Vương Quốc Của Những Giấc Mơ

Chương 17



Cơn bão gom góp sức lực trong hai ngày đã tràn qua với sức mạnh khủng khiếp, khiến cho bầu trời gần như màu đen trong suốt hai giờ sau giờ bình minh thông thường. Mưa trút xuống đầu họ và quật vào mặt họ, bẻ gập những cây non làm hai, nhưng đoàn người vẫn kiên trì lao về phía trước, dựa vào sự bảo vệ của rừng cây bất kì khi nào có thể.

Với đôi vai gồng lên phía trước, Royce để mặc cho nước mưa tạt vào lưng chàng, bực bội vì cơ thể của chàng cũng tạo nên một chỗ trú ẩn an toàn trước cơn mưa cho người phụ nữ kiệt sức đang ngủ mê mệt trên ngực chàng. Cô ta mới là người phải chịu trách nhiệm cho tất cả những việc này.

Mặt trời hoàn toàn bị che khuất trong những đám mây đen kịt, khi họ không ngừng cưỡi ngựa qua hoàng hôn. Nếu không phải vì cơn mưa, họ đã có thể đến được đích trước cả tiếng đồng hồ. Chàng vỗ vào cái cổ bóng nhẫy của Zeus, hài lòng với đứa con của Thor, nó đã cõng cả hai người trên lưng mà không hề phải gắng sức. Cử động nhè nhè của bàn tay đi găng của chàng dường như khuấy động giấc ngủ của Jennifer, và nàng dụi đầu sát hơn vào hơi ấm của cơ thể Royce. Trước đây không lâu, cử chỉ đó có thể khiến chàng muốn ôm nàng sát vào ngực chàng, nhưng không phải hôm nay. Không còn nữa. Khi chàng cần đến cơ thể nàng, chàng sẽ sử dụng nó, nhưng không bao giờ còn sự quan tâm và trìu mến nữa. Chàng sẽ cho phép mình cảm thấy ham muốn con điếm xảo quyệt này, nhưng sẽ không còn gì hơn thế. Không bao giờ. Sự tươi trẻ, đôi mắt to màu xanh, những lời nói dối cảm động của nàng đã từng một lần lừa được chàng, nhưng sẽ không có lần thứ hai nữa.

Như thể đột ngột nhận ra nàng đang ở đâu và đang làm gì, Jenny ngọ nguậy trong cánh tay chàng, rồi nàng mở mắt ra, nhìn xung quanh để cố hiểu xem chuyện gì đang xảy ra. “Chúng ta đang ở đâu?” Giọng nói của nàng rất khàn vì buồn ngủ khi nàng nói lời đầu tiên kể từ khi chàng đưa nàng vượt qua bức tường lâu đài; giọng nói ấy nhắc Royce nhớ đến cách nàng nói khi chàng đánh thức nàng dậy để làm tình với nàng lần nữa trong cái đêm đam mê dài bất tận mà họ cùng chia sẻ ở lâu đài Hardin.

Quai hàm chàng cứng lại khi chàng lạnh lùng từ chối những kí ức đó, và chàng nhìn xuống khuôn mặt đang ngước lên của nàng, chú ý đến sự hoang mang đã thay thế thái độ kiêu căng thường ngày.

Khi chàng vẫn giữ im lặng, nàng vẫn kiên trì hỏi với một tiếng thở dài, “Chúng ta đang đi đâu?”

“Chúng ta đang đi về phía tây theo hướng tây nam,” chàng đáp lại chẳng giúp ích gì. “Nói cho tôi biết đích đến khó chịu đến thế hay sao?” “Đúng vậy,” chàng nói qua hai kẽ răng, “Rất khó chịu.”

Cơn ngái ngủ cuối cùng tan biến, và Jenny ngồi thẳng người khi nhớ lại đầy đủ những việc làm của chàng đêm qua với nàng. Mưa quất vào mặt nàng khi nàng rời khỏi chỗ trú ẩn là cơ thể to lớn của chàng, ánh mắt nàng nhìn vào những hình dáng đang gù lưng trên ngựa, lén lút di chuyển trong khu rừng bên cạnh họ. Stefan Westmoreland đang cưỡi ngựa bên trái và Arik bên phải họ. Bà dì Elinor vẫn đang thức, ngồi thẳng trên yên của bà, nhìn vào Jenny với một nụ cười trấn an và biểu hiện trên mặt bà cho thấy rõ ràng là bà vui lòng ở bất cứ đâu thay vì căn nhà ở thôn quê. Đêm qua trên bè bà đã thì thào nói cho Jenny biết mánh khoé mà bà đã lừa công tước để ông ta đem bà theo, nhưng ngoài chuyện đó ra, nàng không hề biết gì nữa. Thực ra, họ chỉ bỏ miếng giẻ nhét miệng nàng ra sau khi nàng đã chìm vào giấc ngủ.

“Brenna đâu rồi?” nàng hốt hoảng, trí óc nàng đột ngột tập trung trở lại. “Ông đã thả con bé chưa?”

Bây giờ, khi Jenny ít mong đợi được trả lời nhất, thì nàng nhận được một câu. Bằng giọng nói sặc mùi khinh miệt, Royce Westmoreland trả lời, “Tôi chưa bao giờ bắt cô ta.”

“Ông là đồ khốn kiếp!” Jenny kêu lên giận dữ, rồi nàng thở hổn hển kinh ngạc khi cánh tay chàng cuộn quanh người nàng như một con rắn, ép không khí ra khỏi người nàng khi chàng kéo nàng sát vào ngực chàng. “Đừng bao giờ,”chàng nói, nhấn mạnh từng từ một với một giọng nói đáng sợ, “dùng cái giọng đó hay là từ đó để nói với tôi nữa!”

