Vương Quốc Của Những Giấc Mơ

Chương 16



Gần như mỗi khoảng trống trên sàn, từ đại sảnh tới bếp, đều có các vị khách hoặc là những người hầu mệt mỏi đang nằm ngủ, họ nằm trên bất kì thứ gì mà họ có được, hoặc có thể tìm được để lót trên sàn đá cứng. Âm thanh những tiếng ngáy đều đều lẫn vào nhau trong khắp toà lâu đài, lên bổng xuống trầm như những cơn sóng lộn xộn, ầm ĩ.

Không quen với những âm thanh kì lạ xuyên qua màn đêm đen đặc, không ánh trăng, Jenny trở mình trong giấc ngủ, rồi nàng quay đầu trên gối và mở mắt, rùng mình tỉnh cơn mơ bởi một âm thanh lạ hoặc là chuyển động gì đó trong phòng.

Tim nàng đập dồn dập trong cơn sợ hãi mơ hồ, nàng chớp mắt, cố làm giảm nhịp thở gấp gáp và nhìn xuyên qua bóng đêm đen như mực trong phòng ngủ của nàng. Trên tấm nệm rơm nhỏ cạnh giường của Jenny, bà dì vừa quay người. Bà dì Elinor, Jenny thở phào nhận ra - chắc là cử động của Bà dì Elinor đã đánh thức nàng dậy. Người phụ nữ tội nghiệp thường bị đau khớp đến nỗi bà thấy ngủ trên tấm nệm cứng thoải mái hơn trên giường, và ngay cả thế thì bà vẫn phải quay người và ngọ nguậy cho dễ chịu hơn. Nhịp mạch của Jenny trở lại bình thường, nàng xoay người, rùng mình vì một cơn gió lạnh bất ngờ ùa tới... Một tiếng thét chưa kịp thoát ra khỏi lồng ngực nàng thì một bàn tay to lớn đã chặn ngang miệng nàng, nén chặt nó lại. Trong khi Jenny nhìn chằm chằm hoảng sợ đến cứng người lại vào khuôn mặt đen tối chỉ cách mặt nàng vài phân, Royce Westmoreland thì thầm, “Nếu cô kêu lên, tôi sẽ đánh cô bất tỉnh ngay.” Chàng dừng lại, chờ cho Jenny tỉnh táo lại. “Cô có hiểu không?” chàng nạt.

Jenny ngập ngừng, nuốt khan, rồi gật đầu dè dặt.

“Trong trường hợp đó,” chàng bắt đầu nói, nới lỏng dần bàn tay ra. Ngay khi chàng làm thế, Jennifer cắn ngập răng mình vào phần thịt trên lòng bàn tay chàng và lao mình về phía bên trái, cố gắng vươn tới cửa sổ và hét gọi lính gác bên dưới tường thành. Chàng tóm được nàng trước khi nàng bước ra được khỏi giường và kéo nàng trở lại, bàn tay bị thương của chàng bịt chặt lấy mũi và miệng nàng đến nỗi nàng không thở được. “Lần thứ hai cô làm tôi chảy máu rồi đấy,” chàng rít qua kẽ răng, đôi mắt chàng phừng phừng giận dữ. “Và sẽ là lần cuối cùng”

Hắn ta sẽ siết cổ mình đến chết! Jenny điên cuồng nghĩ. Nàng cuống cuồng lắc đầu, đôi mắt mở to, ngực nàng bỏng rát, đòi không khí.

“Thế tốt hơn rồi đấy,” chàng khẽ khàng chế nhạo. “Sẽ tốt hơn cho cô nếu học cách sợ tôi. Bây giờ nghe rõ đây, Nữ bá tước,” chàng nói tiếp, lờ đi những cơn run rẩy sợ hãi của nàng. “Bằng cách này hay cách khác, tôi cũng sẽ đưa cô xuống qua đường cửa sổ ở đằng kia. Nếu cô còn gây cho tôi thêm một rắc rối nào, thì cô sẽ bị bất tỉnh khi tôi làm việc đó. Mà như thế thì ít có khả năng cô còn sống để mà xuống đến mặt đất, vì cô không thể bám vào đâu được.”

Chàng nới lỏng bàn tay chỉ vừa đủ để nàng hít một chút không khí vào phổi, nhưng kể cả khi nàng đã thở được một chút, Jenny vẫn không thể ngừng run. “Cửa sổ!” nàng lẩm bẩm trong bàn tay bịt chặt của chàng. “Ông điên à? Từ đây đến cái hào phải hơn hai mươi lăm mét.”

