Vượt Qua Sóng Dữ

Chương 5




Mới tám giờ sáng xung quanh khu biệt thự đã im vắng như rất khuya. Tối nay Cảnh Hào đi ra ngoài lo công việc. Một mình Điệp Ngân ở nhà nên cô rất sợ. Vừa tối là cô đóng chặt các cửa. Rồi rút về phòng mình.

Điệp Ngân để đèn sáng cho đỡ sợ. Cô nằm trằn trọc đến đêm khuya mà vẫn không sao ngủ được. Chợt có tiếng đập cửa khiến cô giật mình ngóc đầu lên nhìn.

Phía ngoài tối thui, không thấy gì, cô yên tâm nằm xuống nhắm mắt.

Nhưng bỗng trong phòng bị cúp điện. Bóng tối chụp xuống khiến Điệp Ngân hốt hoảng kéo mền trùm kín đầu.

Xung quanh vẫn yên lặng như tờ.

Một lát bớt sợ, Điệp Ngân tung mền ngồi dậy bước xuống đất, mò mẫm đi đến chỗ bàn giấy tìm hộp quẹt.

Đang sờ soạng trên bàn, bỗng một bàn tay từ trong bóng tối hiện ra, chụp lấy tay Điệp Ngân, khiến cô giật bắn mình, thét lên một tiếng hãi hùng, và cô rút tay mình ra.

Nhưng bàn tay lơ lửng kia cứng như gọng sắt, chẳng những nắm chặt tay Điệp Ngân, mà những ngón tay lạnh buốt còn di động như sờ soạng lớp da cô.

Điệp Ngân sợ điên lên, cố giật mạnh lần nữa, lần này thì bàn tay ma quái biến mất.

Điệp Ngân chưa kịp hoàn hồn thì nghe tiếng rên rỉ ngoài cửa. Cô quay phắt lại nhìn. Qua khung kiếng, cô thấy một người đàn bà trắng toát. Bà ta cầm chiếc đầu trên tay, tay kia quờ quạng lần mò như tìm cách mở cửa.

- Không được mở cửa, đừng mở, đừng mở ...

Điệp Ngân hét lên một cách hoảng loạn. Nhưng cánh tay kia vẫn quờ quạng tìm ổ khóa. Rồi bỗng người đàn bà biến mất.

Thoắt một cái, Điệp Ngân thấy bà ta đã đứng giữa phòng. Lần này không có chiếc đầu,bà ta quơ quơ tay về phía trước, rên rỉ:

- Trả đầu lại cho ta, đầu tao đâu rồi ...

Giữa đêm khuya thanh vắng, Điệp Ngân thét lên:

- Ai cứu tôi với, cứu tôi với.

Tiếng ma càng rên to rõ hơn:

- Tao ... không muốn chết ... hãy trả mạng cho tao.

Điệp Ngân đạp cửa gọi to:

- Vú Trần ! Vú Trần !

Con ma hét lên:

- Mày ra đây ... hu ... hu ...

Con ma lại vật vã khóc làm cho Điệp Ngân bấn loạn tinh thần. Cô ta gào lên:

- Vú Trần ... Cứu tôi ... có ... ma ...

tiếng gọi của cô ta lọt vào màn đêm thanh vắng. Bàn tay con ma bám vào thành cửa sổ nhọn hoắt. Nó rú lên máu me đầy người. Điệp Ngân sợ hãi rú lên:

- Ai ... cứu tôi !

Tiếng con ma cười nghe rùng rợn:

- Ha ... ha ... Trả mạng cho ta.

Điệp Ngân ôm mặt:

- Đừng ... đừng nhát tôi.

Nhưng tiếng rên ngày một rùng rợn hơn. Điệp Ngân vẫn cố gượng đứng lên đi lùi về phía góc phòng nhỏ:

- Xin ... đừng ... nhát tôi ... Tôi vô tội mà.

Tiếng ma vẫn rên rỉ khóc lóc:

- Hãy trả mạng lại cho tao ...

Điệp Ngân lắc đầu:

- Tôi đâu có hại chết ai. Lầm rồi ... Lầm rồi !

Con ma phun ra vòi máu tưởng chừng như tung tóe khắp nền nhà. Điệp Ngân càng hoảng loạn. Cô gào lên:

- Tôi không có ... Đừng có nhát tôi.

Tiếng ma rên:

- Tao ... lạnh lắm ... mở cửa đi.

Điệp Ngân quỳ xuống:

- Xin đừng hại tôi.

- Ha ... ha ... Tụi mày âm mưu giết tao rồi dìm xuống nước. Hu ... hu ...

Con ma lại khóc lóc. Điệp Ngân xanh cả mặt mày:

- Tôi ... tôi lạy ... ma ... Tôi không có làm như vậy mà.

Tiếng con ma vẫn khóc lóc than van:

- Bây giờ ... tao ... lạnh lắm. Hu hu ...

Điệp Ngân lúng túng, cô quơ đại cái mền để sẵn trên giường, thảy qua cửa sổ:

- Ma ơi ! Đừng quấy rầy tôi nữa.

Tiếng con ma vẫn dai dẳng:

- Tao ... không cần thứ này đâu.

Điệp Ngân hoảng loạn:

- Tôi ... sẽ đốt nhiều tiền vàng bạc, vải vóc xuống cho người.

Con ma vẫn khóc rú lên:

- Tao ... không cần những thứ ấy.

Vẫn ôm kín mặt, cô ta run sợ hỏi:

- Vậy ... ma cần gì?

- Hu hu ... Ta cần mạng của mi kìa.

Điệp Ngân ù té chạy vào trong:

- Không ... không ... Ôi, ai cứu tôi ...

Tiếng gõ cửa càng lúc càng to. Cảnh Hào bực bội, cằn nhằn:

- Ngủ gì mà say thế?

Hắn gọi to:

- Điệp Ngân ! Mở cửa !

Điệp Ngân rên lên:

- Hãy đi đi. Ngày mai tôi cúng cơm và đốt thật nhiều tiền vàng bạc, quần áo.

Cảnh Hào ngạc nhiên gọi to:

- Anh đây mà Điệp Ngân.

Cô vẫn ôm mặt:

- Không.

Cảnh Hào nói to hơn:

- Anh đây ! Cảnh Hào đây !

Cô ta mừng quýnh, giọng luống cuống:

- Anh hả?

- Ừ.

Cô ta vẫn còn sợ nên hỏi lại:

- Có thật anh Cảnh Hào không?

Cảnh Hào đang bực bội chuyện ở ngoài nên gắt:

- Em mở cửa cho anh vào đi. Ngoài này lạnh lắm.

Điệp Ngân nhận ra Cảnh Hào nên vội ra mở cửa. Cô ta ôm chầm lấy Cảnh Hào khóc ngất:

- Cảnh Hào, em sợ lắm.

Như quên bao nỗi bực mình, Cảnh Hào ôm cô vào lòng:

- Nào, có chuyện gì vậy?

Điệp Ngân vẫn thít thít khóc:

- Em sợ lắm.

Hắn vuốt ve:

- Nín đi ! Đừng sợ.

Cô ta lắc đầu:

- Khủng khiếp lắm.

Hắn nhăn nhó:

- Mà chuyện gì mới được.

Cô ta chỉ ra cửa sổ:

- Ma xuất hiện nơi này.

Cảnh Hào mở to mắt:

- Em bị ma nhát ư?

Cô ta gật đầu:

- Vâng. Con ma không đầu.

- Lại con ma không đầu ư?

Điệp Ngân rùng mình:

- Khiếp đảm quá !

Cảnh Hào lắc đầu trấn an:

- Hay chỉ là mơ.

Cô ta lắc đầu lia lịa:

- Không, không. Con ma không đầu thật mà.

Cảnh Hào cười chế giễu:

- Làm sao em biết đó là con ma không đầu?

