Vương Quốc Của Những Giấc Mơ

Chương 5



Sương giăng lấp lánh trên ngọn cỏ, được chiếu sáng bởi những tia mặt trời đầu tiên trong ngày, và Jenny thức dậy lặng lẽ, cẩn thận để không đánh thức Brenna sớm hơn mức cần thiết. Sau khi đã xem lại một cách hệ thống tất cả các phương án, nàng đi đến một kế hoạch khả thi nhất, nàng gần như thấy lạc quan về cơ hội trốn thoát của họ.

“Đến giờ chưa?” Brenna thầm thì, giọng nghẹn lại vì lo sợ khi cô quay lưng lại, nhìn thấy Jenny đã mặc sẵn cái quần len dày, áo nam, và áo chẽn bằng da mà họ sẽ mặc bên dưới áo váy khi những người lính gác dẫn họ vào rừng và cho họ vài phút riêng tư cho nhu cầu cá nhân mỗi sáng.

“Đến giờ rồi,” Jenny nói với một nụ cười khuyến khích.

Brenna tái mặt, nhưng cô vẫn dậy và mặc quần áo với hai tay run rẩy. “Em ước gì em không phải là kẻ hèn nhát,” Brenna thì thầm, tay cô áp chặt lên ngực trong khi tay còn lại với lấy tấm áo chẽn da.

“Em không phải kẻ hèn nhát,” Jenny trấn an cô, giữ giọng thấp, “chỉ là hơi lo lắng thái quá - và hay lo xa - về những hậu quả có thể xảy đến của bất kì hành động nào của em. Thực tế thì,” nàng thêm vào, khi nàng giúp thắt dây ở cổ chiếc áo Brenna đang mặc, “em thực sự dũng cảm hơn chị nhiều. Vì nếu chị mà cũng biết sợ những hậu quả như em, thì chị đã không bao giờ có đủ can đảm làm bất kì điều gì.”

Hưởng ứng vời lời khen ngợi bằng một nụ cười ngượng ngập, nhưng Brenna không nói gì.

“Em có mũ chưa?”

Khi Brenna gật đầu, Jenny cầm một cái mũ đen lên cho chính nàng để chốc nữa có thể dấu bộ tóc dài đi, rồi nàng nâng váy lên, gài chiếc mũ vào ống quần của nàng. Mặt trời lên cao thêm chút nữa, biến bầu trời thành màu xám sẫm nước khi các cô gái chờ tên khổng lồ xuất hiện để dẫn họ tới bìa rừng, những bộ quần áo nữ tu thùng thình che dấu được quần áo đàn ông mà họ đang mặc bên dưới.

Gần đến giờ, Jenny hạ giọng thành tiếng thì thào khi nàng ôn lại kế hoạch của họ lần cuối, sợ rằng Brenna có thể quên mất cô phải làm gì trong giây phút hoảng loạn. “Hãy nhớ,” nàng nói, “mỗi giây trôi qua đều quí, nhưng chúng ta không được hành động quá sớm hoặc là di chuyển quá nhanh, nếu không chúng sẽ để ý.” Khi em cởi áo váy, nhớ phải dấu kĩ dưới bụi rậm. Hi vọng lớn nhất của ta là bọn chúng tìm kiếm hai bà xơ, chứ không phải hai cậu bé. Nếu chúng tìm thấy váy áo của chúng ta, chúng sẽ bắt được ta trước khi ta ra khỏi doanh trại.”

Brenna gật đầu và nuốt khan, rồi Jenny tiếp. “Một khi thoát khỏi bộ váy áo, em phải quan sát chị và di chuyển thật khẽ khỏi bụi cây. Đừng nghe bất kì cái gì khác và đừng nhìn. Khi chúng nhận ra chúng ta đã chạy mất, chúng sẽ la hét, nhưng điều đó không có nghĩa gì cả, Brenna ạ. Đừng sợ hãi những tiếng thét.”

“Em sẽ không đâu,” Brenna nói, đôi mắt cô đã mở lớn vì sợ. “Chúng ta sẽ ở trong rừng và di chuyển vòng sang rìa phía nam của doanh trại nơi giữ ngựa. Những kẻ truy bắt sẽ không ngờ mình vòng lại doanh trại, chúng sẽ tìm ta ở hướng ngược lại - vào sâu trong rừng.”

“Khi đến gần trại ngựa, em sẽ ở yên trong rừng, và chị sẽ đi lấy ngựa. Với một chút may mắn, bất kì ai có nhiệm vụ truy bắt cũng sẽ để ý tới chúng ta hơn là mấy con ngựa.”

Brenna gật đầu lặng lẽ và Jenny tìm cách nhấn mạnh tốt nhất cho phần còn lại những gì nàng phải nói. Nàng biết rằng nếu họ bị tìm thấy, thì nàng sẽ phải là người đánh lạc hướng để Brenna tự trốn đi, nhưng thuyết phục Brenna đi mà không có nàng không hề đơn giản. Bằng giọng trầm và khẩn trương, cuối cùng Jenny nói, “Bây giờ, trong trường hợp chúng ta bị chia cắt-”

“Không!” Brenna kêu lên. “Chúng ta sẽ không đâu, không thể.”

“Nghe chị này!” Jenny thì thầm nghiêm nghị đến nỗi Brenna không thể nói nốt những câu phản đối. “Nếu chúng ta bị chia ra, em phải hiểu rõ phần còn lại của kế hoạch để - chị sẽ bắt kịp em sau này.” Khi Brenna miễn cưỡng gật đầu, Jenny nắm cả hai bàn tay ướt mồ hôi của em gái trong tay nàng và siết chặt, cố truyền qua Brenna một chút can đảm của nàng. “Phía bắc là ở trước ngọn đồi cao kia - cái ở đàng sau trại ngựa ấy. Em có biết chị đang nói chỗ nào không?”

“Em biết.”

“Tốt. Một khi chị có ngựa cho chúng ta cưỡi, chúng ta sẽ vẫn ở trong rừng, đi theo hướng bắc, cho đến khi lên đến đỉnh đồi. Một khi lên đó, chúng ta sẽ rẽ sang hướng tây khi xuống đồi, nhưng mình vẫn phải ở trong rừng. Khi nhìn thấy con đường, chúng ta sẽ đi song song với nó, nhưng chúng ta cần phải đi trong rừng. Claymore có thể sẽ sai người theo dõi con đường, nhưng bọn chúng tìm kiếm hai bà xơ từ tu viện Belkirk chứ không phải hai chàng trai trẻ. Nếu chúng ta may mắn, chúng ta có thể gặp vài khách lữ hành và gia nhập nhóm của họ, thế sẽ giúp ta cải trang tốt hơn và tăng khả năng thành công.

“Brenna, còn một điều nữa. Nếu họ nhận ra chúng ta và truy đuổi, em phải đi theo hướng chị chỉ nhanh hết sức có thể, còn chị đi theo hướng khác và đánh lạc hướng họ khỏi em. Nếu điều đó xảy ra, cố cải trang càng lâu càng tốt. Chỉ khoảng năm đến sáu tiếng từ đây đến tu viện, nhưng nếu chị bị bắt, em phải đi mà không có chị. Chị không biết mình đang ở đâu. Chị đoán là mình đã vượt qua biên giới nước Anh. Cưỡi ngựa từ Bắc sang Tây Bắc và khi em tới được một ngôi làng, hãy hỏi đường tới Belkirk.”

“Em sẽ không đi mà không có chị,” Brenna kêu lên khe khẽ.

“Em phải đi - để báo cha và quân của cha tới cứu chị.”

Khuôn mặt của Brenna trống rỗng khi cô nhận ra cô phải hoàn toàn giúp đỡ Jenny, chứ không phải chống đối, và Jenny cười nhẹ với cô. “Chị cảm thấy chắc chắn là mình sẽ cùng tới lãnh địa Merrick vào Thứ Bảy này.”

“Lãnh địa Merrick?” Brenna thốt lên. “Chẳng phải chúng ta nên ở lại tu viện và nhờ ai đó tới thông báo tình hình cho cha à?”

“Em có thể ở lại tu viện nếu muốn, và chị sẽ nhờ Mẹ bề trên Ambrose đi cùng để chị có thể đi về nhà trong hôm nay hoặc tối nay. Cha chắc chắn nghĩ là mình bị bắt ở đây, vì thế chị phải gặp cha ngay lập tức, trước khi cha chấp nhận các điều kiện của chúng. Hơn nữa, cha sẽ cần hỏi chị về số lượng lính ở đây, vũ khí của chúng - những thứ đại loại thế, mà chỉ có chúng ta có thể trả lời.”

Brenna gật đầu, nhưng đó không phải là tất cả lí do Jenny muốn tự mình đi đến lãnh địa Merrick, và cả hai đều hiểu điều đó. Hơn bất cứ điều gì, Jenny mong muốn làm gì đó khiến cha nàng và đồng bào nàng tự hào, và đây là cơ hội bằng vàng cho nàng. Khi và chỉ khi nàng thành công, nàng muốn ở đó để thấy điều đó trong mắt họ.

Tiếng bước chân của lính gác vang lên bên ngoài lều, Jenny đứng thẳng và một nụ cười lịch sự, thậm chí là hoà hoãn nở trên mặt nàng. Brenna cũng đứng dậy, trông như thể là sắp đối mặt với tử thần.

“Xin chào,” Jenny nói khi Ngài Godfrey tới dẫn họ đi vào rừng. “Tôi cảm thấy như thể là chưa ngủ chút nào.”

Ngài Godfrey, một người đàn ông ở độ tuổi ba mươi, nhìn nàng kì cục - không nghi ngờ gì nữa, Jenny nghĩ, là vì nàng chưa bao giờ nói một lời với anh ta; nàng khựng lại khi thấy ánh mắt anh ta dường như chiếu xuống bộ váy áo của nàng, phồng lên vì quần áo đàn ông ở bên trong.

“Cô đã ngủ rất ít,” anh nói, rõ ràng là đã biết những nỗ lực lúc tối muộn của họ với kim chỉ.

Bước chân của họ êm nhẹ nhờ cỏ dày, khi Jenny đi bộ bên trái anh ta và Brenna hấp tấp đi bên phía kia của nàng.

Ngáp dài, nàng liếc mắt về phía anh ta. “Sáng nay em gái tôi thấy không khoẻ do tối qua thức khuya. Sẽ rất là tuyệt nếu chúng tôi được thêm vài phút để thư giãn bên cạnh dòng suối?”

Gương mặt nhiều nếp nhăn, rám nắng của anh quay sang phía nàng, nhìn nàng với một chút nghi ngờ và không chắc chắn, rồi anh gật đầu đồng ý.

“Mười lăm phút,” anh nói và Jenny reo lên trong lòng, “nhưng tôi muốn thấy chỏm đầu của ít nhất một trong hai cô.”

Anh đứng canh ở rìa khu rừng, nhìn nghiêng về phía họ, Jenny biết đôi mắt của anh không hề nhìn xuống thấp hơn là đỉnh đầu của họ. Cho đến nay, không một lính gác nào của họ tỏ những cái nhìn dâm đãng về phía những phần cơ thể ngoài quần áo của họ, và việc này khiến nàng đặc biệt cảm kích.

“Hãy giữ bình tĩnh,” nàng nói khi dẫn Brenna đi xuống suối. Một khi đã tới nơi, nàng đi dọc bờ suối, di chuyển sâu vào trong rừng hết mức có thể mà không làm Ngài Godfey chạy theo họ, rồi nàng dừng lại bên dưới những tán cây thấp, trên một bụi cây um tùm.

“Nước có vẻ lạnh đấy, Brenna,” Jenny kêu, cao giọng để người lính gác có thể nghe thấy và nghĩ không cần phải nhìn họ quá gần. Khi nàng nói, Jenny đứng dưới tán cây và cẩn thận cởi vải bịt đầu và khăn trùm, gật đầu ra hiệu cho Brenna làm như nàng. Khi cả hai cái vải bịt đầu đã được cởi bỏ, Jenny cẩn thận chuồi xuống, giữ cái khăn trùm ở trên cao quá đầu như thể là đầu nàng vẫn ở đó, và rón rén treo nó lên một cành cây trên đầu. Hài lòng, nàng cúi xuống và di chuyển nhanh về phía Brenna, khi đó vẫn đang giữ chặt cái mũ trùm trên đầu, nàng lấy nó ra khỏi những ngón tay run rẩy của Brenna, rồi mắc vào bụi cây.

Hai phút sau, cả hai cô gái đã cởi được bộ váy và vùi chúng dưới bụi cây, chất đống lá và cành khô lên trên để giấu chúng. Trong một phút ngẫu hứng, Jenny với tay vào trong đống quần áo và cành cây, nhặt ra được cái khăn tay của nàng. Bặm môi, nàng nhìn về phía Brenna và vừa cúi vừa chạy thật nhanh cho đến khi được khoảng mười lăm mét đi xuống ngược lại với hướng họ định đi. Chỉ dừng lại đủ để mắc cái khăn tay vào một cành cây gai góc, như thể nàng bị rơi mất trong khi chạy, nàng quay lại và chạy về phía Brenna.

