Vượt Mặt Nữ Chủ: Nữ Phụ Thật Đào Hoa! (Ta Muốn Làm Nhân Vật Quần Chúng!)

Chương 26: Hội ngộ



Tác giả: Wind

Sáng sớm, ánh nắng ban mai màu vàng nhạt của mùa thu chiếu vào căn phòng qua ô cửa kính sạch sẽ, tiếng chim hót lanh lảnh nghe thật vui tai. Phòng bệnh tĩnh lặng, lạnh lẽo bỗng chốc bừng lên sự sống tràn trề cùng không khí trong lành, dễ chịu khiến người ta quên đi mùi thuốc khử trùng nhàn nhạt phiêu lãng trong không khí.

Trên giường bệnh, cô gái dương như cũng sắp tỉnh lại. Hai hàng lông mi như cánh bướm khẽ động, yêu kiều không sao tả xiết. Tiếp đó, mi mắt từ từ mở ra. Có lẽ còn chưa thể quen với ánh sáng, hai mắt cô khẽ nheo lại, chớp chớp vài cái. Đôi đồng tử màu tím mị hoặc vẫn mang theo một tầng sương mù mỏng tang khiến ánh mắt cô trở nên mơ màng. Hai phiến môi hồng nhuận thường ngày hiện vẫn còn tái nhợt, khuôn mặt xanh xao. Nhan sắc yếu đuối mang đủ tiêu chuẩn của mĩ nhân bệnh tật khiến người nhìn không khỏi nảy sinh thương tiếc. Vẻ đẹp thiên thần manh theo nét mạnh mẽ, kiên cường ngày trước biến mất không thấy tăm hơi. Cô hiện tại, thực rất giống một tiểu thiên sứ làm từ pha lê, cần có người yêu thương và bảo vệ. Vẻ đẹp thiên tiên của cô khiến người ta cảm thấy không hề chân thực. Nhìn cô, họ sẽ nghĩ rằng người con gái ấy chỉ là một thoáng ảo ảnh, chỉ cần chạm nhẹ liền tan biến.

Cô gái này, không phải ai khác. Dĩ nhiên chính là đại mĩ nhân Trịnh Thái Thu của chúng ta!

Không thể không nói rằng, tác giả nguyên tác rất chịu bỏ vốn, xây dựng nên hình tượng một nhân vật phụ tốt đẹp đến vậy.

Kì thực người này cũng rất thông minh, chính cô cũng không phủ nhận được điều đó. Muốn làm nổi bật lên sự lợi hại của nhân vật chính một cách rực rỡ nhất không phải là để tính họ chiến thắng được bao nhiêu nhân vật phụ khác, mà là họ đã vượt trội hơn bao nhiêu nhân vật tuyệt thế! Không cần một dàn nam, nữ phụ đông đảo, không cần đau đầu nặn ra nhiều vật hi sinh, chỉ cần họa thêm một vài người có thể coi như xứng tầm với những nhân vật chủ chốt của truyện, chắc chắn rằng câu chuyện cũng sẽ không nhàm chán.

Giả như nhân vật Thái Thu. Cô có sắc đẹp tuyệt diễm, đây là điều mà mọi người không thể không thừa nhận. Về tài năng của cô nàng, mọi người không được kiến thức qua âu cũng là điển đáng tiếc. Nữ phụ này cũng không phải dạng ngu ngốc, nhưng lại cố tình bị sa vào lưới tình, bị tình cảm không chế, mất đi sự tỉnh táo vốn có.