Royce định nói nhiều hơn khi chàng nhìn thấy một góc toà nhà bằng đá nép vào một bên đồi. Quay sang Stefan, chàng cao giọng nói xuyên qua cơn mưa đang dịu dần. “Có vẻ như đến nơi rồi.” Khi chàng nói, thúc chân vào con ngựa đực, ra lệnh cho nó phi nước rút. Bên cạnh và đằng sau chàng là một nhóm khoảng năm mươi người đi theo, và một lát sau cả bọn đã phi ngựa xuống con đường mòn với sự phản đối của Bà dì Elinor vì bà bị sóc nảy trên lưng ngựa.

Chàng dừng lại trước một toà nhà rõ ràng là một tu viện và xuống ngựa, bỏ lại Jenny ngồi trên ngựa nhìn chằm chằm vào lưng chàng vừa tức tối vừa tò mò, muốn biết chàng định đoạt nàng thế nào và cố gắng nghe lỏm khi chàng nói với Stefan: “Arik sẽ ở lại đây với bọn tôi. Để lại cho chúng tôi một con ngựa.”

“Còn Bà Elinor thì sao? Nhỡ bà ấy không chịu được cưỡi ngựa thì sao?”

“Nếu bà ta không chịu được, cậu phải tìm một ngôi nhà và để bà ta lại đó.”

“Royce,” Stefan cau mày lo lắng nói, “đừng ngốc thế nữa. Bọn người nhà Merrick đang ở ngay sau anh.”

“Lão ta sẽ mất hết cả ngày hôm nay để thuyết phục Hastings và Dugal là lão không liên quan đến âm mưu này, rồi lão lại phải đoán hướng đi của chúng ta từ chỗ mất dấu vết. Cái đó cũng làm lão mất thêm ít thời gian nữa. Nếu không, người của chúng ta biết phải làm gì. Cậu cưỡi ngựa về Claymore và đảm bảo mọi thứ sẵn sàng cho một cuộc tấn công.”

Lắc đầu một cách miễn cưỡng, Stefan quay đầu ngựa lại rồi phóng đi. “Âm mưu?” Jenny hỏi một cách nóng nảy, nhìn trừng trừng vào người bắt giữ mình. “Âm mưu nào?”

“Cô đúng là đồ dối trá xảo quyệt,” Royce quát, tóm lấy eo nàng rồi lôi xuống khỏi yên ngựa. “Cô thừa biết âm mưu nào. Bởi vì cô là một phần trong đó.” Chàng chụp lấy cánh tay nàng rồi bắt đầu lôi nàng xềnh xệch đến cánh cửa tu viện, không hề để ý đến sức nặng của cái áo choàng sũng nước Jennifer đang mặc. “Mặc dù,”chàng đay nghiến nói thêm, bước những bước dài, giận dữ, “Tôi thấy khó mà tin được một người phụ nữ bản chất nóng bỏng như cô mà lại sẵn sàng dâng hiến cả đời mình cho một tu viện thay vì cưới một người đàn ông - bất kì người đàn ông nào, bao gồm cả tôi.”

“Tôi không biết ông đang nói về cái gì!” Jenny kêu lên, tự hỏi không biết một tu viện yên bình như thế này thì có thể ẩn chứa mối nguy nào - đặc biệt là vì tu viện này trông rất hẻo lánh.

“Tôi đang nói đến một bà xơ từ đến từ Lunduggan, bà ta đã tới lâu đài cùng với một “đội” hộ tống nhỏ của mình trong lúc chúng ta đang ăn tiệc, và cô quá biết chuyện đó,” chàng quát, giơ tay lên và gõ thình thịch vào cánh cửa gỗ sồi nặng trịch. “Bọn họ tới trễ vì trời mưa, và đó là lí do tại sao ông cha đạo Benedict sùng kính của cô đã bị buộc phải giả vở ốm hòng trì hoãn đám cưới.”

Ngực nàng phập phồng phẫn nộ, Jenny quay sang chàng, đôi mắt nàng toé lửa. “Đầu tiên, tôi chưa bao giờ nghe nói về Lunduggan hay là biết có một tu viện ở đó. Thứ hai, một bà xơ đến lâu đài thì có gì khác biệt? Bây giờ,” nàng nói to, “ông nói cho tôi biết một chuyện: Liệu tôi có phải hiểu việc ông kéo tôi ra khỏi giường ngủ của tôi, quăng tôi qua bức tường lâu đài, lôi tôi đi qua cả Scotland trong một cơn bão, và mang tôi tới đây, chỉ là vì ông không muốn chờ thêm một ngày để cưới tôi?”

Ánh mắt thô bỉ của chàng hạ xuống chỗ hở ướt nước mưa trên ngực nàng, khiến cho Jenny nổi da gà trước cái nhìn khinh ghét ấy. “Cô tự đề cao mình quá rồi,” chàng đay nghiến. “Ngay từ đầu, chỉ có án tử hình, cùng với lời đe doạ tước đoạt mọi tài sản của tôi mới khiến cho tôi đồng ý lấy cô.”

