Waiting Love You Me Again

Chương 14



Khả Phong lau tóc đi ra nhìn nàng ngồi lọt thỏm trên ghế, tay ôm bộ đồ ngủ, vẻ mặt căng thẳng đến đáng thương. Nàng chưa chi đã sợ lắm rồi cố tự bình tĩnh nãy giờ nhưng không thành công.

Trông con mồi nhỏ của mình như thế hắn giấu nụ cười thích thú nói với nàng…

- Em đi tắm đi!

Uyên Nhi cố mạnh mẽ đứng lên rồi nhìn Khả Phong. Hắn đang ở trần, trên người chỉ độc mỗi quần short lửng gối khoe toàn bộ thân người “không tệ xíu nào” nếu không nói quá là nhìn thật hấp dẫn nha. Cơ bắp vừa đủ, cả người toát ra vẻ mạnh mẽ của đàn ông.

Thêm mái tóc ướt rối xù lên càng khiến gã chồng của nàng đẹp trai hơn nữa. Mới nhìn hắn thôi mà cả người nàng đã nóng lên hết cả rồi vội vã chạy nhanh vào phòng tắm đóng sầm cửa lại.

Khả Phong cười nhẹ, nàng như thế hắn càng không tha cho được . Trong lúc đó Uyên Nhi tự dưng thở hổn hển trong phòng tắm thấy thật hồi hộp. Nàng sẽ không để hắn động vào mình đâu, quan trọng là phải làm cách nào khi tay chân cứ run rẩy cố tắm kĩ như muốn lột cả da.

Uyên Nhi là người mạnh mẽ, chỉ cần nàng kiên định đối mặt với hắn thì chẳng có gì phải sợ hắn cả.

Khả Phong ngồi chờ vợ tắm dài cổ tuy nhiên không buồn ngủ xíu nào. Khi nàng bước ra hắn lập tức nhíu mày nhìn ngay. Uyên Nhi mặc bộ đồ thun tay dài, quần dài, áo có nón trùm màu xám nhạt thêm hoạ tiết trái tim đỏ đáng yêu. Bộ áo ngủ ấm áp hoàn toàn kín đáo.

Khả Phong chóng tay cười khiến nàng cố tỏ ra bình tĩnh đi lấy mỹ phẩm chăm sóc da. Hắn nói giọng thích thú khen ngợi…

- Áo ngủ đẹp đó em yêu!

- Em biết! Em mua vì anh mà!

- Anh nghĩ ai cũng chọn áo ren cho đêm quan trọng này chứ? Vợ anh thật khác biệt!

Tên đó nói cái gì đêm đặc biệt làm nàng run hơn, giọng điệu hắn thật tà đạo xấu xa. Bao nhiêu ý đồ xấu không giữ lại chút nào trong cái đầu của hắn. Dù sợ hắn lắm rồi nhưng nàng vẫn giữ nổi giọng hậm hực chọc hắn…

- Áo ngủ ren thì cỡ anh thấy quen rồi. Em mặc thế này mới cho anh cảm giác mới lạ.

- Cũng phải! Áo này xem ra chẳng hở chổ nào, tốn công tìm hiểu lại càng hứng thú hơn.

Mặt nàng đã cố bình tĩnh cũng đỏ lên hết rồi. Khả Phong thật sự sẽ không tha cho nàng. Hắn cười đứng dậy bước đến, ngay lập tức nàng né lùi sợ sệt.

Thấy con mồi nhỏ đáng thương dám tránh mình hắn không những không bực mình còn nói nhẹ nhàng…

- Thay bằng né anh thì em ngoan đi cho đỡ tốn sức đó Nhi!

Khả Phong lúc nào cũng doạ người ta bằng chất giọng êm ái rất dịu dàng. Nàng vốn không muốn làm vợ hắn, chẳng lẽ lại tự nguyện lên giường với hắn sao? Nhưng ai chứ Khả Phong không cho nàng phản đối đâu thành ra Uyên Nhi vẫn cố nghĩ cách giữ mình bao lâu hay bấy lâu.

- Hôm nay cả ngày mệt lắm, anh cũng uống nhiều tốt nhất nên ngủ đi để mai dậy sớm ra sân bay nữa!

- Hì… em lo cho anh nhiều vậy sao? - Hắn dĩ nhiên biết nàng đang cố trốn mình nên càng đùa dai hơn.

