Vứt Bỏ Anh Là Điều Dũng Cảm Nhất

Chương 8: Sự ấm áp không phải ai cũng có thể đem tới được



Tôi không thể không kéo giãn khoảng cách giữa chúng tôi, cố gắng cự tuyệt thứ tâm trạng thấp thoáng mơ hồ trong lòng mình, vì tôi biết, tôi và Chương Ngự mãi mãi là hai đường thẳng song song không thể nào gặp được nhau.

1. Tha thứ, không tha thứ

Những người làm công việc tháo dỡ di dời bắt đầu ngày ngày đến từng nhà để làm công tác tư tưởng, yêu cầu mọi người nhận tiền bồi thường và nhanh chóng rời khỏi đó. Nhưng, tiền bồi thường không thỏa đáng, nên mọi người đều không đồng ý.

Sự việc này gây ảnh hưởng lớn đến tâm trạng của tôi, nên lúc đi làm, tôi cứ thấp tha thấp thỏm. Trong lòng đang buồn bực, nhìn thấy cuộc điện thoại Chương Ngự gọi đến, cũng không nghe.

Buổi chiều đi đến bộ phận tài vụ họp, Tiêu Viễn chằm chằm nhìn tôi, trong đôi mắt vốn trong suốt dường như ẩn giấu vô số những điều khó hiểu.

Tại sao khi nhìn thấy anh, trong lòng tôi chỉ còn lại nỗi đau xót không thốt lên được thành lời. Những khung cảnh ngọt ngào vốn có giờ không thể tìm lại được nữa rồi.

Chương Ngự lại gọi cho tôi rất nhiều lần, nhưng tôi vẫn không nghe. Cuối cùng, anh gửi một tin nhắn đến: “Anh không gây khó dễ Tiêu Viễn nữa, em có tha thứ cho anh không?”

Tôi có thể tha thứ cho anh không? Nếu như anh giở trò với tôi, tôi sẽ chẳng để tâm, nhưng người anh ngầm hại là Tiêu Viễn – người tôi coi trọng hơn cả chính bản thân mình, người mà tình yêu của tôi đối với anh vượt qua cả tình yêu đối với bản thân mình.

Chương Ngự, em thực sự rất oán hận anh…

Mãi không trả lời tin nhắn của Chương Ngư, cho đến tận khi họp xong cuộc họp của bộ phận tài vụ, Viên Viên gọi điện đến, “Khả Lạc, rốt cuộc cậu đang bận gì vậy? Nếu cậu không trả lời tin nhắn hay gọi điện thoại lại, tổng giám đốc Chương của bọn mình lo lắng đến chết mất”.

Anh ta còn chưa đến nỗi quá sốt ruột chỉ vì một cuộc điện thoại hay tin nhắn của tôi.

Phía bên kia điện thoại của Viên Viên đầy những tiếng ồn ào, “Vì sự an toàn của người bạn thân duy nhất của cậu, cậu hãy gọi điện lại cho anh ấy đi”.

“Viên Viên, nếu Chương Ngự mưu sát cậu, mình sẽ thay cậu nói cho Quách Phẩm Tự để anh ấy đòi lại sự công bằng cho cậu”.

Lời an ủi của tôi làm Viên Viên giật mình, “Hai người các cậu đã có chuyện gì, sao lại căng thẳng sượng sùng như vậy?”

“Không có chuyện gì”. Giữa tôi và Chương Ngự đúng là không có chuyện gì, có chuyện thì cũng chính là chuyện giữa anh và Tiêu Viễn, tôi chỉ là bị kẹp ở giữa mà thôi.

Tôi vắt óc để nghĩ ra mọi khả năng Chương Ngự và Tiêu Viễn có khúc mắc gì với nhau, cuối cùng lại liên tục phủ nhận. Giữa Chương Ngự và Tiêu Viễn không thể nào xảy ra mâu thuẫn, vậy thì khả năng xảy ra mâu thuẫn chính là Chương Ngự và cha mẹ Tiêu Viễn rồi. Hơn nữa, khả năng lớn nhất chính là mẹ Tiêu Viễn không biết điều, đã đắc tối với Chương Ngự, khiến anh nổi giận lây sang Tiêu Viễn.

“Khả Lạc, tổng giám đốc Chương của bọn mình đang nổi giận đùng đùng, đi ra ngoài rồi”. Viên Viên thông báo cho tôi động thái của Chương Ngự.

“Viên Viên, cậu hãy làm việc thật tốt, nếu như sợ bị trút giận, thì hãy xin nghỉ một hôm, gọi Quách Phẩm Tự đưa cậu đến nơi trò chuyện tâm tình, đừng có quan tâm đến những chuyện linh tinh giữa mình và Chương Ngự, cậu không tài nào hiểu được đâu”. Ngay cả chính bản thân tôi cũng không tài nào hiểu được tại sao tôi lại thất vọng về Chương Ngự đến thế, lại thương xót Tiêu Viễn đến thế?

Buổi tối sau khi tan làm, còn chưa kịp ăn cơm, đang định gặm miếng bánh bao, đã bị trưởng khu triệu tập, đến ngồi trước cửa văn phòng phụ trách việc tháo dỡ để kháng nghị.

Đang nói chuyện với mấy người hàng xóm, điện thoại vang lên, có lẽ là do ảo giác, cứ cảm thấy chuông điện thoại kêu giục giã hơn bình thường.

Thì ra là Chương Sính, giọng cậu vô cùng lo lắng, “Khả Lạc, anh trai mình bị chìm ở bể bơi, vừa mới được đưa đi cấp cứu ở Tam viện, cậu hãy mau thay mình đi xem xem thế nào?”

Chương Ngự bị chìm dưới bể bơi? Có phải là tôi nghe nhầm không nhỉ?

“Đợi đã, tại sao lại bảo mình đi? Lớp trưởng, cậu đang ở đâu vậy?”

“Mình giờ vẫn đang ở Hàn Quốc, mình đã mua được vé bay về chuyến tối nay. Tin tức này cần phải giữ kín, không được để người khác biết, cũng không được để truyền tin đến tai bố mẹ mình, nếu không sẽ xảy ra án mạng mất, một người bị bệnh tim, một người bị bệnh tiểu đường, đều rất nguy hiểm”.

“Tam viện nào?”

“Còn Tam viện nào nữa?” Chương Sính lo lắng hét lên với tôi. Đúng là anh em tình thâm, anh trai xảy ra chuyện, làm cậu ấy lo lắng đến nhường nào.

Tôi không thể ngồi kháng nghị cùng với mọi người được nữa, vội lao đến Tam viện. Gặp Côn Thiếu ngay ở cổng bệnh viện, hai người chúng tôi hỏi mãi xem phòng cấp cứu ở đâu, nhưng không ai biết cả. Khó khăn lắm mới gặp được một cô y tá, cô lại nói với chúng tôi: “Vừa rồi đúng là có một người chìm dưới nước được đưa đến đây, nhưng không cứu sống được, chết rồi”.

Tôi vừa nghe, bỗng chốc sụp đổ, cảm giác máu trong toàn thân mình đang chảy ngược, mọi thứ xung quanh đều trở nên mơ hồ, không nhìn rõ được bất cứ khuôn mặt nào.

“Chương Ngự chết rồi, sao có thể như vậy được chứ?” Tôi không dám tin, cả trái tim như treo lơ lửng, không tìm được chốn yên ổn.

Buổi chiều anh gọi điện thoại cho tôi, gửi tin nhắn cho tôi, tôi còn căm hận anh, nhưng sao anh có thể dùng cách này để vĩnh biệt tôi?

Mặc dù con người này sống không được người khác yêu mến, nhưng chết đi là một việc quá đáng tiếc. Hơn nữa, tôi cũng không phải là thực sự không thích người bạn này, mặc dù anh đã làm những việc khiến tôi không tài nào chấp nhận được, tôi cũng có thể tha thứ cho anh.

Ai chẳng có lúc mắc sai lầm chứ? Tự nhìn lại chính mình, có lúc cũng làm những việc chưa hẳn đã đúng hoàn toàn. Nhưng, Chương Ngự còn chịu cho tôi cơ hội này không?

Tôi mặc kệ quy định phải giữ im lặng trong bệnh viện, tôi lập tức gào khóc, khóc nức nở như chịu nỗi oan ức. Sớm biết thế này, sao chiều nay tôi không gọi lại cho anh chứ? Cũng chỉ là một cuộc điện thoại thôi mà.

