Vương Quốc Của Những Giấc Mơ

Chương 7



Khi mặt trời lên, các lều trại được nhổ lên và âm thanh ầm ầm, liên tục như sấm rền vang lên khắp nơi khi năm ngàn lính vũ trang gồm các hiệp sĩ, lính đánh thuê, và cận vệ di chuyển ra khỏi thung lũng, tiếp nối với đoàn quân là những cỗ xe nặng nề kẽo kẹt bên dưới sức nặng của những quả pháo, các cọc nhọn, máy bắn đá, và tất cả những công cụ cần thiết cho chiến tranh khác.

Với Jenny, giờ đang cưỡi ngựa bên cạnh Brenna trong sự canh gác chặt chẽ của các hiệp sĩ ở cả hai bên, thế giới đã trở thành một nơi mờ mịt với tiếng ồn và bụi và sự bối rối trong nội tâm nàng. Nàng không biết đang đi đâu, hay nàng đang ở đâu, thậm chí nàng là ai. Như thể cả thế giới đã bị chấn động vài mọi người đều đã thay đổi theo cách nào đó. Bây giờ chính Brenna là người cười trấn an Jenny, trong khi Jenny, người vẫn tự cho mình khá thông minh, đang nhìn quanh tìm kiếm - hi vọng được nhìn thấy bóng dáng của Royce Westmoreland!

Nàng đã nhìn thấy chàng vài lần cưỡi ngựa đi qua nàng, nhưng ngay cả chàng nữa, cũng giống như người xa lạ. Vũ trang đầy đủ cưỡi trên con ngựa chiến màu đen, sự hung hãn toát lên từ đôi ủng cao đến cái áo choàng bao bọc đôi vai mạnh mẽ của chàng, bay phần phật đằng sau chàng, chàng là sinh vật quyền năng đáng sợ nhất mà Jenny từng gặp - một kẻ hoàn toàn xa lạ sẽ huỷ diệt gia đình nàng, lãnh địa của nàng và mọi thứ quan trọng trong đời nàng.

Đêm đó khi nằm bên cạnh Brenna, nhìn lên những vì sao, nàng cố không nghĩ đến cái tháp bao vây xấu xí đang phủ bóng quái gở lên bãi cỏ - cái tháp đó sẽ nhanh chóng được mang đến bên cạnh tường thành cổ kính của lâu đài Merrick. Trước đó, khi ở trong thung lũng, nàng đã thoáng nhìn thấy nó giữa các cành cây, nhưng nàng chưa bao giờ biết chắc nó là cái gì. Hoặc có lẽ đơn giản là nàng không muốn khẳng định nó.

Giờ đây, nàng khó mà nghĩ đến cái gì khác được, và nàng nhận ra mình tuyệt vọng bấu víu vào lời tiên đoán của Brenna, rằng Vua James sẽ gửi lực lượng tới trợ giúp lãnh địa của nàng chiến đấu. Trong suốt thời gian đó, một phần rất nhỏ trong nàng không dám tin là sẽ có một cuộc chiến. Có lẽ vì nàng không thể nào tin được người đàn ông đã hôn nàng và chạm vào nàng với sự dịu dàng đam mê ấy lại có thể thực sự trở mặt lạnh lùng và vô cảm, huỷ diệt gia đình và lãnh địa của nàng. Một phần ngây thơ, yếu đuối trong tim nàng không thể tin rằng người đàn ông đã cười đùa với nàng đêm qua lại có khả năng làm như vậy.

Nhưng rồi, nàng cũng không thể tin rằng đêm qua đã thực sự xảy ra. Đêm qua chàng là một người tình dịu dàng, thuyết phục và đòi hỏi. Hôm nay chàng là người xa lạ có khả năng coi nàng như không hề tồn tại.

Royce không hề quên sự tồn tại của nàng - ngay cả trong ngày thứ hai của cuộc hành trình. Kí ức về cái cách mà nàng nằm trong vòng tay chàng, sự ngọt ngào say đắm của những nụ hôn và những cái vuốt ve bất tận, đã khiến chàng mất ngủ suốt hai đêm liền. Suốt ngày hôm qua, khi chàng cưỡi ngựa qua các hàng quân, chàng luôn tìm kiếm bóng dáng nàng.

Ngay cả bây giờ, khi chàng cưỡi ngựa dẫn đầu đoàn quân của chàng và bị chói mắt vì ánh nắng, cố gắng chạy đuôi với thời gian, thì tiếng cười thánh thót của nàng vẫn vang lên như chuông trong mọi ngóc ngách tâm trí chàng. Chàng lắc đầu, như để đẩy chúng ra ngoài, và đột nhiên thấy nàng đang nhìn chàng với nụ cười nửa miệng tự mãn của nàng...

Nàng nghĩ tại sao ta quyết định không kết hôn? Chàng hỏi.

Bởi vì không có tiểu thư thích hợp nào hỏi ông? Nàng đùa.

Chàng nghe thấy tiếng cười khúc khích của nàng khi nàng ra vẻ quở trách:

Đừng bao giờ cố gắng tán tỉnh cô tiểu thư của ông với những lời lẽ xu nịnh lém lỉnh, đức ông ạ, bởi vì ông chắc chắn sẽ không thành công...

Dựa trên những gì tôi biết về ông, tôi chỉ có thể đoán ông sẽ kéo nàng nằm trên đùi và đánh nàng đến khi đồng ý thì thôi...

Chàng không thể tin một cô gái Scotland ngây thơ như thế có thể mạnh mẽ và dũng cảm đến thế. Royce cố nói với bản thân rằng sự cuốn hút ngày càng tăng, nỗi ám ảnh đối với tù nhân của chàng chỉ là vì những ham muốn mà nàng đã đốt lên trong chàng hai đêm trước, nhưng chàng biết không chỉ ham muốn đã khuấy động chàng: Không giống như phần lớn những người đàn bà khác, Jennifer Merrick không từ chối hay cười nhạo việc bị chiếm hữu và làm tình với một người đàn ông mà ngay cả tên anh ta cũng gắn liền với nguy hiểm, chết chóc. Phản ứng e thẹn, đam mê mà chàng đã đánh thức nơi nàng hai đêm trước không hề dính tới sợ hãi, nó được sinh ra bởi sự âu yếm và khao khát. Dù đã biết hết mọi lời đồn thổi về chàng, nàng vẫn dâng mình cho những cái vuốt ve âu yếm của chàng với sự ngọt ngào thơ ngây. Và đó chính là lí do khiến chàng không thể đẩy nàng ra khỏi trí óc mình. Hoặc có lẽ, chàng châm biếm nghĩ, nàng chỉ đơn giản lừa dối bản thân rằng chàng thực sự là chàng hiệp sĩ đức độ, không tì vết trong giấc mơ của nàng bất chấp những tiếng xấu của chàng. Ý nghĩ mọi sự âu yếm và đam mê của nàng chỉ là do cái tính ngây thơ tự lừa dối của phụ nữ gây ra quá cay đắng, đến nỗi Royce giận dữ gạt bỏ mọi ý nghĩ về nàng và quả quyết sẽ quên nàng.