Cái tình thế này Uyên Nhi không biết làm sao, đầu óc bé nhỏ khờ khạo của nàng chỉ nghĩ ra cách thoát thân duy nhất là chạy. Nghĩ xong nàng liều mạng tính chạy đi tìm ba mẹ chồng “cứu” mình thì Khả Phong bước đến chụp một cái làm đã ôm cứng.

Nhi run rẩy, hồi hộp, kèm bất lực chỉ biết quay mặt về một hướng không phản kháng nhưng cũng không có vẻ gì là tiếp đón hắn.

Khả Phong không lúc nào không thấy nàng đáng yêu, nhất là lúc đã ở trong tay mình rồi vẫn còn cứng đầu…

- Vẻ mặt miễn cưỡng của em làm anh buồn đó! - Hắn nói buồn nhưng cái mặt thật tươi như hoa đáng ghét.

- Anh muốn làm gì thì làm. Ép tui đến mức này có chiếm được người tui cũng không chiếm được trái tim tui đâu!

Uyên Nhi nói cứng rắn, dứt khoát làm Khả Phong đơ ra cười lớn. Hắn thật sự là cười sặc sụa thiếu điều lăn ra sàn làm mấy vòng. Nàng hơi xấu hổ tức vì hắn dám cười mình…

- Anh cười cái gì?

- Em nói như trong phim kiếm hiệp vậy không buồn cười cũng không được.

- Đồ khốn! Anh sẽ không vui vẻ gì đâu tốt nhất là đừng có đụng vào tui!

Giờ thì Uyên Nhi điên lên phải chống đối hắn thôi không thể tự mình chịu chết được. Hắn thật sự rất vui, bên nàng thế này không thể nào chán được.

Khả Phong nhanh chóng đem nàng lại giường to có grap xanh đen sọc trắng. Cả người nàng run rẩy tiếp tục nhìn hắn chòm đến dễ dàng khống chế mình dưới thân người to lớn…

- Sao em biết được anh không vui vẻ hả em yêu?

Nàng không thể đối kháng lại hắn ta rồi nên lại cắn răng xoay mặt đi, mắt nhắm chặt phó mặt cho trời tuỳ hắn làm gì thì làm. Trông nàng muốn làm mình mất hứng nhưng Khả Phong không buồn, nhẹ hôn lên má nàng từ từ thưởng thức mái tóc thơm còn ướt mùi dầu gội trẻ con.

Môi hắn cư nhiên đang dò theo cổ hôn vùi khiến nàng nhíu mày cố chịu đựng cảm xúc run rẩy, căng thẳng, bối rối của chính mình do hắn làm ra.

Khả Phong cười cắn lấy vành tai mềm nói khẽ khàn…

- Em vẫn muốn ghét anh thì ghét nhưng đảm bảo với em rằng trên giường em chỉ biết mỗi anh thôi!

Uyên Nhi nghe lập tức má đỏ thẹn ngay không ngờ hắn lại tà đạo, dâm hiểm như thế. Nàng quyết sẽ không để hắn đắc thắng, sẽ chai lì cho hắn mất hết cả hứng.

Song mới nghĩ thế thì Khả Phong nhỏm người lên ra tay nhanh như chớp. Nhi vừa quyết cứng rắn thì cả người mềm nhũng há hốc xấu hổ vì áo bị kéo khỏi đầu với chỉ một tay của hắn cởi thôi. Cái quần thun dài đồng bộ cũng bay theo áo không trễ hơn là bao nhiêu.

Khả Phong nhìn nàng mắc cỡ, má nóng đỏ còn giơ tay cố che lại trước ngực nhìn thì khép nép nhưng cứ như quyến rũ hắn.

Nàng làm sao có thể trụ nổi khi chẳng mặc gì lại còn bị ánh mắt tà đạo nhìn chằm chằm. Cả người nàng trắng nõn, mịn màng, run rẩy làm hắn cười nói khi tay vẫn giữ lấy người nàng.

Hắn nhanh chóng sờ ngay eo thon, vuốt ve ngược lên kéo hai tay cản trở của nàng ra để mình có thể nhìn kĩ đường cong gợi cảm. Nàng cố ngăn hắn nhưng tay hắn đã sờ lên ngực, miết lấy hết sự mềm mại.