Sao con người cứ luôn để đến lúc mất đi mới biết trân trọng…

Một vị bác sĩ bước ra khỏi phòng cấp cứu, nói: “Cô gái này, cô hãy tránh ra một chút mà khóc, chúng tôi còn đang tiến hành cấp cứu đấy. Người nhà của Chương Ngự đến chưa? Mau đến đây dìu, bệnh nhân cần được dìu về phòng bệnh nghỉ ngơi”.

Một lần nữa nghe thấy tên Chương Ngự, tôi cảm thấy như đã cách xa cả thế kỷ.

Côn Thiếu cũng ngẩn người hồi lâu, rồi kéo tay tôi: “Đại ca vẫn còn sống”.

Chương Ngự đã tỉnh từ lâu, khi Côn Thiếu dìu anh bước ra, anh đã có thể đi được rồi. Nhưng, trông bộ dạng của anh rất bi đát, chỉ mặc mỗi một chiếc quần bơi màu đen, lộ ra cơ bắ săn chắc ở phần ngực và đùi, khiến cho những người xung quanh đều chăm chú nhìn anh.

Tôi nghi ngờ anh nghe thấy tiếng khóc của tôi khi đang nằm trong phòng cấp cứu, bởi vì lúc đi ra, anh còn hướng khuôn mặt tái mét về phía tôi, cười, nói bằng khẩu hình với tôi: “Ồn quá”.

Chúng tôi đứng ngẩn người bên ngoài phòng cấp cứu chừng hai phút, có người ôm khăn tắm và quần áo đến, “Phòng nghỉ ở tầng 6, chúng tôi sẽ dìu anh Chương lên đó”.

“Không cần”. Chương Ngự nhìn tôi.

“Đúng vậy, tôi dìu là được rồi”. Những lúc như thế này mà vẫn còn muốn áp bức tôi.

Thân thể nặng nề của Chương Ngự dựa vào vai tôi, không hề cảm thấy có áp lực, ngược lại, trong lòng cảm thấy thanh thản, tinh thần dồi dào. Cho dù như vậy, nhưng vẫn không niềm nở với anh, “Anh có đi đứng cẩn thận không, không là em đá cho một cái bây giờ”.

Côn Thiếu đi sau chúng tôi cứ cười rúc rích.

Phòng nghỉ là một căn hộ khép kín, bên trong có giường, có sofa, bên ngoài bố trí giống như phòng hội nghị nho nhỏ, Chương Ngự nằm ngửa trên sofa nói với Côn Thiếu: “Mai sai người tìm di động cho anh, ngộ nhỡ ông già biết anh xảy ra sự cố, sẽ lo lắng đến chết mất”.

“Chương Sính đã dặn dò cả rồi, không ai nói gì cho người nhà anh đâu”.

“Vậy thì yên tâm rồi”.

“Anh nói xem, sao một mình anh lại có thể đến loại câu lạc bộ như vậy để bơi chứ?” Côn Thiếu giáo huấn Chương Ngự.

“Anh vốn không định đi bơi, chẳng phải luyện xong Taekwoondo thấy buồn bực sao? Thế nên xuống bể bơi lội một lát, thật không ngờ gặp bọn quỷ nước, nhất định kéo anh chìm xuống”.

“Anh có nhìn rõ bộ dạng của chúng không?”

“Đen sì sì, không nhìn rõ, chắc chắn không chỉ có một đứa, ngoài cái đứa bị chết đuối đó, có lẽ hai đứa đã chạy rồi”.

Lời nói của họ khiến tôi hơi khó hiểu, chỉ có thể ngồi yên bên cạnh.

“Em đi điều tra xem sao, anh cũng phải tự chú ý một chút, những nơi lộn xộn phức tạp đó, anh ít lui tới thì hơn”. Côn Thiếu đứng dậy bước ra ngoài, đi đến cửa bèn quay lại, “Bên ngoài họ vẫn đang đợi đấy, có bảo họ đi không?”

“Đi, đi đi, đi hết cả đi, không ai được làm phiền tôi”. Chương Ngự giống như một con báo lười biếng, nheo mắt nằm xuống, nhìn có vẻ như an toàn, nhưng thực ra lại rất nguy hiểm.

Sau khi Côn Thiếu đi, trong phòng chỉ còn lại hai người chúng tôi.

Anh tháo chiếc khăn tắm quấn trên người ra, bước thẳng đến trước mặt tôi, làm tôi sợ hãi kêu lên: “Chương Ngự, anh làm gì vậy?”

Vẫn may, anh chỉ đứng yên ở đó không nhúc nhích, nói vẻ thâm trầm: “Vừa nãy ở trong phòng cấp cứu, suýt nữa bị tiếng gào khóc ồn ào của em làm cho mất mạng, bây giờ lại nghe em kêu gào ở đây”.

“Vừa nãy, em… em tưởng anh chết rồi”. Tôi khẽ nói.

“Xem ra, anh chết em cũng sẽ khóc cơ đấy”. Anh cười khà khà quan sát tôi.

“Anh đừng nhìn em như vậy, người chết thì đương nhiên phải khóc rồi, không khóc tối đến sẽ nằm mơ thấy ác mộng”. Tôi nói bừa.

Nhìn thấy Chương Ngự đi lại nhanh nhẹn, tôi nghĩ cũng không cần thiết phải ở lại thêm nữa. “Nhiệm vụ lớp trưởng giao cho, em đã hoàn thành, em phải trở về báo cáo thôi”.

“Nếu em không cần quan tâm đến sự sống chết của anh thì em cứ về đi”. Chương Ngự mở cửa cho tôi.

“Hiện giờ anh chẳng phải rất ổn sao?” Tôi không hề nhìn thấy anh có chỗ nào không ổn cả.

“Ổn gì chứ?” Anh giơ tay lên che ngực, nói: “Bị kinh hãi như vậy, sém chút nữa đã mắc bệnh tim rồi. Em không biết đấy thôi, cái hố đen ở dưới đáy bể bơi, nước lạnh cóng, còn có cả quỷ chết đuối mặc áo dài trắng giữ chân anh lại, còn thế này…” Anh giơ tay ra huơ huơ trước mắt tôi để miêu tả.

Tôi nhắm mắt lại không dám nhìn, toàn thân rùng mình.

“Thôi, em cứ về đi”. Chương Ngự đẩy tôi ra ngoài.

“À… thôi, em ở lại với anh thêm lúc nữa vậy”.

Những người bị kinh sợ thần kinh đặc biệt yếu ớt, tôi không muốn bỏ mặc một mình anh ở lại bệnh viện. Đồng thời, chính tôi cũng cảm thấy sợ hãi, đặc biệt bây giờ là nửa đêm, về nhà chắc chắn không dám ngủ.

Một lát sau, tài xế của Chương Ngự đến đón, chúng tôi mới rời khỏi bệnh viện.Chương Ngự nhìn tôi đang ngái ngủ, nói: “Hay là hôm nay em tạm ở lại nhà anh ngủ một tối nhé?”

Tôi lắc đầu, “Em phải về nhà”. Những người hàng xóm trong khu tôi đang biểu tình với những người làm công tác tháo dỡ, kiểu gì tôi cũng phải quay về hỏi thăm tình hình ra sao chứ.

Khi đến dưới lầu khu chung cư nhà tôi, Chương Ngự tiễn tôi xuống xe, nói vô cùng nghiêm túc: “Thực ra, anh không hề muốn làm gì Tiêu Viễn cả…”

Tôi đã không còn muốn truy cứu điều này nữa, “Chương Ngự, đó là chuyện giữa anh và Tiêu Viễn, không liên quan gì đến em, em chỉ muốn yêu cầu anh đừng gây khó dễ cho anh ấy, bởi vì anh ấy cũng là bạn của em…”

“Chỉ là bạn thôi sao?” Chương Ngự hỏi.

“Chỉ là bạn thôi”. Tôi trả lời rất chắc chắn, dùng cạn sức lực và dũng khí của mình.

“Khả Lạc, có đôi khi em yếu đuối khiến anh xót xa”.

Chương Ngự thở dài, “Em về đi, anh không tiễn em lên lầu nữa”.