Vào buổi trưa, khi Jennifer vừa ngồi xuống cỏ bên cạnh Brenna, chuẩn bị ăn khẩu phần thường ngày là một ít thịt gà và một lát bánh mỳ, nàng nhìn lên và thấy Arik đang đi về phía họ. Anh ta dừng lại ngay trước mặt nàng, đôi chân mang ủng đứng như trời trồng cách nàng ít nhất cả mét, và nói, “Tới đây.”

Đã quá quen với sự kiệm lời đến hết mức có thể của gã khổng lồ tóc vàng, Jenny đứng dậy. Brenna bắt đầu làm như nàng, thì Arik giơ cánh tay lên. “Không phải cô.”

Với bàn tay khoá chặt phần trên cánh tay của Jenny, anh ta dẫn nàng về phía trước đi qua hàng trăm người đàn ông cũng đang ngồi trên cỏ để ăn bữa trưa kiểu Sparta của họ, rồi anh ta chỉ nàng về phía cánh rừng bên cạnh con đường, dừng lại ở một chỗ nơi các hiệp sĩ của Royce đang đứng gác bên dưới tán cây.

Ngài Godfrey và Ngài Eustace đứng một bên, khuôn mặt lịch sự thường ngày lạnh như đá, và Ariek đẩy nàng nhẹ về phía trước khiến nàng hấp tấp đi vào một bãi cỏ nhỏ.

Người giam giữ nàng đang ngồi trên mặt đất, đôi vai rộng của chàng dựa vào một gốc cây, khoanh chân, và quan sát nàng trong im lặng. Trong không khí ấm áp ban ngày, chàng cởi bỏ áo choàng và mặc một chiếc áo chẽn dài tay màu nâu đơn giản, quần bó màu nâu dày và mang ủng. Trông chàng không hoàn toàn giống chiến binh của chết chóc và huỷ diệt như ngày hôm qua, và Jenny thấy dâng tràn một niềm hạnh phúc vô lí là vì chàng đã không hoàn toàn quên nàng tồn tại.

Tuy nhiên, lòng kiêu hãnh không cho phép nàng biểu lộ bất kì cảm xúc nào. Vì nàng hoàn toàn không chắc chắn nên hành động hay cảm thấy thế nào, Jenny chỉ đứng yên và cố gắng nhìn lại chàng một cách bình tĩnh, cho đến khi sự im lặng của chàng cuối cùng cũng khiến nàng bớt căng thẳng. Cố giữ giọng nói lịch sự nhã nhặn, nàng nói, “tôi nghe ông cần tôi?”

Vì lí do gì đấy mà câu hỏi của nàng làm đôi mắt chàng ánh lên tia nhạo báng. “Đúng vậy.”

Bối rối vì giọng điệu kì cục, chế giễu của chàng, nàng chờ đợi rồi hỏi, “Tại sao?”

“Giờ lại là một câu hỏi đấy.”

“Chúng ta - chúng ta có đang nói chuyện không” nàng hỏi, và hoàn toàn bất ngờ với nàng, chàng ngửa đầu ra sau phá ra cười, âm thanh đục, khàn khàn vang khắp bãi cỏ.

Mặt nàng phản ánh một sự bối rối dễ thương, và Royce trấn tĩnh lại, lấy làm tiếc cho sự ngây thơ đã khiến chàng buồn cười, đồng thời cũng khiến chàng muốn nàng nhiều hơn cả hai đêm trước đó. Chàng chỉ về phía tấm vải trắng rải sẵn trên mặt đất. Trên đó là vài miếng thịt gà và bánh mỳ cũng giống khẩu phần của nàng, cùng với mấy trái táo và một miếng pho mát. Chàng nói khẽ, “Ta muốn nàng cùng ăn. Ta cũng nghĩ nàng sẽ thấy thoải mái khi ăn ở đây với ta hơn là ngồi giữa cánh đồng với hàng ngàn quân lính bao quanh. Ta nói sai chăng?”

Nếu chàng đã không nói là muốn nàng cùng ăn, Jenny sẽ ngay lập tức bảo chàng sai, nhưng nàng không ngờ chàng lại yêu cầu bằng giọng nói thúc ép đó, mà nàng hiểu là, chàng đã thấy nhớ nàng. “Không,” nàng thừa nhận, nhưng vừa vì kiêu hãnh vừa cẩn trọng, nàng không ngồi xuống gần chàng. Nhặt lên một quả táo đỏ au, nàng ngồi trên một thân cây đổ, ngoài tầm với của chàng, nhưng sau vài phút nói chuyện phiếm, nàng bắt đầu thấy hoàn toàn thoải mái và thư thái kì lạ khi ở cùng chàng. Nàng không hề biết hiện tượng kì lạ ấy là kết quả những nỗ lực của chàng khiến nàng cảm thấy an toàn trước chàng, hầu khiến nàng quên đi sự rút lui thô lỗ cục cằn của chàng lúc đang nằm với nàng hai đêm trước, và để nàng không tự động cự tuyệt những cố gắng tiếp theo của chàng.

Royce biết chính xác chàng đang làm gì, và tại sao chàng lại làm thế, nhưng chàng tự nói với mình rằng nếu nhờ một kì tích nào đó mà chàng có khả năng không đụng đến nàng cho đến khi giao trả nàng cho cha nàng hoặc vua của chàng, thì những cố gắng đó sẽ không uổng phí, bởi vì chàng đã có khoảng thời gian rất thoải mái với bữa ăn ngon miệng theo cách nào đó trên đồng trống.

Vài phút sau, giữa lúc đang bàn luận bâng quơ về các hiệp sĩ, Royce đột nhiên thấy chàng gần như ghen tuông với người cầu hôn trước đây của nàng.

“Nhân nói về các hiệp sĩ,” chàng đột ngột nói, “điều gì đã xảy ra với hiệp sĩ của nàng?”

Nàng cắn một miếng táo, tỏ ra giễu cợt. “Cái gì của tôi?”