- Em tưởng bộ đồ đó cản được anh sao? Vợ anh đẹp thế này anh thật là tốt số nha!

Tim nàng muốn không đập nổi, hai má càng đỏ thẹn vì lời nói của hắn. Khả Phong khom đầu cắn nhẹ lên ngay ngực nàng, tay còn lại nắn nhẹ lấy ngực non mềm bên kia. Đầu óc nàng trống rỗng thấy rất khó chịu đau đau nhưng cũng cảm nhận được chút ôn nhu trong hành động nóng bỏng.

Cả người nàng cứ như là món ăn ngon cho hắn vui vẻ từ từ thưởng thức. Nàng vẫn cố cản hắn dừng lại nhưng Khả Phong nắm tay nàng ra, môi điêu luyện vẫn lướt trên từng tấc da thịt. Môi hắn lúc nào cũng đáng sợ cả làm người ta choáng váng.

Uyên Nhi không thể né chỉ biết co rúm người lại rất run nhìn hắn dò dẫm hôn xuống tận đùi nàng. Nàng rất xấu hổ nhưng cảm xúc thì muốn điên loạn lên không biết nên làm gì với hắn ngoài dần dần cũng luồn tay vào mái tóc xù không biết là muốn đẩy ra hay níu kéo.

Khả Phong mới vừa lướt môi gần nơi nhạy cảm của nàng thì Nhi đã bối rối nắm luôn tóc hắn. Khả Phong chòm người lên thấy nàng thở dồn, gương mặt đáng yêu vì chút kích tình đỏ hồng lại càng quyến rũ.

- Tắt đèn đã… anh đi tắt đèn đi!

Nhi nói loạn cả lên khiến Khả Phong cười mỉm, tay vẫn xoa lên đường cong mềm mại khẽ nói đáng ghét…

- Không kêu anh ngừng chỉ kêu tắt đèn thôi sao? Xem ra em sắp chỉ biết có anh rồi đó em yêu!

Uyên Nhi sốc và kinh ngạc vì mình đúng là điên thật rồi. Giây phút này bị hắn làm cho xấu hổ như thế còn tự mình làm trò nhục nhã nữa thật là nàng mất trí rồi. Nàng lấy tay che mặt, cả người nghiêng qua một bên trên giường chửi nghẹn lại vì mắc cỡ…

- Anh là đồ khốn nạn!

Hắn bị nàng chửi nhưng vẫn vui vẻ rồi thật rời khỏi người nàng ngay. Uyên Nhi run run hé mắt nhìn đèn tắt nhanh chỉ còn lại hai đèn ngủ sáng mờ nhưng cũng đỡ hơn sáng trưng ra như ban nảy.

Và Khả Phong trở lại, nàng nuốt khan nhìn hắn cũng đã tống khứ cái quần short rồi. Cơ thể đàn ông tràn đầy “nhiệt huyết” khiến nàng xấu hổ, run rẩy lại nhắm mắt cắn răng co ro. Cái chuyện này không sợ cũng lạ, lại thêm vật đàn ông của hắn thật là doạ nàng.

Lập tức hắn lại ôm lấy nàng, cơ thể cả hai gần sát vào nhau, môi nhanh chóng đan vào trong hơi thở nóng dồn dập.

Nàng đã hứa chai lì nhưng mỗi chổ hắn đụng đều phản ứng lại. Hắn là Triệu Khả Phong vừa đáng ghét vừa hấp dẫn, nàng ghét hắn cũng xuất phát từ trước kia thích hắn. Giờ đây đầu óc nàng loạn cả lên không biết là ghét hay thích đụng chạm của hắn nữa.

Thấy nàng sợ, cả người run như thế Khả Phong cũng tội nghiệp thật nhưng có điên hắn mới bỏ qua nha. Dù sao nàng cũng quá cừng đầu, hắn ép cưới nàng thì càng phải thông qua chuyện này mới thật chiếm hữu nàng.

Khả Phong thật mong nàng trở lại vị trí chỉ yêu và biết mỗi mình hắn thôi, hắn nhất định sẽ làm được mặc kệ có là ý muốn của nàng.

Cảm giác cơ thể đàn ông gần sát nơi riêng tư mật ngọt khiến nàng có chút hoảng loạn nhưng hắn không cho nàng có thể tránh né giây phút này. Đụng chạm của hắn nảy giờ cũng đủ kích thích cơ thể nhạy cảm của nàng chuẩn bị trơn ướt tuy nhiên lần đầu vẫn thật khó tiếp nhận.