Giơ tay lên, chàng sốt ruột gõ mạnh vào cánh cửa gỗ sồi, cánh cửa mở ra, trên ngưỡng cửa là khuôn mặt nhã nhặn của một cha xứ hoảng hốt. Lờ cha xứ đi trong một giây, Royce liếc cô dâu tương lai của mình một cách khinh bỉ. “Chúng ta ở đây bởi vì cả hai vị vua của chúng ta đã quyết định tôi và cô phải cưới nhau ngay lập tức, em yêu ạ, và đó chính là việc mà chúng ta sắp làm. Cô không đáng để bắt đầu một cuộc chiến tranh đâu. Chúng ta ở đây còn vì viễn cảnh bị chặt đầu xúc phạm đến tình cảm của tôi. Nhưng trên hết, chúng ta ở đây là vì tôi đặc biệt thích thú phá ngang cái kế hoạch nho nhỏ mà cha cô giành cho tôi.”

“Ông là đồ điên!” nàng quát, ngực nàng phập phồng. “Và ông là đồ quỷ!”

“Còn cô, cô bé,” chàng đáp lại một cách không nao núng, “là một con quỷ cái.” Nói xong, chàng liền quay lại với vị cha xứ đang sợ hãi và không ngần ngại tuyên bố, “Tiểu thư đây và ta muốn được làm lễ cưới.”

Cái nhìn hài hước không tin được hiện ra trên mặt người đàn ông ngoan đạo trong bộ áo màu trắng và áo choàng đen của thầy dòng Dominic. Ông ta bước lùi lại vì kinh ngạc nhiều hơn là lịch sự, để họ bước vào trong tu viện yên tĩnh. “Tôi - tôi hẳn là đã nghe nhầm, thưa đức ông,” ông ta đáp lại.

“Không, cha không nhầm,” Royce nói, bước vào trong, và lôi cánh tay Jennifer đi cùng. Chàng dừng lại, kĩ lưỡng quan sát những cửa sổ kính màu tuyệt đẹp trên cao, rồi chàng nhìn xuống vị cha xứ đang bàng hoàng và cặp lông mày chàng nhíu lại hết kiên nhẫn. “Sao?” chàng ra lệnh.

Hồi phục từ cơn choáng váng ban đầu, vị cha xứ chạc tuổi hai mươi lăm, quay sang Jennifer và nói bình tĩnh, “Ta là Cha Gregory, con gái. Con có muốn nói với cha điều gì về tất cả những chuyện này không?” Jenny tự động phản ứng lại với sự linh thiêng của cảnh trí xung quanh nàng, hạ giọng nói xuống một tiếng thì thào thích hợp hơn là giọng nam trung có tính chất ra lệnh của Royce, và run rẩy thành kính nói, “Thưa Cha Gregory, xin Cha giúp cho. Người đàn ông này đã bắt cóc con khỏi nhà con. Con là Jennifer Merrick, và cha con là-”

“Một tên khốn kiếp xảo trá, bịp bợm,” Royce quát, những ngón tay chàng bấm chặt vào cánh tay Jennifer, cảnh cáo nàng im lặng hoặc là sẽ chịu đau đớn thấu xương.

“Ta - ta hiểu,” Cha Gregory nói với sự điềm tĩnh đáng nể. Ông nhướng mày nhìn về phía Royce một cách mong đợi. “Bây giờ khi chúng ta đã biết cô dâu là ai, và cái được cho là dòng dõi xuất thân ô uế của cô, tôi cho là mình không quá táo bạo khi hỏi danh tính của ngài chứ, thưa ngài? Nếu thế, tôi tin là tôi có thể mạo muội đoán-”

Trong vòng một giây, một sự kính trọng lẫn hài hước thay thế cho cơn giận dữ trong mắt Royce đối với vị tu sĩ trẻ ngoan cường này, chàng to cao hơn ông ta rất nhiều, nhưng ông ta không hề tỏ ra sợ sệt chàng. “Ta là-” chàng bắt đầu nói, nhưng giọng nói tức giận của Jenny đã cắt ngang.

“Ông ta là Sói Đen! Kẻ huỷ diệt Scotland. Một con quái vật và một tên điên!”

Đôi mắt của Cha Gregory mở lớn trước câu nói của nàng, nhưng ông vẫn tỏ ra bình tĩnh. Gật đầu, ông nói, “Công tước Claymore.”

“Vì chúng ta đều đã chính thức được giới thiệu,” Royce cục cằn nói với cha xứ, “hãy cùng đọc lời tuyên thệ và giải quyết xong việc này đi.”

Với một lòng tự trọng cao, Cha Gregory đáp lại, “Thông thường phải có những nghi thức nhất định. Tuy nhiên, theo những gì ta nghe được ở tu viện này và những nơi khác, cả Nhà thờ và Vua James đã chúc phúc cho đám cưới này. Bởi vậy sẽ không có trở ngại nào ở đây.” Tinh thần của Jenny chìm xuống, rồi lại reo vang khi ông quay sang nàng và nói tiếp, “Tuy nhiên, ta thấy có vẻ như là con không muốn cưới người đàn ông này. Phải không con gái ta?”

“Vâng!” Jenny kêu lên.

Chỉ một giây chần chừ để thu can đảm, vị tu sĩ trẻ tuổi chậm chạp quay sang người đàn ông hùng mạnh, không thể lay chuyển được bên cạnh nàng và nói, “Đức ông Westmoreland - công tước - tôi không thể tiến hành lễ cưới mà không có sự ưng thuận của-” Ông khựng lại giữa chừng khi thấy công tước Claymore vẫn giữ thái độ im lặng mỉa mai, như thể chàng bình tĩnh chờ cho đến khi Cha Gregory nhớ lại điều gì đó - điều gì đó khiến cho ông không còn lựa chọn nào khác ngoài việc làm như chàng muốn.