“Cái đó sẽ đánh lạc hướng chúng và cho ta thêm một ít thời gian,” nàng nói.

Brenna gật đầu, vừa có vẻ nghi ngờ lại vừa hi vọng cùng lúc, và hai cô gái nhìn nhau trong một thoáng, người này quan sát biểu hiện của người kia. Brenna vươn tay và kéo mũ của Jenny xuống thấp hơn qua tai nàng và vén một lọn tóc đỏ óng ả vào trong rồi gật đầu.

Nở nụ cười vừa biết ơn vừa khuyến khích, Jenny nắm tay Brenna và dẫn cô đi nhanh vào rừng, di chuyển theo hướng bắc, đi vòng theo rìa doanh trại, cầu trời Godfrey sẽ dành cho họ đủ mười lăm phút mà anh ta đã hứa, có lẽ còn nhiều hơn.

Một vài phút sau họ đã đi vòng qua trại ngựa, họ chạy trong những bụi cây, nín thở. “Ở yên đây và đừng cử động,” Jenny nói, mắt nàng ngay lập tức tìm kiếm bóng dáng người lính gác mà nàng biết chắc chắn phải ở gần trại ngựa. Nàng thấy anh ta, ngủ gật trên đất ở phía rìa xa của trại. “Lính gác đã ngủ gật ở vị trí của anh ta,” nàng thì thầm sung sướng, quay về phía Brenna rồi nói thêm, “Nếu anh ta thức dậy và bắt chị khi đang cố lấy mấy con ngựa, thì em phải theo sát kế hoạch của chúng ta bằng cách chạy bộ. Em hiểu không? Ở lại trong rừng và đi về phía ngọn đồi cao phía sau chúng ta.”

Không chờ Brenna trả lời, Jenny trườn về phía trước. Ở bìa rừng, nàng dừng lại nhìn quanh. Doanh trại vẫn còn chưa thức dậy hết, bị nhầm lẫn vì buổi sáng âm u nên tưởng là trời chưa sáng. Những con ngựa ở rất gần tay với của nàng.

Người lính gác chỉ quay người một lần trong khi ngủ lúc Jenny lặng lẽ tóm hai con ngựa khó bảo bằng dây cương của chúng và dẫn chúng về phía những sợi dây thừng làm hàng rào trại ngựa. Nhón trên đầu mũi chân, nàng nâng cao sợi dây thừng hết mức có thể để lũ ngựa đi qua, và trong vòng hai phút sau, nàng đã đưa cho Brenna một trong hai con rồi họ nhanh chóng dẫn chúng vào rừng, tiếng vó ngựa bị lớp cỏ lá mục dày trong một buổi sáng đẫm sương chặn lại.

Jenny khó mà kìm nén nụ cười hân hoan của nàng khi họ dẫn được ngựa tới một cái cây đổ và sử dụng độ cao ấy để trèo lên những cái lưng ngựa to lớn. Họ đang trên đường hướng tới đỉnh đồi khi những âm thanh mơ hồ của còi báo động vang lên đằng sau họ.

Âm thanh đó lấn át yêu cầu phải im lặng, và khi nghe thấy tiếng thét của những người đàn ông, cả hai cô gái đồng thời thúc chân vào hông ngựa và lái chúng về phía trước, chạy qua rừng.

Cả hai đều là những người cưỡi ngựa thành thạo, và họ đều nhanh chóng thích nghi với việc ngồi dạng chân trên ngựa. Tuy nhiên, việc thiếu yên là một cản trở, bởi vì không có yên họ cần phải quặp chắc đầu gối hơn, mà cử chỉ đó với những con ngựa chiến sẽ hiểu là mệnh lệnh tăng tốc, và như thế càng đòi hỏi phải nắm chặt dây cương để an toàn tính mạng. Phía trước họ là đỉnh đồi, và rồi sau đó, phía bên kia đồi sẽ là con đường, là tu viện, và cuối cùng sẽ là lãnh địa Merrick. Họ dừng lại một chút để Jennifer có thể cố lấy hướng, nhưng khu rừng che khuất tia nắng nhỏ nhất, và Jenny từ bỏ, buộc phải đi theo bản năng. “Brenna,” nàng nói, nheo mắt khi nàng vỗ nhẹ vào cái cổ to, mượt mà của con ngựa chiến to lớn màu đen nàng đang cưỡi. “Hãy nghĩ lại những truyền thuyết về Sói - về con ngựa của hắn ta ấy. Có phải người ta nói tên nó là Thor và nó là con ngựa chiến nhanh nhất trên toàn lãnh thổ không? Và cũng là con ngựa lanh lợi nhất?”

“Đúng rồi,” Brenna trả lời, run một chút trong bình minh se lạnh khi những con ngựa bắt đầu đi vào trong rừng rậm.

“Và,” Jenny tiếp tục, “có phải người ta nói nó màu đen như than với một ngôi sao màu trắng duy nhất trên trán làm dấu hiệu?”

“Đúng.”

“Và con ngựa này có đúng cái dấu ấy phải không?”

Brenna nhìn sang và gật đầu.

“Brenna,” Jenny nói, cười nhẹ, “chị đã ăn cắp đúng con ngựa thần thoại Thor của Sói Đen!”

Tai con vật vểnh lên khi nghe thấy tên của nó, và Brenna quên mất những nỗi sợ hãi của cô, cười phá lên.

“Hèn nào mà nó được buộc và giữ riêng khỏi những con ngựa khác,” Jenny hoan hỉ nói thêm, ánh mắt nàng nhìn con vật phi thường đầy ngưỡng mộ.

“Điều đó cũng giải thích tại sao lúc chúng ta mới chạy ra khỏi doanh trại, nó đã nhanh hơn con ngựa em đang cưỡi biết bao nhiêu, và chị phải kiềm nó lại.” Cúi người về phía trước, nàng vỗ vào cổ chú ngựa. “Mày thật là đẹp quá,” nàng thì thầm, không hề thấy chút ác cảm nào với chú ngựa - mà chỉ thấy căm ghét chủ của nó.

“Royce-” Godfrey đứng trong lều của Royce, giọng cộc lốc vì nỗi xấu hổ, cái cổ to, rám nắng đỏ lên. “Mấy cô gái... à... đã trốn rồi, khoảng ba phần tư giờ trước - Arik, Eustace và Lionel đang tìm trong rừng.”

Royce khựng lại giữa chừng lúc đang tìm cái áo, khuôn mặt gần như là hài hước trong biểu hiện không thể tin được khi chàng nhìn hiệp sĩ của mình chằm chằm tức tối và giận dữ. “Họ làm gì cơ?” chàng nói, nụ cười hoài nghi cùng với vẻ bực bội quét qua mặt chàng. “Anh định nói với tôi là,” chàng vừa nói, vừa giật lấy một cái áo trong đống quần áo hai cô gái đã sửa chữa tối qua, “anh để cho hai cô gái ngây thơ đánh lừa-” Chàng luồn cánh tay vào một tay áo, rồi nhìn sững vào cái tay áo dính chặt, không chịu mở ra để tay chàng luồn qua. Thầm nguyền rủa trong lòng, chàng với lấy cái áo khác, kiểm tra cho chắc chắn cái tay áo xem nó có ổn không, rồi luồn cánh tay vào trong. Toàn bộ cái tay áo rời ra khỏi thân áo và rơi xuống như là có ma.

“Thề có Chúa,” chàng nghiến răng kèn kẹt, “tôi mà đặt được tay lên con phù thuỷ mắt xanh đó, tôi sẽ-” Ném cái áo qua một bên, chàng bước về phía cái hòm và kéo một cái áo mới ra, choàng vào người, quá giận để kết thúc câu nói. Tự động vươn tay lấy cái gươm ngắn của mình, chàng gài vào người và đi qua Godfrey. “Chỉ cho tôi chỗ anh nhìn thấy chúng lần cuối,” chàng quát.

“Ở đây, trong rừng này,” Godfrey nói. “Royce-” anh nói tiếp, khi anh chỉ chỗ hai cái khăn trùm đầu treo lơ lửng trên cành cây. “Ừm, có lẽ không cần cho những người khác biết chuyện này, phải không?”

Một nụ cười hiện ra trong mắt Royce khi chàng liếc về phía người đàn ông to lớn, hiểu ngay rằng lòng tự hào của Godfrey đã chịu một cú đánh quá nặng và anh ta hi vọng giữ nó trong vòng bí mật riêng tư. “Không cần thiết phải kéo còi báo động,” Royce nói, đôi chân dài của chàng đi dọc theo bờ suối, mắt chàng xoáy vào chỗ rừng cây và quan sát bụi cây. “Tìm được chúng cũng dễ thôi.”

Một giờ sau, chàng đã không còn chắc chắn điều đó nữa, và sự châm biếm của chàng đã bị thay thế bằng giận giữ. Chàng cần con tin. Họ là chìa khoá mở cánh cổng lâu đài Merrick, để không có cảnh đầu rơi máu chảy và sự hi sinh của những người lính thiện chiến.

Cùng với năm người đàn ông quần thảo khu rừng, lao về phía tây vì tin rằng một trong hai cô gái đã để rơi khăn tay khi chạy, nhưng khi họ không còn tìm được dấu vết nào để đi tiếp từ đó, Royce kết luận rằng một trong hai người - mà chắc chắn là cô gái mắt xanh quỷ quái - đã cố tình đặt chiếc khăn trắng phau ở đó nhằm mục đích đánh lạc hướng họ. Điều đó là phi lí - không thể tin được. Nhưng, rõ ràng, nó là sự thật.

Một bên là Godfrey và một bên là Arik mặt lạnh, Royce đi qua chỗ hai cái khăn trùm màu xám và giận dữ giật chúng xuống khỏi cành cây. “Kéo còi báo động và lập hai đội tìm kiếm từng xăng ti mét trong rừng,” chàng quát khi đi ngang lều của hai cô gái. “Chắc chắn chúng trốn trong những chỗ rừng rậm nhất. Cây rừng rất dầy và chúng ta có thể đã đi ngay bên cạnh chúng.”

Hai chục người lính xếp thành một hàng dài, bắt đầu lùng sục khu rừng, xuất phát từ thượng nguồn con suối và di chuyển chậm xuống phía hạ nguồn, tìm dưới mỗi bụi cây và hốc cây. Vài phút trôi qua, rồi một giờ, rồi vài giờ, và cuối cùng là đến tận buổi chiều.

Đứng bên bờ suối nơi hai cô gái được nhìn thấy lần cuối cùng, Royce liếc nhìn về phía ngọn đồi đầy cây cối rậm rạp ở hướng bắc, biểu hiện của chàng càng ngày càng giận khi thời gian cứ trôi qua mà hai con tin thì vẫn mất tích. Gió nổi lên và bầu trời xám xịt.

Stefan đi về phía chàng, vừa trở về từ chuyến trinh sát đêm qua. “Em nghe hai cô gái đã trốn sáng nay,” anh nói, lo lắng theo dõi tia nhìn của Royce lên đỉnh đồi phía bắc. “Anh có nghĩ là họ thực sự lên được trên đó không?”

“Chúng không có đủ thời gian lên đó nếu chạy bộ,” Royce trả lời, giọng chàng khàn đục trong cơn giận. “Nhưng đề phòng trường hợp chúng chọn con đường đi vòng dài hơn, tôi đã sai người chặn các ngả đường. Họ đã hỏi mọi lữ khách họ bắt gặp, nhưng không ai nhìn thấy hai cô gái trẻ. Chỉ có một người dân làng nhìn thấy hai cậu bé cưỡi ngựa lên đồi và đó là tất cả.”

“Dù chúng ở đâu, có vẻ như chúng sẽ bị lạc hướng nếu cố đi lên những ngọn đồi kia - không có đủ ánh sáng mặt trời để định hướng. Hơn nữa là, chúng không biết mình đang ở đâu vì thế không thể định được hướng cần đi.”

Stefan im lặng, mắt anh quan sát những ngọn đồi xa xa, rồi đột ngột nhìn vào Royce. “Khi em đi vào doanh trại lúc nãy, em thắc mắc là liệu tối qua anh có đi săn một mình không.”

“Tại sao?” Royce hỏi.

Stefan e dè, biết rằng Royce đánh giá cao con ngựa chiến tuyệt vời của chàng vì lòng can đảm vô song và sự trung thành tuyệt đối hơn rất nhiều người. Thực tế, những chiến tích trên chiến trường và trong chuyện kể của Thor cũng trở thành huyền thoại như chính chủ của nó vậy. Một công nương nổi tiếng ở triều đình đã có lần than phiền với bạn bè rằng nếu Royce Westmoreland mà dành cho cô ta một nửa sự quan tâm chàng dành cho ngựa của mình, thì cô sẽ tự cho là mình may mắn. Và Royce đáp lại, với giọng chua chát, rằng nếu công nương ấy có nửa sự trung thành và trái tim của con ngựa của chàng, thì chàng sẽ cưới cô ta.