Ghen tị vốn là bản tính trời sinh của mỗi con người. Nó không hoàn toàn xấu vì nếu biết ghen tị đúng lúc, với đúng việc, nó sẽ tạo thêm động lực để con người cố gắng phát triển. Nhưng mặt tiêu cực của tính cách này dường như lại chiếm ưu thế hơn hẳn trong con người Thái Thu nguyên tác. Cô ghen tức với chị gái của mình vì cô ta đạt được tâm của người đàn ông cô dùng trọn trái tim để yêu thương, để quan tâm. Được dịp thuận lợi, loại tiểu tâm tư vốn bình thường ấy lại phát triển thành sự đố kị, ghen ghét, thậm chí là hận thù. Vì vậy, cô mới dễ dàng bị người khác nắm bắt sơ hở mà ra tay hãm hại. Kết cục bi thảm của cô trong nguyên tác cũng có thể dễ dàng lí giải, bởi cô đã đắc tội với những con người quá cường thế.

Một cô gái vốn là con người tốt đẹp như vậy lại để tâm tư bị khống chế bởi những thứ ô uế, cuối cùng lại hương tiêu ngọc vẫn. Người đọc có thể thương cảm cô vì trước khi chết còn chịu đủ loại nhục nhã nhưng chắc chắn sẽ có nhiều người cảm thấy cô xứng đáng với cái chết đó.

Hòn đá kê chân có công năng lớn như vậy, đương nhiên có đủ sức để nâng nữ chủ lên một tầm cao mới, khiến cô thật tương xứng với danh nữ cường!

Khoan hãy nói tới việc này, chúng ta nên quay lại với chủ đề chính.

Vừa tỉnh dậy, Thu liền không để bản thân được an tĩnh mà đưa mắt nhìn khắp căn phòng cô đang nằm. Trong đầu đồng thời cũng âm thầm phân tích tình hình.

Nơi cô đang nằm là một căn phòng rất rộng lớn. Bốn phía là những bức tường được sơn màu xanh da trời nhạt. Ở sát tường có kê một bộ sofa chữ U màu trắng, phía trước còn đặt một chiếc bàn gỗ nhỏ cùng màu. Trên mặt bàn còn để một chiếc bình giữ nhiệt, chắc do ai đó mang tới. Nếu không phải là bên cạnh cô có giá đặt chai nước truyền cùng những thiết bị khám- chữa bệnh tiên tiến quen thuộc của bệnh viện cùng mùi thuốc khử trùng phiêu đãng trong không khí, chắc chắn cô sẽ không nhận ra nơi này là bệnh viện.

Lại nói, dù đã phân tán sự chú ý tới xung quanh nhưng cô vẫn không ngừng nhăn mày vì vị đắng ngắt vẫn tồn tại trong miệng và cổ họng vẫn còn đau, đầu óc còn hơi choáng váng, còn có thứ gì đó thỉnh thoảng lại chạm vào tay cô gây ra cảm giác nhột nhột.

Ghé mắt tùm hiểu nguyên nhân, cô liền gặp ngay khuôn mặt cũng được coi là quen thuộc đối với mình. Ngẩn người ra một lúc, trong lòng lại nảy sinh ra một chút cảm giác bất ngờ còn có, khó hiểu.

Sao Lăng Chính Thiên lại ở nơi này a? Còn nữa. Bên cạnh cũng có một chiếc giường để người chăm sóc bệnh nhân nghỉ ngơi mà. Hắn không qua đó nằm ngủ cho thoải mái, vì cớ gì lại ghé vào giường bệnh của cô mà ngủ, tự đi hành hạ bản thân nha?

Chẳng lẽ… người này là nhân vật thích bị ngược trong truyền thuyết!?

Nhưng rất nhanh cô đã tìm được lí do. Không phải hắn mắc chứng thích tự ngược đãi bản thân mà cũng là vì bất đắc dĩ a~ Giường kia đã có người chiếm dụng rồi, mà người kia, cô dĩ nhiên là rất quen thuộc. Đó còn không phải người chồng hụt của cô- Quân Lâm Ngạo hay sao?