“Hiệp sĩ của nàng,” Royce nhấn mạnh “-Ngài Balder. Nếu cha nàng hoàn toàn hài lòng với cuộc hôn nhân ấy, làm thế nào nàng thuyết phục được lão Balder thôi không muốn lấy nàng?”

Dường như câu trả lời làm nàng lúng túng, để kéo dài thêm chút thời gian suy nghĩ cách trả lời, nàng kéo đôi chân dài co lên ngực và vòng tay quanh chúng, dựa cằm vào đầu gối và ngước đôi mắt xanh, lấp lánh nụ cười tuyệt đẹp lên nhìn chàng. Royce nghĩ, nàng ngồi vắt vẻo trên cành cây ấy trông thật đáng khao khát biết bao - một nữ thần cây xinh đẹp với mái tóc xoăn dài, trong bộ áo chẽn, quần bó của nam giới.Một nữ thần cây? Rồi tiếp theo chắc chàng phải làm thơ tình ngợi ca vẻ đẹp của nàng mất - điều đó chẳng làm cha nàng vui sao, chưa kể đến chuyện sẽ làm xôn xao triều đình của cả hai nước! “Câu hỏi đó quá khó với nàng sao?” chàng nói, giọng chàng sắc bén vì bực chính mình. “Hay ta phải đưa ra một câu dễ hơn?”

“Thật là một người kém kiên nhẫn!” nàng nói nghiêm nghị, hoàn toàn bị chinh phục vì giọng chàng.

Lời nàng nói đi kèm với cái nhìn đàng hoàng, nghiêm trang đến nỗi Royce bật cười. “Nàng nói đúng,” chàng thừa nhận, cười với người đàn bà-trẻ con dám cả gan thuyết giáo chàng về những khuyết điểm của chàng. “Bây giờ, kể cho ta nghe tại sao lão già Balder lại thoái hôn.”

“Cũng được, nhưng ông thật không nghĩa hiệp chút nào khi hỏi tôi những vấn đề tuyệt đối riêng tư như thế - chưa kể là chuyện này còn cực kì đáng hổ thẹn.”

“Hổ thẹn cho ai?” Royce hỏi, lờ đi câu nói đùa của nàng. “Cho nàng, hay cho Balder?”

“Tôi thấy hổ thẹn. Đức ông Balder đã rất tức giận. Ông biết không,” nàng giải thích với nụ cười khách quan, “tôi không hề biết mặt ngài ấy cho đến cái đêm hôm ngài tới Merrick để kí vào bản thoả thuận hôn nhân. Đó là một trải nghiệm kinh khủng,” nàng nói, mặt nàng vừa buồn cười vừa sợ.

“Chuyện gì đã xảy ra?” chàng giục giã.

“Nếu tôi kể cho ông, ông phải hứa sẽ nhớ là lúc đó tôi chỉ mới mười bốn tuổi, như tất cả những cô gái mười bốn khác - lòng đầy những mơ mộng và chàng hiệp sĩ trẻ diệu kì mà tôi sẽ lấy làm chồng. Tôi biết chính xác trông chàng sẽ như thế nào trong tâm trí mình,” nàng nói thêm, cười buồn khi nghĩ về quá khứ. “Tất nhiên, chàng phải trẻ trung, mày râu nhẵn nhụi và có khuôn mặt thiên thần. Mắt chàng màu xanh, và trông như một hoàng tử. Chàng cũng phải khoẻ mạnh, đủ sức bảo vệ tài sản thừa kế cho những đứa con mà tôi sẽ có một ngày nào đó.” Nàng liếc mắt về phía Royce, mặt nhăn nhó.

“Đó là những mơ ước bí mật của tôi, và về phía tôi mà nói, thì cha và các anh trai tôi chẳng nói gì khiến tôi nghĩ Đức ông Balder không giống như thế.”

Royce cau mày, một hình ảnh Balder già nua, điệu bộ nháng qua tâm trí chàng.

“Và thế là tôi ở đó, tiến vào đại sảnh ở Merrick sau khi tiêu tốn hàng giờ đồng hồ tập cách đi đứng ở trong phòng ngủ.”

“Cô tập cách đi đứng?” Royce thốt lên, giọng chàng lẫn lộn cả hài hước và nghi ngờ.

“Tất nhiên,” Jennifer vui vẻ nói. “Ông không biết, lúc đó tôi mong mỏi sẽ xuất hiện hoàn hảo trước mặt chồng tương lai. Vì vậy, tôi không thể đi vào đại sảnh quá vội vàng, cũng như quá chậm chạp khiến người ta tưởng tôi từ chối. Việc quyết định đi đứng như thế nào là một tình thế cực kì nan giải, chưa kể đến việc phải mặc như thế nào. Tôi đã tuyệt vọng đến nỗi phải nhờ hai người anh trai kế tư vấn, Alexander và Malcolm, hỏi xin ý kiến của họ với tư cách là những người đàn ông. William, người anh tôi quí nhất, thì đã đi ra ngoài với mẹ kế tôi.”

“Chắc chắn là họ phải cảnh báo với nàng về Balder chứ.” Cái nhìn trong mắt nàng trả lời ngược lại, nhưng dù thế chàng vẫn không hề chuẩn bị cho nỗi thất vọng sâu sắc chàng cảm nhận khi nàng lắc đầu.

“Hoàn toàn ngược lại. Alexander nói rằng anh ta sợ bộ váy mẹ kế đã chọn cho tôi không đủ đẹp. Thay vào đó anh ta xúi tôi mặc một bộ váy màu xanh lục và trang trí bằng những viên ngọc trai của mẹ tôi. Tôi đã làm theo. Malcolm thì khuyên tôi mang một con dao găm bằng đá quí một bên để tôi không bị chìm lấp bên cạnh người chồng tương lai lẫy lừng. Alex nói tóc tôi trông quá tầm thường và có mầu cà rốt nên phải giấu bên dưới tầm trùm đầu bằng vàng và điểm xuyết bằng ngọc quí. Sau đó, khi tôi đã hoàn toàn làm họ hài lòng, họ giúp tôi tập đi...” Như thể lòng trung thành không cho nàng đưa ra bức tranh thật sự về hai người anh kế, nàng cười tươi sáng và nói bằng giọng chống chế, “tất nhiên họ trêu tôi thôi, như anh trai trêu em gái, nhưng tôi đã quá mơ mộng đến nỗi không nhận ra.”

Royce nhìn thấu những lời nói của nàng tới sự thật và nhận ra trò lừa đảo thâm hiểm vô lương tâm của chúng. Chàng đột nhiên cực kì muốn được đấm thẳng vào mặt các anh trai nàng - chỉ để “đùa”.

