Waiting Love You Me Again

Chương 10



Cơ hội đi với Louis bị sự xuất hiện đột ngột của Triệu Khả Phong phá ngang. Hắn ta quả là bão cấp 10, nhìn thấy là ghét rồi. Khả Phong đến ngay lúc nàng đang chờ thang máy để xuống hầm để xe có Louis xuống trước lấy xe chờ rồi. Hắn vui vẻ làm như không thấy mặt nàng co quắp lại nhìn hắn…

- Hay thật! Đang định tìm em đây!

- Anh tìm tui làm gì? - Uyên Nhi cộc cằn hỏi lại không khiến tâm trạng tốt của hắn chấm hết nha.

- Anh đi công tác cả tuần nghĩ em sẽ nhớ anh nên mới đến!

Gã khốn cười xoa cằm tự tin hơi bị quá mức làm nàng thật chịu không thấu. Uyên Nhi qua bấm thang máy mặc kệ hắn. Khả Phong dai như đĩa lải nhải tiếp…

- Anh chở em về nha!

- Anh rãnh vậy sao? Bạn gái xinh đẹp của anh đâu sao không tìm rồi đưa cô ta về? - Nàng nói không che giấu bực bội trong lòng mình.

Khả Phong nghe và cười nhớ mỗi lần nàng đến tìm hình như hắn đều tỏ ra thái độ như nàng lúc này. Hắn không ngờ tâm trạng của người nói và người nghe lại khác xa đến thế. Nàng ngày xưa luôn tìm hắn, đều bị hắn cự tuyệt tàn nhẫn nay xem ra chính hắn nhận trả đũa rồi.

- Linh Diễm đi quay ngoại cảnh rồi!

Hắn không ngại nói chứng tỏ mình vẫn còn có bạn gái dù mặt đang dày bám nàng thế này. Uyên Nhi thật tức chết mà.

- Cũng còn thiếu gì cô khác. Anh cứ bám tui nữa tui kêu ba cho vệ sĩ tống khứ anh đi đó!

- Ôi trời! Anh sợ ghê! Chẳng lẽ chỉ mình em có thể thuê vệ sĩ. Anh cũng cho vệ sĩ cản vệ sĩ của em ra một bên là xong. - Nàng chịu chơi hắn cũng không ngại chi tiền nha xem ai hơn ai. Uyên Nhi giận quá gào lên.

- Rốt cuộc anh muốn chọc phá tui đến bao giờ hả?

Nàng nói thiếu chút nhảy dựng thật là ghét hắn. Khả Phong cười khom nhẹ đưa cái mặt gian xảo xấu xa của hắn gần với cái mặt ngốc của nàng khiến nghe tim đập trễ hết mấy nhịp luôn…

- Anh nói rồi! Anh muốn em lại thích anh!

Lời nói của hắn ai nghe mà không chán ghét chứ nhất là nói với nàng. Nhi giơ tay đẩy hắn ra vừa lúc cửa thang máy mở nên chạy nhanh vào còn không quen lè lưỡi nói…

- Tui cũng đã nói “không bao giờ” có chuyện đó rồi, anh cứ cố gắng đi!

Cửa thang máy đóng lại, nàng hậm hực trong lòng nghĩ xong chuyện với hắn rồi thì Khả Phong giơ tay cản, cửa tự động lại mở ra. Hắn ta bước vào bộ dạng doạ người trong hộp thang máy nhỏ hẹp này thật là nguy hiểm.

Nhi né xa hắn, tay ôm khư khư cái giỏ sợ hắn ta sẽ giết mình. Khả Phong nhìn nàng rồi nói thật nhẹ nhàng.

- Chuyện gì anh muốn anh không tin anh không làm được!?

- Anh là đồ điên! Chắc từ nhỏ đến lớn anh không biết tự soi gương để biết thế nào là nhục nhã đúng không?

- Sống cũng có lúc phải chịu nhục để vươn lên chứ. Giờ em có đi với anh không đây?

Tên đó trở giọng đe doạ rồi. Trong thang máy đang đi xuống không có lối thoát này nàng phải cố mạnh mẽ không được run sợ nói dứt khoát…

- Không đi! Tui đã hẹn đi với anh Louis rồi có điên mới đi với anh!