Điệp Ngân đưa tay chi vết máu và nói:

- Đấy ! Vết máu còn đó.

Cảnh Hào hơi giật khi nhìn thấy các vết máu to con vung vãi trên tường và nền nhà.

- Máu của ma ư?

Nắm chặt tay của hắn, cô ríu cả lưỡi nói:

- Cổ của con ma đầy máu nó phun ra đó.

Cảnh Hào cũng đâm bối rối. Hắn cũng lạnh xương sống, nhưng vẫn cố giữ vẻ bình thản:

- Coi chừng mấy đứa công nhân hù dạo em chơi thôi.

Điệp Ngân phản ứng mãnh liệt:

- Không ! Vì con ma bảo rằng chúng ta giết nó và dìm xuống nước ...

Hắn trợn mắt, há hốc mồm:

- Nó nói vậy ư?

- Vâng ! Nó bảo, nó đói và lạnh lắm.

Hắn làm như không biết chuyện gì nên nói:

- Ai giết nó mà lại đây đòi mạng.

Điệp Ngân trách móc:

- Tai anh dính đầy nợ máu quá rồi.

Hắn vẫn đáp một cách lạnh lùng:

- Lực thẹo giết chứ anh nào giết.

- Nhưng anh ra lệnh.

Hắn xua tay:

- Nhưng anh không có động tay vào.

Điệp Ngân lại khóc:

- Hu ...hu ... Vậy chứ em có giết ai đâu mà con ma ấy lại đến đây đòi mạng chứ.

Cảnh Hào thấy cô ta nói có lý, nên vội trấn an:

- Em cố gắng chịu đựng, nay mai tìm được thỏi vàng là tụi mình vượy biên ngay.

Điệp Ngân quay mặt đi:

- Đợi anh tìm được vàng em sợ là anh đi một mình.

Hắn cười hề hề:

- Làm sao mà anh bỏ cưng ở nhà một mình được.

Điệp Ngân quay mặt đi:

Chẳng lẽ anh mang đi lup6n cái xác của em đi.

Hắn chột dạ:

- Em nói gì vậy?

Điệp Ngân hờn dỗi:

- Chờ đến khi anh lấy được vàng thì em cũng đã chết vì sợ ma rồi, ma nó luôn ám ảnh em. Em sợ mình lại hóa điên như Thảo Linh cũng nên.

Hắn như sực nhớ nên hỏi:

- Này! Mấy bữa nay em có thấy Thảo Linh không?

Điệp Ngân bình thản đáp:

- Anh đâu có phân công, giao trách nhiệm cho em canh giữ.

Cảnh Hào nhăn nhó:

- Em đừng gay gắt với anh như vậy. Anh chỉ thấy lạ thôi mà.

Cô hờn dỗi:

- Vậy thì anh nên đi tìm bà ấy đi.

Cảnh Hào nhăn nhó:

- Anh đi tìm để làm gì?

Điệp Ngân mỉa mai:

- Nhưng dù sao bà ta vẫn là vợ chồng có hôn thú hẳn hoi mà.

Hắn gãi gãi đầu:

- Đó chỉ là đường lối để anh và em có cuộc sống tương lai tốt đẹp hơn mà.

Điệp Ngân lắc đầu lia lịa:

- Nhưng bây giờ em không cần giàu sang nữa, anh bắt em phải sống như vầy hoài, chắc em sẽ điên mất.

Cảnh Hào buộc lòng phải nói:

- Hay là anh sẽ đưa em về bên ấy. Khi làm xong việc anh sẽ qua với em.

Điệp Ngân lại lắc đầu:

- Không, em muốn đi cùng anh thôi.

- Nhưng anh chưa làm xong việc mà.

Điệp Ngân chán nản:

- Mò kim đáy bể thôi anh ạ.

Cảnh Hào nhăn nhó:

- Em không động viên anh mà còn nói thế.

Điệp Ngân lắc đầu:

- Động viên à? Động viên bằng cách nào? Bà ấy bị điên loạn thì làm sao mà anh khai thác được.

Cảnh Hào cương quyết nói:

- Anh sẽ đi tìm bà ấy và buộc bà ta phải nói ra.

Điệp Ngân lắc đầu:

- Vô ích thôi !

- Tại sao?

Điệp Ngân bảo:

- Trước đây anh chưa phản bội bà ta, bà ta còn không nói, huống hồ chi bây giờ, tình thế đã đổi thay.

Cảnh Hào bực bội:

- Cũng tại em hết.

Điệp Ngân tròn mắt nhìn hắn:

- Tại sao anh lại đổ lỗi cho em?

Cảnh Hào vẫn còn tức:

- Đã bảo em ở bên đó chờ anh. Em lại đòi qua đây cho lỡ việc lớn.

Điệp Ngân rân rấn nước mắt:

- Vậy là anh trách em đó sao? Được, em sẽ về đây và anh đừng bao giờ tìm em nữa.

Thấy cô có vẻ giận thật sự, em đã giận anh rồi sao?

Điệp Ngân ngúng nguẩy:

- Em đi đề anh rảnh tay mà làm việc lớn. Em ở lại chỉ làm vướng bận anh mà thôi.

Cảnh Hào ôm cô vào lòng năn nỉ:

- Này, coi như anh không nói gì hết, được chưa? Anh xin lỗi.

Điệp Ngân vẫn làm mặt giận:

- Anh đi tìm bà ta đi.

Hắn bẹo má người yêu:

- Đừng hờn giận vu vơ như thế mà cô bé.

Cô ta vẫn lắc đầu:

- Có lẽ em phải về bên ấy thôi.

Cảnh Hào vẻ mặt buồn hiu:

- Về bên ấy để em đi gặp mấy thằng nhóc đó à.

- Vậy còn hơn ở cạnh bên anh mà cứ phải lo sợ.

Hắn trấn an cô:

- Em cứ an tâm, từ nay anh sẽ để mấy tên bảo vệ ở cạnh em.

Điệp Ngân xìu lòng:

- Vậy cũng được.

Cảnh Hào căn dặn:

- Chúng nó chỉ bảo vệ em bên ngoài thôi, em không được mở cửa cho bất cứ ai vào.

Điệp Ngân gục dặc:

- được rồi mà.

- Em vào nghỉ đi.

Còn lại một mình, hắn suy nghĩ thật nhiều về sự mất tích đột ngột của Thảo Linh. Chẳng lẽ trong lúc điên loạn bà ta chết mất ở đâu rồi cũng nên. Chết thì phải thấy xác chứ. Hắn lại cảm thấy lo. Đám công nhân lúc này lại cứng đầu làm chiếu lệ, lại đòi bãi công, đòi tăng lương. Có đứa nào xúi quẩy rồi. Thằng Sói đen, nó chứ không ai vào đây.

Tiến Lâm nói nhỏ vào tai mẹ mình:

- Mẹ nên tìm cách cứu dì Thảo Linh đi.

Vú Trần khẩn khoản:

- Điều này là tất nhiên rồi. Nhưng làm sao qua mặt hắn ta được.

Tiến Lâm nói với mẹ:

- Hiện giờ Thảo Sương rất khỏe. Có điều đầu óc cô ta chưa được bình thường.

Vú Trần thở dài:

- Thật là khổ cho gia đình ông Cả Trạch. Mới một sớm một chiều đã tan đàn rã nghé cả.

Tiến Lâm nói với mẹ:

- Giờ này mà mẹ ngồi đó than thân trách phận có được gì đâu.

Bà chép miệng:

- Cũng may mắn là lúc này con được nghỉ hè, nếu không mẹ chẳng biết phải làm sao.

Tiến Lâm chợt hỏi:

- Như vậy còn vấn đề thỏi vàng ròng ấy có hay không?

Bà lắc đầu nhìn con:

- Chuyện gia đình người ta mà, mình là kẻ ăn người ở làm sao biết được.