“Tôi đã quá lo lắng về mọi chi tiết,” nàng lại nói, khuôn mặt nàng hoàn toàn vui vẻ như đang cười nhạo chính mình, “nên đã xuống gặp vị hôn phu của mình hơi muộn một chút. Khi tôi bước lên sảnh đường với đúng nhịp độ cần thiết, hai chân run rẩy không chỉ vì căng thẳng mà còn vì sức nặng của nào ngọc trai, nào hồng ngọc, nào sa phia, và cả vòng vàng trên cổ, trên tay và trên eo tôi nữa. Ông phải nhìn thấy khuôn mặt của bà mẹ kế tội nghiệp của tôi khi bà nhìn thấy cách tôi phục sức. Tôi có thể nói đó đúng là một buổi trình diễn loè loẹt,” Jenny cười, không để ý đến cơn giận được nén trong người Royce khi nàng tiếp tục nói.

“Sau đó mẹ kế tôi đã nói trông tôi như là một cái hộp đựng đồ trang sức có chân,” nàng cười khúc khích. “Bà nói không hề có ác ý.” Jenny nhanh chóng nói thêm khi nhìn thấy vẻ cau có đen tối trên mặt chàng. “Thực ra bà rất thân ái.”

Khi nàng rơi vào im lặng, Royce hỏi. “Thế còn em gái nàng, Brenna? Cô ấy nói gì?”

Đôi mắt Jennifer ánh lên trìu mến. “Brenna luôn luôn tìm thấy điều gì đó tốt đẹp để nói về tôi, bất kể tôi phạm phải lỗi lầm gì hay cư xử kì quặc thế nào. Cô nói tôi toả sáng như mặt trời, mặt trăng và các vì sao.” Một trận cười thoát ra từ Jenny và nàng đáp lại cái cau mày của Royce một cách vui vẻ.

“Mà đúng là tôi đã - toả sáng mà.”

Giọng chàng khàn đi vì những cảm xúc mà chàng không hiểu và cũng ngăn lại, Royce nhìn vào nàng và nói quả quyết, “Có những người phụ nữ không cần đá quí để toả sáng. Nàng là một trong số họ.”

Miệng Jennifer há hốc vì kinh ngạc và nàng hướng về chàng hỏi. “Đó có phải là một lời khen không?”

Bực bội vì nàng tưởng chàng đang nịnh bợ, Royce nhún vai cộc cằn và nói. “Ta là chiến binh, không phải nhà thơ, Jennifer. Đó chỉ là một lời nói thật. Kể tiếp chuyện của nàng đi.”

Ngại ngùng bối rối, Jennifer dè dặt rồi bỏ qua sự thay đổi thái độ đột ngột của chàng. Cắn thêm một miếng táo, nàng vui vẻ nói, “Trong bất kì trường hợp nào, thì Đức ông Balder cũng không có cùng ý nghĩ với ông về đồ đá quí. Thực ra,” nàng vừa nói vừa cười, “hai mắt của ông ta gần như lồi hẳn lên - ông ta đã bị mê mẩn vì sự loè loẹt của tôi. Ông ta ấn tượng vì màn trình diễn thô thiển của tôi đến nỗi chỉ ném cho tôi nửa cái liếc mắt rồi quay qua cha tôi nói, “Tôi sẽ cưới cô ấy.”

“Và, thế thôi sao, nàng được hứa hôn như thế?” Royce hỏi, chau mày.

“Không, ‘chỉ thế thôi’ mà tôi đã gần như chết ngất - tôi quá kinh hoảng khi lần đầu tiên nhìn thấy khuôn mặt của ‘người chồng thân yêu’. William kịp đỡ lấy tôi trước khi tôi ngã ra sàn và giúp tôi tới ngồi trên trên ghế, nhưng ngay khi vừa ngồi xuống và hồi tỉnh, tôi không thể thôi nhìn chằm chằm vào Đức ông Balder! Không những già hơn cả cha tôi, mà ông ta còn là một cây gậy trơ xương, và ông ta đội - ừm -“. Giọng nàng lạc đi và nàng ngừng nói không chắc chắn. “Tôi không nên kể tiếp phần còn lại.”

“Kể cho ta tất cả,” Royce ra lệnh.

“Tất cả?” Jennifer nhắc lại không hài lòng.

“Mọi chuyện.”

“Thôi được,” nàng thở dài, “nhưng đây không phải là một câu chuyện hay ho gì.”

“Balder đội cái gì?” Royce giục và bắt đầu cười.

“À, ông ta đội...” - vài nàng rung lên vì cười khi nàng nói -“ông ta đội tóc giả!”

Tiếng cười lớn và vang thoát khỏi lồng ngực Royce, hoà với tiếng cười thánh thót như nhạc của Jennifer.

“Tôi chỉ vừa mới tỉnh trí nhờ chuyện đó thì tôi lại phát hiện ra ông ta đang ăn cái món trông kì dị nhất mà tôi từng thấy. Trước đó, trong khi các anh tôi giúp tôi chọn quần áo, tôi đã nghe họ nói đùa với nhau về chuyện Đức ông Balder muốn có cây a ti sô trong mọi bữa ăn. Do đó tôi nhận ra ngay cái món rán trông kì cục ở trên đĩa của Đức ông Balder chắc hẳn là món a ti sô, và đó chính là điều khiến cho tôi khóc lóc chạy trốn khỏi sảnh đường và Balder.”

Royce đã đoán ra tại sao Balder lại ăn món ăn được cho là để tăng cường sức mạnh của đàn ông đó, chàng cố giữ che giấu thái độ của mình. “Rồi chuyện gì xảy ra?”

“Tôi đã rất sợ hãi - thực ra là kinh ngạc - trước viễn cảnh phải cưới một người đàn ông đáng sợ như thế. Ông ta đích thực là ác mộng của mọi thiếu nữ, chứ không phải là giấc mơ của họ, và khi nhìn ông ta bên bàn ăn, tôi cảm thấy bị thôi thúc muốn đấm vào mắt mình và khóc ầm lên như một đứa trẻ.”

“Nhưng tất nhiên nàng đã không làm thế,” Royce đoán, mỉm cười khi nhớ lại tinh thần kiên cường của nàng.

“Không, nhưng sẽ tốt hơn nếu tôi làm thế,” nàng thừa nhận với một nụ cười lẫn tiếng thở dài. “Điều tôi đã làm còn tệ hơn thế nhiều. Vì tôi không thể chịu được khi nhìn vào ông ta, nên tôi tập trung chú ý đến đám a ti sô mà tôi chưa hề biết đến. Tôi nhìn ông ta ăn ngấu nghiến những cái đó, tự hỏi chúng là gì và tại sao ông ta lại ăn chúng. Malcolm để ý thấy tôi đang nhìn cái gì và vì thế anh ta bảo với tôi tại sao Đức ông Balder lại ăn chúng. Và chính điều đó làm cho tôi bắt đầu cười khúc khích...”

