Vứt Đi Nương Nương

Chương 36




Cố ý? Mục Tiểu Văn thầm thở dài. Cả ngày hôm nay nàng làm mệt muốn chết, thắt lưng xương sống đã đau đớn khó chịu lắm rồi, nào còn có tâm tình để mà cố ý hay không cố ý. Thân thể mệt, trái tim cũng mệt, đối với lễ tiết thì phản ứng cũng có phần

-Điện hạ. – Mục Tiểu Văn chống tay đứng lên rồi hạ thân hành lễ.

Thấy bộ dáng phờ phạc mỏi mệt của nàng, người đối diện cũng khó mà mở miệng tỏ vẻ chán ghét.

A, chỉ biết thất vọng mà nhìn vậy. Trong ấn tượng của hắn, nữ tử này so ra còn xui xẻo nhiều hơn; đến nỗi khiến hắn cũng quên không muốn tỏ ra chán ghét nữa rồi.

- Không biết điện hạ tới nơi này là có chuyện gì?

- Đây là phủ đệ của điện hạ, muốn đi hay muốn ở đâu cũng cần phải có chuyện gì sao? – Lan phi vừa mở miệng rõ ràng là lên giọng khiêu khích song thái độ vẫn nhất nhất ngây thơ vô tội.

- Dạ, Tiểu Văn nhớ kỹ. – không phải là nàng cố ý tỏ vẻ nhỏ bé yếu thế mà là thật sự quá mệt mỏi rồi. Nàng không có tâm tình mà theo Lan phi đấu võ mồm nữa.

Lý Vân Thượng vẫn không có mở miệng, đứng ở giữa trời chiều một mảnh lạnh lùng. Mục Tiểu Văn cũng không có thời gian mà nom tới vẻ mặt hắn, có chuyện gì thì mau nói cho xong rồi nhanh chóng rời đi cho yên ổn. Nàng muốn giải quyết xong hết mọi chuyện rồi được trở về nghỉ ngơi.

-Vứt đi nương nương xem xem, quần áo luôn giặt không sạch sẽ. Quần áo này thực bẩn mà. – Lan phi làm bộ ngạc nhiên đông kéo tây xé. Mục Tiểu Văn hoàn toàn không biết rốt cuộc bọn họ muốn làm cái gì. Kéo một đám người tới chỗ này là muốn ẩu đả sao?

-Ai da, nguyên lai quần áo của Lan nhi là do Vứt đi nương nương tẩy, trách không được không sạch sẽ. Lan nhi còn thấy một vài y phục bị tẩy rách hư hết. – ngữ khí Lan phi có chút ảo não giống như không tiếng động mà tố cáo Mục Tiểu Văn, ám chỉ nàng là cố ý trả thù.

Quan sát kỹ lưỡng tới những điều vụn vặt này sao? Mục Tiểu Văn quả thực hoài nghi Lan phi có phải là quá nhàn rỗi hay là muốn lợi dụng sơ hở mà ức hiếp mình cho nên mới tận tình nôn nóng nổi giận. Làm mãi mấy cái chuyện này không biết chán sao?

-Lan phi nói đúng, Tiểu Văn ghi nhớ. – thái độ Mục Tiểu Văn cung thuận khiến Lan phi nghe xong mà nộ khí hừ một tiếng.

-Vứt đi nương nương hẳn là cần luyện tập nhiều hơn rồi. Sau này tẩy lượng đồ gấp đôi đi. – Lan phi nhẹ giọng nói.

Đây rõ ràng là làm khó dễ nhau rồi. Như vậy, đám người kéo tới đây chỉ là để chứng kiến này một màn ăn hiếp, tựa hồ cũng có được chút khoái cảm, một vài nữ tử cười khe khẽ. Lý Vân Thượng từ đầu tới cuối không hề phát ra một lời, lạnh lùng mà bàng quan hết thảy.

Trong lòng Mục Tiểu Văn thầm thở hắt một hơi, âm thầm tính toán không biết có nên hay không nhờ người giúp đỡ.

-Tiểu Văn nhớ kỹ! – sắc mặt Mục Tiểu Văn vẫn không hề thay đổi.

Giữa trời chiều, dường như có thể nhìn thấy Lý Vân Thượng chớp mi một cái.