Tiến Lâm thắc mắc:

- nhưng vàng mà sao ông chủ lại chôn cất ngoài con suối như vậy?

- Mẹ đã nói rồi, chuyện của người ta mẹ không biết được.

- Nhưng ít ra mẹ phải biết về chị em của hai bà chủ nhỏ.

Bả thở dài:

- Hai chị em nhưng mà hai tính cách khác nhau. Bà chị thì khôn lanh, đanh đá, chua ngoa. Còn người em thí hiền hậu, từ tốn, dễ gần gũi nhưng lại bị kẻ lừa bịp. Còn bà Thảo Linh bây giờ sống mà như đã chết.

Tiến Lâm nói với mẹ:

- Hắn là kẻ ác gian, có ngày sẽ đền tội mà thôi.

Bà vú Trần bàn với con trai:

- Hay là ta nên bí mật đưa bà Thảo Linh đến bệnh viện và mướn người canh giữ.

Tiến Lâm đồng ý với mẹ ngay:

- Được đó mẹ ạ. Vì cứ để dì ấy ở đây hắn ta sẽ hành hạ dì ấy đến chết.

Bà Trần lại nói:

- Tiền bạc hắn đều nắm hết cả. Giờ có đưa bà ấy cũng đâu phải dễ.

Tiến Lâm nói với mẹ:

- Tiền bạc thì con đã có cách, mẹ cứ an tâm.

- Bấy lâu dành dụm được chút đỉnh mẹ định lo hôn sự cho con.

Tiến Lâm nhăn nhó:

- Trời ! Mẹ lo làm gì xa xôi vậy? Con còn bận học hành.

Vú Trần lườm con:

- Tôi sợ đến lúc cậu đòi hỏi tôi chạy không kịp.

Tiến Lâm phì cười:

- Mẹ này !

Vú Trần xua tay:

- Thôi đi cậu, tôi bị tóng ra rồi.

Tiến Lâm gãi gãi đầu:

- Tại mẹ muốn có cháu nội ẵm bồng rồi đổ thừa con.

Vú Trần mỉm cười:

- Chuyện ấy là tâm huyết của mẹ mà. Ít ra khi xuống suối vàng gặp ba con mẹ không hổ thân là được rồi.

Tiến Lâm cười với mẹ:

- Mẹ an tâm khi ra trường con nhất định sẽ làm chúng tôi mẹ được vui.

Vú Trần cốc nhẹ lên đầu con:

- Ấy là do cậu hứa với tối đấy nhé !

Tiến Lâm không muốn mẹ buồn nên nói:

- Vâng, khi ra trường con sẽ vâng lời mẹ. Còn bây giờ thì ...

- Thì sao?

- Mẹ giúp con lo cho dì Thảo Linh.

Bà Trần chợt buồn:

- Điều ấy con khỏi cần phải lo gì cả. Mẹ cũng có trách nhiệm mà.

Tiến Lâm nói với mẹ mình về âm mưu chiếm đoạt thỏi vàng của Cảnh Hào, nếu tìm được thỏi vàng tòng kia hắn và người đẹp Điệp Ngân kia sẽ vượt biên sang Thái Lan. Cùng sống chung với người tình. Bii được điều này vú Trần càng ra sức cản ngăn. Bà âm thầm theo dõi bọn chúng ...

Đêm nay trăng sáng vằng vặc. Rừng cao su sáng bàng bạc. Trăng rọi xuống làm cảnh vật về đêm thật huyền ảo.

Đã quá khuya, thế mà bên bờ suối vẫn còn vảng tiếng cuốc xẻng của công nhân. Đêm nay họ làm việc dưới sự chỉ huy của Điệp Ngân. Cảnh Hào có việc về thành phố nên cô ta phải đích thân ra thúc hối mấy công nhân đào bới tìm cho ra hủ vàng.

Xung quanh im lặng như tờ. Chợt "cạch" một tiếng. Lưỡi cuốc của một công nhân chạm phải vật cứng, dội ngược lên. Anh ta hối hả xới tung mờ đất.

Bên dưới hiện lên một chiếc hũ bằng sành khá to, màu đen kịt.

Tất cả đều há hốc, sững sờ.

Điệp Ngân thì thào một mình:

- Hũ vàng lớn thế sao?

Đám công nhân cũng xôn xao.

- Tìm thấy rồi, thấy rồi, sao nó lớn quá?

- Chắc vàng nhiều lắm, cầu cả mấy ngàn cây mà.

Điệp Ngân ra lệnh:

- Đào nữa đi, lấy chiếc hũ lên, đừng cho nó bể nghe, nhanh lên đi chú.

Mấy công nhân hối hả đào. Điệp Ngân vẫn thấy vậy là chậm, cô giậm châm thúc hối:

- Nhanh nữa đi. Trời ơi ! Chậm như rùa vậy.

mọi người tuôn mồ hôi, ra sức đào bới. Một lúc sau thì chiếc hũ đã được mang lên.

Điệp Ngân không chờ nổi, tự tay cô vội vàng tìm cách mở nắp. Cuối cùng thì nó cũng bật tung ra.

Cô ta vội thò tay vào hốt. Nhưng bỗng cô rụt tay lại:

- Á ...á !

Đám công nhân hoảng hồn:

- Cái gì vậy bà chủ?

Điệp Ngân định thần nhìn kỹ. Trong hủ không phải là vàng, mà là một bộ xương người trắng nhờ nhờ dưới ánh trăng. Cái mà cô ta chạm phải là một cái đầu lâu có hố mắt trống hoác.

Mọi người đang rụng rời thì lại nghe tiếng mấy khúc xương va chạm vào nhau lụp cụp.

Mọi người hồn phi phách tán, hè nhau bỏ chạy. Điệp Ngân cũng chạy trối chết về phái ngôi biệt thự. Nhưng cô ta vấp phải tảng đá, ngã dài trên bờ suối, cô ta hét lên kinh hoàng:

- Cứu tôi với! Đợi tôi với ...!

Giọng cô chợt tắt nghẽn, khiếp đảm khi thấy một bóng trắng từ xa đi tới. Dù không nhìn rõ, cô ta vẫn biết chắc đó là bà Thảo Lan.

Phia trước, mấy công nhân đã chạy khá xa. Chỉ còn mình cô ta ở lại bờ suối.Cô cố gào to:

- Quay lại đi, cứu tôi với, quay lại đi !

Tiếng bà Thảo Lan rền rền bên tai:

- Vàng đó là của tao, mày lấy thì tao sẽ bắt mày theo tao.

Điệp Nâgn gục xuống, nhắm kín mắt. Khi cô ngẩng đấu lên thì không thấy bà Thảo Lan. Cô quay về phía vướn cao su. Bà đang lơ lững dưới tàn lá, hai tay vẫy vẫy:

- Đi theo tao, đi nhanh lên.

Rồi bà cười từng tràng dài, tiếng bà cười nghe rùng rợn cả mình. Mấy công nhân thường ngày luôn cho rằng mình trung thành với chủ, khi gặp nạn đều bỏ chạy hết. Điệp Ngân cố gượng đứng dậy, nhưng bóng ma trên cây làm cho cô ta bủn rủn tay chân, miệng thều thào:

- Cứu tôi ...cứu ...

- Ha ha ! Hảy trả mạng cho ta.

Điệp Ngân chắp tay lạy tứ phía:

- Xin tha cho tôi ...Tha cho tôi ...

Tiếng con ma lại ngừ lên:

- Hừ ... hừ! Tha cho ... mi à ... Mi độc ác lắm.

Cô ta lắc đầu:

- Không . không. Tôi không giết người Tiếng con ma gầm gừ:

- Không giết người ư? Chính mi đã giết ta.

Điệp Ngân thót người run lên:

- Bà là ...

Tiếng con ma cười lớn, nghe vang cả núi rừng:

- Đúng ... Ta là Thảo Linh đây. Ta chết rồi, chính mi đã hại chết ta.

