Waiting Love You Me Again

Chương 17



Tay hắn tháo từng cái khuy áo ở trước, Uyên Nhi nhíu mi đành giữ lại. Ông chồng của nàng hình như không có ngày nào tha cho nàng thì phải. Nàng sợ không dám phản đối nhưng nếu còn chần chừ không khéo hắn lại chẳng chờ đến giường mà “vật” ngay nàng ra bàn ăn thì xấu hổ chết mất…

- Anh chờ một chút đi mà!

- Anh yêu em!

Mắt nàng mở to ra nghe, cái ly trong tay rơi tuột xuống bồn xả nước may là không vỡ. Khả Phong xoay người nàng lại, tay với tắt nước, môi lần tìm môi nàng. Nhi nghe tim đập loạn khi bị ôm lấy.

Nàng có nghe lộn hay không? Khả Phong mà lại yêu nàng sao?

Chắc là nàng điên rồi nhưng khi bị kéo lên giường, Khả Phong nhìn thẳng vào mắt nàng nói thêm lần nữa…

- Anh rất yêu em Uyên Nhi!

Mặt nàng không thể nóng hơn nữa, cả người lâng lâng choáng váng vì lời nói ngắn đầy ma lực muôn đời này. Nàng không biết sao Khả Phong lại nói ra lúc này, lại càng không biết lời yêu xuất phát có thật lòng hắn hay không?

Nhưng dù có hoài nghi nhưng Nhi vẫn thấy rất hạnh phúc. Hắn là Triệu Khả Phong lại có ngày nói yêu nàng như hôm nay cứ như là mơ vậy.

Đến sáng Uyên Nhi thức giấc vì tiếng chuông báo thức cảm thấy tỉnh táo hơn đêm quá rất nhiều. Nàng nhìn qua Khả Phong ngủ ôm nàng như một đứa trẻ to xác.

Nàng lại run khi nhớ tối qua hắn nói yêu nàng suốt dù đâu phải say rượu. Nàng hồi hộp dụi đầu vào ngực hắn cố suy nghĩ thêm thì anh chàng choàng tỉnh rướn người vươn vai lười biếng…

- Đồng hồ kêu kìa em không định dậy hả?

Uyên Nhi nằm yên nhìn hắn làm hắn cười kéo nàng nằm trên ngực mình, tay vuốt mái tóc gợn lửng vai. Nhi ngẩn mặt nhìn để quan sát hắn còn ấn tượng gì với mấy câu nói tối đêm qua hay không?

Và Khả Phong ôm hôn gian xảo nói …

- Em dễ thương quá đi! Muốn dụ anh khỏi đi làm hả?

Nhi nghe hắn hỏi trêu chọc song không trả lời vẫn nhìn Khả Phong. Hắn hôn nhẹ lên môi hồng, tay giữ lấy mông nàng khi nàng vẫn nằm trên người mình.

Cái kiểu này cả hai trễ làm chắc rồi nhưng chồng đã muốn chẳng ai cản nổi. Hắn có chút ý cười khi sáng này nàng rất ngoan chiều ý hắn chứ mọi lần đều phản đối kịch liệt.

Uyên Nhi vì còn chút không hiểu ý tứ trong lời nói của Khả Phong nên không có dù chỉ nửa ý ngăn hắn. Cả hai vừa dậy vẫn còn trần trụi cũng thật tiện nha. Dục vọng của hắn nhanh chóng bừng bừng ngẩn lên vì nàng, thân thể đắm chìm sát vào nhau thêm đụng chạm ra nhiều ma sát kích thích.

Khả Phong giữ nàng vẫn ở trên, tay vuốt mông đặt nóng thiếc vào đúng nơi tư mật khít chặt. Nhi nhíu mi thở dốc, tay ôm vai hắn khi mình giữ vị trí kiểm soát. Nàng má đỏ hồng bối rối nhìn hắn xấu xa đã vào trong người nàng rồi vẫn cư nhiên nằm bất động…

- …anh!!!

- Chiều chuộng anh đi!

Uyên Nhi mím môi thật muốn cắn chết hắn. Xấu xa, bá đạo như thế mà yêu nàng thật sao chẳng trách nàng hoài nghi. Ngực mềm tì lên bờ ngực rắn chắc, mạnh mẽ, thân dưới nàng vì hắn “không chịu làm việc” đành xấu hổ khẽ đưa đẩy lên xuống từ từ.

Nhịp động chậm chạp yếu ớt của nàng khiến cả hai cùng thở dồn. Khả Phong một tay vuốt ve tấm lưng trần, tay còn lại báu chặt mông đầy đặn. Nhi vẫn cố làm chủ luật động tạo ma sát giữa nóng thiếc trong tường hoa trơn ướt của mình.