“Được, tạm biệt”. Tôi vẫy vẫy tay với Chương Ngự.

2. Đi thử vai, gặp người tình của anh

Nói đến Viên Viên của chúng tôi, đúng là tốt số, một hôm nào đó đi dạo ở trung tâm mua sắm Yến Sa, lọt vào mắt xanh của một vị đạo diễn nổi tiếng trong nước, mời cô đến quay thử, nghe nói có thể diễn một vai phụ khá quan trọng.

“Khả Lạc, cậu nói xem, mình có nên đi không?” Viên Viên hào hứng hỏi tôi.

“Đương nhiên là đi rồi”. Tôi vui thay cho Viên Viên, đây là cơ hội có thể giúp cho cuộc đời sau này của cô gây dựng được sự tự tin. Viên Viên về nước để nghỉ ngơi, bây giờ có một nghề phụ, được chơi lại có thể kiếm được tiền, đương nhiên phải đi rồi.

Buổi tối, tôi tranh thủ thời gian đi cùng với Viên Viên đến thử vai. Đến trường quay, những người đến thử vai đều là minh tinh xinh đẹp, người nổi tiếng nhất có lẽ là Giang Nhã – ngôi sao lớn trong ngành giải trí đã đóng vai chính rất nhiều bộ phim điện ảnh và truyền hình. Cảm giác mà Giang Nhã đem tới cho người khác là sắc đẹp kinh người hơn trên tivi, làn da trắng không chút tì vết, khuôn mặt nhỏ chỉ bằng bàn tay, đôi mắt to sáng lấp lánh như biết nói.

Tôi nói với Viên Viên: “Phụ nữ có những nét thế này đúng là quá đẹp”. Nhưng Viên Viên lại không tán đồng, “Vừa nhìn đã thấy bộ dạng hồ ly tinh, đàn ông chưa chắc đã thích”

“Thế đàn ông thích kiểu người như thế nào?” Tôi cười khà khà.

Cô nghĩ một lát, “Đàn ông à, thích phụ nữ tươi tắn xinh đẹp, còn phải đoan trang; thích phụ nữ hài hước thú vị, còn không được quá nghèo; thích phụ nữ rộng lượng, nhưng đôi khi cũng phải hẹp hòi, thích phụ nữ theo đuổi anh, còn không được đeo bám…”

“Trời ơi, những lý luận méo mó của cậu từ đâu ra vậy?” Viên Viên nói rành rọt, chẳng biết có đúng hay không.

Viên Viên lấy tay gõ vào đầu, giơ ngón tay trỏ, nói: “Đàn ông thích nhất là người phụ nữ vừa gần vừa xa”.

“Người phụ nữ như vậy liệu có tồn tại không?” Yêu cầu quá nghiêm ngặt, e rằng phụ nữ trên thế giới này đều quá bình thường, rất ít người có thể đạt tới được tiêu chuẩn đó.

“Sao mà không tồn tại chứ?” Viên Viên nhìn tôi chằm chằm, “Cô ngốc, cậu chẳng phải sao?”

“Cảm ơn lời khen ngợi của cô, tôi vẫn tự biết mình là ai mà”.

Khi kéo Viên Viên đi đến phòng hóa trang, lại gặp Giang Nhã, nhìn thấy người phụ nữ đẹp ít nhiều cũng nhìn kỹ hơn mà, để được ngắm cho thỏa mắt.

Nhân viên hóa trang của Giang Nhã đang tô thêm phấn nền và đường viền mi mắt cho cô, còn đánh thêm má hồng.

Cách đây rất lâu, vì đi xem cuộc thi chạy của Tiêu Viễn, tôi cũng đã bôi má hồng, nhưng hồi đó lấy son môi thay thế.

Viên Viên hích vào tôi: “Sao mà ngẩn người ra thế?”

“Không… không có gì, đến lượt chúng ta chưa?” Tôi hỏi.

“Chưa đâu, chúng ta là nhóm sau”.

Có người tặng hoa cho Giang Nhã, một bó hoa hồng xanh to đẹp rực rỡ. Giang Nhã phấn khởi ra nhận, nói với nhân viên hóa trang:

“Chị xem này, của Chương Ngự tặng đấy”.

Cái tên Chương Ngự trong miệng cô dường như mềm mại đến độ ép ra nước.

Tôi và Viên Viên không hẹn mà cùng ngẩn người.

“Tôi đã mời anh ấy tham gia lễ ra mắt cuốn Album ca nhạc tối nay”. Giang Nhã tiếp tục nói với nhân viên hóa trang.

Nhớ lần trước Chương Ngự cho tôi mượn quần áo của bạn gái anh, bây giờ xem ra, vóc dáng của Giang Nhã và tôi đúng là khá giống nhau, vừa vặn chứng thực sự suy đoán của tôi.

Giang Nhã là ngôi sao nổi tiếng, đương nhiên không thể rộng rãi công bố mình đã có bạn trai. Cho nên tôi đoán, họ là một đôi tình nhân lén lút. Nghĩ đến đây, bất giác trong lòng không tránh khỏi cảm giác chua chát, nhưng lập tức lại tự thầm mắng mình: “Điền Khả Lạc, mày nghĩ linh tinh gì vậy. Chương Ngự chẳng phải là người anh em sao?”

Thử vai là việc không hề đơn giản chút nào, cần phải làm theo yêu cầu của đạo diễn để thể hiện rất nhiều động tác và tình cảm.

Viên Viên đã hẹn trước với đạo diễn, nên đạo diễn cũng không gây khó dễ gì. Sau khi thử vai xong, đạo diễn lại hét lên với tôi: “Này, sao cô diễn viên kia còn không đi hóa trang đi”.

Viên Viên bỗng chốc bật cười, nói: “Đạo diễn, ông nhầm rồi, cô ấy là bạn đưa tôi đến thử vai”.

“Cứ trang điểm cho cô ấy, để cô ấy thử xem sao”. Đạo diễn nói to.

“Không đâu”. Tôi không thể ứng phó được với công việc diễn xuất, nên tôi kiên quyết từ chối.

“Thù lao của diễn viên chính tới bảy con số cơ đấy”. Viên Viên khẽ nhắc nhở tôi.

Tôi lườm cô bạn một cái, “Cậu còn nói nữa, lần sau mình không thèm đi cùng cậu nữa đâu”.

Sau khi thử vai xong, cùng Viên Viên bước ra ngoài, nhìn thấy chiếc xe Mer Benz sang trọng của Chương Ngự, không hề cảm thấy ngạc nhiên.

Chúng tôi đi vòng ra sau xe Chương Ngự để bắt taxi về nhà, tôi và Viên Viên lúc này không ai muốn gặp Chương Ngự cả. Viên Viên sợ Chương Ngự biết cô làm thêm công việc khác, tôi sợ nhìn thấy anh không biết nên nói gì.

Về nhà xem lễ ra mắt Album ca nhạc mới của Giang Nhã, trong ống kính máy quay không hề nhìn thấy Chương Ngự. Vị khách mời này chắc không dễ gì xuất hiện ở ống kính, thế chẳng phải đồng nghĩa với việc bố cáo thiên hạ, anh có quan hệ khác thường với Giang Nhã.

Tự cười nhạo mình vô vị và nhiều chuyện, thế nên tắt tivi, bật vi tính tham gia trò chơi ma quỷ và thú dữ. Khi đăng nhập, nhìn thấy số hiệu của Chương Ngự vẫn đứng im ở NPC (1) không hề nhúc nhích.

Tôi đăng ký thân phận nam giới, cho nên Chương Ngự không hề nhận ra tôi.

Tôi thử chào hỏi anh, anh trả lời lại ngay.

Tôi hỏi sao anh cứ đứng yên một chỗ, anh gửi lại cho tôi hình khuôn mặt cười: “Tôi đang suy nghĩ vấn đề”.

“Là vấn đề gì mà anh phải bỏ nhiều thời gian suy nghĩ đến thế?”

“Rất quan trọng, đang nghĩ xem nên tỏ tình với người mình thích như thế nào”.

Lẽ nào anh vẫn chưa tỏ tình với Giang Nhã? Thật khó mà tin nổi. Nhìn thái độ của Giang Nhã, sao có thể không biết được chứ?

“Có lẽ, người anh thích đã biết tâm ý của anh rồi”.