Bắt đầu mất hết can đảm, vị cha xứ nhận ra điều mà ông nên cân nhắc ngay từ đầu, rồi ông quay lại Jennifer. “Tiểu thư Jennifer,” ông nói nhẹ nhàng, “Ta không có ý sỉ nhục con trong trường hợp chắc hẳn rất đáng hổ thẹn này, tuy nhiên, mọi người đều biết là con đã...ở cùng... với người đàn ông này trong vòng vài tuần, và rằng ông ta - và con-”

“Không phải là con tình nguyện,” Jenny khe khẽ kêu lên, lại một lần nữa thấy tội lỗi và nhục nhã.

“Ta biết điều đó,” Cha Gregory an ủi nhẹ nhàng. “Nhưng trước khi ta từ chối làm lễ cưới, ta phải hỏi con liệu con có chắc chắn không thụ thai sau... khoảng thời gian con làm tù nhân của người này? Nếu con không chắc chắn, thì con phải cho phép ta tiến hành lễ cưới này vì lợi ích của một đứa trẻ có thể được sinh ra. Điều đó là cần thiết.”

Khuôn mặt của Jennifer chuyển sang màu đỏ lựng trong cuộc thảo luận đáng xấu hổ này, và sự căm ghét của nàng giành cho Royce Westmoreland đã đến độ không gì sánh được.

“Không,” nàng nói bằng giọng khàn khàn, “không thể nào.”

“Trong trường hợp đó,” Cha Gregory nói, quay sang nói với công tước một cách can đảm, “ngài phải hiểu rằng tôi không thể-”

“Ta hoàn toàn hiểu,” Royce nói bằng giọng mượt mà, trịnh trọng, bàn tay chàng kẹp cánh tay Jenny siết lại đau đớn. “Nếu cha cho phép, ta sẽ trở lại trong vòng mười lăm phút, và cha có thể thực hiện lễ cướingay sau đó.”

Sự kinh hoàng nổ ra trong Jenny, và nàng nhìn chằm chằm vào chàng, sững sờ. “Ông định đưa tôi đi đâu?”

“Tới túp lều tôi đã nhìn thấy ở ngay sau chỗ này,” chàng trả lời bằng sự bình tĩnh không gì lay chuyển được.

“Tại sao?” nàng kêu lên, giọng nàng đầy sợ hãi, cố gắng một lần nữa giật tay ra khỏi tay chàng.

“Để khiến cho đám cưới này trở thành một sự cần thiết.”

Jenny không hề nghi ngờ gì việc Royce Westmoreland có thể, và sẽ, kéo nàng vào trong túp lều, cưỡng đoạt nàng, rồi lôi nàng trở lại đây để cho cha xứ không còn cách nào khác là phải làm đám cưới cho họ. Hi vọng trì hoãn đã tắt cùng với sự chống đối của nàng, và đôi vai nàng trĩu xuống vì thảm bại và nhục nhã. “Tôi căm thù ông,” nàng nói bình tĩnh chết người.

“Đúng là một nền tảng tuyệt hảo cho một cuộc hôn nhân hoàn hảo,” Royce đáp lại mỉa mai. Quay sang đối mặt với cha xứ chàng ra lệnh cụt lủn, “Làm đi. Chúng ta đã mất quá nhiều thời gian ở đây rồi.”

Một vài phút sau, Jenny bị kéo ra khỏi tu viện và ném lên ngựa của Royce, khi nàng đã bị trói buộc mãi mãi vào một cuộc hôn nhân tội lỗi, với sự căm ghét thay vì tình yêu hay sự thương mến làm nền tảng. Thay vì trèo lên con ngựa còn chưa có người cưỡi, Royce quay lại và nói nhanh với Arik, anh ta gật đầu. Jenny không thể nghe được Royce đã ra lệnh gì cho tên khổng lồ, nhưng nàng nhìn thấy anh ta quay lại và bắt đầu đi đến tu viện một cách chủ định.

“Tại sao hắn ta lại đi vào đó?” Jenny kêu lên, nhớ lại Cha Gregory đã nói là hôm nay ông ở lại tu viện một mình. “Ông ấy không thể đe doạ đến ông được. Ông ấy đã nói là chỉ dừng lại tu viện này giữa chừng một chuyến đi.”

“Im đi,” chàng quát, và trèo lên phía sau nàng.

Giờ tiếp theo trôi qua mơ hồ, bị ngắt quãng chỉ bởi những tiếng vó ngựa đằng sau lưng Jenny khi họ phi xuống con đường nhầy nhụa bùn. Khi họ tiến đến một ngã ba trên đường, Royce đột ngột kéo cương con ngựa to lớn cho hướng vào rừng rồi dừng lại, như thể đang chờ đợi điều gì đó. Một vài phút trôi qua và lại vài phút nữa, trong khi Jenny nhìn chăm chú xuống con đường, tự hỏi tại sao họ phải dừng lại chờ. Rồi nàng nhìn thấy: đang phi ngựa về phía họ với tốc độ chóng mặt là Arik, bàn tay vươn ra của anh ta đang cầm cương một con ngựa nữa, đang chạy bên cạnh anh ta. Và xóc nảy trên lưng con ngựa như một người không biết cưỡi ngựa, bám chặt vào phần phía trước của yên ngựa như để giữ lấy mạng sống của chính mình - là Cha Gregory.