Không có người đàn ông nào trong quân đội của Henry dám lấy ngựa của Royce ra khỏi trại ngựa để cưỡi. Điều đó có nghĩa là ai đó đã...

“Royce...”

Royce quay lại khi nghe thấy giọng nói rụt rè của em trai, nhưng ánh mắt chàng đột nhiên nhìn xuống đất bên cạnh Stefan nơi lá và cành khô làm thành một cái mố cao không bình thường dưới bụi cây. Bản năng mách bảo chàng dùng chân hất tung mố đất - và chàng nhìn thấy chúng - bộ váy áo màu xám tro không thể lầm lẫn được của các bà xơ. Ngồi xuống, chàng lấy tay kéo ra một tấm vải, ngay khi Stefan nói thêm, “Thor không ở trong chuồng ngựa với những con ngựa khác. Hai cô gái có lẽ đã dắt ngựa ra khỏi mà lính gác không để ý.”

Royce chậm chạp đứng dậy, bàn tay nắm chặt khi chàng nhìn thấy những bộ quần áo bị vứt bỏ, giọng chàng run lên tức giận. “Chúng ta đã truy tìm hai bà xơ đi bộ. Đáng lẽ chúng ta phải tìm hai người đàn ông thấp bé, cưỡi trên con ngựa của tôi.”

Chửi thề trong lòng, Royce quay gót và đi thẳng ra chuồng ngựa. Khi chàng đi ngang qua lều của hai cô gái, chàng quăng mạnh bộ váy màu xám vào qua cửa lều để mở với một sự ghê tởm và giận dữ, rồi chàng chạy tới chuồng ngựa cùng Stefan.

Người lính đứng canh ở chuồng ngựa lớn tiếng chào chủ nhân của mình, rồi lùi lại cảnh giác khi Royce vươn tay ra tóm lấy ngực áo anh ta, nhấc anh ta lên khỏi mặt đất. “Ai gác ca sáng sớm nay?”

“Là tôi - thưa đức ông.”

“Anh có trốn gác không?”

“Không, thưa đức ông, không!” anh ta kêu lên, biết rõ hình phạt dành cho lỗi lầm đó trong quân đội của đức vua là cái chết.

Royce khinh bỉ ném anh ta qua một bên. Trong vòng vài phút, một đội gồm 12 người đàn ông, với Royce và Stefan dẫn đầu, phi nước đại trên đường, hướng về phía bắc. Khi họ tới ngọn đồi chắn giữa doanh trại và con đường hướng bắc, Royce ghìm dây cương, đưa ra các chỉ dẫn. Giả định hai cô gái không gặp tai nạn hoặc là mất phương hướng, Royce biết họ đã có thể đi qua phía bên kia đồi và trèo lên ngọn tiếp theo. Ngay cả như thế, chàng vẫn tách bốn người ra khỏi đội, ra lệnh cho họ rà soát những ngọn đồi từ bên này sang bên kia.

Với Stefan và Arik và năm người đàn ông khác đi cùng, Royce thúc ngựa và lái nó chạy xuống dưới con đường. Hai giờ sau, họ vòng quanh đồi và đi vào con đường hướng bắc. Một ngả rẽ hướng đông bắc, ngả kia theo hướng tây bắc. Ngần ngừ không quyết, Royce ra hiệu cho đám lính ngừng lại khi chàng xem xét con đường mà hai cô gái có thể đã đi. Nếu như hai cô đã không đủ thông minh để dùng một chiếc khăn tay đánh lạc hướng những người bắt cóc mình, chàng có thể đã đưa tất cả người của mình đi theo hướng tây bắc. Nhưng vì đã xảy ra chuyện trên, nên chàng không thể bỏ qua khả năng là họ sẽ cố tình chọn con đường vòng xa hơn nửa ngày. Royce biết việc đó sẽ khiến họ mất thời gian hơn nhưng an toàn hơn. Tuy nhiên, chàng vẫn nghi ngờ việc họ biết đích xác hướng đi về nhà. Chàng nhìn bầu trời; chỉ khoảng hai giờ nữa ánh sáng ban ngày sẽ tắt. Con đường hướng tây bắc sẽ phải trèo lên những ngọn đồi ở xa xa. Con đường ngắn nhất cũng là con đường đi lại khó khăn nhất vào ban đêm. Hai người phụ nữ, sợ hãi và tuyệt vọng mặc dù cải trang thành nam giới, chắc chắn vẫn phải chọn con đường an toàn, dễ đi dù nó dài hơn. Đã đưa ra quyết định, chàng ra lệnh cho Arik và những người còn lại lùng sục con đường dài ba mươi ki lô mét.

Mặc khác, Royce tức giận nghĩ khi chàng phi ngựa về con đường hướng tây bắc và ra hiệu cho Stefan theo chàng, cái cô phù thuỷ mắt xanh kiêu ngạo và quỷ quyệt kia sẵn sàng đi lên đồi vào buổi đêm. Cô ta dám làm tất cả, cái con người đó, chàng càng nghĩ tới càng giận khi chàng nhớ lại chàng đã lịch sự cám ơn cô ta như thế nào vì cô ta sửa quần áo cho họ đêm qua - và cô ta đã dịu dàng hoà nhã thế nào khi chấp nhận lời cảm ơn đó. Cô ta không biết sợ. Chưa biết. Khi chàng tóm được cô ta, cô ta sẽ được dịp học cái đó. Cô ta sẽ phải học cách sợ chàng.

Tự lẩm bẩm một mình, Jenny thêm hai cành củi vào đống lửa mà nàng nhóm lên bằng cách dùng cái mồi lửa đã được đưa cho nàng hôm qua để thắp nến. Đâu đó trong cánh rừng rậm gần đó, một con vật tru lên ghê rợn lúc trăng lên, và Jenny lẩm bẩm quả quyết hơn, dấu cái rùng mình bản năng bên dưới nụ cười tươi rói, khuyến khích dành cho cô em gái tội nghiệp Brenna. Không còn nguy cơ đổ mưa, bầu trời trở lại đen tối, không có sao mà chỉ có một mặt trăng tròn màu vàng, và Jenny cực kì hài lòng về việc đó. Điều cuối cùng mà nàng muốn lúc này là trời mưa.

Con thú lại tru lên, và Brenna quấn chặt hơn cái chăn ngựa quanh vai.

“Jenny,” cô thì thào, đôi mắt nhìn chị gái tin cậy. “Âm thanh đó có phải là cái em đang nghĩ không?” Như thể từ đó quá kinh khủng để nói ra, cô chỉ dám bập bẹ từ “sói” trên đôi môi tái nhợt.

Jenny có lí do để chắc chắn là có nhiều hơn một con sói. “Ý em nói mấy tiếng cú vọ mà chị em mình vừa nghe thấy?” nàng nói quanh co, mỉm cười.

“Không phải tiếng cú đâu,” Brenna nói, và Jenny rúm lại cảnh giác khi em gái cô ho một tiếng nặng nề, đáng ngại, khiến cô khó thở. Triệu chứng viêm phổi đã hành hạ Brenna hầu hết thời niên thiếu đã quay lại tối nay, bị trầm trọng thêm do cái lạnh trong rừng và nỗi lo sợ của cô.

“Thậm chí cả khi không phải là cú,” Jenny nói nhẹ nhàng, “thì cũng không có con thú dữ nào lại gần ngọn lửa cả - chị biết chắc điều đó. Garrick Carmichael đã dậy chị vào một đêm khi ba bọn chị trên đường trở về từ Aberdeen và tuyết rơi khiến bọn chị phải hạ trại. Ông đã đốt lửa và bảo với chị và Becky như thế đó.”

Vào lúc này, nguy cơ từ việc nhóm lửa cũng làm Jenny lo lắng gần như nguy cơ từ những con sói. Một ngọn lửa nhỏ, dù ở trong rừng đi nữa, cũng có thể bị nhìn thấy từ rất xa và mặc dù họ đã bỏ xa con đường hàng trăm mét, nàng vẫn không thể loại bỏ khả năng những kẻ truy lùng vẫn bám theo họ.

Cố thoát khỏi nỗi lo lắng của mình, nàng kéo đầu gối lên và tựa cằm vào đó, gật đầu về phía Thor. “Em đã bao giờ được nhìn thấy một con vật tuyệt vời nhường này trong đời chưa? Đầu tiên, sáng nay chị nghĩ nó sẽ hất chị xuống khi chị cưỡi nó, nhưng dường như nó cảm nhận được sự khẩn trương của chúng ta và dịu lại. Và suốt cả ngày hôm nay - đây mới là điều lạ lùng nhất - dường như nó biết chị muốn nó làm gì, mà không cần chị phải thúc giục hay là hướng dẫn nó. Hãy tưởng tượng nỗi vui mừng của cha khi chúng ta trở về, không chỉ trốn thoát khỏi sự cầm tù của Sói, mà còn mang về cả con ngựa của hắn nữa.”

“Chị không thể biết chắc đó là ngựa của ông ta,” Brenna nói, trông như cô hoảng sợ khi nghĩ về việc đánh cắp một con chiến mã cự phách và tiếng tăm như thế.

“Chắc chắn là nó!” Jenny tự hào tuyên bố. “Nó giống y hệt như trong những câu chuyện kể về nó. Hơn nữa, nó nhìn chị khi chị gọi tên nó.” Để minh hoạ, nàng khẽ gọi tên con ngựa, và nó ngẩng cái đầu tuyệt đẹp lên, hưởng ứng với nàng bằng đôi mắt tinh anh như mắt người. “Chắc chắn là nó!” Jenny sung sướng nói, nhưng Brenna dường như kinh hãi cái ý nghĩ ấy.

“Jenny,” cô thì thầm, đôi mắt lớn màu nâu thoáng buồn khi nhìn nụ cười can đảm, kiên quyết trên mặt chị gái. “Sao chị lại can đảm đến thế trong khi em thì quá yếu đuối?”

“Bởi vì,” Jenny nói với một tiếng cười khúc khích, “Đức Chúa Trời rất công bằng, và vì em đã nhận được mọi sự xinh đẹp duyên dáng, nên Ngài muốn chị cũng phải được cái gì đó để cân bằng.”

“Ôi, nhưng-” Brenna đột ngột dừng khi con ngựa đen to lớn bỗng ngẩng đầu lên và hít ngửi rất to trong đêm.

Bật ngồi dậy, Jenny nhảy đến bên Thor, dùng tay nàng giữ mũi nó để giữ yên lặng. “Nhanh lên - dập lửa đi, Brenna! Dùng cái chăn.” Tim nàng đập thình thịch trong lồng ngực, Jenny dướn đầu, lắng nghe âm thanh của các kị sĩ, cảm thấy sự hiện diện của họ cho dù nàng không thể nghe được họ.

“Nghe này,” nàng thì thào khẩn thiết. “Ngay khi chị cưỡi Thor chạy, em phải thả con ngựa của em cho chạy đi vào trong rừng theo hướng đó, rồi chạy ra đây trốn dưới cái cây đổ. Đừng rời khỏi đây hay gây ra bất kì tiếng động nào cho đến khi chị quay lại.”

Trong lúc nói, Jenny nhảy lên một cái cây rồi trèo lên lưng Thor. “Chị sẽ cưỡi Thor chạy khỏi con đường và chạy lên trên kia. Nếu tên Bá tước ma quỷ đó ở ngoài kia thì hắn sẽ đuổi theo chị. Và Brenna,” nàng nói thêm gần như nín thở, đã quay Thor hướng về phía đường, “nếu hắn ta bắt được chị và chị không trở lại, đi theo đường dẫn tới tu viện và theo sát kế hoạch của chúng ta - dẫn cha tới cứu chị.”

“Nhưng-” Brenna thì thào, run lên vì sợ hãi.

“Làm đi! Làm ơn mà!” Jenny van nài rồi lái ngựa đi qua khu rừng về phía con đường, cố tình gây ra càng nhiều tiếng động càng tốt để thu hút sự chú ý của những kẻ săn đuổi khỏi Brenna.

“Ở đằng kia!” Royce hét lên với Stefan, chỉ vào bóng người tối đen đang chạy về hướng đỉnh đồi phía trước, rồi họ thúc ngựa, lao về phía con đường để đuổi theo người cưỡi ngựa đó. Khi họ tới địa điểm gần nơi các cô gái hạ trại, mùi không lẫn đi đâu được của ngọn lửa mới dập khiến Royce và Stefan ghìm cương đột ngột. “Lục soát chỗ đó,” Royce hét, thúc ngựa phi nước đại.

“Cậu có thể tìm thấy cô trẻ hơn ở đó.”