Mới sáng đã thế này nàng thật không tin nổi mình thành loại con gái nào rồi nhưng cũng tại hắn hết. Nhi chỉ mới tự mình động nhịp đưa cơ thể mình vào đưa vật nam tính một chút đã mệt, khoái cảm chưa tới đã lười biếng ngừng ngang khiến Khả Phong gầm gừ trong họng khó chịu.

Thể lực của nàng tệ quá mới thế này, có lẽ hắn cần huấn luyện thêm cho vợ rồi. Và không không nằm im đáng ghét nữa, thân mình hắn cuối cùng cũng chịu tự đưa lên đem phần thân mình sâu thêm vào cơ thể mềm mại phía trên. Thân thể vì đụng chạm sát thịt vang tiếng theo nhịp thật xấu hổ.

Uyên Nhi cuối gầm mặt xuống hỏm vai rộng thở dốc, người mình cũng cố tạo động lên xuống khi hắn đưa nóng thiếc lên theo khiến giao triền càng thêm sâu.

Khả Phong hôn môi nàng, nhỏm người đem nàng nằm lại xuống dưới để mình làm chủ lại tình hình nếu không hắn không chịu nổi vì không đủ có nàng.

Nhi chỉ biết nắm chặt lấy tay hắn thỏ thẻ rên rỉ cho hắn chi phối thân mình. Hơi thở dồn dập, cả hai cùng níu lấy nhau khi Khả Phong lại đem hạt giống nóng bỏng của mình gieo sâu trong người nàng.

Cơ thể còn chưa rời ra hắn đã ôm lấy, vùi vào ngực nàng hỏi…

- Em sao vậy Nhi? Hôm nay không muốn đi làm sao? Anh cũng sẽ nghỉ ở nhà với em nha!

Hiếm khi nàng nhiệt tình chủ động cùng hắn như thế, lại còn sau một đêm kích tình vừa sáng đã như vậy rồi hỏi sao Khả Phong không muốn quấn lấy nàng thêm cả ngày. Nhi nhìn hắn ôm lấy mình…

- Khả Phong….

- Gì hả, em yêu?

Hắn vừa cắn nhẹ ngực non mềm trả lời là nàng rướn người khó chịu. Dục vọng hắn còn trong người nàng lại sớm ham muốn thêm rồi. Khi nàng gọi hắn tha thiết như vậy hắn không thể kiềm chế, đặc biệt trong cái tình thế vẫn còn cùng nàng gần gủi như thế.

- Hôm qua anh nói toàn mê sản không hả?

Hắn nhìn gương mặt sợ sệt, bối rối của nàng chỉ cười hiền rất dịu dàng….

- Anh nói yêu em trước lúc ngủ mà mê sảng cái gì?

Mặt nàng đỏ lên vậy là Khả Phong có nhớ việc đã nói yêu nàng. Nhi thấy vui lắm nhưng đồng thời cũng rất lo sợ trở người ngồi dậy thoát khỏi hắn làm hắn cũng cùng ngồi lên nắm nàng không được né tránh mình…

- Sao vậy? Anh yêu em làm em sợ hả?

Nhi không dám ngẩn lên chỉ khẽ gật gật đầu. Khả Phong hiểu nàng quá còn gì nên chỉ thở dài nói tiếp…

- Em nghĩ anh nói không đáng tin đúng không hoặc là cũng cho rằng anh nói suông thôi!

Nàng hết hồn nhìn gương mặt khổ sở của hắn vội vả nói…

- Không… chỉ là tự dưng anh nói thế em phải bối rối chứ. Anh luôn ghét em sao lại yêu em được!?

- Nếu ghét thì anh quyết cưới em làm gì hả?

Nhi run lên, lòng yếu mềm lắm rồi nhưng vẫn còn chút gì đó giữ lại không hoàn toàn tin tưởng nổi hắn. Chính hắn ngày xưa không ngại làm nàng đau khổ thì hỏi sao giờ nàng tin nổi hắn yêu mình.

Khả Phong nâng gương mặt nhỏ đang cúi mặt ép nhìn mình nói thật nghiêm túc…

- Hồi đó không phải anh ghét em đâu!

- Nói xạo!!! - Uyên Nhi phản ứng ngay, ai ai cũng biết hắn ghét nàng, làm nhiều trò tàn nhẫn với nàng như thế, nói không ghét thì xạo còn gì.