Chắc chắn người đàn ông xứng tầm Từ thiếu ( Nhân vật trong truyện “ All in love”- Từ Vi Vũ) này đã giành chỗ cùng cựu hội trưởng mặt than này rồi. Aizzz… Đúng thật là vô sỉ a~ Từ thiếu, anh có đồng minh rồi. Nhưng tôi lại không có yêu thích, ngưỡng mộ hắn như đối với anh nha. Nếu anh có tồn tại ở thế giới này, xin hãy tuyên dương và cảm động vì tấm lòng chung thủy của tôi đó.

Nhưng sự thật hoàn toàn không xảy ra giống như suy nghĩ của bạn nhỏ Thái Thu của chúng ta, hơn nữa còn có chiều hướng đi ngược. Chúng ta cùng quay trở lại tối hôm trước để cùng chứng thực sự việc.

Phòng bệnh rộng lớn, ánh đèn neon sáng rõ chiếu tới từng ngóc ngách trong căn phòng. Máy điều hòa nhiệt độ điều chỉnh tới vừa đủ 26*C. Căn phòng vốn nên tràn ngập sự ấm áp những hiện tại lại tràn ngập khí lạnh đến nỗi muốn đóng băng luôn cả không khí. Tia lửa không ngừng bắn ra tứ phía. Nóng lạnh vốn đối lập nay lại cùng tồn tại trong một không gian bó buộc như vậy không khỏi gây ra cảm giác ngột ngạt khó chịu. Và nguồn gốc gây ra tình trạng áp suất thấp này lại xuất phát từ hai nam nhân suất khí ngời ngời. Mà lí do dẫn đến hiện trạng là một điều vô cùng, vô cùng vớ vẩn: Họ tranh nhau vị trí bên cạnh giường bệnh của cô =.=||.

Cuối cùng, dường như đã chán chiến lược “ bất động” vô vị, Quân Lâm Ngạo lại học tập câu “ Tiên hạ thủ vi cường” ( Ra tay trước để chiếm được lợi thế) mà cha ông đã truyền lại, trực tiếp “ đánh đòn phủ đầu”.

“ Lăng cựu học trưởng, anh không định rời khỏi sao?” Hàm ý rất rõ ràng: Sao ngươi còn chưa biến khỏi tầm mắt cho lão tử hả? Có biết phiền là gì không!?

“ Cùng anh có liên quan, Quân thiếu?” Âm cuối mang thanh điệu khá cao, đây rõ ràng là một câu hỏi, nhưng lại mang ý tứ khiêu khích trần trụi. Anh cũng không còn là vị hôn phu của cô ấy nữa, tôi lại thích cô ấy. Tôi muốn ở cùng cô gái tôi thích, anh liền không có tư cách can thiệp.

Tuy nhiên, danh mặt dày hơn kính chống đạn mà Thu đặt cho Quân Lâm Ngạo cũng không phải là không có đạo lí. Người nào đó rõ ràng đuối lí, còn rất bình tĩnh mà nghĩ ra cách giải quyết.

“ Đương nhiên là có liên quan! Người nhà cô ấy đã nhờ vả tôi chăm sóc cô ấy nha, anh cũng không phải là không thấy đi?”

Rất may mắn rằn trước khi rời khỏi, Trịnh Thu Thủy còn sốt sắng mà hướng anh nhờ vả phải chăm sóc Thái Thu cẩn thận giúp cô ta. Hiện tại, lời nói đó liền trở thành thứ chống lưng cho anh, để anh cướp lại vị trí vốn thuộc về mình. Chiếc ghế đó cũng là do anh ngồi suốt mấy tiếng đồng hồ, cuối cùng lại để tên nam nhân chết tiệt này cướp mất! Quá đáng!

Tới đây thôi, giờ chúng ta tới hậu trường a~

Wind ( W): * Hướng tới khán giả* Chào mừng mọi người đến với Hậu trường 1 a! Chúng ta cùng đi “ thăm hỏi” những mĩ nam, mĩ nữ siêu cấp nào~ * Quay sang bên cạnh* Các con có muốn hỏi thăm mọi người một chút trước khi bắt đầu không?