“Quỷ thật, cô ta biết cưỡi ngựa!” Royce nghĩ gần như là ngưỡng mộ, ánh mắt chàng đông cứng trong thân hình bé nhỏ đang ôm riết lấy cổ Thor khi nàng cố gắng chạy trước chàng khoảng ba trăm mét. Bản năng mách cho chàng biết đó là Jenny, chứ không phải cô em nhút nhát của nàng - điều đó cũng chắc chắn như là chàng biết đó chính là Thor. Thor đang chạy hết tốc lực, nhưng ngay cả tốc độ phi thường của con ngựa đen cũng không thể bù được cho quãng thời gian bị bỏ phí mỗi khi Jennifer không để cho nó thực hiện cú nhảy cao ngoạn mục mà thay vào đó bắt nó đi vòng. Không có yên cương, rõ ràng là nàng đang ở vào thế hiểm nghèo do không được ngồi tử tế trên lưng ngựa mỗi khi nó nhảy quá cao.

Royce thu hẹp khoảng cách xuống còn khoảng năm mươi mét và gần như ngay lập tức nhận ra Thor đột ngột đổi hướng khỏi con đường nó đang chạy và từ chối nhảy qua một cái cây đổ, dấu hiệu chắc chắn nó đã cảm thấy mối hiểm nguy nào đó và đang cố gắng bảo vệ bản thân cũng như người cưỡi nó.

Một tiếng thét cảnh báo và kinh hoàng thoát ra khỏi lồng ngực Royce khi chàng vượt lên ngang hàng và nhìn thấy không có gì ngoài một cái dốc thẳng đứng và khoảng không ở đằng sau cái cây đổ. “Jennifer, không!” chàng hét lên, nhưng nàng không để ý đến tiếng kêu cảnh báo.

Sợ đến từng chân tóc, nàng đưa con ngựa quay lại đường, kéo nó lại rồi thúc bàn chân vào hông nó, “Đi!” nàng hét, và sau một giây do dự, con ngựa khổng lồ tung vó thực hiện cú nhảy ngoạn mục. Một tiếng thét xé toạc màn đêm gần như cùng lúc Jenny mất thăng bằng và trượt khỏi lưng ngựa, bám vào bờm ngựa dày trong khoảng một giây, trước khi nàng ngã xuống đâm sầm vào cành nhánh của cái cây đổ. Và rồi có một âm thanh khác vang lên - tiếng thịch ghê rợn của một con vật to lớn rơi xuống con dốc dựng đứng và lộn vòng cho đến khi chết.

Jenny loạng choạng trèo lên khỏi tán cây khi Royce lao xuống khỏi ngựa của chàng và chạy tới rìa vực đá. Nàng hất tóc khỏi mắt và nhận ra chẳng có gì ngoài bóng tối ở vài mét phía dưới nàng rồi nàng nhìn về phía người đuổi theo nàng, nhưng chàng đang nhìn chằm chằm xuống dưới đáy con dốc, quai hàm cứng lại như đá. Nàng quá khủng hoảng và mất phương hướng đến nỗi nàng không hề chống cự khi chàng kẹp chặt tay nàng đau đớn và đưa nàng đi xuống ngọn đồi dốc cùng với chàng.

Trong một thoáng, Jenny không thể nào tưởng tượng nổi chàng định làm gì - rồi tâm trí nàng chợt bừng tỉnh. Thor! Chàng đang tìm kiếm con ngựa của chàng, nàng nhận ra, mắt nàng hoảng loạn lia khắp địa hình lởm chởm, cầu nguyện bằng cách nào đó mà con vật tuyệt vời ấy không bị thương. Nàng nhận ra nó cùng lúc với Royce - thân hình bất động, màu đen của nó nằm cách xa vài mét so với tảng đá đã chặn cú rơi của con vật, và làm gãy cổ nó.

Royce hất tay nàng ra xa, và Jenny đứng yên ở chỗ ấy, tê liệt vì ăn năn và đau đớn khi nàng nhìn con vật đẹp đẽ mà nàng đã vô tình giết chết. Như trong mơ, nàng nhìn người chiến binh mạnh mẽ nhất của nước Anh quỳ trên một gối của chàng cạnh con ngựa đã chết, chầm chậm vuốt ve bộ lông đen bóng mượt của con vật, và nói vài câu bằng giọng nói thô ráp mà nàng khó nghe được.

Nước mắt làm mờ mắt nàng nhưng khi Royce đứng dậy và quay sang đối mặt với nàng, sự hoảng hốt vượt qua nỗi đau trong nàng. Bản năng bảo nàng chạy trốn, và nàng quay người chạy, nhưng nàng không đủ nhanh. Chàng túm được tóc nàng và kéo nàng ngược trở lại, quay mặt nàng lại đối diện với chàng, đôi mắt chàng rừng rực lửa giận. “Con ngựa mà cô vừa mới giết còn can đảm và trung thành hơn khối người đàn ông! Nó đã quá trung thành và can đảm cho nên mới để cô đưa nó vào chỗ chết!” Đau đớn và kinh hoàng hằn sâu trên khuôn mặt nhợt nhạt của Jenny nhưng chúng không hề làm giảm sự căm ghét trên gương mặt người bắt giữ nàng, chàng đang siết chặt nắm tóc trên đầu nàng, kéo đầu nàng về phía sau, “nó biết không có gì ngoài không khí đằng sau cái cây ấy, và nó đã cảnh báo cô, nhưng nó vẫn để cô đưa nó tới chỗ chết!”

Như thể chàng không thể tin mình thêm nữa, chàng ném nàng ra xa, tóm tay nàng và lôi xềnh xệch nàng theo sau lên tới đỉnh đồi. Jenny vỡ lẽ ra lí do chàng kéo nàng theo xuống dốc chắc chắn là vì chàng không muốn nàng cướp thêm con ngựa nữa của chàng. Nhưng lúc đó, nàng đã kiệt sức đến nỗi không thèm cố thử, thậm chí cả khi cơ hội sờ sờ ra đó. Tuy nhiên, bây giờ khi ý thức đã quay trở lại, và khi chàng ném nàng lên lưng ngựa, một cơ hội khác đã tới. Ngay khi bá tước chuẩn bị nhảy lên ngựa, Jenny bất thần với lấy dây cương, cố gạt ra khỏi tầm tay của chàng. Hành động thất bại, vì chàng nhảy lên lưng con ngựa đang chạy mà chẳng cần cố gắng gì hết và chàng vòng tay quanh eo nàng kẹp chặt làm nàng tắc thở. “Thử bày trò nữa xem,” chàng thì thào trong tai nàng bằng giọng đặc giận dữ đến nỗi nàng run, “một trò nữa làm phiền tôi,” cánh tay chàng siết chặt khủng khiếp, “và tôi sẽ làm cô phải hối hận suốt phần đời còn lại! Hiểu chưa?” Chàng nhấn mạnh câu hỏi với một cái siết cánh tay thật chặt.

“Vâng!” Jenny hổn hển, và chàng từ từ thả lỏng vòng tay quanh người nàng.

Rúc bên dưới cái cây đổ mà Jenny đã bảo cô trốn, Brenna thấy Stefan Westmoreland vòng lại bãi cỏ và đuổi theo con ngựa của cô. Từ chỗ trốn, cô chỉ có thể nhìn thấy chân lũ ngựa, mặt đất rừng và khi anh xuống ngựa thì cô chỉ nhìn thấy chân anh mà thôi. Brenna nghĩ thành thực, cô đáng lẽ nên chạy sâu vào rừng, nhưng nếu cô làm thế, thì cô sẽ bị lạc. Hơn nữa, Jenny đã bảo cô phải ở yên đây, và trong tất cả những trường hợp như thế này, Brenna luôn luôn làm theo lời Jenny hoàn toàn tin tưởng và không hề sai một li.

Đôi chân đàn ông đi lại gần hơn. Anh ta dừng lại bên đống lửa, khơi đống tro bằng mũi ủng, và bản năng mách bảo Brenna là đôi mắt anh đang chiếu vào bóng tối của bụi cây mà cô đang trốn. Anh đột ngột di chuyển, đi về phía cô, và ngực cô đập mạnh, cô bắt đầu thở gấp vì cảm thấy phổi thiếu dưỡng khí. Bịt tay vào miệng, cô cố đè nén tiếng ho đang dâng lên giữa chừng khi cô nhìn trừng trừng đông cứng sợ hãi vào mũi ủng chỉ cách mình vài xăng ti mét.

“Được rồi,” một giọng trầm vang lên trên bãi cỏ nhỏ, “ra ngoài này đi, tiểu thư. Các nàng đã làm chúng ta phải đuổi theo mệt đấy, nhưng cuộc săn đuổi đã kết thúc rồi.”

Hi vọng đây chỉ là cái bẫy và anh thực ra không biết cô đang ở đâu, Brenna ấn mình sâu hơn xuống chỗ trốn. “Tốt thôi,” anh thở dài, “Ta đoán là phải thò tay vào đó và kéo nàng ra.” Anh vươn tay ra đột ngột và ngay lập tức một bàn tay to lớn lùa vào các cành cây, mò mẫm và cuối cùng sờ gần vào chỗ ngực Brenna.

Một tiếng kêu phẫn nộ tắc trong cổ họng cô và bàn tay anh mở rộng, chầm chậm đưa lại gần hơn, như thể anh đang cố xác định xem anh đã tìm thấy gì. Khi anh nhận ra, anh liền thu tay về ngay lập tức trong cơn hốt hoảng, rồi lại lùa tay tới trước, nắm cánh tay Brenna, và kéo cô ra.

“Chà chà,” Stefan nói, nhưng không cười. “Có vẻ như ta tìm thấy một nàng tiên rừng.” Brenna không có đủ can đảm để đánh anh hay cắn anh như Jenny đã làm với anh trai anh, nhưng cô cố gắng quắc mắt nhìn anh khi anh ném cô lên ngựa của cô và trèo lên ngựa của mình, giữ dây cương con ngựa của cô trong tay.

Khi họ ra khỏi khu rừng tiến vào con đường, Brenna thầm cầu nguyện Jenny sẽ thoát, rồi cô quay người lại để nhìn khắp con đường lên đỉnh đồi. Trái tim cô thổn thức khi nhìn thấy Jenny đang đi về phía mình, ngồi phía trước trên con ngựa của Sói. Stefan lái ngựa đi bên cạnh anh trai.

“Thor đâu?” anh hỏi, nhưng biểu hiện chết chóc trên mặt Royce đã trả lời câu hỏi trước cả khi chàng nói. “Chết rồi.”

Royce cưỡi ngựa hoàn toàn câm lặng, mỗi phút trôi qua lại giận dữ hơn. Bên cạnh nỗi mất mát to lớn mà chàng cảm thấy về Thor, chàng vừa mệt mỏi, đói, và gần như phát điên lên vì một cô gái trẻ (chàng chắc chắn Brenna vô tội) với mái tóc đỏ (giờ thì chàng đã biết), cô ta đã thành công lừa được một người lính gác đa mưu, dày dạn kinh nghiệm, kéo một nửa đội quân vào cuộc truy lùng cô ta, và buộc chàng phải tốn cả ngày và đêm để bắt lại. Nhưng điều làm chàng tức giận hơn hết là ý chí bất khuất, tính khí ngang ngạnh và kiểu cách ương bướng của cô ta. Cô ta giống hệt như một đứa trẻ hư hỏng không chịu thừa nhận cô đã sai bằng cách sụp xuống và khóc lóc.

Khi họ cưỡi ngựa vào trong doanh trại, những cái đầu quay về phía họ và những khuôn mặt giãn ra, nhưng không một người đàn ông nào ngu ngốc đến mức reo mừng. Ngay từ đầu việc hai tù nhân trốn thoát đã là một việc đáng xấu hổ, chẳng vui vẻ gì, nhưng việc hai tù nhân lại là phụ nữ thật khó tin. Đúng là một sự sỉ nhục.

Royce và Stefan cưỡi ngựa tới trại ngựa và Royce nhảy xuống, kéo Jenny xuống một cách thô bạo. Nàng bắt đầu hướng tới lều của mình, rồi kêu lên một tiếng và ngạc nhiên khi Royce kéo nàng lại. “Tôi muốn biết làm thế nào cô lấy ngựa ra khỏi trại mà người lính gác không nhìn thấy.”

Tất cả những người đàn ông trong phạm vi nghe thấy câu hỏi đều rơi vào trạng thái căng thẳng và quay về phía Jenny, chờ nàng trả lời. Cho đến lúc ấy, họ hành xử như thể nàng vô hình, nhưng giờ đây nàng cảm thấy lúng túng dưới những cái nhìn chằm chằm đầy căng thẳng của họ.

“Trả lời ngay!”

“Tôi không phải lén lút gì cả,” Jenny nói, cố tỏ ra đường hoàng và khinh thị hết mức có thể. “Lính gác của ông ngủ gật.”

