Vượt Lên Hàng Đầu

Chương 7



- Em không ưa ông ta vì ông ta xuất thân từ khu Đông chứ gì – Simon nói, sau khi cô đã đọc xong lá thư.

- Không phải – Elizabeth trả lời – em không ưa ông ta vì em không tin ông ta.

- Nhưng em mới chỉ gặp ông ta hai lần.

- Chỉ một lần là quá đủ rồi.

- Này, anh có thể nói là anh rất có ấn tượng vì cái đế chế không phải là không lớn mà ông ta đã xây dựng trong mười năm qua, và thẳng thắn mà nói đó là một đề nghị mà anh không thể từ chối – Simon bảo, thả lá thư vào túi áo.

- Nhưng có chắc là không phải trả giá không? – Elizabeth hỏi.

- Một điều chắc chắn là anh sẽ không gặp nhiều đề nghị như thế này – Simon tiếp tục – Và chúng ta có thể sử dụng khoản tiền ấy. Việc mọi người tin rằng tất cả mọi thành viên của Quốc hội có những việc kinh doanh mang lại các khoản lợi lớn trong khi có tới hai đến ba chức danh giám đốc là chuyện nháp thôi, và em biết rõ điều này. Anh chưa hề nhận được một đề nghị nghiêm túc nào kể từ khi anh vào Quốc hội, và ta sẽ kiếm được thêm hai ngàn bảng hàng năm mà giữ chỉ phải tham dự vào một cuộc họp ban Quản trị hàng tháng thôi.

- Và gì nữa?

- Em định nói gì kia?

- Ông Nethercote hy vọng nhận được gì khi bỏ ra hai ngàn bảng? Anh đừng có quá ngây thơ, Simon, chắc chắn là ông ta không mời anh xơi số tiền đó trên một chiếc đĩa ngon lành như vậy mà không hy vọng nhận được một tý gì chứ.

- À, có lẽ là anh có một vài mối quan hệ và chút ảnh hưởng với một hay hai người gì đó…

- Em cá đấy.

- Em thực là thành kiến, Elizabeth ạ.

- Em đang phản đối bất kỳ cái gì mà có thể trong tương lai có hại cho sự nghiệp của anh, Simon. Anh phải cố, nhưng không bao giờ được hy sinh phẩm chất của mình, như anh vẫn luôn nhắc nhở những người dân vùng Conventry này.

Khi vụ Charles Hampton vì tội uống say khi lái xe được đưa ra xử lý, anh đưa tin mình là C. G. Hampton – không nhắc nhở gì tới chữ M. P (nghị sĩ). Dưới phần khai nghề nghiệp anh ghi "Chủ ngân hàng".

Anh đứng thứ sáu trong danh sách sang hôm đó, và thay mặt cho khách hàng vắng mặt của mình, Ian Kimmins nói lời xin lỗi với các vị trong bồi thẩm và đảm bảo với họ rằng sự việc sẽ không lặp lại nữa. Charles bị phạt tiền năm mươi bảng và bị cấm lái xe trong sáu tháng. Vụ việc được xử lí trong vòng bốn phút.

Khi Charles nhận được thông tin này vào cuối ngày hôm đó, anh vô cùng cảm ơn lời khuyên sáng suốt của Kimmins và thấy là mình đã thoát ra khỏi vòng hiểm thật nhẹ nhàng. Anh không thể nhớ lại bao nhiêu dòng trong các cột báo đã được dành cho ông bạn George Brown, Bộ trưởng bộ Ngoại giao của đảng Lao động, sau một sự việc tương tự xảy ra ngay ngoài khách sạn Hilton.

Fiona vẫn giữ nguyên lời khuyên của mình.

Vào lúc đó, phố Fleet đang ở giữa mùa "ngu xuẩn", bây giờ vào hè mà các báo chí đang tuyệt vọng kiếm tìm tin. Chỉ có một nhà báo tham dự phiên tòa khi vụ Charles được xử, và anh ta thậm chí còn rất ngạc nhiên vì sự quan tâm mà nhân dân nước Anh dành cho vụ việc nhỏ của mình. Những bức hình của Charles đã được chụp bí mật ngay bên ngoài ngôi nhà nghỉ hè của gia đình Hampton được phóng cỡ lớn trên những trang báo buổi sang hôm sau với các tít "Sáu tháng cấm lái xe do lái xe trong khi say – Người con của Bá tước tới. Vị nghị sĩ của miền Ascot Binge bị phạt nặng". Thậm chí tờ Thời báo còn nhắc tới vụ việc trong trong Tin tức trong nước.