Đôi mắt to của nàng chìm trong niềm vui thích và vai nàng bắt đầu run lên không kiềm được, nàng nói, “Đầu tiên tôi cố nén được, tôi cầm một chiếc khăn tay ấn vào miệng mình, nhưng tôi buồn cười đến nỗi bắt đầu cười phá lên. Tôi cười và cười to hơn đến nỗi cả Brenna tội nghiệp cũng bắt đầu cười lớn. Chúng tôi cười ngặt nghẽo đến độ cha tôi phải đuổi Brenna và tôi ra khỏi sảnh đường.”

Ngước đôi mắt hớn hở lên nhìn Royce, nàng hổn hển vì cười, “A ti sô! Ông đã bao giờ nghe thấy điều gì kì cục như thế chưa?” Với một cố gắng phi thường, Royce cố tỏ vẻ ngơ ngác. “Nàng không tin a ti sô có tác dụng tăng sức mạnh cho đàn ông?”

“Tôi - à - “ Jennifer đỏ mặt khi cuối cùng nàng cũng nhận ra đề tài này không thích hợp như thế nào, nhưng lúc đó đã quá trễ để quay lại, hơn nữa nàng cũng tò mò. “Ông có tin vậy không?”

“Chắc chắn là không,” Royce nói thẳng. “Tất cả mọi người đều biết tỏi tây và quả óc chó mới là thứ có tác dụng trong những việc như vậy.”

“Tỏi tây và -!” Jenny thốt lên bối rối, rồi nàng nhìn thấy chuyển động của của đôi vai rộng đã phản bội câu đùa của chàng, và nàng lắc đầu cười nghiêm trang. “Dẫu sao, Đức ông Balder đã quyết định - khá đúng đắn - rằng không có đủ đá quí trên mặt đất này có thể khiến tôi xứng đáng thành vợ ông ta. Vài tháng sau, tôi đã mắc phải một sai lầm không thể tha thứ khác nữa,” nàng nghiêm giọng nói với Royce, “và cha tôi đã quyết định tôi cần được quản giáo trong một bàn tay nghiêm khắc hơn là mẹ kế của tôi.”

“Lỗi lầm không thể tha thứ mà cô mắc phải lần này là gì?”

Nàng điềm đạm nói. “Tôi đã công khai thách đấu Alexander để anh ta rút lại những lời đã nói về tôi, hoặc là phải gặp tôi trên đấu trường danh dự - trong một cuộc thi ở địa phương được tổ chức hàng năm gần Merrick.”

“Và anh ta từ chối,” Royce nói với sự trìu mến cảm thương.

“Tất nhiên. Anh ta sẽ thật lố bịch nếu không làm thế. Ngoài việc tôi là một đứa con gái, tôi chỉ mới mười bốn trong khi anh ta đã hai mươi. Tuy nhiên, tôi chẳng thèm quan tâm gì đến lòng tự trọng của anh ta, vì anh ta - anh ta không tốt lắm,” nàng kết thúc dè dặt, nhưng có một nỗi đau ngấm ngầm trong vài từ cuối cùng đó.

“Nàng có trả thù trong danh dự được không?” Royce hỏi, một nỗi đau xa lạ nhói trong ngực chàng.

Nàng gật đầu, một nụ cười nhẹ nở trên môi nàng. “Bất chấp mệnh lệnh của cha cấm tôi đến cuộc thi đấu, tôi đã thuyết phục được người đầy tớ của chúng tôi đưa cho tôi áo giáp của Malcolm, và vào ngày thi, tôi đã cưỡi ngựa ra trường đấu đối mặt với Alexander, anh ta thường rất nổi bật nơi đó. Lúc ấy không ai biết tôi là ai.”

Royce cảm thấy máu chàng đông lại khi nghĩ đến nàng cưỡi ngựa trên đấu trường, đối mặt với một người đàn ông trưởng thành trong tay cầm cây thương. “Nàng đã gặp may vì chỉ bị ngã ngựa mà không bị giết.”

Nàng khúc khích. “Người ngã ngựa là Alexander.” Royce nhìn đăm đăm vào nàng hoàn toàn bất ngờ. “Nàng hất ngã được hắn?”

“Đại loại là vậy,” nàng cười. “Ông biết không, ngay khi anh ta nâng giáo lên định tấn công tôi, tôi đã lột mũ sắt ra và lè lưỡi trêu anh ta.”

Trong một thoáng im lặng vì kinh ngạc của Royce trước khi chàng nổ ra một trận cười nghiêng ngả, nàng nói thêm “và anh ta bị ngã ngựa.”

Bên ngoài bãi cỏ, các hiệp sĩ và lính tráng, lính đánh thuê và cung thủ đều ngừng mọi việc họ đang làm và nhìn về phía khu rừng, nơi phát ra tiếng cười của bá tước Claymore.

Khi cuối cùng cũng thở được bình thường trở lại, Royce dành cho nàng một nụ cười êm ái tràn đầy ngưỡng mộ. “Chiến thuật của nàng rất tuyệt vời. Ta phải phong tước cho nàng ngay trên đồng cỏ này thôi.”

“Cha tôi đã không hưởng ứng nhiệt tình như vậy,” nàng nói không hề căm giận. “Kĩ năng của Alex trên trường đấu là niềm tự hào của lãnh địa - điều đó tôi đã không tính đến. Thay vì phong tước cho tôi ngay trên đấu trường, cha đã đánh tôi một trận nhớ đời. Và gửi tôi tới tu viện.”

“Nơi ông ta nhốt nàng trong suốt hai năm trời,” Royce tóm tắt, giọng chàng nhẹ nhàng.

Jenny nhìn chàng đăm đăm qua khoảng cách ngắn ngủi giữa hai người, trong khi một phát hiện đáng ngạc nhiên từ từ hiện ra trong đầu nàng. Người đàn ông bị coi là một kẻ xâm lược thô bạo, hung tàn thực ra là người hoàn toàn khác: thực ra, chàng là người duy nhất thấy cảm thông cho hành động ngốc nghếch của một cô gái nhỏ - điều đó hiện lên trên những đường nét đang giãn ra trên mặt chàng. Như bị thôi miên, nàng nhìn chàng đứng dậy, đôi mát bị giam trong cái nhìn màu bạc mê hoặc của chàng, khi chàng từ từ bước về phía nàng có chủ ý. Jenny cũng từ từ đứng dậy mà không biết mình đang làm gì. Nàng thì thầm, mặt hướng về phía chàng, “tôi nghĩ, những truyền thuyết đã nói sai về ông. Tất cả những gì họ nói là ông đã làm - đều không đúng,” nàng thì thầm nhè nhẹ, đôi mắt đẹp dõi theo mặt chàng như thể nàng nhìn xuyên vào tâm hồn chàng.