Hồi lâu không thấy trả lời, nhưng Chương Ngự vẫn đứng ở đó không cử động. Mãi lâu sau anh mới trả lời lại một câu: “Cậu biết không?” Cái gì mà lộn xộn thế? Có lẽ cùng một lúc nói chuyện với quá nhiều người, nên gửi nhầm.

Tôi mặc kệ anh, đi đánh quái cùng với những người bạn trên mạng. Chơi đến cuối cùng, khi thoát ra ngoài, nhìn thấy Chương Ngự vẫn đứng ở vị trí cũ, không hề nhúc nhích.

Hôm sau, Chương Ngự gọi điện thoại cho tôi, nói: “Chúng ta đi đến sông Bắc Đới nghỉ mát đi”.

Tôi còn phải làm việc, sao có thể nói đi là được? Thế nên từ chối ý tốt của anh, “Tiểu nữ đang bận muốn chết đấy, không đi được đâu”.

“Vậy thì đi đến trường đua, anh dạy em cưỡi ngựa, em thấy sao?”

“Có phải là cuối tuần đâu, tự hành hạ mình làm gì chứ?” Đến trường đua phải đi một quãng đường khá xa, lái xe cũng đủ mệt rồi.

“Vậy thì chúng ta đi đến nhà hàng Tây ăn đồ Tây nhé?” Chương Ngự đưa ra một loạt những lời đề nghị, khiến tôi nghi ngờ anh có mục đích gì đó.

“Có việc gì, ngài hãy nói thẳng luôn đi”. Tôi cười anh vòng vo tam quốc, rào trước đón sau không phải là phong cách của Chương Ngự.

“Cũng không có việc gì quan trọng”. Anh ngượng nghịu trả lời.

Không có việc gì, nói linh tinh nhiều thế. “Nếu lãnh đạo không có chỉ thị gì, tiểu nhân xin đi làm việc thôi”.

Vừa mới xem được hai bộ tài liệu, Chương Ngự lại gọi điện thoại đến, dạo này điện thoại của tôi đã trở thành đường dây điện thoại riêng của anh rồi.

“Anh có chuyện cần nói với em, tối nay tìm chỗ nào cùng đi ăn nhé”.

“Vâng. Anh đặt chỗ hay là em đặt?”

“Anh đặt, tan tầm đợi anh đến đón em, mặc đẹp một chút”. Nói chuyện gì nhỉ, còn bắt tôi mặc đẹp một chút?

Buổi tối khi tan làm, cứ tưởng Chương Ngự đang đứng ở trước cổng cơ quan đợi tôi, nên tôi đã ra khỏi cổng đợi, nhưng mãi vẫn không thấy anh tới.

Sau khi tôi bị người đi đường ngắm nhìn miễn phí hai tiếng đồng hồ, Chương Ngự mới gọi điện thoại cho tôi, “Ở chỗ anh đang tắc đường, không nhúc nhích nổi”. Tôi cũng sắp không nhúc nhích nổi đây, đứng lâu chân đã tê dại rồi. Khi Chương Ngự đến, đã gần 8 giờ. Tôi ngồi lên xe anh, vỗ vỗ đôi chân tê cứng, nói: “Sau này không được đùa kiểu này nữa, hẹn ăn cơm thì phải hẹn trước thời gian”. Đường tắc ghê quá khiến tính khí anh cũng nóng nảy hơn, “Kế hoạch không theo kịp sự thay đổi”.

“Nếu có thay đổi cũng phải gọi điện thông báo một tiếng chứ”. Chờ đợi quá lâu, tôi cảm thấy rất oan ức, phùng mang trợn mỏ cãi nhau với anh. Chương Ngự luôn bình tĩnh hơn tôi, “Được rồi, lần sau nếu anh còn đến muộn, anh sẽ gọi điện trước cho em”.

——————-

(1) NPC: Non-player character.

3. Diễn tập cầu hôn

Chương Ngự đặt trước tại một nhà hàng đồ ăn Tây. Tôi không thích đồ Tây, có lẽ bởi vì ít có cơ hội, nên tôi không quen với hương vị lạ, đồng thời cũng không quen thuộc những lễ nghi rườm rà trong bữa ăn phương Tây, nghĩ đến đã thấy đau đầu.

Chương Ngự nhận ra vẻ mất tự nhiên của tôi, nói: “Anh chọn chỗ này chỉ vì cảm thấy nơi đây không gian yên tĩnh”. Anh luôn thích ăn ở những nơi yên tĩnh.

“Anh mời thì khách phải theo chủ thôi, chẳng phải vậy sao?” Tôi nghịch dao dĩa, cười với anh, “Đi cả quãng đường xa đưa em đến đây, anh muốn nói chuyện gì với em đấy?”

Anh dịu dàng nhìn tôi, lộ ra nụ cười say đắm lòng người, “Em muốn biết sao?”

“Đương nhiên muốn biết rồi, nếu không chẳng phải đến đây một cách vô ích sao?”

Thần sắc Chương Ngự trở nên trang trọng hơn nhiều, “Anh thích em!”

Tôi ăn một miếng sa-lát, đang ngậm trong miệng, xém chút nữa đã phụt ra ngoài, tiếp đến cười phì phì.

“Đây là câu nói hài hước nhất trong năm nay. Chương Ngự, có phải là anh đã nhìn nhầm người rồi phải không?”

Nụ cười trên mặt anh từ từ cứng lại, chăm chú nhìn tôi. Tôi cảm thấy hơi khó chịu trước cái nhìn của anh, trái tim khẽ nhói đau, ánh mắt do dự này lẽ ra không phải là của Chương Ngự mới phải.

“Nếu anh muốn diễn tập một chút để thổ lộ với người anh thích, em có thể làm mục tiêu tạm thời”.

Tôi tiếp tục ăn sa-lát, nhưng ăn rất chậm, có thứ gì đó chặn vào tim cảm thấy hoang mang.

“Anh thích em”. Chương Ngự lại nói một lần nữa.

“Ánh mắt này của anh không giống như thích một người, mà lại giống như muốn giết người”. Tôi đưa ra suy nghĩ của mình, giúp anh sửa chữa sai sót, “Thích một người, ánh mắt cần phải như thế này, tràn đầy tình cảm, dịu dàng như nước…” Tôi nhìn Chương Ngự giống như trước đây nhìn Tiêu Viễn.

Anh quả nhiên là người thông minh, chỉ cần mấy giây đã học được ánh mắt của tôi, “Anh thích em”.

“OK, chính là như vậy. Nhưng, hình như vẫn không được giống lắm, trong tivi, khi bày tỏ thường có cả hoa tươi và nhẫn nữa, khi về, anh nhất định phải chuẩn bị cho kỹ nhé. Xem còn có gì nữa, để em nghĩ giúp anh… tốt nhất là có thêm nhạc. Phải rồi, chính là nhạc. Đàn Oóc-gan hoặc đàn Violin, tốt nhất là anh tự biểu diễn, mới có thành ý…”

“Điền Khả Lạc”.

“Có mặt”.

“Em đã nói xong chưa?”

“Xong rồi”.

“Thế thì ăn cơm”. Vẻ mặt thất bại của Chương Ngự khiến tôi bật cười, nhưng sau khi cười xong, lại thấy lòng mình trống trải.

Từ sau khi cùng đi ăn bữa cơm Tây hôm đó, một khoảng thời gian dài không gặp Chương Ngự, cũng không thấy anh đăng nhập trò chơi “ma quỷ và thú dữ”, tôi đoán anh rất bận, nên cũng không làm phiền anh.

Tôi không biết Chương Ngự đã dùng hình thức nào để thổ lộ với Giang Nhã, tôi, người thầy mèo ba chân này dạy không biết có hiệu nghiệm không? Giang Nhã có cảm động rơi lệ không?

Tin tức mật của Viên Viên khiến tôi cảm thấy kỳ lạ, “Cậu không nhìn thấy cái cô Giang Nhã đó, khóc thảm thiết ngày ở trường quay, tổng giám đốc Chương chẳng buồn liếc nhìn lấy một cái, quay người bước đi luôn”.

“Biết đâu là giả vờ”. Bây giờ đang thịnh hàng việc gây ra đủ kiểu scandal khi ra mắt giới thiệu một bộ phim điện ảnh hoặc Album ca nhạc, rồi đăng tin rầm rộ, nhân vật chính nổi đình đám, thế là bộ phim điện ảnh hoặc Album ca nhạc sẽ hot lên thôi.