Hắn nhăn mặt nhíu mày biết nàng không tin mình cũng là chuyện hiển nhiên. Giờ không nói rõ ra thì Nhi cả đời cũng vẫn không tha thứ cho hắn…

- Thì cũng…ghét chút chút! Em cũng phải nghĩ cho anh chứ, anh là loại người nào mà bị sắp đặt cho một cô vợ chưa cưới chỉ vì môn đăng hộ đối. Em lại còn trẻ con, lóc chóc, ồn ào, đeo bám anh nữa.

Nhi nghe chưa gì mắt giận ứa lệ. Khả Phong nói ra sự thật là tự mình hại mình nhưng phải đối diện với thực tế mới giải quyết thoả chuyện này. Uyên Nhi nói nghẹn lại…

- Em như thế nên anh bày đủ trò làm em đau khổ tự biết rút lui đúng không? Anh vậy mà dám nói không ghét em!? Anh rõ ràng rất ghét em còn gì!

- Nghe anh nói hết đã… - Nhìn vợ khóc rồi Khả Phong thật lúng túng nha cố năn nỉ nhưng Nhi vẫn cứ khóc gào lên giận dỗi.

- Hic… em ghét anh. Sẽ không bao giờ thích lại anh đâu!

- Nghe anh nói!!!

Khả Phong quát lớn khiến nàng không nói nhưng nước mắt cứ tuôn tuôn có vẻ rất đau lòng. Hắn giữ lấy nàng cố nói cho nàng hiểu lòng mình…

- Anh cũng tưởng anh ghét em nhưng khi anh làm em đau lòng, rời xa anh thì anh mới biết em rất quan trọng. Việc em bên anh lúc đó như là điều hiển nhiên làm anh nhầm tưởng chán ghét em nhưng lòng anh sau khi mất em mới biết em rất quan trọng… Em đi năm năm chưa bao giờ anh quên em! Anh biết anh là thằng khốn nạn mới đối xử với em như vậy mà còn muốn được em yêu … nhưng anh thật lòng yêu em lắm Nhi!

Uyên Nhi nghe, cả người thơ thẩn, nước mắt vẫn rơi trên má hồng. Khả Phong nhìn biểu hiện của nàng rồi chờ đợi. Đây như canh bạc cuối hắn chi ra, nói thật lòng hết với nàng nếu không còn được tha thứ thì xem ra hắn cả đời đều đau khổ, ân hận vì việc xấu mình từng làm, hại chính mình thê thảm.

Nhi nhìn lại, nàng biết Khả Phong nói nảy giờ đều thật lòng không giả dối nhưng không thể nào những chuyện đau đớn đó bỏ qua hết chỉ với một cuộc nói chuyện thẳng thắng vào buổi sáng không rõ cả hai có tỉnh táo hay không nữa.

Nếu Khả Phong thật sự không ghét nàng, yêu thương nàng thì việc hắn làm tổn thương nàng khi xưa vẫn không thể coi như chưa từng có. Giờ đây trong lòng Uyên Nhi bối rối lắm, vừa vui vừa buồn, nửa muốn giận hờn nửa lại mềm lòng muốn tha thứ ngay.

Hắn nhìn nàng suy nghĩ lâu quá nên sợ sệt hỏi…

- Em không tin lời anh hả?

- …nếu anh là em, anh có tin không? - Nhi nói lí nhí như đang hỏi ngược lại khiến hắn thở dài rầu rĩ lắm.

- Không! … anh còn không tin nổi sao anh lại yêu em như vậy nữa, không trách em được!

Hắn ỉu xìu, làm trò xấu rồi mạnh miệng nói yêu người ta thì chỉ có mấy người không bình thường ở đầu mới như vậy thôi. Nhi nghe xong má hơi nóng, tim lại đập lung tung. Giờ đây hai vợ chồng không biết phải làm sao nữa.

Uyên Nhi tin Khả Phong nói nảy giờ toàn chân thành nhưng sự việc còn quá đột ngột khiến nàng không tiếp nhận ngay nổi. Nhưng loáng thoáng nhìn đồng hồ, nàng hét lên không suy nghĩ chuyện tình cảm vớ vẩn với hắn nữa.

- Áhhh… sắp 7h5’ rồi! - Công ty nàng 7h30’ làm việc mà giờ nàng cư nhiên vẫn trần trụi ngồi trên giường thế này.

- Ủa? Không phải em tính nghỉ ở nhà sao? - Nàng hoảng hắn cũng ngơ ngác hỏi.

- Phải đi làm chứ, em đâu phải là sếp như anh người ta đuổi việc thì sao. Tại anh hết đó trễ quá rồi.