Lờ nàng đi, chàng đưa ra con bài cuối cùng của mình, một sự đe doạ đủ để đè bẹp mọi sự chống đối của nàng. “Arik đang giữ em gái cô, và sẽ không thả cho đến khi tôi ra hiệu. Nếu cô làm bất cứ việc gì ngăn không cho tôi ra hiệu cho anh ta, tôi cũng chẳng biết anh ta sẽ làm gì với cô ấy.”

Một chút xíu ý thức chống trả còn lại trong Jenny tan biến. Mọi chuyện giống như trong một cơn ác mộng, cố gắng trốn tránh cũng không được gì cả. Dù thế nào thì ngày mai nàng cũng vẫn phải cưới con quỷ này làm chồng, vậy thì có gì khác biệt khi thêm một đêm nữa vào những năm dài đau khổ và bối rối.

“Bỏ tay ông ra đi,” nàng kiệt sức nói. “Tôi sẽ không kêu. Ông có thể tin-”

Từ cuối cùng nàng định nói là một sai lầm; nàng biết điều đó ngay khi nó thoát ra khỏi môi nàng và nàng nhìn thấy khuôn mặt chàng cứng lại với sự khinh bỉ tột cùng. “Đứng dậy!” chàng quát, kéo nàng ra khỏi giường. Quơ tay trong bóng tối, chàng chộp lấy bộ váy cưới bằng nhung đang nằm vắt ngang cái hòm dưới chân giường của nàng rồi dúi vào cánh tay nàng. Ôm chặt bộ váy vào ngực, Jenny khàn khàn nói, “Ông quay lưng lại.”

“Có cần tôi đưa cho cô một con dao để dùng luôn không?” chàng lạnh lùng hỏi, và trước khi nàng có thể đáp trả, chàng quát lên, “Mặc vào ngay!”

Khi nàng đã mặc xong váy, đi dép, và khoác chiếc áo choàng xanh thẫm vào người, chàng kéo nàng về phía chàng, và trước khi nàng kịp nhận ra chàng định làm gì, chàng đã quấn một miếng vải đen quanh miệng nàng, bịt miệng nàng lại. Khi xong việc, chàng xoay người nàng và ấn về phía cửa sổ.

Jenny hoảng sợ nhìn xuống bức tường dài trơn trượt dẫn thẳng xuống con hào tối sâu hoắm. Giống như là nhìn xuống cái chết của chính nàng vậy. Nàng lắc đầu lia lịa, nhưng Royce đã đẩy nàng tới trước, tóm lấy một sợi dây thừng đang đu đưa ngoài cửa sổ và buộc chặt quanh eo nàng.

“Lấy tay bám chặt vào sợi dây thừng,” chàng lạnh lùng ra lệnh khi buộc đầu kia của sợi dây thừng quanh cổ tay chàng, “và dùng chân đẩy người ra khỏi bức tường.” Không do dự chàng nhấc bổng nàng lên đặt trên ngưỡng cửa sổ.

Nhìn thấy sự sợ hãi trong đôi mắt to của nàng khi nàng vô thức nắm chặt lấy hai bên khung cửa, Royce nói cộc lốc, “Đừng nhìn xuống. Sợi dây thừng rất chắc, và tôi đã từng treo những vật còn nặng hơn cô nhiều.”

Một tiếng kêu thoát ra khỏi cổ họng Jenny khi hai bàn tay chàng kẹp lấy eo nàng, tàn nhẫn đẩy nàng về phía trước. “Tóm lấy sợi dây,” chàng quát, và Jenny tuân lệnh ngay khi chàng nhấc nàng lên khỏi khung cửa, giữ nàng đung đưa trong một giây kinh hoàng phía trên dòng nước âm u bên dưới.

“Đẩy thân mình khỏi bức tường bằng chân của cô,” chàng ra lệnh một cách đanh gọn. Jennifer đã hoàn toàn ở ngoài cửa sổ, lắc lư và nghiêng ngả một cách bất lực như chiếc lá trong gió, điên cuồng mò mẫm bức tường bằng chân của nàng và cuối cùng cũng có thể dừng đung đưa. Đạp chân vào bức tường đá thô ráp, chỉ có đầu và cổ là cao hơn khung cửa sổ mở rộng, nàng nhìn chằm chằm vào chàng, hơi thở nàng trở nên hổn hển, gấp gáp.