Jenny há hốc mồm trước hình ảnh hơi buồn cười đó, không thể tin vào mắt mình cho đến khi Cha Gregory đến thật gần đủ để nàng thực sự nhìn thấy biểu hiện khổ sở trên mặt ông ta. Quay sang chồng nàng, lắp bắp vì căm phẫn, nàng kêu lên, “Ông - ông là đồ điên! Bây giờ ông lại còn bắt cả một cha xứ! Ông thực sự đã làm như vậy! Bắt cóc một cha xứ ngay trong một tu viện thiêng liêng!”

Chuyển cái nhìn từ những người đang cưỡi ngựa tới sang nàng, Royce đáp trả nàng bằng sự im lặng lạnh lùng, sự phớt lờ hoàn toàn của chàng chỉ càng khiến nàng điên tiết hơn. “Người ta sẽ treo cổ ông vì điều này!” Jenny tiên đoán với niềm hân hoan. “Chính giáo hoàng sẽ đảm bảo điều đó! Người ta sẽ chặt đầu ông, rồi xé xác ông ra thành nhiều mảnh, họ sẽ treo đầu ông trên một cây thương và đem thân xác ông cho-”

“Thôi đi,” Royce nhại lại điệu bộ sợ hãi quá lố, “cô làm tôi gặp ác mộng đấy.”

Khả năng khinh thường số phận và lờ đi tội lỗi của chàng khiến Jenny không thể chịu được. Giọng nàng hạ xuống thành một tiếng thì thào nghèn nghẹt, và nàng nhìn qua vai mình vào mặt chàng như thể chàng là một cái gì đó kì lạ, phi nhân tính vượt qua sự hiểu biết của nàng. “Không có giới hạn nào cho những việc ông dám làm sao?”

“Không,” chàng nói. “Không có giới hạn nào hết.” Chàng kéo dây cương lái Zeus đi vào con đường và cúi mình tới trước ngay khi Arik và Cha Gregory phi ngựa tới nơi. Kéo ánh mắt mình khỏi vóc dáng cứng cáp của Royce, Jenny tóm chặt vào bờm của Zeus và nhìn về phía Cha Gregory một cách thông cảm, ông đang nảy trên lưng ngựa, đôi mắt mở to nhìn về phía nàng biểu hiện sự cầu khẩn câm lặng và nỗi sợ hãi.

Họ tiếp tục phi nước đại cho đến khi màn đêm buông xuống, chỉ dừng một lần đủ để cho ngựa luân phiên nghỉ ngơi và để họ uống nước. Vào lúc mà Royce cuối cùng cũng ra hiệu cho Arik dừng lại, và họ tìm thấy một căn lều trên một trảng cỏ nhỏ sâu trong rừng, Jenny gần như kiệt sức. Cơn mưa đã ngừng vào sáng sớm, và mặt trời đã xuất hiện, chiếu sáng rực rỡ, khiến cho hơi nước bốc lên từ các thung lũng và Jenny càng khó chịu gấp bội trong bộ váy bằng nhung ẩm ướt, bẩn thỉu của nàng.

Nhăn nhó vì mệt mỏi, nàng nặng nề lê bước ra khỏi bụi cây mà nàng đã chui vào thực hiện các nhu cầu cá nhân tránh khỏi ánh mắt mấy người đàn ông. Cào ngón tay vào bộ tóc rối nùi vô phương cứu chữa của nàng, nàng lê bước đến bên ngọn lửa và liếc cái nhìn chết chóc về phía Royce, trông chàng vẫn có vẻ thảnh thơi và cảnh giác khi chàng quỳ trên một đầu gối, vứt vài cành củi vào đống lửa chàng vừa nhóm. “Tôi phải nói rằng,” nàng nói với tấm lưng rộng của chàng, “nếu đây là cuộc sống mà ông đã trải qua suốt những năm qua, thì nó chẳng có gì nhiều để mà mong đợi.” Jenny không trông đợi câu trả lời, và nàng cũng chẳng hề nhận được, và nàng bắt đầu hiểu được tại sao Bà dì Elinor, người đã bị tách biệt khỏi các mối quan hệ xã hội trong suốt hai mươi năm, lại thèm nói chuyện đến nỗi bà có thể nói tràng giang đại hải với bất kì ai có thể nghe bà nói - dù sẵn lòng hay không. Sau cả một đêm và một ngày chịu đựng sự câm lặng của Royce, nàng tuyệt vọng tìm cách khơi ngòi sự căm ghét chàng.

Quá mệt mỏi không thể đứng mãi được, Jenny sụp xuống một đống lá cách xa đống lửa vài bước, thích thú khi có cơ hội được ngồi trên một cái gì đó mềm mại, cái gì đó không chòng chành và giật sóc và làm răng nàng va nhau lập cập, cho dù nó có là một đống bùn đi nữa. Kéo chân lên sát ngực, nàng vòng tay quanh chúng. “Mặt khác,” nàng nói, tiếp tục cuộc độc thoại với cái lưng của chàng, “có lẽ ông thấy rất dễ chịu khi phải phi ngựa qua rừng cây, cúi đầu tránh các cành nhánh, và trốn tránh để bảo toàn mạng sống. Và, khi cuộc sống trở nên buồn tẻ, thì ông luôn luôn có thể thay đổi khẩu vị với một cuộc vây hãm hay một trận chiến đẫm máu, hoặc là bắt cóc những nạn nhân bất lực, vô tội. Đó đúng là một cuộc sống hoàn hảo cho loại người như ông!”