“Không giống đâu, tổng giám đốc Chương của bọn mình làm gì có thời gian mà diễn trò cùng bọn họ chứ”. Viên Viên nói với vẻ rất chắc chắn.

“Vậy thì Chương Ngự chẳng phải đã nhìn thấy cậu đi đóng phim rồi sao?” Tôi kinh ngạc kêu lên.

“Đúng vậy, còn động viên mình cố gắng nữa kìa”. Viên Viên tự hào nói.

Bỗng nhiên, một hôm, Chương Ngự lãi sừng sững xuất hiện ở trước cổng cơ quan tôi, dựa người vào chiếc xe Mer Benz sang trọng đó, tay chống cằm vẻ tùy hứng.

Có lẽ là do bầu trời quá trong xanh, ánh mặt trời tươi sáng, khiến người khác có thể nhìn thấy rõ thứ ánh sáng yếu ớt phản xạ từ chiếc áo sơ mi trắng như ngà voi của anh, khiến cho khuôn mặt nhẵn mịn của anh cũng phát sáng, cả con người, trông thật sạch sẽ sáng sủa như thể không phải người chốn phàm trần.

Nếu như không có đuôi mắt khẽ nhăn, chẳng ai có thể đoán được thực sự tâm trạng anh rất không vui.

Tôi thận trọng gọi tên anh, sợ rằng sẽ phá mất bầu không khí tĩnh lặng này. Anh dường như đứng im ở đó, một lúc lâu sau mới nở nụ cười.

“Hi, đã lâu không gặp”.

Đúng vậy, lâu lắm rồi, lâu đến độ chúng tôi đều cảm thấy khung cảnh này quá xa lạ, cỏ vẻ không quen.

Chương Ngự lấy từ trong xe ra một chiếc hộp chữ nhật dài, đưa cho tôi, “Món đồ này, không biết em thích không?”

Tôi từ từ mở hộp ra, bên trong là một sợi dây chuyền mặt phỉ thúy màu xanh lam, mặt hình ô-van, chạm khảm vô cùng tinh tế, dưới ánh sáng mặt trời, toát ra ánh sáng xanh dìu dịu, sáng trong nhưng không chói mắt.

Tôi vỗn chẳng có khái niệm về mấy thứ này, chỉ biết rằng phỉ thúy rất đắt tiền. Tôi cầm sợi dây chuyền giơ lên cổ mình ướm thử, đùa với anh, “Hồng nhan tri kỷ của anh không lấy à?”

“Không phải”. Anh có vẻ không vui, “Anh chẳng có ai là hồng nhan tri kỷ cả”.

“Vậy tại sao bỗng dưng lại tặng em cái này?” Tôi cầm lấy mặt dây chuyền quan sát sự thay đổi màu sắc của nó dưới ánh mặt trời.

“Tặng cho em món đồ, sao có nhiều câu tại sao thế?”

“Không có công không nhận bổng lộc mà”. Tôi cười, sợi dây chuyền này xem ra không phải loại bình thường, món đồ quá đắt tiền, tôi chẳng dám nhận đâu.

“Không lấy thì ném đi”. Tính tình nóng nảy của Chương Ngự luôn bộc phát rất nhanh, miệng anh sặc mùi thuốc nổ.

“Anh nổi nóng cái gì chứ, ai đã làm anh nổi giận, mà trút giận lên em vậy?”

Tôi không hiểu tại sao tôi luôn là người hứng chịu cơn giận của anh.

“Ngoài em ra, làm gì có ai dám làm anh nổi giận?” Anh thở dài.

“Em đã gây chuyện với anh khi nào chứ?” Ít nhất cũng đã hai tháng không gặp, sao tôi có thể gây chuyện với anh được?

“Sợi dây chuyền này, anh mua nó trong một cuộc bán đấu giá ở Đài Loan, cứ tưởng em sẽ thích nó”. Anh ủ rũ nói.

“Con người em chỉ thích tiền, lần sau đừng mua những thứ linh tinh cho em, anh cứ đưa luôn tiền mặt cho em là được”. Tôi cười nói với anh.

“Ngoài tiền ra, không có thứ gì em thích nữa sao?” Anh hỏi.

Tôi thích gì thì liên quan gì tới anh chứ? Chúng ta chỉ là bạn bè, thứ mà tôi thích chưa chắc anh đã tặng được, hoặc là anh không thể tặng nổi.

“Anh không cần quan tâm xem em thích gì, thật đấy, em và anh không thân thích”.

“Sao em lại ăn nói kiểu làm tổn thương người khác như vậy?” Anh bực bội bước lên xe, rời khỏi đấy với tốc độ nhanh nhất có thể.

Ngắm sợi dây chuyền mặt phỉ thúy đó, nhìn những hạt khói bụi nhỏ li ti đang bay lơ lửng trước mắt, tâm trạng tôi cũng trở nên mơ màng mù mịt theo. Là tôi làm tổn thương người khác sao? Tôi không thể không kéo giãn khoảng cách giữa chúng tôi, cố gắng cự tuyệt thứ tình cảm thấp thoáng trong tim mình.

Bởi vì, tôi biết rất rõ, tôi và Chương Ngự là hai đường thẳng song song không thể gặp được nhau.

Mấy hôm sau, Chương Ngự lại gọi điện thoại cho tôi như thể không có chuyện gì xảy ra, hoàn toàn quên hết những chuyện không vui trước đây. “Em đến đây xem bọn anh đánh mạt chược đi, một mình em ở nhà chán chết đi được”.

“Không được, em bận”. Tôi khéo léo từ chối lời mời của anh.

Những ngày cuối tuần của tôi đều đã được xếp lịch, cục đã có kế hoạch phân cho tôi chiếc xe ô tô, nhưng với điều kiện tôi phải thi được bằng lái xe ô tô. Cho nên tôi đã đăng ký đi học, bắt đầu học lái.

Cùng đi đăng ký học lái với tôi có một giáo sư giảng viên đại học Tôn Trác, chúng tôi được xếp vào chung một nhóm, do cùng một thầy giáo hướng dẫn. Trước đây tôi đều nghĩ, giáo sư chắc chắn là một vị đứng tuổi đeo đôi kính dày cộm, trên đầu chẳng có mấy sợi tóc, nhưng thực tế lại không giống như vậy, trông rất trẻ trung, còn có thể ca hát khiêu vũ, ngoài giờ tập lái xe, thường xuyên đưa tôi đi hát, để thay đổi không khí. Cho nên quá trình học lái xe trở nên khá thú vị.

Sau khi kỳ thi bằng lái kết thúc, để chúc mừng việc chúng tôi đều thi đỗ một cách thuận lợi, anh đề nghị cùng đi ăn một bữa, địa điểm là ở Tiêu Hương. Lúc đầu nghe đến cái tên địa danh này còn cảm thấy xa lạ, nhưng sau nghe anh nói rõ tôi mới biết, chính là nhà hàng ăn Tứ Xuyên của Côn Thiếu ở khu vực thành cổ, Tiêu Viễn đã đưa tôi đến một lần.

Vì đã đồng ý với anh, nên cũng ngại đổi chỗ. Có mấy lần cố ý nói với anh nơi đó rất đắt, nhưng anh chỉ cười, vốn không để tâm.

Thời buổi này người có tiền nhiều thật, ngay cả giáo sư đại học cũng có thể dễ dàng đi đến những nơi đắt đỏ đó.

Khi tôi đến, Tôn Trác đã ở đại sảnh tầng 1 đợi tôi, nói: “Tôi đã dặn anh rể rồi, bố trí cho chúng ta một phòng riêng trên tầng”.

Đợi đã, lẽ nào Côn Thiếu là anh rể của anh?

Đi lên tầng trên, nghe thấy tiếng mạt chược sột soạt, sau đó một đám người hiện ra, có người hét: “Đánh suốt cả một ngày, mệt chết đi được”.

Cũng có người kêu: “Lưng đau nhức quá”.

“Phải ăn thịt bồi bổ thôi”.

“Lưng đau thì cần bồi bổ thịt cừu thiến”.

“Đại ca đau lưng có phải vì hôm qua vận động quá sức không, cần bồi bổ pín cừu, cô minh tinh mới quen hấp dẫn chứ?”