Tiểu Thu ( TT): Xin chào mọi người! * Nụ cười đốn tim*

Chính Thiên ( CT): Khỏi * Mặt mày u ám*

Lâm Ngạo ( LN): Không thừa calo * Mặt ủ mày chau*

Cảnh Hạo ( CH): Vô nghĩa * Mây đen giăng kín bầu trời*

Hàn Lâm ( HL): Không rảnh * Lạnh mặt*

Ruki ( Rk): Chào!

W: … Mấy đứa… >_<

TT: Mẹ trẻ ơi, vào vấn đề chính a~ * Cười giảng hòa* * Trợn mắt nhìn 5 nam*

W: Vẫn là tiểu Thu của ta ngoan nhất * Hí hửng* Vậy hỏi con trước nhé. Sau khi bị đưa vào nhà giam, không đúng, là bệnh viện, con có cảm tưởng gì?

TT: Con có cảm giác, ngày tận thế sắp đến rồi!

W: * nhướn mày*

5 nam: * nhìn chăm chú*

TT: Lúc đó con còn nghĩ hội đồng nam chính tụ tập để tiêu diệt con >_<

CT: Oan anh quá!

LN: Vợ ơi, nỗi oan Thị Kính :'(

CH: Anh là bác sĩ riêng rất có trách nhiệm mà…

HL: Người anh muốn tiêu diệt không phải em mà…

Rk: Công chúa nhỏ, anh không phải nam chính trong đầu em mà. Vơ đũa cả nắm là không tốt.

TT: … * Da gà thân thương ơi~*

W: * Lau mồ hôi* Chuyển đề tài khác đi. * Ngó tài liệu* Bé Thu, con thử nói xem, có phải con thích tiểu Hạo ngay từ lúc mới gặp không? Ta thấy con đối xử với nó ôn hòa nhất trong 4 nam chính nguyên tác?

CH: * Cười ôn hòa* * Biểu cảm đắc ý* Mẹ trẻ, mẹ thật là dễ thương…

4 nam còn lại: * Ném đá*



Nam chủ của chúng ta nội chiến rồi… _._||

Hai mẹ con vẫn tiếp tục bàn luận.

TT: Mẹ ơi, mẹ nói còn hai bạn nam nữa, bao giờ họ mới trình diện khán giả a?

W: Ai da! Tiểu Thu, con đợi thêm một thời gian nữa a~ Hai người này rất thích làm giá =))). Ách! Con cứu mẹ trước đã! * Đá ghế chạy tới sau lưng con gái để tránh khỏi phi đao của 5 người nào đó*

TT: …

… Mẹ trẻ, người thật không có cốt khí!

W: * Gào thét* Cốt khí có giúp ta ăn no được đâu chứ! Ta chỉ cần mạng sống thôi a! Có ta các con mới có thể tiếp tục có nơi để thể hiện tài năng đó!

Khán giả: Tiểu Phương, sao cô có thể lấy lí do đó ra để uy hiếp tiểu Thu của chúng tôi!

W: Ây! Dừng a! Tôi không làm phỏng vấn nữa! * Bỏ của chạy lấy người*

_ End HT 1_

Thu vẫn chìm trong viễn cảnh liên tưởng phong phú của mình mà không hề hay biết toàn bộ biểu cảm của cô đều được thu hết vào trong tầm mắt của người mà cô vẫn cho rằng đang ngủ gục đến không biết trời trăng mây gió gì.

Lăng Chính Thiên tỉ mỉ quan sát từng nét mặt của cô. Lúc nhìn thấy ánh mắt mơ màng của cô cùng ánh mắt kì quái thoáng liếc qua anh cùng Quân Lâm Ngạo bên kia, anh đoán chắc rằng cô nàng này lại nghĩ lung tung gì đó rồi.