Một cái nhìn đau đớn không thể tin được lướt qua đôi mắt giận dữ của Royce, nhưng mặt khác khuôn mặt chàng trống rỗng khi chàng gật đầu ngắn gọn về phía Arik. Tên khổng lồ tóc vàng, với rừu chiến trong tay, đi thẳng vào đám đàn ông, hướng về phía tên lính bị buộc tội. Jenny nhìn theo hoàn cảnh bày ra trước mắt, tự hỏi điều gì sẽ xảy ra cho người đàn ông tội nghiệp đó. Không nghi ngờ gì việc anh ta sẽ bị trừng phạt vì đã sao lãng nhiệm vụ, nàng biết thế, nhưng hi vọng hình phạt không quá kinh khủng. Hay là sẽ như thế? Nàng không biết vì Royce đã nắm chặt cánh tay nàng và bắt đầu kéo nàng theo chàng.

Khi Royce dẫn nàng ngang qua doanh trại, Jenny có thể cảm nhận được những cái nhìn đầy ác cảm hướng vào nàng từ mọi người lính và hiệp sĩ mà nàng đi ngang. Nàng đã sỉ nhục tất cả bọn họ bằng việc trốn thoát và lừa phỉnh họ. Giờ đây họ ghét nàng vì điều đó, và sự căm ghét của họ hiểm ác đến nỗi đốt cháy da thịt nàng. Ngay cả Bá tước cũng trở nên giận dữ với nàng hơn trước, Jenny nghĩ, khi nàng bước nhanh gần như chạy, cố bắt kịp bước chân chàng trước khi chàng giật tay nàng ra khỏi thân.

Nỗi lo sợ về cơn thịnh nộ của chàng đột ngột bị gạt xuống bởi một hiểm hoạ trước mắt - Royce Westmoreland đang đưa nàng về lều của chàng, chứ không phải của nàng.

“Tôi không vào đó đâu!” nàng kêu, cố kéo người lại.

Thầm chửi thề, bá tước vươn tay ra và bế thốc nàng qua vai như một bao bột, mông nàng chổng lên trời, mái tóc dài đổ xuống bắp chân chàng. Những tiếng cười dâm đãng và tiếng reo hò vang lên khắp bãi cỏ khi những người đàn ông chứng kiến sự sỉ nhục của nàng, và Jenny gần như buồn nôn vì sự tức giận và nỗi tủi nhục này.

Trong lều, chàng ném nàng xuống tấm thảm lông thú trên mặt đất, rồi đứng nhìn nàng lồm cồm ngồi dậy, rồi nàng ngồi đó nhìn lên chàng như một con thú nhỏ bị dồn đến chân tường. “Nếu ông làm nhục tôi, tôi sẽ giết ông, tôi thề đấy,” nàng kêu lên, âm thầm hoảng hốt trước sự giận dữ đã biến khuôn mặt chàng lạnh như thép và đôi mắt chàng như hai mảnh bạc nóng chảy.

“Làm nhục cô?” chàng nhắc lại với sự khinh miệt cay độc. “Điều cuối cùng trên đời này cô làm thức tỉnh trong tôi mới là sự thèm muốn. Cô sẽ ở trong cái lều này bởi vì nó đã được canh gác rất nghiêm mật, và tôi không muốn lãng phí thêm thời gian của những người lính của tôi theo sát cô. Thêm vào đó, cô đang ở trung tâm của doanh trại, và nếu cô quyết định chạy trốn thì người của tôi sẽ xẻ cô ra từng mảnh. Rõ chưa?”

Nàng trừng trừng nhìn chàng nhưng vẫn giữ thái độ im lặng như đá, và sự chống đối kiêu ngạo của nàng đối với mệnh lệnh của chàng càng làm chàng điên tiết hơn. Hai bàn tay nắm chặt bên mình, chàng cố dằn cơn giận giữ và nói tiếp, “nếu cô làm thêm bất kì việc gì khiến tôi hoặc bất kì ai khác trong doanh trại này bực mình, tự tay tôi sẽ làm cho cuộc sống của cô thành địa ngục. Hiểu chưa?”

Nhìn vào khuôn mặt giận sôi gan, đầy sát khí của chàng, Jenny hoàn toàn tin là chàng có thể, và sẽ làm thế.

“Trả lời ngay!” chàng ra lệnh đầy đe doạ.

Nhận ra cơn giận của chàng đã bị đẩy xa khỏi lí trí, Jenny im lặng và gật đầu.

“Và-” chàng nói tiếp, dừng giữa chừng như thể chàng không tin tưởng bản thân để nói nhiều hơn. Quay lại, chàng vồ lấy một bình rượu trên bàn và định uống thì người cận vệ của chàng, Gawin, đi vào lều. Trong tay Gawin là những cái chăn mà cậu ta thu nhặt trước đó trong lều của mấy cô gái - những cái chăn này đã được phân phát cho đám lính trước khi cậu ta nhận ra chúng đã bị cắt xé, chứ không phải là vá víu. Khuôn mặt của chàng trai vừa giận vừa nghi ngờ.

“Chuyện quái gì xảy ra với cậu?” Royce quát, bình rượu đã đi được nửa đường đến miệng chàng.

Gawin hướng gương mặt trẻ trung, phẫn nộ của mình về hướng chủ nhân. “Những cái chăn, thưa đức ông,” cậu nói, đưa ánh mắt trách cứ về phía Jenny, “cô ta đã cắt nát chúng, thay vì vá chúng. Quân lính đã đủ lạnh với những cái chăn này rồi, bây giờ thì...”

Trái tim Jenny bắt đầu đập hoảng loạn khi bá tước từ từ, rất cẩn trọng, hạ cái bình xuống bàn. Chàng nói và giọng chàng gần như là một tiếng thì thào khan khan, nghiến răng vì cuồng nộ. “Lại đây.”

Jenny lắc lắc đầu, bước lùi một bước.

“Cô đang làm mọi chuyện tồi tệ hơn cho cô đấy,” chàng cảnh cáo khi nàng lùi một bước nữa. “Tôi bảo, lại đây.”

Đáng lẽ Jenny phải nhảy qua tảng đá lúc nãy. Cửa lều đang mở, nhưng không có đường nào để thoát; những người lính đang tụ tập ở đó kể từ khi Royce mang nàng vào trong lều, chắc chắn là chờ nghe tiếng nàng kêu gào, khóc thét để mua vui.

Royce nói với người cận vệ, nhưng ánh mắt sắc như dao của chàng vẫn hướng về Jenny. “Gawin, mang kim và chỉ lại đây.”

“Vâng, thưa đức ông,” Gawin chấp hành và hấp tấp đi vào trong góc, mang cả hai thứ lại. Cậu đặt lên bàn cạnh Royce, rồi đứng yên và ngạc nhiên nhìn Royce đơn giản nhặt những mảnh vụn từng là những chiếc chăn lên và đưa chúng cho mụ phù thuỷ tóc đỏ đã phá huỷ chúng.

“Cô sẽ mạng lại từng cái chăn một,” chàng bảo Jenny bằng một giọng nhỏ nhẹ không bình thường.

Sự căng thẳng rời khỏi cơ thể nàng và nàng nhìn chăm chú vào người bắt giữ mình với cảm xúc hỗn độn giữa bối rối và vui mừng. Sau khi khiến chàng mất cả ngày cả đêm truy đuổi, sau khi giết chết con ngựa đẹp đẽ của chàng và phá quần áo chàng, hình phạt duy nhất mà nàng nhận được từ chàng chỉ là vá lại đống chăn nàng đã phá. Đó mà là làm cuộc sống của nàng như địa ngục ư?

“Cô sẽ không có chăn để ngủ cho tới khi mọi cái chăn đều đã được sửa, hiểu không?” chàng nói thêm, giọng chàng êm mượt và cứng như thép. “Cho đến khi người của tôi được ấm, cô sẽ chịu lạnh.”

“Tôi - tôi hiểu,” Jenny run run nói. Hành động của chàng rất tự chủ - rất mẫu mực - đến nỗi nàng không nghĩ chàng sẽ làm gì nhiều hơn với nàng. Thực ra, khi nàng bước tới trước và đưa một bàn tay run rẩy về phía những mảnh vải tả tơi mà chàng đang cầm, một ý nghĩ lướt qua óc nàng là có lẽ những lời đồn đại đã thổi phồng sự thô lỗ của chàng - ý nghĩ đó tiêu tan ngay giây phút sau đó: “Ối!” nàng kêu lên khi bàn tay to lớn của chàng vung lên như con rắn tấn công và kẹp chặt quanh eo nàng, giật mạnh nàng ra phía trước với một lực mạnh đến nỗi tống hết không khí ra khỏi phổi nàng và giật đầu nàng ra sau. “Con quỷ nhỏ hư hỏng này,” chàng nói. “Ai đó cần phải đánh bật sự kiêu ngạo ra khỏi người cô khi cô còn là đứa bé. Tuy nhiên, vì là không có ai, nên tôi sẽ làm-”

Chàng nâng tay lên và Jenny giơ một tay lên che đầu, tưởng chàng định đáng vào mặt nàng, nhưng bàn tay to lớn mà nàng nghĩ để đánh nàng lại kéo tay nàng xuống. “Tôi có thể bẻ gẫy cổ cô mất nếu tôi đánh vào chỗ đó. Thực ra tôi nhắm vào cái khác-”

Trước khi Jenny có thể phản ứng lại, chàng ngồi xuống và bằng một cử động nhanh nhẹn kéo nàng nằm trên đùi chàng. “Không!” nàng kêu lên, oằn mình giận dữ và sợ hãi, hoàn toàn ý thức được những người đàn ông đang tụ bên ngoài lều, cố gắng nghe ngóng. “Ông dám!” nàng kêu lên, khi cố hết sức lao mình xuống sàn đất. Chàng dùng chân kẹp chặt hai chân nàng, giam nàng giữa hai chân, và giơ tay lên.

“Cái này,” chàng nói, khi tay chàng phát một cái xuống mông nàng, “là cho con ngựa của tôi.” Jenny đếm trong những cơn đau, cắn môi đến bật máu trong nỗ lực kìm nén tiếng khóc khi bàn tay chàng giơ lên rồi đập xuống không thương xót, lần nữa, lần nữa và lần nữa. “Cái này là cho sự phá hoại của cô... cuộc chạy trốn ngu ngốc... những cái chăn cô làm hỏng...”

Định đánh nàng cho đến khi nàng phải khóc lóc và xin chàng dừng lại, Royce tiếp tục cho đến khi thấy đau tay, nhưng ngay cả khi nàng co rúm mình lại tránh bàn tay chàng, nàng chưa bao giờ bật ra một tiếng kêu. Thực tế, nếu toàn bộ cơ thể nàng không giật cục mỗi lần chàng hạ cánh tay xuống mông nàng, thì chàng cũng không biết nàng có cảm thấy gì hay không.

Royce lại giơ tay lên và rồi ngập ngừng. Hai bên mông nàng cứng lại, chờ đợi cú đánh tiếp theo của chàng, cơ thể nàng căng lên, nhưng nàng vẫn không hề kêu. Ghê tởm chính mình và bị tước mất niềm vui của việc làm nàng khóc và xin tha, chàng đưa nàng ra khỏi đùi mình, đứng dậy, nhìn xuống nàng và chàng thở gấp.

Ngay cả bây giờ, sự bướng bỉnh của nàng, niềm kiêu hãnh không gì gạt bỏ được đã khiến cho nàng không quỵ luỵ dưới chân chàng. Chống tay xuống đất, nàng từ từ đứng lên, loạng choạng, cho đến khi nàng đứng trước mặt chàng, cánh tay giữ chặt hai bên người. Đầu nàng hướng về phía trước, tránh mặt khỏi tầm nhìn của chàng, nhưng khi chàng nhìn, nàng run rẩy, cố giữ đôi vai khỏi run. Trông nàng thật nhỏ bé và tội nghiệp đến nỗi chàng cảm thấy nhức nhối vì hối hận. “Jennifer-” chàng gọi.

Đầu nàng ngẩng cao, và Royce sững người kinh ngạc và ngưỡng mộ không thể chối cãi vì hình ảnh tuyệt vời mà chàng nhìn thấy. Đứng đó như một người du mục giận dữ hoang dã, tóc nàng phất phơ xung quanh nàng như ngọn lửa màu vàng rực và đôi mắt to, xanh sống động của nàng long lanh nước mắt căm phẫn, nàng chầm chậm giơ tay lên... trong tay nàng là một con dao nhỏ mà rõ ràng nàng đã kéo ra khỏi ủng của chàng khi chàng đang đánh nàng.

Và trong giây phút ấy, khi nàng giơ cao con dao hướng vào chàng, chuẩn bị tấn công, Royce Westmoreland nghĩ nàng là sinh vật tuyệt vời nhất mà chàng từng nhìn thấy; một nữ thần hoang dã, xinh đẹp và giận dữ đòi báo thù, ngực nàng phập phồng trong cơn giận khi nàng can đảm đối mặt với kẻ thù áp đảo nàng. Chàng đã đánh nàng và làm nhục nàng, Royce nhận ra, nhưng chàng không thể đập vỡ tinh thần bất khuất của nàng. Đột nhiên Royce không còn chắc chắn muốn đập vỡ tinh thần nàng nữa. Nhẹ nhàng và không lên giọng, chàng giơ tay ra. “Đưa con dao cho ta, Jennifer.”