Và trong những giây phút kinh hoàng - ít mong muốn nhất đó, bị treo lửng lơ cách con hào hơn hai mươi lăm mét, chỉ có một đôi tay khoẻ mạnh và sợi dây thừng để giữ cho nàng khỏi lao vào cái chết, Jenny đã được chứng kiến một sự kiện hi hữu. Khuôn mặt Sói Đen hoàn toàn trắng bệch đi vì kinh ngạc khi Bà dì Elinor ngồi dậy bên cạnh giường của Jenny như một bóng ma thình lình xuất hiện trong bộ đồ ngủ màu trắng và hỏi một cách hống hách. “Anh nghĩ là mình đang làm gì vậy?”

Đầu Royce hướng về phía bà, khuôn mặt chàng gần như hoài nghi một cách hài hước khi chàng nhận ra tình thế tiến thoái lưỡng nan của mình, vì chàng không thể với tay lấy con dao để đe doạ bà, cũng không thể chạy ngang qua căn phòng để khiến bà im lặng.

Nếu ở vào một hoàn cảnh khác, Jenny sẽ rất sung sướng được thấy chàng hoàn toàn thất bại như vậy, nhưng giờ đây, khi mà chàng đang nắm trong tay sự sống của nàng theo nghĩa đen, thì nàng không thể. Hình ảnh cuối cùng nàng nhìn thấy là khuôn mặt chàng chằm chằm nhìn vào Bà dì Elinor, và rồi sợi dây thừng bắt đầu trượt dần và nàng được hạ xuống giật cục dọc bức tường dài vô hạn. Nàng vừa đung đưa vừa cầu nguyện và tự hỏi điều gì đang xảy ra trong căn phòng ngủ của nàng và tại sao Bà dì Elinor lại tự lộ mặt như thế, chứ chưa nói đến chuyện lộ mặtvào đúng lúc đó.

Royce cũng tự hỏi cùng một điều như vậy khi chàng nhìn xuyên qua bóng tối vào người đàn bà lớn tuổi này. Bà ta, chắc hẳn phải có lí do không thể hiểu được nào đấy của riêng bà, đã cố tình chờ cho đến thời điểm chàng không thể làm gì để hiện thân. Chàng liếc nhìn về phía sợi dây thừng vẫn quấn quanh cổ tay, tự động kiểm tra độ căng, rồi cuối cùng cũng trả lời câu hỏi của bà. “Tôi đang bắt cóc cháu gái bà đấy.”

“Đúng như ta nghĩ.”

Royce chăm chú quan sát bà gần hơn, lúng túng không biết bà dì của Jennifer là một người quá ngây thơ hay là một kẻ quỷ quyệt. “Bà định làm gì về chuyện đó?”

“Ta có thể mở cánh cửa đằng sau này và gọi giúp đỡ,” bà nói, “nhưng vì anh đã bắt giữ Brenna, nên có lẽ ta không nên làm thế.”

“Không,” Royce do dự đồng ý. “Có lẽ không nên.”

Trong một giây dài như vô tận ánh mắt họ khoá vào nhau để đánh giá đối phương, rồi bà nói, “Tất nhiên, anh cũng có thể nói dối, mà ta không biết được.”

“Có thể,” Royce lại đồng ý một cách cảnh giác.

“Nhưng, anh cũng có thể không. Anh làm thế nào trèo lên tường được?”

“Bà nghĩ tôi đã làm thế nào?” Royce đáp lại, liếc qua sợi dây thừng và trì hoãn thêm thời gian. Đôi vai chàng căng lên, phần thân dưới dựa vào tường, chàng vẫn tiếp tục từ từ thả sợ dây thừng ra, từng vòng một.

“Có lẽ một trong số những người của anh đã trèo lên đây trong lúc mọi người ăn tối, giả vờ như hắn cần dùng nhà vệ sinh, vì có một đám đông bên ngoài căn phòng dưới sảnh. Rồi hắn lẻn vào đây, buộc sợi dây thừng vào cái hòm ngay dưới cửa sổ, và ném đầu dây kia qua cửa.”

Royce xác nhận những phán đoán hoàn toàn chính xác của bà với một cái cúi đầu nhẹ, chế giễu. Những lời tiếp theo của bà khiến chàng giật mình thêm một lần nữa - lần này là cảnh giác. “Suy nghĩ sâu xa hơn, ta không nghĩ anh thực sự bắt được Brenna.”

Royce đã cố tình lừa cho Jenny nghĩ rằng chàng bắt được Brenna, giờ đây chàng thấy cần phải làm bà già này im miệng ngay lập tức. “Điều gì khiến bà nghĩ tôi không làm thế?” chàng hỏi, trì hoãn thêm một chút thời gian quí báu trong khi vẫn thả tiếp sợi dây thừng.