Royce nhìn qua vai chàng vào nàng và thấy nàng đang ngồi với cái cằm đặt trên đầu gối, cặp lông mày đẹp đẽ nhướng lên thách thức, và chàng không thể tin được sự bạo gan của nàng. Sau tất cả những việc mà chàng buộc nàng phải làm suốt hai mươi tư giờ qua, Jennifer Merrick - không, chàng tự chỉnh lại, Jennifer Westmoreland - vẫn có thể ngồi trên đống lá một cách bình thản mà chế nhạo chàng.

Jenny định nói thêm nữa, nhưng ngay lúc đó Cha Gregory tội nghiệp loạng choạng bước ra khỏi rừng cây, nhìn thấy nàng, và vấp ngã xuống đống lá bên cạnh nàng. Ngay khi ngồi xuống, ông đặt tay từ bên hông này sang hông kia một cách dè dặt, rồi nhăn nhó. “Ta-” ông bắt đầu nói, lại nhăn mặt lần nữa - “đã không cưỡi ngựa nhiều lắm,” ông thú nhận một cách đáng thương.

Jenny hiểu ra là có lẽ toàn bộ thân thể ông phải đau đớn lắm, và nàng cố gắng dành cho ông một nụ cười cảm thông bất lực. Tiếp theo nàng nhận ra vị cha xứ tội nghiệp đã trở thành tù nhân trong tay một người đàn ông vốn nổi tiếng là thô bạo không thể tưởng tượng nổi, và nàng phải làm nguôi đi nỗi sợ hãi chính đáng của ông hết mức có thể, vì mối thù hận mà nàng dành cho kẻ đã bắt cả hai bọn họ. “Con không nghĩ là ông ta sẽ giết hay là tra tấn cha đâu,” nàng bắt đầu nói, và cha xứ nhìn nàng hồ nghi.

“Cha đã bị tra tấn hết sức tàn tệ rồi, bởi con ngựa kia,” ông ta hóm hỉnh nói, rồi ông trở nên nghiêm túc. “Tuy nhiên, ta không nghĩ ta sẽ bị giết. Đó là một việc làm đại ngốc, và ta không nghĩ chồng con là một gã ngốc. Liều lĩnh, phải. Nhưng ngốc nghếch, không.”

“Vậy là cha không lo lắng cho tính mạng của mình?” Jenny hỏi, quan sát cha xứ với con mắt kính trọng khi nàng nhớ tới nỗi hoảng sợ của chính nàng khi lần đầu tiên nhìn thấy Sói Đen.

Cha Gregory lắc đầu. “Từ mấy lời mà tên khổng lồ đằng kia nói với ta, ta hiểu rằng ta bị bắt đi cùng con là để làm nhân chứng cho cuộc thẩm vấn không thể tránh được về việc con có làm đám cưới thực sự đúng luật hay chưa. Con thấy đấy,” ông buồn bã thừa nhận, “Như ta đã giải thích với con lúc ở tu viện, ta chỉ là một vị khách ở đó; tu viện trưởng và tất cả các tu sĩ đã đi vào ngôi làng gần đó để cầu nguyện cho một linh hồn tội nghiệp. Nếu ta ra đi vào buổi sáng như đã định, thì sẽ chẳng có ai ở đó để chứng giám cho lời thề của các con.”

Một tia lửa giận bùng lên trong đầu óc mệt mỏi của Jenny. “Nếu ông ta” - nàng liếc một cách tức tối về phía chồng mình, người đang ở gần đống lửa, đầu gối khuỵu xuống khi chàng lại vứt thêm nhiều cành củi hơn vào đó - “muốn nhân chứng cho lễ cưới, thì ông ta chỉ việc để con yên và chờ đến ngày hôm nay khi Đức cha Benedict tiến hành lễ cưới cho chúng con.”

“Phải, ta biết, và có vẻ như rất kì cục khi ông ta không làm thế. Tất cả mọi người từ nước Anh sang Scotland đều biết ông ta miễn cưỡng, không, bị ép buộc bằng vũ lực, phải cưới con.”

Xấu hổ khiến Jenny phải nhìn sang nơi khác, giả vờ chăm chú vào những lá cây ướt sũng bên cạnh nàng khi nàng lướt ngón tay lên gân lá trên bề mặt chúng. Bên cạnh nàng, Cha Gregory nói nhẹ nhàng, “Ta nói thẳng điều đó với con, bởi vì từ lần đầu tiên gặp ở tu viện ta đã cảm thấy con không phải là người nhẹ dạ và thích nghe sự thật hơn.”

Jenny nén đi sự bẽ bàng trong cổ họng và gật đầu, co rúm lại trong lòng khi nhận ra rõ ràng là tất cả những người quan trọng ở cả hai nước đã biết nàng là một cô dâu bị hắt hủi. Hơn nữa lại không còn trong trắng. Nàng cảm thấy nhơ bẩn và nhục nhã không thể tưởng nổi - hèn mọn và bị khinh bỉ công khai trước cả hai đất nước. Nàng nói một cách giận dữ: “Con không nghĩ những hành động của ông ta trong hai ngày qua sẽ không bị trừng phạt. Ông ta kéo con ra khỏi giường ngủ của con và ném con xuống qua một cửa sổ trên tháp cao bằng một sợi dây thừng. Rồi ông ta bắt cóc cả cha! Con nghĩ MacPherson và tất cả những lãnh chúa khác chắc chắn sẽ phá vỡ hiệp ước đình chiến và tấn công ông ta!” nàng nói với sự hài lòng độc địa.