Điệp Ngân hoảng hốt:

- Không ...không, tôi không hề giết chết bà đâu.

Ma cười nghe khiếp đảm làm sao. Điệp Ngân vẫn nói; - Tôi ... tôi không có ...

- Vậy mi là gì của Cảnh Hào?

Điệp Ngân tâm tư bất loạn, cô không thể nói khác hơn được.

- Vâng, chúng tôi là vợ chồng.

Tiếng ma cười như khóc:

- Tụi mày hại chết tao. Vậy thì tụi mày sẽ đền tội.

Điệp Ngân vang xin:

- Đó là lỗi của Cảnh Hào, tôi không biết.

Tiếng ma vẫn cười lanh lảnh, quái đản:

- Ha ha! Sắp đến ngày tận số của bọn bây.

Điệp Ngân run rẩy:

- Tôi không có lỗi. Xin hãy tha cho tôi.

- Tha cho mày ư? Tụi bây đều đáng chết cả. Tao chết xuống dưới gặp em gái tao rồi.

Điệp Ngân vì khiếp sợ nên chẳng nói lên được điều gì nữa. Chừng tỉnh dậy cô hốt hoảng:

- Hảy tha cho tôi ...tôi ...

Tiến Lâm vội lên tiếng:

Tôi đây, bà an tâm.

Điệp Ngân há hốc mồm:

- Tạo sao lại là cậu?

Tên bảo vệ mặt vẫn còn lo sợ nói:

- Chính Tiến Lâm đã cứu bà.

Điệp Ngân như vẫn chưa tin, lắc đầu:

- Không đời nào !

Tiến Lâm toan bước đi, tên bảo vệ ngăn lại và nói; - Chính anh ấy đã cứu bà từ con suối chạy về đây.

Điệp Ngân ấp úng:

- Đây là mơ hay thật.

Tên bảo vệ khẩn khoản nói:

- Xin bà tha cho chúng tôi, vì trong lúc hoảng sợ, lo chạy lấy mạng chúng tôi đã quên mất bà.

Điệp Ngân nghiến răng:

- Đồ ăn hại !

Tên bảo vệ năn nỉ:

- Xin bà bớt giận cho. Tụi tôi cũng đâu muốn thế. Nhờ anh Sói đen mang bà được về đây là cũng tốt lắm rồi.

Như thế là đã thật rồi. Nên Điệp Ngân nói với Sói đen:

- Ta cám ơn cậu Sói đen.

Tiến Lâm lắc đầu:

- Tôi chỉ biết cứu người lúc gặp nạn thôi. Xin bà đừng quá bận tâm.

Điệp Ngân tỏ ra ân hận:

- Trước đây những gì tôi dối không phải với cậu, xin cậu bỏ qua cho.

Anh lắc đầu:

- Không có gì, nhưng có điều gặp phải chuyện gì mà cả anh em bảo vệ bỏ chạy quên cả bà chủ vậy?

Điệp Ngân vẫn còn lo sợ, kể lại:

- Chúngtôi gặp ma.

Tiến Lân trợn mắt:

- Lại gặp ma nữa ư? Nó ra làm sao?

Điệp Ngân nuốt nước bọt kể:

- Bà Thảo Linh hiện về.

Tioến Lân hoảng hốt:

- Bà vừa nói gì chứ?

- Tôi nói bà Thảo Linh đã chết !

Tiến Lâm hơi lùi bước:

- Dì Thảo Linh đã chết rồi ư? Tại sao vậy?

Điệp Ngân lắc đầu:

- Bà ấy không có nói nguyên nhân.

Tiến Lâm lẩm bẩm:

- Dì ấy mất tích một tuần. Chết rồi sao?

Điệp Ngân cũng lo sợ:

- Có lẽ vì điên loạn, đói khát nên bà ấy chết quanh đâu đây thôi.

Tiến Lân nói với tên bảo vệ:

- Anh cho anh em công nhân chia nhau đi tìm bà chủ nghe chưa.

Tên bảo vệ gật đầu:

- Vâng, tôi đi ngay.

Tiến Lân quay lại nói với Điệp Ngân:

- Còn bà, bà quay về nghỉ ngơi đi. Mọi chuyện để tôi lo.

- Về một mình ư?

Tiến Lâm bảo:

- Tôi cò nhiều công việc phải làm. Ngoài bìa rừng cạnh con suối còn rất nhiều ánh đuốc ma trơ đang cháy đỏ rực.

Diệp Ngân rùng mình; - Cậu làm ơn đưa tôi về đến nhà giùm đi. Đêm tối tôi sợ ma lắm.

Không làm sao mà từ chối được, Tiến Lâm đàng phải đưa cô ta về tận nhà.

Đến cổng vào nhà, Tiến Lâm bảo:

- Bà vào đi, tôi không tiện vào.

Điệp Ngân gật đầu:

- Cám ơn cậu.

Tiến Lâm biến mất trong màn đêm. Điệp Ngân tra chìa khóa vào ổ, cô ta lại nghe tiếng rên rỉ:

- Ôi ... ôi ... tôi lạnh quá.

Cô ta nhảy vào nhà. Đụng phải vật gì đó, cô ta Tiến Lâm lên:

- Ai !

Hai tay ai đó huơ huơ về phía trước rên rỉ khóc lóc:

- Trả mạng lại cho tao ...

Điệp Ngân cuống cuồng kêu lên:

- Ôi trời! Ma ... ma ...

- Trả mạng lại cho tao ...

Điệp Ngân khụy xuống vang xin:

- Xin tha cho tôi ...tha ...

Tiếng ma cười, tiếng cười nghe khiếp đảm làm sao.

- Ha ha ! Tha tội cho mày ư? Hu hu ! Tao chết oan ức quá mà ...

Điệp Ngân ôm mặt:

Tôi không có tội ...

- Ha ha ! Chính mày đã hại chết con gái tao.

Điệp Ngân vẫn chối quanh:

- Không ... tôi không có.

- Hu hu ! Mày còn chối nữa sao?

Điệp ngân vẫn lắc đầu:

- Toi không có.

- Hu hu ! Tụi bây dìm xác con tao dưới đáy sâu của suối nước nòng kia mà.

Điệp Ngân vẫn lắc đầu:

- Đó là do Cảnh Hào bày mưu thôi. Tôi không có. Xin tha mạng cho tôi.

- Tụi bây độc ác quá. Đã hại gia đình tao tan nát. Tụi bây phải đền mạng.

Điệp Ngân rú lên kinh hoàng:

- Đừng giết tôi !

Con ma không đấu đưa hai tay về phía trước, đi dần về phía cô ta. Quá khiếp sợ, Điệp Ngân ngất đi, nằm dài trên nền gạch.

... Về đến nhà, thất cảnh tượng như vậy, Cảnh Hào giật thót mình. Hắn hoảng hốt ôm đặt Điệp Ngân lên giường.

- Điệp Ngân ! Tỉnh lại đi em.

Hắn cạo gió, hắn hô hấp nhân tạo. Điệp Ngân dần tỉnh lại. Nhưng vẫn chưa hoàn hồn, cô ta hét lên kinh hải:

- Hãy tha cho tôi ...

Cảnh Hào ôn cô vào lòng:

- Tỉnh lại đi em.

D0iệp Ngân giẫy giụa:

- Cứu tôi. Ai cứu tôi.

Hắn dỗ dành:

- Điệp Ngân, tỉnh lại đi em.

- Không, tôi không giết người. Chính hắn đó.

Cảnh Hào hơi nhíu mày:

- Giết ai, mà ai giết?

Điệp Ngân tuột ra khỏi cánh tay của Cảnh Hào. Cô ta gào lên:

- Không, tôi không có giết người.

Cảnh Hào khó hiểu, tại sao cô ta lại nói ra những điều ấy. Ai đã làm gì cô ta?