Uyên Nhi mím môi, nước mắt lăn dài khó chịu khi cơ thể hắn tiến sâu vào trong người mình thành công. Nhi không la, chỉ tự níu chặt tay xuống grap giường cố chịu đựng, Khả Phong biết nàng đau nên thật chậm rãi hôn nhẹ môi nàng ngọt ngào, dỗ dành.

Môi lưỡi đan xen khi cơ thể hoà làm một khiến hơi thờ cả hai đứt quảng. Nàng chưa thấy dễ chịu mấy thì hắn không cầm lòng nổi thử động nhanh tiến sâu rồi lùi khẽ trong cơ thể non mềm ấm nóng siết chặt lấy hắn.

Uyên Nhi càng rơi nước mắt thấy khó chịu, đau rồi lại kì quái khó tả như lâng lâng vào chốn bất định. Cả người nàng lúc này yếu đuối không ngăn hắn nổi dù chỉ là một chút nên nhanh chóng chấn động theo từng nhịp.

Hắn nói khẽ trong hơi thở dồn dập…

- Em đừng khóc, anh sẽ nhẹ nhàng với em mà!

- Hic… anh là đồ khốn nạn. Tui ghét anh!

Nàng nói cũng không thua gì hắn, giọng không mang nhiều hận thù nổi trong lúc cơ thể bị hắn chi phối thế này. Khả Phong cười, cơ thể không ngừng ra vào trong cơ thể nhu mềm của nàng…

- Ghét anh thật sao? Em ra nước ngoài nhiều năm vẫn giữ mình vì chồng không sống buông thả làm sao anh tin em ghét anh cơ chứ em yêu !?

Nàng ú ớ thở dồn nhìn hắn cười tà đạo tiếp tục tiết tấu chiếm giữ cơ thể mình không ngừng. Nàng không chịu nổi sự giao hoan nam nữ tay níu vai hắn nhưng miệng cứ chửi…

- Ai giữ mình cho anh hồi nào?… Tui ngủ với nhiều đàn ông lắm rồi đó!

- Còn cứng đầu, như thế này mà ngủ với nhiều đàn ông rồi sao? Mau nói em hết ghét anh và yêu anh ngay đi!

Càng nói ép nàng hắn càng cố tình dùng hạ thân tiến sâu hơn vào nơi mật ngọt chật hẹp nóng ướt. Nàng rên rỉ khi cả người ý loạn tình mê song vẫn mạnh mẽ nói…

- …không nói! Tui ghét anh!

Nàng đến tận lúc này vẫn ngoan cố làm hắn hơi giận. Hắn giữ lấy hông thon, cả người đẩy mạnh hơn nhịp động làm Nhi không có sức phản kháng nữa. Và nàng nhíu mi cảm giác cả người co thắt mang một cảm giác đê mê kì lạ cùng lúc nhận lấy tinh khí ấm nóng của hắn tràn vào người mình.

Khả Phong đã từng ôm ấp, gần gủi qua với rất nhiều phụ nữ, tất nhiên chẳng ai không tự nguyện như nàng. Nhưng nàng là vợ hắn, cảm xúc có nàng hoàn toàn khác xa khi bên người khác.

Chính hắn cũng không thể lạnh lùng rời xa người nàng như thói quen. Hắn muốn nàng biết nàng là của hắn có trốn cũng không xong.

Sau khi hoan ái nàng thấy có chút dễ chịu, cả ngày lo đám cưới mệt mỏi còn bị “tra tấn” nên ngủ nhanh không thôi mê sảng…

- …đồ khốn nạn! Anh là đồ khốn… đồ khốn…

Nghe nàng chửi mình, Khả Phong chỉ cười hôn nhẹ lên trán sau đó ôm lấy nàng vào lòng cùng ngủ. Có lẽ hắn khốn nạn thật nhưng chẳng nhằm gì khi có được Nhi trong tay thế này. Coi như nàng xui xẻo dám chống đối không chịu yêu hắn làm chi.