“Ồ, ta không nghĩ sẽ có sự trả đũa chính thức đâu; người ta nói rằng Henry đã ra lệnh cho ông ta cưới con ngay lập tức. Bá tước Westmoreland - à - công tước, chắn chắn sẽ vin vào đó, mặc dù Vua James chắc sẽ phản đối một chút với Henry về cách mà ông ta thực hiện mệnh lệnh. Tuy nhiên, ít nhất trên lí thuyết, công tước đã tuân theo bức thư của Henry, do đó có lẽ Henry sẽ chỉ thấy buồn cười vì tất cả những chuyện này thôi.”

Jenny nhìn vào ông với nỗi tức giận bẽ bàng. “Buồn cười á!”

“Có thể,” Cha Gregory nói. “Vì, cũng như Sói, về mặt lí thuyết Henry đã hoàn thành thoả ước giữa ông ta với Vua James đúng tới từng chữ. Kẻ đầy tớ của ông ta, công tước, đã cưới con, và cưới con nhanh nhất có thể. Trong quá trình đó, ông ta rõ ràng đã xâm phạm lâu đài của con, trong khi nó được canh gác cẩn mật gấp đôi, và bắt được con ngay trước mũi gia đình con. Phải,” ông nói tiếp với chính mình hơn là với nàng, như thể đang cân nhắc một cách công bằng một câu hỏi về lí thuyết giáo điều, “ta có thể hiểu được người Anh sẽ thấy chuyện này rất thú vị.”

Sự cay đắng trào dâng trong cổ họng Jenny, gần như quật ngã nàng khi nàng nhớ lại tất cả những chuyện đã xảy ra trong sảnh đường đêm qua, và nhận ra cha xứ đã nói đúng. Những gã người Anh đáng ghét đã cá cược với nhau, thực tế là cá cược ngay trong sảnh đường ở Merrick, rằng chồng nàng sẽ sớm bắt nàng quỳ gối, trong khi những người đồng bào của nàng chỉ biết đứng nhìn - nhìn nàng với những khuôn mặt kiêu hãnh, nghiêm nghị, khi họ chán nản vì sự xấu hổ của nàng cũng như của chính họ. Nhưng họ hi vọng, dựa vào nàng, để chuộc tội cho chính nàng và cho bản thân họ bằng cách không bao giờ đầu hàng.

“Mặc dù,” Cha Gregory nói với chính mình hơn là với nàng, “ta không thể hiểu tại sao ông ta lại tự đặt mình vào thế hiểm nguy và rắc rối đến thế.”

“Ông ta khoác lác về một âm mưu nào đó,” Jenny nói bằng giọng thì thào bị nén lại. “Sao cha lại biết nhiều như thế về chúng con - về tất cả những việc đã xảy ra?”

“Tin tức về những người nổi tiếng bay từ lâu đài này sang lâu đài khác thường là với tốc độ đáng kinh ngạc. Với tư cách là một thầy dòng của Dòng Thánh Dominic, nghĩa vụ và đặc ân của ta là đi lại giữa những con dân của Chúa chúng ta trên đôi chân mình,” ông nhấn mạnh có vẻ chế giễu. “Trong khi ta giành phần lớn thời gian với những người nghèo, những người sống trong các ngôi làng. Và ở đâu đó làng thì ở đó có lâu đài; tin tức lan toả từ cung điện của các vua chúa cho tới túp lều của người nông dân - đặc biệt là khi tin tức đó có liên quan đến một người đàn ông đã trở thành huyền thoại, như Sói.”

“Vậy là nỗi nhục của con được tất cả mọi người biết đến,” Jenny nói nghẹn ngào.

“Nó không phải là chuyện bí mật gì,” ông thú nhận. “Nhưng theo ta nghĩ, nó cũng không phải là nỗi nhục của con. Con không nên đổ lỗi cho mình vì - “ Cha Gregory nhìn thấy biểu hiện thảm thương của nàng và ngay lập tức rút lại lời nói vì ăn năn. “Con gái tội nghiệp của ta, ta xin con tha thứ. Thay vì nói với con về sự tha thứ và bình an, ta lại nói về nỗi nhục nhã và gây ra sự cay đắng này.”

“Cha không cần phải xin lỗi,” Jenny nói bằng giọng khàn khàn. “Sau rốt thì, cha cũng bị bắt cóc bởi cái - cái con quái vật đó - bằng vũ lực, hắn đã kéo cha ra khỏi tu viện của cha, cũng như đã kéo con ra khỏi giường con, và-”

“Nào, nào,” ông an ủi, cảm thấy nàng đang bấp bênh giữa kích động và kiệt sức, “Ta sẽ không nói ta bị bắt cóc. Không hẳn. Cũng không phải bị kéo ra khỏi tu viện. Nó giống như là ta được mời đi cùng bởi một người đàn ông khổng lồ mà ta chưa từng thấy, người vô tình cũng mang một cái rừu chiến trên thắt lưng mà tay cán gần bằng một khúc cây. Vì vậy khi hắn rống lên một cách tử tế, “Theo ta. Không hại gì,” ta đã chấp nhận lời mời đó không chút chần chừ.”

“Con cũng ghét hắn ta!” Jenny kêu lên khe khẽ, nhìn Arik đi ra khỏi rừng tay cầm hai chú thỏ béo mập mà anh ta đã chặt đầu chỉ với một cú vung rừu.

“Thật à?” trông Cha Gregory bối rối và đờ đẫn. “Thật là khó để ghét một người không hề nói chuyện gì. Lúc nào anh ta cũng kiệm lời như thế à?”