- Điệp Ngân ! Em hãy tỉnh lại đi.

Cô ta vẫn ôm mặt:

- Đừng, đừng bắt tôi.

- Anh đây mà, Điệp Ngân.

Cô ta chúng tôi co ro trong một góc phòng, miệng vẫn lảm nhảm:

- Ông ấy giết. Tôi không có.

Cảnh Hào tiến lại gần, cô ta càng kêu to:

- Đừng ...đừng ... lại gần tôi. Tôi sợ lắm.

Cảnh Hào dịu dàng:

Anh đây mà !

Điệp Ngân vẫn lắc đầu:

- Ông ta là kẻ giết người.

Cảnh Hào nhăn nhó:

- Em nói gì lạ vậy? Ai giết người chứ?

Điệp Ngân chỉ về phía hắn:

- Chính anh giết chết Thảo Lan và con ...

Cảnh Hào càng ngạc nhiên hơn:

- Còn ai nữa?

Điệp Ngân ấp úng:

- Cả Thảo Linh nữa.

Cảnh Hào lắc đầu:

- Anh đâu có giết chết Thảo Linh.

Điệp Ngân lắc đầu khóc lóc:

- Anh đã giết bà ta. Bà ta mới về đói mạng em đây. Hu hu ...

Cảnh Hào ôm cô vào lòng:

- Bà Thảo Linh mất tích đâu phải là do anh.

Điệp ngân lắc đầu:

- Bà ta đổ tội cho anh.

Cảnh Hào phì cười:

- Sao em biết?

- Bà vừa đến đây. Bà ta chết rồi.

Cảnh Hào cười trấn an:

Vậy cũng tốt.

Điệp Ngân hoảng hốt:

- Có phải anh đã cho người giết chết bà ta?

Cảnh Hào lắc đầu:

- Bà ta điên loạn bỏ đi mất tích chết đ6u đó thôi. Anh không giết bà ấy.

Điệp Ngân vẫn khăng khăng:

- Không, bà ấy mới hiện hồn về đây đòi mạng.

- Thật vậy sao?

- Vâng.

Cảnh Hào giục:

- Thôi vào nghĩ đi em. Anh cũng mệt lắm rồi.

Điệp Ngân ngoan ngoãn đi theo. Vì mệt mỏi hắn ngủ thiếp đi. Còn Điệp ngân cứ trăn trở mãi. Đến mòn mỏi, cô ta vừa thiếp thì nghe tiếng Cảnh Hào rên rỉ:

- Đừng ... đừng ...

Điệp Ngân không nghe nữa nên ngủ thiếp đi. Cảnh Hào giật mình khi thấy Thảo Linh, Thảo Linh và Thảo Sương, ba người bao vây quấy cả người hắn cấu xé.

- Hãy trả mạng cho tụi tao ...

Hắn rên rỉ:

- Tôi đâu có tội gì.

Thảo lan khóc lóc:

- Mày đã giết tao. Tao đã thành tinh rồi, tao sẽ cấu xé mày ra cho đã hận.

Thảo Sương cũng rên lên:

- Lạnh quá ... Tôi lạnh lắm. Ông trả mạng lại cho tôi.

Cảnh Hào hoảng loạn:

- Ta ...ta ... đâu có giết mi.

Thảo Sương cười:

- Ha ha ! Ông thật sự không có giết tôi, nhưng ông ra lệnh cho tay chân giết thì cũng vậy thôi.

Hắn xua tay:

- Như vậy thì tôi đâu có tội.

Thảo Lan cũng gay gắt:

- Ai đã chôn thức ăn với lá ngón, loại lá độc hại nhất ở khu rừng này cho tao ăn?

Hắn nhìn Thảo Linh đang ôm mặt sợ hải, hắn hầm hàm bảo:

- Chính là chị của cô.

Thảo lan hét lên:

- Không, không phải. Thủ phạm chính là mày. Mày đã giết tao.

Cảnh Hào ôm mặt:

- Chính là Thảo Linh.

Thấy hắn luôn đổ tội cho mình, Thảo Linh nhào đến cấu xé xô đẩy hắn tróc da chảy máu. Hắn rú lên:

- Đừng ... Ối, đừng ...

Thảo Linh nghiến răng:

- Mày đỏ tội cho tao hả? Mày là thằng đàn ông hèn hạ, mày dùng lời ngon tiếng ngọt đẻ dụ dổ tao. Mày hại chết em tao. Tao sẽ hóa kiếp để cấu xé mày cho tới chết.

Hắn kêu Tiến Lâm:

- Ôi, tôi tin các người. Tôi lạy các người. Đừng hại tôi.

Cả ba cùng cười lên nghe ghê rộn. Thảo Sương hăn dọa:

- Nếu mày có lương tâm thì hãy cút đi. Nếu chúng tao không để yên cho mày đâu.

Thảo Linh cũng dọa hắn:

- Thỏi vàng kia là của tao, mày không có quyền gì mà lấy.

Nghe đến thỏi vàng, hắn sáng mắt:

- Nếu lấy được, tôi sẽ đi ngay.

Thảo Linh cười lớn:

- Hoang đường ! Mày nhìn đi, đám ma quỷ lúc nào cũng túc trực quanh đây cả. Mày đừng hòng mà lấy được thỏi vàng kia. Họ sẽ cắt tay chân của mày đó.

Ha ha !

Thảo Lan xòa hai bàn tay móng nhọn chờn vờn trước mặt hắn:

- Mày phải theo tao xuống địa ngục, mày làm nhiều điều ác quá, không thể tha thứ cho mày được.

hắn cầu cứu, hắn van xin:

- Xin thường mạng, buông tôi ra.

Thảo lan trợn mắt, nhe hai hàm răng nanh nhọn hoắt, lè cái lưỡi dài đỏ chót làm hắn hốt hoảng:

- Tha cho tôi.

Hắn giẫy Giụa kêu la bật thành tiếng. Điệp ngân giật thót giấc, cô ta hoảng hốt:

- Cảnh Hào ! anh làm sao vậy?

Cảnh Hào vẫn ú ớ, giẫy giụa:

- Tha cho tôi. Buông tôi ra !

Điệp ngân ôm lấy hắn gọi, bị hắn hất tung ra:

- Buông tôi ra !

Điệp Ngân bị hất tung bất ngờ té lăn ra giường, cô ta trợn mắt kêu lên:

- Anh làm cái trò gì vậy? Lại bị ma ám rồi hay sao?

Điệp Ngân ngồi khóc hu hu.

Cảnh Hào vẫn chưa tỉnh hẳn, văng vẳng bên tai có tiến khóc, hắn lảm nhảm:

- Xin thường tội ... Tôi biết lỗi của mình rồi.

Điệp Ngân tức giận, nhảy chồm lên đánh mạnh vào mặt Cảnh Hào, cô hét:

- Anh tỉnh dậy chưa? Tỉnh chưa nè !

Cảnh Hào bị mấy cái tát tai tá hỏa tam tinh choàng mở mắt. Nhìn thấy nét mặt giận dữ của Điệp Ngân, hắn ngồi dậy lắc đầu để ổn định tinh thần hỏi lại:

- Làm sao vậy?

Điệp Ngân cằn nhằn:

- Em chúng tôi làm gì đâu mà anh hất em ngã lăn ra thế?

Hắn dụi mắ t:

- Phải vậy hôn?

Cô ta quay mặt đi:

- Còn phải hỏi nữa sao?

Cảnh Hào nhăn nhó:

- Đó là giấc mơ thôi mà.

Điệp Ngân ấm ức:

- Ở cạnh anh em có ngày chết mất.

Cảnh Hào thở dài:

- Một giấc mơ thật là khủng khiếp.

Cô quay lại:

- Anh mơ thấy gì mà sợ dữ vậy?

Cảnh Hào ngồi dậy:

- Gặp ba người.

Điệp Ngân hoảng hốt:

- Ba con ma.