Thực ra từ lúc Thu mới tỉnh lại, Chính Thiên cũng theo đó mà kết thúc giấc ngủ của bản thân. Cảnh giác mọi lúc, mọi nơi, trong mọi tình huống luôn là một trong những nguyên tác cơ bản của những con người làm sát thủ như anh và Trần Cảnh Hạo. Dù chỉ là một tiếng động, một cử chỉ vô cùng nhỏ cũng có thể đánh thức anh chứ không nói đến Thu còn hành động rõ ràng như vậy. Cô còn quay qua quay lại nhiều lần để quan sát căn phòng cơ mà.

Lại nói tới lí do anh có mặt ở đây từ lúc sáng sớm như vậy.

Ngày hôm qua Chính Thiên vốn chỉ muốn qua xem tình trạng của cô rồi rời đi nhưng khi thấy bộ dạng suy yếu của cô, anh liền không nỡ rời khỏi. Còn một lí do quan trọng nữa là do còn có hai tên được coi là tình địch siêu cường của anh tồn tại ngay cạnh cô nữa. Bệnh viện cô đang ở là địa bàn của Trần Cảnh Hạo mà tên đó lại có tình cảm đặc biệt với cô, anh tuyệt đối không thể an tâm để cô lại nơi này một mình. Hơn nữa còn có thêm tên Quân Lâm Ngạo từng là vị hôn phu của cô, còn là người mà cô từng yêu sâu đậm. Tuy anh không biết lí do vì sao cô lại kiên quyết cùng tên đó hủy hôn ước nhưng danh hiệu người yêu cũ của người này với cô, anh lại càng không thể không đề phòng. Chưa kể còn có người tên Hàn Lâm không rõ thân phận kia nữa. Hôm qua anh còn thấy hắn vội vàng hướng tới phòng cô mà đi tới đâu…

Tóm lại là những hoa đào cô chọc phải phần lớn cũng không phải người dễ giải quyết a~ Anh còn phải cố gắng và cẩn thận nhiều lắm. Tuy có chút phiền phức nhưng anh cũng không nghĩ rằng bản thân sẽ từ bỏ. Điều này anh không làm được, cũng nhất quyết không muốn làm. Vậy nên anh không nghĩ sẽ lại tiếp tục đứng một bên thầm quan sát và quan tâm cô nữa! Muốn có thứ gì, đều phải tự mình đi giành lấy chứ tuyệt đối không được chờ kẻ khác mang đến- đó là điều mà anh đã học được khi mới tham gia khóa đặc huấn lúc 5 tuổi. Muốn có được hạnh phúc, anh không thể cứ trơ mắt đứng nhìn cô cùng kẻ khác ân ái yêu đương mà phải chủ động tiếp cận với cô còn nếu vẫn tiếp tục bất vi sở động, chờ anh chính là sự hối hận vô dụng!

Nhìn tới cô gái nhỏ nhắn đang nằm trên giường bệnh, trong lòng Lăng Chính Thiên một lần nữa hạ xuống quyết tâm. Và cho đến mãi về sau, mỗi khi nhớ tới ngày này, anh vẫn không ngừng cảm thấy may mắn vì bản thân đã kịp thời tỉnh ngộ. Cô đã có quan hệ xác thịt với người đàn ông khác không phải là anh không để ý nhưng nếu tiếp tục bỏ lỡ cô, có lẽ anh sẽ để lỡ cả đời. Chính anh cũng đã nghe được những lời nhục mạ đáng hận của người tên Ruki kia với cô. Trời mới biết lúc đó anh có bao nhiêu ý muốn lao đến giết chết người kia! Tuy nhiên, nếu anh giết người đó, cô sẽ đau lòng. Chính anh cũng hiểu rằng cô có tình yêu đối với người kia, nếu không thì cô cũng sẽ không dễ dàng đồng ý cùng anh ta nảy sinh quan hệ, còn cố gắng nhẫn nhịn anh ta tới khổ sở như vậy.