Cho tới buổi trưa thì tất cả các tờ báo ở phố Fleet đã thử liên lạc với Charles – và thậm chí cả ông trưởng ban tổ chức. Khi ông gọi được cho Charles, lời khuyên của ông ta rất ngắn và đi thẳng vào vấn đề. Một vị bộ trưởng cấp thứ chỉ có quyền được báo chí quan tâm như vậy một lần – chứ không phải hai lần.

- Bất kì anh làm gì, không được lái xe trong sáu tháng tới, và không bao giờ được phép uống rượu khi lái xe.

Charles đồng tình, và sau những ngày nghỉ cuối tuần có vẻ yên ắng, anh hy vọng mọi việc sẽ ổn thỏa và không ai còn nhắc tới chuyện này nữa. Thế rồi trên trang nhất tờ Sussex Gazette, một dòng tít lớn nhan đề: Nghị viên phải đối đầu với bản dự thảo không được tự tin. Bà Blinkinsop, Chủ tịch Câu lạc bộ Bữa trưa của các bà các cô, đã đưa ra dự thảo này, không phải vì chuyện uống rượu say lái xe, mà việc cố tình lừa gạt bà ta vì lý do tại sao anh không thể tham gia nói chuyện tại bữa tiệc trưa hàng năm của họ.

Raymond giờ đây đã quá quen thuộc với việc nhận được những hồ sơ có đánh dấu Đặc biệt riêng tư, Tối mật, hoặc thậm chí Chỉ dành riêng cho Ngài ở vị trí của anh hiện nay là Thứ trưởng dưới quyền của Chính phủ nên anh không hề suy nghĩ khi nhận được một lá thư có để Mật và Riêng tư mặc dù đó là những chữ viết bằng tay rất rắc rối. Anh mở lá thư khi Joyce đang luộc trứng.

- Bốn phút và bốn mươi nhăm giây, đúng như cách anh thích – cô nói khi từ bếp đi ra đặt hai quả trứng trước mặt anh – Anh không sao đấy chứ? Trông anh trắng bạch như tờ giấy ấy.

Raymond lấy lại bình tĩnh rất nhanh, nhét lá thư vào túi áo, trước khi kiểm tra đồng hồ. "Anh không còn thời gian để ăn một quả trứng nữa đâu", anh nói. "Anh đã muộn cuộc họp của Hội đồng Nội các, anh phải đi ngay đây".

Lạ thật, Joyce nghĩ, khi chồng cô lao vội ra cửa. Hội đồng Nội các thường không họp trước mười giờ, và anh ấy thậm chí còn chưa đập quả trứng thứ nhất. Cô ngồi xuống và chậm rãi ăn phần ăn sáng của chồng, băn khoăn không hiểu tại sao chồng cô bỏ lại toàn bộ số thư từ.

Ngay khi đã ngồi vào trong xe, Raymond mở lá thư ra đọc lại. Thư không dài.

Chào "Malcolm" thân yêu,

Em rất thích lần gặp gỡ ngắn ngủi của chúng ta buổi tối nọ và năm trăm bảng sẽ giúp em quên hoàn toàn chuyện này.

Chào thân yêu, Mandy

Tái bút: Em sẽ liên lạc với anh ngay.

Anh đọc lại lá thư lần nữa và cố gắng tập trung suy nghĩ. Không có một địa chỉ nào trên đầu thư. Phong bì cũng không cho thấy nó được gửi đi từ đâu.

Khi xe đã tới ngoài bộ Việc làm, Raymond tiếp tục ngồi trong ghế sau vài giây.

- Ông không sao chứ ạ? – Người lái xe lấy làm lạ.

- Tôi khỏe, cảm ơn anh – anh trả lời, bật ra khỏi xe và chạy một mạch lên tới phòng của mình. Khi chạy qua bàn cô thư ký, anh quay lại gọi với cho cô – Tôi không gặp và nói chuyện với ai.

- Ông không quên cuộc họp của Hội đồng Nội các vào lúc mười giờ chứ, thưa Thứ trưởng.