Đến sáng ra Uyên Nhi cảm tưởng mình bị xe tông hay té núi lăn lộn xuống, cả người đau mỏi muốn ngồi dậy cũng thật uể oải khó khăn. Và khi nàng lăn qua không có ý dậy thì trông thấy gã chồng của mình đã tắm ra ăn mặc chỉnh tề, đẹp trai lịch lãm tươi tỉnh như hoa nhanh chống cười gian tà xấu xa.

Chỉ nhìn hắn thôi nàng đã thấy má nóng bừng nhớ lại hình ảnh nóng bỏng đêm qua giữa cả hai. Khả Phong nói trêu chọc, mắt không ngại nhìn chăm chăm thân thể của vợ…

- Em còn định khoả thân trên giường anh chỉ sợ chúng ta trễ giờ thôi em yêu!

Uyên Nhi tự nhìn lại mình nằm cuộn ngoài chăn cả người không che đậy thì mắc cỡ, chẳng chửi lại nổi một câu Nhi chỉ biết cuống cuồng chạy bỏ mạng vào phòng tắm.

Hắn chỉ cười rất vui. Thật sự Khả Phong là người nàng ghét nhất trên đời này. Sao chỉ có một đêm mà nàng đã bại trận hết một nửa rồi?

Nàng chỉ biết để hắn dắt đi cũng không biết mình sẽ đi hưởng tuần trăng mật ở chổ nào. Đi chung thế này thật là mắc cỡ, lẽ ra sau đêm tân hôn vợ chồng người ta càng mùi mẫn còn nàng lại ngại hơn, cứ run khi hắn ôm hay đụng vào mình.

Song ra sân bay nhiều người nhìn nàng quái lạ khiến nàng cũng không có thời gian bận tâm Khả Phong. Nàng xưa giờ nhìn rất bình thường, hôm nay cũng mặc jumpsuit đơn giản có gì đâu người ta lại nhìn còn hơn người nổi tiếng.

Nhi cứ ngỡ do mình đi với ông chồng đẹp trai bắt mắt mới thế, nhưng lên máy bay nàng cũng phát hiện ra lí do.

Khả Phong cũng khoái chí đọc tờ báo trang nhất to đùng hình Linh Diễm và ảnh cưới mới nhất của cả hai với tiêu đề hot: “Linh Diễm mất bạn trai đại gia vì tiểu thư nhà tài phiệt!!!”.

Nàng run lên đọc lướt qua toàn là moi móc mình ra so sánh với cô diễn viên đó. Tất cả cũng do Khả Phong, nàng quăng tờ báo qua hắn rồi cau có…

- Anh hay lắm mà sao lại để báo chí viết lung tung vậy hả?

- Có gì đâu mà lung tung?

- Người ta nói em cướp bồ cô ta kìa! Chỉ được cái giàu chứ không có gì bằng cô ta cả!?

Khả Phong chóng cằm nhìn nàng giận, nàng giận đáng yêu ghê khiến hắn không cầm lòng nổi ngang nhiên ôm hôn. May mà khoang hạng nhất này ít người lại ngồi các ghế riêng nên không ai chú ý nhìn thấy.

Uyên Nhi nghe tim đập ngược, mím môi đẩy hắn ra rồi nghe xong càng tức…

- Tất nhiên là em thua Linh Diễm rồi, chỉ cái “chổ này” thôi là thua rất xa rồi!

Tay tà đạo của hắn trên ngực nàng từ bao giờ không hay khiến nàng thoáng đỏ mặt gạt ra ngay. Khả Phong cười mỉm không đùa ghẹo nàng nữa nắm lại tay nàng dựa ra ghế nói.

- Báo viết gì kệ báo, người anh cưới là em thì đủ rồi. Với lại trang nhất thế này ai cũng biết em là vợ của anh cho em khỏi trốn được!

Hắn nói kết thúc bằng vẻ mặt ác độc, ngang ngược khiến nàng run lên vì “cảm động” liền vo tờ báo đẩy vào mặt hắn.

Anh chàng tức rồi song chưa kịp xử nàng lấy áo khoát che mặt dựa ngã ghế cố ngủ bù cho đêm mệt mỏi với hắn. Hắn không biết nàng che khuôn mặt đỏ ửng.

Tuy Khả Phong nói đáng ghét nhưng làm lòng người ta an tâm, không thèm tức chuyện vặt vãnh người ta so sánh nàng với Linh Diễm ra sao nữa. Hắn là chồng của nàng thì cần gì phải thấy yếu thế so với Linh Diễm chứ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.