“Tất cả đều đúng,” Royce bác lại, khi những hình ảnh của vô số cuộc chiến đẫm máu mà chàng đã chiến đấu lướt qua óc chàng, phô bày tất cả vẻ xấu xí ghê tởm, cùng với hàng đống tử thi vương vãi khắp chiến trường, cả quân lính của chàng và kẻ thù. Jenny không hề biết gì về những kí ức u ám đó, và trái tim mềm yếu của nàng phủ nhận lời tự thú của chàng. Nàng chỉ biết người đàn ông đang đứng trước mặt nàng là người quỳ gối bên con ngựa đã chết của chàng đau đớn và buồn bã khắc trên từng đường nét cơ thể dưới ánh trăng; là người vừa bày tỏ lòng cảm thông với câu chuyện ngốc nghếch nàng kể về chuyện phục sức ra mắt ông hiệp sĩ già của nàng. Nàng lẩm bẩm, “Tôi không tin.” “Nàng phải tin!” chàng cảnh báo. Một phần lí do Royce muốn nàng đến thế là vì nàng không gán cho chàng vai trò kẻ chinh phục man rợ khi chàng chạm vào nàng, nhưng đồng thời chàng càng không muốn nàng tự lừa dối bản thân mà gán cho chàng một vai trò khác - chàng hiệp sĩ thánh thiện, giáp trụ sáng ngời của nàng. “Phần lớn chúng là sự thật,” chàng nói thô lỗ.

Jenny mơ màng nhận thấy chàng vươn tay về phía nàng, nàng cảm thấy bàn tay chàng nắm chặt quanh cánh tay nàng như xiềng xích bằng nhung, kéo nàng lại gần hơn, nàng nhìn thấy miệng chàng từ từ hạ xuống miệng nàng. Và, khi nàng nhìn vào đôi mắt trĩu nặng, gợi tình của chàng, bản năng tự vệ kêu gào cảnh cáo rằng nàng đã đi quá xa. Hoảng hốt, Jenny quay mặt đi đúng vào giây phút môi chàng chạm vào môi nàng, hơi thở nàng trở nên dồn dập như thể nàng đang chạy.

Không bỏ cuộc, Royce hôn vào thái dương nàng, quét làn môi ấm áp của chàng qua má nàng, kéo nàng lại gần hơn, chàng lướt nhẹ môi xuống vị trí nhậy cảm trên cổ nàng, trong khi Jenny tan chảy từ bên trong. “Đừng,” nàng hào hển nói, quay mặt ra xa hơn, không nhận ra mình đang làm gì, nàng túm lấy vạt áo của chàng, dựa vào chàng khi thế giới bắt đầu quay cuồng. “Làm ơn,” nàng thì thầm, khi cánh tay chàng thít chặt quanh người nàng và lưỡi chàng lướt trên tai chàng, nhẹ nhàng và khêu gợi khám phá từng đường cong và kẽ hở ở đó, khiến nàng run rẩy khát khao khi tay chàng vuốt ve lên xuống trên lưng nàng. “Làm ơn, dừng lại,” nàng nói một cách đau đớn.

Đáp lại, bàn tay chàng trượt xuống thấp hơn, ấn vào sống lưng nàng để ép cơ thể nàng dính chặt vào bắp đùi căng cứng của chàng - một câu trả lời hùng hồn cho việc chàng không thể, và không muốn dừng lại. Bàn tay kia của chàng đưa lên gáy nàng, vuốt ve một cách khêu gợi, giục giã nàng ngẩng đầu lên cho chàng hôn. Hơi thở run rẩy, Jenny dúi mặt vào ngực áo len của chàng, từ chối sự thuyết phục êm dịu đó. Khi nàng làm thế, bàn tay đặt trên cổ nàng siết chặt đòi hỏi. Không thể chống chọi lâu hơn nữa sự giục giã và mệnh lệnh của chàng, Jenny từ từ ngẩng đầu lên đón nhận nụ hôn của chàng.

Tay chàng luồn vào bộ tóc dày của nàng, giữ nàng thật chặt trong khi miệng chàng bao phủ miệng nàng bằng một nụ hôn tham lam, ngấu nghiến khiến cho nàng bị xoáy vào bóng tối nóng bỏng, ở nơi đó không còn gì là quan trọng ngoài đôi môi cám dỗ, khẩn thiết và bàn tay khéo léo của chàng. Bị chế ngự bởi sự mềm yếu của chính nàng và sự kích thích mạnh mẽ của chàng, Jenny đáp lại cơn đói khát của chàng, môi nàng mở ra mời gọi cuộc xâm lăng mạnh mẽ của lưỡi chàng. Nàng dựa hẳn vào chàng và cảm thấy hơi thở gấp gáp của chàng trong miệng nàng ngay trước khi bàn tay chàng lướt dọc lưng nàng, hông nàng và ngực nàng, rồi từ từ đi xuống kéo nàng dính chặt vào cái cương cứng của chàng. Jenny tan chảy bất lực trong tay chàng, đáp lại những cái hôn nồng nàn bất tận của chàng, nàng rên lên trong cổ họng khi ngực nàng căng lên cho vừa bàn tay chàng. Lửa cháy rừng rực trong cơ thể nàng khi bàn tay chàng đi vào trong cái quần ống bó, chạm vào mông trần của nàng và di chuyển nàng vào sát hơn nữa, ép nàng vào cơ thể chàng.

Jenny lạc lối giữa cảm xúc hoang dã của bàn tay chàng đặt trên da thịt nàng và cái bằng chứng rõ nét của những khao khát của chàng đang ấn chặt vào người nàng. Trượt tay trên ngực chàng, nàng vòng tay qua cổ chàng và dâng mình cho chàng, khuyến khích chàng, chia sẻ với chàng, hân hoan nghe tiếng rên thoát ra từ ngực chàng.