Nàng cứ thế cuống lên chạy tìm áo đi làm. Khả Phong nhìn theo chẳng biết là sao, có được nàng tha thứ hay chưa nhưng dù sao cũng nói hết rồi trong lòng chỉ biết cầu mong nơi Uyên Nhi còn chút hướng về mình sẽ tha thứ hết.

Nhi tắm dưới vòi sen mà thở dài vì buổi sáng đã làm tình với hắn chân còn run run như thế đảm bảo cả ngày uể oải lắm đây. Lại thêm còn chuyện cần suy nghĩ có nên tha thứ cho Khả Phong hay không nữa nhứt hết cả đầu.

Đột ngột cánh tay ôm lấy từ sau không biết là hắn theo vào phòng tắm từ bao giờ khiến mặt nàng đỏ ngay…

- Trễ rồi anh đừng vậy mà!

- Anh sẽ chờ em… Em cũng đã bên anh rồi anh không ép em phải suy nghĩ tha thứ cho anh ngay đâu. Dù là 10 năm, 20 năm cũng được. Anh sẽ chờ em tha thứ cho anh!

Uyên Nhi bặm môi lại không nói năn gì nổi. Hắn hôn nhẹ lên má ướt rồi mới đi ra.

Triệu Khả Phong quả là “cao thủ” xấu xa, nếu không phải muốn ép người ta tha thứ thì còn bày trò nói những lời lẽ ngọt tai, cảm động như thế thì làm gì?

Nói cho người ta nghe lời đó, cả tim sắt đá còn yếu mềm huống chi nàng chỉ đang cứng đầu, giả vờ chống đối hắn mà thôi.

———————

- Em làm gì vậy Nhi?

Louis hơi sợ nhìn nàng ôm chậu hoa cúc giả cũng rứt cánh hoa được. Tại tâm tư Uyên Nhi đang rối bời đành dùng hoa xem có nên tha thứ hay không cho Khả Phong thôi nhưng khổ cái trong văn phòng chỉ có chậu hoa này, đành phá hoa giả luôn.

Nhi còn ngần ngừ chưa dám thông, nàng lo sợ bị chính Khả Phong làm cho tổn thương lần nữa nên ỉu xìu trả lời…

- Mai em mua chậu hoa khác đền cho công ty!

- Em đang có tâm sự gì hả?

- Không có!… em ổn mà!

Nàng cười vì dù có đang rối trí suy nghĩ không ra nhưng tâm trạng rất vui vẻ. Hắn là yêu nàng, chỉ nghĩ đến điều đó thôi Uyên Nhi sung sướng lắm rồi.

Louis cười nhẹ, lòng tuy còn buồn nhưng cũng đỡ hơn rồi khi đối diện với nàng. Dù sao thấy người mình yêu hạnh phúc thì chuyện mình đau khổ cũng đỡ hơn ít nhiều…

- Phải vui vẻ mới là Nhi chứ! Có tâm sự gì cứ nói cho anh như trước không cần ngại!

- Dạ, em biết rồi!

Nhi rất vui vì Louis cũng không còn buồn nhiều nữa vì mình. Mọi thứ bây giờ đều sẽ êm ả nếu nàng tha lỗi cho Khả Phong. Uyên Nhi ôm má suy nghĩ, cả hai bên nhau rất ổn nếu không nói quá là vợ chồng hạnh phúc.

Cố chấp, không tha cho hắn chính nàng cũng đau khổ, hại thêm cả hắn nữa. Dù sao Khả Phong đã yêu nàng thật, nàng sẽ bắt hắn chuộc tội cũ xem ra cũng được.

Nói vòng vo lòng vòng, thật sự Uyên Nhi muốn tha thứ để được bên hắn lắm rồi nhưng sĩ diện còn cao quá. Việc cũ nàng sẽ không quan tâm miễn hắn bây giờ chỉ biết mỗi mình nàng.

Thông suốt, Uyên Nhi cảm giác như sau cơn mưa trời lại sáng. Nàng nhanh chóng đi về sớm để tìm ngay chồng nói ngay luôn. Nàng nghĩ hắn sẽ rất vui nên cười mỉm.

Song chưa qua đến toà nhà văn phòng của Khả Phong cạnh chổ làm của nàng đã thấy hắn hấp tấp đi ra xe. Khả Phong đi có một mình không có anh Thành đi chung xem ra không phải là đi công tác.

Nhi mím môi nhìn, Khả Phong trông vẻ mặt và hành động khẩn trương như thế có chút mờ ám quá. Nàng không phải loại vợ đa nghi nhưng cũng đón xe theo sau muốn biết hắn đi đâu.

Và ngoài dự đoán của nàng, Khả Phong đến bệnh viện để gặp Linh Diễm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.