Lăng Chính Thiên thầm cười khổ. Anh mà cũng có ngày hôm nay, trước kia làm gì có chuyện anh quan tâm tới cảm xúc của người nào chứ... Từ đầu tới cuối anh vẫn không thể nào lí giải được nguyên nhân nào khiến anh có thể dành thứ tình cảm nam nữ đặc biệt này cho Thái Thu. Người đẹp anh đã từng gặp có vô số, mỗi người cũng mang một phong thái khác nhau, muôn màu muôn vẻ. Dịu dàng, quyến rũ, cá tính, mạnh mẽ, cao ngạo,… anh đều đã gặp qua nhưng đều không có cảm xúc. Vậy mà tiếp xúc với con người mới của Trịnh Thái Thu mới hơn một tháng ngắn ngủi, anh lại có thể bị cô cuốn hút, lại có thể đi thích người mà trước giờ mình vô cùng khinh thường, ghét bỏ, con người đã lợi dụng anh. Rốt cuộc, anh cũng không thể giải thích được mình thích cô ở điểm nào. Mà nếu có thể biết được lí do chính xác, có lẽ đó không phải là một tình yêu chân chính nữa.

Người ta luôn nói rằng yêu một người không cần có lí do còn nếu có, nó lại không phải tình cảm thuần khiết nữa rồi. Tuy nhiên, vẻ bề ngoài hoặc những ngoại cảnh khác đôi khi cũng là một yếu tố để bắt đầu một đoạn tình cảm đẹp. Trên đời này không có điều gì là tuyệt đối, ngay cả tình yêu cũng cần có một vài lí do, đó chính là quy tắc ngầm mà mỗi người tự đặt ra. Chắc rằng bởi vì điều đó, tình yêu không có thiên trường địa cửu, chỉ cần bên nhau đến đầu bạc răng long cũng là một điều đáng trân trọng lắm rồi. Nhưng trên đời này thực sự không có nhiều người làm được điều đó.

Vừa trầm tư, Chính Thiên vừa cẩn thận quan sát kĩ đến từng đường nét trên khuôn mặt thiên thần yêu kiều kia. Tuy mặt cô có chút tái nhợt vì bệnh tật nhưng anh không thể không thừa nhận, cô là một mĩ nhân hiếm có. Có lẽ là vì trước kia cô trang điểm quá đậm làm mất đi vẻ trẻ trung vốn có cùng phong cách ăn mặc chẳng ra gì gây phản cảm nên cô mới là hình tượng con vịt xấu xí trong mắt người đời. Nhưng từ 1 tháng trước, cô thay đổi xong cũng đột nhiên lột xác, trở thành một công chúa thiên nga thật lộng lẫy, trở thành tâm điểm chú ý của mọi người. Thay đổi đột ngột này của cô tuy không thể hoàn toàn chinh phục được người khác, khiến họ có hảo cảm với cô như Trịnh Thu Thủy nhưng lại vô tình khiến cô tỏa sáng, giống như viên ngọc thô mới được mài giũa, trở nên vô cùng đẹp đẽ; mặc dù thứ khiến cô nổi bật không phải thứ gì mang tính nhân văn cao cả.

Trong vô thức, đầu Lăng Chính Thiên đã hơi ngẩng lên khiến da đầu anh tiếp xúc trực tiếp với tay của Thu khiến cô dịch chuyển sự chú ý của bản thân lên người anh. Thấy ánh mắt tỉnh táo của Lăng Chính Thiên đang nhìn chằm chằm vào mặt mình, Thu có chút mất tự nhiên, còn kèm theo cảm giác ngượng ngùng.

Lạ ghê! Tảng băng này không dưng lại nhìn cô chăm chú như vậy để làm gì chứ! Bệnh hả?

Khóe môi run run, suy nghĩ trong đầu Thu tạm thời đình trệ. Nhất thời cô không biết bản thân nên nói gì.

Hay là “ Chào buổi sáng”? Nghe cứ gượng gạo kiểu gì ấy >_

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.