Nghe như sét đánh ngang tai, Khả Phong chỉ đang mất kiên nhẫn với sự cứng đầu của nàng lại trở nên nóng giận. Chỉ nghe nàng đi với Louis thôi máu hắn sôi lên rồi. Nhi càng ôm chặt giỏ của mình nhìn nét mặt hắn chuyển biến đáng sợ từ ác quỷ cho đến ma vương.

May mà cửa thang máy mở đúng lúc cứu nàng nha, Uyên Nhi nhanh chân bỏ chạy thoát thân thì tay bị giữ lấy kéo ngược trở vào.

Khả Phong mắt nhìn nàng, tay bấm đóng cửa và chọn tầng thượng, cái thang máy ngoan ngoãn lại từ từ đi lên tầng 50 đem theo bên trong Uyên Nhi sợ đến tái mặt. Chẳng lẽ nàng sẽ chết hôm nay, trong cái hộp thang máy này sao?

Nàng lùi lùi ở góc thang máy cũng rộng nhưng chỉ cùng với hắn thì quá là chật hẹp. Lẽ ra nàng không nên ngốc nghếch nói ra chọc tức hắn ta hơn. Khả Phong chống tay dễ dàng bao vây nàng, khẳng định mình to con hơn dư sức xử lí nàng.

Nhi nuốt khan sơ sệt nhìn hắn gầm gừ đáng sợ…

- Em có đồng ý với Louis chưa?

Nàng biết mình sợ, biết là lúc này tình thế bất lợi cho mình nhưng vẫn không hết cứng đầu trả lời cộc lốc…

- Liên quan gì đến anh!?

- Anh cấm em quen bất kì gã nào! Em đừng có giỡn, sức chịu đựng của anh có giới hạn mà người chịu thiệt sẽ là em đó!

Thang máy vẫn đi lên không trở ngại vì đã qua giờ tan sở mọi người về hết rồi. Uyên Nhi dựa bức tường kim loại ở sau mà lạnh toát cả người vì lời đe doạ của hắn.

- Anh là gì mà cấm? Tui quen ai, thích ai là chuyện của tui. Hồi đó anh chán ghét tui lắm mà, còn bày trò cho tui bỏ cuộc giờ thì có cái quyền gì dám nói thế?

- Quyền gì hả? Anh không thích em như thế là được, đó là quyền của anh. Anh muốn em lại thích anh, ở gần anh là em phải như thế!

Nghe hắn nói làm Uyên Nhi tức anh ách. Giọng điệu của hắn không khác gì vua trong chế độ phong kiến chuyên quyền nói một là một, nói hai là hai. Tức đến mức này nàng không thể không cáu giận la lên…

- Bộ tui là con nợ của anh sao? Tui không làm theo ý anh đó anh làm gì được tui hả?

- Em đừng có thách thức anh! - Đối với sự ngang bướng của nàng hắn cũng mất hết bình tĩnh rồi nha.

- Tui không sợ anh đâu. Tui sẽ gọi Louis lên đây! Anh ấy tốt hơn anh cả ngàn lần, tui sẽ đồng ý quen anh ấy ngay cho anh coi.

Uyên Nhi rút điện thoại từ trong giỏ ra hùng hồn định gọi Louis thật. Nàng cũng hơi giận quá mất khôn làm cho Khả Phong không giữ nổi chút bình tĩnh cuối cùng. Hắn giơ tay bấm thang máy sắp mở ra lại đi tiếp trở xuống chặng nữa rồi túm lấy tay nàng đang cầm điện thoại.

Uyên Nhi vung tay cố thoát thì hắn ta dùng mặt áp đến. Nàng giật mình mở to hai mắt khi môi hắn muốn nuốt trọn môi nàng. Một sự tiếp xúc kinh khủng ngoài dự tính. Nàng thề rằng ngày xưa muốn hôn môi hắn lắm – lắm luôn nhưng giờ có muốn đâu hả trời?

Nhi nhanh chóng mím chặt môi quay đầu né cùng tay ra sức quờ quạng phản kháng.

Khả Phong tức giận nhìn đôi môi hồng bé xinh dám mím chặt phản đối thì lại càng hung hăng ép nàng phải tiếp nhận.