“Thứ nhất, cháu trai ta đã cho lính canh gác chỗ chân cầu thang ngay khi ta đi lên đây tối nay - chắc chắn là để ngăn chặn những việc như thế này. Và như thế, để bắt được Brenna, anh sẽ phải đột nhập lên đây thêm một lần nữa, mà việc đó thật phiền hà không cần thiết vì anh chỉ cần tới Brenna để chắc chắn Jenny phải theo anh một cách yên lặng.”

Câu trả lời đó quá súc tích và chính xác đến nỗi Royce phải thay đổi cách nhìn đối với người phụ nữ này. “Mặt khác,” chàng nhẩn nha nói một cách bình tĩnh, quan sát bà thật chăm chú, cố gắng ước lượng khoảng cách của Jenny tới con hào, “bà không biết chắc liệu tôi có phải là một người quá cẩn trọng hay không.”

“Điều đó cũng khá đúng,” bà đồng ý.

Royce thở dài một tiếng nhẹ lòng rồi lại trở nên cảnh giác khi bà ta nói thêm, “Nhưng ta không tin anh có Brenna. Bởi vậy, ta sẽ thoả thuận với anh một chút.”

Lông mày chàng nhíu lại. “Loại thoả thuận nào?”

“Để đổi lại việc bây giờ ta không kêu bọn lính vào, anh phải đưa ta xuống khỏi cửa sổ đó và mang ta theo cùng đêm nay.”

Nếu bà ta có mời chàng ngủ cùng, Royce cũng sẽ không bị choáng váng đến thế. Với một nỗ lực bình tĩnh lại, chàng đánh giá cơ thể gầy gò, mỏng manh của bà và những nguy cơ khi phải mang bà theo cùng chàng trên sợi dây thừng. “Điều đó là không thể được,” chàng nạt.

“Trong trường hợp đó,” bà nói, quay đi và với tay ra cánh cửa, “anh không cho ta lựa chọn nào khác, chàng trai trẻ ạ-”

Muốn chửi thề vì sự bất lực hiện tại của chàng, Royce tiếp tục thả sợi dây thừng. “Tại sao bà muốn đi cùng chúng tôi?”

Giọng nói của bà mất đi vẻ tự tin độc đoán và đôi vai bà hơi trĩu xuống một chút. “Bởi vì cháu trai ta định đưa ta về nơi ở ẩn vào sáng mai, và ta thực sự không thể chịu đựng được ý nghĩ đó. Tuy nhiên,” bà nói thêm với một chút ít tinh quái, “anh cũng sẽ có lợi nếu đưa ta đi cùng.”

“Tại sao?”

“Bởi vì,” Bà dì Elinor trả lời, “cháu gái ta, như anh hẳn đã biết rõ, là một cô gái cực kì khó bảo; tuy nhiên, nó sẽ làm theo lời ta.”

Một tia sáng thích thú nhỏ nhoi xẹt qua mắt Royce khi chàng cân nhắc đến con đường dài phía trước và yêu cầu phải đi thật nhanh. Một Jennifer “biết hợp tác” cũng có nghĩa là sự khác nhau giữa thành công và thất bại của kế hoạch này. Tuy nhiên, khi chàng nghĩ đến tính nổi loạn, khó bảo, và sự xảo trá của Jennifer, chàng thấy khó mà tin được rằng con quỉ cái tóc đỏ đó lại bằng lòng nghe theo bà của mình. Ngay cả bây giờ chàng vẫn nhìn thấy dấu răng của nàng trên lòng bàn tay rớm máu của mình. “Thú thật, tôi thấy khó mà tin được.”

Người phụ nữ ngẩng cái đầu đội mũ trắng của mình lên nhìn thẳng vào chàng. “Đó là kiểu của chúng ta, người Anh ạ. Đó là lí do tại sao cha nó yêu cầu ta đến đây và định đưa ta theo cùng khi nó ra đi cùng anh ngày mai.”

Royce tính toán lại những lợi ích khi đưa bà già theo cùng chàng so với những khó khăn bà sẽ gây ra do làm giảm tốc độ của họ. Chàng chỉ vừa mới quyết định không mang bà theo, thì những lời tiếp theo của bà làm chàng đổi ý. “Nếu anh để lại ta,” bà nói một cách đáng thương, “cháu trai ta chắc chắn sẽ giết ta vì đã để anh mang Jenny đi. Sự căm thù của nó dành cho anh vượt xa tình yêu nó dành cho ta - thậm chí là giành cho Jennifer tội nghiệp. Nó sẽ không bao giờ tin anh có thể bắt cả hai chúng ta im lặng. Nó sẽ nghĩ ta đã đặt sợi dây thừng ở đó cho anh.”