Nàng giơ cao tay hơn - nhắm đích, Royce nhận thấy, nàng nhắm thẳng tới trái tim chàng.

“Ta sẽ không làm nàng đau,” chàng nói tiếp, bình tĩnh khi nhìn Gawin di chuyển lén lút phía sau nàng, khuôn mặt cậu ta đầy sát khí, chuẩn bị nhào vào bảo vệ mạng sống của chủ mình.

“Và cả,” Royce nói thêm nhấn mạnh nhằm truyền lệnh đến Gawin, “người cận vệ quá tức khí của ta cũng sẽ không hại nàng, anh ta đang đứng phía sau nàng, sẵn sàng cắt cổ họng nàng nếu nàng cố thử.”

Trong cơn giận, Jenny quên mất người cận vệ vẫn còn trong lều - và cậu ta đã chứng kiến sự sỉ nhục của nàng! Nhận thức được điều đó khiến nàng bùng nổ như ngọn núi lửa.

“Đưa ta con dao,” Royce nói, kéo dài tay về phía nàng, hoàn toàn tự tin rằng nàng sẽ phải đưa nó cho chàng. Và nàng đã làm thật. Con dao lao đi trong không khí với tốc độ ánh sáng, nhắm thẳng vào tim chàng. Phản xạ nhanh nhẹn giúp chàng dùng tay gạt lưỡi dao, quay ngược con dao khỏi bàn tay nắm chặt của nàng, và cũng với bàn tay ấy, chàng kéo nàng về phía chàng, vòng cánh tay quanh người nàng, cầm tù nàng trong vòng tay chàng, một dòng máu tươi rỉ ra từ vết cắt mà nàng đã để lại trên má chàng gần nơi tai.

“Đồ phủ thuỷ khát máu!” chàng nói giận dữ cực độ, mọi sự ngưỡng mộ dành cho nàng phút trước ngay lập tức biến mất khi chàng cảm thấy máu chảy xuống mặt. “Cô mà là đàn ông, thì tôi đã giết cô rồi!”

Gawin nhìn vào vết thương trên mặt chủ nhân, trông còn giận dữ hơn cả Royce, và khi cậu nhìn vào Jenny, có vẻ chết chóc hiện lên trong mắt cậu.

“Tôi sẽ gọi lính gác,” cậu nói khi ném cho nàng cái nhìn căm ghét cuối cùng.

“Đừng có ngốc thế!” Royce quát. “Cậu muốn toàn doanh trại biết việc này và sau đó là cả đất nước biết rằng ta bị một bà xơ đả thương à? Chính là nỗi sợ hãi ta, huyền thoại về ta, đánh bại những kẻ thù trước cả khi chúng giơ vũ khí chống lại ta!”

“Tôi xin lỗi, thưa đức ông,” Gawin nói. “Nhưng làm sao Ngài bắt cô ta câm miệng lại một khi cô ta được thả?”

“Tôi được thả?” Jenny nói, tỉnh thức khỏi cơn mê sảng gây ra bởi nỗi sợ khi nàng nhìn thấy máu do nàng gây ra. “Ông định thả chúng tôi sao?”

“Sau này, nếu như tôi không giết cô trước,” Sói quát, đẩy nàng ra xa khỏi chàng với sức mạnh khiến nàng ngã khuỵu xuống tấm thảm lông ở góc lều. Chàng với lấy bình rượu, để mắt đến nàng, rồi uống một ngụm rượu lớn, rồi chàng liếc nhìn vào cây kim lớn trên bàn bên cạnh cuộn chỉ. “Tìm một cái kim nhỏ hơn đi,” chàng ra lệnh cho người cận vệ.

Jenny ngồi nguyên tại chỗ, lúng túng trước hành động và lời nói của chàng. Giờ đây khi lí trí quay lại với nàng, nàng khó có thể tin được là chàng sẽ không giết chết nàng vì tội cố giết chàng. Lời nói của chàng vang vọng trong tâm trí nàng, “Chính nỗi sợ ta, những huyền thoại về ta, đã đánh bại kẻ thù của ta trước cả khi chúng giương vũ khí lên chống lại ta.” Ở đâu đó trong nơi sâu thẳm tâm trí rối bời của nàng, nàng đã đi đến một kết luận rằng Sói không tệ hại như những lời đồn thổi về chàng - bởi vì nếu chàng chỉ tệ bằng nửa những lời người ta nói, thì nàng đã bị tra tấn và làm nhục. Thay vì vậy, rõ ràng là chàng có ý định thả Brenna và nàng đi.

Vào lúc mà Gawin quay lại với cây kim nhỏ hơn, Jenny gần như đã cảm thấy hàm ơn người đàn ông mà nàng cố giết nhiều phút trước. Nàng không thể và sẽ không tha thứ cho chàng tội xâm phạm thân thể nàng, nhưng nàng đánh giá mọi thứ đang công bằng giữa hai người, bây giờ nàng đã làm tổn thương cả thể xác và lòng tự tôn của chàng như chàng đã làm với nàng. Khi nàng ngồi nhìn chàng uống rượu, nàng quyết định cách ứng xử khôn ngoan nhất và tốt nhất, là từ nay trở đi cố gắng hết sức không chọc giận chàng khiến chàng đổi ý về việc thả họ lại tu viện.

“Tôi cần phải cạo râu cho ngài, thưa đức ông,” Gawin nói, “nếu không tôi chẳng nhìn thấy vết thương để khâu.”

“Vậy thì cạo đi,” Royce càu nhàu, “cậu chẳng làm ăn gì được với cái kim đó ngay cả khi nhìn thấy mình đang làm gì đâu. Khắp người ta đầy thẹo để minh chứng chuyện đó.”

“Thật tiếc vì cô ta đã cắt mặt ngài,” Gawin đồng tình, và Jenny cảm thấy như lúc này nàng không tồn tại nữa. “Ngài đã có đủ thẹo ở đó rồi,” cậu ta thêm vào khi mang ra một con dao sắc và một cốc nước để cạo râu.

Thân hình của chàng trai chắn giữa Sói và tầm nhìn của Jenny khi cậu ta làm nhiệm vụ, và mỗi phút trôi qua, Jenny lại thấy mình dướn người sang một bên, lúc bên này lúc bên kia, quá tò mò muốn nhìn thấy bộ mặt hung tàn được ẩn dấu dưới bộ râu đen, dày. Hay là bộ râu che dấu một cái cằm yếu đuối? nàng tự hỏi, nghiêng hẳn sang trái, cố gắng nhìn. Chắc chắn là một cái cằm yếu đuối rồi, nàng quyết định, nghiêng sang phải nhiều đến nỗi suýt mất thăng bằng khi nàng cố nhìn vòng qua người cận vệ.

Royce không hề quên sự hiện diện của nàng, cũng như tin nàng, khi mà nàng đã tỏ ra táo tợn đến nỗi dám thử giết chàng. Quan sát nàng từ góc mắt, chàng thấy nàng nghiêng từ bên này sang bên kia, và chàng nhạo báng nói với cận vệ, “Đứng sang một bên đi, Gawin, để cô ta thấy mặt ta trước khi cô ta đổ nhào như một cái chai đang lăn, cố gắng nhìn qua cậu.”

Jenny đã nghiêng quá nhiều sang phải để nhìn, không thể thu mình về kịp lúc để giả vờ như nàng không làm đúng như thế. Má nàng ửng hồng và nàng đưa mắt ra khỏi khuôn mặt của Royce Westmoreland, nhưng trước đó nàng đã có được ấn tượng là Sói trẻ hơn đáng kể so với nàng nghĩ. Hơn nữa, chàng không hề có cái cằm yếu đuối nào cả. Đó là một cái cằm khoẻ mạnh, vuông vắn với một rãnh nhỏ tò mò ở giữa. Những cái khác, nàng không thể nói được.

“Tới đây, tới đây, không cần xấu hổ,” Royce thúc giục một cách châm biếm, nhưng rượu mạnh mà chàng đã uống làm tan cơn giận của chàng. Hơn nữa, chàng thấy việc nàng nhanh chóng, đáng kinh ngạc thay đổi từ một tên thích khách gan lì thành một cô gái trẻ tò mò vừa làm chàng lúng túng lại vừa buồn cười. “Đến đây mà nhìn rõ vào gương mặt cô vừa cố rạch một đường,” chàng giục, nhìn gương mặt ra vẻ nghiêm trang của nàng.

“Tôi cần khâu vết thương này, đức ông,” Gawin nói, vẻ nghiêm nghị. “Nó sâu và sưng tấy lên và bản thân nó đã xấu xí lắm rồi.”

“Cố gắng đừng làm ta gớm guốc trước tiểu thư Jennifer đây,” chàng mỉa mai nói.

“Tôi là cận vệ của ngài, thưa đức ông, chứ không phải là thợ may,” Gawin đáp lại, kim chỉ giữ cân bằng trên đường cắt sâu bắt đầu từ thái dương của chủ nhân và kéo dài đến đường viền cằm.

Từ “thợ may” đột nhiên nhắc Royce nhớ đến đường may khít, gần như vô hình mà Jenny đã làm trên một chiếc quần len, và chàng vẫy Gawin lùi ra, hướng cái nhìn ước đoán về phía tù nhân của mình. “Lại đây,” chàng bảo Jenny bằng giọng bình tĩnh nhưng vẫn đầy uy quyền.

Không còn dám chọc giận chàng, khiến chàng thay đổi quyết định về chuyện thả họ, Jenny đứng lên và tuân lệnh chàng một cách cảnh giác, vui mừng vì được thoát khỏi cơn đau nhói phía sau.

“Đến gần hơn đi,” chàng mời mọc khi nàng dừng giữa chừng ngoài tầm với của chàng. “Có vẻ hợp lí khi cô phải vá lại hết những thứ cô đã làm hỏng nhỉ. Hãy khâu vết thương cho tôi.” Trong ánh nến, Jenny nhìn thấy vết rạch mà nàng để lại trên mặt chàng và nhìn thấy cả thịt tươi đỏ lòm, thêm vào ý nghĩ nàng phải chọc vào đó bằng kim, nàng cảm thấy muốn buồn nôn. Nàng cố nuốt vào câu phản đối dâng lên trong cổ họng và thì thầm qua đôi môi khô ran, “Tôi - tôi không thể.”

“Cô có thể và cô sẽ làm,” Royce nói không khoan nhượng. Một giây trước, chàng đã nghi ngờ tính hợp lí khi để cho nàng lại gần chàng với một cây kim, nhưng khi chứng kiến nỗi hoảng loạn của nàng được nhìn thấy những gì mình gây ra, chàng cảm thấy an toàn hơn. Thực ra, chàng nghĩ, ép cô ta nhìn vào đó - và chạm vào nó - đúng là một sự trả đũa!

Với sự phản đối rõ ràng, Gawin đưa cây kim và chỉ cho nàng, và Jenny cầm trong bàn tay run lẩy bẩy, giơ lên trước mặt Royce, nhưng ngay khi nàng chuẩn bị chạm vào chàng, chàng nắm tay nàng và cảnh cáo bằng giọng lạnh lùng, “Tôi hi vọng cô không ngốc đến nỗi có ý nghĩ thử gây ra bất kì nỗi đau đớn nào không cần thiết?”

“Không, tôi không định. Tôi sẽ không làm thế,” Jenny nói yếu ớt.

Hài lòng, Royce đưa bình rượu cho nàng, “Đây, uống một ít cái này trước đã. Cái này sẽ làm cô bớt sợ.” Nếu lúc đó chàng có đưa nàng thuốc độc, và nói rằng nó làm nàng bớt sợ, thì Jenny cũng vẫn uống, vì nàng quá quẫn trí trước việc phải làm. Nàng nâng bình rượu lên và uống liền ba ngụm lớn, bị nghẹn, và lại nâng lên để uống thêm nữa. Nàng sẽ còn uống nhiều nữa, nếu bá tước không giật bình rượu khỏi tay nàng. “Nhiều quá sẽ làm mờ mắt cô và khiến cô lóng ngóng,” chàng nói khô khan. “Tôi không muốn cô khâu cái tai của tôi đâu. Bây giờ, bắt đầu đi.” Quay đầu, chàng bình tĩnh đưa bên mặt bị rách lại cho nàng trong khi Gawin đứng bên cạnh Jenny, nhìn nàng làm để đảm bảo nàng không làm gì có hại.

Trước đó chưa bao giờ trong đời Jenny đâm vào da thịt con người bằng kim, và khi nàng đâm kim qua làn da sưng phồng của bá tước, nàng không thể hoàn toàn đè nén tiếng hổn hển phản kháng của nàng. Quan sát nàng từ góc mắt mình, Royce cố không rụt lại đau đớn vì sợ nàng sẽ nhìn thấy và ngất xỉu ngay. “Đối với một sát thủ, thì cô đúng là có cái dạ dày quá yếu,” chàng nhận xét, cố làm sao nhãng cơn đau của mình, và sao nhãng trí óc nàng khỏi công việc máu me của nàng.