“Mệt chết đi được, lần sau những loại việc thế này các cậu tự xử lý”.

“Đại ca hôm nay thắng bạc, phải mời bọn em chứ?”

“Cho các cậu hết, tôi lấy tiền làm gì”.

“Đại ca ở tình trường và sòng bạc đều thắng lớn”.

“…”

Tôi nghe ù hết cả tai, trong đám người này, Côn Thiếu, Chương Ngự, còn có cả mấy người lần trước đánh mạt chược đã từng gặp, họ đều gọi Chương Ngự là đại ca. Tôi vẫn luôn ở phía sau bọn họ, còn Tôn Trác đã đi đến cuối hành lang, tôi không đi qua được, đành phải nói: “Xin nhường đường”.

Chương Ngự quay đầu lại, ánh mắt vừa vặn bắt gặp ánh mắt tôi, “Là em à?” Anh kinh ngạc nói.

“Xin nhường đường”. Tôi mặc kệ anh, đi qua chỗ anh, theo sát Tôn Trác. Phía sau lưng có âm thanh truyền tới, “Sao vậy, đại ca, hôm nay chúng ta bồi bổ loại pín gì?”

“…”

Tất cả mọi thứ đều dần dần trở nên xa xôi, bên tai chỉ nghe thấy tiếng Tôn Trác nói: “Cứ tưởng em bị lạc đường rồi cơ”.

Tôi hoảng hốt, có thể tất cả cảnh tượng vừa xảy ra đều chỉ là tưởng tượng của tôi, không thực sự tồn tại.

Nhưng, sao lại có giọng nói rành rọt như vậy?

“Khả Lạc”.

Ôi, rốt cuộc không phải là cùng một kiểu người, đã bị trù định không thể nào lý giải và tiếp nhận một số quan điểm và hành vi.

4. Say rượu

Tôn Trác nói: “Đồ ăn ở đây không ngon sao? Sao em không động đũa vậy”.

“Không phải, em đang nghĩ xem, đợi chúng ta lại thi qua môn thực hành một cách thuận lợi như thế này, sẽ đi đâu ăn?” Tôi cười.

“Em nói xem, đợi khi nào tôi cầm được bằng lái, sẽ đưa em đi ăn, vừa vặn luyện tập luôn”.

“Thôi đi, người mới tập lái, em sợ”.

Vừa ăn một miếng thịt rán, đúng lúc ăn vào miếng ớt cay, cay đến độ tôi chảy nước mắt, Tôn Trác vội gọi phục vụ lấy cho tôi một cốc nước trắng, “Ớt ở đây đều được trồng ở Tứ Xuyên, cay lắm, ai bảo em lại ăn luôn cả ớt chứ”.

Tôi lắc đầu, thè lưỡi không nói được gì.

Một lát sau, Côn Thiếu vào, nói với Tôn Trác: “Mượn Tiểu Khả một lúc nhé”.

Tôn Trác trợn tròn mắt nhìn tôi, “Em quen với anh rể tôi à?”

Tôi gật đầu, sau đó đi theo Côn Thiếu vào một gian phòng khác. Gian phòng này to hơn, sang trọng hơn gian phòng lần trước đi cùng Chương Ngự, còn thiết kế bàn đánh mạt chược riêng, xem ra chỉ để dành cho nội bộ sử dụng.

Chương Ngự ngồi trên ghế sofa, khói thuốc làm tôi sặc, rất khó chịu, ho liên tục cộng thêm vừa rồi bị ăn phải ớt cay, nước mắt thật không biết điều, lại chảy ra.

“Em khóc cái gì?” Chương Ngự dập điếu thuốc, đứng trước mặt tôi. “Những điều em vừa nghe thấy không đúng như vậy đâu”. Mặt anh tối sầm.

Tôi vừa nghe thấy gì? Rõ ràng chẳng nghe thấy gì hết. Hơn nữa, cứ coi như tôi đã nghe thấy gì thì có sao chứ?

Anh ôm lấy tôi: “Hôm đó anh nổi giận với em, sợi dây chuyền đó là anh đặc biệt mua cho em trong cuộc bán đấu giá, anh đã phải thương lượng với một người nước ngoài bao nhiêu lâu, mua về em lại chẳng buồn để tâm, hơn nữa còn nói câu nói làm tổn thương người khác đến thế, anh có thể không tức giận được sao?”

Tôi bị anh ôm chặt khó thở, nghẹn ngào nói: “Chương Ngự, em xin anh, anh đừng đối xử tốt với em như vậy, được không?”

“Nhìn kìa, em lại thế nữa rồi”. Chương Ngự không thèm lấy giấy ăn, bèn lấy ống tay áo sơ mi lụa tơ tằm của anh lau nước mắt cho tôi, “Anh đối xử tốt với em thì đã sao? Đó là vì anh muốn thế”.

“Nhưng, em lại không trả nổi”.

“Anh đã bắt em trả bao giờ chưa?”

“Vậy rốt cuộc anh muốn thế nào?”

“Anh chỉ muốn làm em không có bất cứ áp lực gì, sống thật vui vẻ”.

“Được, em sống thật vui vẻ. Nhưng, anh làm như vậy, em thực sự có thể vui vẻ được sao?”

Chương Ngự biết tôi đang ăn cơm cùng với Tôn Trác ở phòng bên, bèn đi sang chào hỏi Tôn Trác, “Tôi cứ tưởng là ai, thì ra là tiến sĩ Tôn. Tiểu Khả nhà chúng tôi hôi ngốc nghếch, anh phải bỏ quá cho, cùng học lái xe thì quan tâm tới cô ấy hơn một chút nhé”.

Tôi kéo tay Chương Ngự, “Tại sao gặp ai cũng đều bảo quan tâm tới em chứ? Em có phải là trẻ con đâu”. Hơn nữa, cái gì mà “Tiểu Khả nhà chúng tôi”? Tôi lúc nào trở thành của bọn họ rồi.

Tôn Trác cười miễn cưỡng: “Cô Điền là người thông minh nhưng không để lộ ra”. Ha ha, tôi thích nghe câu này, tôi vui lắm.

Chương Ngự nhìn lướt qua tôi, “Mới nghe một câu khen mà đã phổng mũi rồi”.

Đương nhiên phổng mũi, có người khen tôi mà.

“Lát nữa sau khi dùng bữa xong với tiến sĩ Tôn thì sang phòng bên cạnh tìm anh, anh đưa em về”.

“Không cần đâu, có Tôn Trác mà”.

“Sao lại có thể làm phiền người ta chứ?” Chương Ngự lại nhìn tôi bằng bộ mặt lạnh lùng.

“Được rồi”. Tôi nói miễn cưỡng, dù sao, so với Tôn Trác, đúng là tôi thân với Chương Ngự hơn. Ăn cơm xong, tôi áy náy nói với Tôn Trác: “Lần sau thi qua phần thực hành, em mời anh đi ăn hải sản nhé”.

Tôn Trác thở dài, “Có lẽ không có lần sau đâu”.

“Sao lại thế? Ngày tháng còn dài mà”. Tôi vẫy vẫy tay chào anh, ngoan ngoãn sang phòng bên tìm Chương Ngự.

“Ăn xong rồi à?” Chương Ngự lạnh lùng nhìn tôi.

“Vâng”. Tôi nhíu mày, chẳng phải vừa nói muốn đưa tôi về sao, sao lại tỏ thái độ khó coi này với tôi?

“Anh có đi không?” Tôi hỏi.

Chương Ngự lấy chìa khóa xe, nói: “Đi thôi”. Anh vừa mở miệng, tôi ngửi thấy mùi rượu nồng nặc.

“Trời ơi, anh uống nhiều rượu thế, còn dám lái xe đưa người khác về?” Ngay cả đi đứng cũng lảo đảo, tôi còn phải đỡ anh.

“Không sao”. Anh đẩy tôi ra.

“Chương Ngự, hôm nay anh phải chịu sự kích động nào, sao lại giận dỗi với em?”

“Anh nói không sao là không sao”. Anh hét lên với tôi.

“Được, không sao thì tốt, vậy đi thôi”. Anh là tổng giám đốc còn chẳng sợ, tôi sợ gì chứ? Tính mạng của anh đáng giá hơn tôi nhiều.

Thấy xe anh lái ngoằn nghèo đi lên đường vành đai 2, trái tim tôi thấp thỏm theo.