- Không, Raymond trả lời ngắn gọn và đóng sầm cánh cửa phòng làm việc. Ngay khi ngồi xuống ghế anh cố gắng trấn tĩnh và liệt kê lại những việc lẽ ra anh cần làm nếu anh được một khách hàng đặt vấn đề khi đang là một luật sư cấp cao: đầu tiên cần chỉ định một luật sư giỏi. Raymond tính tới hai vị luật sư giỏi nhất nước Anh là Arnold Goodman và Sir Roger Pelham. Goodman lúc này đang nổi như cồn và không thích hợp với kiểu của Raymond còn Pelham tỏ ra chắc chắn mà lại hầu như không được công chúng biết tới. Raymond gọi thẳng cho văn phòng của Pelham và hẹn gặp anh ta vào ngay buổi chiều.

Suốt buổi họp của Hội đồng Nội các, Raymond hầu như không nói một câu gì, nhưng vì hầu hết các đồng nghiệp của anh ngày hôm đó đều muốn được phát biểu ý kiến, nên không ai để ý tới sự im lặng của anh. Ngay khi cuộc họp kết thúc, Raymond đi vội ra ngoài và gọi một chiếc taxi tới High Holborn.

Từ sau chiếc bàn kiểu Victoria rất lớn, ngài Roger Pelham đứng dậy chào Raymond.

- Tôi biết anh rất bận, Gould ạ, Pelham nói khi anh lại thả mình xuống chiếc ghế da màu đen, vì vậy tôi sẽ không làm mất nhiều thời gian của anh. Hãy nói cho tôi biết tôi có thể giúp gì cho anh.

- Thật may cho tôi là anh đồng ý tiếp tôi mặc dù tôi báo vội thế này – Raymond bắt đầu, và không nói thêm gì khi đưa ra lá thư.

- Cám ơn, vị luật sư lịch sự đáp, và đẩy cặp kính hình bán nguyệt lên trên sống mũi, anh ta đọc đi đọc lại lá thư ba lần trước khi đưa ra nhận xét.

- Tống tiền là việc mà chúng ta ai cũng ghê tởm – anh ta bắt đầu – nhưng có lẽ anh phải kể cho tôi toàn bộ sự thật, và đừng bỏ sót bất kì chi tiết nào. Hãy nhớ là tôi đứng về phía anh. Chắc anh có thể nhớ lại rất rõ những kinh nghiệm của anh khi còn là luật sư hành nghề rằng một luật sư sẽ gặp tình thế bất lợi như thế nào nếu anh ta chỉ biết một nửa sự thật.

Những đầu ngón tay của hai bàn tay Pelham chạm vào nhau, tạo thành một hình vòm cung trên đầu mũi khi anh ta chăm chú lắng nghe Raymond thuật lại những việc xảy ra tối hôm đó.

- Liệu có ai khác trông thấy anh không? – Đó là câu đầu tiên Pelham hỏi.

Raymond suy nghĩ và rồi gật đầu, "có", anh nói. "Có, tôi sợ rằng có một cô gái khác đã gặp tôi trên cầu thang".

Pelham đọc lại lá thư lần nữa.

- Lời khuyên đầu tiên của tôi – anh nói, và nhìn thẳng vào mắt Raymond và cố tình nói chậm – và chắc rằng anh sẽ không thích đâu, là không làm gì cả.

- Thế nhưng tôi phải nói gì nếu cô ta nói chuyện với giới báo chí.

- Thế nào thì cô ta cũng sẽ liên lạc với một ai đó trong phố Fleet, và thậm chí nếu anh trả năm trăm bảng hoặc bao nhiêu lần năm trăm bảng mà anh có thể. Đừng tưởng tượng là anh là Thứ trưởng đầu tiên bị tống tiền. Tất cả những ai bị đồng tính luyến ái trong Quốc hội đều phải sống trong nỗi sợ hãi đó hằng ngày. Vấn đề là ở chỗ đây là một trò chơi giấu tìm. Rất hiếm người trừ các thánh không có điều gì cần phải giấu, và cuộc sống của các nhân vật có nhiều quan hệ trong xã hội luôn gặp vấn đề vì luôn có những kẻ muốn đào bới – Raymond giữ yên lặng, sự căng thẳng của anh bộc lộ rõ ràng – Gọi cho tôi bằng số điện thoại riêng của tôi ngay khi anh nhận được lá thư tới – Pelham bảo, viết ngoáy một con số lên một mảnh giấy.

- Cảm ơn – Raymond nói, cảm thấy thoải mái hơn vì đã chia sẻ được bí mật của mình với một người khác. Pelham đứng dậy tiễn Raymond ra cửa.