Nhi cảm nhận rõ sự ướt át nơi đôi môi mạnh mẽ của hắn mà thần trí bấn loạn vung tay tát má hắn một cái chát rõ kêu. Khả Phong nhìn nàng run rẩy sau khi đánh mình một chút sau đó cứ tiếp tục khom xuống không ngăn được hắn.

Nhi bắt đầu không thở được, môi hắn thật đáng sợ cứ mút từng phần môi nàng. Đầu lưỡi giảo hoạt ép nàng không được mím chặt môi nữa. Tim nàng đập như điên, cả người run run nhưng vẫn cố chống cự bảo vệ mình không chịu thua lại tát thêm một cái vào mặt Khả Phong.

Lần này hắn ngừng lại giơ tay sờ má trái, hai dấu tay đỏ chồng lên nhau chênh lệch không quá là bao nhiêu đánh thật là chuẩn. Khả Phong chỉ hơi ê đau nhưng không thấm gì ai biểu mặt hắn đã quá dày làm chi…

- Anh khuyên em đừng có đánh cái thứ ba nếu không em hối hận đó!

Sống lưng nàng lạnh toát vì lời hắn. Nàng không biết hắn còn có thể làm gì nữa nhưng chuyện gì Khả Phong doạ thì nên nghe. Giờ không có sức trực tiếp đấu lại hắn nàng đành bất lực gào loạn lên…

- Có ai không cứu tui với! - Thang chưa mở nhưng nàng vẫn cố kêu cứu thật thê thảm chỉ khiến hắn thích thú.

- Vô ích thôi chẳng ai nghe đâu. Camera quan sát cũng không có người canh vì 6h bảo vệ toà nhà mới thay ca trực đêm.

- Anh… anh mà làm gì tiếp tui sẽ…

- Sẽ làm gì?

Mặt hắn đầy nét tà đạo, xấu xa, đáng sợ. Nhi ú ớ vì sợ quá đầu óc cũng trống rỗng si ngốc luôn khiến Khả Phong cười nhẹ tiếp tục công việc tra tấn nàng. Uyên Nhi vẫn liều chết không cho hắn hôn, cố cắn chặt răng tự giữ mình song đôi môi điêu luyện, mạnh mẽ “rất kiên trì” cứ triền miên trên môi nàng.

Tay Khả Phong vẫn ôm nàng khống chế nàng không thể nhúc nhích. Hơi thở cả hai cứ thế mà dồn dập nóng bỏng. Uyên Nhi có cảm tưởng mình bị hôn hết cả một thế kỉ và kẻ buông xuôi đầu tiên cũng chính là nàng.

Khả Phong nhận ra nàng “gục ngã” rồi nên khẽ cười vội vã hôn sâu thêm, điên cuồng giữ lấy môi nàng không chừa lại chút gì. Lưỡi hắn bá đạo càng quấy lưỡi nàng, môi hết mút nhẹ rồi cắn lấy từng từng phần môi trên xuống lần tìm môi dưới.

Môi cả hai cứ thế giao triền thân mật càng lúc càng say đắm hơn không giảm bớt. Nàng thật chẳng tự đứng nổi trên hai chân run rẩy của mình, không té cũng do Khả Phong ôm như nhấc bổng. Nàng không ngờ có lúc lại có thể hôn môi Triệu Khả Phong.

Nếu là Uyên Nhi ngốc nghếch của ngày xưa vì chuyện này hẳn cũng vui mừng 3 ngày không ngủ nổi. Giờ đây lại thành trò hành hạ của hắn mà thôi. Nếu nàng có cơ miệng tốt một chút cũng không để mặc cho hắn hôn thoải mái thế này đâu.

Dù sao môi hắn cũng vừa khớp với môi nàng làm cho nụ hôn cưỡng ép nàng không chán tí nào. Độ nhiên điện thoại reo lên làm Uyên Nhi mở bừng mắt tỉnh táo, nàng để Khả Phong hôn khi thang máy đi lên rồi xuống không biết bao nhiêu lần rồi.