Cắn chặt môi, Jenny đâm cây kim vào thịt chàng lần nữa. Màu sắc mờ nhạt trên mặt nàng, và Royce cố hướng nàng vào một cuộc nói chuyện. “Điều gì khiến cô cho rằng mình được kêu gọi để làm nữ tu?”

“Tôi - tôi không được kêu gọi,” nàng thở dài.

“Thế cô làm gì ở tu viện Belkirk?”

“Cha tôi gửi tôi tới đó.” Nàng nói, nuốt xuống sự ghê tởm việc đang làm.

“Bởi vì ông ta nghĩ cô sinh ra để làm nữ tu?” Royce ngạc nhiên hỏi, vẫn nhìn nàng từ góc mắt của chàng. “Ông ta ắt hẳn phải nhìn thấy một bản chất khác mà cô thể hiện cho tôi thấy.”

Câu nói suýt nữa làm nàng cười, chàng nhận thấy, nhìn nàng cắn chặt môi và màu sắc trở lại trên đôi má nàng. “Thực ra,” nàng nhẹ nhàng thú nhận, giọng nói nhẹ nhàng của nàng ngân nga tuyệt vời khi nàng không giận dữ hoặc là cảnh giác, “tôi nghĩ cha gửi tôi tới đó bởi vì ông đã nhìn thấy chính cái bản chất mà ông thấy.”

“Thật sao?” Royce tiếp tục cuộc đối thoại. “Điều gì khiến cho cô cố giết ông ta?”

Giọng chàng có vẻ bất bình thật sự, làm cho Jenny không thể nén cười. Hơn nữa, nàng không hề ăn gì từ ngày hôm qua, khiến cho tác dụng của rượu lại càng mạnh trong huyết quản nàng, làm nàng thấy thư giãn và ấm áp từ đầu đến chân.

“Sao?” Royce nhấn mạnh, quan sát má lúm nhỏ xinh hiện lên ở góc miệng nàng.

“Tôi không cố giết cha mình,” nàng nói chắc chắn, khâu thêm một mũi.

“Thế cô đã làm gì, để ông ta nhét cô vào cái tu viện ấy?”

“Trên hết, là vì tôi đã từ chối kết hôn với một người - theo cách nào đấy.”

“Thật sao?” Royce nói, thực sự ngạc nhiên khi chàng nhớ lại những lời đồn về con gái cả của Merrick lần cuối chàng ở lại cung điện của Henry. Người ta đồn rằng con gái cả của Merrick là một cô gái xấu xí, lên mặt đạo đức, lạnh lùng và là một bà gái già. Chàng lục lọi trí nhớ, cố gắng nhớ xem ai đã mô tả nàng cho chàng theo nghĩa ấy. Edward Balder, giờ thì chàng đã nhớ - Bá tước vùng Locklordon, một sứ thần từ triều đình của vua James, đã nói với chàng về nàng. Nhưng sau đó, tất cả những người mà chàng gặp trong dịp hiếm hoi nghe về nàng đó đều nói vậy về nàng. Xấu xí, ra vẻ đạo đức, gái già, họ đã nói vậy, và còn nhiều nữa, nhưng chàng không thể nhớ được ngay lúc này. “Cô bao nhiêu tuổi?” chàng bỗng hỏi.

Câu hỏi làm nàng lúng túng và ngượng ngùng. “Mười bảy,” nàng thừa nhận, hơi miễn cưỡng, Royce nghĩ, “và hai tuần.”

“Già thế cơ á?” chàng nói, miệng chàng co giật vừa buồn cười vừa động lòng. Mười bảy thì khó mà nói là già, mặc dù hầu hết các cô gái lấy chồng ở tuổi từ mười bốn đến mười sáu. Chàng nghĩ nàng không hợp với khái niệm gái già. “Thế cô là một bà cô tự nguyện hả?”

Sự xấu hổ và phản đối ánh lên trong đôi mắt xanh biếc của nàng, và chàng cố nhớ lại những điều khác mà những người ở triều đình nói về nàng. Chàng không nhớ ra điều gì - trừ việc họ nói em gái nàng, Brenna, hoàn toàn che khuất nàng. Theo lời đồn đại, Brenna có gương mặt xinh đẹp lấn át cả mặt trời và các vì sao. Royce vẩn vơ tự hỏi làm thế nào mà bất kì người đàn ông nào lại yêu thích cái cô tóc vàng nhu mì, nhợt nhạt đó hơn người phụ nữ trẻ quyến rũ bốc lửa này, và rồi chàng nhớ lại rằng chính chàng nói chung cũng đã từng thích những sự an ủi của một cô nàng tóc vàng thiên thần - cụ thể là một cô thôi. “Thế cô là bà cô tự nguyện hả?” chàng nhắc lại, khôn khéo chờ dến khi nàng khâu một mũi nữa rồi mới dùng từ ngữ làm nàng nao núng.

Jenny khâu thêm một mũi nữa, rồi một mũi nữa, và một mũi nữa, cố tránh nhận thức đột ngột lạ lùng về chàng như một người đàn ông đẹp trai, nam tính. Nhưng nàng thú nhận một cách khách quan, chàng thật đẹp trai, ngoài sức tưởng tượng. Khi đã mày râu nhẵn nhụi, chàng hiện ra với một vẻ đẹp nam tính, khoẻ mạnh khiến nàng cực kì ngạc nhiên. Quai hàm chàng vuông vắn, cằm chẻ, gò má cao và rộng. Nhưng điều hoàn toàn kinh ngạc là phát hiện sau cùng của nàng: Bá tước Claymore, cái tên làm khiếp hãi kẻ thù của chàng - có cặp lông mi dày nhất mà nàng từng thấy trong đời! Nụ cười nhảy múa trong mắt nàng khi nàng tưởng tượng ra cảnh mọi người ở nhà sẽ xôn xao đến thế nào khi nàng chia sẻ mẩu thông tin ấy. “Cô có phải tự nguyện làm bà cô không?” Royce nôn nóng nhắc lại lần thứ ba.

“Tôi nghĩ chắc là thế, vì cha tôi cảnh cáo tôi là ông sẽ gửi tôi tới tu viện nếu tôi làm hỏng lời cầu hôn duy nhất thích hợp với mình mà tôi từng nhận được.”

“Ai đã cầu hôn cô?” Royce ngạc nhiên hỏi.

“Edward Balder, Bá tước Locklordon. Giữ nguyên nào!” nàng bạo gan ra lệnh khi chàng nhảy lên vì ngạc nhiên. “Tôi sẽ không chịu bị đổ tội làm việc kém cỏi khi ông cứ cử động dưới mũi kim thế đâu.”

Những lời lẽ đe doạ sắc bén thốt ra từ miệng một cô gái, hơn nữa lại là tù nhân của chàng suýt nữa khiến Royce cười lớn. “Cô định khâu bao nhiêu mũi nữa đây?” chàng hỏi hết cả kiên nhẫn. “Nó chỉ là một vết rách nhỏ thôi mà.”

Cảm thấy tức vì chàng rõ ràng chẳng coi cuộc tấn công bạo gan của nàng ra gì ngoài một sự bất tiện tí chút, Jenny lùi lại và nhìn vào chàng. “Đó là một vết rách lớn, kinh khủng chứ không kém hơn đâu!”

Chàng mở miệng định cãi lại nhưng cái nhìn của chàng lại hạ xuống phía ngực nàng, gồ lên lồ lộ dưới lớp vải áo nàng đang mặc. Kì lạ là đến lúc ấy chàng không hề để ý ngực nàng lớn thế nào, hay là eo nàng thon thế nào, và mông nàng tròn lẳn thế nào. Ngay sau đó, Royce tự nhắc nhở mình, vỡ lẽ ra, vì nàng toàn mặc bộ váy không hình dạng của bà xơ cho đến vài giờ trước, và cho đến vài phút trước, chàng còn quá giận không để ý nàng mặc gì cả. Bây giờ khi chàng đã để ý, chàng ước gì mình không biết. Nhìn thấy mọi thứ, chàng nhớ lại mông nàng tròn thế nào dưới tay chàng. Ham muốn len lỏi trong chàng, và chàng đổi vị trí một cách không thoải mái trên ghế dựa.

“Làm cho xong đi,” chàng cộc cằn nói.

Jenny để ý sự thô lỗ đột ngột của chàng, nhưng nàng đổ lỗi cho tâm trạng không vui của chàng - cũng chính tâm trạng này đã khiến chàng trong một lúc thì giống như quỷ, còn lúc khác lại giống một ông anh. Về phần mình, nàng thấy cơ thể nàng cũng thất thường gần giống tâm trạng của chàng. Vài phút trước nàng bị lạnh, bất chấp ngọn lửa cháy trong lều. Giờ thì nàng thấy mặc áo quá nóng! Tuy nhiên, nàng thà cố kéo lại mối quan hệ gần như thân thiện giữa họ vài phút trước, bởi vì nàng tha thiết mong muốn tình bạn đó, đơn giản vì nó làm nàng bớt sợ chàng. Nàng nói một cách có chủ ý, “Dường như ông ngạc nhiên khi tôi nhắc tới Bá tước Lochlordon.”

“Đúng thế,” Royce nói, giữ khuôn mặt vô tư.

“Tại sao vậy?”

Chàng không muốn kể với nàng rằng Edward Balder phải chịu trách nhiệm với tất cả những lời đồn đại không hay về nàng ở khắp London. Nếu biết rằng Balder là một kẻ khoe mẽ rỗng tuếch, thì không có gì ngạc nhiên khi hắn phản ứng với việc bị từ hôn bằng cách vấy bẩn tên tuổi người phụ nữ đã từ chối hắn. “Bởi vì hắn ta là một ông già,” cuối cùng Royce trả lời thoái thác.

“Ông ta còn xấu xí nữa.”

“Ừ, cả xấu xí.” Cố thử tưởng tượng, Royce vẫn không hiểu làm sao mà một ông bố yêu con lại cố gả con gái cho lão già dâm đãng đó. Về mặt này, Royce không thể tin là ông bố cũng định nhốt con gái trong tu viện suốt đời thật. Chắc chắn Bá tước Merrick chỉ gửi nàng đến tu viện đó vài tuần để dạy nàng biết tuân lệnh mà thôi. “Cô đã ở tu viện Belkirk bao lâu?”

“Hai năm.”

Miệng chàng há hốc, rồi chằng tự giật mình và ngậm lại ngay. Mặt chàng rất đau và tâm trạng chàng đột ngột xấu đi. “Rõ ràng là, cha cô cũng thấy cô không dạy dỗ được, cứng đầu, cứng cổ và không biết điều như tôi,” chàng nói mất bình tĩnh, muốn được uống một ngụm rượu nữa.

“Nếu tôi là con gái ông, ông sẽ thấy thế nào?” Jenny hỏi giọng căm phẫn.

“Bị nguyền rủa,” chàng cộc cằn nói, lờ đi cái nhìn bị tổn thương trên mặt nàng. “Trong vòng hai ngày qua, cô đã chống đối tôi nhiều hơn cả hai lâu đài tôi chiếm được bằng vũ lực gần đây.”

“Ý tôi là,” Jenny nói, đôi mắt nàng chứa đầy giận dỗi, chống hai tay lên hông, “Nếu tôi là con gái ông, và kẻ thù truyền kiếp của ông bắt cóc tôi, ông sẽ muốn tôi làm gì?”

Nhất thời chết lặng, Royce nhìn nàng khi chàng nghĩ kĩ điều nàng vừa nói. Nàng không điệu đàng cũng không cầu xin lòng thương hại. Thay vì vậy, nàng đã cố hết mức có thể để tuần tự lừa chàng, trốn thoát khỏi chàng, và giết chàng. Nàng không hề nhỏ lấy một giọt nước mắt, ngay cả khi chàng đánh nàng một trận nhớ đời. Sau đó, khi chàng nghĩ là nàng sắp khóc, thì nàng lại lên kế hoạch đâm chết chàng. Ý nghĩ thoáng qua đầu chàng là nàng chắc hẳn không biết khóc, nhưng trong một giây chàng mê mải mường tượng chàng sẽ cảm thấy thế nào nếu nàng là con gái chàng - một nạn nhân vô tội bị bắt cóc khỏi một tu viện an toàn.

“Thu móng vuốt lại đi, Jennifer,” chàng nói cộc lốc. “Tôi hiểu cô muốn nói gì rồi.”

Nàng nhận chiến thắng với một cái gật đầu lịch sự - thực ra là duyên dáng hơn nhiều so với những gì Royce chịu thừa nhận.