Khi cuối cùng chàng cũng kéo miệng chàng khỏi nàng, chàng ôm chặt nàng vào ngực chàng, hơi thở gấp gáp mà hổn hển. Mắt nàng nhắm chặt, cánh tay vẫn ôm vòng quanh cổ chàng, tai nàng áp vào trái tim đập mạnh mẽ của chàng, nàng mơ màng trong cảm giác vừa tuyệt đối yên bình, vừa vui sướng lạ lẫm, cuồng nhiệt. Chàng đã hai lần khiến nàng thấy những cảm xúc phi thường, sợ hãi, sung sướng. Nhưng ngày hôm nay, chàng còn khiến nàng cảm thấy điều gì đó khác nữa: chàng khiến nàng cảm thấy mình được cần đến và được trân trọng và thèm muốn, và đó là những điều mà nàng đã mong mỏi từ lâu lắm rồi.

Rời khỏi vồng ngực chắc chắn, vạm vỡ của chàng, nàng cố ngước đầu lên. Má nàng chạm vào làn vai nâu mềm mại của áo chàng, và chỉ một sự đụng chạm nhẹ của áo chàng với da thịt nàng cũng khiến nàng thấy chóng mặt. Cuối cùng nàng cũng ngửa đầu ra sau và nhìn được chàng. Đam mê vẫn đang nung nấu đôi mắt màu tro xám của chàng. Chàng nói nhẹ và không hề đổi giọng, “ta muốn nàng.”

Lần này không còn gì nghi ngờ về ý nghĩa thật sự của câu nói đó, và nàng thì thào trả lời mà không hề suy nghĩ, như thể điều đó bật ra từ tim nàng chứ không phải đầu nàng:

“Đủ để chàng hứa với em sẽ không tấn công Merrick?”

“Không.”

Chàng nói dứt khoát, không hề e dè, không hối hận hay thậm chí bực tức; chàng từ chối nàng cũng dễ dàng như từ chối một bữa ăn mà chàng không thích. Chỉ một từ đó thấm vào nàng như một gáo nước đá; Jenny lùi lạc và tay chàng buông ra.

Trong cơn tủi hổ và kinh ngạc, nàng cắn chặt môi dưới đang rung lên và quay đi, cố chỉnh trang lại đầu tóc và quần áo, trong khi điều nàng thực sự muốn lúc đó là chạy khỏi khu rừng - khỏi mọi thứ đã xảy ra ở đây - truơcs khi nàng để bật ra những giọt nước mắt đang gần như làm nàng nghẹn thở. Việc chàng từ chối nàng chẳng là gì. Ngay cả trong lúc quẫn trí nhất, nàng cũng nhận ra những gì mình đòi hỏi ở chàng là rất ngu ngốc - thậm chí điên rồ. Điều khiến nàng đau đớn không chịu nổi đó là cách mà chàng vô tình, thoải mái gạt bỏ tất cả những thứ nàng tình nguyện dâng hiến - danh dự, lòng tự tôn, cơ thể nàng, nàng đã sẵn sàng hi sinh mọi thứ mà nàng được dạy phải tin tưởng, và trân trọng.

Nàng bắt đầu đi ra khỏi rừng cây, nhưng giọng nói của chàng khiến nàng dừng chân. “Jennifer,” chàng nói bằng giọng uy quyền không được tranh cãi làm nàng thấy khinh ghét, “nàng sẽ cưỡi ngựa bên cạnh ta suốt quãng đường còn lại.”

“Tôi không muốn,” nàng nói cộc lốc, không hề quay lại. Nàng thà tự trẫm mình chết đuối còn hơn để chàng nhìn thấy chàng đã làm nàng tổn thương đến thế nào, và nàng nói thêm, ngập ngừng, “Quân lính của ông - Tôi đã ngủ trong lều của ông, nhưng Gawin lúc nào cũng ở đó. Nếu tôi ăn cùng ông và còn cưỡi ngựa bên cạnh ông họ sẽ... sẽ hiểu nhầm... mọi chuyện.”

“Lính của ta nghĩ gì không quan trọng,” Royce đáp lại, nhưng đó không hoàn toàn là sự thật và chàng biết thế. Bằng việc công khai đối đãi với Jenny như “khách”, chàng đã nhanh chóng bị mất mặt trước đám lính mệt mỏi, trung thành đã chiến đấu bên cạnh chàng lâu nay. Và không phải toàn bộ đội quân của chàng đều trung thành với chàng. Trong đám lính đánh thuê, có cả những tên trộm và giết người, những gã này đi theo chàng chỉ vì chàng cho họ bữa ăn và vì họ sợ những hậu quả sẽ đến nếu dám bất tuân lệnh chàng. Chàng lãnh đạo họ bằng sức mạnh. Nhưng cho dù là những hiệp sĩ trung thành hay những tên đánh thuê tầm thường, tất cả bọn họ đều tin rằng Royce có quyền, và nghĩa vụ, ném nàng xuống và cưỡng đoạt nàng, sử dụng cơ thể nàng để hạ nhục nàng như một kẻ thù đáng bị hạ nhục.

“Tất nhiên điều đó quan trọng rồi,” Jenny cay đắng nói khi thấy rõ ràng sự ô nhục của nàng lúc nàng đầu hàng chàng trong vòng tay chàng. “Bởi vì điều đó huỷ hoại danh dự của tôi, chứ không phải của ông.”

Chàng nói bằng giọng phán quyết bình thản, “họ sẽ nghĩ bất kì điều gì phù hợp với địa vị của họ. Khi nàng trở về lấy ngựa xong, sẽ có người đưa nàng lên phía trước.”

Không nói một lời, Jennifer ném cho chàng một cái nhìn chán ghét cực độ, hất cằm lên, và đi ra khỏi bãi cỏ, đôi hông thon thả đung đưa với vẻ uyển chuyển thanh tao vốn có.

Mặc dù nàng chỉ kịp liếc nhìn chàng một giây trước khi đi bộ ra khỏi rừng cây, Jenny vẫn thấy một tia sáng lạ lùng lấp lánh trong mắt chàng và một nụ cười khó hiểu lướt qua khoé môi chàng. Nàng không hề biết điều gì ẩn sau đó, chỉ biết nụ cười của chàng càng làm nàng điên tiết hơn cho đến khi cáu giận hoàn toàn che lấp nỗi buồn khổ của nàng.

Nếu Stefan Westmoreland, hay Ngài Eustace, hay Ngài Godfrey ở đó để chứng kiến cái nhìn đó, họ có thể nói với nàng nó nghĩa là gì, và câu trả lời của họ có lẽ còn khiến Jenny lo ngại hơn bây giờ nhiều: Royce Westmoreland trông giống hệt như khi chàng chuẩn bị tấn công một pháo đài nào đó đặc biệt khó khăn, đáng mơ ước để chiếm nó cho chính chàng. Điều đó có nghĩa là chàng sẽ không nhụt chí trước mọi thách thức hay ngăn trở. Điều đó có nghĩa là chàng đã vui mừng thấy trước thắng lợi của mình.

