và bây giờ chàng đang tới đây; nàng run rẩy khi nhận ra chàng phải thù ghét nàng đến thế nào và giận dữ với nàng đến thế nào: tâm trí nàng lập tức nhắc nàng nhớ đến hình ảnh những lần nàng thấy chàng thực sự giận dữ; nàng trông thấy chàng giống như cái đêm nàng bị ném xuống dưới chân chàng, áo choàng màu đen bay phần phật phía sau, ngọn lửa màu cam khiến cho khuôn mặt chàng như quỷ dữ. Nàng nhìn thấy biểu hiện của khuôn mặt chàng khi con ngựa của chàng chết vì nàng; sự tức giận làm tối sầm gương mặt khi nàng đâm chàng. Nhưng không có lần nào nàng phản bội lòng tin của chàng. Hay là, tệ hơn nữa, biến chàng thành trò hề.

“Hắn ta phải bị tước đoạt người thừa kế như hắn đã tước đoạt của ta!” giọng nói của cha nàng xuyên qua những ý nghĩ của nàng. “Hắn phải bị như thế! Chúa đã cho ta sự trả thù này khi mọi con đường khác đều đã đóng lại. Ta có những người thừa kế khác, nhưng hắn sẽ không có. Không bao giờ có. Cuộc hôn nhân của con sẽ là sự trả thù của ta.”

Quay cuồng vì đau đớn, Jenny kêu lên, “Cha ơi, xin cha, đừng ép con làm điều này. Con sẽ làm bất cứ việc gì khác. Con sẽ quay trở lại tu viện, hoặc là đến chỗ Bà dì Elinor, hoặc bất kì nơi nào cha muốn.”

“Không! Hắn ta sẽ chỉ phải cưới một người khác theo sự lựa chọn của hắn và có người thừa kế với cô ta.”

“Con sẽ không làm đâu,” Jenny nhất quyết nói một cách hoang dã, nêu lên lí lẽ đầu tiên xuất hiện trong đầu nàng. “Con không thể! Điều đó là sai trái! Nếu - nếu Sói Đen muốn con - muốn một người thừa kế,” nàng chỉnh lại, nhìn những người đàn ông xung quanh xấu hổ, thẹn thùng, “làm sao con từ chối được? Sức mạnh của ông ta gấp năm lần con. Mặc dù, sau tất cả những chuyện đã xảy ra giữa con và ông ta, con không nghĩ ông ta sẽ muốn có con cùng chung sống dưới một toà lâu đài, chứ chưa nói đến-” nàng cố gắng một cách tuyệt vọng để nghĩ một từ thay thế khác, nhưng không có - “chung giường,” nàng kết thúc một cách yếu ớt, ánh mắt quay đi khỏi những vị khách.

“Giá mà con đúng, con gái, nhưng cũng không đúng. Con có những phẩm chất được di truyền từ mẹ con, những phẩm chất làm khuấy động dục vọng trong người đàn ông nhìn vào con. Sói sẽ muốn con cho dù hắn có thích con hay không.” Ông đột ngột dừng lại để nhấn mạnh, một nụ cười chậm rãi nở trên mặt ông, “tuy nhiên, có thể hắn sẽ không có khả năng làm gì nhiều nếu như ta cử Bà dì Elinor đi với con.”

“Bà dì Elinor,” Jenny nhắc lại một cách trống rỗng. “Cha ơi, con không hiểu cha muốn nói gì, nhưng tất cả chuyện này sai rồi!” Bàn tay nàng nắm chặt một cách bất lực vào chiếc váy len, nàng tuyệt vọng nhìn về phía những người đàn ông quanh nàng, trong khi trí óc nàng nhìn thấy một Royce Westmoreland khác với người mà họ biết - người đàn ông đã cười đùa với nàng trên bãi cỏ, và nói chuyện với nàng trên ban công; người đàn ông đã mặc cả để đưa nàng vào giường của chàng và đối xử dịu dàng với nàng, trong khi những kẻ bắt cóc khác sẽ cưỡng đoạt nàng rồi ném cho người của hắn ta.

“Làm ơn,” nàng nói, nhìn khắp lượt những người đàn ông rồi đến cha nàng. “Cố gắng hiểu con. Không phải là sự bất trung, mà là lí trí khiến con phải nói điều này: Con biết đã có quá nhiều người của ta chết trong trận chiến với Sói, nhưng đó là điều phải xảy ra trong mọi cuộc chiến. Ta không thể đổi tội cho ông ta vì cái chết của Alexander hay-”

“Con dám biện hộ cho hắn?” cha nàng thì thào, nhìn nàng như thể nàng biến thành một con rắn trước mắt ông. “Hay là lòng trung thành của con là giành cho hắn, chứ không phải chúng ta?”

Jenny cảm thấy như cha nàng tát vào mặt nàng, nhưng một phần sâu thẳm trong nàng cũng nhận ra rằng những cảm xúc nàng giành cho kẻ bắt giữ nàng thật khó hiểu, thậm chí với chính nàng. “Con chỉ muốn sự lành - cho tất cả chúng ta-”

“Jennifer, rõ ràng là,” cha nàng cay đắng nói, “con không thể làm ngơ trước sự sỉ nhục mà người chồng tương lai của con nghĩ về sự kết hợp “hoà bình” này, và về chính con. Trước mặt tất cả những người ở triều đình của Henry, hắn ta đã nói hắn không muốn con cho dù con có là nữ hoàng Scotland. Khi hắn từ chối cưới con, vua của hắn đã phải đe doạ tước hết mọi thứ hắn có mà hắn vẫn không đồng ý. Cuối cùng ông ta phải doạ treo cổ hắn thì hắn mới ưng thuận! Sau đó, hắn đã gọi con là con điếm Merrick; và huênh hoang là sẽ đánh con đến khi ưng thuận. Bạn bè hắn đã bắt đầu đặt cược cho hắn, cười nhạo bởi vì hắn định sẽ dẫm đạp lên con như hắn đã dẫm đạp lênScotland. Đó là những gì hắn nghĩ về con và về cuộc hôn nhân này! Và tất cả bọn chúng - đã dành cho con cái danh xưng mà hắn ban cho con: Con điếmMerrick!”

Mỗi một từ cha nàng nói ra quất vào trái tim Jenny như một ngọn roi, khiến nàng co rúm lại vì nhục nhã và đau đớn gần như không chịu đựng nổi. Khi ông kết thúc, nàng đứng yên trong khi sự tê liệt lạnh lẽo, đáng nguyền rủa đến với nàng, cho đến khi nàng không còn cảm thấy gì nữa hết. Cuối cùng khi nàng ngẩng đầu lên, và nhìn vào những người Scot mệt mỏi, can đảm, giọng nói của nàng cáu kỉnh và cứng rắn. “Con hi vọng bọn họ đã đặt cược tất cả của cải vào đó!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.