Đó là lần đầu tiên Royce nhìn thấy nàng thật sự mỉm cười, và tác động của nụ cười lên mặt nàng còn hơn cả sửng sốt. Nụ cười đến chậm rãi, rạng lên trong mắt nàng cho tới khi chúng toả sáng, rồi chạm đến khuôn miệng phóng khoáng của nàng, làm mềm chúng ở hai bên góc cho đến khi chúng mở ra, hé lộ một chút hàm răng trắng phau, và một đôi má lúm nhỏ xíu ở nơi góc miệng nàng.

Đãng lẽ Royce đã cười với nàng, nếu lúc đó chàng không bắt gặp cái nhìn khinh thị trên mặt Gawin, và chàng nhận ra rằng mình đang đối đãi với tù nhân một cách hào hiệp ngớ ngẩn - quan trọng hơn là, đối với con gái của kẻ thù. Hơn tất cả, sự phá phách của người đàn bà này làm cho rất nhiều lính của chàng phải run rẩy vì rét dưới trời lạnh đêm nay, không có cả chăn cho họ ủ ấm. Chàng gật đầu cộc lốc về phía tấm thảm. “Đi ngủ đi. Mai, cô bắt đầu sửa chữa những thiệt hại cô gây ra cho mấy cái chăn.”

Sự thô lỗ của chàng làm biến mất nụ cười trên mặt nàng, nàng bước lùi lại.

“Tôi nói là làm đấy,” chàng thêm vào, giận dữ với chính mình hơn là với nàng.

“Cho đến khi cô sửa xong mấy cái chăn, cô sẽ ngủ không có chăn.”

Cằm nàng hếch lên kiêu hãnh giống như chàng thường thấy, và quay về phía những tấm thảm dùng làm giường ngủ của chàng. Royce nhận thấy nàng di chuyển duyên dáng như một nữ bá tước, chứ không phải là một bà xơ.

Jenny nằm trên tấm thảm lông thú trong khi chàng thổi tắt nến; một lát sau, bá tước cũng nằm dài xuống bên cạnh nàng, kéo tấm lông thú quanh mình để giữ ấm. Sự thoải mái do rượu đột ngột thoát khỏi nàng, và tâm trí suy kiệt của nàng ôn lại mỗi một giờ lo lắng sợ hãi trong suốt ngày dài đằng đẵng, từ lúc bình minh Brenna và nàng lên kế hoạch trốn, cho đến vài giờ trước khi người đàn ông nằm bên cạnh nàng bây giờ bắt được nàng.

Nhìn chằm chằm vào bóng tối, nàng nhớ lại hình ảnh đáng sợ hơn tất cả - hình ảnh mà nàng cố quên suốt buổi tối nay. Trước mắt nàng là Thor đẹp lỗng lẫy, nhảy qua cây rừng không hề nhọc công, chạy lên đỉnh đồi, vượt qua hết chướng ngại vật này đến chướng ngại vật kia, và rồi nàng nhìn thấy con ngựa nằm chết trên tảng đá, bộ lông óng ánh, bóng mượt dưới ánh trăng.

Nước mắt đọng quanh mắt nàng; nàng phát ra một tiếng thổn thức và rồi lại một tiếng nữa, cố giữ chúng lại, nhưng nỗi đau đớn nàng dành cho con vật dũng cảm không thể xoá nhoà được.

Sợ phải ngủ trước nàng nên Royce vẫn nghe thấy những âm thanh rời rạc trong tiếng thở của nàng, và cả một tiếng thút thít rất nhẹ, rất đáng nghi. Có khả năng nàng cố nặn ra nước mắt, hi vọng chàng sẽ thương tình mà cho nàng tấm chăn lông, chàng quay sang phía nàng và nhẹ nhàng quay mặt nàng lại phía mình. Mắt nàng long lanh vì nước mắt. “Cô lạnh lắm à, cô đang cố nuốt nước mắt?” Hoàn toàn kinh ngạc, chàng cố nhìn khuôn mặt nàng trong ngọn lửa nhỏ xíu sắp tàn ở giữa lều.

“Không,” nàng nói giọng khàn khàn.

“Thế sao?” chàng hỏi, hoàn toàn không hiểu cái gì đã hạ gục được tính kiêu ngạo ương bướng của nàng khiến nàng phải khóc. “Hay tại tôi đánh cô đau quá?”

“Không,” nàng thì thầm đau đớn, mắt nàng khoá chặt trong mắt chàng. “Con ngựa của ông.”

Trong tất cả những thứ nàng có thể nói, thì đó là điều cuối cùng chàng mong đợi và cũng là điều chàng muốn nghe nhất. Bằng cách nào đó biết nàng thực sự hối hận về cái chết của con ngựa khiến cho nỗi đau bớt đi một phần.

“Nó là con vật đẹp đẽ nhất mà tôi từng thấy trong đời,” nàng khàn khàn nói thêm. “Nếu tôi biết việc ăn trộm nó sáng nay có thể dẫn nó đến cái chết, tôi thà ở lại đây đến khi tôi có thể - có thể tìm được cách khác.”

Nhìn lên đôi mắt trong bóng tối của bá tước, Jenny thấy chàng rúm lại khi chàng bỏ tay ra khỏi mặt nàng. “Đúng là kì tích khi cô ngã ngựa trước nếu không cả hai đều chết rồi,” chàng nói cộc lốc.

Quay sang phía của nàng, nàng dấu mặt trong tấm thảm lông thú. “Tôi đã không ngã,” nàng thì thầm, “nó đã hất tôi ra. Tôi đã cưỡi nó vượt chướng ngại vật suốt cả ngày. Tôi biết chúng tôi có thể dễ dàng vượt qua gốc cây ấy, nhưng khi nhảy lên, nó đồng thời chồm lên, không vì lí do gì hết, và tôi ngã ra đằng sau. Chính nó đã hất tôi ra trước khi nhảy.”

“Thor sinh được hai ngựa non, Jennifer,” Royce nói bằng giọng nhẹ nhàng thô ráp, “giống hệt như nó. Một con đang ở đây, con còn lại đang được huấn luyện ở Claymore. Với tôi nó không hoàn toàn mất đi.”

Tù nhân của chàng thở phào, và trong bóng tối, nàng nói đơn giản, “Cám ơn.”

Một cơn gió ào ào thổi qua thung lũng tối đen không ánh trăng, vây lấy đám lính đang ngủ trong cái ôm giá lạnh cho đến khi răng họ va vào nhau lập cập, mùa thu đã đến sớm và khắc nghiệt như thể mùa đông. Trong lều, Royce cuộn mình trong tấm lông thú ấm áp và cảm thấy một bàn tay lạnh giá khác lạ chạm vào cánh tay chàng.

Chàng mở mắt và nhìn thấy Jenny đang run cầm cập trên tấm thảm, cơ thể mỏng manh của nàng cuộn tròn như quả bóng, đầu gối nàng co lên tận ngực, khi nàng cố giữ lấy hơi ấm. Thực tế Royce không hề ngái ngủ đến mức không biết mình đang làm gì, chàng cũng không hề quên chính chàng đã cấm nàng ngủ với chăn ấm cho đến khi nàng sửa lại hết những tấm chăn hỏng cho lính của chàng. Và, thành thực mà nói, khi chàng nhìn ngắm cái thân hình run lẩy bẩy của nàng, thì chàng cũng nghĩ đến lính của mình đang bị lạnh hơn nàng gấp nhiều lần giữa cảnh màn trời chiếu đất, không lều trại. Do đó hoàn toàn không có lời bào chữa nào cho hành động tiếp theo của chàng: dựa người trên khuỷu tay, chàng với tay qua người Jennifer và cầm mép của tấm lông thú dày, rồi chàng kéo chúng cuộn quanh người nàng, để chúng tạo thành cái chăn ấm xung quanh nàng.

Chàng nằm lại và nhắm mắt không hề ăn năn. Rốt cuộc thì, những người lính của chàng đã học cách thích nghi với mọi khó khăn và điều kiện thời tiết. Còn Jennifer Merrick thì không.

Nàng chuyển động, rúc sâu hơn vào tấm lông thú, và như thế nào đó mà mông nàng dựa vào chỗ đầu gối đưa lên của Royce. Mặc dù bị ngăn cách bởi tấm lông thú dày, trí não chàng ngay lập tức hình dung ra mọi đường nét nữ tính quyến rũ ở ngay trong tầm tay với của chàng. Nhưng Royce kiên trì đẩy những suy nghĩ đó ra khỏi đầu. Nàng có một khả năng đặc biệt cùng lúc vừa là cô gái vô tư, non nớt lại vừa là nữ thần tóc vàng rực lửa - nàng là một đứa trẻ có thể dễ dàng bẻ gãy nỗi giận dữ của chàng như bẻ một cành cây khô, và một người đàn bà có thể làm dịu cả nỗi đau chỉ với lời “xin lỗi” thì thầm. Nhưng dù là đứa trẻ hay người đàn bà, chàng cũng không dám chạm vào nàng, vì bằng cách này hay cách khác, chàng cũng sẽ phải để nàng đi, nếu không chàng sẽ làm hỏng hết mọi kế hoạch đã được sắp xếp cẩn thận cho tương lai của chàng trong một vài tháng tới. Dù cha của Jennifer có đầu hàng hay không, điều đó cũng không thực sự quan trọng với Royce. Trong vòng một tuần, hoặc cùng lắm là hai, chàng sẽ trả nàng về với cha, nếu ông ta chấp nhận đầu hàng theo cách điều kiện của Henry, hoặc chàng sẽ mang nàng cho chính Henry nếu cha nàng từ chối đầu hàng. Giờ đây nàng là tài sản của Henry, chứ không phải của Royce, và chàng không muốn làm phức tạp vấn đề lên theo bất kì cách nào nếu chàng ngủ với nàng.

Bá tước Merrick đi lại trước ngọn lửa ở trung tâm sảnh lớn, khuôn mặt ngài nhăn lại phẫn nộ trước những kế hoạch mà hai đứa con trai và bốn người bạn, người đồng đội được tin cậy nhất đưa ra.

“Chúng ta không thể làm gì,” Garrick Carmichael chán nản nói, “cho đến khi Vua James gửi quân tăng cường như ngài đã yêu cầu khi báo cáo việc Sói bắt cóc các cô gái.”

“Sau đó chúng ta có thể tấn công tên con hoang đó và giết hắn,” Malcom, cậu con út gầm ghè. “Hắn đã đến rất gần với biên giới của chúng ta rồi - chúng ta không còn cần phải hành quân dài mệt mỏi để đến đánh nhau với hắn nữa.”

“Con không thấy có gì khác biệt chuyện hắn ở gần ta hay không và ta có bao nhiêu lính,” William, người con lớn nhất, lặng lẽ nói. “Thật ngu ngốc khi tấn công hắn trước khi giải cứu Brenna và Jenny.”

“Làm thế quái nào mà chúng ta cứu được họ trước?” Malcolm quát. “Giờ này có lẽ họ đã chết nghéo rồi,” cậu nói cục cằn. “Chẳng còn gì để làm ngoài việc tìm cách trả thù.”

Với thân hình nhỏ nhắn hơn nhiều và cái đầu lạnh hơn nhiều so với em trai và cha dượng của mình, William gạt đám tóc màu nâu đỏ khỏi trán và dướn người về phía trước trên ghế, nhìn thẳng vào cậu em. “Kể cả khi Vua James gửi quân cho chúng ta đủ để tấn công Sói, chúng ta cũng sẽ không giải thoát được hai chị em. Họ sẽ chết trong cuộc chiến - hoặc là bị giết ngay khi nó bắt đầu.”

“Hãy thôi phản đối mọi kế hoạch đi trừ khi con có cái gì khá hơn!” bá tước nạt.

“Con nghĩ là có,” William nhẹ nhàng trả lời và mọi cái đầu đều hướng về anh. “Chúng ta không thể đưa hai chị em họ thoát ra bằng vũ lực, nhưng lén lút thì được. Thay vì gửi quân đến thách đấu với hắn, hãy để con dẫn theo vài người đi cùng. Chúng con sẽ ăn mặc như những nhà buôn, hay là thầy dòng, hoặc ai đó, chúng con sẽ theo dõi đội quân của Sói cho đến khi lại gần mấy cô gái. Jenny,” anh trìu mến nói, “có thể cũng nghĩ như con. Nếu thế, em ấy chắc đang chờ chúng ta.”

“Con muốn chúng ta tấn công!” Malcolm kêu lên, ham muốn thử sức với Sói lần nữa đè bẹp mọi lí trí của cậu ta, đồng thời vì cậu chẳng lo lắng chút gì cho mấy người chị em gái của mình.

Cả hai chàng trai trẻ đều quay qua chờ ý kiến của người cha. “Malcolm,” ông nói trìu mến, “Có vẻ như con muốn làm theo cách của một người đàn ông - theo đuổi phục thù mà bất chấp hậu quả. Con sẽ có cơ hội tấn công khi Jamie gửi tăng viện cho chúng ta. Còn bây giờ-” ông nhìn về phía William với một sự tôn trọng mới mẻ - “kế hoạch của anh trai con là cái tốt nhất mà chúng ta có.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.