Rời khỏi văn phòng luật sư, Raymond thấy nhẹ nhõm hơn, nhưng cả thời gian còn lại trong ngày anh thấy thật khó có thể tập trung vào công việc, ban đêm thì anh không sao ngủ say được. Vào buổi sáng khi đọc các báo, anh hoảng sợ khi thấy các báo giành cho vụ Charles Hampton bao nhiêu mặt báo. Sẽ thực là một vụ gặt hái lớn họ có thể thu được với chuyện của anh. Khi người đưa thư tới, anh lo lắng tìm kiếm lá thư với loại chữ viết tay loằng ngoằng. Nó được giấu dưới một tờ American Express. Anh vội vàng mở ra. Cùng một kiểu chữ lần này yêu cầu năm trăm bảng được gửi vào một bưu điện ở Pimlico. Một tiếng sau, ngài luật sư Roger Pelham được vinh dự gặp ông Thứ trưởng.

Mặc cho lời yêu cầu được nhắc lại, lời khuyên của vị luật sư vẫn như cũ.

- Hãy nghĩ kĩ đi, Simon – Ronnie nói khi họ bước vào phòng họp – Hai ngàn bảng trong một năm có thể cũng được đấy, nhưng nếu anh có cổ phần trong công ty bất động sản của tôi thì đó mới là cơ hội để anh có được một ít vốn.

- Anh đang có dự tính gì thế? – Simon hỏi, cởi cúc chiếc áo cộc rất kiểu cách của anh, cố kiềm chế không tỏ ra bị kích động quá.

- Thực tế là, anh đã chứng minh được anh có ích cho tôi như thế nào. Một số người trong số những người anh đưa tới ăn trưa cũng có thể đã không cho tôi lọt qua cửa trước của họ. Tôi sẽ để cho anh mua với giá rẻ… anh có thể mua năm mươi ngàn cổ phiếu với giá một bảng. Khi mà chúng ta công bố bán cổ phiếu trong vài năm tới thì chắc chắn là anh sẽ thu lãi lớn.

- Kiếm đủ năm mươi ngàn bảng không phải là chuyện dễ, Ronnie ạ.

- Sau khi người quản lí ngân hàng của anh kiểm tra sổ sách của tôi thì anh ta sẽ không ngần ngại gì mà không cho anh vay số tiền đó.

Sau khi ngân hàng Midland kiểm tra các tài khoản ủy quyền của Nethercote & Công ty và người quản lí đã phỏng vấn Simon, họ chấp nhận lời đề nghị của anh, với điều kiện là Simon đặt cọc cổ phần tại ngân hàng.

Elizabeth mới sai làm sao, Simon nghĩ, và khi Công ty Nethercote đạt được lợi nhuận kỷ lục trong quý, anh mang về nhà một bản báo cáo hàng năm cho vợ xem.

- Trông được đấy – cô phải công nhận – nhưng em vẫn không nhất thiết phải tin tưởng Ronnie Nethercote.

Vào tháng mười, khi buổi họp hàng năm của hội Bảo thủ của Sussex Downs tới gần thì Charles vô cùng hài lòng khi biết rằng chiến dịch "không tự tin" của bà Blenkinsop đã dừng lại. Mặc dù giới báo chí địa phương vẫn tiếp tục tô vẽ thêm cho câu chuyện, các tờ báo lại bận đăng tải các tin về thảm họa mỏ than Abervan, một thảm họa gây thiệt mạng cho một trăm mười sáu học sinh phổ thông. Không có nhà biên tập nào tìm được mặt báo cho Sussex Downs.

Charles đọc một bài diễn văn rất có chiều sâu tại hiệp hội của mình, và nhận được sự hoan nghênh của mọi người. Trong suốt thời gian dành cho thảo luận, anh thở phào nhẹ nhỏm vì không có câu hỏi nào nhằm vào anh.

Cuối cùng khi gia đình Hampton chào tạm biệt, Charles kéo ông chủ tịch sang một bên và hỏi: "Ông thu xếp việc này như thế nào vậy?"

- Tôi giải thích với bà Blenkinsop – ông chủ tịch đáp – là nếu như bản dự thảo chiến dịch không tự tin của bà được đưa ra thảo luận, chắc chắn là việc tôi đề nghị ông nghị sĩ ủng hộ cho việc bà ta được nhận Huân chương của Đế chế Anh vì đóng góp cho đảng sẽ cực kì khó. Điều này chắc sẽ không quá khó cho anh chứ, Charles?