Cảnh Hào còn sợ sệt, nhưng nói:

- Ma quỷ thì nhiều, nhưng anh gặp ba người nhà của họ.

Điệp Ngân líu cả lưỡi:

- Bọn họ xuống dưới đã gặp nhau rồi sao?

Hắn gật đầu:

- Ừ, cùng nhau tấn công anh đó. Họ đã thành tinh cả rồi. Lưỡi dài có cả răng nanh nữa.

Điệp Ngân nhăn mặt:

- Em sợ quá ! Tính sao đây anh?

Hắn vẫn cương quyết:

- Đó chỉ là giấc mơ thôi. Còn thực tại chúng ta chưa có tìm được thỏi vàng kia mà.

Điệp Ngân cằn nhằn:

- Chẳng bao giờ được đâu anh ạ. Vì của ấy không phải là trời cho mình. Tìm kiếm cũng hoài công mà thôi.

Cảnh Hào lắc đầu:

- Anh nhất định phải tìm cho bằng được. Em giúp anh đôn đốc công nhân cạo mủ cao su giùm anh. Buộc chúng phải làm việc cho đúng giờ giấc, đứa nào chống đối trừ lương.

Điệp Ngân lắc đầu tỏ vẻ lo sợ:

- Em không muốn ra ngoài ấy tí nào cả.

Cảnh Hào ôn tồn:

- Em cố gắng giúp anh. Tụi mình cần phải có một số vốn để làm ăn.

Điệp Ngân phụng phịu:

- Bấy nhiêu đó cũng đủ rồi.

Hai người đang bàn tán thì tên bảo vệ gõ cửa. Điệp Ngân cằn nhằn:

- Mới sáng đã có người quấy phá rồi.

Cảnh Hào xua tay:

- Thì em cũng nên ra xem coi đó là ai chứ.

- Mấy tên cận vệ của anh chứ còn ai.

- Thì em cứ mở cửa cho bọn nó vào - Không được.

Hắn nạt:

- Em mà biết gì chứ. Hãy mở cửa cho nó vào đi.

Điệp Ngân cằn nhằn:

- Càng lúc anh càng khó nghe.

Cảnh Hào nghiến răng:

- Dù gì đi nữa anh cũng nhất định tìm cho được mớ vàng ròng kia.

Điệp Ngân thở dải:

- Thôi thì em phó thác cho anh đấy.

Điệp Ngân mở cửa. Tên bảo vệ chạy ùa vào:

- Ông chủ !

Cảnh Hào đưa tay ngăn tên bảo vệ rồi nói với Điệp Ngân:

- Em vào pha cho anh hai tách cà phê nóng.

Điệp Ngân trù trừ:

- Hai người bàn việc gì mà có vẻ bí mật đến như thế?

Hắn nạt:

- Bào vào thì cứ vào đi.

Điệp Ngân đành bước vào trong, trong bụng rất ấm ức. Lại bàn kế hoạch hại ai nữa đây ...

Cảnh Hào chỉ chiếc ghế:

- Ngồi xuống đó đi.

Tên bảo vệ rón rén ngồi xuống đối diện với Cảnh Hào, lấm lét nhìn hắn:

- Thưa ông chủ tôi tìm khắp nơi nhưng không gặp.

Rít một hơi thuốc dài, hắn mơ màng nhả khói:

- Chuyện ấy bây giờ không còn cần nữa.

Tên bảo vệ lúng túng:

- Dạ .... em ...

Hắn xua tay:

- Tôi không bắt lỗi các anh đâu.

Tên bảo vệ thở nhẹ:

- Vậy còn ...

Hắn cũng lắc đầu:

- Tạm ngừng luôn.

Điệp Ngân mang lên hai ly cá phê đen để lên bàn rồi quay qua hỏi Cảnh Hào.

- Sáng nay anh không đi ra rừng cao su sao?

Hắn trầm tư:

- Dĩ nhiên là phải đi rồi. Nhưng không phải bây giờ.

Điệp Ngân nói lí nhí:

- Em đi cùng anh.

Hắn gật nhẹ đầu:

- được. Nhưng bây giờ em phải đi làm điểm tâm đi chứ.

Điệp Ngân đồng ý ngay:

- Vâng.

Điệp Ngân đi rồi, hắn mới nói với tên bảo vệ:

- Này, tối nay mày làm một việc khá quan trọng.

Tên bảo vệ lo lắng:

- Việc gì thưa ông?

Hắn suy nghĩ:

- Bám sát theo Tiến Lâm, theo dõi hắn.

Tên bảo vệ hơi ngạc nhiên:

- Tại sao phải theo dõi tên thư sinh ấy chứ?

- Ừ, xem nó đang tụ tập với nhóm người nào.

Tên bảo vệ hiểu ý nên gật đầu:

- Dạ, em đã hiểu rồi.

Hắn khoát tay:

- Lui ra đi !

Tên bảo vệ lui ra. Vú Trần hớt hải chạy vào:

- Ông chủ ! Ông chủ ơi !

Hắn lên tiếng:

- Chuyện gì?

- Có mấy tên công nhân bỏ trốn.

Hắn bực bội:

- Đứa nào?

- Dạ, mấy người mà ông chủ bắt làm đêm đó.

Hắn vẫn không rời khỏi điếu thuốc.

- Mặc xác tụi nó.

Vú Trần ấp úng:

- Nhưng mà ...

Hắn gắt:

- Có gì nói đi, làm gì mà ấp a ấp ún như thế?

Vú Trần ngần ngại:

- Dạ, người ta tìm được đôi dép và chiếc áo khoác của Thảo Linh.

Hắn hơi nhổm người dậy:

- Đồ của Thảo Linh à?

- Vâng.

- Tìm thấy ở đâu?

Vú Trần đáp:

- Dạ gần bãi suối nước nóng. Có lẽ ...

Hắn lại gắt:

- Có lẽ làm sao?

Vú Trần mếu máo:

- Có lẽ vì quẫn trí nên bà ta đã nhảy xuống suối tự vận chết rồi.

Hắn vẫn tỉnh bơ:

- Chết thì cũng phải thấy xác chứ.

Vú Trần lãi thút thít:

- Tôi sợ thú rừng đã ăn thịt mất rồi.

Hắn vẫn nói giọng tỉnh rụi:

- Vậy cũng tốt.

Vú Trần đưa cho hắn đôi dép và chiếc áo khoác:

- Đây là đổ của bà chủ.

Hắn lạnh lùng bảo:

- Dem ném đâu đó đi.

Vú Trần nhìn hắn trân trân:

- Ông không cất làm kỷ niệm sao?

Hắn ta lắc đầu:

- Nếu muốn, tôi cho bà luôn đó.

Sẵn dịp, Vú Trần nói luôn:

- Vậy tôi giữ nghe.

Hắn xua tay:

- Còn việc gì nữa không?

Vú Trần lại nói:

- Mấy hôm nay ma xuất hiện quanh đây nhiều quá.

- Bà cũng sợ ư?

Vú Trần nhún vai:

- Dĩ nhiên là tôi sợ rồi.

Hắn ta chợt hỏi:

- Bà có gặp ma lần nào chưa?

Vú Trần ấp úng:

- Có. Một con ma rất dễ sợ.

- Nó ra làm sao?

Vú Trần kể:

- Nó mặc áo trắng, không có đầu, đôi tay dài lắm, luôn đưa về phía trước.

Điệp Ngân đang bưng mâm điểm tâm nghe vú Trần nói thế run bắn người, rơi luôn mâm điểm tâm xuống đất đánh xoảng. Vú Trần vội chạy lại:

- Bà có sao không?

Điệp Ngân lắc đầu:

- Tôi không sao.

Hắn hất hàm hỏi:

- Tại sao em lại như thế?

Điệp Ngân ngó vú Trần:

- Bà bảo gặp ma không đầu ư?