Thầm nguyền rủa mọi phụ nữ Scot bị đầy ải mãi mãi nơi địa ngục, Royce do dự rồi gật đầu một cách miễn cưỡng. “Mặc quần áo vào,” chàng nghiến răng.

Sợi dây thừng nghiến chặt vào hai bên sườn nàng, cánh tay và chân đau đớn vì những vết xước lớn trên da khi nàng trượt xuống bức tường đá, Jenny nuốt nước bọt và liếc nhìn xuống. Trong bóng tối thăm thẳm của con hào nàng chỉ có thể phân biệt được hình dáng của hai người đàn ông đang đứng một cách kì quái trên mặt nước. Gần như ngạt thở vì phát hiện kì quặc đó, nàng chớp chớp mắt và nhìn thấy đường viền của một cái bè bên dưới họ. Một lát sau, những bàn tay to lớn và thô ráp tóm lấy nàng trong không khí, kẹp hai bên eo nàng, thờ ơ chạm qua ngực nàng, khi Arik cởi cái dây thừng quanh người nàng, rồi hạ nàng xuống mảng bè làm vội bấp bênh đó.

Với tay ra sau đầu, Jenny bắt đầu cởi miếng giẻ màu đen bịt miệng nàng, nhưng Arik kéo tay nàng xuống và buộc chặt đằng sau lưng nàng, rồi anh ta thô bạo đẩy nàng về phía người đàn ông còn lại đang đứng trên bè, người này tóm lấy nàng. Vẫn còn run rẩy vì cuộc thử thách vừa qua, Jenny nhìn chằm chằm vào khuôn mặt không có chút biểu hiện nào của Stefan Westmoreland, anh ta lạnh lùng quay đi và lại nhìn chăm chú vào cửa sổ tối mịt ở trên cao.

Jenny chuyển sang vị trí ngồi trên bè một cách vụng về, hạnh phúc vì một chút ít an toàn mà nó mang lại trong một thế giới hoàn toàn không còn ý nghĩa gì nữa với nàng.

Một vài phút sau sự im lặng của hai người đàn ông trên bè bị phá vỡ bởi một tiếng thì thầm nhỏ, thảng thốt của Stefan Westmoreland. “Cái quái gì thế -!” anh thì thào, nhìn chằm chằm không tin được lên bức tường mà Jennifer vừa trượt xuống.

Nàng ngẩng đầu lên, theo hướng ánh mắt của họ, nửa hi vọng nhìn thấy Royce Westmoreland rơi xuống mặt nước một cách bất lực. Nhưng cái nàng nhìn thấy là hình dáng không lẫn đi đâu được của một người đàn ông với một thân thể vắt trên vai như một bao bột mì và buộc chặt vào người chàng nơi eo.

Kinh hoàng khiến cho Jenny đã đứng dậy được nửa chừng khi nàng nhận ra Bà dì Elinor tội nghiệp chính là người mà chàng mang theo, nhưng cái bè chòng chành và Arik nghiêng đầu sang phía nàng, cặp mắt sắc lẹm cảnh cáo nàng đứng yên. Trong sự căng thẳng ngạt thở, Jenny chờ đợi, quan sát cái hình khối cồng kềnh di chuyển hết sức chậm chạp trên sợi dây thừng. Chỉ đến khi Arik và Stefan Westmoreland vươn tay ra và đỡ lấy đồng đội của họ, giúp chàng chạm xuống cái bè, thì Jenny mới thở lại được bình thường.

Royce vẫn đang loay hoay gỡ “tù nhân” ra khỏi chàng, khi cái bè bắt đầu di chuyển hết sức rón rén về phía bờ bên kia. Cùng một lúc, Jenny nhận ra hai vấn đề: Không như nàng, Bà dì Elinor không bị bịt miệng để tránh kêu lên, và cái bè đang được những người đàn ông đứng trong rừng bên bờ đối diện kéo vào bờ bằng mấy sợi dây thừng.

Hai ánh chớp loé trên bầu trời phát ra ánh sáng xanh và Jenny liếc qua vai nàng, cầu cho một người lính gác trên tường thành quay lại và nhìn thấy cái bè được tia chớp giận dữ trên bầu trời chiếu sáng. Nhưng khi nghĩ lại, nàng quyết định một cách mệt mỏi, chẳng có lí do gì để cầu cho họ bị nhìn thấy cả, và cũng chẳng có lí do gì phải bịt miệng nàng. Bởi vì cách này hay cách khác, thì nàng cũng phải rời Merrick với Royce Westmoreland. Nàng thích ra đi theo cách này, nàng quyết định khi nỗi sợ đã lắng dịu, còn hơn là phải ra đi với tư cách là vợ của chàng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.