Bất kì lúc nào chuông điện thoại kêu là Raymond lại cho rằng đó là giới báo chí muốn hỏi xem anh có quen ai tên Mandy không. Thường đó là một bài báo, nhưng điều họ cần chỉ là một câu nhận xét có thể trích dẫn được đối với các con số mới nhất về nạn thất nghiệp, hoặc một lời tuyên bố về quan điểm của ông Thứ trưởng đối với vấn đề đồng bảng mất giá.

Và rồi đó là Mike Molley, một nhà báo của tờ Daily Mirror, người đầu tiên hỏi Raymond xem anh có gì để nói về một cáo giác được cung cấp qua điện thoại bởi một cô gái tên là Mandy Page.

- Tôi không có gì để nói về vấn đề này. Anh có thể nói chuyện với luật sư của tôi, Sir Roger Pelham, là câu trả lời ngắn gọn và rõ ràng của ông Thứ trưởng. Khi đặt phone xuống anh thấy buồn nôn.

Một vài phút sau điện thoại lại đổ chuông. Raymond vẫn chưa rời khỏi chỗ ngồi. Anh cầm ống nghe lên, tay vẫn còn rung. Pelham xác nhận là Molloy đã gọi cho anh.

- Tôi đoán là anh không nói gì chứ, - Raymond hỏi.

- Trái lại – Pelham đáp. – Tôi đã kể cho anh ta nghe toàn bộ sự thật.

- Cái gì? – Raymond nhảy dựng lên.

- Phải cảm ơn là cô ta đã chọn một nhà báo công bằng vì tôi hi vọng anh sẽ bỏ qua chuyện này. Phố Fleet không phải là một đống phân như người ta tưởng - Pelham nói một cách vô cảm, và thêm "Họ căm ghét hai thứ - những viên cảnh sát lèo lá và những kẻ tống tiền". Tôi cho rằng anh sẽ không thấy gì trên báo ngày mai đâu.

Sir Roger đã nhầm.

Raymond trực sẵn ngoài quầy báo cạnh nhà chờ nó mở cửa vào lúc năm giờ ba mươi phút sáng, và anh làm chủ quầy báo ngạc nhiên vì hỏi mua một tờ Daily Mirror. Tên của Raymond tràn đầy trang năm với câu trích dẫn: "Hạ giá đồng bảng không phải là điều tôi ủng hộ trong lúc con số thất nghiệp vẫn còn cao như thế này". Bức ảnh bên lề bài báo còn trông nịnh mắt đến bình thường.

Simon Kersleke đọc một bản tường trình tỉ mỉ những điều mà ông Thứ trưởng đã nói về vấn đề hạ giá đồng bảng mà anh thực sự khâm phục lập luận vững chắc của Raymond chống lại xu hướng mà giờ đây chắc chắn sẽ là chính sách không thể tránh được của Chính phủ. Ngẩng đầu khỏi tờ báo, anh thầm suy tính một tình huống có thể bẫy Gould. Nếu anh có thể làm cho ông Thứ trưởng cam kết lại trước Quốc hội về vấn đề hạ giá này, anh chắc chắn rằng cái điều không thể tránh khỏi này sẽ xảy ra, Gould sẽ không còn cách nào khác ngoài việc xin từ chức.

Simon dùng bút chì nháp một câu hỏi lên đầu trang báo trước khi đọc tiếp trang một, nhưng anh không tài nào tập trung nổi, đầu óc anh cứ xoay quanh cái tin mà Elizabeth vừa mới báo cho anh trước khi cô đi làm.

Một lần nữa anh lại ngẩng lên, lần này một nụ cười rạng rỡ nở trên khuôn mặt. Không phải việc suy tính làm cho Gould xấu hổ làm anh sung sướng. Một ý nghĩ rất trọng nam khinh nữ thoáng nhanh qua cái đầu thường vốn thuộc loại cấp tiến. "Hy vọng là một đứa con trai" anh nói to.

Charles Hampton vô cùng vui mừng được lái xe lại, và anh cảm thấy mình xứng đáng được mỉm cười khi Fiona cho anh xem tấm ảnh bà Blenkinsop đang hạnh phúc giơ cao tấm huân chương ngay bên ngoài Cung điện Buckingham cho một nhà báo của tờ East Sussex New.

Sau đúng sáu tháng kể từ buổi gặp đầu tiên của anh với Sir Roger Pelham, Raymond Gould nhận được một biên lai từ viên luật sư cho dịch vụ mà anh ta đã làm cho anh - năm trăm bảng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.