Có lẽ những người lính đã bằng cách nào đó nhìn thấy họ ôm nhau qua những cành cây, hoặc là tại họ nghe thấy nàng cười đùa với chàng, nên khi Jenny đi nhanh đến chỗ con ngựa của nàng, nàng phải đối mặt với những cái nhìn đểu cáng và tọc mạch hơn tất cả mọi lần mà nàng phải chịu kể từ khi bị bắt.

Chậm rãi, Royce đi ra khỏi rừng và bảo Arik. “Cô ấy sẽ đi cùng chúng ta.” Chàng bước đến chỗ con ngựa Gawin đang giữ cho chàng, và những hiệp sĩ của chàng tự động đi đến ngựa của họ, leo lên yên thoải mái như những người đàn ông đã dành cả đời trên lưng ngựa. Bên cạnh họ, phần còn lại của đội quân thi hành ngay lập tức mệnh lệnh còn chưa được đưa ra.

Tuy nhiên, tù nhân của chàng lại chọn cách chống đối mệnh lệnh rành rành, và không theo chàng lên trước đoàn quân khi họ di chuyển về phía trước. Royce đáp lại thái độ phản đối huyên náo đó với một chút ngưỡng mộ hài hước tính can đảm của nàng, rồi chàng quay sang Arik và nói với nụ cười cố nén, “Đi mang cô ta lại đây.”

Giờ đây khi cuối cùng Royce đã quyết định sẽ phải có nàng và không còn tự đấu tranh với khao khát của bản thân, chàng ở trong một tâm trạng tuyệt vời. Chàng thấy cực kì hứng thú với việc xoa dịu và chiếm được cảm tình của nàng trong khi họ hướng về Hardin. Tại Hardin, họ sẽ được hưởng thụ chăn êm đệm ấm và riêng tư thoải mái; còn bây giờ, chàng muốn có quãng thời gian vui vẻ với nàng ở bên cho hết ngày hôm nay và tối nay.

Chàng không hề nghĩ rằng người đàn bà quyến rũ, ngây thơ, dịu dàng đã đầu hàng trong tay chàng cả hai lần chàng ôm nàng, người đàn bà đã đáp trả sự đam mê của chàng với cùng một sự ngọt ngào say đắm, lại trở nên khó dỗ dành đến thế. Trong chiến trận chàng bất bại, và giờ đây ý nghĩ sẽ bị đánh bại bởi một cô gái cũng khao khát chàng như chàng khao khát nàng, là không thể chấp nhận được. Chàng muốn nàng, muốn nàng nhiều đến không thể tin được, và chàng đã nhất định phải có được nàng. Tất nhiên không theo nghĩa mà nàng hiểu, nhưng chàng cũng sẵn sàng nhượng bộ, một cách hợp lí, mà chàng lờ mờ hiểu vào lúc này là những tấm lông thú và đồ trang sức tuyệt đẹp, cùng với lòng kính trọng mà nàng đáng được nhận như là người đàn bà của chàng từ phía những người dưới trướng chàng.

Jenny nhìn thấy gã khổng lồ cưỡi ngựa nhắm về hướng nàng cùng lúc nàng chợt nhớ đến nụ cười nàng thấy trên mặt Royce khi nàng rời khỏi chàng, và sự phẫn nộ bùng lên làm cho nàng thấy đau đầu.

Quay con ngựa chiến của hắn một vòng, Arik đi sát bên cạnh nàng và lạnh lùng nhướn lông mày. Jenny hiểu ngay một cách bực bội, hắn ta đang im lặng ra lệnh cho nàng phải đi cùng hắn lên đầu đoàn. Tuy nhiên, Jenny giận đến nỗi không thèm để ý đến sự đe doạ. Giả vờ như hoàn toàn không biết nguyên nhân sự hiện hữu của hắn ta, nàng quay ngoắt sang một phía nói chuyện với Brenna: “Em đã thấy-” nàng bắt đầu nói và bị ngừng giữa chừng khi Arik với tay ra và cầm cương con ngựa của nàng trong tay.

“Thả ngựa tôi ra!” nàng quát, giật cương con ngựa tội nghiệp mạnh đến nỗi mũi nó bị hếch lên trời. Con ngựa quay quay và giậm chân tại chỗ vì không hiểu ý, và Jenny hướng sự giận giữ của nàng về phía tên sứ giả khổng lồ của kẻ thù nàng. Quắc mắt nhìn Arik, nàng kéo mạnh dây cương bên trái. “Bỏ tay ra ngay!”

Đôi mắt xanh nhợt nhìn lại nàng vẫn lạnh lẽo như thế, nhưng ít nhất hắn ta đã buộc phải nói, và Jenny hân hoan với chiến thắng nhỏ nhoi đó: “Đi!”

Đôi mắt chống đối của nàng nhìn chằm chằm vào đôi mắt xanh nhợt của hắn, nàng ngần ngừ, rồi nàng quát, “vậy thì tránh đường cho tôi!” bởi vì nàng biết hắn hoàn toàn có thể dùng vũ lực ép nàng theo hắn.

Đoạn đường đi đến đầu đoàn quân có lẽ là sự kiện sỉ nhục nhất trong quãng đời ngắn ngủi của Jenny. Cho đến hôm nay, nàng hoàn toàn ở ngoài tầm mắt của phần lớn lính tráng hoặc là được các hiệp sĩ che chắn. Giờ đây, những cái đầu đàn ông quay qua mỗi khi nàng đi ngang, và những đôi mắt dâm đãng dán chặt vào thân hình mảnh dẻ của nàng khi nàng tiếp tục đi qua họ. Những lời bình phẩm bị ném vào nàng, vào hình dáng nói chung, và cả những phần cụ thể trên người nàng - những lời bình phẩm quá tịu tữu đến nỗi nàng chỉ có thể thúc con ngựa nhỏ chạy nhanh hơn.

Khi nàng đi đến chỗ Royce trên đầu đoàn quân, chàng không thể không cười với cô gái trẻ dữ dội đã đáp trả chàng bằng sự chống đối rõ ràng; nàng trông giống hệt như trong cái đêm mà nàng đã tấn công chàng bằng chính con dao của chàng. Chàng đùa, “có vẻ như bằng cách nào đó mà ta lại bị ghét rồi.”

Nàng đáp lại, với tất cả sự giận dữ mà nàng có thể đưa vào đó, “Ông thật hết nói nổi!”

Chàng cười. “Tệ đến thế cơ à?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.