Khả Phong ngừng lại nhìn mặt nàng đỏ hồng thở dồn đứt quảng, chiếc môi nhỏ nhắn đã sưng đỏ cả lên mím mím lại đáng yêu cực kì. Dù là hắn đi cưỡng hôn người ta nhưng nụ hôn này làm hắn thấy rất ngọt ngào, tuyệt vời mà chưa từng cảm nhận được ở bất cứ cô gái nào khác hắn đã hôn qua.

Tay Khả Phong cầm lấy điện thoại của nàng bị quăng dưới sàn cùng giỏ từ nảy giờ do quá kịch tính hôn. Louis đang gọi đến nên hắn nói nhẹ nhàng không kém phần bá đạo…

- Trả lời đi nói không đi được với anh ta!

Uyên Nhi vẫn cố sức điều chỉnh hơi thở và cả người lẫn tim do vẫn còn di chứng. Song nghe hắn nói vẫn sững người còn sức tỏ ra đối chọi với hắn…

- Không! Tui có hẹn trước với anh ấy rồi sao phải làm theo lời anh!?

Khả Phong nghe nàng lại muốn chống đối thì đập mạnh tay vào thành thang máy ngay sát bên mặt nàng khiến Uyên Nhi sợ đến nhắm mắt co rúm lại nghe hắn nói giọng điệu doạ người…

- Em xem ra chưa biết sợ mà! Để anh tiếp tục dạy dỗ lại em nha Nhi!

- Anh không được hôn tui nữa!

Nàng run run che miệng lại mặt tự đỏ lữ cả rồi. Hắn nhàn hạ nói…

- Vậy còn không mau từ chối đi với anh ta nữa?

- Đồ khốn!

- Đừng có chống đối anh!!!

Uyên Nhi thật không muốn đâu nhưng nàng sợ hắn quá, không muốn bị hôn tra tấn nữa. Buộc lòng vì cái mạng nhỏ của mình nàng nghe máy…

~ Sao em còn chưa xuống nữa Nhi?

~ Em…

Nàng mím bờ môi tê dại chẳng còn chút cảm giác gì của mình rồi ngẩn lên. Khả Phong đừng khoanh tay chờ nét mặt “hình sự” làm nàng cắn rứt lương tâm nói…

~ …nhà em có việc gọi về đột xuất nên em không đi với anh được rồi. Mai em đi với anh sau nhé được không trưởng phòng?

Uyên Nhi ngoan ngoãn từ chối nhưng còn hẹn hôm sau khiến Khả Phong lại điên lên. Hắn giật lấy điện thoại của nàng may mà bên kia Louis đã vui vẻ đồng ý ngày mai tắt máy rồi. Nàng lại ôm giỏ sợ sệt…

- Hẹn mai nữa là sao?

- Chứ làm sao từ chối luôn được, anh Louis nhờ tui mà!

- Nảy giờ hành hạ em kiểu đó xem ra nhẹ nhàng với em quá hả? - Hắn gầm gừ khiến nàng nổi hết cả da gà sợ.

- Anh lại muốn gì? Anh có thể làm tui sợ một lúc nhưng tui không nghe lời anh đâu. Sao ngày xưa không giỏi chấp nhận tình cảm của tui đi, giờ tui hết thích lại ép tui. Muốn tui lại thích anh hả có mà nằm mơ đi! Cả đời này tui chỉ ghét cay ghét đắng anh thôi!

Nàng nói cứng rắn là thế nhưng rất sợ Khả Phong điên lên lại làm gì mình, song hắn chỉ sững sờ lặng thinh không nói. Nàng đối xử với hắn như vậy quá đúng, năm năm trước hắn tàn nhẫn đến mức nào hắn biết mà.

Chẳng phải lúc này đây Khả Phong mới biết cảm giác này, khi nàng vừa đi khỏi hắn dã thấy vô cùng hụt hẫn, ngày nào cũng vùi đầu vào công việc cố quên đi chuyện nàng xa mình không còn thích mình. Nhưng thời gian qua Khả Phong chưa bao giờ quên cả.

Hắn biết giờ mình ép nàng lại thích mình chỉ chuốt vô vọng nhưng thật cần có nàng trở lại như trước đeo bám hắn không lúc nào rời thì làm gì hắn cũng chịu hết.