“Sợ không?” Thật không ngờ anh còn quay sang hỏi tôi.

Nếu như nói không sợ, đó là nói bừa, ai chẳng biết sự đáng quý của tính mạng con người chứ.

“Chương Ngự, anh đang giận hờn ai vậy?” Hôm nay Chương Ngự giống như một đứa trẻ ngang ngạnh, không biết kiềm chế.

Anh lắc đầu, “Sau này không có việc gì em đừng có đi cùng Tôn Trác nữa”.

“Em và Tôn Trác chỉ là cùng học lái xe với nhau”. Tôi đi cùng ai thì có liên quan gì tới anh? Anh là gì của tôi chứ?

Nhưng câu nói phía sau, tôi không dám nói ra, anh đã uống quá chén rồi, tôi không dám dùng câu nói của mình để làm anh kích động thêm. Khó khăn lắm mới đến được dưới lầu khu nhà tôi, Chương Ngự luôn miệng kêu khát. Nếu như không rót cho anh tách trà, có vẻ như thiếu tình người, thế nên đành để anh cùng đi lên lầu với tôi.

Đúng là anh đã uống quá nhiều rượu, vừa đi vào nhà đã lao ngay vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo. Tôi đấm lưng cho anh, liên tục lầm bầm: “Không uống được nhiều, sao lại nốc nhiều rượu thế”.

Nôn hai lần, Chương Ngự dựa vào sofa, mắt khẽ nhắm lại, tôi pha cho anh cốc trà.

Trà vừa pha xong thì anh cũng ngủ mất rồi, lay gọi mãi cũng không tỉnh, nên cũng đành để mặc anh ngủ.

Tên Cá Mực chết tiệt, thật biết cách giày vò người khác.

Sau khi xem xong bộ phim chiếu lúc nửa đêm, Chương Ngự vẫn chưa tỉnh, xem ra hôm nay phải cống hiến sofa của nhà tôi rồi.

Sợ đêm anh khát nước, tôi lại đun chút nước nóng, thay cho tách trà đã bị nguội.

Vừa định đi ngủ, anh lại nói: “Khả Lạc, đừng đi”.

“Sao vậy, có phải là trong dạ dày nóng rát khó chịu không?” Tôi tưởng anh đã tỉnh, bèn ngồi xuống ghế sofa đối diện, nhưng nhìn hồi lâu mới nhận ra, thật không ngờ anh vẫn đang ngủ say.

Rất ít khi quan sát anh ở cự ly gần như thế này. Không thể phủ nhận Chương Ngự có tất cả các nét đẹp trên khuôn mặt, là một người đàn ông tuấn tú. Người đàn ông như vậy sẽ có không biết bao nhiêu cô gái sùng bái, cam tâm tình nguyện dâng hiến tình yêu của mình?

Chương Ngự trở người, tiếp tục ngủ say, “Khả Lạc, đừng…” Anh đang nói mê. Tôi cười, quay người bước vào phòng mình, để nguyên quần áo đang mặc, nằm luôn xuống giường, nhưng lại không tài nào chợp mắt được.

5. Con người này cứ ngang ngược bá đạo thế

Về sau, trong quá trình học lái xe, Chương Ngự cứ liên tục gọi điện thoại tới, như thể lãnh đạo kiểm tra sự chuyên cần của nhân viên.

Mỗi lần nhận điện thoại của Chương Ngự, tôi đều phát hiện ra Tôn Trác đang hào hứng nhìn tôi, tôi bất lực lườm anh một cái.

Vốn hẹn Tôn Trác cùng đi ăn tối, nhưng Chương Ngự lại nhất định đến làm loạn. Khi kết thúc buổi học lái ở trường tập, Chương Ngự gọi điện thoại cho tôi, “Anh đến đón em nhé, dạo này không gặp em, anh toàn phải đi chơi một mình, chán chết đi được”.

“Nhưng em đã hẹn cùng đi ăn tối với Tôn Trác rồi”.

“Thế thì càng hay, càng đông càng vui mà”.

“Nhưng, em chỉ muốn ngồi ăn một bữa yên tĩnh với tiến sĩ Tôn, không muốn người khác làm phiền”.

“Sao anh có thể bị tính là người khác chứ?” Anh không hề khách sáo.

Tôn Trác bất lực nhìn tôi, “Thôi, để lúc khác, sau này còn có cơ hội mà”.

Chương Ngự đợi ở trước cửa trường, ngồi trong xe liên tục gọi điện thoại, phần lớn là dặn dò công việc. Xem ra anh không hề giống người nhãn rỗi không có việc gì làm, tại sao lại cứ đến tìm tôi để tiêu tốn thời gian.

Gọi điện thoại xong, anh mới quay đầu lại nhìn tôi, “Mời Tôn Trác ăn cơm mà không thèm mời anh ăn, xem ra đúng là uổng công đối xử tốt với em”.

“Em mời anh vẫn còn ít sao?” Bữa cơm nào cũng tiêu tốn của tôi ít nhất vài trăm tệ, làm cho tôi xót ruột vô cùng, vẫn còn nhớ cả đấy.

“Có sao?” Anh hỏi tỉnh bơ.

“Không có sao? Trước đây em đều mời… ăn rồi”. Tôi ngước đầu, “Thôi liều mình vậy, hôm nay em mời anh ăn lần nữa”.

Chương Ngự toét miệng cười, “Vậy thì cho em cơ hội đấy”.

Vừa đi vừa vắt óc suy nghĩ xem nên ăn gì, đột nhiên nhớ ra, bèn hỏi Chương Ngự: “Anh thích ăn sườn kho tàu hay gà hầm nấm hương?”

“Đều thích cả, dù sao mấy hôm liền cũng chưa ăn thứ gì nhiều dầu mỡ, bồi bổ chút cũng tốt”. Anh lái xe chậm rì rì, chậm đến nỗi tôi chỉ muốn xuống đẩy xe hộ anh.

Khi đi qua Carrefour, tôi bảo anh dừng xe, “Em đi mua mì tôm”.

“Chẳng phải nói mời anh ăn sườn kho tàu và gà hầm nấm hương sao, còn mua mì tôm gì chứ?” Chương Ngự lấy làm lạ.

“Để mời anh ăn mà, sườn kho tàu và gà hầm nấm hương, mỗi loại mua cho anh một gói”. Tôi cười hi hi, nói.

“Điền Khả Lạc, em không định mời anh ăn mì tôm chứ?” Chương Ngự lo lắng.

“Nếu không, anh còn định muốn ăn gì”. Có mì tôm là tốt lắm rồi.

Chương Ngự trầm uất một lúc, cuối cùng nói: “Thôi, để anh mời em ăn…”

“Em không muốn lại ra ngoài ăn, ngoài việc lãng phí, còn ăn uống không được thoải mái”.

“Anh tự mình vào bếp mời em ăn, em thấy thế nào?” Nét mặt như muốn được thử sức của Chương Ngự khiến tôi nghi ngờ.

“Anh biết nấu ăn?”

“Đương nhiên”. Đã sớm biết anh nói dối không đỏ mặt, nhưng thật không ngờ lại cách xa một trời một vực đến thế.

Thật không ngờ lại tin lời anh, tôi đúng là con ngốc.

Hai người đẩy chiếc xe chở đồ ào ào lấy đồ ăn trong siêu thị.

“Anh biết làm đầu cá sốt ớt”. Chương Ngự nói. Tôi nghĩ trình độ cắt lát cá của anh siêu thế, chắc là biết làm cá thôi. Thế nên tôi đã chọn một đầu cá thật to, rồi lại lấy một túi ớt thái nhỏ đặt vào xe đẩy hàng.

“Anh cũng biết làm món sườn bò rán”. Từ nhỏ anh đã ăn đồ Tây, biết làm cũng không có gì ghê gớm. Thế nên tôi đã chọn một miếng sườn bò to.

“Anh còn muốn ăn măng em xào hôm trước, làm bằng nguyên liệu gì vậy?” Chúng tôi lại mua củ cải trắng, cà rốt, măng, củ niễng non.

“Theo tiêu chuẩn của món ăn Tứ Xuyên, hay là làm thêm món cà tím xào?” Anh rất cầu kỳ về ăn uống, lại mua thêm cà tím, cà chua, ớt xanh… cho vào trong xe đẩy đồ.