Vú Trần vội gật đầu:

- Vâng, có thế nói là hai lần rồi.

Điệp Ngân tròn mắt:

- Hai lần?

Vú Trần hơi nhíu mày:

- Bà làm sao vậy?

Điệp Ngân xua tay:

- Tôi cũng đã từng gặp con ma không đầu ấy !

Vú trần cũng ngạc nhiên:

- Bà cũng đã gặp à?

Cảnh Hào sợ lỡ việc của mình nên nói:

- Thôi, hai người đừng nói chuyện vớ vẫn nữa.

Vú Trần lại nói thêm:

- Tôi chưa từng sợ và gặp ma bao giờ, nhưng mấy lúc gần đây ma xuất hiện nhiều quá. nhất là gần con suối nước nóng, đêm đêm ma trơi xuất hiện, lửa cháy rực cả một vùng.

Điệp Ngân ngó Cảnh Hào:

- Anh em công nhân cũng nói thế.

Vú Trần vẫn chưa thôi, nói tiếp:

- Mới mấy đêm nay, ma nữ cứ nhảy nhót trên cành cây cao su, tóc dài buông xõa, mặc toàn là đồ trắng khiến mọi người đêm đêm không dám đến dòng suối ấy nữa.

Hắn trợn mắt làm như ra vẻ sợ sệt lắm.

- Có chuyện lạ như vậy sao?

Vú Trần xua tay:

- Xưa nay tôi chưa từng biết nói dối bao giờ.

Điệp Ngân lắc đầu:

- Tôi tin lời bà. Vì tôi đã từng gặp rồi.

Vú Trần nói luôn:

- Tôi đến đây là để ...

Điệp Ngân hiểu ý nên cướp lời:

- Bà định rời khỏi nơi đây ư?

Vú Trần gật đầu:

- Đêm nào tôi cũng bị ám ảnh của ma cả. Tôi e rồi đây mình bị thần kinh mất.

Điệp Ngân lắc đầu:

- không được.

Vú Trần ngạc nhiên:

- Tại sao?

Điệp Ngân viện lý do:

- Bà là người coi như quản gia ở đây, bà đi rồi ai sẽ trông coi.

Vú Trần đáp ngay:

- Ông nhà đã có mấy tên bảo vệ thân tín rồi. Tôi bây giờ đâu còn trách nhiệm gì nữa, khi chủ nhà này họ đã đi hết rồi.

Điệp Ngân nhăn cản:

- Nhưng còn chúng tôi?

Vú Trần tìm cách thoái thác:

- Đành vậy. Nhưng tuổi của tôi nay cũng đã lớn. Thằng Tiến Lâm cần phải trở lại trường.

Điệp Ngân cầu cứu hắn:

- Anh à, anh phải giữ chân vú Trần lại với em.

Cảnh Hào bây giờ mới lên tiếng:

- Điệp Ngân muốn bà ở lại thì bà nên ở lại với cô ấy.

Vú Trần ngần ngừ:

- Nhưng mà tôi ...

Điệp Ngân liền hỏi:

- Bà đang có gì khó xử phải không?

Bà trở giọng buồn:

- Đứa em gái tôi bị chồng hắt hủi, nay bị bệnh không ai chăm lo. Tôi phải chăm sóc cho nó.

Điệp Ngân chép miệng:

- Vậy cũng khó.

Cảnh Hào lắc đầu, giọng nghiêm khắc:

- Một tuần tôi cho bà hai ngày đến đó chăm sóc cho em bà. Không trừ lương.

Nét mặt vú Trần tươi tỉnh lại ngay:

- Nếu được như vậy thì tôi cám ơn ông bà nhiều lắm.

Hắn xua tay:

- Thôi, ra ngoài làm việc đi.

Vú Trần lật đật bước ra:

- Xin cám ơn ông bà.

Cảnh Hào đêm nay sẽ cho đám công nhân đào vàng nữa. Được tin, Sói đen và Chiến cùng A Sinh xuất hiện. Đám công nhân họ hăng hái đến như vậy. Tiến Lâm biết là hắn mướn họ giá rất cao. Anh lẳng lặng để lại hai người bạn nơi đó rút em trở về. Đêm về khuya nơi khu rừng hoang vắng này, ngoài tiếng vượn hú, tiếng kêu của những côn trùng hòa lẫn với tiếng thì thầm của đám công nhân tìm vàng nghe khẩn trương làm sao.

Phía cuối đầu con suối xuất hiện nhiều ánh đuốc ma trơi lửa cháy chập chờn.

Đám công nhân ngừng tay kêu lên:

- Ma xuất hiện !

Mọi người lại hốt hoảng:

- Ma trơi !

Có người trấn an:

- Nó không đến gần chúng ta đâu.

Sợ đám công nhân bỏ chạy sẽ bị lỡ việc, Cảnh Hào quát tháo:

- Không aid bỏ việc cả. Cứ tiếp tục làm việc.

Có người phản ứng:

- Rủi nó tới làm sao?

Hắn trấn an:

- Tao sẽ cho bảo vệ canh giữ.

Có người run giọng nói:

- Bộ ma sợ bảo vệ hay sao? Nó nuốt chửng hết bây giờ.

Hắn gắt lên:

- Cứ làm việc đi.

Đám công nhân lại hì hục đào. Phía bìa rừng lại xuật hiện nhiều bóng ma áo trắng cứ lờn vờn, nhảy nhót làm đám công nhân chẳng ai dám bỏ trốn. Một anh kêu to:

- Trời ơi ! Khủng khiếp quá !

Mọi người ngước lên.

- Hả? Ma cây kìa !

- Ối, trời ơi ! Ở đâu mà nhiều thế?

- Ma cây đó !

- Cây mà cũng biến thành ma sao?

Một người nói:

- Có chứ. Rừng cao su này là nơi chôn xác nhiều người lắm đó.

Mọi người rùng mình:

- Vậy làm sao bây giờ?

- Có đường nào nữa mà chạy?

Người kia lại nói:

- Tôi sợ đến bủn rủn tay chn6 hết còn đâu mà làm.

Người khác nửa lại nói:

- Nó đến đây tụi mình làm sao chạy kịp?

Có người gọi:

- Ông chủ ơi ! Tính sao bây giờ?

Hắn gắt:

- Tính cái gì?

Người ấy chỉ:

- Ông nhìn lên xem.

Hắn nhìn lên, há hốc mồm:

- Cái gì vậy?

Người đứng cạnh bảo:

- Ma cây đó.

Hắn kêu lên:

- Ma cây ư?

- Vâng.

Cả đám công nhân bỏ chạy, hắn dọa:

- Đứa nào chạy, tháng này tao cắt lương.

Đám công nhân trù trừ:

- Nhưng bây giờ, tinh thần đâu nữa mà đào vàng.

Hắn hét lên:

- Chúng mày cứ tiếp tục đi. Không có việc gì phải sợ cả.

Đám công nhân phàn nàn:

- Ngày làm, đêm làm, lại sợ ma tấn công, tụi tôi chắc sống không nổi quá !

Hắn trợn mắt, nhưng đêm tối không ai nhìn thấy rõ bộ mặt hung tợn của hắn.

- Chúng mày cứ làm đi. Đêm nay nhất định phải đào cho được.

Mọi người thì thầm:

- Hắn thật tham lam.

- Tham vọng càng lớn, tội lỗi càng nhiều.

Có người lại nói:

- Ai biểu tụi mình ngu ngốc bàn sức lao động cho hắn làm gì.

- Ồ, các anh em không thấy sao hắn bóc lột chúng ta thậm tệ.

Người khác nói:

- Hắn là tên giết người đó. Gia đình người ta yên ấm như vậy, mà hắn xuất hiện là gia đình chết hết, không còn một người.

Người đứng cạnh lại nói:

- Coi chừng có ngày hắn cũng lại giết chúng ta để bịt đầu mối khi tìm được thỏi vàng.