Vừa ngay lúc thang máy mở, Uyên Nhi nhanh chóng lấy hết tốc lực bỏ chạy thiếu điều quăng cả giày cao đi chân đất cho nhanh hơn nữa. Khả Phong đang thơ thẩn nên không ngăn kịp, bước ra nhìn nàng bỏ chạy khỏi mình như ma đuổi. Chính hắn làm nàng phải bỏ chạy như thế.

Lòng Khả Phong có chút nặng nề nhưng tay sờ lên môi còn vươn cảm giác hôn nàng thật quyết liệt lại khẽ nhếch mép cười. Uyên Nhi có thể chạy, có thể ghét hắn nhưng sẽ không thể nào thoát. Khả Phong nghĩ ra cách trói buột nàng bên mình rồi nên cũng nhanh chóng đi vội vã.

Hai vợ chồng già đang ngồi uống nước nghỉ mệt sau khi đánh tennis trong sân nhà thì hết hồn nhìn chiếc xe chạy hiên ngang vào tận bãi cỏ. Đương nhiên giúp việc không dám la vì cậu chủ về mà.

Khả Phong lao lao đến giật chai nước ba đang uống xem ra chạy vội đến hơi bị mệt. Mẹ hắn thì lắc đầu vì bãi cỏ xinh đẹp của mình tan nát hết rồi vội hỏi…

- Sao về đột ngột không báo vậy con? Mẹ không có dặn nấu phần cơm tối cho con đâu nhịn đói đi!

Khả Phong thở không vì lời trêu chọc kinh điển của mẹ mà quên mục đích chính tức tốc lao về nhà. Hắn nói dứt khoát…

- Con muốn lấy vợ. Ba mẹ đứng ra lo cho con mới được!

Ba hắn suýt nhồi máu cơ tim với thằng con trai độc nhất mỗi lần về đều có trò hay để báo. Bà má vậy mà bình tĩnh hơn tuy bất ngờ thật vẫn hỏi lại.

- Con cả mấy tháng về nhà một lần nói thế là xong hả? Ít ra việc này cũng phải ngồi lại báo cho ba mẹ một cách đàng hoàn chứ?

- Con gấp lắm mới nghĩ ra thôi!

- Là sao?… hay là mày làm nhỏ nào có bầu nên sợ lộ vội vã cưới gấp đúng không?

Mẹ hắn lễ giáo để đầu dù biết con trai mình gái gú lung tung. Hắn nghe mẹ mình khéo suy tưởng liền nhe răng cười phe phẩy tay…

- Cái chuyện đó tự mình con không biết giải quyết sao mà phải kết hôn giấu giếm. Chuyện này con nghiêm túc thật sự mới cần ba mẹ đứng ra cho con.

Nếu tự hắn làm thì tỉ lệ bị chọi giày cao gót vào mặt là rất cao. Vì thế hắn phải nhờ đến thế lực cao cấp hơn chính là ba mẹ làm hậu phương cho mình.

- Đừng làm mẹ sợ, con nói không thích lấy vợ mà!

- Giờ con cần cô gái đó làm vợ của con ngay!

Ông bố im ru không có ý kiến gì với thằng con hoang đường thích gì làm nấy của mình. Mặt Khả Phong hệt như lúc nhỏ quyết tâm có đồ chơi thì cũng tìm cách có cho bằng được. Bà má nhíu mày thở dài nói rõ ràng…

- Nếu con nghiêm túc cũng tốt nhưng phải dẫn về ra mắt ba mẹ trước. Tuy mẹ không thích có con dâu nổi tiếng nhưng Linh Diễm cũng đẹp, phải xem tính tình có hiền hậu hay không nữa!

- Ai nói mẹ con muốn lấy Linh Diễm!?

- Hả? Chứ không phải trên báo nói con đang hẹn hò với nhỏ đó sao?

Bậc làm cha mẹ biết tin con trai quen ai cũng nhờ đọc báo khiến đau tim mấy trận. Song Khả Phong cười nhẹ có tí xấu xa nham hiểm ẩn giấu.

- Người con muốn cưới ba mẹ chắc chắn sẽ vô cùng vừa ý!

Uyên Nhi muốn thoát hắn hả? Xin cho nàng cơ hội ở kiếp sau nhé vì xem ra kiếp này số nàng do hắn nắm lấy muốn tận cũng không dễ…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.