“Vâng!” Jenny nói đầy căm thù. “Tất cả những gì hắn cần - cần phải làm,” những giọt nước mắt mà nàng đấu tranh kiềm giữ chúng làm giọng nàng bị nghẹt - “là nhìn vào c-cha với đôi mắt màu xanh lạnh toát của hắn và cha p-phải hiểu hắn muốn cha làm gì, và c-cha p-phải làm, bởi vì hắn cũng là một con quái-quái vật.” Cha Gregory vòng cánh tay quanh vai nàng và Jenny, đã quá quen với đau đớn hơn là sự cảm thông, đặc biệt là những lúc gần đây, dụi mặt vào ống tay áo của ông. “Con ghét hắn!” nàng kêu lên đau khổ, không để ý đến cái nhéo cảnh cáo của Cha Gregory trên cánh tay nàng. “Con ghét hắn, con ghéthắn!”

Đấu tranh để kiểm soát mình, nàng quay mặt ra. Và khi làm thế, đôi mắt nàng dính chặt vào một đôi ủng màu đen đang đứng ngay trước mặt nàng, và nàng nhìn lên đến hết tầm cao của đôi chân và cặp đùi cơ bắp, cái eo gọn và vồng ngực rộng, cho đến khi cuối cùng nàng cũng nhìn thấy đôi mắt bị mũ trùm che mất của chàng. “Tôi ghét ông,” nàng nói thẳng vào mặt chàng.

Royce quan sát nàng trong sự im lặng dửng dưng, rồi chàng chuyển cái nhìn khinh thường sang chỗ cha xứ. Chàng hỏi một cách mỉa mai, “Trông nom con chiên thế sao, Cha đạo? Thuyết giáo về tình yêu và sự tha thứ?”

Trước sự ngạc nhiên của Jenny, Cha Gregory không hề biện hộ trước câu chỉ trích thô lỗ ấy, thay vào đó trông cha có vẻ lúng túng. “Tôi e rằng,” ông buồn rầu thừa nhận khi ông lúng túng và lảo đảo đứng lên, “trong chuyện đó tôi cũng không khá hơn trong việc cưỡi ngựa là bao. Tiểu thư Jennifer đây là một trong những “con chiên” đầu tiên của tôi, ngài thấy đấy. Tôi chỉ mới được hầu việc Chúa trong một thời gian ngắn.”

“Cha làm việc không tốt lắm nhỉ,” Royce nói cộc cằn. “Chẳng phải mục tiêu của cha là an ủi hơn là kích động hay sao? Hay đó là nhét đầy túi tiền của cha và trở nên béo tốt nhờ lòng từ tâm cũng người bảo trợ? Nếu là mục tiêu thứ hai, thì cha phải khôn ngoan hơn mà khuyên bảo vợ ta cố gắng làm hài lòng ta, chứ không phải khuyến khích cô ta nói ra sự căm ghét với ta.”

Ngay lúc này, Jenny sẵn sàng đổi mạng sống để thấy Cha Benedict đứng đây thay vì Cha Gregory, bởi vì nàng sẽ rất sung sướng được nhìn thấy Royce Westmoreland phải chịu đựng một bài thuyết giáo sâu cay mà Cha Benedict chắc chắn sẽ dành cho sự báng bổ của công tước.

Tuy nhiên, về phương diện đó, nàng đã lại đánh giá sai vị cha xứ trẻ tuổi. Mặc dù ông không chống lại được cuộc tấn công võ mồm của Sói Đen, ông cũng không đầu hàng hoặc co rúm lại trước hoàn cảnh khó khăn này. “Tôi hiểu là ông chẳng dành cho những người mặc bộ áo thầy tu một chút kính trọng nào?”

“Không một chút nào hết,” Royce quát.

Trong đầu óc nàng, Jenny khao khát mường tượng Cha Benedict đứng trên trảng cỏ này, đôi mắt trợn lên giận dữ khi ông coi Royce Westmoreland như tử thần. Nhưng, đáng thật vọng là Cha Gregory chỉ có vẻ thích thú và hơi choáng váng. “Tôi hiểu,” ông nói một cách lịch sự. “Tôi có thể biết tại sao không?”

Royce Westmoreland nhìn chằm chằm vào ông với sự khinh miệt đè nén. “Ta khinh miệt những kẻ đạo đức giả, đặc biệt là khi chúng khoác lên mình vẻ thần thánh.”

“Tôi có thể hỏi một ví dụ điển hình là gì không?”

“Những cha xứ béo ị,” Royce trả lời, “với những ví tiền đầy căng, mà lại rao giảng trước những người nông dân chết đói về những hiểm hoạ của thói tham ăn và những phẩm chất của sự nghèo khổ.” Chàng quay người và bước trở lại đống lửa nơi Arik đang quay chín mấy con thỏ trên một cái xiên.

“Lạy Chúa tôi!” Jenny thì thào một phút sau, không hề nhận ra nàng đã bắt đầu lo sợ cho linh hồn của chính người đàn ông mà nàng đã cầu cho bị trầm luân đời đời kiếp kiếp. “Ông ta chắc hẳn là một kẻ dị giáo!”

Cha Gregory liếc nhìn nàng một cách kì cục, hàm ý. “Nếu đúng thế, thì ông ta là một kẻ dị giáo đáng kính trọng.” Ông quay sang nhìn Sói Đen, đang cúi mình gần ngọn lửa bên cạnh tên khổng lồ canh gác cho chàng. Cùng bằng giọng lơ đãng, gần như hài hước đó, ông nói khẽ, “một người rất đáng kính trọng, ta nghĩ vậy.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.