Mọi người kêu lên:

- Trời đất ! Có chuyện ấy nữa sao?

- Thôi, tôi không làm nữa đâu.

Người kia ngăn:

- Nè, không phải nói vậy là bỏ được đâu. Cố gắng hết đêm nay rồi bọn mình bỏ đi.

Một người gật gù:

- Cậu ấy nói phải đó. Phía nào cũng có ma cả. Làm sao mà trốn hắn.

- Những oan hồn ấy về đây báo mộng đòi hắn phải đền mạng.

Bỗng từ đâu xuất hiện một con ma sói, nó gầm gừ thật đáng sợ. Đám công nhân chạy tán loạn. Cảnh Hào gào lên:

- Trở lại làm việc đi. Chỉ một con sói thôi mà.

Anh em đồng thanh bảo:

- Chúng tôi sợ lắm. Ông ở đó mà đào vàng đi.

Hắn dọa:

- Phía nào cũng có ma cả làm sao mà chạy thoát.

Đám công nhân hơi chùn bước, nhưng tiếng sói gầm gừ họ lại càng sợ hơn nên chạy tán loạn mỗi người một hướng. Hắn cứ chốn chân một chỗ mà gào:

- Đứng lại !

Nhưng mệnh lệnh của hắn không còn áp lực được đám công nhân nữa.

Những tiếng sói gầm ngày một gần, ma đuốc lại tấn công. hắn cũng chúng tôi chân mà chạy. hắn vấp phải rể cây té lăn kềnh. Con sói hung dữ chạy đến cấu xé, hắn gào lên:

- Cứu ... cứu ...

Nhưng đám công nhân và mấy tên bảo vệ đã chạy trốn mất. Hắn cố chòi đạp, nhưng đã bị con sói cấu xé rách cả quần áo, da thịt hắn xước máu chảy lênh láng. Hắn có gào thật to.

- Cứu ... cứu tao !

Mết quá, hắn đành nằm chúng tôi chịu trận, mặt mày tay chân bị con sói ma quá hung tợn cào cấu đau đớn. Con sói tưởng hắn chết nên bỏ đi.

Chiến, A Sinh cùng Tiến Lâm phát hiện ra hắn ta mang về nhà. Điệp Ngân rú lên sợ hãi:

- Ối, anh ta chết rồi sao?

Tiến Lâm động viên:

- Không sao đâu, bả nên lấy bông băng rửa vết thương cho ông ta đi.

Điệp Ngân mếu máo:

- Nhưng tai sao ông ấy lại ra nông nổi này?

A Sinh kể:

- Ông ta bị con ma sói vồ lấy đó mà.

Điệp Ngân kinh hoảng:

- Ma sói ư? Nó như thế nào?

Tiến Lâm lắc đầu:

- Chỉ nghe tiếng gầm rú của nó mà nhận ra thôi, chứ đâu có thấy nó.

Điệp Ngân luýnh quýnh lấy bông băng ra lau chùi vết thương. Cô ta cằn nhằn:

- Vậy còn mấy tên bảo vệ?

Chiến phì cười:

- Lúc hoạn nạn thì ai nấy đều chạy thoát thân còn nhớ gì nữa.

Đừng chửi đổng:

- Đồ ăn hại ! Uổng công ông ta thường ngày xem trọng, hậu đãi tụi nó.

Chiến chống chế:

- Bà nên thông cảm. Vì lúc ấy ai cũng thất kinh hồn vía.

Điệp Ngân chợt hỏi:

- Lúc ấy mấy anh ở đâu?

Tiến Lâm giành đáp:

- Tụi tôi định đi săn thú rừng, nhưng ngoài bìa rừng gặp nhiều ma quá, nên định quay về. Nghe tiếng gào thét chạy đến cứu, thì ra là ông chủ.

Điệp Ngân nhìn Tiến Lâm như cám ơn ân nhân của vợ chồng mình:

- Cám ơn cậu.

Tiến Lâm quay lại tránh cái nhìn của bà ta:

- Không có gì, chúng tôi không thể làm ngơ khi thấy người gặp nạn.

Cảnh Hào rên rỉ:

- Cứu ... cứu tồi.

Điệp Ngân nắm tay Cảnh Hào, hắn vung ra:

- Đừng cắn tôi. Trời ơi !

Điệp Ngân biết Cảnh Hào còn đang hoảng sợ nên nói:

- Anh đã về nhà rồi.

Hắn vẫn nhắm nghiền đôi mắt:

- Đừng, đừng ... Ai cứu tôi?

A Sinh bĩu môi:

- Có ai còn ở đó mà cứu ông. Những tên cận vệ của ông đã chạy còn không kịp thở.

Tiến Lâm nói với mọi người:

- Chúng ta về đi.

Điệp Ngân ngăn lại:

- hãy ở lại uống ly cà phê rồi về.

Tiến Lâm lắc đầu từ chối:

- Xin cám ơn bà. Chờ dịp khác. Bây giờ chúng tôi phải đi săn.

Biết không thể cầm chân ba người, Điệp Ngân đành nói:

- Cám ơn ba anh.

Họ đi rồi, Điệp Ngân òa lên khóc:

- Em đã nói với anh rồi. Đâu phải là dễ ăn đâu. Để bây giờ như thế này ...

Hu ... hu ...

Cảnh Hào động đậy. Mặt hắn nhăn nhó:

- Ôi, tôi đau quá !

Điệp Ngân mừng quýnh:

- Anh đã tỉnh rồi ư?

Hắn mở mắt:

- Đây là đâu?

- Nhà của mình.

Hắn nhăn mặt:

- Sao mình mẩy tôi đau rát quá.

Điệp Ngân cằn nhằn:

- Lẽ nào anh đã quên rồi sao?

Hắn nhíu mày:

- Hả? Quên cái gì?

Điệp Ngân khóc lóc:

- Anh được hai người bạn của Tiến Lâm đưa về đây.

Hắn gượng ngồi dậy, nhưng Điệp Ngân ngăn lại:

- Vết thương cùng mình cả. Anh đừng ngồi dậy.

Cảnh Hào như đã nhớ ra mọi chuyện, hắn càm ràm:

- Mấy tên bảo vệ là đồ ăn hại.

Điệp Ngân cằn nhằn:

- Em đã nói với anh rồi, tụi này không đáng tin cậy đâu.

Hắn hầm hừ:

- Tụi nó sẽ biết tay anh.

Điệp Ngân nói:

- Anh nắm im để em rửa vết thương còn lại.

Hắn rên rỉ:

- Đau và rát lắm em ạ.

Điệp Ngân kêu lên:

- Vết trầy xước nhiều quá, lại sâu nữa. Tính sao đây anh?

Hắn nhăn nhó:

- Đau quá em ơi.

- Anh làm cách nào mà đến nông nổi này?

Hắn nghiến răng:

- Một con sói, mà nói đúng hơn nó là một con ma sói rất dữ tợn. Nó nhảy đến cắn xé và cào cấu anh như vậy đó.

Điệp Ngân kêu lên:

- Ma sói ư?

Hắn rên lên:

- Ừ, nó là ma sói. Dễ sợ lắm.

Điệp Ngân chép miệng:

- Nếu không có Tiến Lâm kịp thời cứu thì anh đã bị ma sói ăn thịt mất rồi.

Hắn hơi gượng người dậy:

- Em nói sao?

Điệp Ngân gật đầu:

- Chính Tiến Lâm và hai người của nó cứu anh về đây.

Hắn ngơ ngác:

- Tụi nó đâu rồi?

- Về hết rồi !

Hắn lại nắm xuống. Các vết thương sưng tấy lên và hắn bắt đầu lên cơn sốt.

Hắn mê sảng miệng toàn là nhắc đến thỏi vàng ròng. Điệp Ngân sợ quá phải nhờ đến bác sĩ riêng của hắn ta đến cứu chữa.