“Canh trứng cà chua, món này là món sở trường của anh”. Chương Ngự hào hứng giống như một đứa trẻ vậy.

Quyết không phải là do tôi kỳ vọng quá cao, mà là trình độ nấu nướng của Chương Ngự thực sự khiến người ta phải nghi ngờ.

Anh bảo tôi ra phòng khách ngồi xem tivi, Chương Ngự oai phong lẫm liệt bước vào nhà bếp. Đợi đến khi anh nấu nướng xong, tôi đã mơ màng sắp ngủ gật. Từng món ăn được đưa lên, tôi lần lượt thất vọng.

“Anh chắc chắn muốn mời em ăn những thứ này?” Tôi nghi ngờ anh muốn mượn cớ mời tôi ăn để tiến hành mưu sát.

“Em thử đi, mùi vị chắc cũng khá ngon”.

Nhìn món sườn bò đen sì, đầu cá trắng toát, tôi không dám ôm bất cứ hy vọng gì.

Món cà tím xào là món duy nhất có thể ăn được, nhưng anh lại quên cho gia vị.

“Em… em có thể ăn canh được không?”

Chương Ngự ngồi ngay ngắn trước bàn ăn, múc từng thìa canh nhỏ vào bát cho tôi. Vẫn may, trong cánh có cà chua, trứng, còn có chút dầu vừng nổi lên trên, tôi hào hứng thử một miếng. Ôi trời ơi, dám cá rằng anh đã bỏ hết gia vị lẽ ra cho vào món cà tím xào cho cả vào nồi canh rồi.

“Em đột nhiên không có hứng ăn…” Tôi đặt bát xuống, nói với vẻ ái ngại.

“Thế sao được? Em học lái xe suốt cả ngày trời, phải ăn nhiều một chút”. Nói xong, còn gắ cho tôi rất nhiều đồ ăn.

“Những món này rất khó nuốt”. Cuối cùng tôi cũng không kìm chế được việc nói thật lòng.

“Khó nuốt cũng phải nuốt, bởi vì là anh làm”. Chương Ngự, con người này cứ ngang ngược bá đạo thế.

Tôi ăn mà không biết mùi vị gì, cố nhét vào miệng.

“Đây là lần đầu anh nấu cho người khác ăn, em không thể đả kích anh”. Anh còn nói lý nữa cơ đấy, sớm biết thế này, dù thế nào tôi cũng không để anh mời tôi ăn cơm, dễ tạo thành cơn ác mộng và nỗi ám ảnh cho cuộc sống vui vẻ hòa bình của tôi.

Ngày đầu tiên khi cầm bằng lái xe ô tô, Chương Ngự còn hưng phấn hơn cả tôi, cho tôi lái chiếc xe Mer Benz của anh để luyện.

Tôi nói: “Anh đừng chiều hư em, nhỡ sau này em quen lái xe Mer Benz, không lái được xe bình thường khác mất”.

“Cùng lắm là anh cho em mượn xe này để lái”. Chiếc xe Mer Benz hàng triệu nhân dân tệ chứ không phải là xe đạp, có thể nói mượn là mượn sao? Là anh quá thoáng hay là tôi quá keo kiệt? Tóm lại, nếu như chiếc xe Mer Benz là của tôi, tôi quyết không cho bất cứ người nào mượn.

Xe cơ quan cấp cho tôi là xe Bắc Kinh hiện đại, Chương Ngự chê, nói: “Đợi em lái xe thạo rồi, anh sẽ đổi cho em chiếc xe tốt hơn”.

“Có phải là anh nhiều tiền đốt quá đến độ hỏng cả não rồi không?” Tôi sờ trán anh, vẫn may, không nóng.

“Lấy được bằng lái một cách thuận lợi, cơ quan lại cấp cho xe riêng”, Chương Ngự nói, “Liệu có phải là em nên mời một bữa không nhỉ?”

Ngẫm ra thấy cũng phải, tôi có được mọi thứ ngày hôm nay, đều là nhờ Chương Ngự ban phát cho cả đấy. Thế nên, tôi đề nghị mời anh đi hát ở Tiền Cự, Chương Ngự nghe vậy lắc đầu nguầy nguậy, “Nơi đại chúng kiểu này, đừng có làm mất thời gian của anh”.

“Lẽ nào Chương đại thiếu gia có chỗ nào khác hay hơn?”

Anh nghĩ một lát, “Côn Thiếu có một chỗ rất hay ở Thông Châu, có điều hơi xa một chút”.

Tôi lái xe đi theo anh, lái hết hơn một tiếng đồng hồ, mới tìm đến được tòa biệt thự Côn Thiếu xây dựng ở ngoại ô.

Nhìn thấy tôi và Chương Ngự, Côn Thiếu ngẩn người, “Ồ, hôm nay là ngày gì vậy, sao đều chạy đến chỗ tôi cả thế này?”

“Còn có ai nữa?”

“Tiêu Viễn”.

Nghe thấy cái tên này, vẫn làm đau nhói sợi dây thần kinh mẫn cảm nhất trong lòng tôi. Chương Ngự nắm lấy tay tôi, nói: “Mỗi người tự chơi trò của mình, không sao đâu”.

Tôi và Chương Ngự vào một gian phòng khác, đi vào trong, chính là phòng hát, thực sự vô cùng xa hoa, chẳng trách mà những người này không thích Tiền Cự.

Tôi giả bộ như không có chuyện gì, cùng Chương Ngự chọn bài hát. Bởi vì anh từng du học ở nước ngoài, phần lớn chọn bài hát tiếng anh, tôi lặng lẽ ngồi nghe, thỉnh thoảng cũng ngâm nga theo vài câu.

Phòng bên cạnh thấp thoáng truyền tới giọng hát, giọng vang hồn hậu, vừa nghe đã biết ngay là Tiêu Viễn. Anh đang cao giọng hát bài “Người yêu tôi và người tôi yêu”.

Người yêu tôi si tình với tôi, không hề hối hận, nhưng tôi lại tình nguyện đau thương cả đời vì người tôi yêu…

Giọng ca truyền đến tai rành rọt, giày vò trái tim tôi, khiến tôi khó mà chịu đựng nổi, tôi cầm túi xách lên, nói với Chương Ngự, “Em không chơi nữa”. Sau đó phóng như bay ra khỏi tòa biệt thự đó, lái xe lao đi vun vút.

Chỉ nghe thấy tiếng hét đầy lo lắng của Chương Ngự ở phía sau, xe của anh cũng lao theo.

Tốc độ của xe Bắc Kinh hiện đại không thể sánh được với Mer Benz, anh nhanh chóng vượt qua tôi, chặn tôi ngay lối rẽ ở đường cao tốc.

Nét mặt Chương Ngự bình tĩnh đến độ đáng sợ, “Em không thể vứt bỏ Tiêu Viễn được sao?” Tôi không dám nói, sợ mình vừa mở miệng là sẽ òa khóc.

“Em nói ngay cho tôi”. Chương Ngự lắc mạnh vai tôi, đây là lần đầu tiên anh chính thức nổi nóng với tôi.

Tôi nói thế nào đây? Tôi còn có thể nói gì đây?

“Nếu như không thể vứt bỏ thì quay lại tìm nó”. Chương Ngự kéo mạnh tôi quay trở về.

“Em không muốn”. Tôi khóc, liên tục lùi lại phía sau, lùi đến tận đường dây cách ly của đường cao tốc, “Em không yêu anh ấy nữa rồi”. Tôi gào khóc.

Chương Ngự thở dài, ôm chặt tôi vào lòng anh, dịu dàng nói: “Khả Lạc, đừng yêu Tiêu Viễn nữa”.

Đúng vậy, không yêu Tiêu Viễn, tôi mới có thể vui vẻ được, tôi mới là Khả Lạc.

“Mở mắt ra nhìn xung quanh, người yêu em vẫn còn rất nhiều mà”. Chương Ngự dịu dàng vuốt mái tóc rối bù của tôi.

Trong khoảnh khắc này, tôi muốn được dựa vào lòng anh để tìm kiếm sự an ủi.

Sau này, cả hai người chúng tôi không ai nhắc đến sự việc xảy ra tối hôm đó.

Quan hệ giữa tôi và Chương Ngự nhanh chóng trở nên thân thiết hơn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.